Sáng sớm hôm sau, quân đội Tây Bắc ra lệnh cưỡng chế cho đội Lông Đuôi, sau khi liên lạc hiệu quả với căn cứ Long Quật, cả đội đã lên máy bay quân sự bay về phía Tây Bắc.
Còn Giang Hiểu và Hai Đuôi lại nhận được một mệnh lệnh khác.
Hậu Minh Minh dẫn theo Hạ Nghiên và Hàn Giang Tuyết đến tổng bộ lữ đoàn Lông Đuôi ở tỉnh Đại Cương, trong khi Hai Đuôi và Giang Hiểu thì nhảy khỏi máy bay khi nó bay ngang qua thành phố Kim Thành, tỉnh Lũng Cam.
Đúng vậy, không phải nhảy dù, mà là nhảy khỏi máy bay...
Cảnh này khiến Giang Hiểu nhớ lại lần làm hậu cần đến Conkkind, cũng nhảy khỏi máy bay giữa đêm đen.
Lần đó, không chỉ riêng Giang Hiểu, mà cả máy bay toàn những người không dùng dù nhảy, tất cả đều nhảy thẳng từ độ cao vạn mét xuống khi đến địa điểm chỉ định, cảnh tượng đó trông như đang thả sủi cảo vậy...
Thành phố Kim Thành, tỉnh Lũng Cam, Giang Hiểu đã đến đây vài lần.
Đây là nơi đóng quân của vị chỉ huy cao nhất quân đoàn Gác Đêm Tây Bắc, công huân Huyền Nguyệt đầu tiên của Giang Hiểu cũng nhận được ở chính nơi này.
Hai Đuôi nhận được chỉ thị đến báo cáo với chỉ huy tối cao.
Khi cô dẫn Giang Hiểu vào khu quân đội quen thuộc, trời đã về trưa.
Nơi này có sự phân chia rõ rệt, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Giang Hiểu.
Cùng một con phố, phía bắc là khu quân doanh yên tĩnh, trang nghiêm, còn phía nam là khu dân cư sinh hoạt ồn ào, náo nhiệt.
Nhưng hôm nay đến đây, khu dân cư lại vắng vẻ hơn hẳn, Giang Hiểu không còn thấy những cụ ông thảnh thơi đánh cờ, tán gẫu nữa, vài cửa hàng mặt tiền cũng đã đóng cửa.
"Haiz..." Giang Hiểu khẽ thở dài, đây cũng là chuyện chẳng thể làm khác được. Đầu tháng chín thu vàng, từng mảng lá vàng rơi đầy đất, cuộn lên trong gió nhẹ. Khung cảnh từng rất đẹp đẽ, giờ nhìn lại lại có phần hiu hắt.
Điều khiến Giang Hiểu bất ngờ là, dù đã giữa trưa, hai người vẫn bị yêu cầu phải báo cáo nhiệm vụ ngay lập tức.
Trong quân doanh, bên trong khoảng sân độc lập quen thuộc, tại tầng ba của tòa nhà, dưới sự dẫn dắt của trưởng quan Phùng Nghị, Hai Đuôi và Giang Hiểu bước vào phòng họp nhỏ quen thuộc.
Phùng Nghị nhẹ nhàng gõ cửa: "Trưởng quan."
"Vào đi." Một giọng nói già nua nhưng hiền hòa vọng ra.
Phùng Nghị quay người ra hiệu cho hai người, sau khi họ bước vào, ông đóng cửa lại rồi quay người rời đi.
Giang Hiểu cũng nhìn thấy một ông lão mặc thường phục đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng họp.
Hai năm trôi qua, thế giới bên ngoài đã trải qua bao biến động, nhưng ông lão này dường như không hề thay đổi.
Mái tóc ông vẫn bạc trắng, tinh thần minh mẫn, quắc thước, gương mặt hiền từ.
Theo lệnh của Hai Đuôi, cả hai cùng chào theo nghi thức quân đội.
Ông lão cười gật đầu, ra hiệu cho hai người tiến lên.
Ông vừa mở miệng đã cất lời khen ngợi: "Phiên hiệu Lông Đuôi giờ đã vang danh khắp các quân chủng trên toàn cõi Hoa Hạ, các cháu là đội ngũ duy nhất chinh phục được Long Quật. Lần đầu tiên có thể là may mắn, nhưng lần thứ hai, đó chính là thực lực."
Hai Đuôi không nói gì, Giang Hiểu cũng im lặng. Cậu chỉ có sự kính trọng đối với ông lão này, lầy cũng phải tùy lúc tùy nơi chứ.
Ông lão đưa mắt nhìn về phía Giang Hiểu, nói: "Nghe con bé Loan nói, cháu đã tiến vào Tinh Hải kỳ."
"Vâng!" Giang Hiểu lên tiếng đáp.
Giang Hiểu đã bàn bạc xong với Hai Đuôi từ trước, cùng nhau báo cáo về năng lực Hóa Tinh Thành Võ của mình.
Ông lão khẽ gật đầu, vô cùng cảm thán: "Chín Tinh Ngân, Tinh Đồ đặc thù. Kể từ khi chức nghiệp Tinh Võ Giả xuất hiện 70 năm nay, trong nhận thức phổ thông, số lượng Tinh Ngân càng nhiều thì tư chất càng mạnh, tiềm năng càng cao.
Bây giờ xem ra, chúng ta vẫn chưa nghiên cứu triệt để về Tinh Đồ. Không chỉ Tinh Đồ, mà cả Tinh Sủng, Tinh Kỹ, tất cả các phương diện liên quan đến Tinh học, chúng ta đều vẫn đang trong quá trình tìm tòi."
Giang Hiểu gật đầu, không đáp lại, cậu cũng không biết nên nói gì.
Ông lão nói tiếp: "Nghĩ lại thì, cháu đúng là một trường hợp đặc biệt. 70 năm qua, chưa từng xuất hiện Tinh Đồ nào có số lượng Tinh Ngân chỉ có một chữ số, cháu chính là trường hợp đặc biệt của đặc biệt."
Giang Hiểu chắc chắn rằng lão trưởng quan đang khen mình, nhưng sao nghe cứ như đang mắng xéo mình thế nhỉ?
Ông lão: "Tư chất của cháu không thấp, mà hoàn toàn ngược lại, Tinh Đồ đặc thù đã cho cháu thiên phú đặc thù.
Ta đã gặp rất nhiều người Hóa Tinh Thành Võ, hiệu quả Tinh Đồ của mỗi người đều khác nhau.
Tác dụng Hóa Tinh Thành Võ của Tinh Đồ chín sao này của cháu, đúng là thuộc hàng top đầu."
Giang Hiểu thầm thắc mắc, cái gì gọi là hàng top đầu?
Thời gian! Không gian! Lại thêm hiệu quả tăng phẩm chất Tinh Kỹ mà Giang Hiểu bổ sung vào!
Trong mắt ông lão, ba loại hiệu quả Hóa Tinh Thành Võ như vậy cũng chỉ là hàng top đầu, chứ không phải là số một, độc chiếm ngôi đầu bảng sao?
Mấy đứa có Tinh Đồ đấu lại mình là đứa nào? Hiệu quả Tinh Đồ là gì? Pro vậy sao?
Hay là, cách nói chuyện của lão trưởng quan vốn dĩ đã quen như vậy?
Nói đi cũng phải nói lại, hiệu quả Tinh Đồ của Leanna đúng là có hơi bá đạo, nhưng tác dụng khác nhau, không thể so sánh ngang bằng được. Trong những hoàn cảnh khác nhau, Hóa Tinh Thành Võ của Leanna và của Giang Hiểu có thể cống hiến cho đội theo những cách khác nhau.
Ông lão nhấp một ngụm trà, chuyển chủ đề: "Lữ đoàn Lông Đuôi các cháu, và tổ chức Hóa Tinh có mối thù không hề nhỏ."
Hai Đuôi cuối cùng cũng lên tiếng, cô nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc: "Quân đội Hoa Hạ, và cả thế giới, đều có thâm thù đại hận với tổ chức Hóa Tinh. Bọn chúng là tội phạm, chúng tôi là quân nhân."
Ông lão: "Kể từ sau khi Nhất Đuôi hy sinh, thành viên của tổ chức Hóa Tinh liên tiếp bị tiêu diệt, Lông Đuôi các cháu, và tổ chức Hóa Tinh có mối thù không hề nhỏ."
Nghe ông lão lặp lại lời nói, sắc mặt Hai Đuôi cứng lại, không nói tiếp.
Ông lão nói tiếp: "Đây là cống hiến của các cháu đối với nhân dân thế giới, cũng là tạo dựng hình ảnh cho quân đội Hoa Hạ, quân đoàn Gác Đêm. Đây là chuyện tốt, chỉ là, hy vọng các cháu bảo vệ tốt bản thân mình."
Hai Đuôi thầm thở phào nhẹ nhõm, thay Giang Hiểu đáp: "Vâng."
Ông lão đặt chén trà xuống, nói: "Mặc dù các cháu là lữ đoàn tác chiến độc lập, trên biên chế là độc lập, có quyền tự do rất lớn, nhưng đừng tự cô lập mình. Các cháu có toàn bộ quân đoàn Gác Đêm Tây Bắc, toàn bộ quân đội Hoa Hạ làm hậu thuẫn.
Con bé Loan, khi nào cháu cần giúp đỡ, cần nhân lực, vật lực, kỹ thuật hay bất kỳ sự hỗ trợ nào, cứ mở miệng nói ra."
Lòng Hai Đuôi ấm lại, biết rằng vừa rồi mình đã hiểu sai ý, vội vàng nghiêm giọng đáp: "Vâng."
Ông lão đưa mắt nhìn về phía Giang Hiểu, nói: "Chuyện xảy ra với nhà họ Dịch, ta đã biết. Hóa Tinh đã bắt đầu trả thù cậu, hơn một tháng yên ổn vừa qua có thể là quá trình chúng đang ấp ủ âm mưu. Các cháu đều là những chiến sĩ thực thụ vào sinh ra tử, hiểu rõ thủ đoạn của Hóa Tinh hơn ai hết.
Trong thời gian đóng quân ở tỉnh Đại Cương, phải cẩn thận, cẩn thận hơn nữa. Hóa Tinh Thành Võ của cậu, tác dụng rất mạnh, là át chủ bài của quân đoàn Gác Đêm Tây Bắc..."
Lời của ông lão ngưng lại một chút, rồi nói tiếp: "Nếu đội ngũ chuyên truy bắt tổ chức Hóa Tinh có được tin tức về chúng, ta sẽ phái người thông báo cho cậu, có lẽ Hóa Tinh Thành Võ của cậu sẽ có đất dụng võ."
Giang Hiểu mừng rỡ trong lòng, gật đầu thật mạnh.
Ông lão: "Mặt khác, chính vì tính năng của Hóa Tinh Thành Võ của cậu rất mạnh, cho nên, rất có thể ta sẽ sắp xếp cho cậu thực hiện một vài nhiệm vụ đặc thù, báo trước cho cậu một tiếng."
Giang Hiểu giọng sang sảng, khí thế ngút trời: "Vâng!"
Ông lão cười nói: "Con bé Loan, đến lúc đó, cháu phải chịu thả người đấy nhé."
Đối với câu nói đùa nho nhỏ này, Hai Đuôi lại đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc.
"Ừm." Ông lão hài lòng gật đầu, nói: "Đi đi, có bất kỳ tình huống nào, cứ liên lạc với Phùng Nghị. Mặt khác..."
Ông lão lại nhìn về phía Giang Hiểu, nói: "Là át chủ bài của quân đoàn Gác Đêm Tây Bắc, hiệu quả cụ thể của Hóa Tinh Thành Võ của cậu, chỉ nên để một số ít người biết là được rồi."
Giang Hiểu: "Vâng!"
...
Hai người rời khỏi phòng họp nội bộ, đi ra ngoài hành lang thì thấy trưởng quan Phùng Nghị đang đợi sẵn.
Ông gật đầu ra hiệu với hai người, rồi dẫn họ ra ngoài.
Giang Hiểu vốn tưởng trưởng quan Phùng Nghị sẽ đưa hai người về ngay, dù sao Hai Đuôi cũng là người chỉ huy tuyệt đối của lữ đoàn Lông Đuôi. Điều khiến cậu không ngờ là, trưởng quan Phùng Nghị lại dẫn họ vào một văn phòng khác, đồng thời trịnh trọng giao cho Hai Đuôi mấy chiếc hộp vuông nhỏ và mấy cuốn sổ chứng nhận huy hiệu.
Phùng Nghị: "Thời gian của các cô cậu rất gấp, sau khi về, tự sắp xếp nghi thức trao thưởng."
Giang Hiểu hai mắt sáng rực, đây là Công huân Mãn Nguyệt sao?
Chắc chắn là vậy rồi!
Lại một lần nữa thực hiện nhiệm vụ thăm dò Long Quật, đồng thời thành công thu được lượng lớn tài nguyên, mang về mấy tin tình báo quan trọng, nhiệm vụ cấp Long Quật, tuyệt đối xứng đáng với Công huân Mãn Nguyệt!
Hai Đuôi quay người mở cánh cổng Họa Ảnh Khư của mình, vẻ mặt trang nghiêm nhận lấy các vật phẩm, cất vào bên trong.
So với Giang Hiểu, tình cảm và sự gắn bó của Hai Đuôi với quân công chương có lẽ còn sâu sắc hơn. Đây là sự khẳng định cho sự nghiệp cả đời chinh chiến của cô, và cũng là sự thăng hoa cho ý nghĩa cuộc đời mình.
Sau đó, hai người được Phùng Nghị hộ tống ra khỏi khu quân đội, lên xe Jeep, tiến về sân bay quân sự ở ngoại ô thành phố Kim Thành.
Hai người đi một mạch trở về tỉnh Đại Cương, thành Y Châu dưới chân núi Thiên Sơn.
Thành Y Châu đầu tháng chín rất nóng, nhất là vào buổi chiều tà, khi Hai Đuôi và Giang Hiểu được xe hộ tống đưa vào khu đông của thành phố, nhiệt độ không khí đã lên tới ba mươi độ.
Bởi vì Tinh Kỹ Nhẫn Nại khiến cơ thể Giang Hiểu vô cùng nhạy cảm, chính xác hơn là tăng cường cảm giác của cơ thể đối với môi trường bên ngoài, cho nên cũng mang lại một chút phiền toái.
Giang Hiểu ở trong môi trường giá lạnh sẽ cảm thấy lạnh hơn người khác, và ở trong môi trường nóng bức, lại cảm thấy nóng hơn người khác...
Hướng nâng cấp này của Nhẫn Nại, dĩ nhiên là vì tốt cho Giang Hiểu, để cậu có thể cảm nhận rõ hơn môi trường xung quanh và tình trạng cơ thể, từ đó đưa ra điều chỉnh kịp thời, nhưng nó cũng gây ra không ít bất tiện cho cậu.
Khi Giang Hiểu đứng trên núi tuyết trong thế giới Họa Ảnh của mình, bàn tay run lẩy bẩy, thì Hai Đuôi lại đứng vững vàng, chỉ có hơi thở phả ra từng làn khói trắng.
Đều là Tinh Võ Giả mạnh mẽ, nhưng đặt trong khung cảnh so sánh này, Giang Hiểu trông như sắp bị tai biến đến nơi...
Lữ đoàn Trục Quang Lông Đuôi thuộc quân đoàn Gác Đêm Tây Bắc, nhưng lại tương đối độc lập. Đối với loại đội ngũ đặc thù như Trục Quang, biên chế cao nhất toàn Hoa Hạ là cấp đoàn, lãnh đạo trong đoàn sẽ báo cáo trực tiếp cho trưởng quan cấp cao của quân đoàn Gác Đêm nơi đó.
Nhưng trong tình huống đặc thù, đã xuất hiện biên chế đặc thù, lữ đoàn Trục Quang ra đời theo thời thế.
Điều đặc biệt hơn nữa là, lữ đoàn Trục Quang được yêu cầu đóng quân trong khu vực thành phố, tuy là ở ngoại ô, nhưng không phải đóng quân ở ngoài thành hay biên giới.
Là một đội ngũ đặc thù, cấp bậc cao, họ không chỉ có vai trò giám sát, chỉ đạo đối với quân đoàn Gác Đêm nơi đó, mà còn phải chịu trách nhiệm trực tiếp cho khu vực xung quanh điểm đóng quân.
Khu vực Tây Bắc Hoa Hạ là vùng trọng điểm nơi các không gian dị thứ nguyên liên tục mở ra, tại điểm nút này, mọi tình huống đều rất đặc thù.
Khác với tưởng tượng của Giang Hiểu, mức độ đô thị hóa của thành phố này rất cao, không khác gì các thành phố bình thường, ngay cả ở ngoại ô cũng vậy.
Và địa điểm đóng quân cụ thể của lữ đoàn Trục Quang cũng khiến Giang Hiểu cảm thấy quen mắt.
Khá giống với khu quân đội ở Kim Thành lúc trước, cũng là một con phố ngăn cách, phía nam là khu dân sự, phía bắc là khu quân đội.
Khuôn viên này không lớn, một tòa ký túc xá ba tầng, một tòa nhà ký túc xá, và vài tòa nhà chức năng thấp tầng. Cây xanh trong sân được trồng rất tốt, có lẽ do nhiệt độ nên lá cây ở đây vẫn chưa vàng.
"Sau này, chúng ta sẽ ở đây." Hai Đuôi đứng trước sân, gật đầu ra hiệu với hai binh sĩ đang đứng gác, rồi nhìn vào bên trong.
Giang Hiểu tò mò nhìn binh sĩ đứng gác, hỏi: "Đây đều là người của lữ đoàn Trục Quang chúng ta sao?"
Hai Đuôi gật đầu, nói: "Danh sách tác chiến chỉ có mấy đội, nhưng còn có các danh sách bộ đội khác. Lữ đoàn Trục Quang không phải như cậu tưởng, chỉ có 36 người.
Những binh lính này là người của chúng ta, nhưng chưa thể gọi là người Trục Quang, họ là lính chính quy của Gác Đêm được điều đến, nhưng chỉ là học viên Trục Quang."
"Ồ." Giang Hiểu gật đầu, theo Hai Đuôi vào trong sân, đi về phía tòa nhà có cấu trúc gần như y hệt khu quân đội ở Kim Thành, và cũng đến phòng họp ở tầng ba.
Giang Hiểu suýt nữa thì tưởng mình bị "quỷ đả tường", đẩy cửa ra, bên trong liệu có phải là một ông lão hiền từ mặc thường phục đang uống trà không?
Hai người bước vào, Giang Hiểu lại thấy một đám gương mặt quen thuộc.
Lý Nhất Tư, Thi Ân Kiếp, Phó Hắc, Ảnh Quạ, Thiên Cẩu, Đại Thánh...
"A..." Giang Hiểu thở ra một hơi thật dài.
Tương lai, chính là phải cùng đám huynh đệ này, giữ vững mảnh giang sơn này.