Nửa tháng sau, trong thành tháp cổ Nghiệp.
Giang Hiểu đang đứng trong sân của một căn tứ hợp viện, nhìn bảy tên kim lữ đang luyện đao trước mặt.
Bảy gã tăng lữ Mặt Quỷ cao to lực lưỡng này, chiều cao đều răm rắp như tượng, lại còn mặc "đồng phục" thống nhất, khoác áo tơi rộng thùng thình, đội nón rộng vành, trông cực kỳ thuận mắt.
Nửa tháng qua, đối với Giang Hiểu mà nói, là nửa tháng chửi thề trong bụng.
Mấy! Thằng! Mẹ!! Tăng! Lữ! Mặt! Quỷ! Này!
Từng đứa một đúng là một lũ súc sinh mà!
Ở lĩnh vực vũ khí lạnh, ít nhất là về kỹ nghệ cự nhận, thiên phú của chúng nó cao đến đáng sợ!
Cái đệt, đây là đặc tính của loài sinh vật quái quỷ nào vậy, bá đạo vãi chưởng!
Thật sự là dạy gì biết nấy luôn à?
Cứ thế này mãi, Giang Hiểu, gã "sư phụ" này, sắp thất nghiệp đến nơi rồi.
Giang Hiểu cũng từng dạy dỗ bộ tộc dã nhân ở rừng bạch dương, thậm chí còn chuyển chức toàn bộ đao binh ở đó thành binh đoàn cự nhận.
Lũ dã nhân đó cũng kinh thiên động địa, không gì không làm được, tốc độ học tập cũng rất nhanh, nhưng so với đám tăng lữ Mặt Quỷ này thì đúng là một trời một vực.
Mới chỉ chưa đầy nửa tháng, ít nhất là những kỹ nghệ cự nhận từ cấp Hoàng Kim trở xuống của Giang Hiểu, đám tăng lữ Mặt Quỷ đã học được bảy tám phần, hơn nữa còn đạt đến trình độ thuần thục.
Bây giờ, Giang Hiểu đã bắt đầu dạy chúng chiêu "gảy đao" phẩm chất Bạch Kim, dĩ nhiên, hiện tại vẫn chỉ là gảy đơn đao.
Kỹ nghệ gảy song đao là phẩm chất Kim Cương, mà độ khó so với gảy đơn đao thì cao hơn không chỉ một chút.
Giang Hiểu phát hiện, trong bảy tên đệ tử của mình, năng lực học tập của Kim Ngũ và Kim Thập Tứ là nổi bật nhất.
Các kim lữ khác vẫn đang củng cố, rèn giũa kỹ nghệ cự nhận phẩm chất Hoàng Kim, còn Kim Ngũ và Kim Thập Tứ đã bắt đầu luyện gảy đơn đao phẩm chất Bạch Kim.
Tuy nhiên, trong nửa tháng qua, Giang Hiểu cũng không phải không có thu hoạch. Trong quá trình dạy dỗ đám "đại sư binh khí" này, kỹ nghệ cự nhận cấp Kim Cương Lv.0 của Giang Hiểu cũng đã tăng lên cấp Kim Cương Lv.1.
"Yo, đang luyện à?" Một giọng nói khàn khàn vang lên từ cửa, ngay sau đó, Giang Hiểu thấy một con thụy thú đang đi bằng hai chân lững thững bước vào.
Giang Hiểu: ???
Lại thấy con "thụy thú" đột nhiên há miệng, y như múa lân, từ trong cái mồm rộng ngoác đó, Giang Hiểu thấy được cái đầu trọc lóc to tướng của Đại Chùy.
Lão già này rõ ràng đã hơn bốn mươi tuổi mà tính tình vẫn như con nít, nghịch như quỷ, chẳng kém gì tiền bối Hạ Vân.
Tiền bối Hạ Vân cũng thích đùa, nhưng ít nhất vẫn còn chút cốt cách, mọi người cũng đều rất tôn trọng vị lão giả đó.
Nhưng Đại Chùy... Sự tôn trọng của Giang Hiểu dành cho lão đã bị chính lão tự tay vùi xuống đất. Cái lão đầu trọc này đúng là không có giới hạn, có lúc lại lầy lội đến mức khiến Giang Hiểu tức nghiến răng.
Giang Hiểu nói: "Làm gì đấy? Ông định múa lân à?"
Đầu Đại Chùy lấp ló trong đầu con thụy thú, cười ha hả: "Hôm nay tổ chức tiệc bái sư cho cậu đấy, là mấy đứa đệ tử ngoan của cậu nhờ ta làm đó."
"Hửm?" Giang Hiểu ngẩn ra, nhìn về phía đám kim lữ đang răm rắp luyện tập. Gương mặt quỷ đen kịt nào cũng vô cảm, chẳng biết là đứa nào nghĩ ra trò này.
Trong lúc suy nghĩ, Giang Hiểu nhìn về phía Kim Ngũ Thập Cửu, nói: "Năm Mươi Chín, có phải ngươi không?"
Mặc dù đám kim lữ trông gần như giống hệt nhau, đặc tính cũng tương tự, nhưng loại sinh vật cực kỳ giống con người này nội tâm cũng khá phức tạp, tính cách khác nhau. Đứa xếp hạng thấp nhất, Năm Mươi Chín, là đứa cẩn thận nhất.
Tăng lữ Mặt Quỷ không có giới tính, nếu chúng có giới tính, Giang Hiểu sẽ cho rằng Năm Mươi Chín này là giống cái.
Hiểu chuyện, tinh tế, cẩn thận, bình tĩnh.
Nó là đứa có thể kiềm chế bản năng của mình tốt nhất, không có lệnh của Giang Hiểu, ai khiêu khích nó, nó cũng tuyệt đối không ra tay.
Đây không phải là chuyện nhỏ.
Mỗi loại tinh thú đều có bản năng của mình, cho dù trí thông minh cao đến đâu, loại gen chảy trong máu này cũng không thể xóa bỏ. Mà Kim Ngũ Thập Cửu này đúng là trâu bò, tự kiềm chế đến một mức độ nhất định, thậm chí là tự ngược đãi bản thân...
Trong đám này, đứa nóng tính nhất là Kim Nhị Thập Nhất.
Năng lực học tập mạnh nhất, thiên phú cao nhất là Kim Thập Tứ.
Năng lực chiến đấu mạnh nhất hiện tại là Kim Ngũ.
Đứa nhiều mưu mô vặt vãnh nhất, đặc biệt khó ở, lúc nào cũng ra vẻ bị coi thường là Kim Thập Thất...
"Đừng thấy chúng nó chỉ biết chém chém giết giết, nhưng tộc kim lữ rất trọng tình trọng nghĩa đấy!" Đại Chùy đội đầu thụy thú, lảo đảo đi vào trong sân, vừa đi vừa nói: "Luyện xong thì bảo chúng nó vào giúp ta khuân đồ."
Giang Hiểu nhếch miệng, nhìn về phía đội hình trước mặt, nói: "Đi thôi."
Nơi này không phải là nhà của Đại Chùy, từ khi nhóm ba người của Giang Hiểu đến đây, anh em nhà chim ưng đã sắp xếp chỗ ở cho họ.
Vốn dĩ mỗi người một viện riêng, nhưng theo yêu cầu của Hạ Vân và cô gái mù, cả ba người đã dọn vào một căn tứ hợp viện lớn. Hạ Vân ở sương phòng phía đông, cô gái mù ở sương phòng phía tây.
Ngoài cửa, hai anh em nhà chim ưng mang theo một ít hoa quả và bánh ngọt đặc biệt đi vào, chào hỏi Giang Hiểu.
Lý Hạo Ca với khuôn mặt chữ quốc nghiêm nghị nở nụ cười cởi mở: "Ha ha, nghe nói Giang đoàn trưởng hôm nay làm lễ thu nhận đệ tử, chúng tôi đến góp vui."
Giang Hiểu: "Ờ..."
Việt Vũ Thần cũng thu lại vẻ mặt lạnh lùng ngày trước, cười nói: "Gần đây, rất nhiều tăng lữ Mặt Quỷ cũng bắt đầu chuyển sang dùng cự nhận, nhưng vẫn chưa có dũng khí đến bái sư, còn đang quan sát thành quả tu hành của mấy đứa đệ tử này của cậu.
Bọn họ không biết cậu dạy dỗ thế nào, nhưng hai anh em chúng tôi thì biết rõ, tốc độ tiến bộ của bảy kim lữ này đúng là thấy rõ bằng mắt thường. Chắc chắn, sau này đệ tử của cậu sẽ ngày càng nhiều.
Giang đoàn trưởng, đúng là đại tài!"
Giang Hiểu cười nói: "Khách sáo, khách sáo, cứ gọi tôi là Giang Hiểu được rồi. Kim Ngũ Thập Cửu, ngươi ngẩn ra đó làm gì, mau nhận đồ đi."
Kim Ngũ Thập Cửu vội vàng chạy tới.
"Đúng rồi." Giang Hiểu nhìn hai anh em đội chim ưng, mở miệng hỏi: "Chúng ta đã ở đây hơn nửa tháng rồi, bên kia núi vẫn chưa có động tĩnh gì, có phải cơn khủng hoảng lần này đã qua rồi không?"
Lý Hạo Ca: "Tuyệt đối đừng coi thường trí thông minh của tộc Vong Mệnh, chúng đều là sinh vật cấp Kim Cương, là những thợ săn đỉnh cao trong chuỗi thức ăn, đám đó âm hiểm lắm."
Việt Vũ Thần lại nói: "Chỉ cần chúng ta giữ vững nội bộ, không xảy ra nội loạn, khiến đối phương không có cơ hội tấn công, thì chắc sẽ không có vấn đề gì. Có lẽ tộc Vong Mệnh đang chờ đám tăng lữ Mặt Quỷ tự đánh lẫn nhau.
Xem ra, số lượng của tộc Vong Mệnh cũng không nhiều, đối mặt với gần một ngàn tăng lữ Mặt Quỷ, chúng vẫn khá áp lực."
Giang Hiểu suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu thật như các anh nói, đối phương đang chờ chúng ta nội loạn, thì một ngày nào đó, chúng sẽ phát hiện ra đám tăng lữ Mặt Quỷ ở đây khác với những nơi khác, nơi này là một xã hội tương đối có trật tự.
Như vậy, tộc Vong Mệnh sớm muộn gì cũng không nhịn được mà sẽ tấn công nơi này?"
Lý Hạo Ca sắc mặt ngưng trọng gật đầu: "Rất có thể, nơi này có ba tòa tháp cổ, ba cột sáng, đây là một sự hấp dẫn cực lớn."
"Ừm..." Giang Hiểu trầm ngâm một lúc rồi nói: "Hai anh em có nghĩ đến việc chủ động tấn công không?"
Lý Hạo Ca sững sờ: "Hửm?"
Việt Vũ Thần xoa xoa bộ râu quai nón, suy tư một hồi lâu rồi nói: "Hình như hơi mạo hiểm quá thì phải?"
"Ha." Giang Hiểu cười cười: "Giường ta nằm, sao cho kẻ khác ngủ ngáy bên cạnh được?"
Việt Vũ Thần như có điều suy nghĩ, gật đầu.
Giang Hiểu tiếp tục: "Nếu các anh đã không thể di dời căn cứ, phải cắm rễ ở đây, vậy thì không còn gì để nói nữa, lựa chọn của chúng ta không nhiều."
Lý Hạo Ca nói nhỏ: "Đám tăng lữ Mặt Quỷ ở đây đúng là sắp không nhịn nổi nữa rồi, chúng nó vẫn luôn mong chờ một trận đại chiến, nhưng trận chiến đó mãi không đến, hai anh em tôi đúng là rất đau đầu. Hiện tại, đám ngân lữ vẫn còn ổn định, một khi đội vệ binh này cũng không kìm nén được nữa, thì thật sự sẽ xảy ra chuyện."
"Ngăn không bằng khơi thông." Một giọng nói nhàn nhạt truyền đến, rõ ràng là đang ủng hộ ý kiến của Giang Hiểu.
Mọi người quay đầu nhìn về phía tây, thấy một nữ tử thanh nhã mặc áo bào trắng, mắt bịt vải trắng, đang đứng trên thềm đá trước cửa sương phòng phía tây, lặng lẽ "nhìn" mọi người.
Phía đông, lại truyền đến một giọng nói già nua: "Mài gươm luyện võ cũng tốt, tiểu hữu Giang có thể mở rộng số lượng đệ tử, để đám tăng lữ Mặt Quỷ có việc để làm.
Như vậy vừa có thể giảm bớt khả năng nội đấu của chúng, vừa có thể chuyển dời sự chú ý, lại có thể nâng cao kỹ năng chiến đấu, đồng thời cũng là chuẩn bị chiến đấu chống địch, đúng là một mũi tên trúng nhiều đích."
Rõ ràng, Hạ Vân hy vọng chuẩn bị thật kỹ càng, không muốn chủ động tấn công.
Nhưng bất kể hai người ở sương phòng đông tây có ý kiến gì, người chủ trì dường như đã biến thành Giang Hiểu.
Phải biết, Hạ Vân và cô gái mù đều là cường giả cấp Tinh Không, gần như một tay là có thể bóp chết loại gà mờ Tinh Hà đỉnh phong như Giang Hiểu...
Nhưng không biết từ lúc nào, trong nhóm ba người này, Giang Hiểu dường như đã trở thành "thủ lĩnh".
Trong đó có quá nhiều yếu tố, thực lực dĩ nhiên là nền tảng, nhưng nếu dựa vào thực lực, dù là cô gái mù hay Hạ Vân, đều có tư cách trở thành người chủ trì của đội, thậm chí không cần nghe theo đề nghị của Giang Hiểu.
Nói trắng ra, Hạ Vân muốn bồi dưỡng Giang Hiểu, hy vọng bộ xương già này của mình có thể phát huy chút nhiệt lượng còn sót lại.
Mà tâm tư của cô gái mù thì phức tạp hơn nhiều, có cảm kích, có biết ơn, có cảm mến, có sự đồng cảm, vân vân và vân vân...
Trên thực tế, khi Giang Hiểu, với tư cách là phó đoàn trưởng của Lông Đuôi, vẫn giữ danh hiệu "Ba Đuôi" cho cô gái mù, thì Vu Thu Tứ, trong tình huống không vi phạm nguyên tắc của bản thân, đã tự động hạ thấp thân phận, trở thành thuộc hạ của Giang Hiểu.
Mà việc cô gái mù xin chiến, có lẽ cũng xuất phát từ bản thân cô, cô không thể ở lại đây quá lâu.
Đi qua, thấy qua, cô sẽ mở ra giai đoạn tiếp theo, tiếp tục tiến về phía trước, tiếp tục lang thang.
Trên thế giới này, không có bất kỳ ai, bất kỳ việc gì có thể ngăn cản bước chân lang thang của cô.
Khác với tình huống trước đây cô gái mù dẫn theo Hạ Vân lang thang, lúc đó hai người nói là một đội, nhưng thực chất là quan hệ hợp tác, đôi bên cùng có lợi.
Lần này, cô gái mù lựa chọn đi cùng Giang Hiểu, đây mới là một đội ngũ đường đường chính chính, những chiến hữu đường đường chính chính!
Người đội trưởng cũ hiểu cô nhất, đồng tình với cô nhất đã ra đi, mà vị đoàn trưởng mới này, không khác gì đội trưởng cũ, quan niệm và hành vi, đơn giản là cùng một ruột với đội trưởng cũ. Cô gái mù đã vứt bỏ rất nhiều người, trên Dị Cầu này, cô không muốn vứt bỏ thêm một người nữa.
Ba Đuôi quả thực đã từ bỏ đồng đội, cô tự ý tiến vào thánh khư, điều này không thể nghi ngờ, nhưng hành động này lại rất phức tạp.
Thực tế, trong lòng Ba Đuôi, cô không hề vứt bỏ bất kỳ ai, nhưng vào thời khắc đặc biệt đó, sự bộc phát đột ngột dưới áp lực đã khiến cô thực sự có hành vi vứt bỏ đồng đội, cho nên những gì Ba Đuôi đã làm, tính chất vô cùng phức tạp.
Thế giới này, không phải là một thế giới không đen thì là trắng.
Ngoài màu đen và màu trắng, còn có rất nhiều màu xám.
Hành vi của cô và nội tâm của cô không hề mâu thuẫn, cũng giống như cuộc đời của cô, chính là một sự tồn tại mâu thuẫn.
Cho nên, dùng từ "vứt bỏ đồng đội" cũng không phù hợp, suy đi nghĩ lại, Giang Hiểu cho rằng, dùng từ "đánh mất đồng đội" có lẽ sẽ phù hợp hơn.
"Ha ha! Sao nào? Điều kiện hơi đơn sơ, tạm chấp nhận nhé." Đại Chùy đặt cái đầu thụy thú trông rất giống trong thần thoại cổ đại của Hoa Hạ lên bàn bát tiên, hai kim lữ khiêng cái bàn ra giữa sân, một kim lữ khác cũng bày ghế ra.
Giang Hiểu nhăn mặt nhíu mày, nói: "Tiệc bái sư mà ông vác cái 'đầu heo' đến đây là có ý gì? Lễ bái sư dâng trà, dập đầu là xong chứ?"
"Hả?" Đại Chùy rõ ràng ngẩn ra, lão vỗ vỗ cái đầu trọc của mình, nói: "Đây là quà của mấy đứa đệ tử cậu tặng mà."
Giang Hiểu cũng gãi đầu: "Ông chắc chắn bày 'đầu heo' không phải là để cúng tổ tiên đấy chứ?"
Đại Chùy: "Ta làm sao mà biết được, ài dà, cứ thế đi, cậu nhóc con, cứ lằng nhà lằng nhằng với ta làm gì? Hả? Cho cậu cái đầu thụy thú mà còn không vui à?"
Giang Hiểu tức giận nói: "Ông là người Trung Nguyên, nói tiếng phổ thông với tôi đi! Giọng địa phương ba tỉnh Đông Bắc còn chưa sõi mà cũng bày đặt khoe khoang."
Cùng lúc đó, trên Địa Cầu, trong sân huấn luyện của World Cup cá nhân.
Giang Hiểu ngồi trên khán đài, dùng khuỷu tay huých cô nàng đầu đinh Dịch Khinh Trần bên cạnh, nói: "Dạy tôi một câu chửi người của Trung Nguyên đi, đừng ác quá."
Dịch Khinh Trần một tay chống cự nhận, đang xem trận đấu trên sân, nghe vậy, cô quay đầu lại, chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp: "Cái gì?"
Giang Hiểu: "Nhanh lên, tôi đang vội."
Dịch Khinh Trần mặt đỏ bừng, lí nhí: "Cháu rùa."
Trên Dị Cầu, Giang Hiểu hét vào mặt Đại Chùy: "Ông cái đồ cháu rùa..."
"Vãi chưởng!?" Đại Chùy sững sờ, rồi lao thẳng tới.
Giang Hiểu vội vàng lùi lại, la lớn: "Hộ giá! Hộ giá! Sư phụ bem không lại lão, nhanh, bảy đứa bây xông lên hết cho ta!"
Đại Chùy: "..."
...
Hai mươi phút sau, Giang Hiểu ngồi trên ghế, nhận lấy chén trà hoa nhài từ một kim lữ, nhấp một ngụm.
Giang Hiểu gật đầu, nói: "Nếu các ngươi đã có lòng như vậy, nguyện ý theo cách của Hoa Hạ chúng ta, chính thức làm lễ bái sư, vậy ta cũng sẽ chính thức một chút. Kỹ nghệ đương nhiên sẽ dốc túi truyền thụ, bây giờ, trước hết ban cho các ngươi cái tên!"
Cùng lúc đó, ở Địa Cầu, Giang Hiểu móc điện thoại ra, vội vàng tìm kiếm bảng xếp hạng các vì sao Thiên Cương Địa Sát.
Ở Dị Cầu, Giang Hiểu nhìn Kim Ngũ đang dâng trà, nói: "Sau này, ngươi sẽ tên là Kim Dũng!"
Kim Ngũ: "Vâng!"
Giang Hiểu vẫy tay với Kim Thập Nhị bên cạnh, Kim Thập Nhị vội vàng dâng trà lên.
"Kim Thập Nhị, sau này ngươi tên là Kim Mãn!"
"Kim Thập Tứ, ngươi tên là Kim Thương."
"Kim Thập Thất, ngươi tên là Kim Ám."
"Kim Nhị Thập Nhất, ngươi tên là Kim Dị."
"Kim Nhị Thập Ngũ, ngươi tên là Kim Thoái."
"Kim Ngũ Thập Cửu, ngươi tên là Kim Tuệ!"
Nhìn bảy người đệ tử đang cung kính, Giang Hiểu thầm gật đầu trong lòng.
Được, cứ thế mà làm!
Nếu tộc tăng lữ Mặt Quỷ đều có lòng như vậy, tôn kính ta như vậy...
Thì ta sẽ mở rộng cửa! Thu nhận đệ tử!
Đừng hỏi ta biết gì, các ngươi cứ nói muốn học gì là được!
Hỏi ta à, lão tử đây dạy tất!
...