Cùng ngày, vào ban đêm.
Một chiếc xe Jeep cũ nát màu đen nhánh đang lao nhanh dưới dải Ngân Hà lấp lánh.
Người lái xe là một người đàn ông mặc thường phục, trầm mặc ít nói. Còn ngồi trên xe lại là hai chiến sĩ trong bộ quân phục đen nhánh của quân đoàn Gác Đêm, trên cánh tay phải của bộ y phục tác chiến cực ngầu ấy là tấm băng tay màu đỏ sậm thêu chữ ‘Đêm’, thể hiện rõ thân phận của cả hai.
Xa xa, núi non trập trùng, mây mù lững lờ trôi.
Bất kể là trời có sao hay có trăng, chỉ cần bạn có thể nhìn rõ môi trường xung quanh một cách mờ ảo khi không có ánh đèn của xã hội loài người, thì cũng đủ để tưởng tượng ra dải Ngân Hà trên bầu trời kia rực rỡ đến nhường nào.
Nơi đây là Trái Đất, thuộc khu tự trị Tây Tạng, nhưng đối với Giang Hiểu mà nói, nó chẳng khác gì một không gian thứ nguyên khác.
Nơi này… đẹp quá đi mất.
Đột nhiên, Giang Hiểu cảm thấy cánh tay phải của mình bị kéo. Hắn quay đầu lại thì thấy Hai Đuôi đang chỉ ra ngoài cửa sổ.
Giang Hiểu nhoài người ra nhìn, dưới màn đêm, hắn thấy một hồ nước, tuy nói là hồ nước nhưng vì đang là mùa đông nên đã đóng băng cả rồi.
"Chậc chậc..." Giang Hiểu tấm tắc khen, nhân tiện ghé sát lại nói nhỏ: "Cô nói xem, cánh cổng không gian hư không sẽ giấu ở đâu nhỉ?"
Hai Đuôi búng ngón tay, gõ nhẹ vào đầu Giang Hiểu một cái nhưng không trả lời.
Giang Hiểu che mũ, ngồi thẳng người dậy, không khỏi bĩu môi.
Không nói thì thôi, sao lại còn đánh người chứ?
Theo chiếc xe Jeep lắc lư lao đi, hồ nước bị một dãy núi che khuất, Giang Hiểu ngồi trên xe lắc lư qua lại, mặc cho người lính phía trước đưa mình tiến vào sâu trong núi.
Nửa giờ sau, chiếc xe hơi dừng lại một chút.
Hai Đuôi ngồi ở ghế sau bên phải, ánh mắt xuyên qua cửa sổ, đăm chiêu nhìn về phía trước.
Chiếc Jeep cũ nát này cứ thế dừng lại ở đó khoảng 15 giây. Giang Hiểu không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào, nhưng khi xe khởi động lại, hắn đoán già đoán non một hồi rồi nhận ra, vừa rồi chắc là dừng xe để kiểm tra à?
Người kiểm tra đâu? Ma chắc?
15 phút sau, chiếc xe dừng lại trước một khu rừng.
"Cốc cốc."
"Hửm?" Giang Hiểu giật mình, vội vàng nghiêng đầu sang trái. Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài cửa sổ xe đã có một người đàn ông đứng đó...
Người đàn ông gật đầu ra hiệu với Giang Hiểu rồi lùi lại một bước.
Giang Hiểu liếc nhìn Hai Đuôi, cả hai nhanh chóng xuống xe.
Người đàn ông áo đen vẫn chỉ ra hiệu bằng tay chứ không mở miệng, dẫn hai người đi vào trong rừng.
Hóa ra, cánh cổng không gian đó mở ra dưới lòng đất à?
Trên đường đi, ngay cả một bóng ma cũng không có, nhưng Giang Hiểu luôn cảm thấy có người đang âm thầm quan sát mình. Nói thật, nếu không có Hai Đuôi ở bên cạnh, Giang Hiểu đảm bảo đã mở lĩnh vực Vực Lệ ra rồi.
Kệ mi là yêu ma quỷ quái gì, tất cả hiện nguyên hình cho bố! Trong cái rừng sâu nước độc này, chính là sân nhà của lĩnh vực Vực Lệ của ta!
Ba người đi được một lúc, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng chân đạp trên tuyết, phát ra âm thanh "lạo xạo, lạo xạo".
Khi người dẫn đường dừng lại, Giang Hiểu cũng ngoan ngoãn dừng theo.
Trên mặt đất trông y hệt cảnh vật xung quanh, một cánh cửa đất đột nhiên mở ra, bùn đất và tuyết rơi lả tả xuống dưới.
Người đàn ông dẫn hai người đi sâu vào đường hầm, cuối cùng cũng mở miệng nói: "Không gian thứ nguyên hư không rất đặc thù, hai vị phải hết sức cẩn thận, một khi rơi vào Họa Ảnh Khư của Hư Không Họa Ảnh, có thể cả đời này cũng không ra được."
Giang Hiểu sắc mặt nghiêm nghị, khẽ gật đầu.
Đúng vậy, một khi bị tinh thú ở đây nhét vào "túi không gian" mang theo người của nó, e là thật sự không ra được nữa.
Đi ngang qua mấy người lính đang đứng gác, cả nhóm cuối cùng cũng đến trước một cánh cửa sắt.
Vừa chạm vào cửa sắt, Giang Hiểu đã cảm thấy có gì đó không ổn, hắn cảm nhận được tinh lực của mình dường như bị phong ấn.
Cửa sắt từ từ mở ra, dưới sự dẫn dắt của một binh sĩ, hai người tiến về phía cánh cổng không gian đen ngòm đang rộng mở.
Giang Hiểu cũng phát hiện ra không gian thứ nguyên này khác với những không gian khác, quân đội canh gác ở đây được trang bị vũ trang tận răng, cầm súng trường súng ngắn, dường như phụ thuộc nhiều hơn vào khoa học kỹ thuật của con người.
"Ở gần cánh cổng không gian, tất cả Tinh Võ Giả và tinh thú đều không thể sử dụng bất kỳ Tinh kỹ nào." Người đàn ông ra hiệu về phía cánh cổng trước mặt rồi nói: "Chúc hai vị may mắn, đồng chí."
Giang Hiểu thở dài một hơi, cùng Hai Đuôi bước vào cánh cổng không gian thứ nguyên hư không.
Ngay sau đó, Giang Hiểu có cảm giác như đã trở về Họa Ảnh Khư của chính mình.
Không gian thứ nguyên này đối với Giang Hiểu mà nói thật sự quá quen thuộc, gần như y hệt Họa Ảnh Khư của hắn.
Ít nhất là nhìn bề ngoài thì như vậy.
Điểm khác biệt là nơi này không có tường không khí, hơn nữa, những cột đá kia cũng rất cao và to, có cái thậm chí cao tới hơn trăm mét.
"Trưởng quan!" Phía sau truyền đến giọng nói của một người lính.
Giang Hiểu quay đầu lại, thấy một người lính và cả một khu đồn trú phía sau.
Những người lính vác súng ống tinh nhuệ trên vai, bước tới đưa cho hai người mỗi người một bộ tai nghe rồi dặn dò: "Tôi xin đề nghị một lần nữa, hy vọng hai vị có thể mang theo một đội đồng chí. Họ không chỉ là những người dẫn đường xuất sắc, mà vào lúc cần thiết, chúng ta cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau."
Hai Đuôi nhận lấy tai nghe nhưng lại lắc đầu, giọng nói khàn khàn mà kiên quyết: "Không cần."
"Nếu ngài đã kiên quyết, trưởng quan." Người lính gật đầu, nói tiếp: "Có bất kỳ tình huống nào, hãy liên lạc với chúng tôi kịp thời, đừng hành động thiếu suy nghĩ. Ngoài ra, hết sức cẩn thận, đừng đi vào Họa Ảnh Khư do các sinh vật khác mở ra. Mong hai vị trở về an toàn."
Hai Đuôi ra hiệu về phía trước, nói: "Chúng ta đi."
Hai Đuôi đi trước, Giang Hiểu nhanh chóng theo sau. Khi cách xa khu đồn trú ở cổng không gian gần một cây số, hai người mới cảm nhận được tinh lực trong cơ thể đã trở lại.
Xem ra, dưới lớp đá màu xám trắng này hẳn là đều được bố trí loại đá phong ấn tinh lực của sinh vật.
Có vẻ như biện pháp này hiệu quả rất tốt, ít nhất trong phạm vi một cây số quanh khu đồn trú, Giang Hiểu không tìm thấy bóng dáng của bất kỳ sinh vật nào, nơi này an toàn cực kỳ. Những con Hư Không Họa Ảnh bậc Bạch Kim kia đều có trí thông minh nhất định, cảm nhận được tinh lực của mình bị phong ấn nên cũng không muốn bén mảng đến đây.
Cảm nhận được tinh lực trở về, Giang Hiểu cũng mở ra hào quang Quyến Luyến.
Hai Đuôi một tay chống lên cột đá khổng lồ bên cạnh, bẻ xuống một mảnh vụn đá, nhẹ nhàng bóp nát trong tay rồi nói: "Giống hệt nhau."
"Ừm, đúng là giống hệt, quá quen thuộc." Giang Hiểu thầm than, nhưng lại nghi hoặc hỏi: "Nhưng mà, không phải nơi này có sông núi hồ nước sao?"
"Có sông núi hồ nước, nhưng ở rất xa, cậu không thấy được thôi." Hai Đuôi tùy ý chỉ về một hướng, nói: "Màu sắc cũng giống như nham thạch ở đây, núi sông đều là màu xám trắng."
"Ồ." Giang Hiểu cúi đầu nhìn lớp đá xám trắng gồ ghề dưới chân, cảm giác rất giống như đang nhìn bề mặt mặt trăng từ xa, những cái hố tròn tròn trông thật kỳ lạ.
"Mở Vực Lệ đi, hiệu suất sẽ cao hơn một chút." Hai Đuôi lên tiếng.
"Ừm." Hốc mắt Giang Hiểu phiếm hồng, trong bầu trời sao mờ ảo, mây đen dần dần tụ lại.
Cơn mưa lất phất rơi xuống, trong phạm vi cảm nhận của Giang Hiểu, xuất hiện một vài sinh vật kỳ lạ.
Một vài "người", một vài... "người" trông ngáo ngơ.
Chúng có thân hình cực kỳ thon dài, gầy như que củi, và chỉ có một chân.
Cụ thể nên hình dung thế nào nhỉ?
Ừm... người bù nhìn?
Nhưng cánh tay của chúng rất dài, thân hình chúng cao khoảng hai mét, thế mà đôi cánh tay còn to hơn cả thân mình, khi buông thõng tự nhiên đã sắp chạm tới đầu gối.
Ừm... nếu như chúng có đầu gối.
Vậy thì chúng đi lại bằng cách nào?
Nhảy lò cò à?
Giang Hiểu thầm nghi hoặc trong lòng, lại cảm nhận được, trong cơn mưa lất phất này, thân hình của những "người bù nhìn que củi" kia lúc ẩn lúc hiện.
Giang Hiểu chớp mắt, quay đầu nhìn về phía Hai Đuôi.
"Sao thế?" Hai Đuôi chỉnh lại mũ tác chiến, nhẹ giọng hỏi.
Giang Hiểu bĩu môi, nói: "Bọn chúng ngầu phết, không thèm đi đường mà dịch chuyển tức thời luôn."
Hai Đuôi gật đầu, nói: "Còn phát hiện ra gì nữa không?"
"Bên kia có một con, chúng ta qua đó xem thử đi." Giang Hiểu nói, ra hiệu về phía trước bên phải.
Hai người nhanh chóng tiến lên. Khác với Họa Ảnh Khư của Giang Hiểu, môi trường ở đây có độ cao thấp trập trùng. Hai người bò lên một con dốc, Giang Hiểu hơi ngồi xổm xuống, kéo tay Hai Đuôi cùng ngồi xuống.
"Trông nó ngáo ngơ vãi, chả có tí khí chất nào của thần thú bậc Bạch Kim cả." Giang Hiểu thì thầm.
Hai Đuôi hơi híp mắt, cũng nhìn thấy con vật giống người bù nhìn kia đang ngẩng đầu nhìn trời, đứng bất động một chỗ.
Hai Đuôi bất giác nhìn lên trời, phát hiện phía trên chẳng có gì cả, cũng không biết con Hư Không Họa Ảnh này rốt cuộc đang nhìn cái gì.
Gã này có làn da bằng đá, cũng là màu xám trắng, gần như y hệt màu đá dưới chân. Trên cái đầu đá hình bầu dục của nó gồ ghề, có từng vòng tròn, một con mắt bằng hồng ngọc được khảm vào trong đó.
Cái con hàng này, cấu tạo sinh học của nó... cũng dị hợm quá rồi đấy nhỉ?
Giang Hiểu nói: "Tôi câm lặng nó trước..."
Giang Hiểu vừa dứt lời, con Hư Không Họa Ảnh đang ngơ ngác đứng cách đó không xa đã biến mất!
Một giây sau, sắc mặt Giang Hiểu thay đổi, trong tư thế ẩn nấp, hắn một tay chống đất, một chân trực tiếp đá ngược ra sau!
Bốp!
"Rắc!!!" Một âm thanh quái dị vang lên, Hư Không Họa Ảnh bị đá bay thẳng ra ngoài.
Hai Đuôi ánh mắt ngưng tụ, tiện tay vung lên, một thanh cự nhận ngập tràn sương mù, được ngưng tụ và nén lại thành màu Bạch Kim xuất hiện trong tay cô.
Hai Đuôi vừa xoay người, lại chém một đao ra sau lưng.
Con Hư Không Họa Ảnh bị Giang Hiểu đá bay kia lại một lần nữa dịch chuyển tức thời đến sau lưng Hai Đuôi.
Rắc!
Cự nhận sương mù trong tay Hai Đuôi va chạm với "bàn tay" đá của Hư Không Họa Ảnh, phát ra tiếng động kỳ quái.
Bất kể tay chân bằng đá của nó có hình dạng thế nào, nhưng có thể khẳng định là... cứng vãi!
Cự nhận trong tay Hai Đuôi vậy mà không chém xuống được nửa mảnh vụn đá nào từ tay nó.
"Xoạt! Xoạt!" Trong con mắt hồng ngọc của Hư Không Họa Ảnh tỏa ra ánh sáng yêu dị, từ cái miệng đá nhỏ xíu phát ra một tiếng kêu quái dị.
Ngay sau đó, Giang Hiểu há hốc mồm, phảng phất như thấy được chính mình ở World Cup.
Cơ thể Hư Không Họa Ảnh chớp nháy liên tục, vây quanh thân hình cao lớn của Hai Đuôi mà điên cuồng tấn công, đôi tay đá tròn trịa to bè giống như hai cây búa tạ, từ mọi góc độ không ngừng nện vào người Hai Đuôi.
Trong chốc lát, mạnh như Hai Đuôi mà cũng có chút luống cuống tay chân, dù chỉ là solo với một con Hư Không Họa Ảnh, nhưng cảm giác như đang bị cả một đám vây công!
May mắn là, Hư Không Họa Ảnh chỉ dịch chuyển tức thời nhanh, nhưng cơ thể bằng đá nặng nề khiến tốc độ tấn công của nó tương đối chậm, điều này cũng cho Hai Đuôi cơ hội chống đỡ.
Vòng chiến của hai người di chuyển liên tục, đánh xuống tận chân dốc.
Trên thực tế, Hư Không Họa Ảnh căn bản không cần phải dịch chuyển qua lại, với sức phòng ngự của nó, lưỡi đao sương mù của Hai Đuôi thậm chí còn không phá nổi lớp da đá của nó...
"Ê! Tôi ở đây cơ mà!" Giang Hiểu đứng dậy, "Khinh thường ai đấy?"
Dựa vào cái gì mà chỉ đánh cô ấy, không đánh tôi?
Tôi là đồ trang trí à?
Là vì khí thế của cô ấy hơn tôi à?
Là vì dao động tinh lực trong cơ thể cô ấy lớn hơn tôi?
Hay là vì vóc dáng của cô ấy trông oai hùng hơn tôi?
Hay là vì... Mẹ nó! Nghĩ lại thì, mình đúng là thằng đàn em thật...
Hốc mắt Giang Hiểu đỏ hoe, giơ tay lên chính là một phát Câm Lặng Kim Cương!
Bốp!
Trong nháy mắt, cả Hai Đuôi và Hư Không Họa Ảnh đều hơi khựng lại.
Giang Hiểu rưng rưng nước mắt, một luồng sáng chúc phúc hạ xuống.
Tao không phải đàn em!
Tao là người bố vừa có thể buff câm lặng, vừa có thể buff chúc phúc đây này
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng