Ngày 28 tháng 7, sân vận động Olympic thành phố Bạch Lâm.
Trên khán đài có thể nói là sôi động hẳn lên, mà bên ngoài sân vận động, người dân khắp nơi trên toàn cầu cũng đang dán mắt vào sàn đấu qua sóng truyền hình trực tiếp.
Giọng của Lý Lý cũng vang lên qua màn hình TV, truyền đến mọi nhà ở Hoa Hạ: "Đài truyền hình trung ương! Đài truyền hình trung ương! Chào mừng quý vị và các bạn đến với trận chung kết giải Vô địch Thế giới cá nhân năm 2019! Đây là sân vận động Olympic thành phố Bạch Lâm, tôi là MC Lý Lý!"
Diệp Tầm Ương tiếp lời: "Và tôi là MC Diệp Tầm Ương."
Lý Lý phấn khích nhìn quanh khán đài, cất giọng: "Từ mấy vòng đấu trước, sân vận động Orly Peak dường như đã trở thành sân nhà của Hoa Hạ chúng ta, và trong ngày quyết chiến cuối cùng này, nơi đây đã hoàn toàn bị sắc đỏ rực chiếm lĩnh!"
Diệp Tầm Ương tâm trạng cực tốt, cười nói: "Trận tranh quán quân và á quân đều do hai tuyển thủ nước nhà quyết đấu, chúng ta đã chắc chắn ẵm trọn chức vô địch rồi!"
Lý Lý vô cùng cảm khái: "Một tháng trước, khi World Cup vừa mới bắt đầu, chúng ta thật sự không dám nghĩ rằng lần này lại có thể sánh ngang, thậm chí là vượt qua cả những mùa giải huy hoàng trước đây!"
Diệp Tầm Ương mỉm cười: "Từ xưa đến nay, mỗi khi đến thời khắc mấu chốt, dân tộc Hoa Hạ luôn có thể bộc phát ra nguồn năng lượng đáng kinh ngạc, phải không nào?
Trong bối cảnh lớn như vậy, trong cái gọi là 'World Cup tận thế' theo lời người đời, các tuyển thủ Hoa Hạ đã đặt trước cả hai vị trí quán quân và á quân giải cá nhân!
Còn ở giải đồng đội bên cạnh, hai đại ma vương giáng thế, với khí thế không thể cản phá, một đường thế như chẻ tre, thẳng tiến đến ngôi vương!"
Lý Lý: "Thế hệ Tinh võ giả trẻ tuổi đã thực sự đứng lên! Họ không chỉ leo lên vũ đài thế giới, mà còn tiến gần đến đỉnh cao của giới Tinh võ giả nhân loại.
Tôi nghĩ, rất nhiều người cũng giống như tôi, chưa từng ngờ rằng thế hệ Tinh võ giả trẻ của Hoa Hạ sẽ mang đến cho chúng ta một bất ngờ cực lớn như vậy tại World Cup lần này."
Diệp Tầm Ương khẽ nói: "Họ không chỉ là thành viên đội tuyển quốc gia, cũng không chỉ là học viên của Tinh Võ Đế Đô, mà họ còn là những người lính của quân Khai Hoang! Nhìn thấy thế hệ chiến binh trẻ tuổi trưởng thành như vậy, chắc hẳn nhiều người sẽ cảm thấy an tâm như tôi, đúng không?"
Hai vị MC trò chuyện trên bàn bình luận, từng câu từng chữ đều là đang dẫn dắt dư luận.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cả hai đều mang theo nhiệm vụ đặc biệt khi đến dẫn chương trình, mà các tuyển thủ Hoa Hạ cũng thật sự quá đỉnh, chiến tích và thực lực rành rành ra đó, khiến Diệp Tầm Ương và Lý Lý vô cùng dễ dàng bày tỏ quan điểm, khuấy động không khí.
Chứ nếu bạn bị loại ngay từ vòng gửi xe thì hai MC có tài bằng trời cũng khó mà thao tác.
Lúc này, trong phòng thay đồ của tuyển thủ, hai cái đầu cua đang ngồi trên ghế dài.
Giang Hiểu dựa lưng vào tường, ngồi bên cạnh, cúi đầu nghịch điện thoại, còn Dịch Khinh Trần thì đang lẳng lặng lau thanh đại đao của mình, không một tiếng động.
Là đối thủ trong trận đấu này, lẽ ra hai người phải ở hai phòng thay đồ riêng, nhưng dưới sự kiên quyết của Dịch Khinh Trần, họ đã không tách ra.
Tổng đội trưởng Cung Cử Nhân và các huấn luyện viên khác đều biết mối quan hệ của cả hai nên cũng không ngăn cản.
Dịch Khinh Trần đột nhiên lên tiếng: "Bì Bì."
"Hả?" Giang Hiểu không ngẩng đầu, lẩm bẩm, "Trên Weibo thì gọi sư phụ ngọt xớt, sao gặp mặt lại gọi mình là Bì Bì thế?"
Bàn tay đang lau đại đao của Dịch Khinh Trần khựng lại, cô nói: "Gọi Bì Bì thân thiết hơn, không có cảm giác xa cách, sau này được anh huấn luyện, chẳng phải sẽ dễ nói chuyện hơn sao."
Giang Hiểu lại cười: "Thầy nghiêm mới có trò giỏi chứ."
"Đúng rồi," Dịch Khinh Trần nói, "Gia đình em đã chuẩn bị xong nghi thức bái sư và lễ vật rồi, mời anh sau World Cup cùng em về Trung Nguyên."
"Ớ?" Giang Hiểu gãi đầu, đột nhiên nghĩ đến một bài hát, và cậu thật sự lắc đầu ngâm nga, "Ta cưỡi ngựa trắng qua ba ải quan, ta thay áo trắng về Trung Nguyên..."
Sắc mặt Dịch Khinh Trần có chút kỳ quái, cái giọng tiếng Mân Nam dở tệ này đúng là không đỡ nổi.
Dịch Khinh Trần là người Trung Nguyên, đương nhiên không hiểu tiếng Mân Nam, cô có một quan niệm rằng, bất kể là tiếng Quảng Đông hay tiếng Mân Nam, phàm là cô có thể nghe hiểu được thì chắc chắn đối phương nói không chuẩn.
Dịch Khinh Trần quay đầu nhìn Giang Hiểu đang dựa tường ngồi bên phải, nói: "Anh về nhà với em nhé?"
"Được thôi, nhà cô coi trọng như vậy là nể mặt tôi rồi, tôi phải nhận chứ." Giang Hiểu cười hì hì, vẫn cúi đầu, lạch cạch gõ trên màn hình điện thoại.
Dịch Khinh Trần mặt mày hớn hở, đắc ý nói: "Lễ vật bái sư đó, anh chắc chắn sẽ rất thích!"
Nhìn dáng vẻ và giọng điệu của cô, có vẻ cô cực kỳ tự tin vào món quà mà gia đình đã chuẩn bị.
Giang Hiểu vừa lắc đầu vừa lảm nhảm: "Quà cáp gì chứ, tôi thèm quà của cô chắc? Tôi là nhìn trúng thiên phú của cô đấy!
Cô xem, tay dài chân dài, thân thủ lại nhanh nhẹn, nội tâm thì quyết đoán... Một viên ngọc thô như vậy, không được điêu khắc mài giũa cẩn thận, há chẳng phải phí của trời à?"
Nói một hồi, Giang Hiểu tự tin luôn!
"Hi hi." Dịch Khinh Trần nghe được lời khen, lập tức cười tươi như hoa, "Lát nữa anh dùng vũ khí gì?"
Giang Hiểu bĩu môi: "Tự đoán đi."
Dịch Khinh Trần đề nghị: "Dùng đại đao đi! Dùng song đao luôn! Hãy thể hiện kỹ năng mạnh nhất của anh, dùng thực lực tuyệt đối nghiền nát em đi!"
Giang Hiểu: ???
Mà Dịch Khinh Trần lại tỏ vẻ cực kỳ nghiêm túc, nói: "Cả nhà em đều sẽ xem trận đấu này, hãy cho họ thấy anh lợi hại thế nào đi!"
Giang Hiểu khẽ nhíu mày, cũng nhận ra trạng thái của Dịch Khinh Trần có gì đó không ổn, cậu trầm ngâm một lát rồi đột nhiên nói: "Này Khinh Trần."
Dịch Khinh Trần: "Vâng?"
Giang Hiểu cũng nghiêm túc không kém: "Tuy tôi đã đồng ý với cô, nhưng chúng ta dù sao vẫn chưa làm lễ bái sư, nói cách khác, cô vẫn đang trong thời gian thử thách của tôi. Trận đấu lát nữa, nếu cô thể hiện không tốt, tôi thấy cô không đủ tư cách, rất có thể tôi sẽ từ chối nhận cô làm đệ tử đấy."
Dịch Khinh Trần mặt mày quýnh lên: "Đừng mà, Bì Bì."
Trong lúc hai người đang nói chuyện, chiếc TV treo trên tường vang lên tiếng thông báo của MC.
Dù là tiếng Anh, nhưng cả hai cái đầu cua đều nghe hiểu được.
Tuyển thủ nước chủ nhà Jack, chờ mãi không thấy đối thủ, đã trực tiếp chiến thắng, trở thành quý quân giải Vô địch Thế giới cá nhân 2019!
Trong lúc hai người trò chuyện, người dân toàn thế giới vẫn đang chờ đợi Marda xuất hiện.
Đương nhiên, Marda dù có đến thì e rằng cũng không thể thi đấu, mà sẽ bị áp giải đi ngay lập tức để tiếp nhận điều tra...
Giang Hiểu biết tỏng trong lòng, Marda không thể nào xuất hiện được, lúc này, cô ta đang ngồi ngẩn người trong căn biệt thự bằng đá kia.
Ban tổ chức hiển nhiên cũng đã tính đến vấn đề này, dù sao Marda cũng bị thành viên của tổ chức Hóa Tinh bắt đi, nên họ cũng đã đưa ra phương án dự phòng.
Mười phút sau, sau khi ban tổ chức và đội tuyển quốc gia trao đổi, Giang Hiểu và Dịch Khinh Trần được mời ra khỏi phòng thay đồ, trực tiếp bắt đầu khởi động trước giờ thi đấu, không để người dân toàn thế giới phải chờ đợi lâu.
Đoàn huấn luyện viên của đội tuyển quốc gia vẫn chia làm hai nhóm, mỗi bên ba người, tổng đội trưởng Cung Cử Nhân rất biết cách cư xử, ông chọn làm huấn luyện viên cho Dịch Khinh Trần, dẫn cô đi về nửa sân phía Tây.
Lựa chọn vũ khí của Dịch Khinh Trần cũng không có gì bất ngờ, đơn giản chỉ là đại đao mà thôi.
Nhưng bên phía Giang Hiểu, đoàn huấn luyện viên vẫn mang theo một túi vũ khí to đùng, mọi người cũng rất mong chờ, rốt cuộc Giang Hiểu sẽ dùng vũ khí gì để ứng chiến.
Không đến giây phút cuối cùng, ai biết Giang Hiểu sẽ giở trò mèo gì?
Thực tế, lúc này Giang Hiểu cũng chưa quyết định dứt khoát, nhưng trong đầu cậu đã có lựa chọn nghiêng về một phía.
Nếu muốn trở thành sư phụ dạy Dịch Khinh Trần môn phương thiên họa kích, Giang Hiểu đáng lẽ nên dùng phương thiên họa kích.
Khi hai học viên Hoa Hạ ra sân khởi động, không khí hiện trường lại một lần nữa trở nên náo nhiệt.
Lý Lý: "Lần đầu tiên! Lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, trận tranh quán quân và á quân đến từ cùng một quốc gia, cùng một đội tuyển! Nội chiến Hoa Hạ! Hơn nữa còn là nội chiến của hệ phụ trợ!"
Diệp Tầm Ương gật đầu, nói: "Ai có thể ngờ được, những người cuối cùng đứng trên đỉnh thế giới này để phân cao thấp, lại là hai phụ trợ trị liệu chứ?"
Nửa giờ khởi động đã cho hai vị MC cơ hội để khuấy động không khí điên cuồng.
Mà trên khán đài, Giang Hiểu cũng nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc.
Ở khu vực hàng đầu tiên, cậu thấy các đồng đội của mình, Võ Hạo Dương, Lưu Dương, Trịnh Hi Ấu, Phiêu Miểu, Diêu Thần Quang và những người khác, đồng thời, cậu cũng thấy một vài bạn học và đối thủ cũ, Thái Dao, Tiền Tráng, U U Lộc Minh...
Không có gì bất ngờ, lát nữa dù ai thắng, tất cả các thành viên của đội tuyển cá nhân đều sẽ cùng nhau lên bục nhận cúp Vô địch Tinh võ Thế giới với tư cách là một tập thể.
Hử?
Kia là...
Ánh mắt Giang Hiểu hơi ngưng lại, cũng tại người kia có ngoại hình quá nổi bật, dù có lẫn trong một biển sắc đỏ, cậu vẫn nhận ra bóng hình đã lâu không gặp.
Mái tóc ngắn màu vàng kim, hốc mắt sâu, mắt xanh môi mỏng, thân hình hiên ngang, khuôn mặt anh hùng...
Chị đại Võ Diệu!?
Giang Hiểu vừa nâng cao chân khởi động, vừa không để lại dấu vết mà chạy tới.
Khi Giang Hiểu đến gần, tiếng hò reo ở khu vực này cũng lớn hơn.
Giang Hiểu vẫy tay với khán giả, mọi người đều hiểu lầm, khu vực sắc đỏ này lập tức sôi trào.
"Lâu rồi không gặp!" Giang Hiểu ngẩng đầu, nhìn thấy Võ Diệu đang đứng ở hàng đầu tiên, trông khá vướng víu, có hơi che mất tầm nhìn của khán giả phía sau.
Võ Diệu khẽ gật đầu ra hiệu, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Chậc chậc..." Giang Hiểu nhìn trái nhìn phải một lượt, nói, "Trông có da có thịt phết, dạo này sống tốt nhỉ? Gần đây làm gì thế?"
Võ Diệu: "Đi đây đi đó, ngắm nhìn bốn phương."
"Ồ." Giang Hiểu sinh lòng ngưỡng mộ, trước khi tốt nghiệp cô ấy đã nói, phải đi hoàn thành giấc mơ của mình, đi khắp mọi ngóc ngách trên thế giới.
Hoặc là chết trên con đường theo đuổi ước mơ, hoặc là khi về già, trở lại tỉnh Đại Mông, trở lại thảo nguyên bao la đó, đếm những vì sao, hồi tưởng lại cả cuộc đời, và cuối cùng chết dưới bầu trời sao ấy.
Đây chính là một Tinh võ đại thuẫn cấp thế giới, cũng là hạng sáu giải đồng đội World Cup mùa trước, là đồng đội của Hàn Giang Tuyết, nhưng con đường cô ấy đi lại khác với tất cả mọi người.
Tống Xuân Hi gia nhập quân Khai Hoang, bây giờ đã thăng chức, trở thành nhân vật số ba trong đoàn huấn luyện viên của quân học đồ khai hoang - Đại học Tinh võ Đế Đô.
Hà Húc ở lại trường học cao học, sang năm tốt nghiệp, có lẽ sẽ ở lại trường giảng dạy.
Hàn Giang Tuyết vẫn đang dẫn dắt lứa học viên năm nay, hoàn thành mục tiêu còn dang dở lần trước, dẫn dắt đội tuyển giành chức vô địch. Mà trọng tâm tương lai của cô, chắc chắn cũng sẽ là ở quân Gác Đêm.
Hai năm trôi qua, đội hình cố định ngày nào, xem như mỗi người một ngả.
Khi Giang Hiểu đến, ống kính máy quay cũng lia theo, khán giả ở Hoa Hạ ai nấy đều nhìn thấy bóng dáng của Võ Diệu.
Không biết Tống Xuân Hi, Hà Húc có đang xem trận đấu không, cũng không biết khi họ nhìn thấy bóng hình quen thuộc này, sẽ có cảm xúc gì.
Giang Hiểu nói: "Lát nữa sau trận đấu đừng đi vội, đến phòng thay đồ chúc mừng nhé, như lần trước ấy."
Võ Diệu hai tay chống lên lan can, cúi đầu nhìn Giang Hiểu, nói: "Cậu chắc mình thắng được à?"
Giang Hiểu nhún vai: "Thắng thua gì thì cũng là quán quân của Hoa Hạ, lát nữa tôi với chị uống Champagne, làm một chai."
"Ha ha ha ha." Võ Diệu cười một tràng sảng khoái, theo thói quen vuốt mái tóc ngắn màu vàng nhạt, đôi mắt xanh thẳm của cô hơi sáng lên, phảng phất như quay lại thời sinh viên, "Được."
Giang Hiểu đưa tay nắm thành quyền, nhón chân lên, hướng lên trên.
Võ Diệu cũng nắm tay lại, cúi người, cố gắng vươn tay ra, nhẹ nhàng cụng nắm đấm với Giang Hiểu.
Giang Hiểu: "Có bồ chưa?"
Võ Diệu mặt cứng đờ: ???
Giang Hiểu: "Tôi có một người bạn, tửu lượng cũng tàm tạm, không so được với chị, nhưng mà cậu ta nghiện thuốc cũng không nhỏ, có thể có chủ đề chung với chị đấy."
Đôi mắt đẹp của Võ Diệu bỗng co rụt lại, mang theo vài phần uy hiếp: "Từ lúc vào sân đến giờ, tôi đã nhịn mấy tiếng rồi, cậu còn nhắc tôi?"
Ngay cả ánh mắt cũng giống nhau như đúc, đúng là xứng đôi vừa lứa...
"Ha ha." Giang Hiểu cười ha ha một tiếng, lùi về phía sau.
"Hừ." Võ Diệu nhìn bộ dạng tinh quái của Giang Hiểu, vẻ mặt cứng ngắc của cô cũng không giữ được nữa, khóe miệng ẩn hiện một nụ cười, "Thằng nhóc thối, vẫn đáng ghét như ngày nào."
Từng ống kính máy quay nhắm vào đây, từng khung hình cứ thế dừng lại.
Tại thành phố Mộ Hắc, trong sảnh nhỏ của khách sạn, Hàn Giang Tuyết nhìn khuôn mặt quen thuộc đó, trên mặt cô cũng nở một nụ cười.
Cùng nhau đi trên con đường này, vẫn còn những người đang sống trong ký ức, không biết họ đều đã đi đâu.