"Cậu còn trẻ quá." Giọng nói hùng hồn của người đàn ông kia vang lên.
Giang Hiểu hơi quay đầu lại, bắt gặp một gương mặt có phần phong trần.
Người đàn ông này trông trạc ngoài ba mươi, đội nón rộng vành, mặc áo tơi dệt bằng cỏ, mái tóc đen dài xõa xuống vai, trên mặt còn có râu ria xồm xoàm.
Gương mặt gã có vẻ từng trải, ánh mắt lại có chút sắc bén. Trong tay gã còn cầm một món vũ khí vô cùng kỳ lạ.
Trông nó như hai thanh loan đao Viên Nguyệt dày bản, thân đao có độ cong rất lớn, chuôi của hai thanh đao này được ghép lại với nhau, tạo thành hình chữ S, trông rất độc đáo.
Giang Hiểu lên tiếng: "Chức vụ và quân hàm đều đi đôi với chiến công, quân Gác Đêm chúng tôi là vậy đấy, có vấn đề gì à?"
Ngoài dự đoán, câu nói mang đầy vẻ khiêu khích của Giang Hiểu lại nhận được sự tán thành của đối phương.
Chỉ thấy người đàn ông trông như một du hiệp thời cổ này vậy mà lại khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Ba Đuôi và Hạ Vân.
"Đội ngũ, phiên hiệu, số hiệu." Giang Hiểu dùng lời lẽ tương tự hỏi ngược lại.
Giọng người đàn ông hùng hồn, dứt khoát: "Quân Gác Đêm Hoa Trung, đoàn Trục Quang, đội Chim Ưng. Danh hiệu Du Chuẩn, tên Việt Vũ Thần."
Giang Hiểu nhìn gã thích khách phong trần trước mặt, thầm gật gù, chẳng trách lại có danh hiệu Du Chuẩn, đôi mắt này quả là sắc bén vô cùng.
"Vào trong rồi nói." Du Chuẩn xoay người đi về phía cổng thành. Giang Hiểu nhìn hai người phía sau rồi cũng cất bước đi theo. Ở cuối cùng, Kim Lữ vẫn đang toe toét cái miệng rộng, nở một nụ cười quái dị rồi đuổi theo.
Cánh cổng nặng nề từ từ mở sang hai bên, hé ra một khe hở, mọi người nối đuôi nhau đi vào.
Giang Hiểu hỏi: "Huynh đệ đến đây năm nào? Đến bằng cách nào?"
Du Chuẩn kéo chặt chiếc áo tơi rộng trên người, nói năng ngắn gọn: "Tháng 8 năm 2014, tỉnh Trung Nguyên, ngoại ô phía bắc Nghiệp Thành, tại đỉnh Cổ Tháp."
Giang Hiểu hơi nhíu mày, gã này vô tình lạc vào không gian thánh tích Đỉnh Cổ Tháp năm 2014, mà năm 2019 đã xuất hiện ở dị cầu rồi sao?
Hơn nữa, dựa vào độ thông thạo tiếng Trung của đám Tăng Lữ Mặt Quỷ và tòa thành tường khổng lồ này, e là Việt Vũ Thần đã đến đây từ rất lâu rồi.
Nói cách khác, thời gian Du Chuẩn tìm kiếm lối ra ở thượng tầng không gian cũng không nhiều lắm?
Giang Hiểu tò mò hỏi: "Đỉnh Cổ Tháp ở thượng tầng không gian trông thế nào? Giống với Đỉnh Cổ Tháp ở tầng dưới à?"
"Đỉnh Cổ Tháp ở thượng tầng không gian không còn bị giới hạn địa hình trong tháp nữa. Lần đầu ta vào, ta thấy mình đang ở giữa đồng không mông quạnh, ở thượng tầng không gian, địa hình trên đại lục Trung Nguyên đâu đâu cũng có." Du Chuẩn giải thích một câu, sau đó trực tiếp chuyển chủ đề.
Chỉ nghe Du Chuẩn hỏi: "Các người vào đây bằng cách nào?"
Giang Hiểu dành cho Hạ Vân sự tôn trọng rất lớn, giới thiệu trước tiên: "Tiền bối Hạ Vân, thuộc quân Khai Hoang phương bắc Hoa Hạ, là lứa người khai hoang đầu tiên, vô tình lạc vào thượng tầng không gian chắc cũng đã 20 năm rồi."
Du Chuẩn khựng bước, kinh ngạc nhìn về phía lão giả sau lưng.
Lúc Hạ Vân báo ra thông tin đội ngũ, Du Chuẩn đã nhận ra có gì đó không ổn, nhưng khi Giang Hiểu nói rõ ràng cho gã, Du Chuẩn cũng có chút choáng váng.
Lão già này thuộc thế hệ khai thiên lập địa ư?
Nói rồi, Giang Hiểu chỉ vào cô gái mù từ nãy đến giờ không nói một lời, trên mặt còn mang hai vệt nước mắt đã khô, giới thiệu: "Đây là đồng đội của tôi, danh hiệu Ba Đuôi."
Nghe vậy, bước chân của Ba Đuôi (cô gái mù) hơi cứng lại. Chàng trai trẻ bên cạnh đã là Phó đoàn trưởng của đoàn Lông Đuôi, cho nên lời cậu ta nói... Cậu ta... cậu ta vẫn công nhận danh hiệu của cô ư?
"Còn tôi..." Giang Hiểu vừa đi theo Du Chuẩn vừa nói, "Không gian dị thứ nguyên Cánh Đồng Tuyết, thôn Kiến Nam, thành phố Giang Tân, tỉnh Bắc Giang."
Vừa nói, Giang Hiểu vừa tò mò đánh giá bên trong thành phố. Đi trên con đường đất vàng bằng phẳng, thứ cậu nhìn thấy lại là những tòa tháp cao sừng sững san sát nhau.
Thành trì này còn sầm uất hơn trong tưởng tượng, trên đường có thể thấy những Tăng Lữ Mặt Quỷ đang "lảng vảng".
So với những con phố náo nhiệt của xã hội loài người, âm thanh giao tiếp của đám Tăng Lữ Mặt Quỷ vô cùng quái đản, giọng nói âm u khàn khàn của chúng không giống như đang trò chuyện, mà càng giống tiếng quỷ khóc sói tru hơn.
Nhà cửa ở đây phần lớn làm bằng gỗ, đương nhiên cũng không thiếu nhà đá. Giang Hiểu thậm chí còn thấy một tiệm rèn, bên trong lửa cháy sáng rực, khá là bắt mắt, chỉ là cửa hàng này không treo biển hiệu.
Lúc này, có một Tăng Lữ Mặt Quỷ đang cầm một thanh đại hoàn đao, dùng ngón tay đen nhánh của nó nhẹ nhàng gõ vào thân đao, có vẻ là một người mua hàng đang lựa chọn vũ khí.
Điều kỳ dị hơn là, trong thành trì này, nhà nhà đều không bật đèn.
Bây giờ trời cũng chỉ vừa mới tối, nhưng ngoài tiệm rèn kia ra, gần như tất cả các căn nhà khác đều không có ánh đèn.
Trên đường phố không có đèn đuốc, nhưng lại có những đốm sáng lập lòe.
Ánh sáng leo lét phát ra từ đôi mắt yêu dị của đám Tăng Lữ Mặt Quỷ khiến cho thành phố âm u đen tối này càng giống một tòa thành ma...
"Đúng là đậm chất cổ xưa, một vẻ cổ xưa đầy ma mị..." Giang Hiểu tặc lưỡi xuýt xoa, trong lòng thầm kinh ngạc. Từng Tăng Lữ Mặt Quỷ đầu đội nón, mình khoác áo tơi, trông như những du hiệp thời cổ đại, vô cùng thần bí.
Giang Hiểu thoáng dừng bước, nhìn hình ảnh đang tác động mạnh mẽ đến tâm trí mình...
Thế nào gọi là trải nghiệm?
Thế nào gọi là câu chuyện?
Đầu đội trời, chân đạp đất, đừng chỉ biết ngước nhìn trời cao.
Hãy đi vạn dặm đường, hoặc đọc vạn cuốn sách.
Giang Hiểu dừng lại, tất cả mọi người cũng dừng lại. Phía trước, bốn Tăng Lữ Mặt Quỷ thân hình cao lớn đi tới, bước chân đều tăm tắp, rõ ràng không phải đang đi dạo, mà giống như đang đi tuần hơn.
"Chế phục" của chúng giống hệt nhau, đều đội nón rộng vành, mặc áo tơi. Khác với những Tăng Lữ Mặt Quỷ đi dạo trên phố, trên áo tơi dệt bằng cỏ của chúng, từng sợi chỉ bạc không ngừng rủ xuống, từ trên xuống dưới, đẹp vô cùng.
Vì vành nón của chúng ép rất thấp nên không thể phân biệt chủng loại qua màu mắt, nhưng nhìn vào màu sắc của những sợi chỉ trên quần áo, đây là bốn Ngân Lữ.
"Nghe ý của vị Kim Lữ vừa rồi, chỗ các người hình như đang gặp chút phiền phức?" Giang Hiểu thấy Kim Lữ tiến lên thương lượng với bốn Ngân Lữ, nhân cơ hội liền hỏi.
Du Chuẩn gật đầu, nói: "Đi gặp đồng đội của ta trước đã."
"Hửm?" Giang Hiểu nhìn về phía Du Chuẩn, nói: "Còn có người khác cũng vô tình đến đây à?"
Du Chuẩn nói: "Nơi này có tổng cộng ba quân nhân Hoa Hạ, một người là đồng đội của ta, còn một vị đến trước. Người đó đến sớm hơn cả hai chúng ta, tòa thành này là do một tay ông ấy đốc thúc xây dựng."
"Đi." Cách đó không xa, giọng nói khàn khàn của Kim Lữ kia bay tới.
Một nhóm người tiếp tục tiến lên, những Tăng Lữ Mặt Quỷ lảng vảng trên phố cũng tò mò nhìn mấy con người xa lạ này.
Vài phút sau, mọi người đã đến trước một tòa tháp cao. Trong thành trì này có tất cả ba tòa tháp cao, và đây là một trong số đó.
Diện tích mà tòa tháp cao này chiếm giữ cũng đủ để sánh ngang với một thành trì cỡ nhỏ, có thể tưởng tượng được thành "Nghiệp Cổ Tháp" này lớn đến mức nào.
Du Chuẩn cất bước đi thẳng về phía trước, dẫn mọi người tiến vào mê cung trong cổ tháp.
Trong mê cung âm u và phức tạp này, Du Chuẩn đi lại như thể đang dạo trong vườn sau nhà mình, sau bảy lần rẽ tám lần ngoặt, cả nhóm cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng!
Vừa ra khỏi mê cung, Giang Hiểu bất giác phải đưa tay lên che mắt.
Ở trong môi trường tối tăm quá lâu khiến cậu đột nhiên đối mặt với ánh sáng chói lòa này, đương nhiên sẽ rất không quen.
Qua kẽ tay, Giang Hiểu nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc.
Ở tầng dưới không gian, trong vòng loại World Cup lần trước, Giang Hiểu, Hậu Minh Minh và Triệu Văn Long đã từng rèn luyện rất lâu trong không gian dị thứ nguyên Đỉnh Cổ Tháp.
Lúc đó, Giang Hiểu cũng đã từng thấy cột đá như thế này bên trong cổ tháp.
Đây là một cột đá khổng lồ có đường kính ít nhất cũng phải mười mét, toàn thân ánh lên màu trắng bóng loáng. Trên bề mặt cột đá trắng bóng này có vô số đốm sáng đen kịt, men theo một quỹ đạo đặc thù, uốn lượn xoắn xuýt bay lên trên, tựa như những con rắn đen nhỏ kỳ dị.
Du Chuẩn giơ tay lên, cầm thanh loan đao hình chữ "S" kỳ lạ chỉ vào cột đá trắng bóng to sừng sững ở phía xa, nói: "Cột đá đó vốn chỉ là cột đá bình thường.
Bị ánh sáng này nhuộm dần, bề mặt nó được phủ một lớp màu trắng muốt, bao gồm cả những đốm sáng đen bay lượn lên trên. Chúng ta không biết nó từ đâu đến, cậu có thể hiểu đây là món quà mà thiên nhiên ban tặng cho sinh vật."
Nói rồi, Du Chuẩn quay đầu nhìn Giang Hiểu, nói: "Không ai biết nguồn năng lượng trắng toát phóng thẳng lên trời này từ đâu ra, cột đá dựa vào nó mà hình thành, cổ tháp dựa vào cột đá mà hình thành.
Trên đại lục Trung Nguyên, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện những cột năng lượng nền trắng đốm đen như thế này, đám Tăng Lữ Mặt Quỷ sẽ tụ tập ở đó, xây dựng nơi sinh tồn của mình, từ đó mà có cái gọi là cổ tháp.
Làm thế nào mà Tăng Lữ Mặt Quỷ biết cách xây dựng cổ tháp dạng mê cung này, tại sao trong đầu chúng lại có kiến thức liên quan, bao gồm cả võ nghệ cao cường của chúng từ đâu mà có, ta không rõ, nhưng mê cung này là để chống lại kẻ địch.
Trước khi đồng đội của ta đến đây, nơi này không có thành trì, không có những kiến trúc khác, chỉ có ba tòa cổ tháp được xây dựng dựa vào cột sáng.
Nếu các người đã du hành trên đại lục Trung Nguyên, có lẽ các người sẽ thấy một vài cột sáng vừa mới xuất hiện, hoặc một ngôi tháp cổ trơ trọi.
Tăng Lữ Mặt Quỷ thích loại năng lượng màu trắng này, hiện tại chưa thấy năng lượng này có ích lợi gì cho chúng, nhưng chúng bẩm sinh đã thích nó.
Tương tự, các sinh vật khác trên đại lục Trung Nguyên cũng thích năng lượng này, cho nên Tăng Lữ Mặt Quỷ chọn cách xây tháp để bao bọc cột sáng lại, che giấu nó đi, đồng thời chọn cách dùng mê cung để chống lại ngoại địch."
Giang Hiểu thầm gật đầu, tiếp thu những kiến thức liên quan đến dị cầu này, rồi hỏi: "Tăng Lữ Mặt Quỷ chắc phải có cấp Kim Cương chứ nhỉ? Vậy chẳng phải chúng có thể đi ngang trên đại lục Trung Nguyên này sao? Còn phải xây tháp để che giấu cột năng lượng này làm gì?"
Du Chuẩn lắc đầu: "Ở tầng dưới không gian, Kim Lữ và Áo Lữ là cấp Hoàng Kim, Thảo Lữ và Ngân Lữ là cấp Bạch Ngân.
Ở thượng tầng không gian, Kim Lữ, Áo Lữ là cấp Bạch Kim, Thảo Lữ và Ngân Lữ là cấp Hoàng Kim.
Ở dị cầu, tất cả Tăng Lữ Mặt Quỷ đều là cấp Bạch Kim."
Giang Hiểu gật đầu, cái gọi là hình chiếu cũng không phải suy yếu theo từng tầng, mỗi không gian dị thứ nguyên, do sinh vật khác nhau, nên sinh vật được hình chiếu xuống đều có tình huống đặc thù của riêng mình.
Lấy Cánh Đồng Tuyết làm ví dụ, Bạch Quỷ ở tầng dưới là cấp Đồng, Bạch Quỷ ở thượng tầng nhảy thẳng lên cấp Hoàng Kim, còn ở dị cầu, đại đa số Bạch Quỷ vẫn là cấp Hoàng Kim, cũng có một số cá biệt cấp Bạch Kim, nhưng cực kỳ hiếm có, tìm kiếm vô cùng khó khăn.
Nếu không thì lúc này, Tinh kỹ Thanh Mang và Nhẫn Nại của Giang Hiểu cũng không thể nào chỉ là phẩm chất Hoàng Kim được.
Du Chuẩn tiếp tục nói: "Tất cả sinh vật đều khao khát năng lượng này, Tăng Lữ Mặt Quỷ rất đoàn kết, trí tuệ rất cao, luôn có thể chiếm được địa bàn của mình, nhưng chỗ của chúng ta rất đặc thù."
Giang Hiểu: "Sao vậy?"
Du Chuẩn: "Nếu không có gì bất ngờ, nơi chúng ta đang ở chính là quê hương của ta trên Địa Cầu - Nghiệp Thành. Nơi này nằm ở phía nam Yến Triệu, phía bắc Trung Nguyên, chúng ta gần như đang đứng trên ranh giới của hai tỉnh."
Giang Hiểu: "Cho nên?"
Du Chuẩn vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Giang Hiểu, nói: "Cậu cứ hỏi ta ở đây có phiền phức gì. Thực ra, phiền phức ở đây rất lớn, ở phía bắc của chúng ta, trong phạm vi tỉnh Yến Triệu, có một đám vong hồn."
Giang Hiểu hơi sững sờ: "Vong hồn?"
Du Chuẩn: "Sinh vật thuộc hệ Vong Mệnh."
Giang Hiểu: !!!
Vong Mệnh nhất tộc ở tầng dưới không gian đã toàn là cấp Bạch Kim, trải qua thượng tầng và dị cầu, chúng sẽ mạnh đến mức nào!?
Du Chuẩn: "Vong Mệnh nhất tộc là cấp Kim Cương, vốn dĩ chúng không nên đi ra khỏi Vong Mệnh Quật, mỗi loại sinh vật đều có đặc tính riêng, đều có phạm vi hoạt động của mình.
Đặc tính đó sẽ kìm hãm chúng đến đại lục Trung Nguyên cướp đoạt tài nguyên cột sáng.
Nhưng một tháng trước, đám Tăng Lữ Mặt Quỷ trong thành, trong lúc tỷ võ luận bàn, đã vô tình làm vỡ một góc đỉnh tháp, để lộ ra một chút ánh sáng, bị đám Vong Mệnh nhất tộc ở bên kia núi nhìn thấy."
Phía sau, Hạ Vân cuối cùng cũng lên tiếng: "Nguy cơ như vậy, tại sao không chọn cách cầu cứu, mà lại muốn đuổi chúng tôi đi?"
Trong lúc nói chuyện, Hạ Vân quay đầu nhìn vào sâu trong mê cung, dường như đã phát hiện ra điều gì.
Một giọng nam cũng từ sâu trong hành lang âm u truyền đến: "Du Chuẩn lo lắng các người vì sự tồn tại của chúng tôi, vì chúng tôi là quân nhân Hoa Hạ mà lựa chọn giúp đỡ, tử thủ ở nơi này."
Giang Hiểu lại mừng thầm, lùi lại hai bước, nghiêng đầu nhìn sang, hỏi: "Vậy bây giờ tại sao lại cho chúng tôi vào đây?"
Sâu trong hành lang, dưới sự hộ tống của một Kim Lữ, một người đàn ông bí ẩn bước ra, cuối cùng cũng lộ diện.
Người đàn ông này cũng mặc trang phục du hiệp với nón rộng vành và áo tơi, eo đeo loan đao bán nguyệt: "Có lẽ là danh tiếng của cậu quá dọa người, Phó đoàn trưởng đoàn Lông Đuôi của đoàn Trục Quang, hắn cảm thấy cậu thật sự có thể giúp được một tay."
Xem ra, Kim Lữ kia đã báo cáo tất cả thông tin cho người đàn ông này.
Giang Hiểu: "..."
Toang, có biến rồi.
Cái chức Phó đoàn trưởng của mình là của bản thể cơ mà, mình đúng là ngầu vãi chưởng thật, nhưng phải là chính chủ ở đây mới được chứ!
Mình... dùng một câu kinh điển trên mạng mười năm trước để trả lời thì chính là: Không phải chính chủ!
Mẹ nó chứ, mình chỉ là mồi nhử thôi mà!
"Tiền bối, thứ cho chúng tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn." Người đàn ông kia nhấc nhẹ vành nón, để lộ ra một khuôn mặt chữ quốc và đôi mắt phượng đầy uy nghiêm.
Hắn đưa tay phải ra, nói: "Quân Gác Đêm Hoa Trung, đoàn Trục Quang, đội Chim Ưng. Danh hiệu Ó Săn, tên Lý Hạo Ca."
Hạ Vân khẽ gật đầu, đưa bàn tay già nua của mình ra, bắt tay với Lý Hạo Ca.
Hạ Vân nhìn hai vị "du hiệp", cảm nhận được một luồng khí tức sắc bén phả vào mặt, không khỏi thầm gật đầu, chậm rãi nói: "Hậu sinh khả úy."
Giang Hiểu lại thầm thở dài, bọn họ đã lựa chọn tử thủ ở nơi này, cùng tồn vong với đám Tăng Lữ Mặt Quỷ, e rằng, trong đó có rất nhiều câu chuyện.
...