Virtus's Reader
Cửu Tinh Độc Nãi

Chương 806: CHƯƠNG 806: TA CÓ CẢ MỘT THẾ GIỚI!

Bảy ngày sau, bên trong không gian dị thứ nguyên Hư Không.

Giang Hiểu khom người, dùng cả tay chân, chậm rãi bò lên sườn núi, rồi đột nhiên giơ một tay ra hiệu dừng lại.

Phía sau, Hai Đuôi và Hàn Giang Tuyết đồng loạt dừng bước.

Giang Hiểu chỉ tay xuống dưới, nói nhỏ: "Tên này ở dưới nước."

Hàn Giang Tuyết nấp người xuống, nhìn về phía dưới, lại thấy một hồ nước.

Hồ nước này rất lớn, không nhìn thấy điểm cuối.

Hàn Giang Tuyết hơi do dự, nói: "Hay là đổi mục tiêu khác?"

"Không." Giang Hiểu lắc đầu quầy quậy, "Tớ cảm giác tinh châu của con Ảnh Họa Hư Không này có thể giúp tinh kỹ của tớ đột phá phẩm chất đấy, tớ muốn phá vỡ giới hạn. Oa, tên này ranh ma thật."

Hai Đuôi nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

"Nó vậy mà lại mở cánh cổng không gian Ảnh Họa ngay sát mặt hồ, cậu nhìn kỹ mà xem." Giang Hiểu chỉ tay về một hướng.

Trong tình huống bình thường, Vực Lệ của Giang Hiểu sẽ hòa vào trong nước, nhưng ở khu vực nhỏ đó, Vực Lệ của cậu dường như rơi vào vực sâu vô tận, mất liên lạc ngay tức khắc.

Sau một thời gian dài rèn luyện trong không gian dị thứ nguyên Hư Không này, Giang Hiểu đã phát hiện ra, một khi Vực Lệ của mình tiến vào một chiều không gian khác, ví dụ như lọt vào không gian Ảnh Họa của đối phương, thì liên kết sẽ bị cắt đứt ngay lập tức.

Hai Đuôi nheo mắt, quan sát kỹ một lúc lâu mà vẫn không phát hiện ra vấn đề gì.

Giang Hiểu nói nhỏ: "Không gian Ảnh Họa của nó chắc cũng bị nước hồ lấp đầy rồi, cánh cổng không gian kia giấu ngay dưới mặt nước, gần như mở sát mặt hồ. Cách đi săn này cũng thú vị đấy chứ."

Hàn Giang Tuyết hỏi: "Nó ở đâu?"

Giang Hiểu đáp: "Nó ẩn mình sâu dưới đáy nước. Nếu tớ dùng Thương Lệ, đúng là có thể gây sát thương cho nó, nhưng hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều, dù sao thì Thương Lệ vào nước sẽ bị phân tán ra."

Hàn Giang Tuyết: "Ừm."

Giang Hiểu cười gian, một kế hoạch lóe lên trong đầu: "Dưới đáy hồ, sâu khoảng 7 mét, cậu có thể dùng Hoang Phong cuốn nó lên không?"

Hàn Giang Tuyết suy nghĩ một chút, đây là một công việc đòi hỏi sự tinh tế, kiểm tra khả năng kiểm soát khoảng cách và sự am hiểu về tinh kỹ.

Giang Hiểu nói tiếp: "Lát nữa tớ sẽ dùng Trầm Mặc phủ đầu, từ đáy hồ lên đến mặt nước, tớ sẽ dùng Trầm Mặc dọn đường sẵn cho cậu. Cậu cuốn nó lên, đừng buông tay, tớ sẽ dùng Thương Lệ đập chết nó."

Hàn Giang Tuyết khẽ gật đầu, trong lòng cũng có chút mong đợi, cách đi săn thế này, cô cũng là lần đầu tiên trải nghiệm.

Vực Lệ của Giang Hiểu thật sự quá bá đạo, trong không gian dị thứ nguyên Hư Không đầy rẫy nguy hiểm này, cả ba người cứ như đang đi dạo. Bảy ngày qua, họ đã tránh được vô số nguy cơ. Bây giờ, ngay cả Ảnh Họa Hư Không giấu mình dưới đáy hồ, Giang Hiểu cũng có thể xác định chính xác vị trí của nó, tinh kỹ cảm nhận này, đơn giản là hoàn hảo!

Chỉ nghe Hàn Giang Tuyết nói nhỏ: "Cho tớ vị trí cụ thể."

Giang Hiểu nói: "Lát nữa, khu vực này sẽ có mưa lớn, ngay bên dưới tâm của trận mưa đó bảy mét, chính là vị trí của nó."

"Ừm, tớ sẽ thử." Hàn Giang Tuyết gật đầu, săn lùng loại sinh vật này, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ để đối phương trốn thoát, trong lòng Hàn Giang Tuyết cũng không quá tự tin.

7 mét, 7 mét...

Hàn Giang Tuyết thầm nhẩm trong lòng, thì đã thấy Giang Hiểu liên tục vung cả tay trái lẫn tay phải.

Từng luồng Trầm Mặc dẫn đầu xuất hiện!

Ngay khoảnh khắc Trầm Mặc bao phủ, cánh cổng không gian Ảnh Họa đang mở sát mặt hồ lập tức biến mất không dấu vết.

Ngay sau đó, Hàn Giang Tuyết chỉ thấy trong cơn mưa lất phất, có một khu vực đột nhiên mưa như trút nước, mà "mưa như trút nước" cũng không thể hình dung nổi sự dữ dội của nó, đơn giản là một trận đại hồng thủy, nước mưa gần như kết thành thác nước, điên cuồng đổ xuống.

Ánh mắt Hàn Giang Tuyết ngưng tụ, hai tay đưa ra, ngón trỏ và ngón giữa đồng thời khẽ nhúc nhích.

Vù...

Hai Đuôi khẽ nhíu mày, trong tầm mắt, mặt hồ xuất hiện một xoáy nước, ngay sau đó, một cột nước xoáy bị cuốn lên từ trong hồ, cảnh tượng ấy thật sự rung động lòng người.

Chưa đầy hai giây, một người đá nặng nề đã bị cột nước xoáy lôi ra khỏi mặt nước!

"Kiểm soát lực đạo tốt vào!" Giang Hiểu hét lớn.

Hàn Giang Tuyết mím môi, tập trung nhìn chằm chằm vào sinh vật trong cột nước xoáy, cố định nó giữa không trung.

"Yêu cậu chết đi được, tiểu Giang Tuyết ơi! Đỉnh của chóp! Cậu cũng thấy được hình ảnh trong đầu tớ, đúng không?" Giang Hiểu lệ rơi đầy mặt, nhưng vẻ mặt lại vô cùng vui sướng, có cảm giác như vui quá hóa khóc.

Cơn mưa lớn trút xuống, nhưng không phải là Vực Lệ, mà là Thương Lệ có đường kính 8 mét!

Thương Lệ như thác đổ bị Hoang Phong cuốn vào trong cột nước xoáy, điên cuồng giày vò thân thể của Ảnh Họa Hư Không.

Trong làn nước mưa trong vắt, Hai Đuôi thậm chí có thể nhìn thấy thân thể của Ảnh Họa Hư Không đang không ngừng xoay tròn, đôi cánh tay đá dài ngoằng của nó đã dang ra, quay tít như cánh quạt trực thăng, nhưng lại không có khả năng cất cánh.

Lên không được.

Xuống cũng chẳng xong.

Lĩnh vực Trầm Mặc, cột nước xoáy do Hoang Phong tạo ra, mưa lớn Thương Lệ...

Khốn nạn hơn nữa là, Giang Hiểu thậm chí còn buff thêm Vòng Sáng Quyến Luyến cho cả đội, hộ tống cho hành động đi săn lần này từ mọi phương diện, mọi góc độ.

Ảnh Họa Hư Không trong lòng thấy khổ, nhưng Ảnh Họa Hư Không không nói... Ừm, vì nó có nói được đâu.

Cả đời đi săn, hôm nay lại thành con mồi!

"Dừng! Hoàn hảo!" Một lúc lâu sau, Giang Hiểu đột nhiên lên tiếng, hai tay Hàn Giang Tuyết thả lỏng, nhưng tinh thần vẫn căng như dây đàn.

Cột nước xoáy không dừng lại ngay lập tức, chúng vẫn xoay tròn theo quán tính, nhưng không còn sự giam cầm của Hoang Phong, Ảnh Họa Hư Không liền bị cột nước xoáy hất văng ra ngoài.

Giang Hiểu lóe lên, xuất hiện giữa không trung, một tay tóm lấy Ảnh Họa Hư Không đã không còn chút sinh khí nào, thân hình cậu lại lóe lên lần nữa, quay về bên cạnh đồng đội.

Rầm!

Thân thể nặng nề của Ảnh Họa Hư Không bị ném xuống đất, có thể thấy, sức phòng ngự của nó quả thật rất mạnh, ở trong cột nước xoáy mà không hề bị chút tổn thương nào.

Tiếc là Thương Lệ của Giang Hiểu thuộc dạng "tấn công phép thuật", không làm tổn thương cơ thể, mà trực tiếp đốt sạch sinh mệnh lực của đối phương.

"Ái chà? Cái này không tệ nha, trên người không có bất kỳ vết thương nào." Giang Hiểu ngồi xổm xuống, một tay sờ lên thân thể nham thạch của Ảnh Họa Hư Không, làn da nham thạch màu xám trắng mang theo những vết lồi lõm.

Hàn Giang Tuyết lạnh nhạt lên tiếng: "Cậu có mười ba mẫu vật rồi đấy."

Đúng vậy, trong bảy ngày đi săn vừa qua, phần lớn Ảnh Họa Hư Không đều bị Hai Đuôi và Hàn Giang Tuyết đánh nát, chỉ có một vài con còn nguyên vẹn thân thể được Giang Hiểu giữ lại làm mẫu vật, ném vào không gian Ảnh Họa của mình.

Mấy tên này thật sự rất thích hợp để làm tượng, làm cột mốc, thậm chí làm người bù nhìn cũng tốt chán...

"Kệ chứ, tớ muốn con này." Giang Hiểu cố gắng lật người Ảnh Họa Hư Không lại, để nó nằm sấp trên mặt đất, lộ ra cái gáy.

"Haiz..." Hàn Giang Tuyết bất đắc dĩ thở dài, lườm Giang Hiểu một cái, rồi khẽ nắm tay lại, một xoáy Băng được tạo ra trong lòng bàn tay cô.

Cách sử dụng tiến giai của Băng Hống Bạch Kim.

Từ lâu, khi Giang Hiểu mới có được không gian Ảnh Họa, Hàn Giang Tuyết đã từng sử dụng kỹ năng này, lúc đó cô dùng nó để khoan nát mặt đất, xác nhận xem không gian Ảnh Họa sâu bao nhiêu mét.

Luồng gió băng xoay tròn cực nhanh trong tay Hàn Giang Tuyết, xen lẫn những mảnh băng vụn, từ từ ấn về phía gáy của Ảnh Họa Hư Không.

Trong nháy mắt, đá vụn màu xám trắng cùng băng vụn bay tứ tung...

Việc mài giũa như thế này rõ ràng cần một khoảng thời gian nhất định, Giang Hiểu kiên nhẫn chờ đợi, đồng thời cũng cảm nhận nguy hiểm trong phạm vi Vực Lệ.

Nếu chỉ nói về hiệu suất, Diễm Hỏa Trắng từ Hóa Tinh Thành Võ của Hàn Giang Tuyết sẽ moi tinh châu ra nhanh hơn, nhưng Hàn Giang Tuyết vẫn chưa thuần thục trong việc kiểm soát Hóa Tinh Thành Võ của mình, cường độ mạnh yếu còn chưa nắm bắt tốt, rất dễ làm hỏng hoàn toàn "mẫu vật", nên chỉ có thể từ từ làm từng chút một.

Một lát sau, một cái lỗ nhỏ đã được khoan xong.

Hàn Giang Tuyết lắc lắc lớp băng sương trên tay, đưa ngón tay vào gáy của Ảnh Họa Hư Không, ngón tay thon dài kẹp lấy một viên tinh châu, rút ra.

Giang Hiểu đập vỡ tảng đá trên mặt đất, bóp thành vụn, rồi lấp lại cái lỗ nhỏ trên gáy của Ảnh Họa Hư Không.

Tuyệt vời!

Một người bù nhìn hư không bằng nham thạch Bạch Kim hoàn hảo vừa mới ra lò!

Giang Hiểu nhận lấy viên tinh châu Hàn Giang Tuyết ném tới, không nhịn được lẩm bẩm: "Chậc, tìm đâu ra một cô chị vừa xinh vừa giỏi thế này chứ, yêu cầu gì cũng đáp ứng được."

Hàn Giang Tuyết: "..."

Không hổ là Tuyết-kémon của ta!

Băng, gió, lửa, bốn thuộc tính, kiêm cả hệ triệu hồi và hệ không gian, đúng là toàn năng!

Hai Đuôi cúi đầu nhìn hai chị em, lên tiếng: "Hấp thu đi."

"À vâng." Giang Hiểu vội nói, viên tinh châu trong tay lặng lẽ vỡ tan, hóa thành những đốm sáng li ti, dung nhập vào cơ thể.

"Thời Không Chi Ngân thăng cấp! Phẩm chất Tinh Thần!"

"Không gian Ảnh Họa thăng cấp! Phẩm chất Tinh Thần!"

Giang Hiểu nắm chặt nắm đấm, bảy ngày, cày được hai kỹ năng lên Tinh Thần!

Lại tiến thêm một bước trên con đường tốt nghiệp Bắc Đẩu Cửu Tinh Đồ rồi!

Hàn Giang Tuyết nhìn bộ dạng thầm nắm tay của Giang Hiểu, khóe miệng không khỏi nhếch lên, hỏi: "Thế nào rồi?"

Giang Hiểu một tay nhấc bổng Ảnh Họa Hư Không nặng trịch lên, nói: "Đi, vào không gian Ảnh Họa của tớ xem thử!"

Nói rồi, Giang Hiểu đưa một tay ra, một cánh cổng không gian tầng tầng lớp lớp mở ra, mọi người đều hơi kinh ngạc, cánh cổng này... lại là 3m*3m?

Cánh cổng không gian hình vuông, bốn góc cạnh khá tròn trịa, ở khoảng cách gần cũng tương đối dễ phân biệt kích thước của nó.

Hai Đuôi và Hàn Giang Tuyết đã không chỉ một lần ra vào không gian Ảnh Họa của Giang Hiểu, nên đương nhiên biết kích thước của cánh cổng này, trong tình huống bình thường, cánh cổng này là...

Hai người còn đang nghi hoặc, thì đồng loạt ngưng mắt lại.

Họ thấy cánh cổng không gian 3m*3m kia, vậy mà đang không ngừng mở rộng.

Giang Hiểu vác Ảnh Họa Hư Không, vẻ mặt vui mừng quay đầu nhìn Hàn Giang Tuyết, nói: "Vậy mà có thể tự động điều chỉnh kích thước sao?"

Hàn Giang Tuyết khẽ nhíu mày, hỏi: "Lớn nhất là bao nhiêu?"

"Lớn nhất là... Oa!" Giang Hiểu ngẩng đầu, chớp chớp mắt, "Cái này chắc phải 10m*10m rồi nhỉ?"

Chỉ thấy cánh cổng không gian trước mắt Giang Hiểu không ngừng mở rộng, lan lên phía trên, không gian tầng tầng lớp lớp vỡ ra, cuối cùng dừng lại ở kích thước 10m*10m.

"Ừm, cũng gần bằng." Hai Đuôi gật đầu, bước vào trong, Hàn Giang Tuyết vội vàng đi theo.

"Này, đợi tớ với." Giang Hiểu vác người bù nhìn hư không, chạy vào, ngay sau đó, cậu vội vàng đưa tay che mắt.

Ở trong không gian dị thứ nguyên Hư Không một thời gian dài, đã quen với sự u ám ở đó, đột nhiên trời sáng choang khiến Giang Hiểu rất không quen.

Hiển nhiên, độ sáng ở đây không thể xuyên qua cổng không gian để truyền ra ngoài.

Hai Đuôi một tay che trước mắt, nheo mắt lại, xuyên qua khe hở nhỏ, nhìn khung cảnh xung quanh.

Nham thạch màu xám trắng, từng cột đá cao chọc trời mọc lên từ mặt đất, xa xa là những dãy núi trập trùng, phủ đầy băng tuyết, trong núi còn lượn lờ mây mù...

Quan trọng nhất là, trên trời... vậy mà lại có mặt trời!

"Bịch!" Ảnh Họa Hư Không nặng trịch trượt khỏi vai Giang Hiểu, rơi xuống đất.

Giang Hiểu ngơ ngác nhìn xung quanh, gió nhẹ thổi qua mặt, nhưng không mang lại chút cảm giác sảng khoái nào: "Cái này... cái này..."

Đây đúng là không gian Ảnh Họa của mình mà, mặc dù khung cảnh đã thay đổi hoàn toàn, nhưng tòa biệt thự bằng đá ở xa xa vẫn còn đó, cả cái lồng Hồi Hương, và khu vui chơi cho thú cưng được chống đỡ bởi rất nhiều cột đá, lơ lửng giữa trời, tất cả đều còn nguyên.

Rầm!

Phía bắc, tiếng vỡ vụn loảng xoảng vang lên, nham thạch nổ tung!

Một người trực tiếp từ trong lớp nham thạch vỡ vụn bật ra: "Phụt, phụt! Ai chôn sống tôi thế hả? Tôi..."

Hạ Nghiên đang mặc đồ bơi, vừa nãy còn đang bơi lội, thì cảnh vật bị thiết lập lại, hồ bơi trực tiếp bị nham thạch lấp đầy...

Cô chui ra từ lòng đất, đang định nổi đóa, thì vội vàng đưa tay che mắt.

"Đứa nào đang làm màu đấy, chói mắt vãi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!