Virtus's Reader
Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 127: CHƯƠNG 127: ĐÁY NƯỚC CÓ CỔ QUÁI!

Nhìn thoáng qua đại lượng yêu quái ở chung quanh nổi lơ lửng không dám nhích tới gần, Lưu Kham cau mày hỏi:

- Bây giờ chúng ta làm sao bây giờ?

- Tiểu tử Diệp Thần kia có chút cổ quái, trên người bị thương, thực lựcđại giảm, theo lý thuyết sẽ bị yêu quái vây công đến chết, lại còn cóthể chạy xa như thế, có thể thấy được hắn có một chút thủ đoạn tránh néyêu quái, không thể để cho tiểu tử này chạy, sống phải thấy người, chếtphải thấy thi thể, nếu để cho tiểu tử này chạy mất, sau này chúng tacũng đừng nghĩ sống yên ổn!

Khâu Anh lạnh lùng thốt.

- Cùng nhau đuổi theo!

Một nhóm người hướng phương hướng hạ du con sông đuổi theo, Hạ Địa QuỳnhLâu nguy cơ tứ phía, bọn họ ai cũng không dám nhảy xuống sông, ai biếttrong sông này ẩn núp thứ gì?

- Chúng ta theo phương hướng sông tìm, nếu như gặp phải phiền toái, còn có thể theo sông trở lại.

Khâu Anh suy nghĩ một chút nói.

Nghe được Khâu Anh nói, chúng nhân ánh mắt sáng lên, không hổ là Tả thừatướng, Hạ Địa Quỳnh Lâu này thế giới rộng lớn khôn cùng, nếu đi vàotrong lạc đường, không chừng mấy tháng cũng ra không được, bọn họ chỉdẫn theo hai tháng lương thực, nói không chừng sẽ chết đói ở bên trong,nếu theo sông ngòi đi, sẽ không lo những vấn đề này.

Diệp Thầntheo con sông chảy xiết vẫn đi xuống, trong sông thâm thúy truyền đếntrận trận hơi thở u hàn, phảng phất có đồ vật gì đó muốn từ trong nướcchui đi ra, làm hắn mao cốt tủng nhiên.

Sau khi thi triển thần hồn, những thứ đó mới từ từ đi xa.

Ở trong con sông trôi nổi hơn hai mươi phút, nước chảy từ từ bằng phẳng,phía trước bờ sông là một mảnh loạn thạch, Diệp Thần bắt được một tảngđá bên bờ sông ngừng lại.

Ô ô, A Ly thấp giọng nức nở, trong con ngươi chứa đầy nước mắt, lo lắng nhìn Diệp Thần.

- A Ly, ta không sao.

Diệp Thần cười cười nói, tra nhìn vết thương trên người một chút, máu cũngđã dừng lại, dọc theo con đường này huyền khí hao tổn hơi nhiều, cũngkhông có chịu trọng thương gì.

Huyền khí trong cơ thể rỗng tuếch, Diệp Thần ngồi dậy, bắt đầu khôi phục huyền khí, huyền khí trên phi đao không ngừng xông ra tiến vào đan điền, đại khái mấy phút đồng hồ sau,huyền khí liền khôi phục bảy tám phần, thần hồn của hắn đột nhiên cảmgiác đến cái gì, bỗng dưng mở mắt, hướng nơi xa nhìn lại, chỉ thấy mấythân ảnh bay vút mà đến, chính là mấy người Khâu Anh!

Đám người này thật đúng là Âm Hồn Bất Tán!

- Tiểu tử kia ở bên kia!

- Đừng cho hắn chạy!

Khâu Anh thấy Diệp Thần ngồi xếp bằng ở trên tảng đá, ánh mắt lạnh lẻo, nếulà người bình thường, chảy nhiều máu, theo con sông trôi lâu như vậy,không chết cũng muốn rụng nửa cái mạng, cộng thêm nơi này yêu vật hoànhhành, một tia máu tanh cũng có thể khiến cho yêu vật vây công, tiểu tửnày lại còn sống, thật đúng là mạng lớn.

Mấy thân ảnh chạy nhanh tới, tốc độ Khâu Anh nhanh nhất, khoảng cách Diệp Thần chỉ có hơn 10m.

- Tiểu tử, lúc này xem ngươi còn chạy trốn nơi đâu!

Khâu Anh hừ lạnh một tiếng, một trảo rơi xuống.

- Chỉ bằng mấy người các ngươi, còn muốn bắt ta, tỉnh lại đi.

Khóe miệng Diệp Thần nhếch lên, mặc dù thực lực Khâu Anh cường đại, nhưngDiệp Thần là có rất nhiều thủ đoạn chạy mất, bây giờ thể lực đã khôiphục rất nhiều, căn bản không e ngại bọn họ, thấy Khâu Anh nhào đầu vềphía trước, tung người nhảy lên, lại là phù phù một tiếng, nhảy vàotrong nước.

Khâu Anh thấy Diệp Thần nhảy xuống nước, ở bên bờsông dừng bước, nước sông này sâu không thấy đáy, phía dưới có những thứ gì căn bản thấy không rõ lắm, thỉnh thoảng truyền đến một chút hơi thởâm hàn mạnh mẽ, để cho hắn hơi có chút kiêng kỵ.

Trước lúc khôngcó đến Hạ Địa Quỳnh Lâu, hắn lật xem qua một chút điển tịch cùng Hạ ĐịaQuỳnh Lâu có liên quan, có một từ để cho hắn khắc sâu, gặp nước khôngnhập, bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu, một chút yêu quái yêu vật cường đạiđều thích chui ở đáy sông!

Diệp Thần nhảy vào sông bơi đi, hướngvề mặt sau nhìn thoáng qua, đám người Khâu Anh ở bên bờ không dám xuống, hướng Khâu Anh dựng thẳng một ngón giữa, khóe miệng mang theo một tiakhinh thường!

- Tiểu tử này thủ thế là có ý gì?

Mặc dùkhông rõ thủ thế của Diệp Thần, nhưng đám người Khâu Anh vẫn có thể đoán được một chút, Khâu Anh thân ở địa vị cao, chưa từng bị miệt thị quanhư thế.

- Xuống nước, nước sông này chỉ rộng mười trượng, ta không tin hắn có thể chạy đi!

Khâu Anh mắng một tiếng, mấy người thủ hạ chần chờ một chút, phù phù phù phù toàn bộ nhảy xuống nước, hướng bên Diệp Thần bao vây tới, Khâu Anh tung người dựng lên, vượt qua mặt sông, hướng Diệp Thần đánh tới.

- Tiểu tử, ăn ta một chưởng!

Khâu Anh vung lên hữu chưởng, một chiêu Bổ Phong chưởng chụp được, lúc này hắn cực kỳ tức giận, khí thế bén nhọn chí cực.

Thấy Khâu Anh một chưởng rơi xuống, Diệp Thần hiểu được mình cùng Khâu Anhthực lực kém nhiều lắm, hơn nữa sáu người còn lại bên cạnh đã thật nhanh hướng mình bao vây tới.

Diệp Thần không có đón một chưởng này, mãnh liệt hít một hơi, hướng trong nước tàn nhẫn chìm xuống.

Oanh một tiếng nổ, một chưởng của Khâu Anh vỗ vào trên mặt nước, nước sôngchấn động, nhấc lên cột nước ngập trời hơn mười trượng, bọt nước văngkhắp nơi.

Diệp Thần lẻn vào đáy sông mấy trượng, nhưng vẫn cảmgiác được một cổ chưởng lực xuyên thấu qua nước sông, làm hắn buồn bựchừ một tiếng, huyền khí trong cơ thể chấn động, trong nước tựa hồ có cái bóng màu đen gì cực kỳ nhanh xẹt qua, Diệp Thần vội vàng dùng thần hồnbảo vệ mình, Cửu tinh trong cơ thể cực kỳ nhanh vận chuyển.

Huyền khí trong cơ thể chấn động, hô hấp trở nên có chút khó khăn, cộng thêmđang ở trong đáy nước, trong lúc nhất thời có chút thiếu khí, nếu lêntới mặt sông, tất nhiên lại phải đón đánh Khâu Anh.

Chung quanhlà nước, Diệp Thần linh quang chợt lóe, vận chuyển lên Thủy Thần quyết,thủy huyền khí trong cơ thể cùng huyền khí phụ cận tan ra làm một thể,cảm giác hít thở không thông nhất thời nhỏ rất nhiều, giống như cá lội,dán ở đáy nước du động, Thủy Thần quyết lại mơ hồ có một tia tăng lên.

Ở trong nước tu luyện Thủy Thần quyết, tốc độ tu luyện có thể so với bình thời nhanh hơn, trong lòng Diệp Thần mừng như điên, không nghĩ tới còncó phát hiện ngoài ý muốn như vậy.

Sau khi Khâu Anh đánh ra mộtchưởng, cũng không có xuống nước, mượn chưởng lực tung người trở lại bên bờ, hướng trong sông nhìn lại, một trận cuộn sóng này sau khi bìnhthường, mặt nước chậm chạp không có bất cứ động tĩnh gì, hắn không khỏicau mày, theo lý thuyết tiểu tử Diệp Thần kia ăn mình một chưởng, cho dù không có bị thương, huyền khí trong cơ thể cũng sẽ chịu chấn động, hẳnlà sẽ rất nhanh hiện lên mới đúng, làm sao lâu như vậy, vẫn còn lặn ởtrong nước.

- Tiểu tử kia đi đâu?

Lưu Huân xem xét chungquanh, trong nước đen nhánh một mảnh, cái gì cũng nhìn không thấy, trong lòng hắn tức giận, nhiều người như vậy lại bắt không được Diệp Thần!

- Chung quanh tìm xem!

Lưu Kham không khỏi cau mày, tiểu tử Diệp Thần này thật có chút cổ quái.

- Lặn xuống đáy nước đi tìm!

Khâu Anh thấy đám người Lưu Kham chần chờ không đi, quát lên.

Chương 128: Phá ngục kiếm (1)

Lưu Kham cùng Lưu Huân rất buồn bực, Khâu Anh một người đứng ởbên bờ, ngay cả y phục cũng không có ẩm ướt, lại muốn để cho bọn họ ẩnvào đáy sông! Mặc dù trong lòng bọn họ có chút bất mãn, nhưng sợ dâm uycủa Khâu Anh, nên không có nói gì.

Đang chuẩn bị lẻn vào đáysông, một hộ vệ đột nhiên phát ra một tiếng hét thảm, thân thể thậtgiống như bị thứ gì kéo lôi, nhanh chóng chìm vào trong nước, trên mặtnước rầm rầm toát ra mấy bọt khí.

- Chuyện gì xảy ra?

- Chẳng lẽ là tiểu tử kia làm?

Mấy người lập tức hướng vị trí hộ vệ kia trầm xuống bơi đi.

Bỗng nhiên, cách đó không xa một hộ vệ khác cũng phát ra một tiếng hét thảm, đảo mắt liền chìm vào trong nước không thấy, trên mặt nước từng vòngcuộn sóng tản ra.

Hai hộ vệ cách xa nhau năm sáu thước, chẳng lẻ Diệp Thần có thể phân thân sao? Đám người Lưu Kham, Lưu Huân đang kinhnghi bất định, đáy nước có thứ gì đó lạnh như băng lặng yên không mộttiếng động bắt được chân bọn họ, càng không ngừng đem bọn họ kéo đixuống, huyền khí đang bị từng điểm từng điểm kéo ra thân thể.

Đây tuyệt đối không phải là Diệp Thần!

- Trong nước có cái gì, mọi người mau nhảy lên!

Đám người Lưu Kham, Lưu Huân sắc mặt đại biến, khẽ quát một tiếng, cươngkhí hộ thể bộc phát ra, chợt đạp chân một cái, thân thể bắn nhanh nổilên mặt nước, lúc bọn họ bay ra mặt nước, một đạo hắc sắc chợt lóe lên,lẫn vào trong nước.

Bọn họ phi rơi xuống bên bờ, trái tim vẫn bùm bùm nhảy loạn, hai cấp chín đỉnh phong cường giả không giải thích đượcmất tích, ngay cả một chút tiếng vang cũng không có, thậm chí là vật gìcũng không thấy rõ, bọn họ có thể nào không sợ?

Tần giáo đầucàng không ngừng giãy dụa, ở trên mặt nước liều mạng, bọt nước văng khắp nơi, nhưng thật giống như bị thứ gì lôi kéo, bất kể hắn giãy dụa nhưthế nào, vẫn là dần dần đi đến trong nước.

- Quận Vương gia, cứu ta!

Tần giáo đầu ngửa mặt lên trời hoảng sợ hô to.

Khâu Anh bay vút tới, duỗi tay ra, chợt đem Tần giáo đầu kéo ra khỏi mặtsông, trở lại bên bờ. Mặc dù Tần giáo đầu được cứu trở lại, nhưng đãngất đi, hấp hối rồi, nửa người dưới một mảnh xám xịt khô quắt, làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình, chỉ sợ là cứu không trở lại, ở Hạ ĐịaQuỳnh Lâu này, bọn họ không rảnh chiếu cố Tần giáo đầu, chỉ có thể đemTần giáo đầu bỏ lại mặc kệ tự sanh tự diệt.

Sáu người xuống nước, hai chết một trọng thương, ba người may mắn trốn thoát, thấy bộ dạngcủa Tần giáo đầu, da đầu mọi người không khỏi tê dại.

- Mới vừa rồi kia là vật gì?

Lưu Kham hỏi, sắc mặt trắng bệch, thập giai cường giả cũng là người, đối mặt những thứ không biết cũng có chút sợ.

- Có thể là yêu vật nào đó.

Khâu Anh nói, hắn là thập giai đỉnh phong cường giả, cảm giác càng nhạy cảm, cảm giác được trong sông này có chút cổ quái, cho nên vẫn không cóxuống nước, thấy đám người Lưu Kham bị hù dọa thành như vậy, trong lòngâm thầm may mắn, may mắn mình sáng suốt, không có xuống nước.

Lưu Kham cùng Lưu Huân lòng có oán hận nhìn thoáng qua bóng lưng Khâu Anh, nhưng không nói gì.

- Chúng ta ở bên bờ coi chừng, không tin Diệp Thần kia không từ trong nước đi ra ngoài.

Lưu Huân ngầm bực, mới vừa chết đều là cấp chín đỉnh phong cường giả, Tầngiáo đầu là người Đông Lâm Quận Vương phủ hắn, hắn có thể nào không đaulòng!

- Chúng ta mới vừa rồi ở trong nước một hồi, đã bị yêu vậtđánh lén, Diệp Thần này vào trong sông lâu như vậy, nói không chừng đãbị yêu vật ăn hết.

Còn thừa lại hộ vệ kia kinh hồn chưa định nói, cho dù giết hắn, hắn cũng không xuống nước nữa.

- Diệp Thần này người bị thương nặng, một đường trôi lâu như vậy, lại không bị yêu vật ăn hết, chẳng lẻ hắn không sợ yêu vật?

Khâu Anh cau mày.

- Có thể trên người hắn có bảo vật gì, những yêu vật kia không dám nhích tới gần hắn?

Lưu Kham suy đoán nói.

Bọn họ nhìn chằm chằm vào mặt sông, mặt sông dần dần khôi phục bình tĩnh, hồi lâu cũng không trông thấy có người nhô ra.

- Hắn hẳn là còn sống.

Ánh mắt như chim ưng của Khâu Anh ngó chừng mặt sông, cảm thụ được hơi thởchung quanh, mặc dù suy đoán Diệp Thần còn sống, nhưng hơi thở quá rốiloạn, nước vừa rất sâu, hắn cũng không biết vị trí cụ thể của Diệp Thần, nghĩ thầm tiểu tử Diệp Thần này thủ đoạn thật đúng là nhiều, lại cóthể ở đáy nước ngốc lâu như vậy.

Mọi người vẫn đi theo phía sau Khâu Anh, ở bờ sông bồi hồi không đi.

Chỗ sâu trong đáy sông, sau khi Diệp Thần vận chuyển Thủy Thần Quyết, pháthiện ở trong nước này, hắn hoàn toàn không cần hô hấp, da càng khôngngừng cùng nước trao đổi lấy dưỡng khí, để cho hắn giống như cá lội, ởtrong nước hoạt động tự nhiên, thần hồn hắn cảm giác đến yêu vật ở phụcận thành quần kết đội du động, bất quá có thần hồn hộ thể, những yêuvật kia căn bản không dám nhích tới gần Diệp Thần.

Thủ hạ củaKhâu Anh có hai người bị yêu vật cắn nuốt, Diệp Thần nhìn thấy mà giậtmình, nếu như không phải là thần hồn hộ thể, mình chỉ sợ cũng giống nhưnhững người này, bị những yêu vật kia cắn nuốt.

Về phần A Ly, gắt gao bắt được bả vai Diệp Thần, nó không biết bơi, dọc theo con đườngnày là nắm Diệp Thần tới được, Diệp Thần phân ra một phần Thủy ThầnQuyết huyền khí dẫn độ đến trong cơ thể của nó, nó cũng không cần lolắng vấn đề hít thở không thông, trợn tròn mắt tò mò nhìn chung quanh,này đoán chừng là lần đầu tiên nó lặn xuống nước.

Diệp Thần biếtđược, đám người Khâu Anh ở trên bờ sông nhất thời bán sẽ không đi, dứtkhoát chìm vào đáy sông, chuẩn bị theo đường đáy sông đi phía trước, đợi đám người Khâu Anh đi xa rồi hãy nói, đáy sông hết sức mờ mờ, thấykhông rõ lắm, Diệp Thần dùng thần hồn quét qua, cảnh tượng đáy sông làmhắn kinh hãi.

Đáy sông này lại hoàn toàn bị hài cốt nhồi đầy, một đường lan tràn đến cuối con sông, khó có thể tưởng tượng nơi này rốtcuộc đã chết bao nhiêu người, hài cốt gia điệp mấy tầng thật dầy, giốngnhư viễn cổ chiến trường, phía trên hài cốt còn rơi lả tả một chút vũkhí, khôi giáp....

Bảo vật ở những địa phương trong một hai tầngcủa Hạ Địa Quỳnh Lâu, đã bị sưu tầm được không sai biệt lắm, nhưng đáysông này, lại không có người dám tới, trong sông yêu vật so sánh với yêu vật trên bờ khó dây dưa nhiều lắm, nếu có người dám lặn xuống đáy sông, đoán chừng kết quả sẽ như thủ hạ của Khâu Anh bị yêu vật cắn nuốt.

Nơi này hẳn là còn di lưu một chút bảo vật!

Không nghĩ tới ngoài ý muốn phát hiện địa phương tầm bảo tốt như vậy, DiệpThần hưng phấn không thôi, thần hồn ở trong sông nhanh chóng tìm tòi,người bình thường mặc dù đến đáy sông tầm bảo, đoán chừng cũng muốn ởtrong bóng tối từng điểm từng điểm sờ đi qua, muốn tìm được bảo vậtgiống như mò kim đáy biển, mà thần hồn của Diệp Thần, tựa như là ra đa,nhanh chóng quét qua, phàm là có bảo vật, tuyệt đối sẽ không rơi xuống.

Diệp Thần nhặt được vài món binh khí khôi giáp, không biết là dùng kim khígì chế tạo thành, phía trên khí tức lưu chuyển, vừa nhìn liền biết không phải là vật phàm.

Chương 129: Phá ngục kiếm (2)

Nơi xa ở giữa đống hài cốt trầm tích, một cổ khí tức khác thường bị thần hồn của Diệp Thần cảm giác đến, Diệp Thần cực kỳ nhanh bơi tới, hai tay ở trong một đống lớn hài cốt khuấy động, đem những hài cốt kia đẩy đến hai bên, sau khi ước chừng vạch ra mười mấy cỗ thi thể, một hạt châu ngăm đen xuất hiện ở bên trong tầm mắt của hắn, hạt châu này trong suốt sáng bóng, mặc dù ở đáy sông không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, lại như cũ ánh sáng như mới, mặt ngoài khắc một trận pháp cổ quái, đem thần hồn xâm nhập, nơi trọng yếu nhất của hạt châu, tản ra trận trận huyền khí ba động, vật này bất phàm, so sánh với mới vừa rồi nhặt được khôi giáp binh khí cũng cao cấp hơn nhiều lắm, chẳng qua là không biết có công dụng gì, chỉ có thể trở về nghiên cứu, nơi này đoán chừng cũng không có thiếu bảo bối, Diệp Thần đem nó ném vào trong Càn Khôn túi, tiếp tục đi phía trước tìm tòi.

Theo đáy sông một đường đi xuống, thần hồn không ngừng quét qua, những hài cốt này cũng không biết đã trải qua mấy ngàn mấy vạn năm, hài cốt các cường giả mặc dù so với người bình thường còn cứng rắn hơn, nhưng phần lớn tất cả cũng mục rồi, những binh khí chiến giáp kém một chút kia, mặc dù bọn chúng từng phong duệ vô cùng, nhưng trải qua vô số năm nước sông hủ thực, đến bây giờ cũng chỉ có thể miễn cưỡng giữ vững đầy đủ, nhưng vừa đụng liền toái, cùng đồ rác rưởi thấp kém không có gì khác biệt.

Bơi chừng mười trượng, nơi xa một bộ hài cốt đưa tới Diệp Thần chú ý, hài cốt còn lại rất nhiều đã bể tan tành không chịu nổi, chỉ có bộ hài cốt kia vô cùng đầy đủ, ngay cả một tia tổn hại cũng không có, duy chỉ có trên lồng ngực, cắm một thanh trường kiếm màu đen, trường kiếm màu đen kia toàn thân đen nhánh, cũng không biết là làm bằng chất liệu gì, thoạt nhìn cùng trường kiếm bình thường không có gì khác biệt.

Nhưng mà, chủ nhân bộ hài cốt này, khi còn sống nhất định là một siêu cấp cường giả, siêu cấp cường giả như vậy cư nhiên bị một kiếm ám sát, thanh kiếm nầy hẳn là bất phàm.

Diệp Thần đi qua, đem trường kiếm màu đen rút ra, nhìn thoáng qua mủi kiếm, một tia dấu vết mài mòn cũng không có, dùng ngón tay đạn một chút, mặc dù là trong nước, nhưng vẫn phát ra đinh một tiếng giòn vang, tựa như tiếng long ngâm réo rắt.

Hảo kiếm! Diệp Thần than thở một tiếng, nhìn thoáng qua hài cốt cường giả kia, trên hài cốt bị trường kiếm màu đen đâm gãy xương sườn, sắc thái bóng loáng bằng phẳng, đủ thấy thanh trường kiếm màu đen này sắc bén.

Trên kiếm thật giống như có mấy chữ, dùng tay gạt đi cáu bẩn phía trên, thần hồn quét một chút, là hai chữ cổ thể Phá Ngục.

Kiếm tên Phá Ngục!

Một loại khí tức rất xưa, từ trong kiếm quang tán phát ra.

Nghe nói binh khí khôi giáp, căn cứ tài liệu bất đồng, có phân chia bất đồng, huyền thiết khí, ngân huyền khí, kim huyền khí,… những này là vũ khí bình thường, có thể tăng cường phòng ngự, nhưng ở trước mặt tôn cấp cường giả, những vũ khí này trang bị cũng là cặn bã, mà trên kim huyền khí, có một chút vũ khí sau khi trải qua vô số sát phạt, sinh ra Khí Hồn, hoặc là chọn dùng thủ pháp luyện khí đặc biệt chế luyện, tiên thiên mang theo Khí Hồn, so sánh với vũ khí bình thường thì cường đại hơn nhiều, có thể dễ dàng chém giết thập giai thậm chí cường giả đẳng cấp cao hơn, được gọi là linh bảo, linh bảo phân cửu phẩm.

Bình thường huyền thiết, ngân huyền, kim huyền vũ khí, ở đáy sông để trên mấy trăm ngàn năm, tất cả cũng tổn hại rồi, chỉ có vũ khí trang bị linh bảo cấp, mới có thể bảo lưu lại, lúc trước nhặt được binh khí khôi giáp, ít nhất cũng là nhất phẩm linh bảo, cái thanh Phá Ngục Kiếm này cùng hạt châu màu đen kia rõ ràng cao cấp hơn nhiều lắm, không biết thuộc về cấp bậc linh bảo gì.

Thứ tốt tự nhiên là phải mang về, dù sao Càn Khôn túi không gian khá lớn, Diệp Thần đem Phá Ngục kiếm nhét vào trong Càn Khôn túi, tiếp tục đi phía trước sưu tầm, đáy sông này thứ tốt không ít, binh khí, chiến giáp... Đồ vật này nọ thu rất nhiều, có binh khí, chiến giáp tương đối khá, nhưng cùng Phá Ngục kiếm còn có hạt châu kia một cấp bậc, lại là không có.

Diệp Thần ở đáy sông cuồng thu các loại bảo vật, một đường bơi vài chục dặm, ở đáy sông lại phát hiện không ít Càn Khôn túi, theo lý thuyết loại vật Càn Khôn túi này, ở đáy sông không dùng được năm sáu trăm năm, sẽ hủ thực hư hao, xem ra những Càn Khôn túi này là trong mấy trăm năm gần đây người thăm dò sông ngòi lưu lại, những người đó hẳn là tất cả cũng biến thành hài cốt dưới đáy sông.

Trong những Càn Khôn túi kia để lại một chút đan dược, nhiều thì mấy trăm, ngàn viên, ít mười mấy viên, lấy Tụ Khí Đan, Ngưng Khí Đan chiếm đa số, còn có một chút công pháp vũ kỹ, phẩm cấp cũng không cao thế nào, những đồ này đặt ở trong Càn Khôn túi, bởi vì trong Càn Khôn túi không gian là tĩnh, nên không có hư hao.

Ở đáy sông tìm tòi bảy tám giờ, Diệp Thần thống kê thu hoạch một chút, tổng cộng nhặt được mười sáu cái Càn Khôn túi, trong Càn Khôn túi chỉ là Ngưng Khí Đan thì có hơn sáu trăm viên, còn lại các loại đan dược gọi không ra tên cũng có bảy tám chục viên, công pháp, vũ kỹ có hơn mười quyển, ở đáy sông thu thập đến các loại binh khí khôi giáp hơn năm mươi kiện, món đồ kỳ quái gọi không ra tên, thí dụ như viên hạt châu này,.. có tất cả năm kiện.

Mặc dù Diệp Thần nhìn không ra những lính khí khôi giáp kia tốt xấu, nhưng xác định ít nhất cũng là linh bảo cấp, nếu cầm đi ra bên ngoài, đoán chừng có thể làm cho rất nhiều người điên cuồng.

Phía trước có một thác nước cự đại, nước sông chạy nhanh thẳng xuống dưới, thẳng vào vực sâu vạn trượng, cũng không biết nước sông chảy về phía nào, Diệp Thần không dám theo thác nước nhảy đi xuống, chỉ có thể bơi ra mặt sông, đến trên bờ, thần hồn quét ngang, phát hiện đám người Khâu Anh đang ở phía xa theo bờ sông đi thẳng, ánh mắt thỉnh thoảng lại sưu tầm mặt sông.

Mặc dù thương thế của Diệp Thần đã khôi phục, nhưng mà cùng Khâu Anh chống lại, đoán chừng vẫn là thất bại rất thảm, bất quá có thần hồn cảm giác, hắn có thể trước tránh né đám người Khâu Anh, đám người Khâu Anh còn muốn bắt được hắn đã là không thể nào.

Hắn tung người hướng loạn thạch nơi xa bay vút, biến mất ở trong loạn thạch.

Một lát sau, đám người Khâu Anh truy tìm đến bên thác nước, thấy thác nước chảy bay thẳng xuống dưới, đoán chừng Diệp Thần làm sao cũng không có thể nhảy xuống thác nước.

- Tả tướng, chúng ta truy tung lâu như vậy, tiểu tử Diệp Thần kia vẫn không có chui ra mặt sông, thời gian dài như vậy không ra hô hấp, đoán chừng đã chết ở trong sông đi.

Lưu Kham nói, hắn không tin thời gian dài như vậy, Diệp Thần còn có thể sống ở đáy sông.

Khâu Anh cảm giác phụ cận một chút, không có phát hiện hơi thở của Diệp Thần, suy đoán Diệp Thần có thể đã chết ở đáy sông.

- Con sông này bôn lưu thẳng xuống dưới, phía dưới là vực sâu không đáy, tiểu tử kia bị ta đánh một chưởng, ít nhiều gì cũng sẽ bị một chút thương tích, cho dù không có chết cũng có thể bị con sông đẩy vào vực sâu vạn trượng rồi, mức nước chênh lệch cao như vậy, hẳn là chết chắc

Chương 130: Cự thạch pháp trận

Khâu Anh suy nghĩ một chút nói, mặc dù không thấy được thi thể Diệp Thần, lòng có bất an, nhưng sau khi nghĩ như vậy, cảm thấy trấn an rất nhiều.

Phía dưới là vực sâu vạn trượng, bọn họ không cách nào tiếp tục đi về phía trước rồi, chỉ có thể đi bên cạnh thăm dò, vừa đi một bên ở dọc đường lưu lại dấu hiệu.

Diệp Thần nghĩ tới, thu hoạch nhiều như vậy, không sai biệt lắm có thể trở về rồi, lần này đến Hạ Địa Quỳnh Lâu coi như là không tệ, vốn là muốn chờ đám người Khâu Anh rời khỏi, dọc theo sông trở về cửa vào Hạ Địa Quỳnh Lâu, đợi Hạ Địa Quỳnh Lâu mở ra lập tức đi ra ngoài, không nghĩ tới đám người Khâu Anh lại hướng hắn bên này đi tới.

Thập giai đỉnh phong cường giả cảm giác vô cùng nhạy cảm, nếu cùng đám người Khâu Anh khoảng cách quá gần, nhất định sẽ bị phát hiện, Diệp Thần suy nghĩ một chút, chỉ có thể tiếp tục xâm nhập Hạ Địa Quỳnh Lâu.

Trước rời đám người Khâu Anh xa một chút rồi hãy nói, Diệp Thần một đường chạy nhanh, chung quanh số lượng yêu vật rất nhiều, hơn nữa cấp bậc so sánh với cửa vào Hạ Địa Quỳnh Lâu kia cao không ít, ít nhất cũng là năm sáu cấp, có khi còn có bảy tám cấp, hoàn hảo sau khi thả ra thần hồn, những yêu quái yêu vật kia cũng tránh được.

- A Ly, chúng ta bây giờ nên chạy đi đâu?

Diệp Thần hỏi, mặc dù Hạ Địa Quỳnh Lâu rộng lớn khôn cùng, nhưng bên trong hiện đầy các loại cấm chế, có nhiều chỗ là đi không qua, chỉ có thể từ giữa cấm chế dọc theo mà đi, thần hồn từ trên chút ít cấm chế này quét qua, lập tức cảm nhận được một cổ lực lượng vô cùng khổng lồ, làm cho người ta trong lòng run sợ, Thiên Nguyên tiền bối bày những cấm chế này, quả thật rất khủng khiếp!

A Ly mờ mịt lắc đầu.

Diệp Thần thầm thở dài một tiếng, bản đồ trong tay mình ghi lại chỉ là làm sao đến Hạ Địa Quỳnh Lâu, lại không có bản đồ bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu, bây giờ chỉ có thể giống như con ruồi không đầu đi loạn rồi, thần hồn nhận thấy được một chút hơi thở cổ quái, Diệp Thần lập tức lẫn mất rất xa.

Thần hồn còn có một chỗ tốt, có thể ở dọc đường lưu lại một sợi thần hồn dấu vết, cho dù lạc đường, cũng có thể theo thần hồn lưu lại hơi thở tìm trở về.

Một đường đi vào, dọc đường thỉnh thoảng sẽ phát hiện một chút thi thể nhân loại cường giả cùng yêu thú mới vừa chết, hơi thở huyền khí trên những thi thể này cũng bị hút khô rồi, quanh thân có một chút cường giả cùng đám yêu thú dã đấu lưu lại dấu vết, nhân loại cường giả cùng yêu thú tàn sát lẫn nhau, kết quả huyền khí cùng hồn niệm của bọn họ, đã thành thức ăn cho yêu vật.

Cũng không biết qua bao lâu, đại khái hai ba ngày sau đó, Diệp Thần đã xa xa thoát khỏi đám người Khâu Anh, đoán chừng đám người Khâu Anh có thể đã đi đường khác rồi, bất quá hắn tạm thời còn không dám đi trở về, Hạ Địa Quỳnh Lâu thần bí cũng kích phát Diệp Thần hiếu kỳ, mặc dù không dám quá mức xâm nhập, nhưng tầng thứ nhất Hạ Địa Quỳnh Lâu này, trước quen thuộc cũng không sao, yêu quái tầng một cũng không coi là quá mạnh mẻ, có lễ vật của Thiên Nguyên tiền bối, sau này còn có thể thường xuyên đến Hạ Địa Quỳnh Lâu.

Ở trong vô số cấm chế cong cong nhiễu nhiễu, Diệp Thần cũng không biết này là vị trí gì của tầng thứ nhất, cẩn thận hướng bốn phía thăm dò, thỉnh thoảng có từng bầy yêu vật từ chung quanh xẹt qua. Diệp Thần đã thành thói quen, chỉ cần duy trì thần hồn hộ thể là được rồi.

Nơi xa từng tiếng tiếng thét cao vút truyền đến, ngay sau đó là tiếng đánh nhau binh binh bàng bàng càng kịch liệt, giống như là mấy trăm người mấy ngàn người hỗn chiến.

Là nhân loại cường giả, thấp nhất cũng là cấp chín trở lên! Này cùng nhau đi tới, Diệp Thần phát hiện cấm chế chung quanh có hiệu quả khuếch trương thanh âm, tiếng đánh nhau này hẳn là từ ngoài trăm dặm truyền đến.

Có thể là nhân loại cường giả hoặc là đám yêu thú phát hiện thứ gì, vì thế triển khai tranh đoạt.

Suy nghĩ một chút, Diệp Thần rốt cục vẫn là tâm tính thiếu niên, kiềm nén không được, hướng bên kia chạy nhanh.

Sưu sưu sưu, thanh âm gió bên tai gào thét.

Đại khái hai canh giờ sau, một mảnh bình nguyên vô cùng rộng rãi xuất hiện ở trong tầm mắt Diệp Thần, thấy một màn cảnh tượng trước mắt, Diệp Thần cũng hút một hơi lãnh khí, chỉ thấy trên mặt đất phương xa, một cái pháp trận cự đại xuất hiện ở bên trong tầm mắt của hắn, pháp trận này là dùng cự thạch bố trí thành, chiếm diện tích mấy trăm mẫu, trên mấy khối đá lớn liên tiếp xiềng xích thật dài, có mấy ngàn thước, bầu trời nổi sáu yêu quái hình thể khổng lồ, chân bọn chúng bị khóa sắt thật dài khóa lại, ở trên cao bay tới bay đi, giống như từng con diều to.

Yêu quái hung tướng dữ tợn, thỉnh thoảng lại bổ nhào rơi xuống, miệng rộng kinh khủng thỉnh thoảng phát ra trận trận gió rét.

Diệp Thần trốn ở trên mặt đất bên ngoài, hướng bên kia nhìn lại.

Mặt đông pháp trận tụ tập ước chừng mấy ngàn con yêu thú, Huyền thú, cùng nhóm yêu quái đánh thành một đoàn, góc phía tây năm sáu trăm nhân loại tụ tập ở chung một chỗ, bọn họ ít nhất cũng là cấp chín cường giả, một nhóm người như vậy, nếu thả vào trong thế tục, tuyệt đối có thể khiến cho động đất.

Yêu thú cùng các cường giả nhân loại đều không ngừng tiến công pháp trận, hình như là muốn vọt vào trong pháp trận, không biết trong pháp trận đến tột cùng có đồ vật gì, lại dẫn tới yêu thú cùng nhân loại vứt bỏ thành kiến, một lòng đối phó sáu yêu quái kia.

- Môn nhân Thanh Vân Tông nghe lệnh, tiến công bên trái, hấp dẫn những yêu quái kia, che chở chúng ta!

Một đại hán râu dài mặc trường bào màu xanh lá cao giọng nói.

Thanh Vân Tông?

Thần hồn Diệp Thần quét qua phát hiện, năm sáu trăm nhân loại cường giả này mặc dù tán loạn, nhưng đại khái có thể chia làm năm nhóm người, trong đó ba nhóm có một chút trật tự, nghe bọn hắn nói chuyện, hình như là người ba đại tông môn, mỗi một nhóm người tính ra đều ở một trăm trở lên, còn dư lại một nhóm không biết là lai lịch gì, thật giống như không phải là Tây Vũ Đế Quốc, nhân số có năm sáu chục, còn có một nhóm tương đối tán loạn, chỉ có hai ba mươi người, có thể là chút võ đạo thế gia của Tây Vũ Đế Quốc.

Thì ra người ba đại tông môn cũng tới, không trách được sẽ có nhiều cường giả như thế.

Sáu yêu quái thỉnh thoảng lại từ trên bầu trời đập xuống, cùng yêu thú, Huyền thú, nhân loại cường giả thình thịch thình thịch đánh nhau, trong lúc nhất thời trời đất mịt mù, sáu chỉ yêu quái kia cũng không biết là cấp bậc gì, cường đại không hợp thói thường, nhiều yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cường giả như vậy lại không làm gì được bọn chúng.

Có một chút yêu thú cùng nhân loại cố gắng vọt vào trong pháp trận, những yêu quái kia chợt lên tiếng, mãnh liệt hút mấy cái, tạo thành một đạo gió lốc kịch liệt, cấp chín nhân loại cường giả cùng yêu thú giống như là cắt lúa mạch ngã một mảnh, may mắn phần lớn là bị thương, lui trở lại, chỉ có số ít vận khí tương đối kém là treo.

Chiến đấu không biết tiến hành bao lâu, lại không có một người vọt vào trong pháp trận.

Chương 131: Ba đại tông môn

Trong Yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cường giả cũng có không ít đạt đến thập giai đỉnh phong, nhưng cũng không phải là đối thủ những yêu quái này, liên tiếp bị đánh bay ra ngoài!

- Pháp trận này đến tột cùng là vật gì, lại có nhiều người muốn đi vào như vậy, thật là khó có thể hiểu.

Diệp Thần thầm nghĩ, chẳng lẻ trong pháp trận này có bảo vật gì sao?

Tâm niệm vừa động, vào pháp trận xem một chút chẳng phải sẽ biết rồi sao, nghĩ tới đây, Diệp Thần khẽ mỉm cười nói:

- A Ly, đến trong lòng của ta!

Sưu một tiếng, A Ly chui vào trong ngực Diệp Thần.

Diệp Thần từ trên sườn đất tung người lướt xuống, hướng những nhân loại cường giả kia chạy đi.

Năm sáu trăm nhân loại cường giả này là tạm thời tụ tập ở chung một chỗ, không có thủ lĩnh gì, hỗn chiến thành một đoàn, cùng yêu thú và Huyền thú bên kia, lộ ra vẻ tiến thối tự động, thỉnh thoảng lại phát động lên lực tiến công mạnh nhất.

Một ít nhân loại cường giả thấy Diệp Thần chạy tới, chẳng qua là nhàn nhạt nhìn lướt qua, liền không để ý đến.

Diệp Thần lẫn vào đám người, trong thanh âm hỗn độn, nghe được có người nào đó đang nói thượng cổ pháp trận Thập Yêu, cụ thể những người đó cũng nói không ra lời, dù sao đi vào bên trong rất có thu hoạch là được rồi. Không biết thượng cổ pháp trận này là làm gì dùng.

Sáu yêu quái thỉnh thoảng lại đập xuống, thình thịch thình thịch, nhân loại cường giả lần lượt hướng về sau bay ra.

- Lên!

Một đám hơn ba mươi nhân loại cường giả lại phát động một lớp xung phong.

- Ở đâu ra tiểu oa nhi, cũng dám tới chỗ như thế, cút sang một bên.

Một tráng hán thân thể cường tráng cao lớn vung tay lên, huy chưởng muốn đem Diệp Thần đẩy ra. Trên mặt hắn hiện đầy vết sẹo, cầm trên tay một cây lang nha bổng khổng lồ, bộ dạng hung thần ác sát.

Diệp Thần nhướng mày, vận khởi cương khí hộ thể, tráng hán này bất quá là một cấp chín đỉnh phong cường giả mà thôi, hắn hoàn toàn không để vào mắt.

Thình thịch một tiếng, tráng hán cao lớn kia giống như là đập vào khối sắt, chấn đến cánh tay tê dại, hoảng sợ lui lại mấy bước, trước mắt thiếu niên mới mười bảy mười tám tuổi này, lại là một thập giai cường giả, trong con ngươi hắn hiện lên một tia hoảng sợ.

Diệp Thần cũng không để ý tới tráng hán kia, từ từ hướng bên pháp trận kia nhích tới gần, thần hồn hướng trong pháp trận lan tràn ra, pháp trận chiếm diện tích mấy trăm mẫu, do mấy trăm cự thạch tạo thành, khu vực bên ngoài có thể dò xét, trong trận kim sáng lóng lánh, bị kim quang hoàn toàn bao phủ, thần hồn cũng không cách nào xâm nhập.

Kim quang này chói mắt, chẳng lẻ trong pháp trận thật có bảo vật gì?

Huyền khí trong pháp trận, tựa hồ so sánh với phía ngoài nồng nặc nhiều lắm.

- Độc lang, làm sao vậy?

Phát hiện tráng hán cao lớn kia sững sờ, bên cạnh một trung niên nhân có chút thon gầy vỗ hắn một cái hỏi.

- Không có gì.

Tráng hán kia lắc đầu, vẫn có chút sợ hãi nhìn thoáng qua bóng lưng Diệp Thần, trẻ tuổi như vậy liền thập giai cường giả, có thể nào không để cho hắn khiếp sợ.

Dừng lại một chút, những người bọn họ này cũng đi theo hướng pháp trận lao đi.

Diệp Thần quyết định vào trong trận xem một chút, dần dần nhích tới gần biên giới pháp trận.

Bên cạnh những nhân loại cường giả kia vẫn còn đang xông về phía trước, Diệp Thần chợt gia tốc, nhích tới gần biên giới pháp trận.

Trên bầu trời một con yêu quái chợt bổ nhào xuống, yêu quái kia giống như là một đoàn bóng đen khổng lồ, chỉ có ở lúc đập xuống, mới huyễn hóa ra nanh vuốt còn có một gương mặt mơ hồ.

- Nó rơi xuống!

Những cấp chín cao thủ kia rối rít muốn chạy trốn, chỉ có hai thập giai đỉnh phong cường giả rống giận một tiếng, vung quyền trào ra, oanh một tiếng nổ tung, giống như chấn lôi, yêu quái chẳng qua là ngừng lại một chút, hai thập giai cường giả kia liền bị chấn bay ra ngoài.

Yêu quái chợt khẽ hấp, huyền khí trên người đám cường giả kia, thật giống như bị kéo ra vậy.

Thình thịch thình thịch, các cường giả cấp chín quyền cước công kích ở trên người yêu quái, căn bản không cách nào thương tổn được bọn chúng.

Một lớp xung phong mắt thấy sẽ bị đánh lùi, nhân loại cường giả đã lui tán.

Diệp Thần đột nhiên vọt tới trước, hướng trong pháp trận chạy như điên.

Chỉ yêu quái kia hướng Diệp Thần một chưởng phách xuống, một cổ uy áp cường đại rơi xuống, toàn thân giống như đã gặp phải đè ép mãnh liệt, thực lực yêu quái này, so sánh với thập giai đỉnh phong cường giả còn phải cường đại hơn nhiều.

Thực lực thật cường hãn, bất quá Diệp Thần sớm có dự liệu, chợt cô đọng ra một tia thần hồn, xông thẳng tâm trí yêu quái.

Thần hồn đối với yêu quái yêu vật vẫn là rất có tác dụng kinh sợ, yêu quái quái khiếu một tiếng, hướng bên cạnh thối lui.

Diệp Thần không có nghĩ qua dùng thần hồn làm yêu quái sợ quá chạy mất, nếu như yêu quái bị sợ đi, này sẽ có rất nhiều nhân loại cường giả tràn vào trong pháp trận, cho nên hắn chẳng qua là hơi dọa lùi yêu quái, thân thể cùng yêu quái sai thân mà qua, mấy cái lướt lên, xông ào vào trong pháp trận, thân thể rất nhanh biến mất ở phía sau một tảng đá.

Kể từ khi mới vừa rồi cùng Diệp Thần giao thủ một chút, độc lang vẫn chú ý đến Diệp Thần, thấy bóng lưng Diệp Thần biến mất ở sau cự thạch, ánh mắt lộ ra vẻ có chút dại ra.

- Độc lang, thế nào?

- Cái người kia, tiến vào pháp trận rồi!

Độc lang khiếp sợ chỉ vào phương hướng pháp trận, nhiều người như vậy không ngừng đánh vào pháp trận, nhưng không có một người nào, không có một cái nào có thể thành công tiến vào, Diệp Thần rốt cuộc dùng phương pháp gì, dễ dàng liền tiến vào như thế?

Bên cạnh trung niên nhân thon gầy kia nhìn lướt qua phương hướng độc lang chỉ, nơi đó trừ một mảnh cự thạch ra, nào có người gì?

- Ngươi hoa mắt sao, đến bây giờ vẫn chưa có người nào xông đi vào đâu, ngay cả thập giai đỉnh phong cường giả cũng bị đánh lùi trở lại.

- Ta tuyệt đối không có hoa mắt, người kia quả thật tiến vào!

Độc lang kiên định nói, hơn nữa còn là vô cùng dễ dàng tiến vào, vẫn ngắm nhìn chung quanh, một đám cấp chín thập giai các cường giả vẫn không thuận theo không buông tha phát động xung phong, nhưng đều không ngoại lệ bị yêu quái đánh lùi trở lại, người thiếu niên kia đến tột cùng là làm sao làm được?

Hắn cố gắng nhớ lại phương pháp của Diệp Thần, nhưng mà nghĩ đến đầu óc sắp nổ tung rồi, cũng không có nghĩ ra được Diệp Thần là đi vào thế nào, mặc cho đầu óc hắn thông minh, cũng không có thể liên tưởng đến loại vật thần hồn này.

Trong Pháp trận cự thạch, Diệp Thần hướng ra phía ngoài nhìn thoáng qua, phía ngoài những nhân loại cường giả kia còn đang không ngừng xung phong, nhưng mà vừa đụng đến yêu quái, cho dù là thập giai cường giả cũng là tè ra quần, duy chỉ có Diệp Thần là thoải mái tiến vào.

Thần hồn vật này, thật là tuyệt không thể tả!

Những cự thạch này tạo thành pháp trận, đến tột cùng là pháp trận gì, lại dẫn tới nhiều cường giả lâm vào điên cuồng như thế, hắn theo đường đất bằng phẳng trong cự thạch, vẫn đi phía trước, bởi vì lo lắng xúc động đến cấm chế gì, Diệp Thần lộ ra vẻ đặc biệt cẩn thận.

Chương 132: Thượng cổ tụ linh pháp trận

Cận thận từng chút một đi một thời gian ngắn, dọc theo con đường này lại là phi thường bình an, không có đụng phải phiền toái gì.

- A Ly, ngươi có ở đâu xem qua loại pháp trận này hay không?

Diệp Thần hỏi, A Ly hiểu còn là phi thường nhiều, có đụng phải đồ vật này nọ không hiểu, Diệp Thần sẽ hỏi thăm A Ly.

A Ly lắc đầu, xèo xèo kêu lên mấy tiếng.

Diệp Thần nghe hiểu một chút, A Ly nói pháp trận này nó mặc dù chưa từng thấy, nhưng xác định là sẽ không đả thương người.

Nếu không đả thương người, Diệp Thần treo lấy tâm liền phóng hạ ra, hướng trung ương pháp trận đi tới, càng nhích tới gần trung ương pháp trận, huyền khí càng là nồng nặc, khí cơ trong cơ thể tựa hồ bị dẫn động rồi, huyền khí càng không ngừng vận chuyển, có mấy phần khuynh hướng tăng cường, thần hồn cũng có nhiều tia xao động.

Lại có thể dẫn động khí cơ, xem ra pháp trận này quả thật có chút huyền diệu.

A Ly giống như là cảm giác được cái gì, hưng phấn mà kêu to, sưu một chút, từ trong ngực Diệp Thần nhảy xuống, hướng trung ương pháp trận lao đi.

Diệp Thần theo sát phía sau, chỉ chốc lát sau, trung ương pháp trận một cái vòng tròn phương viên hơn 10m màu vàng xuất hiện ở trong tầm mắt của hắn, trên bàn màu vàng này khắc dấu rất nhiều đồ án thần kỳ, chi chít, cảm giác viễn cổ thê lương đập vào mặt, có một loại thần diệu cùng trang nghiêm nói không ra lời, trong đồ án này có hai cái văn tự khắc dấu phong cách cổ xưa, hình chữ phức tạp, nhưng loáng thoáng có thể phân biệt ra hai chữ 'Tụ linh'.

Tụ linh pháp trận?

Diệp Thần lòng có hội ý, chẳng lẻ hai chữ tụ linh này chính là ý tứ đem huyền khí hội tụ lên?

Nơi này trình độ huyền khí nồng nặc hết sức kinh người, dĩ nhiên, cùng huyền khí trong phi đao của Diệp Thần trào ra là không có biện pháp tương đối, bất quá pháp trận có thể dẫn động khí cơ trong cơ thể, có thể cực đại tăng lên tốc độ tu luyện, còn có thể tăng cường thần hồn, cái này tương đối khó được.

Hướng vòng tròn màu vàng kia đi tới, một cước bước vào trong vòng tròn màu vàng, tâm tình nhất thời trở nên một mảnh không minh, vòng tròn màu vàng này có một loại tác dụng đặc biệt, có thể cắt tỉa suy nghĩ lung tung trong lòng, làm cho tâm người yên lặng.

Nhìn thoáng qua A Ly, A Ly đứng ở trung ương pháp trận, giống như là tiến vào trạng thái kỳ dị nào đó, tròng mắt khép hờ.

Đó là một địa phương tu luyện tốt, không biết có thể tăng lên tu vi hay không, giúp hắn đột phá thập giai, Diệp Thần hướng trung ương vòng tròn màu vàng đi tới, ở trung ương vòng tròn màu vàng ngồi xuống, bắt đầu tu luyện, Cửu tinh vùng đan điền bắt đầu xoay tròn, huyền khí mênh mông bắt đầu khởi động, động tĩnh bên ngoài pháp trận phảng phất đã cùng hắn không liên quan.

Theo thời gian đổi dời, càng ngày càng nhiều nhân loại cường giả cùng yêu thú hội tụ đến ngoài tụ linh pháp trận, cũng có một ít nhân loại cường giả cùng yêu thú đi ngang qua sau khi không ngừng xung phong, rốt cục lựa chọn buông tha cho, có xa xa ngồi nghỉ ngơi và hồi phục, có thì rời đi.

Độc Lang gắt gao ngó chừng pháp trận, vẫn không thấy Diệp Thần đi ra ngoài, hắn cũng vọt mấy lần, không ngoài dự tính đều thất bại, chỉ có thể không cam lòng lui trở lại.

Thời gian trôi qua, hỗn chiến vẫn kéo dài chưa từng dừng qua, sáu chỉ yêu quái hình thể khổng lồ kia hoàn toàn không biết mỏi mệt vì vật gì, tận tâm tẫn trách bảo vệ tụ linh pháp trận.

Đại khái năm giờ sau, trong đám người một tiếng kêu sợ hãi vang lên.

- Pháp trận động!

Chúng cường giả hướng bên pháp trận kia nhìn lại, chỉ thấy trong pháp trận cự thạch, đang lấy một loại phương thức huyền diệu, chậm rãi di động tới, càng không ngừng biến ảo, cự thạch cùng mặt đất ma sát, phát ra ùng ùng nổ tung.

Mỗi một ngày qua đi, pháp trận cũng sẽ khởi động một lần, đây là nguyên nhân rất nhiều cường giả cùng yêu thú không muốn rời đi.

Ở pháp trận vận chuyển, đồng thời huyền khí chung quanh đột nhiên trở nên nồng nặc lên, huyền khí tầng mộtcủa Hạ Địa Quỳnh Lâu, đang từ bốn phương tám hướng tụ lại tới đây, ở chung quanh pháp trận tạo thành một đám mây huyền khí cự đại.

Một đám yêu thú cùng nhân loại cường giả rối rít tìm địa phương, vây tụ ở chung quanh Tụ linh pháp trận, bắt đầu tu luyện, rất nhiều cấp chín thập giai cường giả vì một vị trí tương đối nhích tới gần pháp trận mà đánh nhau, thậm chí không tiếc ngươi chết ta sống.

Độc Lang chỉ có cấp chín đỉnh phong, vị trí cách tụ linh pháp trận gần một chút là không tới phiên hắn, hắn chỉ có thể ở địa phương xa hơn ngồi xuống, mặc dù cách khá xa, nhưng chung quanh huyền khí nồng nặc, để cho tốc độ tu luyện của hắn so sánh với bình thời nhanh đâu chỉ gấp mười lần!

Hướng pháp trận nhìn thoáng qua, rời xa pháp trận xa như vậy, huyền khí lại nồng nặc như thế, huyền khí trung ương pháp trận kia, nồng nặc đến loại trình độ nào? Đoán chừng là gấp trăm lần nghìn lần phía ngoài cũng không dừng lại! Có thể tưởng tượng Diệp Thần ở trung ương pháp trận có bao nhiêu thoải mái!

Nghĩ đến đây, Độc Lang ghen tỵ đến sắp hộc máu, nếu để cho hắn ở trung ương pháp trận tu luyện một phút đồng hồ, cho dù để cho hắn đem tất cả gia sản hiện tại góp vào, thậm chí bồi lên mấy lão bà tiểu thiếp như hoa như ngọc của hắn cũng nguyện ý! Chỉ cần ở trung ương pháp trận tu luyện một phút đồng hồ, nói không chừng hắn có hy vọng đột phá gông cùm xiềng xiếc, đạt tới thập giai cường giả cảnh giới!

Pháp trận vừa vận chuyển, người ở phía ngoài cũng vào không được pháp trận rồi, phân tranh cuối cùng là bình tĩnh lại.

Lúc này, Diệp Thần đang đứng ở trung ương tụ linh pháp trận, chân mày khẽ nhúc nhích, bởi vì hắn trong tu luyện, đột nhiên cảm giác được tác dụng pháp trận tăng cường mấy lần thậm chí là mấy chục lần, khí cơ toàn thân cuồng bạo vận chuyển, tốc độ tu luyện so với trước mau hơn mười lần không ngừng!

Lúc trước tốc độ tu luyện của Diệp Thần cũng đã vô cùng kinh người rồi, bây giờ tốc độ tu luyện này, có thể dùng kinh khủng để hình dung.

Diệp Thần cảm giác được huyền khí của mình từ từ kéo lên, mãnh liệt chạy chồm, oanh một tiếng, rốt cục đột phá cấp chín trung kỳ, đạt đến cấp chín đỉnh phong, hướng mặt trước nhìn lại, gông cùm xiềng xích đang ở trước mắt, chỉ cần xông phá gông cùm xiềng xích, là có thể xâm nhập hàng ngũ thập giai cường giả!

Diệp Thần lúc ở cấp chín trung kỳ, liền có thể cùng thập giai sơ kỳ cường giả đối kháng, bây giờ đạt tới cấp chín đỉnh phong, không biết có thể đánh thắng được thập giai trung kỳ Lưu Kham hay không, nếu xâm nhập hàng ngũ thập giai cường giả, Diệp Thần thậm chí dám cùng Khâu Anh đối mặt!

Đông Lâm Quận Vương Lưu Huân, Lưu Kham còn có Tả thừa tướng Khâu Anh, chờ ta ra khỏi tụ linh pháp trận, lại tìm các ngươi tính toán! Đan điền Diệp Thần tựa như một cái nước xoáy cấp tốc vận chuyển, điên cuồng hấp thu huyền khí.

Trong đầu oanh một tiếng nổ vang, thức hải trở nên vô cùng trong suốt, thần hồn của Diệp Thần dần dần bay tới trong hư không, vì không dẫn phát đông đảo yêu thú ở phía ngoài tao loạn, Diệp Thần thu liễm hơi thở thần hồn, cũng không có ngưng hóa đao binh, bất quá Diệp Thần có thể cảm giác được, trên bầu trời một đoàn lại một đoàn hồn niệm, cực kỳ nhanh hướng bên này tụ tập tới.

Chương 133: Bảo địa luyện võ (1)

Những thứ này là do bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu vô số cường giả chết đi lưu lại tàn hồn, những tàn hồn này đã không có ý thức như khi còn sống, cùng huyền khí giống nhau, bất quá là một luồng năng lượng ở giữa thiên địa, dời đổi theo thời gian, bọn chúng sẽ dần dần giảm đi, sau đó biến mất mất tích, cuối cùng không cách nào ở trên thế giới lưu lại bất kỳ ấn ký, có một phần còn có thể chuyển hóa thành huyền khí ở giữa thiên địa.

Thần hồn của Diệp Thần điên cuồng cắn nuốt những năng lượng linh hồn này, sau đó luyện hóa thành của mình, những tàn hồn này mặc dù là lấy chút ít cường giả trước kia lưu lại, nhưng đã trải qua nhiều năm như vậy, tiêu hao được không sai biệt lắm, sau khi luyện hóa, lại càng chỉ còn lại có một chút xíu có thể vì Diệp Thần sở dụng, bất quá thắng ở số lượng nhiều, bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu rơi lả tả tàn hồn thật sự rất nhiều nhiều nữa....

Thần hồn từng điểm từng điểm lớn mạnh, thần hồn của Diệp Thần đã có thể bao phủ phương viên năm dặm! Cùng Yêu Vương cấp cường giả đối kháng còn không quá thực tế, nhưng ít ra sẽ không giống lúc trước không chịu nổi như vậy.

Pháp trận cực kỳ nhanh vận chuyển năm phút đồng hồ liền ngừng lại, khôi phục nguyên trạng.

Những yêu thú cùng nhân loại cường giả kia tu luyện xong càng điên cuồng, thấy được tụ linh pháp trận cường đại, bọn họ lại càng khẩn cấp muốn đi vào trong tụ linh pháp trận, ở trước lúc tụ linh pháp trận vận chuyển tiếp theo tiến vào trong, là có thể hưởng thụ đến huyền khí vô cùng nồng nặc ở trung ương tụ linh pháp trận!

Yêu thú cùng nhân loại các cường giả lại kiên nhẫn phát động xung phong, bất quá sáu chỉ yêu quái mới vừa rồi được huyền khí tẩy lễ, tựa hồ trở nên càng thêm cường thịnh một chút, lại càng thật chặt hộ vệ lấy tụ linh pháp trận, thỉnh thoảng sẽ có một chút cường giả ngã xuống dưới công kích của bọn chúng.

Đoán chừng bọn họ làm sao cũng không nghĩ ra, lúc bọn hắn liều mạng muốn đi vào tụ linh pháp trận, Diệp Thần đang thản nhiên an nhàn ngồi ngay ngắn ở trung ương pháp trận, hưởng thụ lấy năm sáu giờ huyền khí tẩy lễ.

Lúc tu luyện, hồn nhiên quên mất thời gian, năm sáu giờ, giống như là mới qua chốc lát.

Một chỗ khác trong Hạ Địa Quỳnh Lâu, ba người Khâu Anh, Lưu Kham cùng Lưu Huân ở trong loạn thạch ghé qua, bất kỳ tiếng nói cũng khó hình dung lấy bọn họ dọc theo con đường này gặp gỡ bi thảm, sau khi thoát khỏi sông ngòi, bọn họ ở trong tầng một Hạ Địa Quỳnh Lâu chuyển động thật lâu, thứ tốt một cái cũng không nhặt được, chỉ nhặt được không ít đồng nát sắt vụn, lấy về luyện chế một phen nói không chừng có thể đánh ra một hai kiện binh khí, trừ lần đó ra cũng tới hai cái Càn Khôn túi, là hai cao thủ vừa mới chết đánh rơi, bất quá bên trong chỉ là một chút Tụ Khí Đan cùng mấy viên Ngưng Khí Đan mà thôi, loại vật này, đám người Khâu Anh hoàn toàn không đặt ở trong mắt.

So sánh với bọn họ trả giá cao, những thu hoạch này thật sự quá tầm thường, ba người Khâu Anh, Lưu Kham cùng Lưu Huân bởi vì không có bản đồ, đi nhầm địa phương, mấy lần bị yêu vật thành quần kết đội vây công, một cái hộ vệ cuối cùng cũng đã chết, chỉ còn lại ba người bọn hắn một đường chạy trốn, mỗi người cũng bị một chút thương tích, y phục trên người rách tung toé tựa như tên khất cái.

Vết máu trên người bọn họ hấp dẫn đại lượng yêu vật theo ở phía sau, những yêu vật kia tựa như chó hoang nghe thấy được vị thịt, theo đuôi không đi, để cho đám người Lưu Huân vô cùng buồn bực, ngay cả dừng lại nghỉ ngơi cũng trong lòng run sợ, may mà ba thập giai cường giả cùng nhau, lẫn nhau chiếu ứng, còn không đến mức bị những yêu vật này vây chết.

Vốn bọn họ tiếp tục nhiễu một hai canh giờ, nói không chừng đi ra bên tụ linh pháp trận này, nhưng mà liên tục bị nhục, bất kể là Lưu Kham cùng Lưu Huân, hay là Khâu Anh, đều là nghĩ rút lui, bọn họ những người này là hạng người sống an nhàn sung sướng, kể từ khi thân ở địa vị cao, sẽ không mạo hiểm quá lớn như vậy rồi, cho nên ba người xoay người đi trở về.

Đám người Khâu Anh có chút ảo não, sớm biết cùng ba đại tông môn hoặc là những đại đội nhân mã khác cùng nhau vào Hạ Địa Quỳnh Lâu a.

Lúc trước chuẩn bị vào Hạ Địa Quỳnh Lâu, đám người Khâu Anh liền đánh tính toán nhỏ nhặt của mình, nếu như theo chân người ba đại tông môn cùng nhau đi vào, mình bị vây ở yếu thế, dọc đường thu hoạch hơn phân nửa cũng muốn về ba đại tông môn, nếu phát hiện bảo bối, lại càng không là đối thủ của ba đại tông môn, còn không bằng tự mình đi.

Cho đến sau khi đi vào mới phát hiện, bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu nguy cơ tứ phía, hơn nữa bên trong căn bản không giống ngoại giới truyền lại như vậy, khắp nơi đều có bảo bối! Nghĩ đến dọc theo con đường này gặp gỡ, bọn họ hối hận ruột cũng thanh!

Mỗi lần Hạ Địa Quỳnh Lâu mở ra, nhân mã ba đại tông môn cũng sẽ tới, trên tay bọn họ có bản đồ chi tiết một hai ba tầng của Hạ Địa Quỳnh Lâu, những bản đồ kia là tài liệu tuyệt mật của ba đại tông môn, không truyền ra ngoài, chính là mấy ngàn năm truyền thừa xuống, Hạ Địa Quỳnh Lâu mỗi cách năm mươi năm mở ra một lần, người bình thường có thể sống mấy năm mươi năm?

Người trong thế tục đối với Hạ Địa Quỳnh Lâu, tự nhiên là biết rất ít, ba đại tông môn bởi vì có tài liệu quan hệ, mỗi lần đi vào cũng là xuôi gió xuôi nước, mà những quân lính tản mạn đi vào kia, mỗi lần là tử thương vô số.

Mặc dù ba đại tông môn ở bên trong lãnh thổ quốc gia Tây Vũ Đế Quốc, nhưng bọn hắn độc lập với thế ngoại, cùng người thế tục cực ít tiếp xúc, ba đại tông môn tin tức rất ít truyền ra, đám người Khâu Anh mặc dù thân ở địa vị cao của Tây Vũ Đế Quốc, nhưng đối với ba đại tông môn cũng không hiểu rõ thế nào.

Đám người Khâu Anh muốn trở về, lại phải kinh nghiệm một phen khúc chiết rồi, dọc theo con đường này nguy hiểm sẽ không ít hơn lúc tới!

Khâu Anh, Lưu Kham cùng Lưu Huân có thể nói là công dã tràng, đoạn đường này bọn họ khúc chiết gian khổ vô cùng, theo chân bọn họ so sánh, mặc dù Diệp Thần đi qua địa phương theo chân bọn họ không sai biệt lắm, nhưng mà thần hồn vừa ra, yêu vật rối rít lui tán, dọc theo đường đi thậm chí không có phát sinh qua một cuộc chiến đấu!

Nếu bọn hắn biết được Diệp Thần thuận lợi như thế, giờ phút này đang ngồi ở trung ương thượng cổ tụ linh pháp trận, tu vi không ngừng tinh tiến, ngắn ngủn mấy giờ thực lực đã có thể so với Lưu Kham rồi, đoán chừng sẽ bị giận đến hộc máu ba thăng.

Ở đám người Khâu Anh đường cũ trở về, chiến đấu chung quanh tụ linh pháp trận còn đang kịch liệt tiến hành, Diệp Thần thì một khắc cũng không ngừng tu luyện.

Lẳng lặng ngồi ở đó, Diệp Thần hồi tưởng đến nhiều công pháp vũ kỹ xem qua trước kia, vô số văn tự trong đầu quanh quẩn, nội tâm có nhiều tia hiểu ra hiện lên, đối với vũ kỹ lĩnh ngộ cũng sâu hơn.

Diệp Thần thông suốt lên, vận chuyển huyền khí trong cơ thể, khí cơ như có vận luật, càng không ngừng vận hành.

Chương 134: Bảo địa luyện võ (2)

Nộ Toái Sơn Hà!

Diệp Thần thi triển Nộ Toái Sơn Hà vũ kỹ một chút, một cái chưởng đao bổ ra, kim hệ huyền khí theo chưởng đao điên cuồng xông ra, một cái chưởng đao rơi xuống, tựa như khai sơn búa lớn sắc bén đánh xuống, tràn đầy khí thế phong duệ không gì so sánh nổi. Lực công kích Kim hệ công pháp mạnh mẻ, bị Nộ Toái Sơn Hà nhất thức này phát huy đến cực hạn đỉnh phong.

Động như lôi đình, khí thôn sơn hà!

Một chưởng này đánh xuống, vũ kỹ Nộ Toái Sơn Hà của Diệp Thần, đã đạt đến đại thành cảnh giới!

Diệp Thần phát hiện, ở trung ương tụ linh pháp trận này tu luyện vũ kỹ, có một loại cảm giác tuyệt không thể tả, lúc thi triển vũ kỹ, trong cơ thể mỗi một sợi khí cơ ba động, cũng đặc biệt rõ ràng, chẳng qua là hơi chút thi triển, Diệp Thần liền biết mình tu luyện vũ kỹ không đúng chỗ nào, chỗ nào có vấn đề, chẳng qua là thi triển một lần, tất cả sai sót đều bị lĩnh hội hướng tâm.

Khẽ quát một tiếng, lại một lần thi triển Nộ Toái Sơn Hà vũ kỹ, một chiêu chưởng đao xuất thủ, khí thế kia, so sánh với mới vừa rồi lần thứ nhất thi triển, lại mạnh mẽ vài phần.

Lần thứ hai thi triển, Diệp Thần đối với Nộ Toái Sơn Hà nhất thức lĩnh ngộ, đã đạt đến đại thông cảnh, muốn đạt đến đại viên mãn cảnh giới, sẽ phải nhìn cơ duyên.

Nơi này quả nhiên là bảo địa tập luyện vũ kỹ!

Diệp Thần hưng phấn mà nghĩ tới, từ trong Càn Khôn túi đem Chưởng Phá Càn Khôn lấy ra, mở ra tờ thứ ba.

Chưởng Phá Càn Khôn thức thứ ba… Khôn Luân Đoạn Nhạc!

Một thức Khôn Luân Đoạn Nhạc này là một chiêu thối pháp, thất phẩm trung thừa vũ kỹ, lấy đạp chân cùng bổ xuống làm chủ, chính là dung hợp kim hệ cùng hỏa hệ chiêu thức, có công kích kim hệ vô cùng sắc bén, cũng có lực sát thương cường đại của hỏa hệ, Diệp Thần tinh tế lĩnh hội lên, một lần lại một lần thi triển.

Khôn Luân Đoạn Nhạc pháp quyết viết hết sức rõ ràng tường tận, Diệp Thần vận chuyển công pháp, hơi chút thi triển, liền có thể căn cứ khí cơ biến hóa biết được không đúng chỗ nào, sau đó tiến hành biên độ nhỏ điều chỉnh, thất phẩm trung thừa vũ kỹ như loại này, trình độ khó luyện tự nhiên là không cần phải nói, coi như là một chút võ đạo kỳ tài, không có trải qua thời gian dài nghiên cứu, cũng rất khó có thu hoạch, điều kiện bây giờ của Diệp Thần, có thể nói là gặp may mắn, tụ linh pháp trận này phảng phất chính là vì tu luyện vũ kỹ mà bố trí, Diệp Thần chỉ cần làm sơ cố gắng, trong hai ba ngày liền đem Khôn Luân Đoạn Nhạc nắm giữ là tuyệt đối không có vấn đề gì.

Bất cứ người nào nếu tới trung ương tụ linh pháp trận, đoán chừng cũng không muốn đi rồi, Diệp Thần hoàn toàn đắm chìm ở trong võ đạo tu luyện.

Nếu có người đi tới cùng Diệp Thần đoạt tụ linh pháp trận, vậy thì tương đối buồn bực, nói không chừng sẽ đánh nhau một trận, bất quá không có người đi vào, Diệp Thần mừng rỡ thanh nhàn, may nhờ không có tôn cấp, Thiên tôn cấp cường giả gì tới đây, nếu không, bằng vào sáu chỉ yêu quái trên bầu trời kia, là không ngăn được loại cường giả cấp bậc này.

Diệp Thần không biết là, tụ linh pháp trận mà hắn ngồi này, ở vào một cấm chế khổng lồ, Tôn cấp cường giả là không vào được, người mạnh nhất có thể tiến vào, cũng bất quá là thập giai đỉnh phong mà thôi, nếu không sáu chỉ yêu quái trên bầu trời tụ linh pháp trận, sớm đã bị những cao thủ kia giết chết.

Mà những thập giai đỉnh phong cường giả kia, chỉ có thể ở phía ngoài pháp trận ngao ngao thẳng gọi không vào được, trơ mắt nhìn huyền khí nồng nặc bên trong tụ linh pháp trận, cũng là hưởng thụ không tới, này đối với bọn họ mà nói, tuyệt đối là một đau khổ lớn lao.

Hạ Địa Quỳnh Lâu không có nhật nguyệt thay phiên, ánh sáng thủy chung mờ mờ, sau khi tiến vào trạng thái tu luyện, một ngày một ngày đi qua, căn bản không biết qua bao lâu.

Diệp Thần một lần lại một lần diễn luyện, đem Khôn Luân Đoạn Nhạc nhất thức lĩnh ngộ được thông thấu vô cùng, thi triển ra cũng không có chút trì trệ nào, mấy ngày sau, liền đến đại thông cảnh giới, bắt đầu quen thuộc vũ kỹ Thiên Vương Phá Nhật tiếp theo, mặt khác huyền khí cùng thần hồn của Diệp Thần, đều có tiến thêm một bước tăng lên, khoảng cách tấn cấp càng ngày càng gần.

Võ đạo tu vi tăng lên để cho Diệp Thần mừng rỡ không dứt.

Một ngày nào đó, Diệp Thần đang tu luyện vũ kỹ, bỗng nhiên nhận thấy được có cái không đúng gì, một cổ hơi thở khác tiến vào trong phạm vi cảm giác của hắn, thần hồn của hắn nhanh chóng hướng cổ hơi thở này truy tung tới, chỉ thấy một đầu sư tử xích hồng sắc xuất hiện ở bên trong tầm mắt của hắn.

Mặc dù nó lớn lên cùng con cọp con báo rất giống, nhưng Diệp Thần thoáng cái liền nhận ra được, đây là một đầu mẫu sư tử. Đầu mẫu sư tử kia lại ở trong hỗn chiến xông vào tụ linh pháp trận, xem ra yêu quái đúng là vẫn còn có vận khí.

Đầu sư tử này là một con Huyền thú, hơn nữa có thực lực thập giai trung kỳ, qua nhiều ngày như vậy, có Huyền thú vọt vào tụ linh pháp trận là hợp tình lý.

Trên mặt Sư tử kia lộ ra vẻ mặt nhân cách hóa, miệng phun tiếng người, đắc ý tự nhủ:

- Vẫn là cô nãi nãi vận khí tốt nha, các ngươi đàng hoàng ngốc ở bên ngoài a!

Nó hít sâu một hơi, mặt lộ vẻ vui mừng.

- Huyền khí cùng hơi thở linh hồn thật nồng nặc, ở chỗ này tu luyện một hai tháng, nói không chừng có thể đến gần Địa sư cường giả cảnh giới rồi.

Nó đang tự đắc ý, đột nhiên một cổ hồn niệm vô cùng cường đại từ bốn phương tám hướng hướng nó vây quanh mà đến, nó thiếu chút nữa hù dọa gục xuống, nơm nớp lo sợ, bốn chân run run, trong lòng điên cuồng gào thét, đây tuyệt đối là Huyền sư cấp cường giả trở lên mới có thể có! Không, rất có thể là Yêu Vương cấp! Ông trời của ta a, tại sao sẽ ở bên trong tụ linh pháp trận này gặp phải Yêu Vương cấp cường giả! Yêu Vương cấp cường giả, làm sao sẽ xuất hiện ở nơi này?

Nó bị làm cho sợ đến một trận buồn tiểu đánh tới, miễn cưỡng đình chỉ, giờ phút này nó quả thực sợ muốn chết, lấy thực lực Yêu Vương cấp cường giả, tùy tiện nhúc nhích hồn niệm, liền có thể khiến nó hồn phi phách tán, trong lòng nó buồn bực hối hận muốn chết, sớm biết như vậy, cũng không xông tới!

Diệp Thần suy nghĩ một chút, đầu sư tử này cũng không biết là lai lịch ra sao, đem hù dọa chạy rồi hãy nói.

- Người tới là người phương nào, lại dám quấy rầy lão phu tu luyện.

Diệp Thần dùng thần hồn truyền tin tức đi qua, đem khẩu khí Yêu Vương học được tựa như khuông đúc, Diệp Thần dù sao còn có chút tánh tình trẻ con, mỗi lần thấy những yêu thú này nhìn thấy thần hồn của mình, cũng bị làm cho sợ đến tè ra quần, cũng cảm thấy có mấy phần chơi vui.

Sư tử kia cơ hồ muốn khóc lên rồi, nếu nó biết được trung ương tụ linh pháp trận này cất dấu một Yêu Vương cấp cường giả, cho nó mười lá gan, nó cũng không dám xông đến bên trong a, chận lại nói:

- Điện… điện hạ, tiểu nữ tử không biết ngài ở chỗ này tu luyện, quấy rầy ngài, xin điện hạ thứ tội.

Chương 135: Hù doạ té đái

Trong miệng nó mang theo khóc nức nở, nước mắt xoạch xoạch rơi xuống, lộ ra vẻ điềm đạm đáng yêu.

Con sư tử này còn rất thú vị, Diệp Thần thầm nghĩ, bất quá xem bộ dạng nó đáng thương, mềm lòng mấy phần, được rồi, cũng không trêu cợt nó, để nó đi là được, đang lúc ấy thì, đột nhiên nghe được tiếng nước chảy, Diệp Thần có chút nghi ngờ, rốt cuộc ở đâu ra tiếng nước chảy, thần hồn đảo qua, mắt choáng váng, con mẫu sư tử này lại hù doạ té đái!

Diệp Thần cười khổ một cái, mẫu sư tử này lá gan cũng quá nhỏ a, cư nhiên bị làm cho sợ đến tè ra quần rồi, Diệp Thần cũng không biết, ở trong thế giới Huyền thú cùng yêu thú, Yêu Vương đến tột cùng là một loại tồn tại như thế nào, lực uy hiếp của Yêu Vương, cũng không phải là hắn có thể tưởng tượng.

- Ngươi đi đi.

Diệp Thần suy nghĩ một chút nói.

- Đa tạ điện hạ!

Đầu mẫu sư tử này cảm động đến rơi nước mắt, nhanh như chớp ra bên ngoài chạy.

Diệp Thần bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, thần hồn khóa đầu mẫu sư tử kia, trầm giọng nói:

- Khoang đã.

Sư tử kia đang đứng vui sướng vì tìm được đường sống trong chỗ chết, không nghĩ tới Diệp Thần lại để cho nó ngừng, nhất thời như rớt vào hầm băng, thiếu chút nữa một đầu đụng vào trên một tảng đá, nơm nớp lo sợ hỏi:

- Yêu Vương điện hạ, ngài còn có cái gì phân phó?

- Ngươi cũng đừng đi, ở chỗ này tu luyện a, bất quá không tới gần ta mười bước.

Diệp Thần nói, hắn lo lắng sau khi sư tử cái kia ra ngoài, sẽ đưa tới cường giả cao cấp hơn, nếu có Yêu Vương tới đây, chính hắn một giả Yêu Vương sẽ tiêu rồi, vẫn là để cho đầu mẫu sư tử này ở chỗ này cho thỏa đáng. Diệp Thần cũng không biết, nhóm Yêu Vương là không cách nào phá vỡ cấm chế đến nơi đây.

- Đa tạ Yêu Vương điện hạ.

Sư tử kia vốn tưởng rằng Diệp Thần đổi ý, mình chết chắc, không nghĩ tới Diệp Thần lại cho phép nó ở trong pháp trận tu luyện, này làm nó mừng rỡ như điên, cảm động đến rơi nước mắt nói.

- Điện hạ đại ân đại đức, tiểu nữ tử ghi nhớ trong lòng.

Nhưng ngay sau đó vừa nghĩ tới điều gì, có chút nhăn nhó nói.

- Nếu như điện hạ cần, tiểu nữ tử tùy thời có thể...

Có thể cái gì? Diệp Thần sửng sốt một chút, thấy sư tử kia thần thái xấu hổ, cùng nhân loại không khác, bỗng nhiên nghĩ tới loại chuyện đó giữa nam nữ, cả người run run một cái, nổi da gà đầy thân, cùng một đầu sư tử cái cái gì kia, đây khẩu vị cũng quá nặng, Diệp Thần thiếu chút nữa bị sư tử cái này hù doạ té đái.

- Hừ.

Diệp Thần làm bộ như sinh khí nặng nề hừ lạnh một tiếng, lấy che dấu nội tâm lúng túng.

Sư tử kia bị làm cho sợ đến run lên, thật ra thì sở dĩ nó nói như vậy, cũng là có mấy phần ý đồ, ở thế giới yêu thú cùng Huyền thú, Yêu Vương là tồn tại đỉnh phong, một Yêu Vương có vô số thị thiếp, so sánh với nhân loại đế vương còn muốn lớn hơn, tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần đối với Yêu Vương mà nói, chẳng qua là chút lòng thành, bất kỳ một con yêu thú hoặc là Huyền thú, nếu như leo lên Yêu Vương cấp tồn tại, Yêu Vương tùy tiện ban thưởng chút gì đó, tu vi bọn chúng liền có thể đột nhiên tăng mạnh.

Diệp Thần bảo nó lưu lại, nó còn tưởng rằng Diệp Thần đối với nó có ý tứ, nghe được Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, bị làm cho sợ đến không được, còn tưởng rằng Diệp Thần sinh khí, thử nghĩ xem cũng phải, Yêu Vương nào không là tồn tại chí cao sống hơn ngàn năm?

Ở trong tánh mạng trên ngàn năm, Yêu Vương cái cấp bậc mỹ nữ gì chưa từng thấy? Quyến rũ xinh đẹp hồ yêu, Tử Thố thanh thuần động lòng người, mẫu báo gợi cảm nhiệt lạt, lộc yêu khả ái mê người, chỉ cần Yêu Vương vẫy tay một cái, vô số yêu thú học xong biến hóa, Huyền thú mỹ nữ, cũng sẽ khẩn cấp dán đi lên, há lại sẽ để ý nó một con sư tử ngay cả biến hóa cũng không biết như vậy?

- Điện hạ, tiểu nữ tử biết sai rồi.

Mẫu sư tử vẻ mặt đưa đám, e sợ cho Diệp Thần tức giận, đem cho phách thành thịt nát.

- Ngươi đàng hoàng ở đó đi, nơi nào cũng không cho đi, ta còn phải tiếp tục tu luyện.

Diệp Thần đem thần hồn thu trở lại, lau mồ hôi trên trán, Yêu Vương này cũng quá không tốt giả bộ rồi, không cẩn thận có thể bị sư tử cái, cọp mẹ thậm chí là mẫu con ếch đùa giỡn.

Thấy sắc mặt Diệp Thần lúng túng đến đỏ lên, một bên A Ly híp mắt, vốn là mắt to tròn trịa như nước trong veo, giống như một đạo trăng rằm tinh tế, có chút ranh mãnh nhìn Diệp Thần, bộ lông trắng noãn nhẵn nhụi, có một loại đẹp đẻ cùng quyến rũ nói không ra lời.

Thấy bộ dạng A Ly, Diệp Thần biết được A Ly là cười mình, có chút áo não nói:

- A Ly, ngươi cũng không nên cười ta!

Nhìn bộ dạng A Ly đáng yêu kiều mỵ như vậy, gãi gãi lỗ tai A Ly nói:

- Nếu như muốn nói có người câu dẫn ta, ta cảm thấy ngươi mới là đang câu dẫn ta đây này!

Huyền thú cũng sẽ biến hóa, không biết A Ly biến hóa sẽ là cái dạng gì? Diệp Thần tâm trí hướng về, sau khi A Ly biến hóa, nhất định là một mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành.

Trên gương mặt A Ly hiện lên vẻ đỏ ửng, le lưỡi, dùng móng vuốt chà xát mặt, hình như là đang nói, không biết xấu hổ, bổn tiểu thư mới khinh thường câu dẫn ngươi!

- A Ly, ngươi dám cười nhạo ta! Xem ta đánh cái mông ngươi.

Diệp Thần thẹn quá thành giận, đem A Ly nâng lên, một chưởng vỗ vào trên mông đít nhỏ của A Ly.

A Ly quẩy người một cái, toàn thân bị lây ửng đỏ sắc, tròng mắt giống như là có thể nói, xấu hổ giận trừng mắt nhìn Diệp Thần.

Thần thái A Ly quyến rũ, để cho Diệp Thần thất thần, nổi lên tí ti rung động, trong lòng thầm nghĩ, hư hư, thật bị con bạch hồ này câu dẫn.

- A Ly, đồng dạng là thập giai Huyền thú, tại sao đầu sư tử kia có thể nói, ngươi lại không?

Diệp Thần hỏi, vừa nghĩ tới đầu sư tử kia, cả người Diệp Thần lông măng dựng lên, tà niệm trong đầu trong nháy mắt tan thành mây khói.

Móng vuốt nhỏ thịt đô đô của A Ly khoa tay múa chân một chút, trên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn có mấy phần kiêu ngạo.

- Ngươi là nói, nó là Huyền thú cấp thấp, mà ngươi là Huyền thú cao đẳng hơn?

Diệp Thần kinh ngạc hỏi, tại sao sẽ không nói chuyện ngược lại sẽ cao hơn?

A Ly khoa tay múa chân giải thích hồi lâu, Diệp Thần giờ mới hiểu được, yêu thú cùng Huyền thú có thể nói tiếng người hay không cùng số tuổi có liên quan, tu vi đạt tới thập giai, còn phải sống đến số tuổi nhất định, mới có thể học xong tiếng người, A Ly bây giờ tuổi còn quá nhỏ, đầu sư tử kia sống hơn hai trăm tuổi mới đạt tới thập giai, sau khi nghe hiểu lời nói của A Ly, Diệp Thần lại là trong lòng run lên, mới vừa rồi mình cư nhiên bị một đầu lão mẫu sư tử hai trăm tuổi đùa giỡn rồi, hai trăm tuổi a! Diệp Thần có một loại vọng động muốn hộc máu.

- Vậy biến hóa có phải cũng cùng số tuổi có liên quan hay không?

Chương 136: Người bên kia ?

Diệp Thần nhìn về phía A Ly hỏi, không biết tại sao, trong lòng có một loại mất mác nhàn nhạt, nếu A Ly cũng phải đến sau hai trăm tuổi mới có thể biến hóa, đoán chừng mình đời này cũng nhìn không tới rồi, sống đến hai trăm tuổi, không thành lão yêu quái sao?

Tròng mắt trong suốt của A Ly nhìn Diệp Thần, gương mặt lại nổi lên rặng mây đỏ, lại không trả lời vấn đề của Diệp Thần, đi tới bên người Diệp Thần, thoải mái mà nằm ở trên đùi Diệp Thần, trên gương mặt có mấy phần ngọt ngào.

A Ly không nói gì, Diệp Thần suy nghĩ một chút, bất kể A Ly có thể biến hóa hay không, cũng không có gì, mình vẫn sẽ đối với A Ly tốt, nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Thần liền thản nhiên.

Đầu sư tử kia được Diệp Thần chỉ lệnh, ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ, Yêu Vương chỉ cho phép nó ở chung quanh trong phạm vi mười bước hoạt động, nếu nó còn dám đi loạn, chẳng phải là muốn chết?

Diệp Thần cho phép nó có thể ở trong pháp trận tu luyện, nó đã cảm ân đái đức. Nhưng nó vẫn còn có chút sợ, lo lắng Diệp Thần vạn nhất mất hứng, tiện tay đem nó giết chết, dù sao Yêu Vương cấp cường giả hỉ nộ vô thường, giết chết nó bất quá là tiện tay mà thôi. Chạy trốn? Kia là không thể nào, ở dưới mí mắt Yêu Vương chạy trốn, cho dù chạy ra tụ linh pháp trận, một đạo hồn niệm của Yêu Vương truy tung tới, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Nó chỉ có thể cầu nguyện rồi, trong lòng run sợ tại nguyên chỗ tu luyện.

Đây bất quá là một cái nhỏ nhạc đệm, Diệp Thần cũng không có để ở trong lòng, thần hồn nhìn lướt qua, xác định đầu kia sư tử cái không có chạy mất, liền tiếp tục tu luyện.

Trong khoảng thời gian này tu luyện tiến triển vẫn là tương đối nhanh, đem thất phẩm Trung Thừa vũ kỹ Khôn Luân Đoạn Nhạc tu luyện đến đại thông cảnh giới, Diệp Thần đối với thất phẩm thượng thừa vũ kỹ Thiên Vương Phá Nhật cũng có mấy phần lĩnh ngộ, Thiên Vương Phá Nhật chính là nhất thức hỏa hệ vũ kỹ, uy lực của nó là gấp mấy lần Xích Vân Phong Thiên, khi thi triển tia sáng vạn trượng, ánh lửa ngất trời, giống như mặt trời chói chan lăng không, uy lực kinh người, may nhờ địa phương trung ương của tụ linh pháp trận cũng khá lớn, có đầy đủ không gian để cho hắn tập luyện vũ kỹ.

Một lần lại một lần diễn luyện điều chỉnh, dần dần nắm giữ một ít bí quyết của Thiên Vương Phá Nhật, một thức này quá mạnh mẻ, lấy thực lực trước mắt của Diệp Thần, chỉ có thể phát huy ra hai ba phần mười uy lực của Thiên Vương Phá Nhật mà thôi, không biết khi nào mới có thể tấn chức thập giai, nếu có thể tấn chức thập giai, uy lực Thiên Vương Phá Nhật sẽ lớn hơn nhiều.

Tương đối phiền toái chính là, Thiên Vương Phá Nhật cần đại lượng huyền khí chống đở, một chiêu Thiên Vương Phá Nhật thi triển xong, huyền khí trong cơ thể Diệp Thần thoáng cái đã bị tháo nước rồi, mặc dù thúc dục phi đao, cũng phải một hồi lâu mới có thể khôi phục như cũ, cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, không thể dễ dàng thi triển Thiên Vương Phá Nhật vũ kỹ, nếu một chiêu không trúng, không cách nào đánh chết hoặc là trọng thương địch nhân, bị địch nhân vồ đến thì phiền toái.

Đợi huyền khí tấn chức thập giai, nói không chừng sẽ khá hơn một chút.

Ở bên trong tụ linh pháp trận này tốc độ tu luyện nhanh như vậy, một ngày bằng ở bên ngoài hơn nửa tháng, Diệp Thần nhất thời bán hội là tuyệt đối sẽ không đi.

Diệp gia bảo, sau khi Diệp Thần rời đi, Diệp gia bảo vẫn cùng thường ngày giống nhau. Trên diễn võ trường, các thiếu niên cố gắng tu luyện, tinh thần phấn chấn.

Đám người Diệp Chiến Thiên từ bên cạnh diễn võ trường đi qua, thấy tình cảnh này lộ ra nụ cười vui mừng, Diệp gia bảo bây giờ quả thật cùng trước kia không hề cùng dạng rồi, trong lòng mỗi người cũng tràn đầy hy vọng.

- Chiến Thiên, Thần nhi đi ra ngoài đã bao lâu?

Diệp Thương Huyền mở miệng hỏi.

- Đã mười sáu ngày.

Diệp Chiến Thiên không chút suy nghĩ bật thốt lên, sau khi Diệp Thần đi, hắn vẫn nhớ thời gian.

- Thời gian trôi qua thực vui vẻ a.

Ánh mắt Diệp Thương Huyền thâm thúy xa xưa, mặc dù có chút nhớ thương, nhưng suy nghĩ một chút, lấy thực lực Thần nhi, sẽ không gặp phải nguy hiểm gì.

Mấy ngày qua Diệp gia bảo tới vài nhóm người, cũng là đi Hạ Địa Quỳnh Lâu, có ít người vẫn còn khá hơn một chút, trước kia cùng Diệp gia bảo quan hệ giao hảo, ở trong Diệp gia bảo tạm một hai ngày, có ít người không có hảo ý, nhưng sau khi kiến thức đến thực lực Diệp gia bảo, một đám thức thời rời đi.

Nghiêm gia bảo, Tần gia bảo mấy bảo thực lực hơi yếu, cùng người xảy ra mấy lần tranh đấu, tổn thất vô cùng thảm trọng, hiểm bị diệt tộc, còn lại mấy bảo ít nhiều gì cũng nhận lấy một ít ảnh hưởng.

Ở thế đạo hỗn loạn này, nếu không có đủ thực lực, ngay cả tự vệ cũng khó khăn, còn lại mấy bảo tin tức truyền đến, để cho Diệp gia bảo một đám tộc nhân càng đối với Diệp Thần lòng mang cảm kích, nếu không có Diệp Thần, Diệp gia bảo không chừng cũng sẽ cùng Tần gia bảo, Nghiêm gia bảo giống nhau, gặp gỡ họa diệt tộc.

Chiêm chiếp!

Mấy tiếng chim hót từ trên bầu trời truyền đến, bầu trời Diệp gia bảo có một đại điêu quanh quẩn, đại điêu này hình thể ước chừng mấy lần loài người, vừa nghe đến thanh âm đại điêu này, Huyền Thiên Xích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo cũng có chút nôn nóng bất an.

- Chuyện gì xảy ra?

- Yêu thú công kích?

- Tên nỏ chuẩn bị!

Trên tường thành các tộc nhân rối rít đem tên nỏ nhắm ngay đại điêu trên bầu trời, động tác của bọn họ cực nhanh, nghiêm chỉnh huấn luyện, hơn ba mươi chiếc tên nỏ toàn bộ nhắm trúng. Bởi vì gần nhất thu vào tăng nhiều, Diệp gia bảo bắt đầu đại quy mô xây dựng phòng thủ thành, lại càng từ trong tay thương nhân Đông Lâm quận mua sắm hơn ba mươi chiếc liên nỗ mạnh nhất, uy lực tương đối mạnh mẽ, liên nỗ bắn một lượt, ngay cả cửu cấp cao thủ cũng ngăn cản không nổi.

Thấy chỉ đại điêu kia, Diệp Chiến Thiên cùng Diệp Thương Huyền nhìn nhau, người bên kia rốt cục vẫn phải tới.

- Đem tên nỏ thu lại, không có mệnh lệnh của ta, người nào cũng không cho công kích!

Thanh âm hùng hậu của Diệp Chiến Thiên truyền khắp cả Diệp gia bảo.

- Vâng, lão tộc trưởng!

Nhận được chỉ lệnh của Diệp Chiến Thiên, một đám tộc nhân vội vàng đem tên nỏ thu trở lại, một đám kinh nghi bất định, không biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra, đã có yêu thú tới đây, tại sao lão tộc trưởng không để cho bọn họ công kích?

- Diệp Mông, đi gọi Nhu nhi tới.

Diệp Thương Huyền nhìn thoáng qua Diệp Mông ở bên cạnh nói.

- Vâng, thúc công.

Diệp Mông cực kỳ nhanh hướng tiểu viện của Diệp Nhu chạy đi, Diệp Nhu nhờ nuôi ở trong nhà một tộc nhân, hộ tộc nhân kia là một đôi lão phu lão thê, làm người hiền hòa, không phải là người tu luyện, Diệp Nhu như là con của bọn hắn.

Diệp Mông mới chạy đến nửa đường, Diệp Nhu đã từ trong nhà đi ra, cực kỳ nhanh chạy tới.

Lúc này, đại điêu ở trên bầu trời Diệp gia bảo càng không ngừng quanh quẩn, độ cao càng ngày càng thấp, chậm rãi rơi xuống.

Trên Diễn võ trường, một đám gia tộc đệ tử cũng tụ tập tới đây, nghị luận rối rít, suy đoán lai lịch đại điêu.

Chương 137: Rời đi

Đại điêu chậm rãi hạ xuống, càng ngày càng thấp, bọn họ mới phát hiện trên lưng đại điêu còn ngồi một người, đại điêu rơi xuống đất, một đámtộc nhân không khỏi hít vào một hơi, hình thể đại điêu này, so sánh vớiĐại Mao cùng Nhị Mao cộng lại còn muốn lớn hơn nhiều lắm, không biết làyêu thú gì, lại có người đem thuần phục.

Diệp Nhu ngẩng đầu nhìn đến chỉ đại điê kia u, cắn chặt hàm răng, trong con ngươi hiện lên một tia ảm nhiên đau thương.

Diệp Thương Huyền cùng Diệp Chiến Thiên nhìn thoáng qua Diệp Nhu, xúc độngthở dài, đáng tiếc Thần nhi đi ra ngoài, chưa có trở về, không thấy được Nhu nhi một lần cuối cùng. Nếu không có người lẫn vào, Nhu nhi cùngThần nhi là một đôi không tệ, trong lòng Diệp Thương Huyền một trậnphiền não.

Một trận cuồng phong thổi qua, mọi người rối rít né tránh, đại điêu kia đáp xuống trên quảng trường trung ương Diệp gia bảo.

Bão cát qua đi, lúc này một đám gia tộc đệ tử mới nhìn rõ bộ dạng đại điêu, đại điêu cao chừng hai người, toàn thân là vũ mao đen nhánh, điểu mỏcùng cương trảo sắc bén giống như là thép tinh chế tạo, vô cùng sắc bén, khí thế chỉ đại điêu này, so sánh với cấp chín đỉnh phong Huyền ThiênXích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo mạnh hơn rất nhiều, chẳng lẽ là thập giaiyêu thú sao?

Huyền Thiên Xích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo chỉ là xaxa gầm nhẹ, không có dám đi lên, đại điêu này chính là thiên địch củabọn chúng.

Sau khi Đại điêu dừng lại, phía trên đi xuống mộtngười, là một trung niên phụ nhân tướng mạo khoảng bốn mươi tuổi, ngườimặc hoa y, đầu tóc cao cao búi lên, kim trâm cài tóc, lớn lên đoantrang, nàng nhìn lướt qua Huyền Thiên Xích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo nơixa, lộ ra một tia kinh ngạc, hiển nhiên là không nghĩ tới bên trong Diệp gia bảo lại cũng nuôi yêu thú.

- Không nghĩ tới Diệp cô cô đích thân đến Diệp gia bảo ta, tiểu chất không thể từ xa nghênh đón, mong rằng thứ tội.

Diệp Chiến Thiên chắp tay nói, nhìn thoáng qua Nhu nhi bên cạnh, trong lòng có chút ảm nhiên.

Nghe được Diệp Chiến Thiên nói, trung niên phụ nhân kia khoát tay áo nói:

- Đừng nói những lời khách sáo này, hôm nay ta tới đây, là chuẩn bị mang Nhu nhi đi.

Trung niên phụ nhân kia giọng nói tùy ý, mang theo vài phần ngạo nghễ, đối với Diệp Chiến Thiên không thế nào khách khí.

Diệp Chiến Thiên lại gọi đối phương là Diệp cô cô, một đám tộc nhân có chútngớ ngẩn, người trung niên phụ nhân này nhìn dáng dấp cũng mới bốn mươituổi, bối phận lại lớn như vậy? Hơn nữa người trung niên phụ nhân nàycũng họ Diệp, mặc dù Diệp gia bảo cũng có một chút người đồng tông tánlạc các nơi, nhưng chưa nghe nói qua có thân thích địa vị lớn gì a.

Trong tông tộc, có một chút bí mật là tộc nhân bình thường không biết, chỉ có tộc trưởng nắm giữ gia phả mới biết được. Nói sau, một chi Diệp gia bảo này, cùng một chi của phụ nhân kia, có một ít ân oán gút mắt như vậy,đến nay không thể làm rõ, nếu như không phải trước kia xảy ra một ítchuyện, song phương có thể sẽ cả đời không qua lại với nhau.

-Diệp cô cô, có thể để cho Nhu nhi ở Diệp gia bảo nhiều ở một thời gianngắn, để Nhu nhi cùng các tộc nhân nói lời từ biệt hay không?

Diệp Chiến Thiên thấy ánh mắt cầu xin của Diệp Nhu, trong lòng mềm nhũn,Thần nhi còn chưa có trở lại, hai đứa bé này thanh mai trúc mã, đángtiếc song phương thân phận chênh lệch quá mức xa.

- Này không được, ta không có thời gian lưu lại ở chỗ này, hôm nay phải đi.

Trung niên phụ nhân kia tên Diệp Mẫn quả quyết cự tuyệt nói.

Diệp Mẫn thái độ cường ngạnh, Diệp Chiến Thiên cũng không có nói cái gì nữa, nhìn về phía Diệp Nhu:

- Nhu nhi, bên kia dù sao cũng là cha mẹ ruột thịt của ngươi, một mình ngươi quyết định đi.

Diệp Thương Huyền thấy thái độ của Diệp Mẫn, có mấy phần tức giận, hừ lạnhmột tiếng, nơi đó ra tới người, quả nhiên một đám ánh mắt đều trên đỉnhđầu, trong mắt không người.

Ánh mắt Diệp Mẫn rơi xuống, thấy Diệp Nhu bên cạnh Diệp Chiến Thiên, ánh mắt sáng lên, trước mắt vị thiếu nữmắt ngọc mày ngài, duyên dáng yêu kiều này chính là Nhu nhi? Nhìn kỹxuống dưới, bộ dáng Diệp Nhu xinh đẹp, cùng mẫu thân của nàng quả thậtcó mấy phần tương tự, Diệp Mẫn lộ ra một tia vui mừng nói:

- Ngươi chính là Nhu nhi sao, giống như đúc, ngươi cùng mẹ ngươi thật sự quá giống, hôm nay bà ngoại tới đón ngươi trở về.

Diệp Nhu nhìn Diệp Mẫn một chút, lại nhìn đám người Diệp Chiến Thiên mộtchút, trong con ngươi trong suốt lại có thêm vẻ đau thương khó có thểhóa đi, mặc dù nàng rất sớm đã biết mình nhất định phải rời đi Diệp giabảo, nhưng không nghĩ tới ngày này tới nhanh như vậy. Diệp Thần ca cavẫn chưa về, nếu rời đi Diệp gia bảo, từ đó thiên nhai cách xa nhau,không biết cuộc đời này còn có cơ hội gặp lại Diệp Thần ca ca hay không.

- Nhu nhi, những năm gần đây, chúng ta cũng không có thật tốt chiếu cố ngươi, ngươi đi đường cẩn thận.

Diệp Thương Huyền có chút thương cảm nói.

- Không, thúc công, bá bá, các ngươi đối với Nhu nhi rất tốt, Nhu nhi vẫn không có cơ hội báo đáp công ơn nuôi dưỡng của các ngươi, xin nhận Nhunhi một xá.

Nước mắt trong suốt từ trên gương mặt trắng nõn chảy xuống, Diệp Nhu vừa muốn quỳ gối, lại bị Diệp Thương Huyền đưa tay nâng.

- Ngươi từ nhỏ ở ta Diệp gia bảo lớn lên, giống như cháu gái Diệp ThươngHuyền ta, mặc dù ngươi chung quy vẫn phải đi tìm cha mẹ ruột thịt, bấtquá ngươi phải nhớ kỹ, bất kể ngươi đi tới chỗ nào, Diệp gia bảo cũng là nhà của ngươi, ngươi tùy thời có thể trở về.

Diệp Thương Huyền nói, trong lòng có chút đau buồn, Diệp Nhu đi lần này, không biết có cơ hội trở lại hay không.

- Chiến Thiên bá bá, xin thay ta đem những đồ này chuyển giao cho Diệp Thần ca ca.

Diệp Nhu từ trong Càn Khôn túi lấy ra một món đồ, dùng khăn bao quanh thậtchặt, ngẩng đầu nhìn hướng Diệp Chiến Thiên, trong con ngươi phiếm mộttia lệ quang.

- Nhất định phải để Diệp Thần ca ca tự mình mở ra.

Diệp Chiến Thiên thấy Diệp Nhu như thế, khẽ thở dài một tiếng, gật đầu nói:

- Ta sẽ cất kỹ, đợi Thần nhi trở lại chuyển giao cho hắn.

Trong lòng Diệp Nhu nhu tràng thốn đoạn, nghĩ thầm Diệp Thần ca ca không có ở đây cũng tốt, nếu Diệp Thần ca ca ở đây, nàng chỉ sợ làm sao cũng bỏkhông được rời đi Diệp gia bảo rồi, ngắm nhìn bốn phía, Diệp gia bảotừng cọng cây ngọn cỏ cũng là quen thuộc như vậy, nơi này chở đầy lấyđồng niên cùng vô số trí nhớ tốt đẹp của nàng.

Khi còn bé nàng bị người khi dễ, là Diệp Thần bảo toàn nàng, khi đó nàng cảm thấy bả vaiDiệp Thần ca ca là an toàn nhất, làm cho nàng cảm thấy vô cùng ấm áp,không biết từ lúc nào bắt đầu, loại tình thân cận này dần dần hóa thànhtình cảm thiếu nữ, sâu dấu ở trong lòng.

Hôm nay sẽ phải rời đi, tất cả mọi người không cách nào hiểu rõ, trong nội tâm nàng không bỏ đến cỡ nào.

Dưỡng phụ dưỡng mẫu của Diệp Nhu, hai lão nhân tuổi già cũng đi tới, haingười bọn họ tóc mai hoa râm, hốc mắt rưng rưng, thân hình run rẩy, mặcdù từ vừa mới bắt đầu cũng biết, sớm muộn sẽ có một ngày như thế, nhưngnữ nhi nhìn mình nuôi lớn sẽ phải rời mình đi, hai lão nhân tâm cũngmuốn toái.

Chương 138: Yêu thú Hắc Ưng (1)

- Phụ thân, mẫu thân, xin nhận nữ nhi một xá.

Diệp Nhu nghẹn ngào nói, quỳ gối xuống.

Mọi người nghĩ muốn đi qua kéo Diệp Nhu, nhưng Diệp Nhu vẫn kiên trì quỳxuống, hướng hai vị lão nhân nặng nề dập đầu lạy ba cái.

Gặp tình hình này, Diệp Mẫn cảm thấy không vui, Diệp Nhu thân phận tôn quý bựcnào, lại hướng hai người bình thường không có tu luyện quỳ xuống khấuđầu, gọi cha mẹ, vậy cha mẹ ruột thịt của Diệp Nhu lại coi là cái gì?Sắc mặt nàng không tốt, nặng nề hừ lạnh một tiếng.

Diệp Nhu hướng mọi người cáo biệt, lưu luyến, cẩn thận mỗi bước đi.

- Nhanh lên một chút.

Diệp Mẫn thúc giục, nghĩ thầm đợi Diệp Nhu đến tông môn, biết được bên kia thật tốt, cũng sẽ không còn nhớ Diệp gia bảo.

Đám người Diệp Mông càng không ngừng phất tay, mấy cô bé cùng Nhu nhi quan hệ tốt đã khóc thành tiếng.

- Nhu nhi tỷ, gặp lại.

- Gặp lại.

- Ô ô, Nhu nhi tỷ cũng muốn đi, Diệp Thần ca làm sao vẫn chưa trở lại!

Bọn người Diệp Mông nhìn Diệp Mẫn, thấy thế nào cũng cảm thấy Diệp Mẫn rấtghê tởm, tại sao muốn đem Nhu nhi tỷ mang đi! Nhưng mà đây là các trưởng bối quyết định, bọn họ cũng không có cách nào.

Trên thực tếtrong lòng Diệp Thương Huyền, Diệp Chiến Thiên lại càng phiền muộn tứcgiận, nếu Nhu nhi không qua bên kia, qua mấy năm đợi Nhu nhi trưởngthành, đem Nhu nhi gả cho Diệp Thần, đó là một đoạn nhân duyên thật tốt, Nhu nhi vừa biết điều vừa hiếu thuận, thiên phú không tồi, nhưng mà bọn hắn không có quyền lực ngăn cản Diệp Nhu đi gặp cha mẹ ruột thịt củanàng, hơn nữa Diệp gia bảo cũng không có thực lực đem Nhu nhi lưu lại.

Thấy Diệp Nhu ngồi lên đại điêu, Diệp Mẫn xoay người đi tới bên người DiệpThương Huyền, Diệp Chiến Thiên, nhìn bọn hắn một cái nói:

- Tông chủ chúng ta nói, những năm này Nhu nhi nhờ Diệp gia bảo chiếu cố, những đồ này, coi là tông chủ chúng ta tạ lễ.

Diệp Mẫn đưa cho Diệp Chiến Thiên một cái Càn Khôn túi.

Sắc mặt Diệp Chiến Thiên trầm xuống, vẻ mặt có chút không vui.

- Nhu nhi ở Diệp gia bảo ta sinh sống hơn mười năm, thân như ruột thịt,các ngươi tới muốn mang người đi, các ngươi lấy thế đè người, Diệp giabảo chúng ta chọc không nổi, nhưng chúng ta dưỡng dục Nhu nhi, cũngkhông phải là ham các ngươi bố thí, đồ vật này nọ lấy về đi.

Giọng nói của Diệp Thương Huyền thật không tốt, Diệp Mẫn đem Diệp Nhu mangđi, hắn đã vô cùng không vui rồi, Diệp Mẫn còn cao cao tại thượng, tùytiện ném ít đồ cho bọn hắn như vậy, đây là ý gì?

Nghe được DiệpThương Huyền nói lời cứng như thế, Diệp Mẫn có chút tức giận, một cáiDiệp gia bảo nho nhỏ, cũng dám chống đối mình, nếu như không phải bởi vì Diệp Nhu ở Diệp gia bảo lớn lên, nàng mới lười cùng Diệp Thương Huyền,Diệp Chiến Thiên nói nhảm.

- Trong Càn Khôn túi này có năm viên Thiên huyền đan, đồ vật này nọ ở chỗ này, các ngươi có muốn hay không.

Diệp Mẫn hừ lạnh một tiếng nói, Thiên huyền đan đối với bọn họ mà nói khôngcoi vào đâu, nhưng đối với Diệp gia bảo một tiểu gia tộc như vậy mà nói, coi như là vô thượng chí bảo a, nàng nghĩ thầm, biết được trong CànKhôn túi là năm viên Thiên huyền đan, ta không tin các ngươi còn có thểkhông động tâm!

Ở nàng xem ra, Diệp Thương Huyền cùng Diệp ChiếnThiên nhất định sẽ đôi mắt trông mong quỳ trên mặt đất, cầu nàng đem đan dược lưu lại. Năm đó Diệp gia bảo nhận lấy Nhu nhi, còn không phải làmuốn nịnh bợ cha mẹ Diệp Nhu sao?

- Hơn mười năm này, Nhu nhi làchúng ta nhìn lớn lên, dưỡng dục Nhu nhi là chúng ta cam tâm tìnhnguyện, đan dược này chúng ta không thu, Diệp cô cô mời trở về đi.

Diệp Chiến Thiên quả quyết từ chối, ban đầu Diệp gia bảo quả thật muốn nịnhbợ cha mẹ Diệp Nhu, nhưng hơn mười năm này, Nhu nhi ở Diệp gia bảo lớnlên, Diệp Chiến Thiên đem Nhu nhi làm thành nữ nhi ruột thịt của mình,nếu như thu đồ vật này nọ, kia Diệp gia bảo thành cái gì?

- Diệp gia bảo chúng ta không cần đan dược của các ngươi!

Diệp Thương Huyền không cam lòng nói, hắn không giống Diệp Chiến Thiên, còncó thể bảo trì bình thản, cái tông môn kia mặc dù thế lớn, nhưng cha mẹDiệp Nhu cùng Diệp gia bảo có một ít quan hệ thân thích như vậy, hắnkhông tin Diệp Mẫn còn có thể phái người diệt Diệp gia bảo!

Ngaycả ngàn năm Viêm Xà Quả, ngàn năm Thai Tham cũng gặp rồi, bọn họ chẳnglẽ còn sẽ quan tâm mấy miếng Thiên huyền đan, làm người vẫn là muốn cócốt khí, không thể để cho người xem thường.

- Tốt, Diệp gia bảo các ngươi có cốt khí, không nhận, chẳng lẻ ta còn phải cầu các ngươi nhận sao?

Diệp Mẫn tức đến sắc mặt tím lên, đem Càn Khôn túi thu trở lại, cả giận hừ một tiếng, xoay người rời đi.

- Không tiễn!

Diệp Thương Huyền thình lình nói.

Diệp Mẫn giận đến dậm chân, mỗi lần tới Diệp gia bảo tâm tình cũng không thế nào thống khoái, bất quá nàng lại không thể ở Diệp gia bảo phát tác,bọn họ cùng Diệp gia bảo cho dù quan hệ huyên náo cương nữa, tổ tiêncũng có một chút ân oán khó có thể hóa giải, nhưng bọn hắn vẫn là ngườiđồng tông, đây cho dù là ai cũng không thể thay đổi! Nếu không mẫu thânDiệp Nhu cũng sẽ không ở lúc tông môn gặp nạn, thời khắc mấu chốt liềnnghĩ đến đem Nhu nhi nhờ nuôi ở Diệp gia bảo.

Diệp Nhu nước mắtmơ hồ, lại không có nghe được Diệp Mẫn cùng Diệp Thương Huyền, DiệpChiến Thiên cãi vả, đại điêu quanh quẩn bay lên, nhìn Diệp gia bảo hếtthảy càng ngày càng xa, nàng càng không ngừng huy động tay nhỏ bé.

- Thúc công, bá bá, phụ thân, mẫu thân, chào tạm biệt gặp lại sau. Diệp Thần ca ca, chào tạm biệt gặp lại sau.

Con đường phía trước từ từ, nàng sẽ phải rời đi Tây Vũ Đế Quốc, sau này sợ rằng rất khó có lúc gặp nhau nữa.

Đại điêu xa xa bay đi, biến mất ở phía chân trời.

Tầng một Hạ Địa Quỳnh Lâu, trung ương tụ linh pháp trận, Diệp Thần vẫnkhoanh chân tu luyện, Hạ Địa Quỳnh Lâu cùng ngoại giới là hoàn toàn ngăn cách, thần hồn của Diệp Thần cũng không liên lạc được Huyền Thiên XíchHổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo, không biết Diệp Nữu đã rời đi Diệp gia bảo.

Diệp Thần nghĩ thầm, Hạ Địa Quỳnh Lâu có tất cả chín tầng, mỗi một tầng làmột không gian độc lập, ở giữa có đường hầm thông nhau, tựa như một tòabảo tháp chôn sâu dưới đất, tầng thứ nhất này, liền có tụ linh pháp trận tinh diệu như thế, không biết mấy tầng phía dưới sẽ có những thứ gì,Diệp Thần đối với Hạ Địa Quỳnh Lâu này sinh ra hiếu kỳ mãnh liệt, nếu tu luyện tới thập giai, hẳn liền có thể xông vào không gian tầng thứ haimột lần.

Hồi tưởng lại vị Thiên Nguyên tiền bối kia nói, nói HạĐịa Quỳnh Lâu là một kiện bảo vật, không biết là loại bảo vật nào, cóbao nhiêu uy năng, này chỉ sợ là người bình thường khó có thể tưởngtượng.

Hạ Địa Quỳnh Lâu ánh sáng mờ mờ, yêu thú gầm nhẹ cùng nhân loại cường giả hét to thỉnh thoảng lại truyền đến.

Mỗi một ngày, tụ linh pháp trận cũng sẽ vận chuyển một lần, huyền khí cùngtàn hồn từ bốn phương tám hướng hội tụ tới, trong khoảng thời gian nàytu luyện là không thể tốt hơn.

Chương 139: Yêu thú Hắc Ưng (2)

Huyền khí của Diệp Thần dần dần đạt đến cấp chín đỉnh phong, chỉthiếu chút xíu nữa liền có thể đột phá tới thập giai rồi, này làm DiệpThần cảm thấy hưng phấn. Về phần thần hồn, cũng cô đọng được càng thêmtinh thuần rồi, hắn có thể tự do khống chế thần hồn tụ tán, gặp phải hồn niệm cấp thấp, có thể ở dưới tình huống đối phương hoàn toàn không cách nào cảm giác đến mình điều tra đối phương, thần hồn như có như khôngphiêu đãng trên không trung, cảnh tượng phạm vi phương viên năm dặm, vào hết mi mắt.

Hướng ra phía ngoài nhìn lại, phía đông là đại quânyêu thú cùng Huyền thú, chỉ thập giai Huyền thú thì có ba bốn mươi chỉ,thập giai đỉnh phong yêu thú trên trăm chỉ, bọn chúng đối mặt với nămcon yêu quái tấn công, thủy chung không cách nào lướt qua Lôi Trì nửabước, phía tây là nhân loại cường giả, lấy cấp chín cao thủ chiếm đa số, thập giai đại khái hơn hai mươi, rất nhiều người mặc y phục thống nhất.

Thấy nhiều yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cường giả không ngừng muốn xông vào tụ linh pháp trận như vậy, lại làm sao cũng hướng không vào, mìnhlại bình yên ở trung ương tụ linh pháp trận tu luyện nhiều ngày như vậy, Diệp Thần cũng không khỏi có chút đắc ý.

Đang ở lúc thần hồnDiệp Thần quan sát phía ngoài, một con Hắc Ưng yêu thú thập giai đỉnhphong ở bên trong hỗn chiến, đột nhiên gia tốc, ở trong khe hở của mấyyêu quái xuyên qua, sưu một tiếng chui vào bên trong tụ linh pháp trận.

Chỉ Hắc Ưng kia hình thể không lớn, hai cánh triển khai cũng không tới haithước, cộng thêm tốc độ cực nhanh, nhóm yêu quái trong lúc nhất thời lại không có ngăn cản.

Thập giai đỉnh phong Hắc Ưng yêu thú!

Đầu Hắc Ưng kia tiến vào tụ linh pháp trận, dán mặt đất nhanh chóng phihành, sau khi nó phát hiện đầu mẫu sư tử kia, có chút bị sợ hết hồn, vội vàng vượt qua một khoảng cách, hướng trung ương tụ linh pháp trận baythẳng mà đến.

Mẫu sư tử kia cũng thấy phi ưng nhanh chóng xẹt qua, trong con ngươi toát ra một tia thương xót đồng tình.

- Kẻ lỗ mãng thảm này, đoán chừng sẽ bị Yêu Vương điện hạ nhổ lông chim nướng ăn a.

Sư tử cái lẩm bẩm nói, vẻ mặt trong lúc đó lại có mấy phần nhìn có chút hả hê, may nhờ mình không có đi đến bên trong, đụng phải Yêu Vương điệnhạ, đầu Hắc Ưng này sẽ không vận khí tốt như vậy.

Thấy Hắc Ưng như mũi tên hướng mình bắn nhanh mà đến, thần hồn của Diệp Thần nhanh chóng lan tràn ra, khóa đầu Hắc Ưng này lại.

Hắc Ưng vừa cảm thụ đến hơi thở của Diệp Thần, nhất thời bị làm cho sợ đếncả người run lên, thình thịch một tiếng đụng vào trên tảng đá tụ linhpháp trận, té rớt trên mặt đất, liền lăn một khoảng cách thật dài, lúcnày mới dừng lại, lộ ra vẻ chật vật không chịu nổi.

Chiêm chiếp,Hắc Ưng lảo đảo đứng lên, rên rỉ mấy tiếng, giống như là hướng Diệp Thần xin khoan dung. Nó cách trung ương tụ linh pháp trận còn có một đoạn lộ trình, không có nhìn thấy bản thân Diệp Thần, nhưng mà nó đã cảm giácra hồn niệm uy áp cường đại, là Yêu Vương cấp cường giả không thể nghingờ.

Hắc Ưng yêu thú?

Hắc Ưng này mặc dù hình thể hơi nhỏ, nhưng lực chiến đấu vẫn là tương đối khá, thân thể mạnh mẽ phi thường.

Nếu có thể thu phục một con Hắc Ưng yêu thú như vậy cũng là không tệ, tốcđộ phi hành của Hắc Ưng cực nhanh, đối với thu thập tình báo có đại chỗhữu dụng, nhưng mà mình đã thu phục được ba chỉ yêu thú rồi, không cònbiện pháp khống chế yêu thú thứ tư.

Có chút không cam lòng a,thập giai đỉnh phong Hắc Ưng yêu thú, mặc dù đánh không lại Tôn cấp sơkỳ cường giả trong nhân loại, nhưng khách quan cũng hẳn là không xa, bởi vì thập giai trung kỳ yêu thú, cũng đã tương đương với thập giai đỉnhphong trong nhân loại.

Hắc Ưng yêu thú này, so sánh với linh miêu còn cường đại hơn nhiều.

- A Ly, ngươi có thể thu phục nó hay không?

Diệp Thần nhìn về phía A Ly bên cạnh hỏi, dù sao Hắc Ưng yêu thú đã bị làmcho sợ đến không được, tại nguyên chỗ không dám nhúc nhích rồi, có thểlàm cho A Ly thử một lần, A Ly cũng là thập giai Huyền thú! nguồn truyện t u n g h o a n h. c o m

Ánh mắt A Ly ngưng tụ, một cổ hồn niệm trì hoãn đưa ra ngoài, khỏa hướng Hắc Ưng yêu thú, hồn niệm của A Lycùng thần hồn Diệp Thần có cảm giác vô cùng tương tự, chẳng qua là cường độ còn so ra kém thần hồn của Diệp Thần.

Hồn niệm của A Ly baotrùm Hắc Ưng yêu thú, cố gắng thuần phục Hắc Ưng yêu thú, sau một lát,vẫn là thất bại lắc lắc đầu, xèo xèo kêu hai tiếng.

- Hắc Ưng yêu thú này đã có chủ nhân?

Diệp Thần mặt nhăn một chút, thập giai yêu thú bình thường, A Ly vẫn có thểthuần phục, chẳng qua là chỉ Hắc Ưng yêu thú này có chủ nhân rồi, kiathì không được.

Làm sao bây giờ?

Diệp Thần vẫn có chútkhông cam lòng, một con thập giai đỉnh phong Hắc Ưng như vậy, cứ như vậy để chạy? Diệp Thần nghĩ chỉ chốc lát, bất kể như thế nào, mình vẫn làphải thử một lần, xem một chút có thể đem chỉ Hắc Ưng yêu thú này thuầnphục hay không.

Thần hồn hướng Hắc Ưng lan tràn đi ra ngoài, khóa Hắc Ưng, xâm nhập đến trong đầu Hắc Ưng.

Hắc Ưng kia giống như cảm giác được cái gì, thân thể run lên bần bật, cómột loại run rẩy phát ra từ nội tâm, nếu Yêu Vương cấp cường giả muốngiết chết nó, chỉ cần áp phát nổ hồn niệm là được rồi, nó cảm thấy tửvong uy hiếp, nhưng mặc dù như vậy, nó cũng không dám có bất kỳ nhúcnhích, chỉ bằng vào lực uy hiếp của Yêu Vương, đã khiến nó hoàn toàn bỏqua chống cự.

Thần hồn của Diệp Thần xâm nhập vào đầu Hắc Ưng,liền phát hiện hồn niệm của Hắc Ưng cũng rất nhỏ, lớn như một quả đấmcủa đứa bé, bàn về trí khôn, loại Hắc Ưng này còn thấp hơn linh miêu,Huyền Thiên Xích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo, hồn niệm của Hắc Ưng giống như một hình cầu màu đen, ở biên giới hình cầu này, bám vào một tia hồnniệm màu lam, một tia hồn niệm màu lam này không phải là của Hắc Ưng,đoán chừng là hồn niệm chủ nhân của Hắc Ưng.

Mới vừa rồi DiệpThần điều tra qua, yêu thú cùng Huyền thú phía ngoài mạnh nhất cũng chỉlà thập giai đỉnh phong, chủ nhân Hắc Ưng này hẳn là một con thập giaiHuyền thú.

Muốn thế nào mới có thể đem sợi hồn niệm màu lam kiahút ra, sau đó phụ lên thần hồn của mình? Diệp Thần chần chờ chốc lát,linh hồn là một loại đồ vật tương đối huyền diệu, nếu không cẩn thận, ởlúc hút ra hồn niệm màu lam, ảnh hưởng đến hồn niệm bản thân Hắc Ưng,chỉ Hắc Ưng này thần trí cũng sẽ bị phá hư, biến thành một chút trí khôn cũng không có, sẽ không nghe theo ra lệnh, kể từ đó, mặc dù khống chếchỉ Hắc Ưng này cũng không có ý gì.

Phải ở hút ra hồn niệm màu lam, đồng thời không ảnh hưởng đến hồn niệm bản thân Hắc Ưng mới được!

Nghĩ nửa ngày, Diệp Thần cũng không nghĩ tới biện pháp giải quyết, lâm vàotrong trầm tư, mình đối với thần hồn, hồn niệm hiểu rõ vẫn còn quá ít,rất nhiều việc cũng là mình lục lọi ra tới, nếu có đám Huyền thú đại đại tương truyền điển tịch tu luyện hồn niệm có thể tham khảo, vậy thì tốtrất nhiều, chỉ tiếc Yêu tu thiên thư trong tay A Ly mình xem không hiểu, chẳng lẻ sau này mình cũng phải học văn tự Huyền thú cùng đám yêu thú?

Chương 140: Con yêu thú thứ tư

Nghĩ như vậy là nghĩ mãi mà không rõ, chỉ có tự mình thí nghiệm mới được, nhưng mà tự mình thí nghiệm, nếu như thất bại, chỉ Hắc Ưng này sẽ phá hủy!

Nhưng mà, cũng không có biện pháp tốt khác!

Chờ xíu, Diệp Thần linh quang chợt lóe, vỗ đầu một cái, mình tại sao ngu như vậy, tại sao phải đem đạo lam sắc hồn niệm kia hút ra? Thử có thể đem nuốt trọn hay không là được?

Nghĩ tới đây, Diệp Thần không khỏi hiểu ý cười một tiếng, ở bên trong thần hồn của mình hút ra một tia tới, bao trùm đạo lam sắc hồn niệm kia, đạo lam sắc hồn niệm kia giống như là cảm thấy nguy hiểm, muốn giãy dụa, nhưng mà bị thần hồn của Diệp Thần bao lấy thật chặt, một chút cũng không cách nào nhúc nhích, dần dần, thần hồn của Diệp Thần bắt đầu từ từ ăn mòn một ít đạo lam sắc hồn niệm, hồn niệm màu lam từng điểm từng điểm tan rã, tan vào bên trong thần hồn của Diệp Thần, bên trong hồn niệm màu lam một tia linh hồn năng lượng cũng bị thần hồn Diệp Thần hấp thu.

Chốc lát sau, đạo lam sắc hồn niệm kia đã biến mất mất tích, hoàn toàn bị thần hồn Diệp Thần cắn nuốt sạch rồi, ở trong quá trình này, hồn niệm bản thân Hắc Ưng cũng không có bị bất kỳ một tia ảnh hưởng. Diệp Thần đem một tia hồn niệm bám vào trên hồn niệm Hắc Ưng.

Đại công cáo thành!

Diệp Thần khẽ mỉm cười, đem thần hồn thu trở lại, chỉ thấy Hắc Ưng nơm nớp lo sợ đứng vững, nó hiểu được, nó đã đổi một chủ nhân, vỗ cánh phành phạch bay lên, hướng trung ương tụ linh pháp trận bay đi.

Ở ngoài Tụ linh pháp trận, một con Huyền thú màu lam sắc mặt đại biến, nó cùng Hắc Ưng ở giữa liên hệ đã chặt đứt, một tia hồn niệm ở lại trong cơ thể Hắc Ưng kia cư nhiên bị một cường giả không rõ cắn nuốt, hồn niệm của nó cũng bị một tia trùng kích.

Căn cứ Hắc Ưng cuối cùng truyền tới tin tức, trung ương tụ linh pháp trận kia, lại có một Yêu Vương cấp cường giả! Nó có chút nghĩ mãi mà không rõ, tại sao Yêu Vương cấp cường giả sẽ xuất hiện ở chỗ này? Nơi này không phải là bị hạ cấm chế, yêu thú, Huyền thú Địa sư cấp trở lên, hoặc là Địa tôn cấp nhân loại cường giả không vào được sao? Yêu Vương cấp cường giả tại sao phải đối với cái tụ linh pháp trận này sinh ra hứng thú?

Những vấn đề này mặc cho nó nghĩ vỡ đầu cũng nghĩ không thông, buồn cười lúc trước bọn chúng vẫn không ngừng đánh sâu vào tụ linh pháp trận, muốn đi vào trong pháp trận, nếu như biết được trung ương pháp trận có một Yêu Vương, đoán chừng bất kể là yêu thú, Huyền thú hoặc là nhân loại cường giả, cũng không dám ở chung quanh.

- Chư vị huynh đệ, lão đệ đi trước một bước!

Con ưng này phành phạch bay lên, một đường chạy như điên.

- Tiểu tử này thế nào vậy? Làm sao nói đi là đi.

- Ta cũng không hiểu, đừng động tới nó.

Đám Huyền báo, Huyền sư nghị luận.

Con Huyền ưng này vì tư lợi, biết được nơi này nguy hiểm, trước hết chạy mất, cũng không cùng Huyền thú còn lại giải thích, ở hắn xem ra, Huyền thú còn lại chết cũng không liên quan gì tới nó, nếu bọn chúng chết, nó vừa lúc đoạt gia sản hiện tại của bọn chúng. Huyền thú trí khôn cũng không kém hơn nhân loại, tự nhiên cũng không thiếu được lục đục với nhau. So sánh với nhau mà nói, trí khôn yêu thú khá thấp, suy nghĩ tương đối đơn thuần.

Hắc Ưng rơi vào trên một tảng đá bên cạnh trung ương pháp trận, không có Diệp Thần chỉ lệnh, nó là không dám bước vào trung ương pháp trận.

Này là con yêu thú thứ tư mình thuần phục?

Diệp Thần âm thầm suy đoán, chẳng lẻ linh miêu đã chết rồi, cho nên chỉ Hắc Ưng này là con yêu thú thứ ba? Suy nghĩ một chút, lại cảm thấy không đúng, mình vào Hạ Địa Quỳnh Lâu mới không chế linh miêu, sau đó bảo nó hộ tống đám người Ân Mông Điền rời đi tìm địa phương ẩn núp, nếu linh miêu chết, thần hồn của mình hẳn là sẽ phải chịu một ít tổn thương, nhưng mà gần đây mình một chút cảm giác cũng không có, có thể thấy được linh miêu còn sống.

Chẳng lẻ thần hồn của mình cùng người khác bất đồng, không giống Huyền thú chỉ có thể thu phục ba con yêu thú, mà là có thể thu dùng nhiều hơn?

Hắc Ưng này là thập giai đỉnh phong yêu thú, như vậy một con yêu thú, cho dù chống lại Khâu Anh cũng có thể ổn thắng một đầu đi! Nếu gặp lại Khâu Anh, nhất định phải làm cho hắn nếm thử thập giai đỉnh phong yêu thú lợi hại! Nghĩ tới đây, nội tâm Diệp Thần không khỏi nóng lên, nếu còn có thể thu phục nhiều hơn, chẳng phải là có thể xây dựng một đại quân yêu thú?

Bởi vì thần hồn quả thật tương đối đặc thù, Diệp Thần cũng không biết mình có thể thu phục bao nhiêu yêu thú, chỉ cần có cơ hội, Diệp Thần quyết định thử một lần, xem một chút mình nhiều nhất có thể chiêu mộ bao nhiêu con yêu thú.

Thấy Hắc Ưng lạc ở trên mặt đá bên cạnh, A Ly cảm thấy kinh ngạc nhìn nhìn Diệp Thần, Diệp Thần lại có thể thu con yêu thú thứ tư, hơn nữa con yêu thú này vẫn là từ trong tay người khác đoạt tới, này hoàn toàn vượt ra khỏi nó nhận thức.

Thần hồn trong cơ thể Diệp Thần, so sánh với A Ly tưởng tượng mạnh hơn, điều này làm cho A Ly có chút kích động, khẩn cấp nghiên cứu thần hồn trong cơ thể. Hấp thu Diệp Thần dật tán huyền khí, trong cơ thể A Ly cũng có một tia thần hồn nảy sinh, bây giờ trong cơ thể A Ly hồn niệm cùng thần hồn cùng tồn tại, hỗ trợ lẫn nhau, không biết sẽ sinh ra hậu quả như thế nào.

Ngẩng đầu nhìn Hắc Ưng uy phong lẫm lẫm, Diệp Thần suy nghĩ một chút, đối với Hắc Ưng nói:

- Ở phía trước ngươi đã có Đại Mao, Nhị Mao cùng Tam Mao rồi, từ nay về sau ngươi gọi Tứ Mao a.

Vũ mao của Hắc Ưng này cũng coi như mao a, tên như vậy tương đối khá một ít.

Diệp Thần ném cho Hắc Ưng một quả yêu đan cao cấp, sau đó hạ chỉ lệnh cho Hắc Ưng, để cho Hắc Ưng tự mình tu luyện.

Không biết phía sau còn có thể có yêu thú đi vào hay không, Diệp Thần nghĩ thầm, tới một con thu một con! Nếu như mình không cách nào thu phục, còn có thể để cho A Ly thử một lần. Nếu đi vào là Huyền thú, liền không có biện pháp thu phục được rồi, hồn niệm Huyền thú vô cùng cường đại, cũng không giống như yêu thú dễ dàng bị khống chế như vậy.

Không biết hồn niệm Huyền thú là thế nào, Diệp Thần suy nghĩ một chút, thần hồn nhanh chóng lan tràn đi ra ngoài, khóa đầu mẫu sư tử này, đem thần hồn xâm nhập đầu óc mẫu sư tử, nghiên cứu một phen.

Sư tử kia đang tự tu luyện, cảm giác được thần hồn của Diệp Thần, lập tức bị làm cho sợ đến không dám động.

Thần hồn Diệp Thần quét qua, có một ít phát hiện, hồn niệm yêu thú là ngưng tụ thành một đoàn, lớn nhỏ khác nhau, bám vào một đạo hồn niệm đi tới, có thể khống chế được rồi, nhưng mà hồn niệm Huyền thú có chỗ bất đồng, là tán loạn, tựa như tinh vân ở trong đầu quanh quẩn, trình độ nồng nặc vượt xa hồn niệm yêu thú, chẳng những có thể biến ảo hình dáng, còn có thể hướng ra phía ngoài phát tán, hồn niệm người khác không cách nào bám vào ở phía trên, cho nên sẽ không bị khống chế.

Chương 141: Hắc Giáp Quân xuất động (1)

Khó trách yêu thú có thể thu dùng, Huyền thú lại thu phục không được! Hai cái bản thân sinh lý cấu tạo không giống.

Nghiên cứu rõ ràng xong, Diệp Thần đem thần hồn thu trở về.

Cảm giác được thần hồn Diệp Thần thối lui, lúc này đầu mẫu sư tử kia mớithở phào nhẹ nhõm, may mắn mình lại tránh được một kiếp.

Đến bình cảnh cấp chín đỉnh phong, huyền khí nhất thời bán hội không cách nàođột phá, Diệp Thần lại diễn luyện Thiên Vương Phá Nhật vũ kỹ một hồi.

Gần đây một thời gian ngắn, tu vi cùng vũ kỹ mặc dù rất có tăng lên, nhưngmà phương diện ý cảnh lại không có đột phá quá lớn. Mặc dù Diệp Thần ngộ đến Đạo cảnh, nhưng cũng chỉ là da lông, tinh túy là khó có thể lĩnhhội.

Vừa lúc mượn trong khoảng thời gian này, hảo hảo tìm hiểu một chút tinh túy a.

Diệp Thần cảm ngộ khí cơ cùng với thiên địa chung quanh vận chuyển biến hóa, dần dần nhập định, cửu tinh trong cơ thể tràn đầy vận luật kỳ diệu,càng không ngừng xoay tròn, giống như tinh thần biến hóa.

Kể từkhi cô đọng ra chín khối không khí, Diệp Thần không còn có một mình tuluyện qua một loại công pháp, mà là chín loại công pháp kia đang khôngngừng tăng lên, Cửu Tinh Thiên Thần Quyết công pháp thần diệu, bất kỳlời nào cũng không thể nói hết ý nghĩa.

Ở lúc tu luyện, Diệp Thần đối với tụ linh pháp trận này cũng có hiểu được khắc sâu hơn, mỗi mộttảng đá sắp hàng cũng ở trong đầu hiện ra, lấy phương thức kỳ diệu nàođó vận chuyển.

Tụ linh pháp trận này, thật là kỳ diệu vô song, không cần bất kỳ năng lượng lại cóthể thúc dục, phảng phất cùng thiên địa dung hợp lại với nhau!

Phương thức sắp xếp Tụ linh pháp trận, tất cả đều bị Diệp Thần ghi xuống,trong đầu rõ ràng vô cùng, không biết có thể đem tụ linh pháp trận nàyphục chế xuống, ở Diệp gia bảo cũng làm một cái hay không.

Diệp Thần cảm giác mình giống như là biến mất ở trong thiên địa này, quên mất hết thảy.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, trong nháy mắt khoảng cách Diệp Thần tiến vào Hạ Địa Quỳnh Lâu đã hơn một tháng.

Đông Lâm Quận Vương phủ.

Lúc đám người Khâu Anh trở lại, quần áo lam lũ, giống như là tên khất cáiđầu đường, may mắn hắn, Lưu Kham cùng Lưu Huân cũng bình yên vô sự, đãchết mấy cấp chín đỉnh phong hộ vệ, đối với bọn họ mà nói thật cũngkhông là cái gì.

Bọn hắn tắm rửa một phen, lúc này mới cảm giác một lần nữa trở lại nhân gian.

Bọn họ từ Hạ Địa Quỳnh Lâu nhặt về khôi giáp tài liệu binh khí bể tan tành, bị đánh tạo ra được hai thanh trường kiếm không tệ, nếu có một cái sinh ra khí linh, nói không chừng có thể xâm nhập hàng ngũ nhất phẩm linhbảo, coi như là bảo bối không tệ.

Trừ hai thanh vũ khí, bọn họcòn tới một quyển công pháp gọi Thiên Minh Quyết, là ngũ phẩm công pháp, còn có ba Ngũ Phẩm vũ kỹ, nhưng không trọn vẹn, nếu muốn đem bổ toànbộ, sợ rằng cần phí rất nhiều tinh lực, nhưng vậy cũng làm đám ngườiKhâu Anh cảm thấy hưng phấn cùng vui mừng rồi, cảm thấy một lần đi HạĐịa Quỳnh Lâu này, cũng coi như không tệ.

- Tả tướng, ngài phải trở về đế đô sao?

Lưu Huân khiêm cung hỏi, trong đầu cũng là tâm tư thay đổi thật nhanh.

- Không sai, bên đế đô kia, còn cần ta trấn giữ.

Khâu Anh vuốt cằm nói, nhìn sang Lưu Huân.

- Ngươi có tâm tư gì, cứ nói thẳng a.

- Là về Diệp gia bảo, Diệp gia bảo chính là gia tộc của tiểu tử Diệp Thần kia, Diệp gia bảo này ban đầu chẳng qua là một cổ thế lực rất nhỏ trong Liên Vân Thập Bát Bảo, thực lực người mạnh nhất cũng bất quá chỉ có một cấp chín sơ kỳ, sau không biết là tại sao, ra Diệp Thần một thiên tàinhư vậy, đám người còn lại thực lực cũng đột nhiên tăng mạnh, lại bắthai con yêu thú cấp chín, bây giờ đã là tâm phúc đại họa của chúng ta,hôm nay tiểu tử Diệp Thần kia hẳn là đã chết, nhưng Diệp gia bảo khôngthể không trừ.

Lưu Huân một bên nói, một bên nhìn phản ứng của Khâu Anh.

- Các ngươi có tra rõ ràng Diệp gia bảo đến tột cùng là nguyên nhân nào, thực lực đột nhiên tăng mạnh hay không?

Ngón tay Khâu Anh gõ mặt bàn, trầm ngâm chốc lát hỏi.

Thực lực Diệp gia bảo để cho Lưu Huân cảm thấy kiêng kỵ thật sâu, lúc trướcđám người Diệp Chiến Thiên nhận được cường giả không rõ đưa tới ngàn năm Viêm Xà Quả,… đoán chừng đã sớm ăn hết, tương lai thực lực tất nhiêntiến nhanh, nằm dưới giường há lại cho người khác ngủ say, cộng thêm Lưu Huân lúc trước vũ nhục qua Diệp Chiến Thiên, thù này cũng không phải là dễ dàng có thể điều giải, nếu Diệp gia bảo phát triển an toàn, Lưu Huân chắc chắn cuộc sống hàng ngày khó an, nói:

- Nghe nói Diệp gia bảo leo lên một lánh đời cường giả, không biết lánh đời cường giả kia là lai lịch thế nào.

- Không biết tên lánh đời cường giả?

Khâu Anh lâm vào trầm tư.

- Cường giả kia đã có năng lực như vậy, vì sao phải lánh đời không ra? Chẳng lẽ là lo lắng bị Minh Võ đại đế mộ binh?

Lưu Kham ở một bên nói, nhân gian cường giả trên mười bậc, nếu bị Minh Võđại đế biết được, cũng sẽ bị mộ binh đi Cấm lãnh thổ địa, nếu không cũng sẽ bị đuổi bắt, có người nhà còn bị diệt tộc.

Ở Tây Vũ Đế Quốc này, đến nay không có một người nào, không có một cường giả nào có thể cùng Minh Võ đại đế đối kháng!

Lưu Huân nhìn Khâu Anh, lẳng lặng không nói lời nào, đang đợi Khâu Anh quyết định.

- Tả tướng, ngài thấy thế nào?

Lưu Kham nhìn về phía Khâu Anh, hắn đã từ trong miệng Lưu Huân biết được,Đông Lâm Quận Vương phủ là phía sau đài của Vân gia bảo, Vân gia bảothiếu chút nữa đem Diệp gia bảo diệt tộc, cho nên Diệp gia bảo cùng Đông Lâm Quận Vương phủ trong lúc đó, kết chính là tử thù, hắn thân là phụthân của Lưu Huân, tự nhiên là phải giúp Lưu Huân.

- Nếu như lánh đời cường giả kia là vì tránh né Minh Võ đại đế mộ binh, vậy thì dễ làm rất nhiều, chỉ sợ thực lực đối phương phi phàm, nếu hoàn toàn đem đốiphương chọc giận, cũng là không khôn ngoan. Cường giả sau lưng Diệp giabảo vẫn chưa từng xuất hiện, đến cùng là có một người như vậy hay không, còn không cách nào định luận.

- Không bằng như vậy, các ngươitrước phái Hắc Giáp Quân đem Diệp gia bảo kia vây quanh, trên danh nghĩa nói là bảo vệ bọn họ, chế tạo một ít ma sát thử dò xét Diệp gia bảo,nếu cường giả sau lưng Diệp gia bảo xuất hiện, không có ngươi chết tasống, còn có đường sống cứu vãn. Nếu như là thập giai cường giả thậm chí là Tôn cảnh cường giả, ta tự nhiên sẽ mời Minh Võ đại đế ra mặt mộbinh, đợi cường giả kia đi Cấm lãnh thổ địa, các ngươi vẫn có thể hảohảo thu thập Diệp gia bảo.

Khâu Anh cười nhạt nói.

- Nếu cường giả kia vẫn không xuất hiện thì sao?

Ánh mắt Lưu Kham sáng lên, cũng có một ít ý nghĩ.

- Nếu như vây lên mười ngày, cường giả kia còn không xuất hiện, nói rõDiệp gia bảo mời bất động cường giả kia, hoặc là cường giả kia cùng Diệp gia bảo căn bản không có quá nhiều giao tình, hay là cái gọi là cườnggiả kia căn bản không tồn tại, chính là Diệp gia bảo bịa đặt, các ngươicó thể chọn lựa hành động kịch liệt hơn.

Khâu Anh xảo trá cười một tiếng.

Chương 142: Hắc Giáp Quân xuất động (2)

- Tả tướng phương pháp này rất hay!

Lưu Kham vuốt râu cười nói.

- Tả tướng ở Đông Lâm quận ta nấn ná một tháng như thế nào, nghe nói Diệp gia bảo thu các gia tộc Đông Lâm quận không ít thứ tốt, sau khi đemDiệp gia bảo khống chế, đồ trong bảo khố Diệp gia bảo, toàn bộ về Tảtướng, như thế nào?

Lưu Huân ha hả cười một tiếng nói.

Khâu Anh bất động thanh sắc nhìn thoáng qua Lưu Huân cùng Lưu Kham, nghĩthầm, đôi phụ tử giảo hoạt này, muốn đem mình lưu lại, vạn nhất xảy rachuyện gì, để cho mình đi gánh trách nhiệm, lão phu sao lại mắc mưu,cười nhạt một tiếng nói:

- Cũng không phải là ta không muốn lưulại, mà đế đô có quá nhiều chuyện, còn cần ta đi xử lý. Các ngươi yêntâm, bên Đông Lâm quận này, ta sẽ thời khắc chú ý, các ngươi có tin tức, liền dùng truyền tin điêu báo cho lão phu, về phần bảo khố Diệp giabảo, lão phu sao có thể một người độc chiếm, chờ các ngươi khống chếDiệp gia bảo, phân một nửa cho lão phu là được rồi, bên Minh Võ đại đếkia, lão phu tự nhiên hết sức chu toàn. Sắc trời đã tối, lão phu phải đi nghỉ ngơi, ngày mai lên đường.

Khâu Anh đứng dậy, Lưu Kham cùng Lưu Huân tất cả cũng đứng lên đưa tiễn.

Thấy bóng lưng Khâu Anh biến mất ở cuối hành lang, Lưu Kham căm giận mắng:

- Khâu Anh lão thất phu này, thật là một con cáo già!

Lưu Huân cười khổ, Khâu Anh muốn đi, ai cũng ngăn không được. Sở dĩ KhâuAnh vội vả rời Đông Lâm Quận Vương phủ, chính là muốn cùng Đông Lâm Quận Vương phủ phủi sạch quan hệ, vạn nhất Lưu Huân cùng Lưu Kham chọc tớicường giả gì, Khâu Anh có thể không đếm xỉa đến, nếu chỉ là thập giaihoặc là Địa tôn cấp cường giả, Khâu Anh có thể hướng Minh Võ đại đế bẩmbáo, Minh Võ đại đế sẽ đem mộ binh, hắn còn có thể hướng Minh Võ đại đếtranh công, bên Đông Lâm Quận Vương phủ này cũng phải cảm tạ hắn, nhưthế nào cũng sẽ không lỗ lả, về phần đồ vật bên trong bảo khố Diệp giabảo, Lưu Huân cùng Lưu Kham bất kể như thế nào, cũng sẽ phân cho KhâuAnh một nửa, nếu đồ vật này nọ quá ít, hai người còn phải đem đồ vật này nọ bổ đủ cho hắn, nếu không trong triều đình, lại có người nào giúp Lưu Huân cùng Lưu Kham nói chuyện?

- Lão già này, không ở lại hỗ trợ còn chưa tính, ngay cả bảo khố Diệp gia bảo cũng muốn nuốt đi một nửa.

Lưu Huân thóa mạ một tiếng, lại là không thể làm gì, ai bảo bọn họ muốn cầu cạnh Khâu Anh? Diệp gia bảo là tất nhiên phải xử lý, dù sao tiểu tửDiệp Thần kia đã chết, chết trong Hạ Địa Quỳnh Lâu ai cũng không nhìnthấy, bên Hiên Dật dược tôn kia mặc dù muốn chỉ trích, cũng lạc khôngtới trên đầu của hắn.

Mặc dù có chút lo lắng cường giả sau lưngDiệp gia bảo kia, nhưng bọn hắn đã không có đường lui khác, ngồi chờDiệp gia bảo cường đại lên, đến lúc đó bọn họ muốn thu thập Diệp gia bảo chỉ sợ cũng không có biện pháp.

Quảng trường Đông Lâm Quận Vương phủ, hơn một ngàn Hắc giáp vệ cấp bảy mặc chiến giáp màu đen, cưỡi HắcPhong Mã cấp ba, chỉnh tề đứng thành một cái phương trận, trên thân ngựa kia, tất cả đều khoác trung hậu áo giáp, vũ trang đến tận răng.

Theo Đông Lâm Quận Vương ra lệnh một tiếng, hơn một ngàn Hắc giáp vệ nàyliền lên đường, hất bụi cuồn cuộn, đại địa chấn động, truyền đến trậntrận tiếng vang giống như sấm rền ùng ùng, chạy thẳng tới Diệp gia bảo.

Hắc giáp vệ đội xuất động, làm các cư dân cả Đông Lâm quận đều nghị luậnrối rít, gần ba năm nay, Đông Lâm Quận Vương còn là lần đầu tiên vậndụng Hắc giáp vệ đội, không biết đến tột cùng xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ là địa phương nào ở Đông Lâm quận xảy ra làm phản, hoặc là một gia tộcsắp bị diệt tộc?

Diệp gia bảo, một con truyền tin điêu chậm rãi rơi xuống.

Nhìn tờ giấy từ trên truyền tin điêu cởi xuống, sắc mặt Diệp Chiến Thiên đại biến, đưa tờ giấy cho Diệp Thương Huyền.

- Lục thúc, chúng ta làm sao bây giờ?

Thần sắc Diệp Chiến Thiên lo lắng, mặc dù thực lực Diệp gia bảo đã xưa đâubằng nay, nhưng muốn cùng Đông Lâm Quận Vương phủ tỷ thí, còn là xa xakhông đủ.

- Diệp gia bảo này là không thể ra, một khi tộc nhâncủa chúng ta ra khỏi Diệp gia bảo, làm sao cũng chạy không thoát HắcGiáp Quân của Quận Vương phủ, mặc dù Đông Lâm Quận Vương phủ có rấtnhiều cấp chín cao thủ, nhưng cấp chín đỉnh phong chỉ có ba, chúng ta cố thủ Diệp gia bảo, cùng lắm thì liều cái cá chết lưới rách!

DiệpThương Huyền mặt âm trầm, nếu Đông Lâm Quận Vương phủ làm cho quá gấp,bọn họ chỉ có thể làm như vậy, Diệp Thương Huyền cũng không biết là,Đông Lâm Quận Vương Lưu Huân đã tấn cấp thập giai sơ kỳ rồi, hơn nữa phụ thân của Lưu Huân Lưu Kham cũng đến Đông Lâm quận, trước mắt thực lựcđã là thập giai trung kỳ.

- Chúng ta khoảng cách thập giai sơ kỳcũng chỉ kém một đường, nếu có bất cứ người nào có thể tấn chức thậpgiai, cũng sẽ không bị động như vậy.

Diệp Chiến Thiên ảo não vạn phần, đáng tiếc tu vi vật này, như thế nào muốn tăng lên là có thể tăng lên!

Diệp Thương Huyền quyết đoán nói:

- Trước tiên đem phụ nữ và trẻ em trong tộc an bài vào hầm, đám người còn lại toàn bộ thủ bảo.

Mọi người Diệp gia rối rít di động, may mà gần một thời gian ngắn này kinhtế gia tộc tương đối dư dả, tên nỏ, dầu hỏa... Đồ vật này nọ cũng trangbị rất nhiều.

Chuẩn bị hai ngày, Diệp gia bảo tiến vào trạng thái lâm chiến toàn diện, vì không để cho vó ngựa Đông Lâm Quận Vương phủ ởbên trong bảo tùy ý hoành hành, mỗi một hẻm nhỏ đường phố đều bị ngăncản lưới sắt.

Buổi trưa, mặt trời chói chang.

Ùng ùng, vó ngựa chạy như điên nổ vang từ xa đến gần, thân ở trong Diệp gia bảo, có một loại cảm giác trời sập đất sụt.

Người Đông Lâm Quận Vương phủ rốt cuộc đã tới!

Đương đương đương!

Bên trong Diệp gia bảo chuông báo động ngao du, đám người Diệp Chiến Thiênrối rít như mũi tên, xông về đầu tường Diệp gia bảo, hướng ra phía ngoài quan sát, thiết lưu cuồn cuộn màu đen chạy như điên mà đến, mặc dùnhững người đó người mặc khôi giáp màu đen dầy cộm nặng nề, nhưng mà đối với Hắc Phong Mã mà nói, lại không là gánh nặng quá lớn, ở trên sơn đạo vẫn như giẫm trên đất bằng.

Hắc giáp vệ tiến tới gần, một cổ sát khí đập vào mặt, mọi người trên tường thành Diệp gia bảo biến sắc, HắcGiáp Quân này hơn một ngàn người, tất cả đều là cấp bảy cao thủ trở lên, hơn nữa còn là một bách chiến chi sư, tham dự ít nhất hai ba mười lầntiêu diệt phản loạn, giết người mấy chục vạn!

Cho dù Diệp gia bảo có hơn mười cấp chín cao thủ, cũng không cách nào đem một chi quân đoàn như vậy đánh lui! Diệp gia bảo một đám tộc nhân trên mặt cũng hiện lênmột tia kiên quyết, bọn họ biết được, trận chiến này một khi đánh nhau,hữu tử vô sanh, nhưng mà thân là người Diệp gia, nhất định bách chiến mà chết, tuyệt không khuất nhục sống tạm!

Diệp Chiến Thiên, DiệpThương Huyền nắm thật chặc quả đấm, âm thầm vận chuyển huyền khí, bọn họ ở cấp chín đỉnh phong đã dừng lại thật lâu, chỉ kém một đường liền cóthể đột phá thập giai, nếu cho bọn hắn nửa tháng thời gian, tất nhiên có thể vọt tới thập giai, đáng tiếc trời không không chìu lòng người, nhân mã Quận Vương phủ tới quá nhanh!

Chương 143: Vây khốn

Một người phía trước nhất của Hắc Giáp Quân kia mặc hắc kim khôigiáp, tay cầm trường kích, Hắc Phong Mã dưới chân so sánh với Hắc PhongMã bình thường cao lớn hơn nhiều, uy phong lẫm lẫm, chính là Lưu Huân,Lưu Huân dẫn Hắc Giáp Quân nam chinh bắc chiến, coi như là một gã kiêutướng, trừ tu vi bản thân kinh người, cũng thiện lĩnh quân vô cùng.

Lưu Huân vung tay lên, Hắc giáp vệ nhanh chóng hướng Diệp gia bảo vây tới,đem Diệp gia bảo bao bọc vây quanh, nơi xa, trừ Hắc Giáp Quân ra, còn có mấy vạn quân đội, đem trọn Diệp gia bảo vây đến nước chảy không lọt,quân trung chỉnh tề, hành động mau lẹ, làm cho người ta xem thế là đủrồi.

- Người Diệp gia bảo nghe, gần đây Đông Lâm quận nạn trộmcướp hung hăng ngang ngược, đã đến phụ cận Diệp gia bảo, Bổn vương tâmlo Diệp gia bảo an nguy, cho nên phái binh bảo vệ Diệp gia bảo!

Thanh âm Lưu Huân hùng hồn ở bầu trời Diệp gia bảo quanh quẩn.

- Lưu Huân này đến tột cùng muốn làm gì?

Diệp Chiến Thiên đọng lại lông mày trầm tư nói, Đông Lâm Quận Vương phủ córất nhiều khí giới công thành, cho dù một ít đại hình thành trì, cũngrất khó phòng được, thành tường Diệp gia bảo căn bản ngăn cản không nổiHắc Giáp Quân, Lưu Huân ra lệnh một tiếng, có thể phá vỡ thành tường,hoàn toàn có thể trực tiếp khai chiến, tại sao còn nói nhảm nhiều nhưvậy? Thậm chí đem nạn trộm cướp cũng nhấc lên!

- Chẳng lẻ... ta hiểu rồi!

Diệp Thương Huyền nghĩ tới điều gì nói.

- Lưu Huân nhất định là có chút sợ sau lưng Diệp gia bảo chúng ta có mộtsiêu cấp cường giả, cho nên không dám cường công Diệp gia bảo, mà là thử dò xét phản ứng của chúng ta, nếu qua một thời gian ngắn, thủy chungkhông có siêu cấp cường giả ra mặt cho Diệp gia bảo chúng ta, đoán chừng hắn mới chân chính công kích Diệp gia bảo.

- Lục thúc nói rất có đạo lý.

Mọi người rối rít nhận đồng cách nhìn của Diệp Thương Huyền.

- Đa tạ Quận Vương lo lắng, Diệp gia bảo ta có lực tự vệ, không cần Quận Vương ban ơn, Quận Vương mời trở về đi.

Diệp Chiến Thiên cao giọng trả lời.

- Bổn vương yêu dân như con, Diệp gia bảo là ta trị hạ chi dân, ta há cóthể ngồi yên không lý đến, mấy ngày qua người Diệp gia tộc sống ở trongDiệp gia bảo, không được tự tiện đi ra ngoài, yên lặng chờ Bổn vương ralệnh!

Lưu Huân cười vang nói.

- Nghe tiếng Diệp gia bảo hôm nay cao thủ nhiều như mây đã lâu, có người Diệp gia tới, cùng Bổn vương tỷ thí một chút hay không?

Nghe được Lưu Huân nói, sắc mặt Diệp Thương Huyền lạnh lẻo, Lưu Huân đây là muốn cho người Diệp gia tộc một hạ mã uy!

- Nếu Vương gia có nhã hứng, Diệp gia bảo há có thể không phụng bồi!

Diệp Thương Huyền vận chuyển Lôi Đế Quyết, trong cơ thể truyền đến trận trận tiếng sấm chi âm, tung người nhảy xuống, giống như trường hồng quánnhật, một chiêu Thiên Lôi Diệt Đính oanh hướng Lưu Huân.

ThiênLôi Diệt Đính này chính là Diệp Thần đổi từ cấp sáu vũ kỹ Xích Vân Phong Thiên, lúc ra chiêu giống như sấm sét cuồn cuộn, uy lực của nó cũngkhông so sánh với Xích Vân Phong Thiên thua kém, đáng tiếc Diệp ThươngHuyền chưa có thể lĩnh ngộ tinh túy của Thiên Lôi Diệt Đính.

- Tới tốt!

Lưu Huân cầm trường kích trong tay nhất quán xuống, oanh một tiếng, đâm vào trên một tảng đá lớn, trường kích theo chuôi mà vào, sau chuôi vẫnkhông ngừng vù vù, hắn tung người từ trên lưng ngựa bắn lên, thấy DiệpThương Huyền dùng vũ kỹ kinh người như thế, trong lòng cũng nhiều vàiphần kiêng kỵ, không có nương tay, thập giai huyền khí phún dũng ra,hướng Diệp Thương Huyền một quyền trào ra.

Liệt hổ Bổ Thiên!

Huyền khí đọng lại hóa ra một con cự hổ hư hình, một quyền này trào ra, giống như mãnh hổ xuất động.

Liệt hổ cùng sấm sét của Diệp Thương Huyền va chạm đến cùng nhau, chỉ ngheoanh một tiếng nổ kinh thiên, dật tán ra tới huyền khí ở chung quanh xẹt qua, vài cây đại thụ ầm ầm sụp đổ, uy lực to lớn, thực là kinh người.

Chung quanh hơn ngàn thất Hắc Phong Mã Hạ bị huyền khí này cả kinh vung lênvó trước cao giọng kêu to, Lưu Huân tung người nhảy lên lưng ngựa, hơithở không gấp tim không nhảy, thần thái tự nhiên.

Diệp ThươngHuyền mượn cổ lực lượng này một cái lướt dọc, trở lại trên tường thànhDiệp gia bảo, lảo đảo muốn té ngã, bị đám người Diệp Chiến Thiên vộivàng đở lấy, sắc mặt tái nhợt, ho khan mấy tiếng, bị một ít nội thương.

- Lục thúc, như thế nào?

Một đám tộc nhân chữ Chiến rối rít ân cần hỏi.

Một hồi lâu, Diệp Thương Huyền mới trở lại bình thường, nỗ lực phun ra mấy chữ:

- Lưu Huân đã là thập giai cao thủ!

Diệp Thương Huyền đã là cấp chín đỉnh phong cực hạn, chỉ có thập giai caothủ, mới có thể một chưởng đem hắn đánh bại! Không trách được Lưu Huânlớn lối như thế, thì ra hắn đã tấn chức thập giai!

- Quận Vương vô địch!

- Quận Vương uy vũ!

Nhóm Hắc Giáp Quân phát ra âm thanh hoan hô giống như tiếng sấm rền, giống như núi thở biển gầm.

- Ha ha! Diệp gia còn có người hay không?

Lưu Huân suồng sã tứ phía lớn tiếng cuồng tiếu.

Mọi người Diệp gia tộc cả đám đều nắm chặc quả đấm, cắn chặc hàm răng, nếunhư không phải đám người Diệp Chiến Thiên ngăn cản, bọn họ đã sớm muốnxông ra rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lưu Huân ở trước cửa Diệp gia bảodiễu võ dương oai.

Lưu Huân cùng Diệp Thương Huyền chạm nhau mộtchưởng, cũng không có cử động quá mức kịch liệt, để cho Hắc Giáp Quântại chỗ đóng quân, vây quanh Diệp gia bảo, không được thư giản, cũngkhông có thể đuổi người Diệp gia bảo đi ra ngoài.

Hạ Địa QuỳnhLâu, Diệp Thần đang đứng ở lúc tu luyện khẩn yếu, thập giai gần ngaytrước mắt, hơn nữa hắn đối với đạo cảnh lại có lĩnh ngộ càng sâu, DiệpThần tạm thời đem cảnh giới này mệnh danh thành Vong ngã, lúc tu luyệntiến vào Vong ngã cảnh giới, tốc độ tu luyện sẽ tăng lên mấy lần mấychục lần, bất quá muốn đi vào Vong ngã cảnh giới cũng rất khó, thời gian kéo dài cũng rất khuyết điểm, nếu có thể vẫn duy trì ở trạng thái Vongngã, vậy tu luyện nhất định sẽ rất có bổ ích.

Diệp Thần ngồi xếpbằng, càng không ngừng hội tụ huyền khí, ý thức dần dần xâm nhập đầu óc, ngọn phi đao kia đã gần ngay trước mắt, dụng thần thức hơi chạm đến phi đao, chỉ nghe trong đầu ông một tiếng nổ vang, giống như tiếng sấm rótvào tai, trong lòng bỗng dưng cả kinh, chuyện gì xảy ra?

DiệpThần cảm giác thật giống như lĩnh ngộ một ít đồ vật hoàn toàn mới, loạivật này, tựa hồ so sánh với thần hồn còn muốn cường liệt mấy phần, bấtquá chỉ là một thoáng cái rồi biến mất, lúc Diệp Thần còn muốn thăm dò,phát hiện đã bắt không tới rồi, bên tai tiếng sấm chi âm dần dần biếnmất.

Huyền khí trong thân thể bị tiêu hao không còn, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt, toàn thân vô lực.

Xem ra dưới tình huống tu vi của mình còn chưa đủ, vẫn là không nên dẫn động phi đao lung tung.

Diệp Thần có chút ngạc nhiên, mới vừa mới hắn cảm giác được một cổ lực lượng vô cùng cường đại, không phải là huyền khí, cùng thần hồn tương tự, lại tựa hồ so sánh với thần hồn càng cao hơn, nếu lĩnh hội loại đồ vật này, tác dụng tuyệt đối là vượt quá tưởng tượng, nhưng mà vật kia biến mấtquá nhanh, căn bản không còn kịp bắt nữa.

Chương 144: Huyền khí phi đao

Phi đao a phi đao, ngươi đến tột cùng là lai lịch gì, nhớ tới ThiênNguyên tiền bối nói những lời đó, Diệp Thần càng cảm giác được phi đaothần bí.

Ngồi xuống khôi phục một chút, huyền khí trong cơ thể lại nhanh chóng bổ sung trở lại.

Diệp Thần bỗng nhiên có một ít ý nghĩ kỳ diệu, nhanh chóng ngưng tụ huyềnkhí, đem huyền khí nhập vào cơ thể, hội tụ đến trước người, dần dần,những huyền khí kia ở trước người hắn đọng lại hóa thành hình dáng mộtngọn phi đao, huyền phù ở vị trí trước người một tấc, cùng phi đao trong đầu có mấy phần giống nhau, dĩ nhiên, đây chỉ là huyền khí đọng lại hóa thành hư ảnh mà thôi, chẳng qua là Diệp Thần tò mò thưởng thức, khôngcó cách dùng thực chất gì.

Ở dưới huyền khí của Diệp Thần dẫndắt, ngọn phi đao này qua lại xoay tròn, Diệp Thần càng không ngừng cắtgóc độ, cẩn thận quan sát lên, ngọn phi đao này tuy là Diệp Thần dùnghuyền khí ngưng tụ, nhưng mang theo ý hình của ngọn phi đao trong cơ thể kia, hình dáng lớn nhỏ cực kỳ tương tự, có điều khác biệt cũng khôngnhiều lắm.

Đang hết sức chăm chú quan sát thanh huyền khí phi đao này, chỉ cảm thấy lạnh cả người thẳng thấu nội tâm, làm trái tim DiệpThần đột nhiên co rút lại một chút.

Không thể nào, chỉ chẳng qualà dùng huyền khí đọng lại hóa phi đao xuất thể mà thôi, tại sao mangtheo một cổ hơi thở khiếp người?

Diệp Thần không biết là, ở lúchắn hết sức chăm chú quan sát phi đao, hắn đã đem nhiều tia ý niệm củangọn phi đao trong đầu kia, dẫn tới trên thanh huyền khí phi đao này.

Bỗng nhiên bốc lên một cái ý nghĩ, đợi sau này tu vi thâm hậu, có phải cóthể dùng huyền khí ở bên ngoài cơ thể đọng lại hóa phi đao giết địch hay không? Đây chỉ là một ý nghĩ mà thôi, muốn thực hiện lên, lại có chútkhó khăn, hắn bây giờ cô đọng ra huyền khí phi đao, cũng chỉ là có mộttia ngoại hình mà thôi.

Quan sát một chút, hồi lâu cũng không có phát hiện mới, Diệp Thần tay phải vừa động, đem huyền khí phi đao tản mất.

Hẳn là đã ở bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu này đợi hơn mười ngày đi? Diệp Thần nghĩ thầm, hơn mười ngày không tính là quá lâu, đợi mãn một tháng cũngkhông sao, Diệp Thần cũng không biết, bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu khôngcó nhật nguyệt thay phiên, hắn chuyên chú ngồi vào trạng thái nhậpđịnh, rất nhanh vài ngày trôi qua, lúc ngồi xuống tu luyện không có quan niệm mấy giờ rồi, qua vài ngày lại còn tưởng rằng chỉ qua mấy giờ,hơn một tháng đã qua, hắn cho là mới qua hơn mười ngày.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Đang trong quá trình ngồi tu luyện, số lượng huyền khí trong cơ thể DiệpThần, rốt cục đạt đến một điểm giới hạn, chỉ nghe oanh một tiếng, bìnhchướng tấn cấp ầm ầm giải tán, trải qua thời gian dài tu luyện như vậy,thực lực Diệp Thần cuối cùng từ cấp chín đỉnh phong tăng lên tới thậpgiai sơ kỳ, số lượng huyền khí dữ dội thăng mấy lần không ngừng.

Cấp chín cùng thập giai ở giữa chênh lệch, giống như lạch trời, Diệp Thầntấn chức thập giai cũng không có giống như lúc trước trực tiếp đột phátới trung kỳ hoặc là đỉnh phong, còn cần trải qua thời gian so sánh dàivững chắc mới được.

Mặc dù chỉ là thập giai sơ kỳ, nhưng huyềnkhí trong cơ thể Diệp Thần so với thập giai đỉnh phong cường giả cũngkhông kém chút nào, sau thập giai, một khi vận chuyển huyền khí, giở tay nhấc chân trong lúc đó, đều có mười Tượng lực, hơi vung quyền, cự thạch cũng có thể bị nện thành phấn vụn.

Cảm giác được lực lượng tbảnthân mênh mông, Diệp Thần lâm vào khiếp sợ, thì ra thân thể con ngườilại có thể đạt tới một cái cực hạn kinh người như thế.

Thập giai cường giả liền cường đại như thế, vậy hướng đi lên, sẽ là một dạng cảnh giới gì?

Cảm thụ được tấn cấp vui sướng, có đầy đủ thực lực cường đại, mới có thểnắm giữ vận mệnh của mình, nếu không ở thế giới nhược nhục cường thựcnày, muốn có một chỗ đất đặt chân cũng rất khó.

Sau Thập giai, uy lực của bốn vũ kỹ Xích Vân Phong Thiên, Nộ Toái Sơn Hà, Khôn Luân ĐoạnNhạc cùng Thiên Vương Phá Nhật cũng đột nhiên tăng cường mấy lần, thitriển Thiên Vương Phá Nhật, cũng sẽ không thoáng cái đem huyền khí tiêuhao hết, bất quá hao tổn còn là phi thường lớn, cũng không thể tùy ýthi triển.

Mặc dù có chút hưng phấn, nhưng Diệp Thần vẫn kiênnhẫn củng cố cảnh giới, vạn trượng cao lầu đi lên, trụ cột nhất địnhphải đánh thật tốt mới được, tu vi của mình tăng lên tốc độ quá nhanh,trong lòng Diệp Thần vốn có một tia lo lắng, nên càng không dám qua loa.

Một bên củng cố tu vi, một bên Diệp Thần dùng thần hồn quan sát tình huốngbên ngoài, một lũ yêu thú cùng Huyền thú còn đang một khắc không ngừngđánh sâu vào tụ linh pháp trận, về phần nhân loại cường giả, tinh lựckhông có tràn đầy như vậy, đánh đánh ngừng ngừng.

Yêu thú cùngđám Huyền thú thật đúng là không biết mỏi mệt, Diệp Thần suy nghĩ mộtchút, một cái ý niệm từ trong đầu hiện lên, đi ra bên ngoài bắt yêu thúcùng Huyền thú tóm lại là có chút phiền toái, khiến chúng nó tự mình đivào bên trong tụ linh pháp trận, lại bắt được bọn chúng sẽ đơn giản rấtnhiều. Diệp Thần muốn nhìn xem, mình rốt cuộc có thể thuần phục baonhiêu con yêu thú!

Nghĩ tới đây, thần hồn Diệp Thần hướng yêuthú, Huyền thú trì hoãn đưa tới, bây giờ nếu như Diệp Thần cố ý giấudiếm thần hồn, những cấp thấp yêu thú Huyền thú kia là không cảm giácđược thần hồn Diệp Thần đang quan sát bọn chúng.

Yêu thú cùngHuyền thú càng không ngừng xông về phía trước, cùng nhóm yêu quái hỗnchiến, một con thập giai đỉnh phong Hỏa Linh Điêu chợt một cái laoxuống, đang chuẩn bị dùng cương trảo công kích một con yêu quái trongđó, chỉ thấy yêu quái kia không giải thích được lóe lên một cái, HỏaLinh Điêu sưu một tiếng, xông ào vào tụ linh pháp trận.

Chỉ HỏaLinh Điêu kia vọt vào bên trong tụ linh pháp trận mà vẫn đần độn, phíangoài nhiều yêu thú càng không ngừng đánh sâu vào tụ linh pháp trận nhưvậy, làm sao cũng không vào được, nó không rõ mình tại sao thoáng cáiliền tiến vào, thật sự là có chút không giải thích được, nó căn bảnkhông biết, nó tiến vào tụ linh pháp trận thật ra là Diệp Thần đang giởtrò, ở lúc nó lao xuống phía dưới, Diệp Thần vận dụng một chút thần hồn, ngăn trở chỉ yêu quái kia một chút.

Hỏa Linh Điêu như mũi tên hướng trung ương tụ linh pháp trận bắn thẳng mà đến.

Đang ở lúc nó cho là có thể nhích tới gần trung ương tụ linh pháp trận, thần hồn của Diệp Thần từ bốn phương tám hướng lan tràn tới, đem Hỏa LinhĐiêu hoàn toàn bao lấy, một tia thần hồn tiến vào trong đầu Hỏa LinhĐiêu, Hỏa Linh Điêu này cũng là yêu thú có chủ, bất quá chỉ chốc látsau, Hỏa Linh Điêu đã đổi chủ, thành yêu thú của Diệp Thần.

Hìnhthể của Hỏa Linh Điêu so sánh với Hắc Ưng muốn lớn hơn nhiều lắm, sảicánh chừng 4-5m, toàn thân xích hồng sắc, thiêu đốt lên ngọn lửa hừnghực, am hiểu hỏa hệ, thấy phụt lên ngọn lửa, lộ ra vẻ uy phong lẫm lẫm.Nếu một mình đấu, Hỏa Linh Điêu đánh không lại Hắc Ưng, bởi vì cường độthân thể không bằng Hắc Ưng, nhưng mà quần chiến mà nói, Hỏa Linh Điêuso sánh với Hắc Ưng phải cường đại hơn nhiều.

Chương 145: Tầng 2 hạ địa quỳnh lâu

A Ly cực độ khiếp sợ nhìn Diệp Thần, đây đã là Diệp Thần thu phục con yêu thú thứ năm! Nó tưởng tượng không ra, thần hồn Diệp Thần tại sao có thể khống chế nhiều yêu thú như vậy.

Hỏa Linh Điêu bị bắt, bịDiệp Thần mệnh danh là Ngũ Mao, Diệp Thần hiển nhiên còn đầy sung túc,tiếp tục xem xét yêu thú mới, bình thường thập giai trung kỳ yêu thú,Diệp Thần cũng nhìn không khá, chỉ có thập giai đỉnh phong yêu thú, mớicó thể nhập pháp nhãn của Diệp Thần.

Chỉ cần nhìn trúng, liềnvận dụng thần hồn, để cho yêu quái cho chúng nó đi vào. Đáng tiếc nơinày không có Địa sư cấp yêu thú, Diệp Thần thậm chí muốn thử một lần xem thần hồn của mình có thể bắt Địa sư cấp yêu thú hay không.

SauHỏa Linh Điêu lại có một con Tuyết Ngân Điêu, một con Phong Hành BạchViên, một con Xích Kim Khuyển bị Diệp Thần thu phục, tất cả đều là thậpgiai đỉnh phong yêu thú. Hình thể Tuyết Ngân Điêu rất nhỏ, so sánh với A Ly lớn hơn không được bao nhiêu, nhưng mà tốc độ bay mau, cương nhamóng nhọn, cực kỳ hung mãnh, giết người không thể so với linh miêu những đại hình yêu thú kia thua kém, về phần Xích Kim Khuyển, thì cùng linhmiêu giống nhau, cũng là đại hình yêu thú, toàn thân xích hồng sắc,tròng mắt màu vàng lộ hung quang, lực chiến đấu có lẽ so ra kém nhữngđại hình yêu thú khác, nhưng mà Cẩu loại yêu thú khứu giác cực kỳ bénnhạy, am hiểu cách truy tung địch nhân.

Để cho Diệp Thần hàilòng, hẳn là Phong Hành Bạch Viên rồi, đầu Phong Hành Bạch Viên này cao 4-5m, cái đầu cao lớn, chân trước tráng kiện, nghiễm nhiên là một siêucấp kim cương, toàn thân giống như kim khí chế tạo, cứng rắn vô cùng,thiết quyền kia cùng chiến chuỳ không khác, một đấm đi xuống, thập giaicường giả bình thường đoán chừng cũng sẽ bị nện thành thịt nát.

Sau khi bắt nhiều yêu thú như vậy, thần hồn của Diệp Thần lúc này mới cảmgiác được một tia mệt mỏi, đồng thời khống chế nhiều thập giai đỉnhphong yêu thú như vậy, cũng không phải là chỉ phân ra một chút thần hồncó thể, vô cùng tiêu hao tinh thần, có nhiều thập giai đỉnh phong yêuthú như vậy, Diệp Thần đã đủ hài lòng, đợi sau này thực lực tăng lên,lại bắt càng nhiều yêu thú nữa!

Chung quanh vòng tròn màu vàngcủa Tụ linh pháp trận, năm chỉ thập giai đỉnh phong yêu thú tụ tập ởchung một chỗ, có thể xem là vườn thú rồi.

Trở lại Đông Lâm quận, riêng năm chỉ thập giai đỉnh phong yêu thú này liền đủ để cho Đông Lâm Quận Vương uống một bình.

Có nhiều thập giai yêu thú như vậy bảo vệ, Diệp gia bảo còn không vững như Thái Sơn sao?

A Ly nhìn Diệp Thần càng không ngừng thu phục thập giai đỉnh phong yêuthú, vừa mới bắt đầu rất khiếp sợ, sau lại dần dần chết lặng, Huyền thúbình thường chỉ có thể đồng thời thu phục ba con yêu thú, vượt qua bachỉ, thu phục một con yêu thú mới phải buông tha một con cũ, nếu khônghồn niệm rất dễ dàng hỏng mất, nhưng Diệp Thần tựa hồ không bị cái nàyhạn chế, cho tới bây giờ, lại đã thu phục được tám con yêu thú! Xem rathần hồn của Diệp Thần, không thể theo lẽ thường tới cân nhắc.

Bắt hoàn toàn yêu thú, Diệp Thần càng không ngừng tu luyện, củng cố tu vibản thân, thần hồn cũng đang không ngừng trong quá trình hấp thu tàn hồn tăng cường.

Tụ linh pháp trận lại một lần nhanh chóng xoay tròn, tụ linh pháp trận vừa vận chuyển, cả Hạ Địa Quỳnh Lâu tầng một huyềnkhí cùng tàn hồn, cũng sẽ cực kỳ nhanh đi bên này tụ tập tới. Phía ngoài Tụ linh pháp trận một lũ yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cũng bắt đầu tu luyện.

Đây là thời khắc an tĩnh nhất trong mỗi một ngày, tấtcả yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cường giả cũng sẽ không vào lúc này trùng kích tụ linh pháp trận.

Diệp Thần đã tiến vào trạng thái nhập định ở trung ương tụ linh pháp trận.

Đột nhiên, một thập giai cường giả từ đàng xa hướng bên tụ linh pháp trậnchạy như điên mà đến, một bên chạy như điên, một bên cao giọng hô:

- Tất cả môn nhân Thái Ất kiếm tông nghe, Tam trưởng lão có lệnh, tất cả thập giai đệ tử đi theo ta!

Trong thanh âm kia mang theo vẻ lo lắng, ở đây tất cả cường giả cũng nghe thấy được.

Một đám thập giai cường giả bắn lên, hướng người kia chạy đi, có khoảng hơn hai mươi người.

- Thái Ất Kiếm Tông làm sao vậy?

- Từ nơi này tiếp tục đi vào bên trong một đoạn đường, xuống lối đi chính là tầng 2 Hạ Địa Quỳnh Lâu rồi, có thể là tầng hai Hạ Địa Quỳnh Lâuxảy ra chuyện gì!

Người ở ngoài Thái Ất Kiếm Tông nghị luận rối rít.

Cảnh nội Tây Vũ Đế Quốc có tất cả ba đại tông môn, theo thứ tự là Thanh VânTông, Thái Ất Kiếm Tông, Thiên Khôi Tinh Tông, thực lực không kém baonhiêu, khác còn có một chút chi nhánh đại tông môn, tỷ như Thiên Cơtông, Thái thượng Ma tông…. Những tông môn thế lực này ở cảnh nội Tây Vũ Đế Quốc bàn căn thác tiết, thế lực thật lớn, ngay cả Minh Võ đại đếcũng không khỏi không kiêng kỵ ba phần.

Hơn hai mươi thập giaicường giả chạy vội đi, động tĩnh lớn như vậy, không thể nào không kinhđộng Diệp Thần, thần hồn Diệp Thần quét qua, nhìn những người Thái ẤtKiếm Tông này chạy nhanh đi, suy đoán bên kia rốt cuộc đã xảy ra chuyệngì?

Mới một lát sau, nơi xa lại có một thập giai cường giả chạy tới.

- Thiên Khôi Tinh Tông đệ tử nghe lệnh, thập giai đệ tử tất cả đi theo ta, chúng ta cùng đi tầng 2 Hạ Địa Quỳnh Lâu!

Thiên Khôi Tinh Tông thập giai cường giả rối rít rời đi, bọn họ mới vừa đi,ngay sau đó người Thanh Vân Tông cũng đến, thập giai cường giả lục tụcrời đi, có rất nhiều thập giai yêu thú, thập giai Huyền thú tựa hồ cũngcảm giác được chuyện gì xảy ra, tất cả cũng hướng cửa vào tầng 2 Hạ ĐịaQuỳnh Lâu chạy như điên.

Diệp Thần suy nghĩ một chút, thần hồnphóng lên cao, đem nhóm yêu quái xua tan, Hắc Ưng cùng Hỏa Linh Điêuphành phạch bay lên, như mũi tên truy tìm những nhân loại cường giả kiabay đi.

Qua nhiều ngày như vậy, tu vi đã củng cố rồi, tiếp tục ở trung ương tụ linh pháp trận ngốc, trừ tiếp tục tu luyện vũ kỹ cũngkhông có ý gì rồi, không biết tầng hai Hạ Địa Quỳnh Lâu xảy ra chuyệngì, có muốn qua đi xem một chút hay không?

Suy nghĩ một chút, cao thủ ba đại tông môn cũng đi bên kia, mình thế đơn lực bạc, cho dù bênkia phát hiện cái bảo vật gì, mình cũng tranh giành bất quá bọn hắn.

Người ba đại tông môn cử động như vậy, nếu quả thật là phát hiện bảo vật gì,nói vậy bảo vật kia tất nhiên không phải chuyện đùa!

Nếu không trước đi xem một chút tình huống rồi nói sau, nếu có phiền toái lập tức lui về tới?

- A Ly, chúng ta cũng qua đi xem một chút a?

Diệp Thần nhìn về phía A Ly, hỏi ý nói.

Xèo xèo, A Ly đáp lại một tiếng, nó cùng Diệp Thần giống nhau, cũng đối với tầng 2 Hạ Địa Quỳnh Lâu tràn ngập tò mò.

Sau khi quyết định, Diệp Thần ngồi không yên, qua vài phút đồng hồ, tụ linh pháp trận ngưng vận chuyển, Diệp Thần mang theo ba con yêu thú cùngnhau, thừa dịp phía ngoài một lũ yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cường giả không chú ý, từ phía nam rời đi, ra khỏi tụ linh pháp trận.

Chương 146: Thi thể trong dung nham (1)

Hắc Ưng cùng Hỏa Linh Điêu ở phía trước dò đường, thỉnh thoảng lại có tin tức truyền đến, Diệp Thần theo thật sát ở phía sau.

Đại khái hơn nửa canh giờ sau, Diệp Thần đến phía trước một rãnh to, rãnhto này sâu thẳm hắc ám, không biết đi thông nơi nào, những thập giaicường giả kia là nhảy xuống nơi này, Diệp Thần suy nghĩ một chút, nếunhững thập giai cường giả kia nhảy xuống dưới, có lẽ không có nguy hiểmgì, hắn cũng tung người nhảy xuống.

Bên cạnh là vách đá cao vút,thân thể gào thét rơi xuống, sau khi rơi vài trăm thước, thần hồn DiệpThần hướng xuống dưới quét qua, phía dưới là một đầm nước cự đại, đầmnước kia như một cái huyết trì, toàn thân đỏ ngầu, phía trước những nhân loại cường giả kia đã bơi tới trên bờ, sau khi lên bờ, bọn họ lập tứcchạy như điên.

Rầm một tiếng, Diệp Thần rơi xuống trong đầm nước, thần hồn hướng dưới đầm nước quét tới, đầm nước này sâu hơn 10m, phíadưới là đá cuội nhỏ vụn, trong đầm nước này vốn phải có yêu vật sinhtồn, đoán chừng là bị dọn dẹp sạch sẻ.

Không có phát hiện gì,Diệp Thần hướng bên bờ bơi đi, sau khi lên bờ, nơi xa cảnh tượng hùng vĩ làm trong lòng Diệp Thần chấn động mãnh liệt.

Tầng 2 Hạ ĐịaQuỳnh Lâu này cũng là một thế giới vô cùng khổng lồ, bất quá cảnh tượngnơi này cùng tầng một Hạ Địa Quỳnh Lâu là đại hữu bất đồng, trên mặt đất nơi nơi có thể thấy được tầng nham thạch thật dầy, khe hở tầng nhamthạch trong lúc đó, thỉnh thoảng lại mạo lên trận trận khói đen dầy đặc, phía dưới là nham tương màu đỏ lưu động sôi trào, ở trên tầng nhamthạch sinh trưởng một ít thực vật xích hồng sắc, giống như máu tươinhuộm dần, nơi xa trong bóng tối vô tận, điểm một cái hồng sáng lónglánh, giống như quần tinh trong đêm tối, giống như mộng ảo.

Bên trong Hạ Địa Quỳnh Lâu, lại có cảnh trí như vậy!

Chiêm chiếp, nơi xa truyền đến mấy tiếng chim hót, còn có âm thanh đánh nhau thình thịch thình thịch.

- Phát hiện người ba đại tông môn, A Ly, chúng ta đi!

Diệp Thần nói, mang theo A Ly cùng ba con yêu thú hướng nơi phát ra thanh âm chạy như điên.

Một mùi lưu hoàng nồng nặc tràn ngập ở trong không khí, mặc dù ảnh hưởngkhông lớn, nhưng tóm lại là làm cho người ta cảm thấy có chút bực mình.

Hồn niệm của Hắc Ưng cùng Hỏa Linh Điêu có thể cùng thần hồn của mình traođổi, bọn chúng quanh quẩn ở trên cao vô tích, thấy cũng chân thiết, Diệp Thần rất nhanh rõ ràng tình huống bên kia, rất nhiều nhân loại cườnggiả, yêu thú, đám Huyền thú đang tranh đoạt thứ gì đó, đánh nhau vô cùng kịch liệt.

Khoảng cách còn rất xa, thần hồn của Diệp Thần rấtnhanh quét tới, tràng diện một mảnh hỗn loạn, nhân loại cường giả, yêuthú, Huyền thú đánh thành một đoàn, có khoảng mấy ngàn, căn bản khôngbiết là cái dạng tình huống gì, hơn xa một chút, chỉ thấy một cái khekhổng lồ, bên trong cũng là nham tương đỏ bừng, trên nham tương kia nổilơ lửng một bộ thi thể phái nam, ước chừng cao hơn ba thước, xương cốtcùng người bình thường cũng đại hữu bất đồng, thi thể này không biết làlúc nào lưu lại, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tuổi, y phục trênngười cũng bị hòa tan, nhưng da trên người vẫn hoàn hảo, không có mộttia vết cháy.

Dung nham nóng rực lại không có thể đem cỗ thi thể này hòa tan!

Người này khi còn sống không biết là cấp bậc cường giả gì, chỉ từ thân thểrơi vào nham tương vẫn hoàn hảo không tổn hao gì có thể thấy được, người này khi còn sống tu vi tất nhiên không phải chuyện đùa, người mạnh mẽnhư vậy, cũng không biết bị người phương nào giết chết.

Chẳng lẻ những nhân loại cường giả, yêu thú, Huyền thú kia đang tranh đoạt cỗ thi thể này?

Riêng chỉ là một cỗ thi thể sợ rằng không có lực hấp dẫn lớn như vậy.

Diệp Thần đang xem xét cỗ thi thể kia, thần hồn bỗng nhiên nhận thấy được,cách đó không xa một lão giả mặc áo bào trắng tay phải vừa động, đem một cái bao bố đổ cho một thanh niên hơn ba mươi tuổi, lãnh quát một tiếng:

- Các ngươi đi mau, đem đồ vật giao cho tông chủ!

Lão giả kia giận quát một tiếng, vận chuyển huyền khí, một chưởng trào ra,sinh sôi đem ba thập giai đỉnh phong nhân loại cường giả bức lui.

Thực lực lão giả này mạnh tuyệt, rất có thể là một Tôn cấp cường giả! DiệpThần kinh hãi không dứt, nếu mình cùng lão giả này chống lại, sợ là dữnhiều lành ít.

- Đi!

Thanh niên kia cầm đầu mười mấy người hộ tống bao bố, một đường chạy như điên.

Mười mấy người này cũng tương đối trẻ tuổi, chừng ba mươi tuổi, cũng là thập giai cường giả, mặc áo choàng màu trắng thống nhất, ống tay áo dùng sợi tơ màu vàng thêu mấy viên tinh, đại biểu bọn họ ở trong tông môn địa vị bất đồng.

Những người này tất cả đều là Thiên Khôi Tinh Tông!

Thấy mười mấy người đi kia xa, Diệp Thần chần chờ một chút, cũng gia tốc đitheo, Hắc Ưng ở trên cao vô tích quanh quẩn, chăm chú nhìn cái bao bốkia.

Những người này cầm lấy bao bố, cũng không cất vào trong Càn Khôn túi, đây là vì cái gì?

Chẳng lẻ đồ vật trong bao không cách nào cất vào Càn Khôn túi?

Những người Thiên Khôi Tinh Tông kia mới vừa chạy không bao xa, Diệp Thầnliền thấy có vài nhóm người hướng bọn họ bao vây đi qua, trong đó khôngthiếu Tôn cấp cường giả, xem ra bất luận kẻ nào muốn mang theo đồ vậtnày nọ rời đi, cũng sẽ biến thành cái đích cho mọi người chỉ trích!

Diệp Thần phát hiện, tại chỗ những cường giả này, chú ý nhiều nhất, chính là bao bố trong tay người Thiên Khôi Tinh Tông.

Chẳng lẽ bao bố kia là di vật của cường giả trong dung nham kia?

Cường giả trong dung nham kia khi còn sống thực lực tất nhiên không thuaThiên tôn, thậm chí còn có thể cao hơn nhiều, lưu lại di vật tự nhiêncũng không đơn giản.

Một nhóm người giết tới, cùng mười mấy mônnhân Thiên Khôi Tinh Tông kia xảy ra hỗn chiến, một Tôn cấp cường giảtrong đó đột nhiên lao ra, một chưởng khắc ở trên ngực người tuổi trẻtay cầm bao vải kia, tay phải chụp tới, đoạt lấy bao bố.

Thiên Khôi Tinh Tông đệ tử kia bị Tôn cấp cường giả đánh một chưởng, phun ra một ngụm tiên huyết, bi phẫn hô:

- Bọn chuột nhắt Thái Ất Kiếm Tông, Thiên Khôi Tinh Tông chúng ta với các ngươi không xong!

Thái Ất Kiếm Tông Tôn cấp cường giả kia khinh thường bĩu môi, cười lạnh nói:

- Thiên tài địa bảo, cường giả thì được, phải bằng bản lãnh, có bản lãnh các ngươi tới đây đoạt lại đi!

Người Thái Ất Kiếm Tông mới vừa đoạt lấy bao bố, mấy tiếng cuồng nộ sói tru vang lên.

Một đám thập giai Yêu Lang còn có một chút Yêu Lang màu đỏ hướng bọn họ bao vây tới, những người Thái Ất Kiếm Tông này sắc mặt kịch biến, thực lựcba đại tông môn trong lúc đó cân sức ngang tài, nhưng mà khó triền nhất, vẫn là những thứ yêu thú này rồi, một khi bọn chúng quấn lên ngươi,khẳng định không thuận theo không buông tha đến chết mới thôi. Nhất làYêu Lang nhất tộc, nhóm Yêu Lang thường thường thành quần kết đội, tiếnthối tự nhiên là đáng sợ nhất.

- Hỗn đản Thái Ất Kiếm Tông, Thiên Khôi Tinh Tông chúng ta không chiếm được, Thái Ất Kiếm Tông các ngươi cũng mơ tưởng được!

Môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông bị thương kia mới vừa nói xong, bên cạnh độtnhiên nhảy ra mấy Yêu Lang, hắn bổ nhào ngã xuống đất, mấy môn nhânThiên Khôi Tinh Tông vội vàng tới đây cứu viện.

Chương 147: Thi thể trong dung nham (2)

- Thái Ất Kiếm Tông đệ tử nghe lệnh, giúp lão phu giết đi ra ngoài!

Tôn cấp cường giả kia giận quát một tiếng, mang theo hơn hai mươi ngườihướng ra bên ngoài, Yêu Lang thành quần kết đội vây quanh tới, lại làmột phen kịch chiến thảm thiết, đánh cho trời đất mịt mù, nhiều yêu thúcùng nhân loại cường giả hơn gia nhập chiến đoàn, trên mặt đất thi thểtrải rộng, máu chảy thành sông.

Trong lúc kích chiến, bao bố trong tay Địa Tôn cường giả kia rơi đi rangoài, một con Yêu Lang màu đỏ ngậm lấy bao bố chạy như điên.

- Con súc sinh chết tiệt, đem đồ vật lưu lại!

Địa tôn cấp cường giả kia nổi giận gầm lên một tiếng, chợt bắn lên, một chưởng chụp được.

Hơn mười con Yêu Lang xông tới, rầm rầm rầm, một con lại một con thậpgiai Yêu Lang bị đánh bay, nhưng những Yêu Lang này tựa như không sợchết, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, Địa tôn cấp cường giảkia chỉ có thể trơ mắt nhìn Yêu Lang màu đỏ ngậm bao bố chạy mất, tứcgiận điên cuồng hét lên một tiếng.

Thần hồn Diệp Thần đảo qua, bầu trời vài chục con yêu thú phi hành chung quanh quanh quẩn, trừ một lớp Yêu Lang này ra, nơi xa còn có một nhómlớn giác tê, sư tử vây quanh tới đây, chiến đấu còn xa xa không có kếtthúc. Những yêu thú này thật giống như phân thuộc trận doanh bất đồng,lẫn nhau cũng sẽ chém giết.

Vừa mới bắt đầu nhân loại cường giả còn có thể chiếm cứ một ít ưu thế,nhưng mà không ngừng có rất nhiều yêu thú, Huyền thú từ bốn phương támhướng vọt tới, người ba đại tông môn dần dần có chút tự lo không xong,trơ mắt nhìn đồ vật này nọ rơi vào trong tay đám yêu thú, nhưng mà đoạtkhông trở lại.

Gặp tình hình này, khóe miệng Diệp Thần lộ ra vẻ mỉm cười, nếu đồ vật ởtrong tay ba đại tông môn, Diệp Thần cũng không có cơ hội, nhưng rơi vào trong tay đám yêu thú, lại tương đương với giao không cho hắn, DiệpThần để cho Hắc Ưng cùng Hỏa Linh Điêu nhìn thẳng bao bố kia, mình thìxa xa theo ở phía sau.

Xèo xèo.

A Ly kêu lên mấy tiếng, tung người từ trên bả vai Diệp Thần rơi xuống, sưu một tiếng, thân thể biến mất, đã là chạy như điên.

A Ly cũng muốn chém giết bao bố kia?

Suy nghĩ một chút, A Ly bây giờ đã là thập giai Huyền thú, lực chiến đấu có thể chưa ra hình dáng gì, nhưng mà đụng phải cùng giai yêu thú cùngHuyền thú là tuyệt đối sẽ không lỗ lả, hơn nữa còn có thể ẩn dấu thânhình, cho dù gặp phải cao cấp yêu thú cùng Huyền thú, chạy mất hẳn làkhông thành vấn đề. Diệp Thần tùy thời chú ý đến tình huống của A Ly.

Đám yêu thú hỗn chiến tranh đoạt, Diệp Thần kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.

Một chỗ cao trên sườn núi, tất cả người Thiên Khôi Tinh Tông tụ lại vớinhau, tổng cộng hơn một trăm người, trong đó có hơn hai mươi cái làtrọng yếu nhất trong những người này, trong đó có ba lão giả râu tóc bạc trắng, áo bào trắng không gió mà bay, tản ra uy thế kinh người, cả balà Địa tôn cấp cường giả.

- Mấy vị trưởng lão, đồ vật đã mất.

Một thanh niên bị thương nặng chán nản nói, hắn bị mấy tên đồng môn dắtdíu lấy, trên người bị Yêu Lang cắn bị thương vài chỗ, ngực bị đánh mộtchưởng, nếu không phải ăn một viên thất phẩm đan dược Tục Mệnh Đan, sợrằng đã sớm bỏ mình.

Lúc bảy ngày trước, người Thiên Khôi Tinh Tông đang thăm dò Hạ Địa Quỳnh Lâu, trong lúc vô tình phát hiện một cỗ thi thể trong dung nham, mặc dù cỗ thi thể này bị vây trong dung nham, lại như cũ bảo tồn hoàn hảo, áobào trên người cũng hủ hóa rồi, chỉ có cánh tay trái có một bao taythượng thấm, bao tay kia tạo hình cổ quái, phía trên hàm chứa huyền khíba động cực kỳ nồng nặc, chỉ là bọn hắn kiến thức có hạn, không cách nào điều tra ảo diệu bên trong, mà tông chủ của bọn họ lại ở trong chỗ càng sâu của Hạ Địa Quỳnh Lâu, nhất thời không cách nào liên lạc.

Bọn họ vốn là nghĩ đem thi thể mang đi, nhưng mà cỗ thi thể kia nặng vôcùng, căn bản đem bất động, chỉ đành phải buông tha, mất chín ngưu nhịhổ lực mới đem bao tay trên cánh tay thi thể lấy xuống, không nghĩ tớilại bị mấy con yêu thú trên bầu trời bắt gặp, ngay sau đó bọn họ liềngặp được rất nhiều yêu thú đuổi giết, sau tin tức lại bị người Thái ẤtKiếm Tông cùng Thanh Vân Tông biết, cho nên tình huống trở nên càng thêm hỗn loạn hỏng bét. Đồ vật trằn trọc lưu chuyển, người Thiên Khôi TinhTông hai lần đem đồ vật đoạt trở lại, nhưng không nghĩ tới cuối cùng đãmất.

- Đạo Khuê không cần lo âu, ta tự có biện pháp.

Một trưởng lão vuốt râu mỉm cười.

Nói chuyện chính là Thiên Khôi Tinh Tông tam trưởng lão Tịch Lệ, bộ dạng hắn vẫn có chút lão thần khắp nơi, hai Địa tôn cảnh trưởng lão kháccũng không có một tia kinh hoảng.

Cái thanh niên gọi Đạo Khuê kia nghe được Tam trưởng lão nói, sửng sốtmột chút, nghĩ đến lúc trước đồ vật này nọ ném hai lần, cũng vẫn bị bavị trưởng lão tìm trở lại, trong lòng có chút chợt hiểu ra.

- Chẳng lẽ là Thiên khôi bí...

Cuối cùng một chữ, bị hắn nuốt trở vào.

Ba vị trưởng lão khẽ mỉm cười, Thiên Khôi Tinh Tông truyền thừa mấy ngàn năm, trong tông có không ít bí pháp truyền thừa, những bí pháp này cócách dùng riêng biệt, trong đó có một loại bí pháp chính là dùng đểtruy tung.

Những người Thiên Khôi Tinh Tông này đem người bị thương đưa đi, còn lại một số người ở dưới sự hướng dẫn của ba vị Tôn cấp cường giả, rất nhanh triển khai hành động.

Còn lại lưỡng đại tông môn Thái Ất Kiếm Tông cùng Thanh Vân Tông ở trong quá trình tranh đoạt bao bố cùng đám yêu thú kịch chiến, tổn thươngthảm trọng, thấy bao bố bị đám yêu thú cướp đi, chỉ đành phải thôi,buông tha cho, rút lui đi rất xa.

Diệp Thần bám theo một đoạn, yêu thú hỗn chiến cực kỳ thảm thiết, dọcđường khắp nơi đều là thi thể vỡ vụn của Yêu Lang, sư tử cùng giác tê,máu tươi đầy đất, dĩ nhiên những yêu thú khác cũng là không ít.

Đánh tới cuối cùng, trên trăm con Yêu Lang hộ tống bao bố, thoát khỏi yêu thú còn lại truy tung, một đường chạy như điên.

A Ly đã đi theo bên cạnh đám Yêu Lang kia, tùy thời chuẩn bị xuất thủ.

Trong Yêu Lang, ngậm bao bố chính là một con Yêu Lang hình thể to lớn,đã không phải là một ít chỉ lúc trước rồi, ở chung quanh nó có nhóm lớn Yêu Lang hộ tống chạy như điên, đột nhiên cảm giác được cái gì, cước bộ dừng lại một chút, trong con ngươi tràn đầy vẻ mờ mịt, cái bao bố kiatừ trong miệng rơi xuống.

Một đạo bạch sắc chợt lóe lên, giống như Thiểm Điện, sưu một chút vọt tới bên cạnh cái bao bố kia, ngậm bao bố chạy ra ngoài.

Diệp Thần trong lòng vừa động, A Ly động thủ! Động tác của A Ly quá nhanh, những Yêu Lang kia căn bản phản ứng không kịp nữa.

Phát hiện A Ly đoạt đi bao bố, chung quanh đám Yêu Lang kia tức giận tru lên, hướng A Ly nhào tới.

Diệp Thần há lại sẽ khiến đám Yêu Lang này đắc thủ, hừ lạnh một tiếng, thần hồn hướng những Yêu Lang kia đưa tới.

Những Yêu Lang kia cảm nhận được thần hồn của Diệp Thần, nhất thời bịlàm cho sợ đến cả người phát run, vốn là Yêu Lang đội ngũ chỉnh tề,trong nháy mắt trở nên ngã trái ngã phải, một ít Yêu Lang trong chạytrốn ngăn không được cước bộ, quay cuồng đi ra ngoài, thình thịch thìnhthịch ngã chỏng vó.

Chương 148: "Thiên Hỏa" hộ tí

Chỉ chẳng qua là lộ ra một tia hơi thở Yêu Vương, trên trăm con Yêu Lang trong nháy mắt bị dọa đến tè ra quần, nào còn dám đuổi theo A Ly?

Ở dưới thần hồn của Diệp Thần hộ tống, A Ly cực kỳ nhanh hướng Diệp Thần chạy tới, sưu một chút nhảy lên đầu vai Diệp Thần.

Diệp Thần đem cái bao bố kia đón ở trong tay, đưa vào trong Càn Khôn túi nhét một chút, nhét vào không lọt, có rất ít đồ vật không cách nào bỏ vào trong Càn Khôn túi, chung quanh đây khắp nơi đều là yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cường giả, đụng phải yêu thú cùng Huyền thú cũng không có quan hệ gì, nếu bị nhân loại cường giả phát hiện thì phiền toái, Diệp Thần cũng bất chấp đi xem là vật gì, đem bao bố nhét trong ngực, sau đó sẽ cực kỳ nhanh lao đi.

Hắc Ưng, Hỏa Linh Điêu, Tuyết Ngân Điêu đám thủ hạ yêu thú của Diệp Thần theo đuôi ở phía sau hắn.

Thần hồn quét qua, đụng phải nhân loại cường giả liền xa xa tránh ra, đụng phải yêu thú, Huyền thú liền trực tiếp xua tan, trong tầng 2 Hạ Địa Quỳnh Lâu một đường chạy như điên, nơi này yêu thú, Huyền thú hoành hành, lại có nhiều nhân loại cường giả như vậy, vạn nhất động tĩnh quá lớn, đem những cường giả kia đưa tới thì phiền toái, nếu cầm đồ vật này nọ, trước đi núp rồi hãy nói, xem một chút có cơ hội từ tầng một Hạ Địa Quỳnh Lâu rời đi hay không!

Phía trước phát hiện một cái đầm sâu, trong đầm ở Hạ Địa Quỳnh Lâu, thường thường gặp một chút yêu vật hoạt động, Diệp Thần không chút nghĩ ngợi, tung người nhảy vào trong đàm, vận chuyển lên Thủy Thần Quyết, lặn xuống mấy chục thước, ở trong một cái khe giấu kỹ.

Trong đầm nước vô số yêu vật đang không ngừng lượn qua lượn lại, Diệp Thần vận dụng lên thần hồn, vờn quanh quanh người, những yêu vật kia liền không dám nhích tới gần, A Ly thật chặt nắm bả vai Diệp Thần, cũng là không nhúc nhích.

Hắc Ưng một đám thủ hạ Diệp Thần chính là yêu thú xa xa tản ra, ở phụ cận bồi hồi.

Một lũ yêu thú, Huyền thú ở chung quanh sưu tầm, cũng không biết bao bố bị người nào cầm đi, chỉ có thể đi phạm vi lớn hơn nữa tìm kiếm, dần dần, chung quanh đây hoạt động yêu thú, Huyền thú cùng nhân loại cường giả càng ngày càng ít.

- Tìm thời cơ có thể đi ra ngoài, trực tiếp về tầng một Hạ Địa Quỳnh Lâu!

Nơi xa, người Thiên Khôi Tinh Tông ngừng lại.

- Tịch Lệ, thế nào?

Một lão giả tóc tai bù xù hỏi, hắn là Thiên Khôi Tinh Tông Nhị trưởng lão Tịch Dương.

- Cái kia đoạt bao bố không biết là người hay yêu thú, hắn dừng lại rồi, đang núp ở một nơi ngoài ba dặm.

Con mắt Tịch Lệ kia khép hờ, nhưng ngay sau đó mở mắt nói.

- Bây giờ phải làm sao?

- Nếu đối phương trốn đi, bây giờ chúng ta đi qua cướp đoạt, tất sẽ khiến một phen tranh đấu, nhất định sẽ lần nữa đem yêu thú và những người khác đưa tới, chẳng thà trước chờ xíu, chờ đám yêu thú còn có người Thái Ất Kiếm Tông, Thanh Vân Tông tản đi rồi hãy nói!

Tịch Lệ nói, phương pháp này ổn thỏa hơn.

Lời nói của Tịch Lệ lập tức chiếm được mọi người nhận đồng, bọn họ để cho môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông tản mát đi ra ngoài, rơi lả tả khắp các nơi, mơ hồ đem Diệp Thần vây quanh ở chính giữa, tránh cho Diệp Thần chạy trốn.

Diệp Thần tiềm ẩn ở trong đầm nước, thần hồn bay lên đến không trung, quét nhìn chung quanh, chỉ thấy yêu thú cùng Huyền thú đều đã tản đi, người Thái Ất Kiếm Tông cùng Thanh Vân Tông cũng đã đi xa, duy chỉ còn dư lại người Thiên Khôi Tinh Tông còn đang ở phụ cận sưu tầm cái gì. Chung quanh đây khắp nơi đều là người Thiên Khôi Tinh Tông, chừng hơn một trăm người, còn có ba Địa tôn cấp cường giả!

Người Thiên Khôi Tinh Tông càng lợi hại, cũng không dám hạ đến trong đầm nước, qua nửa giờ nếu mình còn không hiện thân, người Thiên Khôi Tinh Tông hẳn là sẽ rút lui a.

Nghĩ tới đây, Diệp Thần đem thần hồn thu vào, sờ sờ bao bố trong ngực, trong bao vải này cũng không biết là vật gì.

Diệp Thần có chút kiềm nén không được lòng hiếu kỳ, đem bao bố lấy đi ra ngoài, bao bố đã ướt đẫm rồi, nơi này quá mức hắc ám, không có một tia ánh sáng, Diệp Thần dùng thần hồn đưa mắt nhìn, đem bao bố mở ra, bên trong xuất hiện một bao tay, bao tay này chỉ có một cái, không biết là dùng tài liệu gì chế luyện mà thành, mỏng đến cơ hồ trong suốt, phía trên mơ hồ có quang hoa thần bí lưu chuyển, tản ra một cổ hơi thở huyền khí nồng nặc, biên giới thêu một ít văn tự đồ án kỳ quái, hết sức cổ xưa, không cách nào phân biệt, loáng thoáng có thể nhận được hai chữ đơn giản nhất "Thiên Hỏa ".

Niên đại cái bao tay này, nói vậy đã vô cùng cổ xưa.

Lôi kéo một chút, bao tay vô cùng mềm mại bền bỉ, tâm niệm vừa chuyển, Diệp Thần từ trong Càn Khôn túi lấy ra Phá Ngục Kiếm, hướng bao tay chém xuống, chỉ nghe đinh một tiếng, một kiếm này chém ở trên cánh tay, bao tay vẫn không nhúc nhích, ngược lại tay phải nắm Phá Ngục Kiếm bị chấn có chút tê dại.

Hảo bảo bối! Phẩm cấp bao tay này, hẳn là còn trên Phá Ngục Kiếm cùng hạt châu màu đen.

Trong lòng Diệp Thần vui mừng, xem ra bao tay này hẳn là một linh bảo không tệ, tác dụng phòng hộ vẫn là tương đối mạnh.

Trừ phòng hộ, Diệp Thần cảm thấy nó khẳng định còn có một chút tác dụng khác.

Không biết mình có thể mang hay không.

Diệp Thần đang muốn đem tay trái xuyên thấu trong bao tay, chỉ thấy bao tay đột nhiên bốc lên một đạo huyết quang kinh người, ông một tiếng, thứ gì thật giống như cương châm, đâm vào đầu óc Diệp Thần, bao tay này phảng phất có một ít linh tính, muốn rời tay đi vậy.

Là khí linh trong bao tay!

Bình thường vừa đến tam phẩm linh bảo, khí linh bên trong là vô ý thức, sau khi tới tam phẩm, mới có thể sinh ra một tia ý thức, bất quá bình thường sẽ không quá mức mãnh liệt, trên ngũ phẩm, mới có thể tạo thành khí linh phi thường mạnh.

Chẳng lẻ bao tay này, là linh bảo ngũ phẩm trở lên sao?

Thế gian này số lượng linh bảo cực ít, một nhất phẩm linh bảo là có thể đổi lấy mấy vạn viên Tụ Khí Đan, giống như Diệp gia bảo gia tộc nhỏ như vậy, là khẳng định dùng không nổi, cho dù một ít đại gia tộc, đại tông môn, cũng chỉ có số ít mấy đệ tử trọng yếu mới có loại vật linh bảo này, bình thường cũng là nhất phẩm, nhị phẩm cũng cực kỳ hiếm thấy.

Lúc trước Diệp Thần ở đáy sông mò không ít nhất phẩm linh bảo binh khí khôi giáp, bất quá những lính khí khôi giáp kia, cùng bao tay này hoàn toàn không là một tầng.

Bao tay càng không ngừng giãy dụa, Diệp Thần cảm giác được trong đầu đau đớn kịch liệt, làm sắc mặt hắn trắng bệch, cơ hồ muốn đem bao tay ném xuống.

Vật này không phải chuyện đùa, lúc này Diệp Thần mới ý thức tới, đồ chơi này tại sao phải bị nhiều cường giả tranh đoạt như vậy! Khí linh mạnh mẻ như thế, thật không hiếm thấy, nếu không phải thần hồn Diệp Thần cường đại, sợ rằng đã suy giảm tới hồn phách, biến thành ngu ngốc rồi.

Xèo xèo, A Ly thấy bộ dạng Diệp Thần thống khổ, lo lắng gọi kêu một tiếng, hồn niệm hướng bao tay đánh tới, thình thịch một tiếng, hồn niệm A Ly bị bắn ngược trở lại, thiếu chút nữa cháng váng đi qua.

Chương 149: Bao tay không gian

- Ta cũng không tin, ngay cả một cái khí linh như ngươi cũng thu thập không được!

Diệp Thần tức giận mà nghĩ, thúc dục phi đao trong đầu, phi đao ông mộttiếng, phát ra một tiếng vù vù, khí linh bao tay kia phảng phất cảm giác được đồ vật gì đáng sợ, sưu một chút rụt trở về, Diệp Thần đau đớn lậptức giảm bớt không ít.

Diệp Thần cảm giác được bao tay trong lòng bàn tay vẫn không ngừng phát run, giống như là sợ hãi cái gì, tâm niệmvừa động, đẳng cấp bao tay này cùng phi đao trong đầu hắn so sánh, vẫnlà kém nhiều lắm, chẳng qua là Diệp Thần có chút ngạc nhiên, phi đaotrong đầu mình, tại sao không có khí linh tương tự tồn tại.

Trước bất kể những thứ này, Diệp Thần thừa thắng xông lên, thần hồn hướng bao tay bao vây đi qua, xâm nhập trong bao tay, liền cảm giác được một đoàn hồng quang chói mắt, giống như là một ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt,hồng quang này phảng phất có một tia ý niệm như vậy tồn tại, chẳng lẻđoàn hồng quang này chính là khí linh sao?

Thần hồn đem đoàn hồng quang kia gắt gao bao lấy, cảm nhận được áp lực đến từ thần hồn DiệpThần, đoàn hồng quang kia càng không ngừng giãy giụa, muốn tránh thoát đi ra ngoài, thình thịch thình thịch, khí linh cùng thần hồn Diệp Thầnchạm vào nhau, sắc mặt Diệp Thần lại là một trận trắng bệch.

Linh hồn chiến đấu, so sánh với trên thực tế chiến đấu còn muốn kinh tâmđộng phách hơn, nếu Diệp Thần không cẩn thận, thần hồn bị thương tổn vậy thì thảm.

Thần hồn lại áp chế không nổi khí linh này!

Diệp Thần ngầm bực, khí linh này cũng quá cường đại đi, xem ra chỉ có phi đao trong đầu mới có thể chế trụ nó!

Đem một tia ý niệm của phi đao xuyên qua bao tay, đoàn hồng quang kia đangkhông ngừng giãy dụa, đột nhiên cảm thấy một cổ khí thế khiến nó sợ hãi, nó nhất thời rút lui mấy phần.

Thừa dịp lúc này, thần hồn DiệpThần chợt áp chế đi vào, hồi lâu, Diệp Thần cảm giác được thần hồn củamình cơ hồ sắp hỏng mất, hồng quang giãy dụa lúc này mới dần dần nhỏ rất nhiều, cuối cùng hoàn toàn bất động.

Diệp Thần rốt cục đem baovệ bọc ở trên cánh tay trái của mình, chẳng qua là bao tay này thư thưgiãn giãn, suy suy sụp sụp, căn bản xuyên không được, Diệp Thần khôngkhỏi cười khổ, bao tay này quá lớn, căn bản không cách nào mang! Thì ralà chủ nhân bao tay cánh tay tương đối tráng kiện, cánh tay Diệp Thầnnhỏ hơn một chút.

Đây cũng quá làm cho người ta buồn bực, chẳnglẻ muốn đem bao tay đổi ít một chút? Chẳng qua là bao tay này cũngkhông biết là tài liệu gì chế thành, làm sao đổi?

Đang ở DiệpThần buồn rầu hết sức, chỉ thấy bao tay dần dần thu nhỏ lại, giống nhưlà một lớp da, có mấy phần trong suốt, kín kẽ dán ở trên cánh tay tráiDiệp Thần, làm hắn hết sức khinh bạc.

Diệp Thần giật cánh tay,hết sức nhẹ nhàng, đối với hành động một chút cũng không có trở ngại.Nếu như không nhìn kỹ, căn bản nhìn không ra cánh tay trái đeo đồ phòngngự, dùng Phá Ngục Kiếm chém một chút, đinh một tiếng, một chút dấu vếtcũng không có để lại, lực đạo cũng bị tan mất hoàn toàn, tựa như ở trêncánh tay cào một chút.

Uy lực Phá Ngục Kiếm Diệp Thần là biết đến, nhưng phẩm cấp Phá Ngục Kiếm, cùng bao tay này so sánh, cũng là kém đến nhiều lắm.

Tuyệt, bao tay này thật tinh diệu vô song!

Từng đạo lưu quang ở trên bao tay hiện lên, giống như mạch máu thân thể conngười, cùng Diệp Thần sinh ra một tia liên hệ, tựa như là sinh trưởng ởtrên cánh tay trái Diệp Thần, có bao tay này, trong chiến đấu tuyệt đốicó thể phát huy ra tác dụng không tưởng được.

Diệp Thần bỗngnhiên có một loại cảm giác kỳ dị, đem ý niệm xâm nhập đến bên trong baotay, bên trong bao tay lại có một cái không gian thật lớn, phương viênvài trăm thước, bên trong có mười mấy tủ sắt chế tạo tỉ mỉ, ý niệm quétqua những tủ sắt kia, trong tủ thả đủ loại dược thảo, có dược thảo trânquý, cũng có dược thảo thường thấy nhất, sung túc có mấy vạn loại, mỗimột chủng cũng dự trữ rất nhiều, rất nhiều dược thảo Diệp Thần không thể phân biệt, chỉ là nghe thấy mùi thuốc kia, sẽ làm cho người cảm giáctâm thần sảng khoái, trung ương không gian bao tay đặt một cái lô đỉnhcự đại, lô đỉnh kia cao chừng hai người, không biết là dùng kim khí gìchế tạo, toàn thân đen nhánh, phía trên hiện đầy các loại đồ án hỏa hệyêu thú, lô đỉnh này phảng phất liền sinh trưởng ở bên trong không gianbao tay này, không cách nào di động.

Góc trên còn có một hộc tủ,phía trên có vài cuốn sách, Diệp Thần tùy ý lật nhìn một chút, phần lớnlà nói luyện đan như thế nào, còn có vài cuốn sách nói chính là xuất xứcác loại dược thảo, tình huống sinh trưởng, phương pháp nuôi trồng, khác còn có bản chép tay của chủ nhân bao tay du lịch….

Mấy quyểnsách luyện đan kia, Diệp Thần tạm thời còn xem không hiểu, so sánh vớiThái thượng đan đạo cao thâm hơn rất nhiều, luyện đan một đạo, muốn lĩnh hội, trừ tham khảo những thứ này ra, cần gấp nhất vẫn là muốn tự mìnhthực tế. Diệp Thần còn chưa bắt đầu luyện đan, thì không cách nào hiểunội dung phía trên giảng thuật.

Chủ nhân bao tay này, khi còn sống hẳn là một dược sư!

Cho dù Diệp Thần không học luyện đan, chỉ những dược thảo bên trong bao tay kia, cũng là một khoản tài phú khổng lồ, nếu như bán đi không biết cóthể đổi lại bao nhiêu Tụ Khí Đan, Ngưng Khí Đan, những đồ này mặc dùkhông thể để cho Diệp Thần phú khả địch quốc, cũng có thể phú giáp mộtphương. Dĩ nhiên, những dược thảo này Diệp Thần chắc là không bán đi,đợi sau này chính mình học luyện đan, hẳn là có thể cần dùng đến.

Khó có thể hình dung Diệp Thần giờ phút này hưng phấn, không nghĩ tới mộtchuyến hành trình Hạ Địa Quỳnh Lâu, lại có phát hiện bực này, nếu ngườiba đại tông môn biết được bên trong bao tay có nhiều thứ tốt như vậy,không biết sẽ là dạng phản ứng gì!

Bên trong bao tay có khônggian độc lập, khó trách không thể bỏ vào trong Càn Khôn túi, Diệp Thầnđem các bảo bối trong Càn Khôn túi tất cả đều chuyển dời đến bên trongbao tay, đem Tụ Khí Đan... những thứ không đáng giá ở lại trong Càn Khôn túi, Càn Khôn túi này không có cũng không sao, chỉ cần bao tay còn làđược.

Tay phải vuốt ve bao tay một chút, tựa như một tầng da thật mỏng, khóe miệng Diệp Thần khẽ mỉm cười, cầm quần áo kéo xuống, bao tay này hoàn toàn núp dưới quần áo, người bình thường rất khó phát hiện.

Phía trên truyền đến thanh âm một số người, Diệp Thần nhướng mày, đem thần hồn đưa ra ngoài.

Biên giới đầm nước vây quanh một nhóm người, có khoảng hơn ba mươi, là người Thiên Khôi Tinh Tông, ba Tôn cấp cường giả kia đều ở đó.

- Đồ vật này nọ ở trong đầm nước kia!

Tịch Lệ nhắm mắt lại cảm giác một chút, bỗng dưng mở mắt nói.

- Chẳng lẻ những yêu thú kia ở lúc tranh đoạt, đem đồ vật đánh rơi vào trong đầm nước?

Tịch Dương cau mày nói, hắn vòng quanh đầm nước đi vài bước, đầm nước nàysung túc sâu vài chục mét, Hạ Địa Quỳnh Lâu bất kỳ một đầm nước sôngngòi nào, cũng là địa phương yêu vật tụ tập, vô cùng nguy hiểm, coi nhưlà Tôn cấp cường giả, cũng không dám dễ dàng hạ đến trong đầm nước.

Chương 150: Ngàn năm thi độc

- Có khả năng này, không có yêu thú tranh đoạt, đem đồ vật từ trong đầm nước vớt lên, thật cũng không quá phiền toái!

Tịch Lệ trầm tư.

- Đầm nước này không biết sâu cạn, bên trong tình huống như thế nào, phải có người đi điều tra một phen a!

Một đám môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông hai mặt nhìn nhau, đáy đầm nước nàycũng không biết tụ tập bao nhiêu yêu vật, cho dù chỉ là yêu vật thậpgiai, cũng đủ để cho bọn họ chết dỡ, nếu có yêu vật cao cấp hơn, kianhất định phải chết, ai dám đi xuống?

Đông đảo môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông nghị luận rối rít.

Thần hồn Diệp Thần nghe được những người Thiên Khôi Tinh Tông kia nói, trong lòng nghi ngờ, những người Thiên Khôi Tinh Tông này là thế nào tìm được đầm nước này? Lúc hắn giấu vào đầm nước, dùng thần hồn xác nhận qua,chung quanh không có bất kỳ người phát hiện, tại sao những người khácđều đi, chỉ có người Thiên Khôi Tinh Tông tìm tới đây?

Nghĩ lại, chẳng lẻ người Thiên Khôi Tinh Tông ở trên bao tay để lại ký hiệu gì, lúc này mới truy tung tới đây?

Nghĩ tới đây, Diệp Thần lập tức vươn cánh tay trái ra, dùng thần hồn ở mỗimột chỗ trên bao tay tinh tế quét qua, rốt cục ở góc trên bao tay, pháthiện một tia khí tức không thuộc về bản thân bao tay, là một tia Mộc hệhuyền khí, nếu như không phải cẩn thận xem xét, thường nhân căn bảnkhông thể nhận ra một luồng mộc hệ huyền khí này!

Là người Thiên Khôi Tinh Tông bố trí ký hiệu, cho nên bọn họ mới truy tung đến nơi này!

Diệp Thần ngầm bực, lúc trước mình thức sự quá khinh thường, vốn không nghĩtới có người ở trên bao tay động tay động chân! Nếu là trước phát hiện,hắn là có thể đem một tia mộc hệ huyền khí này xóa đi!

Bây giờ đem một tia mộc hệ huyền khí này xóa đi, không thể nghi ngờ sẽ khiến đám người Tịch Lệ chú ý.

Đầm sâu này không có lối ra khác, người Thiên Khôi Tinh Tông đem đầm nướcvây quanh nước chảy không lọt, hắn nhất thời bán hội là ra không được!

Suy nghĩ một chút, trong đầm nước yêu vật hoành hành, người Thiên Khôi Tinh Tông chưa chắc dám hạ đến trong đầm nước!

Diệp Thần nghĩ ngợi nên như thế nào chạy trốn, Thiên Khôi Tinh Tông quánhiều người rồi, hơn nữa có ba Tôn cấp cường giả, cho dù có mấy thậpgiai yêu thú phụ trợ, cũng đánh không lại Thiên Khôi Tinh Tông nhiềungười như vậy!

Đang ở lúc Diệp Thần suy tư, Tịch Lệ nhìn lướt qua ba môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông bên cạnh nói:

- Lâm Dịch, Lâm Húc, Lâm Phá, ba người các ngươi đi xuống xem một chút, có tin tức gì phải lập tức hồi báo!

Lâm Dịch, Lâm Húc cùng Lâm Phá thấy ánh mắt Tịch Lệ hướng mình liếc tới,nhất thời có chút cảm giác không ổn, nghe được Tịch Lệ nói, mặt cũngxanh rồi, sư phó ba người bọn hắn là Lục trưởng lão, cùng Tịch Lệ khôngcùng, sư phụ không có ở đây, Tịch Lệ đây rõ ràng là muốn mượn cơ hộidiệt trừ dị kỷ! Nhưng mà dưới tình huống như vậy, bọn họ không thể cảilời Tịch Lệ ra lệnh, nếu không xem như phản bội tông môn, Tịch Lệ có thể tại chỗ giết chết bọn họ!

Ba người trong lòng buồn bực, nhìn nhau cười khổ, đi tới bên đầm nước,tung người nhảy xuống, phù phù phù phù, bọt nước văng khắp nơi.

Đám người còn lại vây quanh ở bên đầm nước, xem xét tình huống bên trong, ba người Lâm Dịch càng lặn càng sâu.

Có người Thiên Khôi Tinh Tông đi xuống!

Diệp Thần mặt nhăn một chút, đi chỗ càng sâu bơi đi, dụng thần hồn đem mộtđoàn yêu vật đuổi hướng người ba Thiên Khôi Tinh Tông kia.

Vô sốyêu vật phóng mạnh về ba người Lâm Dịch, ba người Lâm Dịch đang lặnxuống, đột nhiên cảm giác được vô số bóng ma hướng mình tuôn đi qua, hùdọa đến sắc mặt trắng bệch, nào còn dám tiếp tục đi xuống, rối rít hướng trên mặt nước bơi đi.

Rầm rầm, Lâm Húc cùng Lâm Phá bị một ít yêu vật bắt được, lôi vào trong nước.

Hai người phía sau mất mạng vào miệng yêu vật, Lâm Dịch bị làm cho sợ đếnhồn phi phách tán, vận dụng huyền khí chợt chạy ra khỏi mặt nước.

Nhưng vẫn có hai con yêu vật bắt được chân Lâm Dịch, đang liều mạng đem hắn kéo xuống.

- Nghiệt súc!

Tịch Dương khẽ quát một tiếng, một cái Hỏa chưởng đánh ra, đem hai con yêuvật phách tán, lúc này Lâm Dịch mới chật vật chạy lên bờ, bị làm cho sợđến cả người phát run, ánh mắt hắn nhìn về phía Tịch Lệ, trong con ngươi hiện lên một tia cừu hận tận xương.

Ba người đi xuống, chỉ còn lại có một người đi lên, một đám môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông tất cả đều biến sắc.

Tịch Lệ nhàn nhạt nhìn lướt qua Lâm Dịch, cười lạnh một tiếng, quay đầu đối với đông đảo môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông nói:

- Đầm nước này nguy cơ tứ phía, để cho Thổ Hồ Thử đi về phía tông chủ chí tôn báo tin, để cho tông chủ tới đây.

- Vâng!

Rất nhanh, một môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông lấy ra một con Thổ Hồ Thử cấpba, chỉ Thổ Hồ Thử kia cực kỳ nhanh chui vào trong một cái khe chạy mất.

Người Thiên Khôi Tinh Tông muốn đem tông chủ của bọn họ mời tới? Trong lòngDiệp Thần giật mình, lúc trước Ân vương gia đã nói, tông chủ ba đại tông môn cũng là Thiên tôn cấp cường giả!

Sắc mặt Diệp Thần đại biến, Địa Tôn cấp cường giả, đã không phải là hắn có thể đối phó rồi, huốngchi Thiên tôn cấp cường giả, nếu như Thiên tôn cấp cường giả tới đây,hắn càng không có khả năng chạy mất!

Trong đàm này mặc dù có rấtnhiều yêu vật, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản Địa Tôn cấpcường giả, nếu Thiên tôn cấp cường giả tới đây, những yêu vật này mộtchút chỗ dùng cũng không có!

Thổ Hồ Thử kia hẳn là đi báo tinrồi, Thiên Khôi Tinh Tông tông chủ tới đây hẳn là còn phải cần mộtkhoảng thời gian, nhất định phải ở trước khi Thiên Khôi Tinh Tông tôngchủ đến chạy mất!

Diệp Thần đầu óc xoay chuyển thật nhanh, một cái ý niệm ở trong đầu hiện lên.

Bên đầm nước, ba người Tịch Lệ vòng quanh đầm nước quay một vòng.

Tịch Lệ cau mày nói:

- Kỳ quái, bao tay kia cũng không phải là tĩnh bất động, lại di động năm sáu thước.

- Làm sao như vậy? Theo lý thuyết yêu vật chỉ cắn nuốt khí tức sinh linh, không thể nào đối với bao tay loại vật chết này cảm thấy hứng thú!

Tịch Dương nghi hoặc nói, nếu như không phải là yêu vật di động bao tay,chẳng lẽ là nhân loại hoặc là yêu thú cướp được bao tay kia, sau đó núp ở đáy đầm?

Nếu như là nhân loại hoặc là yêu thú, làm sao có thểnúp ở đáy đầm mà không bị yêu vật công kích? Chẳng lẻ trên tay đốiphương có cái gì có thể làm cho yêu vật rời xa linh bảo?

Tịch Lệ cùng Tịch Dương liếc nhau một cái, tựa như trao đổi cái tin tức gì, Tịch Lệ đánh một thủ thế.

Tịch Dương hội ý, gật đầu nói:

- Ta hiểu được!

Hắn cận thận từng chút một từ trong Càn Khôn túi lấy ra một cái bình ngọc,cẩn thận mở bình ngọc ra, một cổ mùi hôi gay mũi truyền ra ngoài.

Thần hồn Diệp Thần đang chú ý đến ba người Tịch Lệ, thấy Tịch Dương lấy ramột cái bình nhỏ, chất lỏng bên trong màu xanh biếc, mặt liền biến sắc,là độc! Mấy lão già này thủ đoạn thật âm độc!

Độc dược... Đồ vật này đối với yêu vật không có gì dùng, nhưng đối với nhân loại cùng yêu thú, lại là sát khí trí mạng!

Chương 151: Chuồn mất

Trên mặt Tịch Dương có mấy phần bộ dạng không bỏ, cắn răng một cái đemchất lỏng trong bình đổ xuống trong đầm nước, chỉ thấy nước hồ chạm đếnchất lỏng kia, trong nháy mắt biến thành một mảnh màu xanh biếc, hơn nữa đang không ngừng hướng bốn phía khuếch tán, đoán chừng dùng không đượcbao lâu sẽ khuếch tán tới cả đầm nước.

- Cho ngươi nếm thử ngàn năm thi độc lợi hại!

Tịch Dương âm hiểm cười một tiếng.

Đang ở nháy mắt Tịch Dương đem thi độc ngã vào trong nước hồ, thần hồnDiệp Thần vừa động, đã đem một tia mộc hệ huyền khí trên bao tay kia xóa đi, thúc dục Thủy Thần Quyết, giống như cá lội, cực kỳ nhanh hướng mặtnước phóng đi.

Thừa dịp thi độc còn không có khuếch tán tới cả mặt đầm, đây là cơ hội cuối cùng!

Mắt thấy sẽ phải đến mặt nước rồi, Diệp Thần khẽ quát một tiếng, Nộ Toái Sơn Hà!

Đem huyền khí toàn thân ngưng tụ ở chung một chỗ, một chưởng đánh đi ra ngoài.

Đám người Tịch Lệ, Tịch Dương, Tịch Phong đang chú ý đến tình huống thiđộc khuếch tán trên mặt nước, đúng lúc này, trong đầm nước đột nhiênnhấc lên một cột nước tráng kiện, hướng bọn họ bắn nhanh mà đến, bangười trong nháy mắt biến sắc.

Đây cũng không phải là cột nước bình thường, mà là cột nước hỗn hợp ngàn năm thi độc a!

- Nhanh tránh!

Tịch Lệ, Tịch Dương, Tịch Phong rối rít đánh ra từng đạo chưởng phong,một bên thúc dục thuần dương cương khí hộ thể, một bên né tránh nước hồvẩy ra mà đến.

Ba Tôn cấp cường giả là tránh né được, nhưng mà những người khác củaThiên Khôi Tinh Tông lại không may mắn như thế, một ít thập giai cao thủ bị nước hồ vẩy ra bắn trúng, trên người nhất thời bốc lên từng đạo khói trắng, một đám đau đến kêu thảm thiết ngã xuống đất.

Diệp Thần đã từ một chỗ mặt nước sạch sẽ chạy ra khỏi đầm nước, thấythảm trạng của những môn nhân Thiên Khôi Tinh Tông bị nước hồ vẩy đến,trong lòng rùng mình, ngàn năm thi độc này quả nhiên lợi hại, nếu mìnhchậm một bước, ngàn năm thi độc khuếch tán tới toàn bộ đầm, Diệp Thần có thể tưởng tượng sẽ là loại tình huống gì.

Đám người Thiên Khôi Tinh Tông này thật là ác độc!

- Đồ vật ở trong tay tiểu tử kia!

- Đừng cho hắn chạy!

Tịch Lệ, Tịch Dương, Tịch Phong dừng lại cước bộ, thấy Diệp Thần lao ramặt nước, giận quát một tiếng, một đám bắn lên, huy chưởng hướng DiệpThần công tới.

- Tiểu tặc, lại dám đả thương đệ tử Thiên Khôi Tinh Tông ta, lưu mạng lại!

Thuần dương cương khí trên người Tịch Dương quét ngang đi, hộ thể cươngkhí trong cơ thể Địa tôn cấp cường giả đã hoàn toàn chuyển hóa thànhthuần dương cương khí, so sánh với cương khí bình thường muốn cô đọngnhiều lắm, thuần dương chưởng kình xuyên suốt mà đến.

Một Địa tôn cấp cường giả Diệp Thần còn chịu không được, huống chi ba Tôn cấp cường giả!

Nếu đón đở một chưởng của Địa tôn cấp cường giả, tất nhiên hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Thập giai cùng Ttôn cấp trong lúc đó, kém khôngphải là nhỏ tí tẹo!

- Muốn ta để mạng lại, phải xem các ngươi có bổn sự kia hay không!

Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, một chưởng phách về phía mặt hồ, hồ nướchướng bốn phía bắn nhanh ra, phóng mạnh về đám người Tịch Dương.

Đám người Tịch Dương thấy hồ nước bắn nhanh mà đến, thân thể dừng lại,ngàn năm thi độc này có thể hủ thực hộ thân cương khí, ngay cả bọn họnhững Tôn cấp cường giả này cũng không dám khinh thường.

Bọn hắn dừng lại chốc lát, Diệp Thần mượn lực đạo một chưởng này, chợt dâng lên cao hơn mười thước.

Ba người Tịch Dương đem hồ nước phách tán, ngẩng đầu nhìn lại, đang muốn bay lên chặn Diệp Thần lại.

- Đám lão đầu tử Thiên Khôi Tinh Tông, đón thêm một chiêu!

Diệp Thần cười hắc hắc, một vật màu đen hướng Tịch Dương bay tới, chính là Lôi Chấn Tử!

- Chút tài mọn!

Tịch Dương hừ lạnh một tiếng, vung lên chưởng kình đem vật kia vỗ ra,oanh một tiếng nổ đùng, Lôi Chấn Tử ở bầu trời nước hồ nổ bung.

Uy lực Lôi Chấn Tử nổ tung, chỉ tương đương với một kích của cấp chíncao thủ, nhưng mà ở trên bầu trời đầm nước nổ bung, hiệu quả vẫn làtương đối kinh người, sóng xung kích nổ tung tạo thành cột nước ngậptrời, hướng đám người Tịch Dương dũng mãnh lao tới.

Lại là loại chiêu số này! Nước hồ kịch độc hướng mình mãnh liệt mà đến,ba người Tịch Dương nào dám khinh thường, vội vàng huy chưởng đem nướchồ bắn nhanh mà đến đánh bay, tự lo không xong.

Tịch Lệ cùng Tịch Phong thực lực hơi kém, bị nước hồ dính đến chút ít,một đám nhe răng nhếch miệng, ngàn năm thi độc này coi như là Tôn cảnhcường giả thuần dương cương khí, cũng rất khó ngăn cản, một đám vội vàng ăn giải dược.

Bọn họ làm sao cũng không nghĩ tới, ở trong đầm nước hạ độc lại là muadây buộc mình, nước hồ kịch độc này liên tiếp bị Diệp Thần lợi dụng.

Đang ở ba người Tịch Dương mệt mỏi ngăn cản nước hồ kịch độc, chiêmchiếp, trên bầu trời truyền đến mấy tiếng chim hót, một con Hắc Ưng cùng một con Hỏa Linh Điêu bay đến bầu trời Diệp Thần, Diệp Thần một tay nắm chân Hắc Ưng, một tay nắm chân Hỏa Linh Điêu.

- Ba vị trưởng lão Thiên Khôi Tinh Tông, sau này còn gặp lại!

Tiếng cười của Diệp Thần từ không trung truyền đến.

- Muốn đi, không dễ dàng như vậy!

Ba người Tịch Dương vẫn chỉ là Địa tôn cảnh giới, không cách nào ngựkhông phi hành, bất quá bọn hắn có thể nào cam tâm bị Diệp Thần chạy mất như vậy.

Tịch Lệ chợt bắn lên, từ trong lòng ngực móc ra một món đồ, tay phải run lên, món đó kia hóa thành một đạo tàn ảnh, hướng Diệp Thần kích bắn đi:

- Tiểu tử ghê tởm, cho ngươi kiến thức Hỏa Lôi Toa lợi hại!

Tiếng gió gào thét mà tới, thần hồn Diệp Thần quét qua, phát hiện là một đạo thiết thoi, phía trên điện quang lượn lờ, ánh lửa thoáng hiện, Tịch Lệ này lại có ám khí bực này, hắn tay trái bắt được chân Hỏa Linh Điêu, ý niệm vừa động, Phá Ngục Kiếm trong không gian bao tay lập tức xuấthiện ở trong tay phải, chợt hướng Hỏa Lôi Toa kia chém tới.

Thình thịch một tiếng nổ vang, Hỏa Lôi Toa bị Phá Ngục Kiếm một kiếmchém rách, trên không trung nổ tung, mảnh vụn văng khắp nơi. Cánh tayphải Diệp Thần tê dại, Phá Ngục Kiếm cơ hồ rời tay bay đi, trên Hỏa LôiToa ẩn chứa huyền khí cường đại, làm bộ ngực Diệp Thần buồn bực, suýtnữa trọng thương.

Cách xa như vậy, Hỏa Lôi Toa này lại còn có uy lực bực này, thực lực Tôn cấp cường giả quả nhiên mạnh mẽ.

Hắc Ưng cùng Hỏa Linh Điêu mang theo Diệp Thần bay vào bầu trời tối như mực, độ cao nhanh chóng kéo lên, càng bay càng xa.

Thấy Hỏa Lôi Toa bị Diệp Thần một kiếm chém vỡ, trong lòng Tịch Lệ rỉmáu, Hỏa Lôi Toa này là một kiện nhất phẩm linh bảo, tài liệu chế luyệncực kỳ hiếm thấy, ít nhất giá trị tám chín vạn Tụ Khí Đan, tuy nói hắnlà trưởng lão Thiên Khôi Tinh Tông, một món đồ như vậy đối với hắn mànói, cũng là bảo bối cực kỳ cần.

Thanh kiếm trong tay Diệp Thần kia rốt cuộc là bảo bối gì, một kiếm chém vỡ Hỏa Lôi Toa, ít nhất hẳn là tam phẩm linh bảo trở lên! Cả Thiên Khôi Tinh Tông cũng chỉ có năm kiện tam phẩm linh bảo mà thôi!

Tịch Lệ không khỏi mắng một tiếng.

Sắc mặt Tịch Dương xanh mét, không nghĩ tới cư nhiên bị Diệp Thần ở dưới mí mắt chạy mất, ngay cả Tịch Lệ Hỏa Lôi Toa cũng bị phá hủy, nói:

- Nhanh một chút xem hắn bay hướng nào!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!