Sáu trận đấu của ngày đầu tiên kết thúc chóng vánh, Giang Hiểu cũng được mở mang tầm mắt với một vài tinh thú quý hiếm đến từ các nước châu Âu.
Trong số đó, để lại cho Giang Hiểu ấn tượng sâu sắc nhất không ai khác chính là cặp đôi "Cô bé quàng khăn đỏ" và "Cậu bé quàng khăn xanh".
Chủ nhân của chúng là anh em nhà Green đến từ nước Ý. Nghe nói họ đặc biệt mang chúng đến đây để rửa hận cho "Tấm Khiên Châu Âu" Neil, á quân thế giới đã từng bại dưới tay Giang Hiểu.
Biểu cảm của họ như muốn tuyên bố rằng họ đến đây để lấy lại danh dự.
Đấu đơn không lại, nên giờ muốn gỡ gạc lại ở mảng tinh sủng sao?
Giang Hiểu khịt mũi coi thường, ngon thì cứ nhào vô!
So tiền so quyền? Tôi không lại. So nắm đấm? Cậu không có cửa!
Haizz, con người ta lúc nào cũng tự đề cao bản thân.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong trận chung kết tổng năm đó, Neil, người được mệnh danh là Tấm Khiên Châu Âu, lại bị Giang Hiểu áp sát "thả diều" cho đến chết, không có lấy một cơ hội phản kháng, khiến cả thế giới phải sốc tận óc.
Đối với người dân nước Ý đang đặt trọn hy vọng, trận đấu đó của Giang Hiểu chẳng khác nào "giết người diệt tâm", vừa hạ gục đối thủ, vừa giày vò tinh thần.
Lịch thi đấu của giải mời tinh anh tinh sủng sư không quá dày đặc, công chúa Sophia và Juliet, đội số 7, được xếp vào trận thứ ba của ngày thứ hai.
Ngày hôm sau, các trận đấu lại tiếp tục nổ ra, Giang Hiểu cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng diện mạo thật sự của Mưa Lâm Ly và Hải Hồn Diện.
Đm, ngầu vãi chưởng!
Mưa Lâm Ly trông vừa giống mèo lại vừa giống báo, thân hình giọt nước cực kỳ thon dài, phải đến hơn ba mét, trên làn da màu lúa mạch là những đốm vằn đen của loài báo. Thoạt nhìn, rất dễ bị nhầm thành một con mèo rừng châu Á.
Nhưng so với mèo rừng trên Trái Đất, Mưa Lâm Ly có kích thước lớn hơn gấp mấy lần. Theo lời hoàng tử Bino, Mưa Lâm Ly không chỉ là một cao thủ săn mồi mà còn là một tọa kỵ cực tốt, tốc độ nhanh, linh hoạt cao, sức sát thương mười phần.
Cái gì cũng tốt, khuyết điểm duy nhất chính là rất khó thuần phục.
Giống như loài Bạch Quỷ Vu, sinh vật này cũng rất khó thuần phục, hay nói đúng hơn, chúng gần như không thể bị thuần phục. Trí thông minh thấp cùng bản tính tàn bạo khiến chúng rất dễ cắn lại chủ.
Mưa Lâm Ly cũng tàn bạo tương tự, nhưng lại khó thuần phục theo một kiểu khác. Bởi vì chúng có trí tuệ ở một mức độ nhất định, sẽ không dễ dàng tấn công chủ nhân, nhưng độ trung thành của chúng lại không cao.
Khi Mưa Lâm Ly vui vẻ, nó có thể chơi đùa cùng bạn. Khi nó không vui, nó còn chẳng thèm ngó ngàng đến bạn.
Vạn vật đều có linh tính, người và động vật ở bên nhau lâu ngày, thế nào cũng sẽ nảy sinh tình cảm.
Nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, và Mưa Lâm Ly chính là cái loại sinh vật mà bạn có đối xử tốt thế nào cũng không thể bồi dưỡng được tình cảm.
Dù bạn có tốt với nó đến đâu, trong mắt nó, bạn cũng chỉ là một người quen mặt mà thôi.
Ngược lại, một khi bạn đối xử không tốt với nó dù chỉ một chút, thì cứ chờ nó trả thù đi.
Hôm nay, tâm trạng của Mưa Lâm Ly hiển nhiên rất tốt, cũng rất nể mặt Juliet, nó khoan thai sải những bước chân mèo duyên dáng, đi qua đi lại bên chân Juliet, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn đồng đội của mình.
Đúng vậy, Mưa Lâm Ly không hề nhìn đối thủ.
Tâm trạng tốt của "đại ca" Mưa Lâm Ly phần lớn là đến từ đồng đội của mình, nó như thể vừa thấy một món đồ chơi thú vị, cứ lượn lờ quanh Hải Hồn Diện, tò mò đánh giá.
Màn ra sân của Hải Hồn Diện cũng gây chấn động không kém gì Gấu Nến Đen Trắng của Giang Hiểu.
Những người có mặt ở đây đều là dân sành sỏi, một Hải Hồn Diện quý hiếm như vậy thật sự chỉ có thể xuất hiện ở đáy Đại Tây Dương. Đáng quý hơn nữa là, dù là một sinh vật kỳ lạ dạng mặt nạ sống ở biển sâu, nó lại có thể sinh tồn và chiến đấu trong cả ba môi trường biển, lục địa và không trung.
Hải Hồn Diện là một chiếc mặt nạ màu xanh đậm, trên bề mặt hiện lên những gợn sóng bọt nước màu trắng, từng luồng bọt nước chảy từ trên xuống dưới, trông vô cùng thần bí.
Từ hình dáng của chiếc mặt nạ, Giang Hiểu nhạy bén nhận ra đó hẳn là khuôn mặt của công chúa Sophia. Hẳn là khi cô đeo Hải Hồn Diện, nó đã tự điều chỉnh hình dạng để phù hợp với khuôn mặt của chủ nhân.
"Grừ..." Mưa Lâm Ly cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò, nó vồ tới như vồ bướm, một đôi vuốt sắc bén đè Hải Hồn Diện xuống đất.
"Hợp thể." Sophia lên tiếng.
Hải Hồn Diện đột ngột biến thành một dòng nước, quấn lấy móng vuốt của Mưa Lâm Ly, men theo bộ lông màu nâu nhạt của nó, dần dần hội tụ trên mặt Mưa Lâm Ly, không ngừng biến đổi hình dạng, hóa thành một "mặt nạ Hải Hồn Diện hình mèo".
Mưa Lâm Ly liên tục dùng móng vuốt cào mặt mình, phát ra tiếng nước "bẹp bẹp bẹp", nhưng làm thế nào cũng không gỡ được chiếc mặt nạ xuống.
Juliet vội vàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Mưa Lâm Ly: "Đây là đồng đội của em, không sao đâu, nó muốn cùng em chiến đấu."
"Grừ grừ..." Mưa Lâm Ly vừa lùi lại, vừa tiếp tục cào mặt.
Juliet cười nói: "Sao không thử một chút đi? Đeo chiếc mặt nạ này vào, xem em sẽ lợi hại đến mức nào?"
"Hửm?" Mưa Lâm Ly khựng lại, ngẩng đầu nhìn chủ nhân của mình.
Bên dưới những lớp sóng nước, cặp con ngươi dọc hẹp dài đặc trưng của Mưa Lâm Ly khẽ thay đổi.
Dưới khán đài, Giang Hiểu lên tiếng: "Hai người này chưa từng luyện tập cùng nhau à?"
Hoàng tử Bino cũng ngơ ngác đáp: "Nhìn thế này thì chắc là chưa luyện tập mấy đâu."
Giang Hiểu nhếch miệng: "Tự tin thật đấy. Mà này, sao cô Juliet này lại lặn lội đến tận rừng rậm Amazon để bắt một con sủng vật như vậy?"
Bino nói: "Cậu cũng từng đấu với cô ấy rồi còn gì, năng lực thay đổi địa hình của Juliet cực mạnh. Trong địa hình rừng rậm mà cô ấy tạo ra, Mưa Lâm Ly như cá gặp nước, tốc độ còn nhanh hơn, tấn công càng thêm mãnh liệt."
Giang Hiểu: "Ừm, cũng đúng..."
Trận đấu sau đó đã cho Giang Hiểu thấy thế nào gọi là "gió theo hổ".
Dù sao thì Mưa Lâm Ly cũng là động vật họ mèo, cứ tạm gọi như vậy đi.
Tinh sủng của đối thủ là một khôi lỗi đá khổng lồ và một con chim đá.
Cả hai đều là những sinh vật có sức phòng ngự cực mạnh.
Thế nhưng, hai sinh vật hung thần ác sát này lại bị Mưa Lâm Ly xoay đến mức hoài nghi nhân sinh!
Thân hình uyển chuyển mà mạnh mẽ, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải sôi máu của Mưa Lâm Ly khiến cho khôi lỗi đá và chim đá không tài nào chạm tới được nó.
Thân thể cứng như đá cũng không giúp ích được gì nhiều cho chúng, trên móng vuốt của Mưa Lâm Ly thường kèm theo phong nhận, khiến Giang Hiểu phải tròn mắt kinh ngạc.
Mỗi một cú vung vuốt của Mưa Lâm Ly đều chém ra một đạo phong nhận dài mấy mét, sức sát thương cực mạnh, để lại ba vết thương sâu hoắm trên người tinh thú của đối phương, làm bắn tung tóe từng mảng đá vụn.
Và với tốc độ kinh hoàng như vậy, tỷ lệ tấn công chính xác của nó lại cao đến đáng sợ!
Thỉnh thoảng có một lần đánh trượt, ba đạo phong nhận từ móng vuốt chém xuống mặt đất, xé toạc ba rãnh sâu trên bãi cỏ, khiến người xem phải tê cả da đầu. Thử hỏi cú vả này mà trúng vào người một Tinh võ giả thì sẽ ra sao?
Chưa đầy hai phút ngắn ngủi, Mưa Lâm Ly đã quật ngã khôi lỗi đá xuống đất, điên cuồng cào cấu, xé rách.
Trên bầu trời, chim đá cố gắng tiến đến hỗ trợ, ném xuống từng chuỗi nham thạch được tạo thành từ tinh lực.
Cuối cùng, Giang Hiểu cũng được thấy kỹ năng tinh lực thứ hai của Mưa Lâm Ly, một kỹ năng giống như vòi rồng.
Mưa Lâm Ly một chân đạp lên đầu khôi lỗi đá, thân hình to lớn ẩn chứa sức mạnh khổng lồ, đè chặt con khôi lỗi đá đầy thương tích.
Mưa Lâm Ly quả thực mạnh về tốc độ, và dưới tốc độ cùng sự linh hoạt đó, mọi người thường vô thức bỏ qua thuộc tính sức mạnh của nó.
Với cấp bậc và kích thước này, sức mạnh của nó tuyệt đối không hề yếu.
Khuyết điểm duy nhất của nó có lẽ là sức phòng ngự.
Không, còn một khuyết điểm nữa, đó là "phần mềm hệ thống", một khi chủ nhân dỗ không xong Mưa Lâm Ly, nó không thèm làm việc cho bạn, thì bạn cũng đành bó tay.
Trên chiến trường, Mưa Lâm Ly khịt khịt mũi, bỗng ngẩng phắt đầu lên, sau chiếc mặt nạ gợn sóng biển là cặp con ngươi dọc quỷ dị đột nhiên lóe lên tinh quang. Một cơn lốc xoáy từ mặt đất bốc lên, cuốn thẳng lên trời, nuốt chửng con chim đá vào trong, quay cuồng điên loạn.
Nó quay đầu, nhìn khôi lỗi đá đang cố gắng giãy giụa dưới chân mình rồi gầm lên một tiếng: "Meoooooo—"
Tiếng "meo" này không hề đáng yêu nũng nịu như của mèo con, mà giống như tiếng gầm gừ đáng sợ của mấy con mèo hoang trong Tự Thành khi đang xù lông chiến đấu.
Trong nháy mắt, khôi lỗi đá vậy mà ngừng giãy giụa, phảng phất như bị dọa cho đứng hình!
Ngay lập tức, trước miệng Mưa Lâm Ly đột nhiên hội tụ một quả cầu tinh lực màu xanh lam.
Và dưới sự càn quét của cuồng phong, quả cầu tinh lực đó xoay tròn cực nhanh, sẵn sàng bắn ra.
"Tút! Tút!" Tiếng còi của trọng tài vang lên, không phải vì hai con tinh sủng đã mất đi sức chiến đấu, mà là vì tuyển thủ đối phương đã lựa chọn đầu hàng.
"Quá đỉnh! Hải Hồn Diện đúng là quá đỉnh!" Hoàng tử Bino không ngớt lời khen ngợi Hải Hồn Diện.
Chiếc mặt nạ này trông có vẻ không có biểu hiện gì, nhưng trên chiến trường, công năng của Hải Hồn Diện luôn được phát huy mọi lúc.
Con chim đá dễ dàng trúng chiêu, con khôi lỗi đá bị dọa sợ đến mức từ bỏ chống cự, tất cả đều là công lao của Hải Hồn Diện.
Chấn nhiếp! Uy áp!
Loại kỹ năng tinh lực đặc biệt trấn áp khí thế này quả thực quá đáng sợ!
Đừng nói là tinh thú, cho dù là Tinh võ giả đối mặt với Hải Hồn Diện, chỉ cần bị nó liếc một cái, cơ thể cũng sẽ run rẩy, không thể cử động.
Bây giờ, hãy nghĩ lại trận chiến giữa công chúa Sophia và Giang Hiểu.
Nếu đó là một trận sinh tử chiến, Sophia đeo chiếc mặt nạ này vào và giao đấu với Giang Hiểu, kết quả có lẽ đã thật sự khác.
Đối với những Tinh võ giả cấp bậc như Giang Hiểu và Sophia, chỉ một giây do dự ngắn ngủi cũng đủ để quyết định thắng bại, thậm chí là sinh tử!
Theo tiếng còi của trọng tài, vô số dây leo đột ngột trồi lên từ dưới chân Mưa Lâm Ly.
Rõ ràng, Juliet không dùng lời nói để ra lệnh cho Mưa Lâm Ly dừng tấn công, mà lựa chọn tự mình ra tay!
Cô hiểu rất rõ Mưa Lâm Ly, trong tình huống này, khả năng Mưa Lâm Ly nghe theo mệnh lệnh gần như bằng không.
Sinh vật như Mưa Lâm Ly có vẻ ngoài duyên dáng mê người, nhưng bản tính lại rất tàn nhẫn. Thần thú Bạch Kim bước ra từ rừng sâu Amazon tuyệt đối không thể dễ dàng buông tha con mồi ngay trước miệng, đó là đặc tính chảy trong máu chúng, không thể sửa đổi.
Cũng giống như việc chúng thích chà đạp, trêu đùa, đùa bỡn đối thủ, đó cũng là một trong những đặc tính của loài sinh vật này.
Không quan trọng con mồi mạnh hay yếu, việc bắt nạt kẻ yếu đối với chúng không phải là tội lỗi, mà là một niềm vui.
Khi chúng chơi chán, hưởng thụ xong, chúng càng không buông tha con mồi, chúng sẽ chỉ ăn càng ngon miệng, càng say sưa hơn.
Juliet ra tay ngăn cản, nhưng phản ứng của Mưa Lâm Ly thật sự quá nhanh!
Nó theo bản năng nhảy lên, "cất cánh" tại chỗ, thân hình to lớn lại linh hoạt đến thế, chân đạp lên những sợi dây leo mảnh mai, nhẹ nhàng điểm một cái, mượn lực bay đi, giống như đang dạo bước trên không trung.
Và quả cầu tinh lực đang xoay tròn cực nhanh trước miệng Mưa Lâm Ly cũng đã tìm được mục tiêu cuối cùng – Juliet!
"A!?"
"Tình hình gì thế?"
"Cẩn thận! Cẩn thận!" Khán giả dưới sân lập tức náo loạn.
Juliet lại mặt không đổi sắc, khẽ giơ tay, một tấm khiên được kết từ dây leo và hoa tươi chắn trước người cô.
Binh!
Dây leo vỡ nát, hoa tươi bay lả tả!
Mưa Lâm Ly vẫn đang "dạo bước trên không", những sợi dây leo cố gắng trói buộc nó lại trở thành điểm tựa dưới chân nó, nó như đi trên đất bằng, thần kỳ đến khó tin!
"Meo!!! Ô!!!" Mưa Lâm Ly đột nhiên nhảy vọt lên cao, ngẩng đầu, cuồng phong nổi lên.
"Tiểu Bì!" Juliet đột nhiên hét lớn.
Nhảy lên cao, tuy có nghĩa là không còn bị dây leo quấy rầy, tạo ra một môi trường ổn định để nó tung chiêu, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc, Mưa Lâm Ly lúc này không có chỗ mượn lực.
Giang Hiểu là người thế nào?
Nắm bắt cơ hội để troll người? Đó chính là tuyệt kỹ gia truyền của Độc Nãi Đại Vương chúng ta!
Chỉ thấy Giang Hiểu đột nhiên vung tay,
Thánh Bì phán, phải có ánh sáng!
Vút—
Một đạo thánh quang chiếu thẳng vào Mưa Lâm Ly đang ở trên không.
"Grừ meo..." Con Mưa Lâm Ly đang nổi điên, quả cầu tinh lực đang điên cuồng hội tụ trước miệng nó lập tức tan biến không còn tăm hơi, tiếng gầm gừ hung tợn cũng thay đổi tông giọng ngay tức khắc...
Từ một con Mưa Lâm Ly hung tàn biến thành một chú mèo con nũng nịu...
Ngay sau đó, vô số dây leo lại trỗi dậy, nhanh chóng quấn lấy thân thể đang cứng đờ của Mưa Lâm Ly, trói chặt nó tầng tầng lớp lớp, đưa về phía Juliet.
Đã giúp thì giúp cho trót, Giang Hiểu lại giơ tay tung thêm một phát Chúc Phúc!
Bất kể ngươi là cấp Đồng hay cấp Bạch Kim,
Bất kể ngươi là Mưa Lâm Ly vằn báo hay Loan Hồng Anh gác đêm...
Phê~
Hải Hồn Diện đã sớm rời khỏi mặt Mưa Lâm Ly, còn cái lưỡi hồng phấn của Mưa Lâm Ly thì thè ra thật dài, vắt vẻo bên mép, trông như vừa bị tiêm thuốc mê...
Không biết là trùng hợp hay cố ý, con Mưa Lâm Ly mắt say lờ đờ, cặp con ngươi dọc tràn ngập vẻ mê ly, lẳng lặng nhìn về phía Giang Hiểu đang giơ cao tay phải trên hàng ghế khán giả.
Juliet vội vàng chạy tới, nhân lúc Mưa Lâm Ly còn đang chìm đắm trong cơn mê hạnh phúc, chưa kịp hoàn hồn, Juliet một tay đặt lên người Mưa Lâm Ly, thu nó vào Tinh đồ.
"Ái chà..." Giang Hiểu lẳng lặng hạ tay xuống, trong lòng hơi rén.
Mồm thì nói ngông cuồng vậy thôi, chứ thật ra... Giang Hiểu vẫn khá là rén mấy con họ mèo.
Loại này, trấn áp thì rất dễ, nhưng nếu phải dỗ dành thì khó thôi rồi. Mưa Lâm Ly là tinh sủng của Juliet, Giang Hiểu lại không thể đánh nó đến chết được.
Giang Hiểu biết Nhị Vĩ khó dỗ đến mức nào, nhớ lại năm đó, hắn phải dùng cá tuyết nướng để dụ nó ra khỏi rừng trên cánh đồng tuyết, cảnh tượng đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Thôi bỏ mẹ, tình hình có vẻ không ổn rồi!
Con Mưa Lâm Ly này chắc không thù dai đâu nhỉ?