Virtus's Reader
Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 229: CHƯƠNG 229: HOÀN MỸ ÁM SÁT (2)

Ads Diệp Thần xuất hiện ở trong hoa viên, thần hồn quét qua, đã khóa vị trícủa Khâu Anh, chứng kiến Khâu Anh, Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, hôm naysẽ là tử kỳ của ngươi! Tất cả vị trí thủ vệ đều bị Diệp Thần thấy nhấtthanh nhị sở, kể cả những hộ vệ che dấu kia, hắn vài cái lên xuống,hướng phương hướng thư phòng chạy đi.

Trong đôi mắt A Ly hiện lên trận trận hào quang thần bí, nó đã bắt đầu thi triển ảo thuật.

Diệp Thần từ trước mặt những hắc giáp hộ vệ kia xẹt qua, những hắc giáphộ vệ kia y nguyên vẫn không nhúc nhích dừng ở phía trước, trong mắt bọn họ, bọn họ nhìn qua y nguyên chỉ là tiểu viện yên tĩnh, Diệp Thần hoàntoàn chính là một người trong suốt, bất quá là mang theo một hồi gió nhẹ thổi qua mà thôi.

- Đã canh ba ngày rồi.

Một hộ vệ tức giận nhẹ giọng chửi bới.

- Mẹ nó, tiểu tử Hàn Lục kia như thế nào còn chưa tới nhận ca.

- Tiểu tử kia sẽ không còn nằm ở trong chăn đàn bà nào đó a!

Bên cạnh vài cái hộ vệ phát ra tiếng cười dâm đãng trầm thấp.

Bọn họ nói chuyện phiếm, hoàn toàn nhìn không được Diệp Thần gần trong gang tấc.

Diệp Thần đến bên ngoài thư phòng, trong bóng tối vị trí thập giai sơ kỳ cao thủ còn có chín cửu giai đỉnh phong cao thủ kia, đều bị thần hồncủa Diệp Thần tập trung, A Ly sưu một tiếng nhảy đi ra ngoài.

Bất quá một lát, thập giai sơ kỳ cao thủ cùng chín cửu giai đỉnh phong cao thủ kia đều trúng A Ly ảo thuật.

Trước mắt A Ly đã là thập giai đỉnh phong, người dưới thập giai đỉnh phong, đối mặt A Ly ảo thuật đều không hề có kháng tính!

Cùng Khâu Anh chỉ có 10 bước xa, Diệp Thần lấy ra Phá Ngục kiếm, bỗngnhiên một cước đá văng đại môn thư phòng, một đạo kiếm quang tựa nhưkinh hồng, đâm về Khâu Anh.

Khâu Anh đột nhiên nghe được tiếng vang, bỗng dưng mở to mắt, chứng kiến ánh mắt sáng như tinh thần của Diệp Thần trong đêm tối, trong lòng giật mình, thất thanh nói:

- Là ngươi Diệp…

A Ly tránh ở một bên khác, trong đôi mắt đột nhiên thần quang đại phóng.

Khâu Anh mới nói đến một nửa, còn không có giãy dụa đứng dậy, ánh mắtđột nhiên có chút hoảng hốt. Chính là ngây người một lúc trong nháy mắtnày, ở cao thủ trong lúc đó, trong nháy mắt, liền có thể quyết định sinh tử!

Giống như điện quang hỏa thạch!

Phá Ngục kiếm vô cùng sắc bén, hóa thành một đạo tàn ảnh ngay cả con mắt cũng bắt không đến.

Phốc!!!

Một tiếng trầm đục.

Diệp Thần một kiếm xuyên thủng mi tâm của Khâu Anh, thần sắc Khâu Anhtrong nháy mắt cứng lại trên mặt, mi tâm một giọt huyết chậm rãi chảyxuống, con mắt từ sáng ngời chuyển thành ảm đạm.

Khâu Anh tung hoành mấy chục năm, làm thập giai đỉnh phong cường giả,kinh nghiệm chiến đấu không dưới mấy ngàn, tại Tây Vũ đế quốc càng làquyền cao chức trọng, ngồi vào vị trí Tả Thừa Tướng, phỏng chừng hắnchẳng thể nghĩ tới, mình có một ngày rõ ràng sẽ chết ở trong thư phòng!Chết ở trong tay một tiểu tử mới mười bảy tuổi miệng còn hôi sữa!

Trong nháy mắt bị Diệp Thần vừa đến xuyên thủng mi tâm, hắn cũng đã đánh mất năng lực tự hỏi, trên mặt thậm chí không kịp toát ra một tia khôngcam lòng!

Diệp Thần một kiếm kia quá là nhanh, tăng thêm A Ly ảo thuật, Khâu Anh căn bản không có cơ hội phản kích nào.

Sưu một tiếng, Diệp Thần nhảy ra cửa sổ đằng sau thư phòng, vài cái nâng lên, biến mất ở trong bóng đêm mênh mông.

Khâu Anh y nguyên ngồi ở trên bồ đoàn, tựa như còn đang nhập định tuluyện, sau nửa ngày, Diệp Thần biến mất, lúc này đầu của hắn mới bỗngnhiên rơi xuống.

Diệp Thần ly khai Khâu Anh phủ đệ, qua ước chừng nửa phút, lúc này A Lymới sưu sưu, nhảy tới trên bờ vai của Diệp Thần, Diệp Thần bắt lấy móngvuốt Hắc Ưng, Hắc Ưng lăng không bay lên.

Qua đại khái mười phút, có một hộ vệ phát hiện thư phòng khác thường,vọt lên tiến đến, bọn họ phát hiện, Tả Thừa Tướng Khâu Anh đã chết!

- Có thích khách!

Tiếng gào bén nhọn vang lên.

Rất nhanh, Khâu Anh quý phủ đèn đuốc sáng trưng, nhưng mà người ám sát Khâu Anh sớm đã không biết tung tích.

- Hoàn mỹ! Xong việc phủi áo đi, ẩn sâu công cùng danh, đây là cảm giác hiệp khách trong truyền thuyết sao?

Trong bầu trời đêm Diệp Thần nhìn Khâu Anh phủ đệ phía dưới loạn thành một đoàn, thì thào cười nói.

Khâu Anh vừa chết Diệp Thần cũng coi như bỏ đi một cọc tâm sự, mặc choai bị người âm tàn như Khâu Anh nhìn chằm chằm vào, toàn thân đều khôngthoải mái.

Diệp Thần trở lại biệt viện, cầm quần áo thay, ném vào trong không gianbao tay, A Ly cũng ở trong hồ tẩy đi nước mực trên người, Diệp Thần nhìn thời gian một chút, lúc này mới qua năm mười phút mà thôi, so với trong dự đoán phải nhanh rất nhiều, dạo chơi hướng phòng luyện đan đi đến.

- Diệp Thần, tại sao lại trở lại?

Lê Hủ chứng kiến Diệp Thần, khẽ mĩm cười nói.

- Ta ở trong phòng tu luyện, đột nhiên nghĩ đến một ít nghi hoặc trong luyện đan, cầm vài cuốn sách đi xem một cái.

Diệp Thần nói, tìm kiếm một chút, cầm vài cuốn sách, xoay người lại trởvề biệt viện. Kể từ đó, dược tôn cùng Lê đại sư cũng có thể thay mìnhlàm chứng, hắn khuya hôm nay không có rời đi Trí Hiên Các, cho dù MinhVũ Đại Đế truy tra tới cũng không có chuyện.

Trở lại phòng luyện đan, chứng kiến trên mặt bàn bày đặt túi càn khôn,trên thêu một chữ Khâu, Diệp Thần không khỏi nhịn không được cười lên.

Tốc độ của A Ly so với hắn phải nhanh rất nhiều, sở dĩ so với Diệp Thầnrớt lại phía sau nửa phút thời gian, là vì A Ly trở lại đi tìm gì đó của Khâu Anh gia, túi càn khôn của Khâu Anh đã bị nó lấy!

Lúc trở lại Diệp Thần liền chú ý đến trong miệng của A Ly ngậm vật gìđó, chỉ có điều lúc ấy quá mau, chưa kịp nhìn kỹ, mở ra túi càn khônnhìn một chút, trong túi càn khôn của Khâu Anh chứa không ít thứ tốt,chỉ là Tụ Khí Đan thì có hơn hai vạn, Ngưng Khí Đan năm trăm, nhất phẩmlinh bảo trường đao một thanh, còn có vài bản vũ kỹ công pháp tu luyện,… mặt khác còn có một chút khế đất nhà cửa đế đô, quả nhiên không hổ làTả Thừa Tướng, so với Đông Lâm Quận Vương Lưu Huân phải có tiền nhiềuhơn.

Đem những vật này phân loại hảo, nhét vào trong không gian bao tay.

- Di, đây là vật gì?

Diệp Thần ở trong góc của túi càn khôn, phát hiện một vật, hình như làmột hàm răng yêu thú gì đó, lớn nhỏ cỡ ngón cái toàn thân thuần trắng,thập phần bén nhọn, tính chất nhẵn nhụi bóng loáng, phía trên điêu khắccác loại ký hiệu cổ quái, thập phần kỳ lạ quý hiếm.

Khâu Anh ở trong túi càn khôn đựng thứ này làm gì?

Cảm thụ hàm răng yêu thú này một chút, phía trên tản ra huyền khí thập phần tinh khiết.

- A Ly, ngươi có biết đây là hàm răng yêu thú gì hay không?

Diệp Thần nhìn về phía A Ly hỏi.

A Ly lắc đầu, lại là không biết.

- Không biết thứ này có làm được cái gì, phỏng chừng Khâu Anh cũng không biết công dụng đồ chơi này, trước thu lại nói sau!

Diệp Thần suy nghĩ một chút nói, đem hàm răng yêu thú bỏ vào trong không gian bao tay, trên người hắn, có ba kiện đồ vật không biết tác dụng.

Chương 230: Ngưng đan (1)

Ads Một hàm răng không biết của yêu thú gì, một Bảo Châu màu đen không biết lai lịch, còn có chính là gia tộc tổ ấn Thiên Tinh Ấn.

Hàm răng Yêu thú này tạm không nói đến, còn Bảo Châu màu đen không quảnDiệp Thần dùng huyền khí hay thần hồn, đều không thể thăm dò đến cấu tạo bên trong của nó, chỉ biết là thứ này rất bất phàm, nhưng không biếtcông dụng cụ thể, cảm thấy bất đắc dĩ.

Về phần gia tộc tổ ấn Thiên Tinh Ấn cũng không sai biệt lắm, cảm giácgiống như là một tảng đá bình thường, thậm chí không có bất kỳ huyền khí ba động, thời điểm trước kia, Diệp Thần còn tưởng rằng chỉ là một cáicó ý nghĩa truyền thừa bình thường mà thôi, nhưng mà lần kia tại Vân Gia Bảo, lại phát huy ra tác dụng không tưởng được, làm cho hỏa hệ huyềnkhí của hắn lăng không tăng cường hai thành, đến bây giờ mới ngừng, Diệp Thần y nguyên không biết Thiên Tinh Ấn này là thúc dục như thế nào, chỉ là cẩn thận thiếp thân cất kỹ, nghe nói chỗ phụ thân còn có một cáicàng lớn, hai Thiên Tinh Ấn, không biết trước kia là dùng làm gì.

Đem gì đó đều thu thập xong, Diệp Thần ở trên giường ngồi xuống, tiếp tục tu luyện.

Một đêm không nói chuyện, đến rạng sáng, Diệp Thần lại trở lại phòng luyện đan, tựu như sự tình gì cũng không phát sinh qua.

Khâu Anh chết tại phủ đệ của mình, ở đế đô nhấc lên gợn sóng không nhỏ,một Tả Thừa Tướng thập giai đỉnh phong cường giả tay cầm quyền cao, cưnhiên bị người giết chết tại trong thư phòng, có thể không làm vua vàdân cao thấp chấn động sao? Mọi người đều suy đoán, rốt cuộc là ngườiphương nào giết Khâu Anh?

Lúc này Minh Vũ Đại Đế hạ lệnh nghiêm tra, cả Khâu Anh phủ đệ đều bịnghiêm mật phong tỏa lên. Nhưng mà thích khách đến vô tung đi vô ảnh,Khâu Anh bị giết, cả phủ đệ cao thấp rõ ràng không có người trông thấy,cho là cực kỳ kỳ quặc, chẳng lẽ là Tôn cấp cường giả gây nên?

Cho tới bây giờ đầu mối duy nhất có thể tra được, chính là vết thương ởmi tâm Khâu Anh, là kiếm tạo thành, thích khách kia là một cao thủ sửdụng kiếm, trừ lần đó ra, một điểm dấu vết cũng không có để lại.

Theo lý thuyết dùng Khâu Anh một cái thập giai đỉnh phong cường giả, bịngười đạp mở cửa phòng quả quyết không có khả năng ngay cả thời gianđứng lên cũng không có, đây cũng là cực kỳ kỳ quặc, chẳng lẽ tốc độ sửdụng kiếm của thích khách kia, thật sự nhanh tới đỉnh phong?

Mà ngay cả Minh Vũ Đại Đế loại Thiên Tôn cấp đỉnh phong cường giả nàycũng không làm được quang minh chính đại đá văng thư phòng, ở trước khiKhâu Anh đứng dậy một kiếm đem Khâu Anh ám sát như vậy! Nếu như là Huyền Tôn cấp cường giả muốn giết Khâu Anh, cần gì dùng thủ đoạn ám sát âm unhư vậy?

Nguyên nhân cái chết của Khâu Anh thành câu đố, tin tức sát thủ đáng sợlẻn vào đế đô truyền ra, đế đô trong lúc nhất thời lòng người bànghoàng, nghe nói mỗi lúc trời tối Hộ bộ Thị lang một trăm hai mươi tuổi ở trong lúc ngủ mơ bừng tỉnh, bị dọa đến đái trên giường, một đám trọngthần lúc ngủ, đều trốn vào mật thất nhà mình, không dám ngủ ở phòng ngủ.

Ngay cả thập giai đỉnh phong Khâu Anh cũng bị người đơn giản xử lý,những kia không có tu vi, còn không nguyên một đám sợ tới mức chếtkhiếp? Bọn họ chỉ có thể cầu nguyện, là Khâu Anh chọc người không nênđụng vào, thích khách cũng không phải là nhằm vào tất cả trọng thần củatriều đình!

Có người suy đoán là Man quốc làm, lại có người nói Vũ Lâm kim giáp từtrong mật thất của Khâu Anh tìm ra căn cứ chính xác của Khâu Anh ámthông Man quốc, cho nên không thể nào là Man quốc làm, các loại suyđoán không ngừng.

Hắc Ưng mang theo thư của Diệp Thần, trở về Đông Lâm quận.

Lúc trước bị Khâu Anh đẩy vào Hạ Địa Quỳnh Lâu thiếu chút nữa chết ởdưới tay của Khâu Anh, thù này cuối cùng là báo, từ nay về sau rốt cuộckhông cần lo lắng Khâu Anh ở sau lưng giở trò, Diệp Thần có thể an tâmrất nhiều.

Về Khâu Anh chết, thỉnh thoảng có tin tức truyền đến trên đảo, cho tớibây giờ vẫn chưa có người nào hoài nghi đến trên đầu Diệp Thần, DiệpThần chuyên tâm mà tu luyện, luyện đan, mặc dù không có bị hoài nghi,nhưng Diệp Thần đối với thực lực bản thân tăng lên, y nguyên có cảm giác gấp gáp phi thường cường liệt.

Không biết Tiểu Dực đang làm gì đó, khoảng thời gian này một mực khôngthấy được Tiểu Dực, Diệp Thần đi đến gian phòng của Tiểu Dực.

- Diệp Thần ca ca, ngươi đã về rồi? Ta thật mệt.

Tiểu Dực xoa mắt buồn ngủ, khoảng thời gian này hắn một mực ngủ đến trời đen kịt, cũng không biết chuyện tình Diệp Thần đi đế đô ám sát KhâuAnh. Từ khi ăn Tử Kim Thần Ngư, mấy ngày nay Tiểu Dực vẫn mệt rã rời,luôn mơ mơ màng màng buồn ngủ, ngay cả ăn đùi dê cũng không có hứng thú.

Chuyện tình ám sát Khâu Anh, còn là không muốn nói cho Tiểu Dực cho thỏa đáng, Tiểu Dực dù sao vẫn là một đứa bé, quá đơn thuần, nói không chừng sẽ bị người hữu tâm moi ra lời nói.

- Tiểu Dực, thân thể ngươi không thoải mái sao?

Diệp Thần quan tâm hỏi thăm, theo lý thuyết thượng cổ dực xà như TiểuDực, thân thể Yêu Vương cấp, cho dù một tháng không ngủ được cũng sẽkhông mệt rã rời mới đúng, chẳng lẽ Tiểu Dực sinh bệnh rồi?

- Không có không thoải mái, chỉ là ngẫu nhiên cảm thấy trên người ngứa, sau đó mệt rã rời muốn ngủ.

Tiểu Dực ngáp một cái nói.

- Ngươi đã muốn ngủ, vậy thì đi ngủ a.

Diệp Thần vỗ vỗ phía sau lưng Tiểu Dực, từ khi ăn Tử Kim Thần Ngư, trong cơ thể Diệp Thần cũng có một chút phản ứng không hiểu, huyền khí khithì ẩn phục, khi thì bành trướng mãnh liệt, chẳng lẽ Tiểu Dực mệt rãrời, nguyên nhân cũng là ăn Tử Kim Thần Ngư? Không biết cái phản ứng này là tốt hay xấu, ngẫm lại Tử Kim Thần Ngư chính là thiên địa linh vật,đại sinh đại bổ, có lẽ không sinh ra phản ứng bất lương a?

- Ân.

Tiểu Dực xoay người lại nằm lên giường rồi, không có qua vài giây, đã khò khè ngủ mất.

Cái này ngủ cũng quá nhanh đi? Diệp Thần không khỏi bật cười, giấc ngủcủa Tiểu Dực thật đúng là hảo! Diệp Thần xoay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên cảm giác được một tia khí cơ ba động, Tiểu Dực ở trên giường mỗilần hấp khí, huyền khí bên trong thiên địa liền điên cuồng tuôn hướngTiểu Dực, giống như nuốt trôi vậy, trong nháy mắt bị Tiểu Dực hấp đếnkhông còn một mảnh, thở ra một hơi, những trọc khí trong cơ thể kia liền bị bài xuất ra bên ngoài.

Trong lòng Diệp Thần khẽ kinh, Tiểu Dực ngủ một giấc, hiệu quả chỉ sợ so với tu luyện giả tu luyện mấy chục năm bình thường còn mạnh hơn, khótrách năm tuổi cũng đã đạt tới cảnh giới như thế, trước uống canh cá TửKim, hẳn là làm cho thân thể Tiểu Dực sinh ra một ít phản ứng, nếu không Tiểu Dực sẽ không thích ngủ như vậy.

Diệp Thần thối lui ra khỏi gian phòng.

Trở lại gian phòng của mình, Diệp Thần phát hiện, A Ly cũng đắm chìm trong tu luyện, hắn ở trên giường ngồi xuống.

Trải qua thời gian dài tu luyện như vậy, tu vi của Diệp Thần cũng đãcủng cố tại thập giai đỉnh phong, tiếp tục cô đọng huyền khí, không saibiệt lắm có thể đánh sâu vào Địa Tôn cấp, Diệp Thần cũng đã mò tới bíchchướng tấn giai, nhưng mà thập giai cùng Địa Tôn cấp, này là một loạikhác biệt về chất.

Chương 231: Ngưng đan (2)

Ads Địa Tôn cấp cường giả, tiềm năng trong cơ thể bị tiến thêm một bước kích phát, thân có trăm Tượng chi lực, trở lại nguyên trạng, cương khí trung uẩn.

Tựa như Hiên Dật dược tôn, bình thường như người thường, trên ngườikhông mang theo một tia huyền khí ba động, nhưng mà một khi ra tay,huyền khí của Địa Tôn cấp cường giả, một chưởng đủ để đánh nát kiêncương, căn bản không phải thập giai có thể địch nổi.

Tuy cách Địa Tôn cấp chỉ kém một bước, nhưng một bước này, lại là khócàng thêm khó, rất nhiều thập giai đỉnh phong cường giả thường thườngmấy năm thậm chí mấy chục năm cũng không thể phóng ra một bước này, cóngười thậm chí chỉ có thể ở thập giai đỉnh phong chết già cả đời!

Diệp Thần cảm thấy còn không cần ép buộc đánh sâu vào bích chướng tấngiai cho thỏa đáng, đối với đạo lĩnh ngộ từ từ khắc sâu, Diệp Thần dầndần có chút hiểu rõ, cưỡng chế trùng kích tấn giai, không bằng thuậntheo tự nhiên đột phá, nước chảy thành sông, đạo pháp tự nhiên.

May mà trong cơ thể Diệp Thần có phi đao tràn ra huyền khí cải tạo, cộng thêm ăn nhiều linh dược như vậy, thân thể đạt đến Thuần Dương chi cảnhcực kỳ thuần túy, không có bất kỳ một tia tạp chất, xác suất đột phá sovới cường giả bình thường cao hơn rất nhiều!

Về phần một bước này phóng ra như thế nào, Diệp Thần còn tìm không thấy phương pháp, tạm thời chỉ có thể thuận theo tự nhiên.

Hiên Dật dược tôn luyện đan, cũng đến thời kì mấu chốt, tiếp qua năm sáu ngày, đan dược có thể ra lò. Nếu có Nhân phẩm đan dược phụ trợ, có thểtrợ giúp mình đột phá Địa Tôn cấp hay không? Diệp Thần không khỏi nghĩthầm.

Trong cơ thể dược lực của Tụ Hồn Đan cũng đã tiêu hóa được không saibiệt lắm, Diệp Thần lại ăn một viên Tụ Hồn Đan, tiếp tục hấp thu dượclực, hiệu quả viên Tụ Hồn Đan thứ hai, sẽ không có mạnh như viên Tụ HồnĐan thứ nhất, rất nhanh đã bị Diệp Thần tiêu hóa được không còn mộtmảnh, bộ dạng hiệu quả không lớn, Diệp Thần cắn răng một cái, lấy ra một viên Ngưng Hồn Đan.

Dược lực Ngưng Hồn Đan này, so với Tụ Hồn Đan càng thêm cường hoành vàiphần, Diệp Thần thậm chí không dám cho Hắc Ưng mang về Diệp gia, dượclực của Ngưng Hồn Đan, thập giai cường giả bình thường rất khó thừa nhận được!

Mặc dù mình cũng mới thập giai đỉnh phong, nhưng mà tu vi thực tế đãkhông kém hơn Địa tôn sơ cấp cường giả, lúc này mới dám nếm thử NgưngHồn Đan.

Diệp Thần há miệng đem Ngưng Hồn Đan nuốt xuống dưới, trên Ngưng Hồn Đan ẩn chứa dược lực bành trướng, trọn vẹn là mấy chục lần Tụ Hồn Đan, bụng lập tức bay lên một cổ cảm giác nóng bỏng, cả ổ bụng như bị nhét vàomột cái bàn ủi, dược lực thật mạnh!

Sắc mặt Diệp Thần tái nhợt, cắn răng, từng điểm từng điểm khơi thông dẫn dắt dược lực của Ngưng Hồn Đan.

Từng cổ nhiệt lưu theo kinh mạch xuyên toa, trong óc Diệp Thần giống như là muốn nổ tung, thần hồn từng điểm từng điểm bành trướng, giống như là muốn ở trong óc chống đỡ bạo.

Trong óc, phi đao vui sướng vù vù, từng cổ huyền khí càng thêm trángkiện giống như cột nước phun ra, từ trong phi đao kích xạ ra.

Trong thoáng chốc, Diệp Thần phảng phất lại đi tới trên không phiếnhuyền khí chi hải này, mặt biển mênh mông, sóng biển quay cuồng mãnhliệt, xa xa một vòng mặt trời đỏ hào quang vạn trượng, không quản DiệpThần kéo dài ý niệm của mình như thế nào, đều không thể chạm đến mặttrời đỏ kia.

Trong thiên địa, phảng phất nghe được một thanh âm già nua hồn hậu ở bên tai của mình nói gì đó, nhưng mà đến tột cùng nói những thứ gì, lạinghe không rõ.

Dược lực của Tử Kim Thần Ngư cũng nhận được kích phát, chậm rãi thẩmthấu tiến vào kinh mạch của Diệp Thần, theo Diệp Thần không ngừng vậnchuyển Cửu Tinh Thiên Thần Quyết, chín khí xoáy càng không ngừng vậnhành, những hạt châu trong trung ương khí xoáy kia, lại lớn suốt mộtvòng.

Chẳng lẽ đây là Ngưng Đan trong truyền thuyết?

Tử Kim Thần Ngư cùng dược lực Ngưng Hồn Đan càng không ngừng thúc hóathân thể của Diệp Thần không ngừng lột xác, chín khỏa hạt châu mỗi vậnhành một chu thiên, trong đan điền thu nạp huyền khí sẽ nhiều ra mấythành, khí thế trên người không ngừng kéo lên.

Dần dần, vùng đan điền truyền đến một hồi cảm giác phình lên, bị huyềnkhí mãnh liệt đè ép, nguyên bản bích chướng tiến giai không gì phá nổi,rốt cục xuất hiện một tia vết rạn, khi vết rạn thứ nhất xuất hiện, cáixu thế này liền vô pháp ức chế, vết rạn trên bích chướng tiến giai giống như là mạng nhện, nhanh chóng lan tràn, ngay sau đó, oanh một tiếng,bích chướng tấn giai chia năm xẻ bảy.

Huyền khí tựa như phóng thích ra hồng thủy, cả đan điền lăng không lớnra mấy lần, nguyên bản điểm huyền khí này ở bên trong đan điền rộng lớn, có vẻ có chút nhỏ bé không đáng kể, ngay sau đó, phi đao trong đầuphóng xuất ra càng nhiều huyền khí, hướng đan điền dũng mãnh lao tới,không có qua mười phút, đan điền đã bị huyền khí tinh thuần tràn ngập.

Thành công!

Diệp Thần cuồng hỉ, lực lượng trong cơ thể bạo thăng mấy lần, phất taytrong lúc đó, đều mang lên một loại uy lực vô cùng cuồng mãnh, thu pháttùy tâm, cả người càng cùng thiên địa chung quanh phù hợp, Diệp Thần suy nghĩ thâm thúy vô cùng, trong đầu linh quang tóe hiện, đối với đạo hiểu được, cũng càng gần sát cảnh giới đạo pháp tự nhiên!

Trăm Tượng chi lực, quả nhiên lợi hại, cảm thụ được toàn bộ cảnh giớimới, trong đôi mắt Diệp Thần thoáng hiện thần thái hưng phấn.

Thập giai, cùng Địa Tôn cấp, có chênh lệch như lạch trời!

Hắn rốt cục bước qua đạo khảm này, bước chân vào một lĩnh vực hoàn toàn mới!

Tiến vào Địa Tôn cấp, Diệp Thần cảm giác được thần hồn của mình cũng đãxảy ra một ít biến hóa, trước bị Đạm Đài Lăng phóng thích thần quangtrọng thương mà lưu lại bị thương đều đã khôi phục, thần hồn đạt đến một cảnh giới mới, đem so với trước, có chất biến hóa!

Diệp Thần tại chỗ ngồi xếp bằng, phóng xuất ra thần hồn, thần hồn biếnthành kim giáp binh sĩ hư không mà đứng, toàn thân thiêu đốt lên hỏadiễm màu đỏ tím.

- Đi!

Diệp Thần khẽ quát một tiếng, chỉ thấy kim giáp binh sĩ kia mau lẹ đậpra hơn hai trăm mét, ra đến trong rừng cây bên ngoài, một chưởng hướngmột cây đại thụ ba người mới có thể ôm hết đập đi, chỉ nghe "Oanh" mộttiếng vang thật lớn, đại thụ này bị một chưởng vỗ gảy, "Chi nha" mộttiếng, chậm rãi ngã xuống, chỉ thấy trên thân cây đứt rời bộ phận đã bịkim giáp binh sĩ một chưởng oanh thành mảnh vỡ.

Cái này còn mới dùng một phần lực mà thôi, nếu là thập phần lực, coi như là Hắc Huyền Thiết chế tạo đại thụ, cũng có thể một chưởng vỗ gảy!

Một chưởng này uy lực thậm chí mạnh hơn một ít Địa Tôn cấp đỉnh phong cao thủ!

Thần hồn của Diệp Thần cũng không có hoàn toàn ngưng thực, còn là hư, cự ly ngưng thực nhìn như chỉ kém một ít, muốn đạt tới loại ngưng thầnbiến hóa, còn có đường phải đi rất dài, bởi vì còn là hư ảnh, phát huyuy lực chỉ có một phần trăm cũng chưa tới!

Nhưng mà một phần trăm này cũng đã mạnh hơn Địa Tôn cấp đỉnh phong cao thủ! Phỏng chừng đã đạt đến hàng ngũ Thiên Tôn sơ cấp.

Nếu quả thật ngưng thực, cho dù tới một trăm Thiên Tôn cấp cường giả, chỉ sợ cũng sẽ bị thần hồn một cước giẫm dẹp!

Chương 232: Tấn giai Địa tôn

Ads Quen thuộc sử dụng thần hồn một chút, Diệp Thần phát hiện mình ngưngluyện ra được kim giáp binh sĩ, chỉ có thể ở trong phạm vi phương viênvài trăm mét rất nhanh di động, uy lực mạnh mẽ tuyệt đối là có một chútchỗ thiếu hụt, nếu như chiến đấu quá mức kịch liệt, đối với thần hồn hao tổn phi thường lớn, hơn nữa thời điểm sử dụng thần hồn, bản thể tuyệtđối không thể bị công kích, môt khi bị công kích, sẽ phi thường nguyhiểm!

Một chưởng đánh gãy đại thụ sợ là cũng đã kinh động một số người, thầnhồn là lá bài tẩy, tạm thời còn không cần phải lộ ra ngoài cho thỏađáng, Diệp Thần lập tức đem thần hồn thu trở về.

Thời điểm Diệp Thần cảm thụ được bản thân biến hóa, khí cơ trên người ALy cũng có một tia phản ứng, cái đuôi thứ sáu lấy tốc độ mắt thường cóthể thấy được, nhanh chóng lớn lên cùng cái đuôi khác đồng dạng, da lông trên người càng thêm sáng bóng chói mắt, giống như bạch ngọc trongsuốt, thần hồn từng chút khuếch trương, đem hồn niệm thuộc về huyền thútrước kia nhanh chóng cắn nuốt sạch, Diệp Thần cảm giác được, thần hồncủa A Ly, ngưng hóa ra một ít hư hình nhàn nhạt. Bất quá hư hình này còn thập phần đạm bạc, nhìn không ra hình thái cụ thể.

A Ly cũng lên cấp!

Diệp Thần có thể cảm giác được, khí cơ trên người A Ly, là bị mình dẫndắt động, hai người trong lúc đó, tràn đầy liên lạc mật thiết, nói cáchkhác, nếu như mình tấn giai, cũng có thể cực đại xúc tiến A Ly tấn giai!

A Ly vốn là một con thập giai huyền thú, hiện tại hẳn là cũng đã tiến nhập hàng ngũ Địa sư.

Huyền thú không tu huyền khí, cho nên trên người A Ly không cảm giác một tia huyền khí ba động, nhưng mà cường độ thần hồn của A Ly, so với hồnniệm huyền thú Địa sư trung cấp, cũng là không chút thua kém.

Xèo xèo.

A Ly mở to mắt, bộ dạng có chút hân hoan tung tăng như chim sẻ, nó cũngcảm nhận được thần hồn vô cùng ảo diệu, nó tu yêu thuật, đã có tiếntriển thật lớn.

Diệp Thần mỉm cười, vuốt ve sau lưng của A Ly một chút, da lông của A Ly càng phát ra nhẵn nhụi bóng loáng, loại xúc cảm mềm mại đó, tựa như dathịt thiếu nữ vậy, hôm nay tu luyện có đại thu hoạch, hắn và A Ly đềutiến nhập hàng ngũ Địa Tôn cường giả, tăng thêm thần hồn cường đại, gặpnguy cơ cũng có thể thong dong ứng đối rồi!

Cảnh giới có chỗ tăng lên, cả người đều có một loại cảm giác rực rỡ mới, huyền khí trong cơ thể mãnh liệt bành trướng, Diệp Thần hình như cóhiểu được, tay phải vừa động, huyền khí trong cơ thể bắt đầu khởi độngra, trước người ngưng hóa ra một ngọn phi đao, ngọn phi đao này lăngkhông huyền phù, bộ dáng cùng ngọn phi đao trong đầu Diệp Thần giống như đúc.

Lần này ngưng hóa ra phi đao, cùng lần đầu tiên ngưng hóa ra phi đao có một ít bản chất khác nhau.

Lần đầu tiên ngưng hóa ra phi đao, có một loại cảm giác không có hình,còn lần này, Diệp Thần cảm giác được, cái huyền khí này ngưng hóa ra phi đao, mang theo một cổ ý niệm mãnh liệt, một loại sát khí không thể nóinên lời.

Ở trong nháy mắt Diệp Thần ngưng hóa ra huyền khí phi đao, khí linh baotay, khí linh hạt châu màu đen, khí linh bình sứ còn có khí linh của Phá Ngục kiếm, đều ong ong run rẩy lên, phảng phất cảm nhận được tồn tạiđáng sợ nào đó, có một loại cảm giác quỳ xuống đất thần phục.

Chỉ là dùng huyền khí ngưng hóa ra hình thể phi đao, thì có uy lực như vậy!

Diệp Thần cũng không nhịn được giật mình, không biết ngọn phi đao này, có lực công kích hay không?

- A Ly, ngươi tiếp tục tu luyện, ta đi ra ngoài một chút.

Diệp Thần hưng phấn từ trong biệt viện đi ra, vài cái lướt đi, tiến vào trong một mảnh rừng cây yên lặng trên đảo.

Tòa đảo giữa hồ này còn là phi thường lớn, Trí Hiên Các chỉ chiếm mộtkhối địa phương rất nhỏ trong đó, 80% địa phương trở lên, đều là rừngcây u tĩnh.

Thần hồn đảo qua, xác định chung quanh không có người, huyền khí của Diệp Thần ra cơ thể, nhanh chóng ngưng hóa phi đao.

Huyền khí phi đao này cứ huyền phù ở phía trước Diệp Thần như vậy, DiệpThần ý niệm vừa động, phi đao này hướng trước mặt bay ra ba bốn mét, tốc độ cũng không phải rất nhanh, "Ô hay" một tiếng, xuyên qua thân cây một cây đại thụ.

Đại thụ bị thoải mái xuyên thủng, giống như là một tầng không khí, không có đối với phi đao tạo thành bất luận cách trở gì, huyền khí phi đaonày quá sắc bén!

Bay ra năm sáu thước, huyền khí phi đao lăng không tiêu tán.

Diệp Thần đi đến trước mặt đại thụ, nhìn thoáng qua lỗ hổng bị phi đaooanh ra, lỗ hổng hình thành bóng loáng, dùng thần hồn cẩn thận xem xét,đột nhiên có một chút ngạc nhiên phát hiện, sau khi bị phi đao xuyênthủng, trong thân cây này có một ít phiến mạch lạc cắt thành đoạn đoạn,trở nên cực kỳ nhỏ vụn.

Phi đao cũng không chỉ là tạo thành một chút thương khẩu, mà là có thểtổn thương kinh mạch quanh thân, nếu phi đao này xuyên thủng nhân thể,chỉ cần không phải đánh nát, người bị phi đao trúng mục tiêu phỏng chừng lập tức sẽ đi đời nhà ma!

Cái huyền khí phi đao này, rõ ràng lợi hại như vậy!

Diệp Thần dùng huyền khí ngưng hóa ra phi đao, chỉ dẫn theo một tia ýhình củas phi đao trong đầu mà thôi, thì có uy lực như vậy, phi đaotrong đầu này, sẽ cường đến loại tình trạng nào? Diệp Thần cũng vô pháptưởng tượng.

Tuy uy lực của Huyền khí phi đao cực lớn, nhưng mà tốc độ quá chậm, rấtdễ dàng bị né tránh, nếu tốc độ có thể tăng lên, ở lúc đối địch, tuyệtđối sẽ có hiệu quả xuất kỳ bất ý!

Không biết như thế nào mới có thể tăng lên tốc độ huyền khí phi đao?

Nghĩ nghĩ, cái phi đao này chỉ dùng ý niệm thúc dục, chẳng lẽ phải tăngcường ý niệm bản thân, mới có thể tăng lên tốc độ phi đao?

Diệp Thần ngưng mi trầm tư, tay phải vừa động, lại ngưng hóa ra một ngọn phi đao, ý niệm tập trung vào trên phi đao, lập tức cảm giác được mìnhcùng ngọn phi đao này sinh ra một tia liên lạc như có như không, phảngphất có một sợi tơ, liên lụy ngọn phi đao này vậy.

- Đi!

Diệp Thần ý niệm vừa động, ngọn phi đao này kích xạ ra, "Ô hay" một tiếng, trúng mục tiêu đại thụ ngoài năm thước.

Tốc độ so với trước phải nhanh một ít! Diệp Thần cảm thấy kinh hỉ, tốc độ huyền khí phi đao này, quả nhiên là có thể tăng lên!

Sưu sưu sưu!

Ối chao ô hay!

Diệp Thần một lần lại một lần ngưng hóa ra phi đao, luyện tập như thếnào tăng cường tốc độ phi đao cùng hiệu suất trúng mục tiêu, dùng ý niệm của Diệp Thần, tạm thời chỉ có thể làm phi đao bay ra sáu mét, hiệusuất trúng mục tiêu là vô cùng cao, trong sáu mét sẽ không lệch vượt qua một cm, tốc độ mặc dù có chỗ tăng lên, nhưng vẫn là quá chậm.

Tốc độ phi đao bay ra, đối phó thập giai trung kỳ cao thủ còn có thể,nhưng muốn đánh chết thập giai đỉnh phong cao thủ, phải xuất kỳ bất ýmới được!

Nếu tốc độ phi đao có thể mau gấp đôi nữa, chỉ sợ ngay cả Địa Tôn cấp sơ kỳ cường giả cũng vô pháp ngăn cản!

Theo một lần lại một lần luyện tập phi đao, Diệp Thần cảm giác ý niệmcủa mình rõ ràng có tăng cường, tốc độ phi đao so sánh với lần đầu tiêntăng lên 50%, còn có không gian bay lên rất lớn!

Chương 233: Có người nhập đảo (1)

Ads Diệp Thần đem huyền khí phi đao này trêu đùa được thuần thục, càng làlĩnh hội một ít phi đao ảo diệu, thập bát loại vũ khí, cũng đánh khônglại một ngọn phi đao! Phi đao ra tay, một cái phải nhanh, một cái phảichuẩn, chỉ cần nắm chắc hai điểm này, liền có thể ở thời khắc mấu chốttuyệt sát đối thủ!

Hai giờ sau, một hồi cảm giác mỏi mệt dâng lên, lúc này Diệp Thần mớiphát hiện, ý niệm thứ này, nếu như một mực hao tổn ra, sẽ cực đại tiêuhao tinh lực, phải dưỡng thần trở về mới được, nếu không mệt nhọc lên,thậm chí sẽ ảnh hưởng thi triển huyền khí! Đương nhiên, ý niệm vật nàylà có thể tăng lên, không ngừng luyện tập, ý niệm một lần lại một lầnhao tổn ra, một lần lại một lần khôi phục, sẽ chậm rãi được đến tăngcường!

Phát hiện mình có thể sử dụng huyền khí phi đao, Diệp Thần còn là tươngđối hưng phấn, hắn ở trên mặt đất ngồi xuống, bắt đầu nghỉ ngơi và hồiphục, chuẩn bị khôi phục một chút, lại tiếp tục luyện tập phi đao, đúnglúc này, thần hồn đột nhiên có chút xúc động, hình như là cảm ứng đượccái gì, hướng ra phía ngoài kéo dài, chỉ thấy phương hướng bên hồ, haicái thân ảnh chui ra mặt nước, bọn họ mặc y phục dạ hành, một bộ lén lén lút lút.

Trong lòng Diệp Thần rùng mình, có người vụng trộm lên đảo, hơn nữa còn là hai Địa Tôn cấp cường giả!

Thực lực như vậy, trách không được có thể tránh né đại quân của Minh Vũ Đại Đế, lẻn vào tiến đến!

Thần hồn của Diệp Thần truyền lại một tia tin tức, A Ly đang ở trongbiệt viện tu luyện bỗng dưng mở mắt, một đạo thân ảnh màu trắng ở trongđêm tối chợt lóe lên.

- Không biết hai Địa Tôn cấp cường giả này muốn tới trên đảo làm cái gì, đoán chừng là vì Tử Kim Thần Ngư mà đến!

Diệp Thần bỗng dưng cảm giác được, khí tức hai người kia có một ít quenthuộc như vậy, thần hồn lần nữa quét qua, phát hiện lại là trước đây ởHạ Địa Quỳnh Lâu tao ngộ qua Tịch Dương cùng Tịch Lệ, hai Đại Trưởng lão của Thiên Khôi Tinh Tông!

Trong mắt của Diệp Thần hiện lên một đạo hàn quang, Tịch Dương cùng Tịch Lệ đều là Địa Tôn trung kỳ cường giả! Trước xem bọn hắn muốn làm cái gì rồi nói sau!

Bất quá một lát, A Ly sưu một tiếng, đã rơi vào trên bờ vai của Diệp Thần.

Diệp Thần cách Tịch Dương cùng Tịch Lệ chừng năm sáu trăm mét, ẩn phục ở trong bụi cỏ, Tịch Dương cùng Tịch Lệ căn bản không có khả năng pháthiện Diệp Thần, nhưng Diệp Thần có thể dùng thần hồn xem xét đến nhất cử nhất động của bọn hắn, bọn họ lặng lẽ lên bờ, đến trong rừng rậm ngừnglại.

Một lát sau, Diệp Thần lại cảm thấy vài thân ảnh từ bên trong Trí HiênCác đi ra, hướng bên này đi tới, là Lôi Nghị, Hách Phong cùng DiêmThành!

Ba tên gia hỏa này rõ ràng cùng người Thiên Khôi Tinh Tông đón đầu!

Chung quanh một mảnh yên tĩnh, gió thổi qua rừng cây, lá cây phát ra tiếng vang hoa lạp lạp.

- Người tới là vị ấy?

Lôi Nghị giảm thấp giọng xuống hỏi.

- Thiên Khôi Tinh Tông, Tịch Dương, Tịch Lệ!

Tịch Dương trả lời, cùng Tịch Lệ chung một chỗ đi tới.

- Nhị vị Trưởng lão.

Ba người Lôi Nghị có chút ôm quyền.

- Vị này chính là Trung Ương đế quốc Nam Hoa quận Lôi gia Tam công tử Lôi Nghị a?

Ánh mắt Tịch Dương đã rơi vào trên người Lôi Nghị, chuyện tình Diệp Thần câu được Tử Kim Thần Ngư còn có Hiên Dật dược tôn đang luyện chế Nhânphẩm đan dược, đều là ba người Lôi Nghị truyền đi.

- Không sai.

Lôi Nghị gật đầu nói, nhìn quanh bốn phía vài lần.

- Lôi công tử còn hẹn những người khác?

Sắc mặt Tịch Lệ trầm xuống, có chút không vui hỏi thăm.

- Nhị vị Trưởng lão đã đến nơi này, chúng ta nói chuyện hợp tác một chút, như thế nào?

Lôi Nghị nhìn về phía Tịch Dương, Tịch Lệ, cười nhạt một tiếng nói,trong nội tâm thầm nghĩ, mình còn hẹn Thái Ất Kiếm Tông cùng Thanh VânTông, lưỡng đại tông môn còn lại đều không đến?

- Bản thân Hiên Dật dược tôn là Địa Tôn đỉnh phong cường giả, bên cạnhhắn còn có bảy Địa Tôn cao thủ, bên ngoài càng là có đại lượng cao thủcủa Minh Vũ Đại Đế mai phục, dùng ý kiến của Lôi công tử, nên như thếnào từ trong tay Hiên Dật đoạt lấy đan dược?

Tịch Dương bất động thanh sắc, hắn nhìn ra được, Lôi Nghị cũng không phải dễ đối phó.

- Lôi công tử cũng biết đan dược của Hiên Dật dược tôn khi nào có thể luyện chế thành công?

Tịch Lệ hỏi, nếu sớm động thủ, đan dược của Hiên Dật dược tôn còn khôngcó luyện chế hảo, chỉ biết phá hủy ở trong lô đỉnh, nếu là muộn một haingày, Minh Vũ Đại Đế cùng Hiên Dật dược tôn đem Nhân phẩm đan dược chiacắt xong, sau khi ăn tu vi tăng lên, bọn họ còn muốn cướp đoạt đan dược, càng là khó càng thêm khó.

- Ta tới tìm hiểu đan dược của Hiên Dật khi nào luyện chế xong, phụtrách nội ứng, Thiên Khôi Tinh Tông chư vị Trưởng lão phụ trách ra taycướp đoạt, như thế nào?

Lôi Nghị nói, sự tình có điểm trệch hướng hắn mong muốn, nếu là ba đạitông môn đồng thời ra tay, đan dược này là tình thế bắt buộc, đến lúc đó tam đại thế lực lẫn nhau ngăn được, phân chia tang vật, bọn họ còn cóthể bằng vào thế lực sau lưng phân đến một ít, nhưng mà hiện tại chỉ cóThiên Khôi Tinh Tông đến, rất khó cướp được đan dược, mặc dù cướp đượcđan dược, chỉ sợ cũng sẽ bị Thiên Khôi Tinh Tông độc chiếm, cho dù Lôigia sau lưng của hắn thế lực khổng lồ, so với ba đại tông môn cườnghoành, nhưng mà xa tại Trung Ương đế quốc, ngoài tầm tay với, đến lúc đó chỉ biết vì người khác làm mai mối! Hắn chỉ có thể nghĩ đến mà thôi!

- Chỉ bằng vào Thiên Khôi Tinh Tông, chỉ sợ đoạt không được đan dược!

Diêm Thành ở một bên nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.

- Vị này chính là Diêm Thành công tử a? Chẳng lẽ Diêm công tử không tin tưởng thực lực Thiên Khôi Tinh Tông chúng ta?

Tịch Lệ hừ lạnh một tiếng.

- Sư đệ ta mở miệng lỗ mãng, hai vị Trưởng lão chớ trách!

Lôi Nghị liền vội vàng kéo Diêm Thành nói, hiện tại bọn hắn thế yếu, chỉ có thể trước nhịn.

- Chúng ta nơi này có vài thứ gì đó, Lôi công tử cất kỹ, chỉ cần ăn vậtấy, toàn thân sẽ mềm nhũn, không cách nào vận chuyển huyền khí, còn đâylà bí pháp Thiên Khôi Tinh Tông ta sở chế, cho dù Hiên Dật dược tôn cũng không thể cảm giác ra, ngày Hiên Dật dược tôn đan thành, bỏ vào trongthức ăn của Hiên Dật dược tôn cùng với hộ vệ cao thủ, đến lúc đó nhấtđịnh dễ như trở bàn tay.

Tịch Dương cười hắc hắc, đưa cho Lôi Nghị vài bao gì đó.

- Cái này không thể nào làm được, lúc Hiên Dật dược tôn bắt đầu luyện đan, thức ăn cũng không phải bên ngoài đưa vào.

Lôi Nghị biến sắc, hạ độc cho nhiều Địa Tôn cấp cường giả như vậy, này là một chuyện rất nguy hiểm.

- Lôi công tử chính là môn sinh đắc ý của Hiên Dật dược tôn, sẽ khôngngay cả một cơ hội như vậy cũng không có a, cho dù không ăn cái gì, tổng cũng phải uống nước a?

Tịch Lệ mặt âm trầm nói.

Lôi Nghị chỉ phải nhận lấy những vật kia, mấy người mưu đồ một phen.

Chương 234: Có người nhập đảo (2)

Ads - Đây là Thổ Hồ thử, chính là yêu thú mà Thiên Khôi Tinh Tông ta phụtrách liên lạc, có thể đơn giản né qua bất luận tầm mắt của người nàotruyền lại tin tức, ta phải trở về hướng Tông chủ báo cáo, Tịch Dương sư huynh phụ trách tiềm phục ở trên đảo liên lạc, đến lúc đó chờ tin lànhcủa Lôi công tử.

Tịch Lệ ha ha cười, chỉ vào con chuột lông xù màu xám dưới chân Tịch Dương nói.

Sắc mặt bọn người Lôi Nghị có chút khó coi.

Tịch Lệ nhảy xuống hồ nước ly khai, ba người Lôi Nghị xoay người hồi Trí Hiên Các, mà Tịch Dương thì ẩn núp ở chỗ sâu trong rừng cây.

Thần hồn của Diệp Thần đưa mắt nhìn ba người Lôi Nghị một mực đi xa.

- Lôi sư huynh, làm sao bây giờ? Thái Ất Kiếm Tông cùng người của Thanh Vân Tông như thế nào không có tới?

Diêm Thành nghi hoặc hỏi thăm.

- Không đúng, cho dù người của Thanh Vân Tông không đến, người của TháiẤt Kiếm Tông đã đến đế đô, chẳng lẽ phi ưng đưa thư tín của chúng ta,không có đến trong tay Thái Ất Kiếm Tông Tông chủ?

Hách Phong cau mày nói.

- Đám Thiên Khôi Tinh Tông ngu xuẩn này, bọn họ nghĩ một bao dược có thể làm được cái gì? Có Lê Hủ cùng Diệp Thần hai tiểu nhân này ở một bênthổi gió, sư tôn bây giờ đối với chúng ta chỉ sợ đã có chỗ đề phòng,bằng không cũng sẽ không gặp sư tôn một lần cũng khó khăn, càng khôngnói đến kê đơn! Không được, Hách Phong, khuya hôm nay lại cho cất cánhhai con chim đưa tin, bất kể như thế nào cũng phải làm cho tộc nhân củangươi liên lạc đến Thái Ất Kiếm Tông!

Lôi Nghị trầm giọng nói, nếu chỉ cùng Thiên Khôi Tinh Tông hợp tác, bọnhọ chỉ biết bị nuốt đến ngay cả xương cốt cặn bã cũng không thừa! Nhấtđịnh phải tìm được người của Thái Ất Kiếm Tông, hai cổ thế lực lẫn nhaucân đối, bọn họ ở bên trong mới có thịt ăn!

Ba người Lôi Nghị thấp giọng thương nghị đi xa.

Nghe bọn người Lôi Nghị đối thoại, Diệp Thần cười lạnh một tiếng, bọnngười Lôi Nghị chó cùng rứt giậu, cho là mình có thể chuyển ra ba đạitông môn, nhưng Tây Vũ đế quốc ba đại tông môn có thể sừng sững lâu nhưvậy, có cái nào là dễ đối phó? Đến lúc đó chỉ sợ là công dã tràng!

Thần hồn Diệp Thần tập trung trên người Tịch Dương ở trong rừng cây,trong đôi mắt hiện lên một tia hào quang đen tối khó hiểu, Tịch Lệ đi,chỉ còn lại có Tịch Dương, Tịch Dương này chính là một Địa Tôn trung kỳcao thủ, không biết mình có thể đối phó được hay không, dù sao mình cũng mới vừa vặn tấn giai mà thôi, tu vi còn không có củng cố.

Muốn đem chuyện tình Tịch Dương ở trên đảo, nói cho Hiên Dật dược tôn hay không?

Trầm mặc một lát, mặc dù Hiên Dật dược tôn biết rõ Tịch Dương ở trênđảo, khẳng định cũng sẽ không đem Tịch Dương như thế nào, nhiều nhất khu trục đi ra ngoài, nếu như giết Tịch Dương, sự tình một khi công khai,không khác cùng Thiên Khôi Tinh Tông quyết liệt! Hiên Dật dược tôn từtrước đến nay cùng người không tranh, không tham dự môn phái chi tranh!

Nghĩ nghĩ, trước đợi sau nửa đêm nói sau. Diệp Thần tại chỗ ngồi xếpbằng tu luyện, ngưng hóa ra huyền khí phi đao ở trước người càng khôngngừng bay múa xoay tròn, hắn hiện tại đã có thể đem huyền khí phi đaotrêu đùa được thập phần thuần thục rồi.

Ở trong rừng cây tu luyện một khoảng thời gian, củng cố tu vi một chút, Diệp Thần ngẩng đầu nhìn sắc trời, đã là sau nửa đêm.

Đối với những người vô tội nhỏ yếu kia, trong lòng của Diệp Thần luônmang một loại thương xót chi tâm, nhưng mà đối với những người như TịchDương này, tâm Diệp Thần lại là cứng rắn như sắt, loại người như TịchDương này, âm hiểm độc ác, trên tay không biết dính qua nhiều ít máutươi, giết loại người này, là thay trời hành đạo!

Nếu như cũng chỉ có thực lực Địa Tôn sơ cấp, Diệp Thần cũng không dámđộng thủ, giết Tịch Dương tất nhiên sẽ dẫn phát một ít phản ứng dâychuyền, nhưng mà hiện tại, có thần hồn cường đại làm dựa, có A Ly Địa sư cấp phụ trợ, còn có phi đao trí mạng, dũng khí của Diệp Thần lớn rấtnhiều.

Thiên Khôi Tinh Tông chỉ có một Thiên Tôn cấp cường giả, phỏng chừngđánh không lại Minh Vũ Đại Đế cái Thiên Tôn cấp đỉnh phong này, dùnggiao tình của Hiên Dật dược tôn cùng Minh Vũ Đại Đế, phỏng chừng cònchưa tới phiên Thiên Khôi Tinh Tông Tông chủ đến trên đảo giương oai!

Cho dù dẫn phát đại chiến thì như thế nào? Diệp Thần có chút kích động,thậm chí muốn xem xem thực lực Thiên Tôn cấp cường giả, tuy hắn biết rõ, mặc dù sử dụng thần hồn, hắn tạm thời cũng còn không phải đối thủ củaThiên Tôn cấp cường giả.

Gió đêm gào thét, minh nguyệt treo cao, xa xa hồ nước ở dưới gió nhẹ quét, chiết xạ ánh sáng nhạt lăn tăn.

Thần hồn của Diệp Thần hướng xa xa kéo dài, rất nhanh tập trung TịchDương ở trong rừng cây, Tịch Dương ngồi ở chỗ kia tu luyện, như một photượng, nguyệt quang chiếu vào trên mặt của hắn, làm cho mặt của hắn cóvẻ có chút tái nhợt.

- A Ly, chúng ta đi!

Diệp Thần nói, Tiểu Dực ở trong phòng vài ngày cũng không có đi ra, khảnăng là đang ngủ say, bất quá dùng thực lực bây giờ của hắn và A Ly, đối phó Tịch Dương hẳn là dư dả, không cần gọi Tiểu Dực cũng không có gì.

A Ly nhảy lên bả vai Diệp Thần, Diệp Thần mang theo A Ly cùng một chỗ,vài cái lướt mình, dần dần đến gần chỗ rừng cây của Tịch Dương.

Thổ Hồ thử ở dưới chân Tịch Dương càng không ngừng khuấy động lấy bùnđất, một đôi móng vuốt cầm lấy cái gì, càng không ngừng hướng trongmiệng nhét, miệng không ngừng nhai nuốt lấy, trong lúc đó, nó như là cảm thấy cái gì, đứng thẳng thân thể, con mắt màu đen nhìn quanh bốn phía.

Tuy Thổ Hồ thử chỉ là ngũ giai yêu thú, nhưng mà cực thông linh, trảiqua Thiên Khôi Tinh Tông bí pháp huấn luyện, so với truyền tin điêu càng thêm dùng tốt, chúng nó đối với nguy hiểm có nhạy cảm trời sinh, gặpnguy hiểm đều có thể kịp thời tránh né.

Thổ Hồ thử dị trạng đưa tới Tịch Dương chú ý, Tịch Dương mở mắt, cảnhgiác ngắm nhìn bốn phía, rừng cây trống rỗng, vật gì cũng không có.

Thổ Hồ thử này tra nhìn một chút, hẳn là không có phát hiện cái gì, lại ngồi chồm hổm xuống, tiếp tục tìm đồ ăn.

Lúc này Tịch Dương mới buông lỏng xuống, xem ra bất quá là sợ bóng sợ gió một hồi.

Tịch Dương cũng không biết là, Thổ Hồ thử cũng không phải là tự nguyệnngồi xổm xuống đi ăn cái gì, giờ phút này Thổ Hồ thử đã hoàn toàn bịthần hồn của Diệp Thần khống chế!

- Một con ngũ giai yêu thú, rõ ràng làm hại ta thiếu chút nữa lộ hành tung.

Diệp Thần cười nhạt một tiếng, Thổ Hồ thử này đối với nguy hiểm cảm ứng còn là tương đối nhạy cảm, giữ lại làm thuộc hạ a.

Tịch Dương lại nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện.

Nếu như đổi lại bình thường, đụng phải Địa Tôn trung cấp cường giả, Diệp Thần nhất định sẽ cùng đối phương thoải mái đầm đìa đánh một hồi, nhưng mà hiện tại rõ ràng không phải lúc, nếu như không nhanh chóng giảiquyết, phỏng chừng rất nhanh sẽ có những người khác tới, đến lúc đó khótránh khỏi bó tay bó chân, nếu bị Tịch Dương trốn thoát, này thì phiềntoái.

Chương 235: Tuyệt sát Tịch Dương! (1)

Ads Diệp Thần chậm rãi ẩn núp đến cách Tịch Dương còn có trăm mét, trong đôi mắt thần quang đại phóng, sau lưng trong hư không, kim giáp binh sĩlăng không ngưng hóa, tay cầm trường đao, gào thét lên hướng Tịch Dươngphóng đi.

Tịch Dương đột nhiên cảm thấy cái gì, nghiêm nghị cả kinh, giương đôimắt, liền trông thấy trong hư không có một kim giáp binh sĩ toàn thânthiêu đốt hỏa diễm, đang lăng không đánh tới.

Yêu quái? Quỷ hồn?

Chứng kiến con mắt tinh hồng của kim giáp binh sĩ này, Tịch Dương sợ hãi cả kinh, lập tức nhảy dựng lên trận địa sẵn sàng đón quân địch.

- Thiên Khôi băng!

Tịch Dương không dám ở chỗ này lớn tiếng gầm lên, để tránh kinh động đám cao thủ Hiên Dật dược tôn, một chưởng hướng kim giáp binh sĩ này oanhqua.

Một chưởng oanh ra, cỏ dại cây cối chung quanh bị cương phong chà xát đến bay phất phới.

Thiên Khôi băng vũ kỹ này chính là Thiên Khôi Tinh Tông bí kỹ, một trong số ít vài cái lục phẩm vũ kỹ, có thể kích phát tiềm năng thân thể, bộcphát ra lực lượng gấp mấy lần bản thân, tăng thêm thực lực bản thân làĐịa Tôn cấp cường giả, một chưởng này tuyệt đối là bá đạo tuyệt luân,hắn không rõ ràng lắm thực lực của kim giáp binh sĩ, cho nên không dámcó bất kỳ lưu thủ.

- Xem ta một đao!

Trong đôi mắt của Diệp Thần kim quang nổ bắn, kim giáp binh sĩ ở tronghư không kia vung lên trường đao trong tay chém xuống, kim giáp binh sĩgiống như thiên thần buông xuống, tản ra một loại uy nghiêm tuyên cổtang thương, một đao kia, càng là ẩn chứa uy thế vô cùng.

Một cổ uy áp cường đại phô thiên cái địa áp xuống, Tịch Dương cảm giácthân thể bỗng nhiên trầm xuống, giống như là bị vật gì đó một mực cốđịnh ở trên mặt đất.

Tịch Dương hoảng sợ thất sắc, kim giáp binh sĩ giống như núi lớn áp đỉnh, làm cho hắn không thể động đậy!

Tên này rốt cuộc là vật gì! Sao lợi hại như vậy! Nội tâm Tịch Dương sợhãi điên cuồng gào thét, huyền khí toàn thân từ Thiên Khôi băng đổ xuống mà ra, một chưởng chống lại trường đao của kim giáp binh sĩ.

Oanh!!!

Một tiếng vang thật lớn, giống như long trời lở đất, cả mặt đất bị oanh ra một cái hố sâu dài đến năm sáu thước.

Trong hố sâu, quần áo Tịch Dương vỡ vụn, nội giáp nhất phẩm linh bảo bịxé nứt, toàn thân hiện đầy từng đạo vết thương rậm rạp, hướng ra phíangoài bắn máu tươi.

Lục phủ ngũ tạng của hắn nhận lấy trọng thương, huyền khí trong cơ thể mười không còn một.

Từ khi hắn tấn chức Địa Tôn cường giả đến nay, liền không có thụ qua bịthương nặng như vậy, để cho hắn cảm giác được đáng sợ chính là, hắn cănbản không biết kim giáp binh sĩ kia rốt cuộc là vật gì!

Cái này phải chết sao?

Tịch Dương sợ hãi ngẩng đầu lên, giữa thiên không nào còn có bóng dángcủa kim giáp binh sĩ, trong rừng cây trống rỗng, từng đợt gió lớn thổiqua, lá cây bay phất phới.

Chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ là mình đang nằm mơ sao? Chỉ là trên thân thể truyền đến đau đớn lại là rõ ràng như vậy.

Đi!

Bất chấp nghĩ lại, Tịch Dương tranh thủ thời gian ăn một khỏa đan dược,bỗng nhiên lướt lên, giống như chó nhà có tang, hướng bên hồ chạy nhưđiên.

Sau khi kim giáp binh sĩ của Diệp Thần hoàn thành một kích, thần hồncũng nhận được một chút chấn động, vội vàng đem kim giáp binh sĩ thuvào, dù sao thần hồn mới vừa vặn cô đọng ra chút thực hình, chiến đấukịch liệt như vậy, còn phải thích ứng một chút mới được!

Vừa rồi một kích kia của kim giáp binh sĩ, làm cho Diệp Thần hưng phấnkhông thôi, lần đầu tiên chính thức lãnh hội thần hồn uy lực!

Thần hồn đảo qua, bên Trí Hiên Các kia, ba đạo khí tức bay vút đến, đang hướng bên này bay nhanh mà đến, là ba Địa Tôn cường giả bên người HiênDật dược tôn!

Phải mau chóng giải quyết chiến đấu mới được, Diệp Thần vài cái nâng mình, hướng Tịch Dương đuổi theo.

Tịch Dương mất mạng chạy như điên, cảm giác được sau lưng có người càngđuổi càng gần, hồn đảm đều tang, chẳng lẽ hôm nay ta phải chết tuyệt ởnơi này? Tịch Dương bị trọng thương, nào còn có một chút khí thế của Địa Tôn cường giả?

Cùng Tịch Dương ở giữa cự ly càng ngày càng gần, chỉ có năm thước tảhữu, Diệp Thần tay phải vừa động, huyền khí trong cơ thể đã ở trướcngười ngưng hóa thành một ngọn phi đao, ý niệm vừa động, ngọn phi đaonày sưu một tiếng, hướng Tịch Dương kích bắn đi.

Tịch Dương cảm giác được sau lưng truyền đến một cổ khí tức đáng sợ,giống như là muốn xuyên thủng thân thể của hắn, trong lòng hắn mạnh mẽcả kinh, vừa quay đầu lại, chỉ thấy một đạo bạch quang kích xạ đến, vộivàng chém ra tay áo, sưu sưu sưu, vài đạo chông sắt hướng về bạch quangkích bắn đi, ngẩng đầu nhìn đến Diệp Thần trước mặt, không khỏi mặt mũitràn đầy hoảng sợ:

- Là ngươi!

Thời điểm ở Hạ Địa Quỳnh Lâu, Tịch Dương đã từng gặp mặt Diệp Thần, bảovật bị mất, Tịch Dương đem gương mặt của Diệp Thần thật sâu ký trongđầu, nghĩ nếu như khi nào gặp được Diệp Thần, nhất định sẽ đánh chếtDiệp Thần, đoạt lại bao tay, không nghĩ tới hôm nay ngược lại trước bịDiệp Thần ám toán!

Lúc trước Diệp Thần, chẳng qua là một thập giai cao thủ mà thôi!

Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, thời điểm ở Hạ Địa Quỳnh Lâu, nếu mìnhkhông đủ cơ linh, chỉ sợ sớm đã bị ngàn năm thi độc hóa đến hài cốtkhông còn, hôm nay oan gia ngõ hẹp, há có thể cho ngươi cơ hội chạy trối chết!

Tịch Dương còn chưa kịp có động tác khác, chỉ thấy vài đạo chông sắt kia cùng đạo bạch quang chạm vào nhau, bùm bùm bùm, trong nháy mắt toàn bộcắt thành hai đoạn, bạch quang thế tới không giảm, hướng mình kích xạ mà đến.

Tại sao có thể như vậy!

Lúc này Tịch Dương mới nhìn rõ ràng, đạo bạch quang kia là một thanh phi đao!

Thật nhanh!

Bên ngoài cơ thể rậm rạp Thuần Dương cương khí, trong nháy mắt bị xé mở một lỗ hổng.

Tịch Dương không kịp né tránh, phù một tiếng bị phi đao xuyên thủng vaiphải, oa một cái, hộc ra một ngụm máu tươi, phi đao này chẳng những ởtrên thân thể của hắn để lại một lỗ máu, còn đem kinh mạch cả ngực tráicủa hắn toàn bộ phá hủy.

Phi đao thật đáng sợ!

Tịch Dương lảo đảo ngã ngồi dưới đất, sợ hãi mà nhìn xem Diệp Thần.

- Ta là Thiên Khôi Tinh Tông Trưởng lão, nếu ngươi giết ta, nhất định sẽ bị Thiên Khôi Tinh Tông vĩnh viễn không chừng mực trả thù!

Tịch Dương ngoài mạnh trong yếu điên cuồng gào thét, càng không ngừnglui về phía sau, Diệp Thần trước mắt này, như một cái ác ma, hắn cảmnhận được bóng tối tử vong hướng mình quét tới. Không, ta không muốnchết!

- Nếu như ta lo lắng Thiên Khôi Tinh Tông trả thù, liền sẽ không tới giết ngươi!

Diệp Thần cười lạnh một tiếng nói, không nghĩ tới một Địa Tôn trung cấpcường giả không chịu được một kích như thế, xem ra hắn đánh giá thấp sức chiến đấu của thần hồn cùng phi đao, Diệp Thần cảm giác được, huyền khí phi đao còn có một tia huyền khí lưu lại trong cơ thể Tịch Dương.

- Không nên, ta sẽ trả một cái giá lớn, tha ta một mạng!

Trong đôi mắt Tịch Dương tràn đầy sợ hãi, liên tiếp lui về phía sau, thê lương gọi.

- A Ly, chúng ta đi thôi.

Diệp Thần nhìn thoáng qua A Ly ở một bên nói.

- Hộ vệ của Sư tôn đã tới.

Chương 236: Tuyệt sát Tịch Dương! (2)

Ads A Ly thả người nhảy lên, đem túi càn khôn của Tịch Dương nắm bắt, sau đó nhảy tới trên bờ vai củaDiệp Thần, Diệp Thần vài cái lướt mình, biến mất ở trong rừng cây sâu.

Chứng kiến Diệp Thần rời đi, Tịch Dương giống như hư thoát ngã xuống,hắn cho là mình chết chắc rồi, không nghĩ tới Diệp Thần rõ ràng buôngtha hắn, khí lực toàn thân của hắn đều giống như bị tháo nước vậy.

Ngũ tạng lục phủ còn có kinh mạch ngực phải tất cả đều bị trọng thương,cho dù dùng xong đại lượng linh dược khôi phục, trong vòng nửa năm chỉsợ cũng vô pháp tu luyện. Trong ánh mắt của hắn tràn đầy âm tàn, hôm nay lão phu thoát được tánh mạng, ngày khác nhất định phải đem ngươi bầmthây vạn đoạn, để giải mối hận trong lòng!

Đúng lúc này, xa xa một tiếng quát khẽ truyền đến.

- Bạo!

"Bùm" một tiếng, trong thân thể của Tịch Dương đột nhiên truyền đến mộttiếng trầm đục, trong đôi mắt Tịch Dương tràn đầy không cam lòng, ánhmắt dần dần tan rã, ngã trên mặt đất.

Thiên Khôi Tinh Tông Trưởng lão, Địa Tôn cấp cường giả Tịch Dương, cứnhư vậy nằm trên mặt đất lẳng lặng chết đi, tiếng gió gào thét.

Sau một lúc lâu, ba thân ảnh lướt gấp mà đến, đã rơi vào trước hố sâu này.

- Nơi này xảy ra chuyện gì?

Ba người thần sắc khẽ biến.

Một lão già người mặc Tử Bào thả người lướt xuống hố sâu, thấy được vết máu lớn trong hố sâu, trầm giọng nói:

- Vừa rồi nơi này đã xảy ra một cuộc chiến đấu, có người bị trọng thương.

Lại nhìn nhìn mấy khối đá vụn bên cạnh, trong đất bùn chôn sâu vài tảngđá có rất nhiều bị đánh thành bột mịn, không khỏi hoảng sợ, uy lực thậtlà đáng sợ!

- Hố sâu lớn như vậy, hẳn là các loại vũ khí như trường đao, có thể đemđao khí kéo dài đến năm sáu thước, chỉ sợ đã có thực lực Thiên Tôn cấp!

Tên còn lại trong lòng chấn động nói.

- Lão Ngũ lão Lục, các ngươi mau tới đây xem, nơi này có một cỗ thi thể!

Thanh âm người thứ 3 từ đàng xa truyền đến, hai người lập tức thả người lao đi.

Rất nhanh, bọn họ thấy được thi thể Tịch Dương nằm trên mặt đất.

- Người kia là ai? Hắn như thế nào sẽ chết ở chỗ này?

Địa Tôn cấp cường giả bị gọi lão Ngũ kia nhíu mày hỏi.

- Ta nhận ra người này, người này tên là Tịch Dương, là Thiên Khôi Tinh Tông Trưởng lão, Địa Tôn trung kỳ!

Lão Lục nói làm hai người còn lại trong lòng rùng mình.

- Người Thiên Khôi Tinh Tông, hắn tới nơi này làm gì? Là ai giết hắn?

- Từ khi chúng ta nghe đến tiếng đánh nhau đến tới đây chỉ một lát côngphu, có thể ở trong thời gian ngắn như vậy đánh chết Địa Tôn trung kỳcường giả, nhất định là Thiên Tôn cấp cao thủ làm, ba đại tông môn Tôngchủ, hoặc là Minh Vũ?

Lão Ngũ nghi hoặc nói.

- Chú ý cảnh giới, cao thủ kia khả năng còn chưa đi.

Lão Lục ngồi xổm người xuống, dùng huyền khí dò xét tình huống trong cơ thể Tịch Dương thoáng cái, sắc mặt đại biến.

- Ngũ tạng lục phủ toàn bộ nát bấy, như là vật gì trong thân thể nổtung, mặt ngoài thân thể cư nhiên còn đầy đủ, chỉ có nơi này có một lỗhổng, như là ám khí lưu lại, người giết Tịch Dương không phải chuyệnđùa! Không giống như là Tông chủ ba đại tông môn hay Minh Vũ, nhưng màthủ đoạn không dưới bọn hắn, chẳng lẽ cảnh nội Tây Vũ đế quốc, còn cóThiên Tôn cấp cường giả thứ năm?

- Người này ý muốn như thế nào? Ở nơi này giết Tịch Dương, Thiên KhôiTinh Tông tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, cái phiền toái này sợ là sẽ rơi vào trên đầu dược tôn!

Lão Ngũ trầm mặc chốc lát nói.

- Khả năng cũng là vì dược tôn luyện chế đan dược mà đến, chó cắn chó.

- Đi về trước đi, đem chuyện này nói cho dược tôn!

Lão Lục một chưởng oanh ra một cái hố to trên mặt đất, đem thi thể TịchDương thả vào, dùng bùn đất chôn, đem dấu vết chiến đấu chung quanh xửlý, sau đó lướt gấp mà đi.

Thiên Tôn cấp cường giả thần bí này khả năng còn đang ở trên đảo, bọn họ phải cẩn thận đề phòng mới được, nếu như bảy Địa Tôn cấp cường giả bọnhọ liên thủ, còn có thể chiến một trận, nếu bị tiêu diệt từng bộ phận,này thì phiền toái.

Thần hồn nhìn xem ba Địa Tôn cao thủ rời đi, Diệp Thần đem thần hồn thu trở về, về tới biệt viện của mình.

Cái chết của Tịch Dương, chỉ là khúc nhạc dạo trước khi bão tố đến,người của Thiên Khôi Tinh Tông chẳng biết lúc nào sẽ đến, Diệp Thần tiếp tục gia tăng tu luyện, trước đem tu vi trước mắt củng cố nói sau, cùngTịch Dương chiến một trận, Diệp Thần đối với thần hồn còn có phi đao,đều có một ít lĩnh hội hoàn toàn mới.

Thần hồn chiến đấu, cùng chiến đấu bình thường có chỗ bất đồng, ở lúcchiến đấu bị kích động mãnh liệt, sẽ ảnh hưởng sức chiến đấu, cho nênphải làm cho thần hồn càng thêm vững chắc, mới có thể ứng phó chiến đấucàng kịch liệt.

Về phần phi đao, Diệp Thần phát hiện công dụng khác của phi đao, chỉ cần phi đao trúng mục tiêu đối thủ, có thể đem một tia huyền khí ở lạitrong cơ thể của đối thủ, mình ý niệm vừa động, liền có thể làm nổ! Cáiphát hiện mới này, trong chiến đấu cũng là rất hữu dụng, môt khi bị phiđao trúng mục tiêu, trong cơ thể của đối thủ liền mai phục một quả bomhẹn giờ!

Nhìn túi càn khôn của Tịch Dương một chút, trong đó có hơn hai vạn TụKhí Đan, còn có ba trăm Ngưng Khí Đan, trừ lần đó ra còn có một kiệnnhất phẩm linh bảo cấp trường kiếm, Diệp Thần đem những vật này thu vào, ném vào trong không gian bao tay, về phần con Thổ Hồ thử kia, tạm thờicòn không dùng được, để cho nó ở trên đảo tự mình kiếm ăn.

Cùng thường ngày đồng dạng, Diệp Thần trở lại phòng luyện đan.

Sắc mặt Hiên Dật dược tôn cùng Lê Hủ đều có chút ngưng trọng, Thiên Tôncấp cường giả thần bí xuất hiện, làm cho bọn hắn cảm nhận được áp lựclớn lao, Nhân phẩm đan dược lập tức muốn luyện chế hoàn thành, khôngbiết sẽ dẫn phát phong ba như thế nào.

- Lê Hủ, đi tìm Minh Vũ đến, lão phu có chuyện nói với hắn!

Hiên Dật dược tôn nói, hắn làm quyết định, tuy Minh Vũ cũng muốn Nhânphẩm đan dược, nhưng ít ra sẽ bận tâm thân phận giao tình, sẽ khôngcường đoạt, những người khác liền không tốt nói lắm.

Hiên Dật dược tôn có bảy Địa Tôn cấp, tuy có thể ngăn được Thiên Tôn cấp cường giả, nhưng mà cũng khó bảo toàn sẽ không ngoài ý muốn, nghe bọnngười lão Ngũ lão Lục nói, Thiên Tôn cường giả thần bí kia thủ đoạn kinh người, sợ là không dưới Minh Vũ.

- Vâng, ta lập tức đi!

Lê Hủ gật đầu nói, vội vàng rời đi.

Ước chừng một giờ sau, Minh Vũ Đại Đế cùng Lê Hủ cùng đi vào phòng luyện đan.

Hoàng Đế thế giới này cùng trong tưởng tượng của Diệp Thần có chút không cùng một dạng, Diệp Thần nguyên lai tưởng rằng Hoàng Đế đều là rất chú ý phô trương, bên người thị vệ phần đông, cung nữ đi theo, mà Minh Vũ Đại Đế lại độc lai độc vãng, ngoại trừ một thân kim giáp, còn có khí thếthượng vị giả có điểm không giống người thường ra, liền nhìn không rađặc biệt gì.

Bản thân Minh Vũ Đại Đế chính là một Thiên Tôn cấp cường giả, sau lưng có một đống hộ vệ có gì dùng?

Chương 237: Trực diện Minh Vũ

Ads Sau khi hắn đi vào, cùng Hiên Dật dược tôn gật đầu ý bảo, quay đầu lạiđánh giá Diệp Thần thoáng cái, Diệp Thần anh khí bức người, mục nhượcThần tinh, có vài phần hương vị phiêu nhiên xuất trần, nhưng tổng thể mà nói, cùng thiếu niên bình thường không sai biệt lắm, hắn có chút nghihoặc, chính là thiếu niên này câu lên Tử Kim Thần Ngư, dẫn phát đế đôphong ba sao?

- Không biết dược tôn tới tìm ta có chuyện gì?

Minh Vũ Đại Đế xoay đầu lại, nhìn xem Hiên Dật dược tôn hỏi.

- Tối hôm qua chỗ này của ta đã xảy ra một việc, Thiên Khôi Tinh TôngTịch Dương chẳng biết tại sao đến trên đảo của ta, ở trong rừng cây bịgiết, căn cứ suy đoán của chúng ta, kẻ giết người hẳn là một Thiên Tôncấp cường giả! Tiếp qua một ngày nữa đan dược sẽ luyện thành, cho nênmời ngươi tới hộ pháp.

Hiên Dật dược tôn ngưng trọng nói.

- Thiên Tôn cấp cường giả?

Minh Vũ Đại Đế thần sắc vừa động, nói:

- Chẳng lẽ là Thái Ất Kiếm Tông Tông chủ?

- Căn cứ thương thế của Tịch Dương phán đoán, người nọ thủ đoạn sát nhân có chút quỷ dị, sử dụng là một thanh trường đao còn có một ngọn phiđao, không giống như là Tông chủ ba đại tông môn gây nên.

Hiên Dật dược tôn lắc đầu nói, đương nhiên Minh Vũ cũng có thể bài trừ.

- Trường đao cùng phi đao?

Minh Vũ Đại Đế khẽ nhíu mày, hắn chưa từng nghe nói qua cảnh nội Tây Vũđế quốc có Thiên Tôn cấp cường giả sử dụng trường đao cùng phi đao,chẳng lẽ có Thiên Tôn cấp cường giả nước khác lẻn vào? Ngoại trừ Tôngchủ ba đại tông môn còn có hắn, đế đô lại còn có một Thiên Tôn cấp cường giả, chính là người của Thiên Đô thương hội, nhưng mà Thiên Đô thươnghội sinh ý khắp đông đại lục, không tham dự tranh chấp, sẽ không vì cướp đoạt đan dược mà cuốn vào, hơn nữa Thiên Tôn cấp cao thủ kia là sử dụng kiếm, vuốt cằm nói:

- Đan dược ngày mai sẽ có thể luyện chế thành công, ta ở nơi này dừng một ngày, có cơ hội mà nói, gặp lại cao thủ kia!

Hiên Dật dược tôn gật đầu nói:

- Địa phương đơn sơ, không thể so với hoàng cung đại nội, ngươi tùy ý a.

Hiên Dật dược tôn đối với Minh Vũ Đại Đế, cũng không phải khách sáo nhưvậy, có thể thấy được song phương giao tình cũng không tệ lắm.

- Đúng rồi, dược tôn, có một ít đồ vật muốn giao cho ngươi.

Minh Vũ Đại Đế xuất ra vài phong thư, đưa cho Hiên Dật dược tôn.

- Đây là cái gì?

Hiên Dật dược tôn nghi hoặc nhìn thoáng qua Minh Vũ Đại Đế, đem vàiphong thư này mở ra, rõ ràng là chữ viết của bọn người Lôi Nghị, HáchPhong, có vài phong là bảo Hách thị gia tộc chuyển giao cho Thái Ất Kiếm Tông, Thanh Vân Tông lưỡng đại tông môn, còn có vài phong là liên lạcgia tộc.

- Cái này là thuộc hạ của ta chặn được, ở đêm phong tỏa Minh Hồ đó, bọnhọ phát hiện trên đảo có người đưa tin ra ngoài, liền bắn chết mấy cái.

Minh Vũ Đại Đế nói.

Hiên Dật dược tôn càng xem càng giận không kiềm được, tay cầm thư càngkhông ngừng run rẩy, loại phản bội này, làm cho hắn đau nhức triệt nộitâm.

- Uổng công ta đối với bọn họ tốt như vậy, bọn họ rõ ràng một chút cũngkhông niệm tình thầy trò, liên lạc ngoại nhân đối phó ta!

Hiên Dật dược tôn giận tím mặt, trước hắn mặc dù đối với bọn người LôiNghị có chỗ ngờ vực vô căn cứ, nhưng thủy chung không nguyện ý tin tưởng bọn người Lôi Nghị sẽ phản bội mình, nhưng mà hiện tại, chứng cớ vôcùng xác thực, hắn không thể không tin.

- Dược tôn, hạng người vong ân phụ nghĩa như vậy, mặc dù không giết,cũng là nhanh chóng trục xuất sư môn cho thỏa đáng. Nếu như dược tônkhông muốn tự thân động thủ, ta có thể giúp.

Minh Vũ Đại Đế lạnh nhạt nói, trong nội tâm thầm nghĩ, Hiên Dật dược tôn thực sự quá lòng dạ đàn bà, đổi lại là hắn, nếu như thần tử phản bội,tất nhiên là giết không tha!

Hiên Dật dược tôn thu hồi thư tín, thần sắc có chút sa sút tinh thần cùng tiêu điều, khoát khoát tay nói:

- Việc này để ta suy nghĩ một chút.

Minh Vũ Đại Đế biết rõ tính nết của Hiên Dật dược tôn, không quấy rầyHiên Dật dược tôn nữa, miễn cho ảnh hưởng Hiên Dật dược tôn luyện đan,bất quá đến cấp bậc như Hiên Dật dược tôn này, chắc là sẽ không thụ tâmtình ảnh hưởng mà tạo thành luyện đan thất bại.

Cùng Hiên Dật dược tôn nói xong, Minh Vũ Đại Đế đứng dậy, hướng bên Diệp Thần đi tới, trên mặt treo tiếu dung nhàn nhạt ấm áp.

Diệp Thần đang vận chuyển huyền khí tu luyện, cảm giác được Minh Vũ ĐạiĐế tới, mở to mắt, Minh Vũ Đại Đế tuy tiếu dung chân thành, nhưng vẫn có thể cảm nhận được loại khí thế uy nghiêm nhàn nhạt, tâm niệm nhấtchuyển, mặc dù đối phương là một đế vương, nhưng làm cho mình quỳ xuốnglà tuyệt đối không có khả năng, bình sinh chỉ lạy thiên địa cha mẹ,những người khác quả quyết không quỳ.

Bất quá lễ tiết bình thường vẫn là phải có, dù sao Ân thị hoàng tộc saulưng Minh Vũ Đại Đế, là gia tộc lớn nhất cảnh nội Tây Vũ đế quốc, chútmặt mũi này vẫn là phải cho, Diệp Thần giả bộ như muốn đứng dậy.

- Không cần, nơi này không phải hoàng cung, không có nhiều lễ tiết như vậy.

Minh Vũ Đại Đế cười nhạt một tiếng nói, trong đôi mắt lại hiện lên mộtđạo ánh sáng nhạt, hắn nhìn ra Diệp Thần cũng không có thật sự muốn đứng lên, một người thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, mặt đối với mình rõràng có thể trấn định như thế, không sợ hãi chút nào, tất nhiên là cóchỗ dựa, đối mặt Thiên Tôn cường giả uy áp, vẫn mặt không đổi sắc, thậtchỉ có thực lực thập giai sao? Chỉ sợ tất cả mọi người là xem thườngthiếu niên trước mắt này.

- Tạ bệ hạ.

Diệp Thần cung thanh nói, cũng ngẩng đầu đánh giá Minh Vũ Đại Đế, trungniên trước mắt này hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo oai hùng, khí độ bấtphàm, trên người lộ ra một cổ sát phạt khí nhàn nhạt.

Minh Vũ Đại Đế nhấc lên góc áo, xếp bằng ở trên một cái bồ đoàn trước Diệp Thần.

- Ta nghe Ân vương thúc nói về ngươi, thiếu niên anh tài, thiên phú hơn người, hôm nay vừa thấy, quả nhiên bất phàm.

Minh Vũ Đại Đế mắt sáng như đuốc, nhìn về phía Diệp Thần, giống như là muốn nhìn ra những thứ gì.

Nói đến Ân Mông Điền, địch ý trong lòng Diệp Thần thoáng giảm bớt nói:

- Đó là Ân vương gia quá khen.

- Ha ha, Ân vương thúc đã nói như vậy, tất nhiên là có đạo lý.

Minh Vũ Đại Đế cao giọng cười nói.

- Mà ngay cả trẫm ở thời điểm như ngươi, cũng không có tu vi như ngươi vậy, ngươi không cần phải khiêm tốn.

- Bệ hạ tới tìm ta, không phải là vì nói những thứ này a, không biết bệ hạ tìm ta có chuyện gì?

Diệp Thần mở miệng hỏi, phỏng đoán lai ý của Minh Vũ Đại Đế, lúc hắn nói chuyện, có vẻ cực kỳ tùy ý.

- Không có chuyện gì, dược tôn đan dược ngày mai sẽ có thể luyện chếhoàn thành, trẫm phải ở chỗ này hộ pháp, tìm ngươi tùy tiện nói chuyệnphiếm mà thôi.

Minh Vũ Đại Đế cười nhạt một tiếng nói, đối với Diệp Thần mạo phạm lơ đễnh, thiên tài tóm lại là có chút tỳ khí, xúc động nói:

- Ngày gần đây ta mở ra một vài sách cũ, ngàn năm trước, Diệp gia tạiđây cảnh nội Tây Vũ đế quốc, coi như là một đại tộc, cùng Ân thị hoàngtộc cũng có qua quan hệ thông gia, chỉ là về sau có chút xuống dốc, thật đáng buồn đáng tiếc, không nghĩ tới Diệp gia gần đoạn thời gian này cóthể trọng chấn uy danh, chính là Tây Vũ đế quốc ta chi phúc.

Chương 238: Giang sơn quốc gia, đức giả cư chi (1)

Ads Diệp Thần sững sờ, Minh Vũ Đại Đế rõ ràng ngay cả ngàn năm trước quan hệ thông gia cũng chuyển đi ra, đây là muốn chắp nối sao? Nếu như Minh VũĐại Đế thực nhớ tình cũ, thời điểm Diệp gia xuống dốc như thế nào khônggiúp Diệp gia một chút?

Nếu như Diệp Thần là ở thế giới này lớn lên, nói không chừng đã bị MinhVũ Đại Đế lừa gạt, đối với Minh Vũ Đại Đế sẽ cảm động đến rơi nước mắt,dập đầu liền bái, nhưng mà Diệp Thần, cũng không phải người cổ hủ trungquân!

- Bệ hạ nói quá lời, Diệp gia ta bất quá là một tiểu gia tộc ở Đông Lâmquận, chưa từng đối với quốc gia có cống hiến gì, về phần Tây Vũ đế quốc chi phúc, càng là không thể nói. Tiểu gia tộc sinh tồn đã là cực kỳkhông dễ, dưới mắt cũng chỉ miễn cưỡng ở Đông Lâm quận đứng vững gótchân mà thôi, đa tạ bệ hạ nhớ tình cũ.

Diệp Thần nghĩ đến cái gì nói cái nấy, dù đối phương là vua của mộtnước, nhưng có Hiên Dật dược tôn làm tấm mộc, thần hồn của mình cũng cóthực lực Thiên Tôn sơ cấp, mặc dù đánh không lại Minh Vũ Đại Đế, ít nhất cũng có một ít quyền nói chuyện.

Thần sắc Minh Vũ Đại Đế hơi chậm lại, tuy Diệp Thần còn rất trẻ tuổi,nhưng so với trong tưởng tượng của hắn còn khó đối phó nhiều lắm, nếunhư hắn thực bày ra tư thế đế vương, nhất định sẽ náo cương, Diệp Thầnthiên phú như vậy, tương lai ít nhất là một Thiên Tôn cấp cường giả, nếu như có thể lôi kéo đương nhiên tốt nhất, mặc dù không thể lôi kéo, cũng phải cùng với hắn giao hảo.

Đối với cường giả đỉnh cao chính thức mà nói, thân phận Hoàng Đế căn bản không có gì dùng, Tây Vũ hoàng tộc cũng bất quá là một đại võ đạo thếgia mà thôi! Minh Vũ Đại Đế híp mắt lại, cười nhạt một tiếng nói:

- Tạm không nói đến những thứ này, ngày gần đây trẫm lo lắng ưu phiền,đế đô không thế nào an bình, Tả Thừa Tướng Khâu Anh rõ ràng bị người ámsát, đối với Tây Vũ đế quốc mà nói, đây quả thực là vô cùng nhục nhã,nghe nói Tả Thừa Tướng cùng Ân Mông Điền vương thúc còn ngươi nữa, từngcó một chút đụng chạm?

Tuy Khâu Anh tư thông địch quốc, nhưng dù sao cũng là Tả Tướng của TâyVũ đế quốc, cho dù xử lý, cũng phải do hắn tự thân động thủ, không giảithích được đã bị giết như vậy, cái này không khác đánh mặt Minh Vũ ĐạiĐế, cũng khó trách Minh Vũ Đại Đế tức giận. Diệp Thần cùng Khâu Anh từng có quan hệ, lại liên lạc với trên đảo xuất hiện Thiên Tôn cường giảthần bí, cho dù người không phải Diệp Thần giết, chỉ sợ Diệp Thần cũngkhó thoát liên quan.

Trong lòng Diệp Thần máy động, chẳng lẽ Minh Vũ Đại Đế đoán được là mình làm?

Nghĩ nghĩ, mình hẳn là không có lưu lại chứng cớ gì, cho dù Minh Vũ ĐạiĐế muốn đối với Diệp gia ra tay, hiện tại Diệp gia tránh ở trong núisâu, Minh Vũ Đại Đế cũng tìm không thấy, ý nghĩ vừa chuyển, chuyện nàymình đánh chết cũng không thừa nhận, Minh Vũ Đại Đế lại có thể làm hắnnhư thế nào, nói:

- Bệ hạ hiểu lầm, ta cùng Tả Tướng trong lúc đó, căn bản không tính làđụng chạm, càng chưa nói tới tử thù, sao biết mạo hiểm đi quý phủ TảTướng ám sát, huống chi dùng thực lực của ta, căn bản không có khả nănggiết được Tả Thừa Tướng.

- A? Phải không?

Minh Vũ Đại Đế nhàn nhạt nhìn lướt qua Diệp Thần, từ chối cho ý kiến.

Ánh mắt kia của Minh Vũ Đại Đế, làm da đầu Diệp Thần có chút run lên.

- Chuyện này từ đó thôi, không đề cập tới những thứ này.

Minh Vũ Đại Đế từ trên mặt bàn bên cạnh cầm một ly trà, hớp một ngụm nói.

Diệp Thần còn tưởng rằng Minh Vũ Đại Đế sẽ tra rõ việc này, không nghĩ tới cứ như vậy mây trôi nước chảy bỏ qua?

Minh Vũ Đại Đế nói, Diệp Thần nghe như thế nào cũng cảm thấy không đượctự nhiên, giống như Minh Vũ Đại Đế nhận định người chính là hắn giết,nhưng mà Minh Vũ Đại Đế hào phóng không truy cứu, ngược lại là mình lăng không thiếu Minh Vũ Đại Đế một phần thiên đại nhân tình.

Diệp Thần buồn bực, những gia hỏa thường niên trà trộn triều đình này,từng người đều không dễ chọc! Nghĩ nghĩ, Minh Vũ Đại Đế đã ám hiệu nhưvậy, là có ý giao hảo, này mình cũng không cần phải lăng không chọc mộtThiên Tôn cấp cường giả.

- Nghe nói Diệp Thần tài câu cá cực cao, lần đầu câu cá, rõ ràng liềnđem Tử Kim Thần Ngư câu đi lên, nếu có cơ hội, cùng trẫm chung một chỗcâu cá như thế nào, trẫm muốn nhìn một chút, ngươi tài câu cá, có nhưđồn đãi thần hồ kỳ kỹ như vậy hay không!

Minh Vũ Đại Đế giọng điệu hòa hoãn, bộ dạng hơi có chút hào hứng.

- Này bất quá là vận khí mà thôi.

Diệp Thần tâm niệm vừa động, Minh Vũ Đại Đế nguyên lai còn có ý đồ như vậy, cảm thấy hiểu rõ.

- Vận khí? Trẫm cũng không nhận ra đó là vận khí.

Minh Vũ Đại Đế cười lắc đầu nói.

- Tử Minh Hồ chính là tổ tông ta phát hiện, ở trong tay Ân thị hoàng tộc ta truyền thừa mấy ngàn năm, đời đời tại Tử Minh hồ câu ra cá, nhiềukhông kể xiết, chỉ là lớn nhất cũng bất quá dài ba chỉ, trân quý nhấtcũng bất quá là thất thải Thiên Hồng ngư, chưa bao giờ câu ra Tử KimThần Ngư. Tổ tông Ân thị hoàng tộc, có thể câu ra cá lớn, không có chỗnào mà không phải là hạng người kinh tài tuyệt diễm, trong cơ thể ngườicâu cá huyền khí càng tinh thuần, càng dễ dàng câu lên cá.

Ân thị hoàng tộc khống chế Tử Minh hồ mấy ngàn năm, đối với Tử Minh hồhiểu rõ viễn siêu người bên ngoài, một câu nói ra huyền cơ.

- Ngươi đã có thể câu ra Tử Kim Thần Ngư, khẳng định cũng có thể câu racác loại cá hiếm quý, Tử Minh hồ này chính là Ân thị hoàng tộc ta khốngchế, nếu như Ân thị hoàng tộc ta đóng cửa Tử Minh hồ, bất luận kẻ nàocũng mơ tưởng tới gần, cũng vô pháp ở bên trong câu cá, nếu như ở trongTử Minh hồ câu lên cá, trẫm cùng ngươi phân chia 5:5, như thế nào?

Minh Vũ Đại Đế nói, dùng hắn một thân phận đế vương nói lời như vậy, rất là hạ giá, cái Tử Minh hồ này một mực bị Ân thị hoàng tộc khống chế,nhưng hết lần này tới lần khác cho tới nay, thu hoạch rất ít, phòng thủBảo Sơn, lại nhìn xem gia tộc từ từ suy yếu, thường nhân đều không thểlý giải tâm tình của Minh Vũ Đại Đế.

- Ta có một chuyện khó hiểu, Tử Minh hồ này chính là một tử hồ, diệntích cũng không phải bao la bát ngát, vì sao bệ hạ không sử dụng nhânlực, đem hồ nước dẫn lưu đi ra bên ngoài, chẳng phải là muốn cá gì cóthể vớt lên cá đó sao? Cần gì phải ở bên hồ câu cá?

Diệp Thần không có trực tiếp đáp ứng Minh Vũ Đại Đế.

- Chuyện như vậy, tổ tông Ân thị hoàng tộc đã từng làm, Tử Minh hồ nàynhìn như là một tử hồ, nhưng kì thực dưới mặt đất có dấu mạch nước ngầm, đem hồ nước dẫn lưu căn bản không cách nào đem hồ tháo nước sạch, cátrong hồ này rất có linh tính, lúc dẫn lưu tất cả đều lẩn rất xa, haophí đại lượng nhân công, lại chỉ lấy tới một hai Tiểu Ngư bình thườngnhất, không có lời. Nghe nói trong Tử Minh hồ, có dấu thượng cổ trọngbảo, nếu có thể đem hồ tháo nước, đã sớm làm như vậy.

Chương 239: Giang sơn quốc gia, đức giả cư chi (2)

Ads Minh Vũ Đại Đế nói, thấy Diệp Thần không trả lời, hắn không có tiếp tục truy vấn.

Minh Vũ Đại Đế đưa ra phân chia 5:5, đã là buông thể diện, bởi vì loạicá trong Tử Minh hồ quá mức hiếm quý, hấp dẫn quá lớn, hắn mới đưa ra đề nghị như vậy.

Trong Tử Minh hồ có dấu thượng cổ trọng bảo? Trong lòng Diệp Thần vừađộng, nghĩ nghĩ, thần hồn của mình cũng vô pháp tiến vào hồ nước, cho dù đáy hồ có trọng bảo, hắn cũng là không thể đi xuống.

Hiên Dật dược tôn cùng Minh Vũ Đại Đế từng có hiệp nghị, môn hạ đệ tửcủa Hiên Dật dược tôn từ trong hồ câu ra cá, đều về Hiên Dật dược tônmôn hạ tất cả, theo lý thuyết mặc dù Diệp Thần câu lên cá, hoàn toànkhông cần phải phân cho Minh Vũ Đại Đế một nửa. Nhưng mà đáp ứng Minh Vũ Đại Đế đề nghị tựa hồ cũng không có chỗ hỏng gì, Minh Vũ Đại Đế lấy lợi ích cùng mình buộc chặt đến chung một chỗ, từ nay về sau phát sinh chút chuyện gì đó, cũng có thể mượn nhờ Minh Vũ Đại Đế cái Thiên Tôn cấpcường giả này thoáng cái!

Thực lực của mình còn quá yếu, trước mượn lực lượng của Minh Vũ Đại Đế,làm cho mình an toàn quá độ đến Thiên Tôn cấp cường giả nói sau, bằngkhông cường địch tới, không có đủ thực lực, sợ là hữu tử vô sinh!

- Đợi sư tôn luyện xong đan dược, có thời gian mà nói, ta sẽ đi.

Diệp Thần đáp ứng xuống.

Minh Vũ Đại Đế có chút vuốt cằm, dù sao thân ở địa vị cao nhiều năm nhưvậy, nghe được Diệp Thần đáp ứng, cũng không có vui mừng lộ rõ trên nétmặt. Diệp Thần đáp ứng hợp tác, quan hệ của song phương lập tức tới gầnrất nhiều.

Minh Vũ Đại Đế chính là biết rõ, Tử Kim Thần Ngư cũng không phải là loại cá hiếm quý nhất trong Tử Minh hồ, mặc dù biết, nhưng một mực đều câukhông được, lại có thể làm gì?

Minh Vũ Đại Đế này tự giữ thân phận, không giống những người Lôi Nghịkia ti tiện xấu xa như vậy, Diệp Thần mới chịu đáp ứng hợp tác, nếu làngười như Lôi Nghị, đừng nói phân chia 5:5, coi như là cho mình tỉ lệcao tới đâu, Diệp Thần cũng sẽ không đồng ý, dù đối phương là Thiên Tôncấp đỉnh phong cường giả!

Kế tiếp nói chuyện liền tùy ý nhiều hơn, Diệp Thần nguyên bản treo lấytâm cũng rơi xuống, nếu như người của Thiên Khôi Tinh Tông đánh lên cửa, Minh Vũ Đại Đế không có khả năng không ra tay, Thiên Khôi Tinh TôngTông chủ mặc dù là Thiên Tôn cấp cường giả, nhưng so sánh với Minh VũĐại Đế, chỉ sợ là còn thua một bậc.

Minh Vũ Đại Đế cùng Diệp Thần đàm luận lên võ đạo, Diệp Thần dùng câu"Đạo sinh nhất" hù người khác thoáng cái còn có thể, chính thức đàm luận đến võ đạo cảnh giới, hắn cùng những cao thủ lĩnh hội võ đạo chân nghĩa kia, còn là kém một ít, dù sao đối với đạo lĩnh hội, là phải theo tuổi, lịch duyệt tăng trưởng mà từ từ thành thục, Diệp Thần trước mắt mớimười bảy tuổi mà thôi. Nghe Minh Vũ Đại Đế nói về binh phạt một đạo,Diệp Thần cũng có rất nhiều lĩnh hội.

- Diệp Thần chỉ sợ cũng là lĩnh hội võ đạo chân ý, không biết ngươi lĩnh hội là cái gì?

Minh Vũ Đại Đế mở miệng hỏi, lĩnh hội võ đạo chân ý càng cao thâm, tu vi tăng lên càng nhanh, Diệp Thần tuổi còn trẻ, thì có tu vi như vậy, lĩnh hội võ đạo chân ý, khẳng định cũng không đơn giản.

- Ta lĩnh ngộ, chính là thiên địa chi đạo, thiên diễn pháp tắc, vạn vật tạo hóa.

Diệp Thần trầm tư chốc lát nói, cái này nói cũng không có gì.

Minh Vũ Đại Đế suy nghĩ một chút, vẻ mặt trịnh trọng, thiên địa chi đạo? Cái này vô cùng có khả năng là một loại võ đạo chân ý cao thâm giỏi hơn binh phạt a.

Năm đó hắn lĩnh ngộ võ đạo chân ý binh phạt, bị vạn dân Tây Vũ đế quốctruyền tụng, tất cả mọi người cho rằng hắn là Tây Vũ đế quốc ngàn nămnhất ngộ võ đạo kỳ tài, ở dưới vô số linh dược tẩm bổ, thời điểm haimươi tuổi liền đột phá thập giai, không nghĩ tới Đông Lâm quận một DiệpGia Bảo nho nhỏ, rõ ràng ra một người tu luyện so với mình nhanh hơn,thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, những lời này quả nhiênkhông giả.

Diệp Thần còn có địa vị Diệp gia ở trong suy nghĩ của Minh Vũ Đại Đế, lại bay lên một tầng thứ.

Tây Vũ đế quốc đang thời buổi rối loạn, loạn trong giặc ngoài, nhất làđối mặt Nam Man quốc bức bách, một đường liên tiếp bại lui, cao thủ tửthương vô số, tái chiến xuống dưới, muốn gặp phải vong quốc, cho nên hắn đối với cảnh nội Tây Vũ đế quốc sinh ra mỗi một cao thủ, đều cực kỳtrọng thị, thiên phú những cao thủ kia, cùng Diệp Thần so sánh lại làthua kém rất nhiều.

- Tây Vũ đế quốc, thế gia lâm lập, ba đại tông môn cưỡng bức triều đình, Diệp Thần thấy hai chữ quốc cùng gia thế nào?

Minh Vũ Đại Đế nhìn xem Diệp Thần, giọng điệu ngưng trọng hỏi thăm.

Diệp Thần trầm mặc sau nửa ngày, hồi lâu mới nói:

- Không có quốc nào có gia, còn da lông mọc, còn chồi đâm cây?

Diệp Thần không thừa nhận cũng không được, những lời này là rất có đạolý. Nếu như Man quốc đánh vào Tây Vũ đế quốc, Diệp gia làm một thànhviên của Tây Vũ đế quốc, chỉ sợ cũng phải tao ngộ tai hoạ ngập đầu! Nghĩ đến người của Man quốc trước đây đã từng ám sát phụ thân, Diệp Thầnbiết rõ, mình coi như không muốn cuốn vào quốc cùng quốc tranh chấp, chỉ sợ cũng thân bất do kỷ.

Minh Vũ Đại Đế lông mày giãn ra, cười sang sảng một tiếng, thần sắc vui sướng nói:

- Hảo hảo hảo, Tây Vũ đế quốc cuối cùng còn có một chút hi vọng.

- Ta cũng không phải là ủng hộ Ân thị, chỉ là nhận đồng Tây Vũ đế quốc.

Diệp Thần ngẩng đầu nhìn thẳng Minh Vũ Đại Đế.

Nghe được Diệp Thần nói, Minh Vũ Đại Đế giật mình sững sờ một lát, nếutrên triều đình có đại thần dám ở trước mặt hắn nói lời như vậy, hắnkhẳng định dưới sự giận dữ trực tiếp ban chết, nhưng mà nghe Diệp Thầnnói ra, hắn cũng không có ảo não, gật đầu nói:

- Ta hiểu được, bất quá cái này không quan hệ. Nếu như Ân thị ta bị Manquốc diệt tộc, ta lại tình nguyện Tây Vũ đế quốc rơi ở trong tay thế gia quốc nội nào đó. Gia quốc giang sơn, năng giả cư chi, nếu rơi vào trong tay Man quốc, Tây Vũ đế quốc sợ là sẽ sinh linh đồ thán.

Không nghĩ tới Minh Vũ Đại Đế lại có trí tuệ rộng rãi như vậy, Diệp Thần lại đối với Minh Vũ Đại Đế lau mắt mà nhìn, thời điểm Diệp Thần nói câu kia, còn tưởng rằng Minh Vũ Đại Đế sẽ nổi trận lôi đình, không nghĩ tới Minh Vũ Đại Đế lại sẽ phản ứng như vậy. Đã có tâm nhớ dân chúng Tây Vũđế quốc, hắn xem như một Hoàng Đế tốt.

- Gia quốc giang sơn, có đức giả cư chi.

Diệp Thần cười nhạt một tiếng nói.

- Có đức giả cư chi?

Minh Vũ Đại Đế lắc đầu bật cười, Diệp Thần còn là quá mức ấu trĩ.

Chứng kiến biểu lộ của Minh Vũ Đại Đế, Diệp Thần cũng đoán được Minh VũĐại Đế nghĩ như thế nào, mỉm cười, hắn cũng không cần phải thuyết phụcMinh Vũ Đại Đế, ngược lại đàm luận lên những vấn đề khác.

- Con bạch hồ trên người của ngươi, là yêu thú cấp mấy?

Ánh mắt của Minh Vũ Đại Đế rơi vào trên bờ vai của Diệp Thần hỏi.

Chương 240: Tông chủ lưỡng đại tông môn! (1)

Ads - Thập giai.

Diệp Thần trả lời, trên thực tế A Ly đã là Địa sư cấp, hơn nữa là huyềnthú mà không phải là yêu thú, bất quá dù sao Minh Vũ Đại Đế cảm giáckhông ra cấp bậc của A Ly, giấu diếm một ít cũng không sao.

- Thập giai?

Minh Vũ Đại Đế có chút không hiểu, hắn chưa bao giờ thấy qua thập giaiyêu thú suy nhược như thế! Dưới tình huống bình thường, dã ngoại xuấthiện bạch hồ, cũng chỉ là dã thú bình thường thôi. Chính thức huyền thúLy Miêu nhất tộc, sẽ không hiện ra tại trước mắt thế nhân, mặc dù xuấthiện, cũng là hóa hình người. Kiến thức uyên bác như Minh Vũ, cũng chỉbiết là huyền thú Yêu Hồ nhất tộc, chưa từng nghe nói qua huyền thú LyMiêu nhất tộc.

Minh Vũ Đại Đế cũng chỉ là tùy ý hỏi, cũng không có hỏi xuống dưới.

Hiên Dật dược tôn ở bên kia luyện đan, Lê Hủ ở một bên hỗ trợ, Diệp Thần cùng Minh Vũ Đại Đế đều tự ngồi ở trên bồ đoàn tu luyện, thời gian yêntĩnh trôi qua.

Một đêm không nói chuyện, ngày thứ hai, thái dương mới lên, ánh mặt trời chiếu vào phòng luyện đan.

Diệp Thần bỗng nhiên mở to mắt, trầm giọng nói:

- Có hai Thiên Tôn cấp cường giả tới. Sư tôn, đan dược khi nào thì có thể luyện thành?

- Còn muốn ba giờ.

Hiên Dật dược tôn khẽ cau mày nói.

Một bên Minh Vũ Đại Đế đang muốn nói, mình cái Thiên Tôn cấp cường giảnày cũng không có cảm giác được có người tới, Diệp Thần làm sao biết cócường địch đột kích?

Chỉ một hơi thở sau, trong lòng Minh Vũ Đại Đế vừa động, hắn cảm thấyhai luồng khí tức cường hoành lăng không mà đến, hắn như có thâm ý nhìnthoáng qua Diệp Thần, Diệp Thần rõ ràng có thể so với mình trước mộtbước cảm nhận được khí tức hai cái Thiên Tôn cường giả này, chẳng lẽ làcó bí pháp gì, đến nay mình cũng là xem thường tu vi của hắn?

- Chúng ta cùng đi gặp bọn họ?

Minh Vũ Đại Đế nhìn thoáng qua Diệp Thần hỏi.

Diệp Thần lắc đầu nói:

- Thiên Tôn cấp cường giả chiến đấu, ta căn bản tham dự không được.

Nếu không có bất đắc dĩ, Diệp Thần là tuyệt đối sẽ không triển lộ thầnhồn, luận thực lực của bản thân, tu vi của hắn mới Địa Tôn sơ cấp màthôi, miễn cưỡng đánh qua Địa Tôn trung kỳ, cùng Thiên Tôn cấp cường giả so sánh, còn kém rất nhiều.

Diệp Thần không giống như đang nói dối, nghĩ đến cũng đúng, một thiếuniên mười bảy tuổi, làm sao có thể đạt tới Thiên Tôn cấp cảnh giới, nàykhông khỏi cũng quá nghịch thiên!

Xem ra Diệp Thần chỉ là dùng bí pháp nào đó, mới so với mình trước điềutra đến khí tức hai cường giả này, nghĩ nghĩ năng lực ngự thú thần kỳcủa Diệp Thần, chẳng lẽ sau lưng của Diệp Thần, có một tông môn Cổ lãocường đại, mới học đến loại bí pháp này? Hắn tuy phái thủ hạ sưu tập qua hết thảy tin tức cùng Diệp gia có quan hệ, nhưng Diệp Thần, y nguyênnhư là bao phủ trong tầng tầng sương mù, làm cho không người nào có thểnhìn thấu.

Minh Vũ Đại Đế nhìn sâu Diệp Thần một cái:

- Vậy để cho ta tới a.

Hắn dạo chơi hướng bên ngoài phòng luyện đan đi đến, cửa phòng luyện đan ở bên ngoài 10 bước chi nha một tiếng mở ra, một cổ khí thế Thiên Tôncấp cường giả xông thẳng lên trời mà đi.

- Người của Thái Ất Kiếm Tông cùng Thiên Khôi Tinh Tông, sao biết tới đúng giờ như vậy?

Lê Hủ nhíu mày.

- Ngày hôm qua sư tôn vội vã đem Minh Vũ Đại Đế mời đến, bất luận kẻ nào cũng có thể đoán được ngày thành đan khẳng định không xa, trên đảo nàycó người cùng bên ngoài mật báo, tin tức muốn dấu cũng dấu không được.

Diệp Thần thoáng tưởng tượng, liền hiểu rõ rồi.

Hiên Dật dược tôn tức giận đến râu ria phát run:

- Nghiệt đồ!

Đang khi nói chuyện, thần hồn của Diệp Thần cũng đã nhìn xem động tĩnh bên ngoài.

Ba Thiên Tôn cấp cường giả lăng không mà đứng, xa xa tương đối.

- Thái Ất Kiếm Tông Tông chủ Hạng Hùng, Thiên Khôi Tinh Tông Tông chủYến Phong Thành, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.

Minh Vũ Đại Đế một thân kim giáp, đứng chắp tay, một cổ sát phạt khí sắc bén, mãnh liệt bắn ra.

- Minh Vũ, không nghĩ tới ngươi cùng Hiên Dật rõ ràng lấy tới Tử KimThần Ngư, ta nghe nói Tử Kim Thần Ngư kia ít nhất nặng hơn ba mươi cân,luyện chế thành đan dược, tối thiểu cũng không dưới mấy trăm khỏa a,nhiều đan dược như vậy hai người các ngươi không có khả năng dùng hết,tất cả mọi người là lão bằng hữu, chia cho chúng ta một ít lại có làmsao?

Nói chuyện chính là một lão già áo bào tro, dáng người thon gầy, tóctuyết trắng, hai sợi tóc trắng rủ xuống ở trước ngực, trên mặt che kínnếp nhăn, lúc cười khóe mắt che kín nếp nhăn, bên hông hắn có một thanhkim kiếm, là Thái Ất Kiếm Tông Tông chủ Hạng Hùng!

Thái Ất Kiếm Tông Tông chủ Hạng Hùng năm mươi tuổi đột phá đến Địa Tôncấp, bảy mươi tuổi đến Thiên Tôn cấp, bảy mươi lăm tuổi tu luyện tớiThiên Tôn trung kỳ, cách Thiên Tôn đỉnh phong chỉ kém một đường, khótiến thêm nữa, sau tiếp chưởng Thái Ất Kiếm Tông Tông chủ vị, Thái ẤtKiếm Tông ở dưới sự chủ trì của hắn, thực lực ngày càng lớn mạnh, cũngđược cho là nhất đại kiêu hùng.

- Minh Vũ, nếu như hôm nay ngươi đồng ý phân đan dược, sau này lưỡng đại tông môn chúng ta liền không cùng ngươi khó xử, giúp ngươi đối khángMan quốc, như thế nào?

Một bên khác, Thiên Khôi Tinh Tông Tông chủ Yến Phong Thành cũng mởmiệng nói, hắn thân mặc một bộ trường bào thêu lên thất tinh, tay cầmmột cây trường giản màu xám, ngạo nhiên mà đứng, thực lực của hắn so với Hạng Hùng mạnh hơn một ít, năm kia vừa mới tấn giai Thiên Tôn đỉnhphong.

- Không nghĩ tới vài khỏa Nhân phẩm đan dược, rõ ràng làm cho hai vịkhông xa ngàn dặm đuổi đến nơi đây, nếu như ta không đồng ý, vậy thì cóđiểm không nói được, không biết hai vị cảm thấy những đan dược kia phânnhư thế nào?

Minh Vũ Đại Đế giống như cười mà không phải cười mà nhìn xem Hạng Hùng cùng Yến Phong Thành.

- Đan dược ba phần, tất cả cầm một phần.

Yến Phong Thành trầm giọng nói, lạnh lùng nhìn xem Minh Vũ Đại Đế.

- Thì phải là hai vị Tông chủ tất cả muốn ba thành sao, cái này còn cóđiểm không được tốt lắm, Tử Kim Thần Ngư này là một vị tiểu hữu câuđược, ủy thác Hiên Dật dược tôn luyện đan, do ta hộ pháp, ta cùng HiênDật dược tôn tất cả có thể bắt được một thành, hai vị Tông chủ mới mởmiệng muốn ba thành trong đó, chỉ sợ không ổn. Không bằng như vậy, tacùng hai vị Tông chủ coi như là lão bằng hữu, một phần của ta san ra,chia làm ba phần, ta cùng hai vị Tông chủ tất cả cầm một phần, đượckhông?

Minh Vũ Đại Đế cười mỉm nói.

Hạng Hùng cùng Yến Phong Thành sắc mặt đột biến, quát lạnh nói:

- Minh Vũ, ngươi đùa giỡn chúng ta!

Ba thành trong một thành, này được mấy viên?

- Ta không dám đùa giỡn hai vị Tông chủ, ta đem một phần của mình lấy ra cùng hai vị Tông chủ phân, còn chưa đủ thành ý sao?

Minh Vũ Đại Đế thần sắc lạnh dần, trên mặt treo trêu tức nhàn nhạt.

- Đừng ở chỗ này theo chúng ta sính miệng lưỡi, muốn đem chúng ta đuổiđi, cửa cũng không có! Nếu như ngươi không đồng ý, thì đừng trách chúngta động thủ!

Hạng Hùng âm trầm hừ lạnh một tiếng.

Chương 241: Tông chủ lưỡng đại tông môn! (2)

Ads - Không xa ngàn dặm tới cường đoạt gì đó của một tiểu bối, còn lẽthẳng khí hùng như thế, thật sự là lão không xấu hổ! Nếu như động thủ,chẳng lẽ Minh Vũ ta còn sợ các ngươi sao?

Minh Vũ Đại Đế thần sắc như thường, từ trong túi càn khôn chậm rãi lấy ramột thanh trường kiếm, chỉ nghe "Ông" từng tiếng than nhẹ, ở không trung vang vọng thật lâu.

Hạng Hùng cùng Yến Phong Thành nghe đượcthanh âm này, con mắt lập tức trợn thật lớn, nghe thanh âm này, thanhkiếm kia tuyệt đối là tam phẩm linh bảo trở lên, trong tay Minh Vũ thứtốt quả nhiên không ít!

- Xem ra chuyện hôm nay, không thể vui vẻ kết thúc rồi!

Yến Phong Thành cùng Hạng Hùng liếc nhau, trong bọn họ bất cứ người nàocũng không phải đối thủ của Minh Vũ, chỉ có thể liên thủ mới được!

Xa xa bên bờ Minh Hồ, một hồi người ngã ngựa đổ, hiển nhiên là cũng đãkhai chiến, thập giai cùng Địa Tôn cấp cường giả của lưỡng đại tông mônđem Vũ Lâm kim giáp thủ vệ ở bên bờ Minh Hồ giết mở một đường máu, đạptrên mặt hồ bay vút mà đến.

- Minh Vũ, cao thủ Tây Vũ đế quốcmười không còn một, Man quốc nhìn chằm chằm như hổ đói, ngươi theo lưỡng đại tông môn chúng ta khai chiến, nên biết được hậu quả! Nay nếu nhưthối lui, việc này liền thôi, bằng không...

Hạng Hùng híp mắt, âm tàn mà nhìn xem Minh Vũ Đại Đế.

- Thằng hề nhảy nhót, cũng dám ở chỗ này kêu gào, bằng vào lưỡng đại tông môn, đã nghĩ đụng đến căn cơ Tây Vũ đế quốc ta, kém quá xa!

Minh Vũ Đại Đế nhẹ vỗ về trường kiếm trong tay, xa xa vài cổ khí tức Địa Tôn cường giả hướng người của lưỡng đại tông môn phóng đi. Những người kiađều là thủ hạ Địa Tôn cường giả của Minh Vũ Đại Đế!

Bùm bùm bùm, trên mặt hồ đã xảy ra một hồi hỗn chiến.

Bên Hiên Dật dược tôn còn có bảy Địa Tôn cấp cường giả, bất quá bọn hắn tạm thời đều canh giữ ở trước cửa phòng luyện đan, một tấc cũng không rời,thực lực của hai bên ai chiếm ưu thế hơn còn rất khó nói.

Yến Phong Thành cùng Hạng Hùng biến sắc.

- Trước liên thủ đánh bại Minh Vũ, đan dược này khẳng định là của chúng ta!

Yến Phong Thành truyền âm cho Hạng Hùng nói.

Thần hồn của Diệp Thần nhìn chăm chú trên không, khẽ nhíu mày, nếu bàn vềthiên phú tu luyện, Minh Vũ Đại Đế viễn siêu Yến Phong Thành cùng HạngHùng, nhưng mà Yến Phong Thành cùng Hạng Hùng lại so với Minh Vũ Đại Đếtu luyện nhiều vài thập niên! Nếu hai cái Thiên Tôn cấp cường giả liênthủ, Minh Vũ Đại Đế chỉ sợ không phải đối thủ!

- Minh Vũ, để cho chúng ta lãnh giáo binh phạt chi đạo của ngươi một chút, rốt cuộc tu luyện tới loại cảnh giới nào!

Yến Phong Thành cùng Hạng Hùng song song bạo khởi, trường giản trong tayYến Phong Thành hàn quang bùng lên, một cổ băng hệ huyền khí cường hoành quét ngang ra, nhiệt độ chung quanh trong nháy mắt thấp xuống vài phần.

Đóng băng ba thước!

Không khí này, như là bị đông lại, giữa thiên không kết xuất từng mảnh băng sương.

Hạng Hùng rút ra trường kiếm, cũng là lăng không một kiếm chém tới, trườngkiếm trong tay hóa thành đạo đạo kim quang, kim quang này chính là kimhệ huyền khí biến thành, sắc bén vô cùng, sắt thường bị kim quang chiếuqua, một lát liền sẽ bị chém thành hai đoạn.

Thái Ất Kiếm Quyết Huyền Kim Trảm!

Hai đại Thiên Tôn cấp cường giả đồng thời ra chiêu, bầu trời hơi bị biến sắc.

Minh Vũ Đại Đế thấy thế, thần sắc cũng không nhịn được ngưng trọng vài phần, trường kiếm trong tay ong ong chiến minh, phát ra than nhẹ réo rắt,thanh âm kia tuy rất nhẹ, nhưng nghe đến bên tai, lại như sấm rền cuồncuộn, giống như thiên quân vạn mã lao nhanh gào thét, có một loại xu thế tịch quyển thiên hạ.

Vương đạo chi kiếm một kiếm Phá Quân!

Một đạo kiếm quang, như bôn lôi, như hàn điện, xuyên thấu qua đạo đạo kim quang, bắn thẳng đến cổ họng Hạng Hùng.

Hạng Hùng cảm giác được kiếm quang của Minh Vũ Đại Đế ngang nhiên xuyên thấu kim hệ huyền khí của mình, sắc mặt đại biến, trong lòng biết không ổn,bỗng nhiên hất đầu lên, một ít sợi kiếm quang từ bên tai gọt qua, tóctrắng rơi lả tả, trên cổ để lại một vết máu.

Yến Phong Thành quá sợ hãi, vung giản nện xuống, miễn cho Hạng Hùng bị chém giết tại chỗ.

Rầm rầm rầm!!!

Minh Vũ Đại Đế vương đạo kiếm quang, chém ở phía trên Yến Phong Thành băng hệ huyền khí, từng mảnh Băng Lăng tứ tán vẩy ra.

- Kiếm thật sắc bén!

Trường giản trong tay Yến Phong Thành nện ở trên kiếm của Minh Vũ Đại Đế, trên trường giản để lại nguyên một đám vết lõm.

Ba Thiên Tôn cấp cường giả ở không trung chiến thành một đoàn, thỉnhthoảng có đạo đạo băng hệ huyền khí rơi xuống, trên đảo một ít cây cốitrong nháy mắt bị đông cứng thành băng điêu, hồ nước bên ngoài cũng bịkiếm khí thỉnh thoảng xẹt qua nhấc lên sóng biển ngập trời.

MinhVũ Đại Đế một người lực chiến hai đại Thiên tôn cấp cường giả, lại không rơi vào thế hạ phong, thật là dũng mãnh! Khó trách Minh Vũ Đại Đế cóthể ngăn cơn sóng dữ, để cho Ân thị hoàng tộc nghiễm nhiên đã xuống dốcvẫn có thể ổn thỏa giang sơn Tây Vũ Đế Quốc!

Tây Vũ Đế Quốc tổng cộng có bốn Thiên tôn cường giả bản thổ, ba cái đều ở nơi này.

Minh Vũ Đại Đế cùng Hạng Hùng, Yến Phong Thành kịch chiến say sưa, Thái ẤtKiếm Tông cùng Thiên Khôi Tinh Tông lưỡng đại tông môn cao thủ đã giếtlên đảo, chạy thẳng tới Vi Hiên các, bảy Địa Tôn cường giả của Hiên Dậtdược tôn rối rít dữ dội lên, bảy thân ảnh bắn nhanh ra, gia nhập chiếnđoàn.

Thình thịch thình thịch!!!

Hỗn chiến bộc phát, Địa Tôn cấp cường giả chiến đấu, cũng là cực kỳ kinh người, vài toà nhà gỗcủa Vi Hiên các ở dưới huyền khí cuồng bạo ầm ầm sụp xuống.

Người Thiên Khôi Tinh Tông đi lên đảo liền phát hiện tình huống không đúng,Tịch Dương nằm ở trên đảo chuẩn bị tùy thời động thủ, lại không giảithích được mất tích, bọn họ lập tức ý thức được, Tịch Dương rất có thểđã bị giết, một đám nổi giận điên cuồng hét lên.

Thiên Khôi TinhTông còn dư lại tám Địa Tôn cấp trưởng lão, còn có Thái Ất Kiếm Tôngchín Địa Tôn cấp cường giả chân mang phế tích, bay vút mà đến.

Hiên Dật dược tôn thủ hạ chính là bảy Địa Tôn cấp cường giả, còn có bên Minh Vũ Đại Đế mười hai Địa Tôn cường giả, tất cả đều tham dự chặn lại,tràng diện cực kỳ hỗn loạn.

Diệp Thần từ trên bồ đoàn đứng lên, hướng cửa phòng luyện đan đi tới.

- Diệp Thần, phía ngoài những người kia đều là Địa Tôn cấp cường giả,chiến đấu như vậy căn bản không phải ngươi có thể tham dự, không thể đira ngoài.

Lê Hủ ở một bên vội la lên, thập giai cùng Địa Tôn cấpkém không phải là nhỏ tí tẹo, tùy tiện một Địa Tôn cường giả, có thể đem Diệp Thần đánh chết.

Diệp Thần ở phương diện luyện đan, có thiên phú vô cùng cao minh, từng cái dược sư, cũng là trân quý cực kỳ, làtuyệt đối sẽ không tự mình tham gia chiến đấu.

Tựa như Hiên Dật dược tôn, mặc dù có tu vi Địa Tôn cấp đỉnh cao, nhưng mà đã có hơn một trăm năm không có tham gia chiến đấu.

Diệp Thần tự hỏi, mình thật muốn giống như Hiên Dật dược tôn, vĩnh viễn cũng không tham gia chiến đấu sao? Không, tuyệt đối sẽ không!

Chương 242: Lại thấy phi đao!

Ads Tu vi phải dựa vào kinh nghiệm chiến đấu mới có thể tăng lên, nếugiống như Hiên Dật dược tôn, vẫn không tham gia chiến đấu, rất có thểvĩnh viễn cũng dừng lại ở cảnh giới nào đó, không cách nào hướng về phía trước tăng lên!

Giống như Lê Hủ, mặc dù có thiên phú vô cùng cao minh, lại có đại lượng linh dược có thể sử dụng, hẳn là thật sớm độtphá thập giai mới đúng, nhưng mà tại sao đến bây giờ, vẫn là cấp chíntrung kỳ? Bởi vì hắn không có tham gia chiến đấu, không cách nào lĩnhhội cảnh giới trên võ đạo! Mặc dù có đại lượng linh dược, đến nay cũngkhông cách nào đột phá.

Lý tưởng của Diệp Thần không phải là làm một dược sư, mà là trở thành tuyệt thế cường giả!

Diệp Thần nhìn về phía Lê Hủ, tự tin cười cười nói:

- Yên tâm đi, Lê sư huynh, ta sẽ không mạo hiểm, ta đoạn thời gian trước mới vừa đột phá, trước mắt đã là Địa Tôn sơ cấp.

Lê Hủ bỗng nhiên ngẩn ra, trong con ngươi nhìn Diệp Thần tràn đầy kinhngạc cùng khó có thể tin, Địa Tôn sơ cấp? Diệp Thần mới mười bảy tuổi,này cũng đã Địa Tôn sơ cấp? Điều này sao có thể!

Ngay cả HiênDật dược tôn ở nơi xa, cũng là kinh ngạc vạn phần, mười bảy tuổi Địa Tôn sơ cấp cường giả? Cho dù ở Trung ương đế quốc xa xôi, quốc gia kianhân tài xuất hiện lớp lớp, thiên tài như vậy cũng là hãn hữu!

- Diệp Thần ngươi đi đi, mọi việc cẩn thận.

Hiên Dật dược tôn phất tay một cái nói, hắn thấy trong ánh mắt Diệp Thần cái loại quang mang kiên định kia, cái loại chiến ý hừng hực, hắn có chúthiểu được Diệp Thần là sẽ không cam lòng vĩnh viễn làm một dược sư!

- Ân.

Diệp Thần vận chuyển huyền khí, Thuần Dương cương khí vận hành toàn thân, bay vút ra.

Nhìn bóng lưng Diệp Thần, Lê Hủ quay đầu lại nhìn về phía Hiên Dật dược tôn, có chút khó tin nói:

- Sư tôn, tu vi của Diệp Thần hắn làm sao sẽ tăng lên nhanh như vậy?

- Thiên tài lĩnh ngộ võ đạo chân ý đích, cùng người bình thường là khôngđồng dạng, bọn họ có chuẩn tắc làm việc của mình, ở bọn hắn xem ra, đóchính là võ đạo của bọn họ, người này không phải vật trong ao, một ngàynào đó chắc chắn đại phóng dị sắc.

Nội tâm bình tĩnh như nước của Hiên Dật dược tôn có chút rung động, không biết hắn sinh thời, có thểnhìn đến ngày đó hay không. Hắn đối với tuổi già, có thể chứng kiến mộttuyệt thế cường giả trưởng thành, kia là một chuyện may mắn.

- Võ đạo chân ý?

Lê Hủ lẩm bẩm tự nói, từng cái lĩnh hội võ đạo chân ý, đều thành tuyệt thế cường giả, tựa như Minh Vũ Đại Đế, một người là có thể tự mình chiếnhai đại Thiên tôn cấp cường giả! Diệp Thần sinh thời, sẽ đạt tới dạngcảnh giới gì? Huyền tôn? Thần tôn? Hay là đỉnh phong Vô cực cường giả?

Diệp Thần từ phòng luyện đan bay vút ra.

Lúc này Thiên Khôi Tinh Tông Tịch Lệ thừa dịp một đám Địa Tôn cấp cường giả đang hỗn chiến, hướng bên phòng luyện đan chạy nhanh mà đến, mấy ĐịaTôn cường giả của Hiên Dật dược tôn rối rít gầm lên, muốn chặn Tịch Lệlại, nhưng mà bị Địa Tôn cường giả của Thiên Khôi Tinh Tông dây dưa, căn bản thoát thân không ra.

- Tiểu tử, cút ngay!

Tịch Lệthấy một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi chạm mặt mà đến trong lúc,gấp gáp, phất ống tay áo một cái, muốn đem Diệp Thần phiến phi.

Trận gió tập tới, khóe miệng Diệp Thần cười lạnh, huyền khí trong cơ thểnhanh chóng vận chuyển, giận quát một tiếng, Thiên Vương Phá Nhật!

Tu vi đạt tới Địa Tôn cấp, Thiên Vương Phá Nhật của Diệp Thần uy lực sovới lúc đầu lớn mấy lần, hơn nữa có thể liên tục thi triển mấy lần màkhông cần lo lắng vấn đề huyền khí dùng xong.

Diệp Thần giống như mặt trời thiêu đốt, hướng quanh thân phun ra sóng nhiệt, một chưởng trào ra, ánh lửa phún dũng.

Tịch Lệ cảm giác được một cổ huyền khí vô cùng mạnh mẽ đập vào mặt, khôngkhỏi quá sợ hãi, muốn tung người bay ngược, nhưng đã không còn kịp nữa,khẽ quát một tiếng, Thiên khôi hộ thể!

Trên người ánh sao ẩn hiện, huyền khí trong cơ thể ở bên ngoài thân đọng lại kết thành một tầng cương khí thật dầy.

Oanh!!!

Thuần Dương cương khí ở dưới Thiên Vương Phá Nhật của Diệp Thần, toàn diện hỏng mất.

Tịch Lệ phi thân lui ra năm sáu thước, lảo đảo lùi lại mấy bước, ngũ tạnglệch vị trí, cổ họng ngòn ngọt, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máutươi, y phục trên người bị nấu tới nám đen, phá đến không còn hình dángrồi, da lộ ở bên ngoài cũng bị cháy thành màu đen.

Tịch Lệ này là không có phòng bị, bị đánh lén, mới có thể chật vật như vậy?

Một Địa Tôn cấp cường giả hộ thể cương khí, so sánh với huyền thiết cònmuốn cứng nhiều lắm, thập giai đỉnh phong cường giả bình thường mộtchưởng oanh đi tới, không những sẽ không đối với Địa Tôn cường giả tạothành bất cứ thương tổn gì, thậm chí gặp phản chấn bị thương.

Chung quanh những Địa Tôn cường giả kia cũng sửng sốt một chút, một chưởngđem Tịch Lệ oanh đến thê thảm như thế, tiểu oa nhi mười bảy tuổi này, là một Địa Tôn cấp cường giả? Này không khỏi cũng quá không thể tưởngtượng nổi! Tại chỗ Địa Tôn cấp cường giả không ai không phải là lão giảtuổi trên năm mươi?

- Ta muốn ngươi chết!

Tịch Lệ thần sắc dữ tợn, một Thiên khôi băng hướng Diệp Thần phách tới. Nếu như khôngphải là mới vừa rồi nhất thời không đề phòng, ta không tin ngươi mộttiểu oa nhi có thể gây tổn thương được ta!

Diệp Thần không sợ hãi chút nào, huyền khí trong cơ thể thật nhanh vận chuyển, đón Tịch Lệ xông tới.

Xích Vân Phong Thiên!

Rầm rầm rầm!!!

Ngọn lửa tứ tán bay múa, Diệp Thần cùng Tịch Lệ gần người vật lộn, từng quyền đến thịt.

Mặc dù Diệp Thần chỉ là Địa Tôn sơ cấp, nhưng tu vi so với Địa Tôn trung kỳ cường giả cũng không thua bao nhiêu, bất quá Tịch Lệ ở Địa Tôn trung kỳ dừng lại gần mười năm thời gian, đối với huyền khí trong cơ thể vậndụng, so sánh với Diệp Thần muốn thuần thục nhiều lắm, hơn nữa kinhnghiệm chiến đấu so sánh với Diệp Thần cũng lão đạo hơn!

Sau khitrải qua nổi giận ngắn ngủi, Tịch Lệ bình tĩnh lại, càng đánh càng kinhhãi, trước mắt thiếu niên mười bảy mười tám tuổi này, tu vi lại hoàntoàn không kém mình, này thật sự là bất khả tư nghị!

Tịch Lệ cảmthấy Diệp Thần có mấy phần nhìn quen mắt, bỗng nhiên nghĩ đến lúc trongHạ Địa Quỳnh Lâu, đã từng gặp Diệp Thần, kinh sợ nảy ra:

- Là ngươi!

Diệp Thần không phải là người, mà là Huyền thú hoá hình, khó trách có thực lực hung hãn mạnh mẽ như vậy!

Diệp Thần hừ hừ hai tiếng, ngươi thế mới biết? Trên tay ra chiêu nhanh hơnác hơn, đột nhiên nhảy lên, một cái Khôn Luân Đoạn Nhạc đánh xuống!

Cảm giác chân gió bén nhọn tập tới, Tịch Lệ vội vàng lấy tay đón đở.

Oanh!!!

Cả vùng đất run lên một cái, Tịch Lệ bị một cái Khôn Luân Đoạn Nhạc củaDiệp Thần đánh trúng, đá xanh dưới chân vỡ vụn, hai chân hãm sâu đến đầu gối.

Địa Tôn trung kỳ Tịch Lệ, lại lạc hạ phong, Địa Tôn cườnggiả ở chung quanh hỗn chiến hướng bên này nhìn sang, cũng cảm thấy rấtbất khả tư nghị.

- Muốn giết ta, cửa cũng không có!

TịchLệ dữ dội quát một tiếng, tay trái bắt được đùi phải của Diệp Thần, vậnchuyển lên tất cả huyền khí, hữu quyền lôi cuốn trận gió đáng sợ, mộtquyền oanh hướng bụng Diệp Thần.

Chương 243: Thanh Vân Kiếm của ta! (1)

Ads Đây là một kích toàn lực của Tịch Lệ, bộc phát tất cả tiềm năng, uy lực so sánh với bình thời còn muốn lớn hơn vài phân.

Đùi phải của Diệp Thần đá mạnh, nhưng mà bắp chân bị bắt chặt, căn bảnkhông cách nào triệt thoái phía sau, mắt thấy một quyền sẽ bị đánhtrúng, tình huống nguy cấp chí cực, trong cơ thể cửu tinh chợt cuồng bạo vận chuyển, toàn bộ hóa thành huyền băng chi khí, che ở trong bụng.

Oanh một tiếng, Tịch Lệ một quyền oanh ở bụng Diệp Thần, đem Diệp Thần oanh bay ngược ra.

- Đi chết đi, Tịch Lệ ta tung hoành hơn mười năm, giết người vô số, chỉ bằng ngươi cũng muốn giết lão phu, còn non lắm?

Tịch Lệ càn rỡ cười to, lấy uy lực một quyền kia của mình, coi như làĐịa Tôn cấp đỉnh phong, bị oanh ở bụng bộ vị yếu hại bực này, cũng làhẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Hắn cười đáp một nửa, chỉ thấy "Sưu " một tiếng, một đạo hàn quang bắn nhanh tới.

Đạo hàn quang này mau đạt đỉnh phong, Tịch Lệ thậm chí còn chưa kịpnghĩ kia là vật gì, chỉ nghe "Phốc " một tiếng, nơi cổ họng máu tươi bắn nhanh ra, để lại một lổ máu nhìn thấy mà giật mình, Tịch Lệ há miệng,một chút thanh âm cũng phát không ra, một hồi lâu, tròng mắt mất điquang thải, thân thể ầm ầm té xuống.

Diệp Thần bay ra hơn 10m, ngã nhào trên đất, giãy giụa ngồi dậy, cảmthụ được huyền khí trong cơ thể hỗn loạn, mặc dù đan điền nhận lấy mộtít chấn động, nhưng không có đáng ngại, xem ra mình vẫn là quá coithường những Địa Tôn cường giả này, cho là mình có thể bằng tu vi đánhbại Tịch Lệ, không nghĩ tới cuối cùng vẫn là muốn nhờ phi đao.

Chung quanh các Địa Tôn cường giả đang kịch chiến thấy một màn như vậy,trong lòng cũng nghiêm nghị cả kinh, Tịch Lệ đã chết? Diệp Thần cuốicùng rốt cuộc là dùng cái gì giết Tịch Lệ? Một đạo hàn quang kia là vật gì? Ám khí? Tại sao mặt đất sau lưng Tịch Lệ lại là cái gì cũng không lưu lại?

Một Địa Tôn trung kỳ cường giả tung hoành hơn mười năm, lại chết ở trong tay một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, nếu như không phải là tậnmắt nhìn thấy, bọn họ quả quyết sẽ không tin tưởng!

Một đám Thiên Khôi Tinh Tông Địa Tôn cường giả kinh sợ nảy ra, bọn họ đã liên tiếp hao tổn hai Địa Tôn cao thủ!

- Tịch Lệ đã chết, Phương Bách, đi giết tiểu tử kia!

Một Thiên Khôi Tinh Tông Địa Tôn đỉnh phong cường giả giận quát mộttiếng, ngăn cản hai Địa Tôn cường giả của Hiên Dật dược tôn ở bên cạnh,một Thiên Khôi Tinh Tông Địa Tôn sơ kỳ cường giả hướng Diệp Thần chạytới, thần sắc hung ác.

- Cẩn thận ám khí của hắn!

Bên cạnh có người nhắc nhở.

Địa Tôn sơ kỳ cường giả gọi Phương Bách kia hừ lạnh một tiếng, nếu nhưkhông phải là Tịch Lệ quá mức khinh thường, há lại sẽ bị Diệp Thần ámtoán, hắn có đề phòng, ám khí của Diệp Thần căn bản không thể nào bịthương hắn!

Huyền khí hỗn loạn bên trong thân thể còn không có khôi phục, thấyPhương Bách đánh tới, Diệp Thần miễn cưỡng vận chuyển huyền khí, chuẩnbị cùng Phương Bách quyết nhất tử chiến.

Tròng mắt Diệp Thần lạnh như băng, nếu như vạn bất đắc dĩ, vậy thì đừng trách ta thi triển thần hồn!

Nếu như thần hồn xuất hiện ở bên trong tầm mắt của thế nhân, tất nhiênsẽ kinh thế hãi tục, thậm chí bị những người khác làm thành ngoại tộc,nhưng sinh tử một đường, Diệp Thần không nghĩ nhiều như vậy!

- Chết!

Tay phải của Phương Bách hóa thành móng nhọn, hướng đầu Diệp Thần bắt xuống.

Diệp Thần đang chuẩn bị vận chuyển huyền khí, cùng Phương Bách đánh mộttrận, A Ly đứng ở trên bả vai Diệp Thần, tròng mắt căm tức nhìn PhươngBách, tùy thời chuẩn bị thi triển ảo thuật.

Chỉ nghe "A " một tiếng, Phương Bách ngừng tay ở giữa không trung, không nhúc nhích, cổ tay của hắn bị một bàn tay nhỏ bé trắng mập bắt được,mặc cho Phương Bách dùng sức như thế nào, cũng không có thể di động.

Bắt được cổ tay Phương Bách, rõ ràng chính là Tiểu Dực!

- Diệp Thần ca ca, ngươi không sao chớ?

Tiểu Dực vội vàng hỏi, hắn đang ở vào thời khắc tu luyện mấu chốt, cảmnhận được bên này kịch liệt đánh nhau, vội vàng chạy tới, may là tớikịp.

- Ta không sao.

Diệp Thần lắc đầu nói, vẻ mặt buông lỏng, Tiểu Dực tới liền không cóchuyện gì, Tiểu Dực nhất định là một Địa Tôn cấp cường giả, ít nhất hẳnlà có Địa Tôn sơ kỳ thực lực, chỉ cần Tiểu Dực có thể kéo một thời gianngắn, hắn liền có thể khôi phục như cũ!

- Dám đánh Diệp Thần ca ca của ta, ta rất tức giận!

Tiểu Dực quay đầu, giận dữ nhìn chằm chằm Phương Bách trước người, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận, may nhờ hắn kịp thời chạy đến, nếu không DiệpThần ca ca sẽ bị thương...

- Con nít chưa mọc lông, cút ngay!

Phương Bách gầm lên, vận chuyển huyền khí, muốn đem tay trái của TiểuDực đánh văng ra, nhưng vô luận hắn vận chuyển huyền khí như thế nào,huyền khí bên trong thân thể tựa như đá chìm đáy biển, một chút tiếngvang cũng không có, cánh tay vẫn không nhúc nhích, cái trước mắt này, rõ ràng chỉ là một tiểu oa nhi mới năm sáu tuổi mà thôi!

- Tiểu tử chưa dứt sữa, muốn chết!

Phương Bách ngoài mạnh trong yếu lãnh quát một tiếng, tay trái hóa quyền, một quyền oanh hướng đầu Tiểu Dực.

- Tiểu Dực cẩn thận!

Diệp Thần ở một bên gấp giọng hô.

"Thình thịch" một tiếng, một quyền của Phương Bách oanh ở trên đầu TiểuDực, một quyền này, lại giống như là đánh vào trên kiên cương, Tiểu Dựcvẫn không động, trướng đỏ mặt, đối với Phương Bách trợn mắt nhìn:

- Ngươi chọc giận ta!

Phương Bách hoảng sợ nhìn Tiểu Dực, trên quyền trái của hắn truyền tớitrận trận đau đớn như tê liệt, trên đầu bị Địa Tôn cấp cường giả đánhmột quyền, lại một chút chuyện cũng không có, người trước mắt này, rốtcuộc là quái vật gì!

- Ngươi đánh ta một quyền, ta cũng đánh ngươi một quyền!

Tay phải mập mạp của Tiểu Dực tạo thành một cái nhục quyền nhỏ, mộtquyền oanh hướng Phương Bách, chỉ nghe "Thình thịch" một tiếng, thanh âm xương cốt bạo liệt bùm bùm một trận loạn hưởng, tựa như rang đậu.

Một đám Địa Tôn cường giả đánh thành một đoàn, chỉ thấy thân thể mộtngười từ bên cạnh bay ngang mà qua, bay ra năm sáu chục thước, đụng vàotrên tường, bức tường kia ầm ầm sụp đổ, đợi mọi người kịp phản ứng,Phương Bách đã không thấy đâu.

Tiểu Dực một quyền đem Phương Bách đánh bay, còn vững vàng đứng ở nơi đó.

Bọn họ phục hồi tinh thần lại, nhìn về phía Tiểu Dực phía trước Diệp Thần, trong con ngươi không che dấu được hoảng sợ.

Mới vừa rồi Diệp Thần đánh chết Tịch Lệ, đã để cho bọn họ hoàn toàn kinh hãi, một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, lại có thực lực Địa Tôntrung kỳ, đã là hoàn toàn phá vỡ bọn hắn nhận thức, nội tâm kinh đào hãi lãng còn không có bình phục lại, này lại tới một cái lợi hại hơn!

Này mới năm sáu tuổi a, lại một quyền đánh bay Địa Tôn cấp cường giả,hắn không phải là từ trong bụng mẹ bắt đầu tu luyện chứ? Cho dù từ trong bụng mẹ bắt đầu tu luyện, cũng mới năm sáu năm a! Đây là cái thế đạo gì a! Chẳng lẻ chúng ta những lão đồ cổ này, hẳn là đến trong quan tài nằm đi sao?

Chương 244: Thanh Vân Kiếm của ta! (2)

Ads Tất cả Địa Tôn cường giả cũng ngừng lại, quên mất đánh nhau, lăng lăngnhìn Tiểu Dực, một quyền đem Phương Bách đánh cho thê thảm như thế, tiểu oa nhi năm sáu tuổi này, chỉ sợ đã có thực lực Thiên tôn cấp cường giả, bọn họ những Địa Tôn cấp này, còn đánh cái rắm!

Tiểu Dực quay đầu lại, buồn bực nhìn về phía Diệp Thần hỏi:

- Diệp Thần ca ca, bọn họ đang nhìn cái gì?

- Đương nhiên là đang nhìn ngươi a.

Diệp Thần cũng bị Tiểu Dực một quyền kia hù sợ rồi, chẳng lẻ thực lựcTiểu Dực lại khôi phục một ít? Nếu như không phải biết trước Tiểu Dựclà thượng cổ dị chủng, đỉnh phong kỳ có thực lực Yêu Vương cấp, nét mặtbây giờ của Diệp Thần, khẳng định cùng những Địa Tôn cấp cường giả kiakhông sai biệt lắm!

- Nhìn ta làm gì?

Tiểu Dực nháy nháy ánh mắt, nghi ngờ hỏi.

Diệp Thần cũng không biết nên giải thích như thế nào rồi, thần hồn độtnhiên vừa động, cảm giác được một thân ảnh mập mạp nhanh chóng xông vềphòng luyện đan, Diệp Thần gấp giọng nói:

- Tiểu Dực, mau cản người kia lại!

- Ân.

Tiểu Dực đáp một tiếng, hướng người kia phóng đi, tốc độ nhanh như thiểm điện.

Lúc trước chiến đấu quá mức chuyên chú, không có chú ý tình huống quanhthân, không nghĩ tới trừ Hạng Hùng cùng Yến Phong Thành trên bầu trời,lại còn có Thiên tôn cấp cường giả thứ ba đến nơi này!

Diệp Thần vừa dứt lời, liền vì Tiểu Dực lo lắng lên, mặc dù thương thế của Tiểu Dực khôi phục một ít, nhưng chỉ sợ còn không phải là đối thủcủa Thiên tôn cấp cường giả.

- Lão đầu, đứng lại!

Tiểu Dực một quyền hướng thân ảnh kia ném tới.

Thân ảnh mập mạp kia cảm giác được quả đấm của Tiểu Dực gào thét tới, xoay người lại một chưởng.

"Oanh " một tiếng!

Thân ảnh mập mạp kia lui mấy bước, thân hình Tiểu Dực cũng dừng một chút.

- Thanh Vân Tông tông chủ, Niếp Thanh Vân!

Hiên Dật dược tôn thủ hạ một Địa Tôn đỉnh phong cường giả thất thanh nói.

Thanh Vân Tông tông chủ, Niếp Thanh Vân?

Diệp Thần hơi ngẩn ra, đang muốn nhắc nhở Tiểu Dực cẩn thận, lại pháthiện Tiểu Dực cùng Niếp Thanh Vân chạm nhau một chưởng, không rơi vàothế hạ phong chút nào. Niếp Thanh Vân kia một thân trường bào màu xanhlá, là một lão giả, nhưng mà vóc người rất mập, mập tựa như một cái nhục cầu.

Niếp Thanh Vân cũng là không nghĩ tới, trên người Tiểu Dực không có mộttia huyền khí ba động, chỉ bằng vào một đôi nhục quyền, lại không rơivào thế hạ phong. Đường đường Thanh Vân Tông tông chủ, cư nhiên bị mộttiểu oa nhi năm sáu tuổi một quyền cho đánh lui lại mấy bước, nếu làtruyền đi, không bị chết cười mới lạ!

- Tiểu oa nhi, nếu như đối lão phu dây dưa không nghỉ nữa, đừng trách lão phu ra tay độc ác!

Niếp Thanh Vân nhìn chằm chằm Tiểu Dực nói.

- Diệp Thần ca ca nói, không thể để cho ngươi đi vào, nếu ngươi không đi vào, ta liền không đánh ngươi, nếu ngươi đi vào, ta liền đánh ngươi.

Tiểu Dực giơ giơ nhục quyền béo nhỏ, nãi thanh nãi khí nói.

Sắc mặt Niếp Thanh Vân xanh mét, hắn còn là lần đầu tiên bị uy hiếp nhưvậy, hơn nữa đối phương lại là một tiểu oa nhi năm sáu tuổi.

- Ngươi muốn chết, không thể trách ai được!

Mặc dù Niếp Thanh Vân kiêng kỵ quái lực kinh khủng kia của Tiểu Dực,nhưng nghĩ đến lấy thực lực Thiên tôn cấp đỉnh phong của hắn, làm sao có thể ngay cả một mao hài tử năm sáu tuổi cũng thu thập không được!

Niếp Thanh Vân vốn là nói mình bế quan, không tham dự vào trận tranhđoạt này, nhưng mà cuối cùng kiềm nén không được Nhân phẩm đan dược hấpdẫn, nếu như chỉ có một hai viên Nhân phẩm đan dược, cũng không làm hắntham niệm như vậy, đây chính là không dưới mấy trăm viên Nhân phẩm đandược!

Hắn thừa dịp Minh Vũ Đại Đế cùng Hạng Hùng, Yến Phong Thành triền đấu,đánh bất ngờ tới, vốn cho là nhất định phải được, nhưng mới vừa rồi Tiểu Dực một quyền đánh bay Phương Bách, để cho hắn sinh lòng kiêng kỵ. Saulại phát hiện trên người Tiểu Dực không có huyền khí ba động, chỉ là một cơ lực lạ lùng, trong bụng an tâm một chút, liền hiện thân muốn xôngvào phòng luyện đan, không nghĩ tới bị Tiểu Dực ngăn lại.

Phong Hề Phá Địa!

Niếp Thanh Vân khẽ kêu một tiếng, áo bào toàn thân phồng lên, ống tay áo trướng phình là vũ khí của hắn, vung ống tay áo lên hướng Tiểu Dực quét tới.

Tiểu Dực còn chưa từng thấy vũ kỹ như vậy, chần chờ một chút, một quyền đánh tới.

Vù vù hô!!!

Áo bào của Niếp Thanh Vân gào thét, tiếng gió bay phất phới.

Tiểu Dực một quyền đánh hụt, thiếu chút nữa ngã xuống đất, ống tay áocủa Niếp Thanh Vân thình thịch một tiếng, vỗ vào sau lưng Tiểu Dực.

Thân pháp của Thiên tôn cấp cường giả, huyền diệu vô cùng, Niếp ThanhVân kia mặc dù mập giống như đầu heo, nhưng mà thi triển bộ pháp, lạigiống như một trận gió khinh linh.

Tiểu Dực bị đánh một kích, lảo đảo mấy bước, ảo não vạn phần, xoay người lại hướng về phía Niếp Thanh Vân lại là một quyền.

Thân thể mập mạp kia của Niếp Thanh Vân hơi chợt lóe, thoải mái trốn ra Tiểu Dực công kích.

Mặc dù Tiểu Dực là thượng cổ dị chủng, nhưng mà chưa từng học qua thânpháp gì, cùng anh chàng lỗ mãng đánh nhau không có gì khác biệt, mà Niếp Thanh Vân dùng là thân pháp đứng đầu, hai cái chênh lệch thoáng cáiliền rất rõ ràng.

Thình thịch thình thịch!!!

Thình thịch thình thịch!!!

Ồng tay áo của Niếp Thanh Vân hàm chứa sức lực vạn quân, một lần lại một lần nện ở trên người Tiểu Dực, tuy nói Niếp Thanh Vân ổn chiếm thượngphong, nhưng mà hắn là càng đánh càng kinh hãi, một quyền của hắn, đủ để đánh nát kim huyền cương giáp, nhưng mà đánh đến bây giờ, hắn lần lượtgia tăng lực đạo công kích ở trên người Tiểu Dực, nhưng Tiểu Dực giốngnhư là cái rắm bị thương cũng không có!

Diệp Thần vốn còn lo lắng Tiểu Dực ăn thiệt thòi, tùy thời chuẩn bịphóng thích thần hồn, nhưng thấy Niếp Thanh Vân công kích ở trên ngườiTiểu Dực, Tiểu Dực là một chút đả thương cũng không có, lúc này mớitrong bụng đại định, mặc dù Tiểu Dực bị thương, thực lực đại tổn, nhưngmà bản thân vẫn là thượng cổ dị chủng Dực xà, cho dù Huyền tôn cấp cường giả tới đây, chỉ sợ cũng không cách nào thương tổn được Tiểu Dực!

Tiểu Dực bị đánh một cái lại công kích một cái, giận đến khuôn mặt nhỏnhắn trướng đỏ bừng, nhưng mà bất kể hắn vung quyền làm sao, cũng đánhkhông tới Niếp Thanh Vân, rất là buồn bực.

- Vốn còn muốn tha cho ngươi một mạng, là ngươi tự tìm đường chết!

Niếp Thanh Vân cảm giác huyền khí của mình tiêu hao rất nhiều, vẫn không làm gì được Tiểu Dực, trong bụng nảy sinh ác độc, đem Thanh Vân Tôngtrấn tông chi bảo, tam phẩm linh bảo Thanh Vân Kiếm rút ra, hàn mangphun ra nuốt vào, một kiếm bổ về phía Tiểu Dực.

Lấy uy lực của Thanh Vân Kiếm, Thiên sư cấp yêu thú bình thường cũngmuốn bị một kiếm chém giết, thậm chí có thể chém thương Huyền sư cấp yêu thú, dưới thân kiếm, Huyền tôn cấp cường giả chỉ sợ cũng muốn bịthương!

Đinh một tiếng, Thanh Vân Kiếm một kiếm chém vào sau lưng Tiểu Dực, yphục của Tiểu Dực bị phá, nhưng mà da hoàn hảo không tổn hao gì, trênThanh Vân Kiếm kia, cũng nhiều hơn một cái lổ hổng, nhưng ngay sau đó,nhiều tiếng vỡ ra ở trên Thanh Vân Kiếm lan tràn, tam phẩm linh bảoThanh Vân Kiếm bể thành khối vụn, rơi xuống.

- Thanh Vân Kiếm của ta!

Niếp Thanh Vân phát ra một tiếng bi thảm thê lương, thịt béo trên mặt vặn vẹo đến cùng nhau.

Chương 245: Ngươi bồi thường ta quần áo mới! ! (1)

Ads Thanh Thanh Vân Kiếm này ở trong tam phẩm linh bảo, cũng được cho là cực phẩm, giá trị hơn vạn Ngưng Khí Đan, chính là một trong những đồ vậtquý trọng nhất của Thanh Vân Tông, bình thời hắn cũng không nỡ dùng,không nghĩ tới hôm nay dùng một chút, lại thành mảnh nhỏ!

Niếp Thanh Vân quả thực muốn khóc lên rồi, rống giận đánh về phía Tiểu Dực, quả đấm một quyền trào ra:

- Ngươi bồi Thanh Vân Kiếm của ta!

Tiểu Dực cảm giác sau lưng bị chặt một kiếm, đem y phục sau lưng xé tớiđây nhìn một chút, phía trên rách một mảng lớn, mới vừa rồi Niếp ThanhVân dùng là nội kình, cho nên đánh đến bây giờ y phục của Tiểu Dực vẫnhoàn hảo không tổn hao gì, nhưng mà bây giờ, bị Niếp Thanh Vân chém mộtkiếm, phá vỡ rồi!

Mặt của Tiểu Dực trong nháy mắt kéo xuống, tựa như một con cọp nhỏ xông về Niếp Thanh Vân, rống giận một tiếng:

- Đây là A Ly tỷ tỷ chọn quần áo mới cho ta, ngươi bồi quần áo cho ta!

Nhục quyền một quyền xuất ra.

"Oanh" một tiếng vang thật lớn, chung quanh những Địa Tôn cấp cường giảkia cũng lâm vào biến sắc, này chính là hai Thiên tôn cấp cường giả tỷthí!

Một quyền này, không có một chút xinh đẹp, chính là song phương cứng đối cứng!

Cảm nhận được huyền khí bàng bạc cuồn cuộn trên người Niếp Thanh Vân,trong lòng Diệp Thần căng thẳng, không khỏi có chút bận tâm, đây chínhlà Thiên tôn cấp đỉnh phong cường giả, cho dù hắn sử dụng thần hồn, chỉsợ cũng không cách nào đón lấy một quyền kia!

Tiểu Dực bị đánh một quyền, long đong lui năm sáu bước, lúc này mới đứng vững, trên mặt đất những đá xanh kia chà chà chà cũng bay ra ngoài.

Những Địa Tôn cấp cường giả kia rối rít vung quyền đem những đá xanhhướng mình bay tới kia nổ nát, khi bọn hắn định ra ánh mắt, hướng địaphương kích chiến nhìn lại, mắt liền choáng váng. Chỉ thấy Niếp ThanhVân cũng bay ra hơn 10m, đụng vào trên tường, bức tường kia trong nháymắt biến thành phế tích, áo của Niếp Thanh Vân vỡ vụn, trên người tất cả đều là tro bụi, chật vật không chịu nổi.

Một Thiên tôn đỉnh phong cường giả, lại thành bộ dáng như vậy, để chomột đám Địa Tôn cấp cường giả hai mặt nhìn nhau, nhìn về phía Tiểu Dực,mặt hiện vẻ hoảng sợ.

Niếp Thanh Vân cũng không bị thương tích gì, nhưng một quyền này, cũngđể huyền khí trong cơ thể hắn chấn động, ngẩng đầu nhìn hướng Tiểu Dực,trong con ngươi hiện lên một tia hoảng sợ, thân thể vừa động:

- Quái vật! Lão phu không đánh với ngươi!

Giống như một đại điêu, dồn dập tung người bay vút đi.

- Lão đầu chớ đi, ngươi bồi y phục cho ta!

Tiểu Dực tức giận vạn phần, nhưng đuổi theo mấy bước liền ngừng lại,Niếp Thanh Vân đã biến mất ở trong rừng cây nơi xa, nếu như không biếnvề bản thể, hắn là đuổi không kịp Niếp Thanh Vân, nhưng mà Diệp Thần caca đã thông báo hắn, không thể ở trước mặt người khác biến trở về bảnthể!

Tiểu Dực quay đầu lại nhìn về phía những Thái Ất Kiếm Tông cùng ThiênKhôi Tinh Tông Địa Tôn cấp cường giả kia, những Địa Tôn cấp cường giảkia hai mặt nhìn nhau.

- Đi!

Hơn mười Địa Tôn cấp cường giả sợ hãi tứ tán bỏ chạy, e sợ cho chống lại quái vật Tiểu Dực này.

Minh Vũ Đại Đế một người chống lại hai đại Thiên tôn cấp cường giả, mặcdù miễn cưỡng có thể ứng đối, nhưng mà cực kỳ cố hết sức, nếu không phải trên người linh bảo đông đảo, chỉ sợ đã bị thua, mặc dù bọn họ đang ởkhông trung kịch chiến, nhưng mà vẫn thời khắc chú ý đến tình huống phía dưới.

Lúc Niếp Thanh Vân xuất hiện, Hạng Hùng cùng Yến Phong Thành thiếu chútnữa chửi ầm lên, bọn họ phái người đi mời Niếp Thanh Vân, Niếp Thanh Vân nói bế quan không chịu tới, cao thủ lưỡng đại tông môn bọn họ ra hết,thật vất vả kéo lại Minh Vũ Đại Đế cùng người của Hiên Dật dược tôn, lại thiếu chút nữa bị Niếp Thanh Vân lão gian cự hoạt này hái được quả.

Vốn cho là Niếp Thanh Vân nhất định phải được rồi, không nghĩ tới độtnhiên xuất hiện một hài tử năm sáu tuổi, đứa bé kia không biết lai lịchra sao, mao cũng còn không có dài đủ đây này, lại đem Thanh Vân Tôngtông chủ, một Thiên tôn đỉnh phong cường giả đánh cho chật vật bỏ chạy,này cũng quá không thể tưởng tượng nổi a!

Thái Ất Kiếm Tông cùng Thiên Khôi Tinh Tông một đám Địa Tôn cao thủ cũng bị hù dọa đi, này còn đánh cái rắm?

Hạng Hùng cùng Yến Phong Thành liếc mắt nhìn nhau.

- Đi!

- Minh Vũ tiểu tử, hôm nay không có phân ra thắng bại, sau này chúng ta đánh nữa.

Yến Phong Thành lướt thân bay đi.

Hạng Hùng cũng lăng không bay đi.

Minh Vũ Đại Đế hừ một tiếng, đem trường kiếm trên tay thu vào, hai lãogia hoả không biết xấu hổ, có đảm lượng tới một mình đấu? Còn nói tràng diện! Cho dù đánh lên mấy giờ nữa, hắn cũng sẽ không thua, xoay ngườilại nhìn về phía Tiểu Dực, cau mày, lúc Niếp Thanh Vân xuất hiện, hắncòn tưởng rằng đồ vật này nọ sẽ bị Niếp Thanh Vân đoạt đi, không nghĩtới Niếp Thanh Vân lại thua ở trong tay một hài tử năm sáu tuổi, đứa békia rốt cuộc là lai lịch gì, có thực lực mạnh mẽ như vậy?

Thái Ất Kiếm Tông cũng không có tổn thất gì, mấy trưởng lão bị một ítthương tích, Thiên Khôi Tinh Tông thảm nhất, Tịch Dương Tịch Lệ chếttrận, Phương Bách trọng thương bị phế, sau khi tông chủ bọn họ trở vềđoán chừng sẽ hộc máu. Một Địa Tôn cấp cường giả, cũng không phải là dễdàng có thể nuôi dưỡng được đi ra như vậy.

Minh Vũ Đại Đế phi thân rơi xuống, nhìn về phía Diệp Thần cùng Tiểu Dực ở một bên, Tiểu Dực này vẫn đi theo phía sau Diệp Thần, không biết cùngDiệp Thần liên hệ thế nào với, thật giống như rất nghe Diệp Thần nói,lúc trước Vũ Lâm Kim Giáp thu thập đến tin tức, Tiểu Dực một quyền đánhnát đầu lâu Kim Khôi giáp ngư, hắn cũng đã có điều chú ý, nhưng khôngnghĩ tới thực lực Tiểu Dực lại mạnh mẽ hung hãn như vậy.

May mà mình cùng Diệp Thần quan hệ không tính là quá xấu, trong lòngMinh Vũ Đại Đế đã khẳng định, Diệp Thần nhất định là đệ tử tông môn thần bí nào đó, mà tông môn thần bí kia, chỉ sợ so sánh với những siêu cấptông môn ở Trung ương đế quốc cũng không kém chút nào!

- Như thế nào? Có bị thương không?

Minh Vũ Đại Đế nhìn về phía Diệp Thần, an ủi nói, hiện tại hắn đã đem Diệp Thần đặt ở vị trí cùng mình ngang nhau.

Diệp Thần thương thế đã hồi phục xong, đứng lên, lắc đầu:

- Ta không sao.

Ánh mắt những Địa Tôn cường giả của Hiên Dật dược tôn cùng Minh Vũ ĐạiĐế kia có chút quái dị nhìn Diệp Thần cùng Tiểu Dực, thầm nghĩ tronglòng, hai cái quái vật! Sau này cho dù cho bọn hắn mười lá gan, cũngkhông dám trêu chọc Diệp Thần cùng Tiểu Dực, nhất là những Địa Tôn cấpcường giả thủ hạ của Minh Vũ Đại Đế, thầm nghĩ nhất định phải cẩn thậndặn dò người thân cận, ngàn vạn không thể trêu chọc hai người kia.

Ngoại giới cũng không biết thủ hạ của Minh Vũ Đại Đế có nhiều Địa Tôncao thủ như vậy, lần này thủ hạ tinh anh của Minh Vũ Đại Đế ra hết, lầnđầu tiên hiện ra ở trước mắt thế nhân, mặc dù Tây Vũ Hoàng Tộc xuốngdốc, nhưng so sánh với ba đại tông môn cũng là mạnh không ít, chỉ bấtquá đồng thời đối mặt hai đại tông môn mà nói, liền hơi có chút thuakém. Nếu có Nhân phẩm đan dược phụ trợ, tình huống sẽ rất có thay đổi.

Chương 246: Ngươi bồi thường ta quần áo mới! ! (2)

Ads Lúc bọn hắn nói chuyện, một mùi thuốc từ trong luyện đan phòng nhẹ nhàng truyền ra ngoài.

- Đan dược luyện thành!

Minh Vũ Đại Đế thần sắc vừa động.

Diệp Thần đẩy ra đại môn phòng luyện đan, mang theo Tiểu Dực đi vào, Minh Vũ Đại Đế theo sát phía sau.

- Sư tôn, đan dược đã luyện tốt?

Diệp Thần hỏi.

- Không sai.

Hiên Dật dược tôn hắng giọng cười một tiếng nói, vẫn đang luyện chế đandược, một hồi lâu, sau khi đem đan dược làm xong, kiểm lại số lượng mộtchút.

- Tổng cộng năm trăm hai mươi viên Tử Kim Thần Đan!

Vô số viên đan dược màu tím, như viên trân châu, tản ra tử sắc quangtrạch sâu kín, vật kia mùi thuốc nồng nặc, mang theo từng sợi hương khínhẹ nhàng khoan khoái, làm cho người ta nghe một chút, liền cảm giác tâm thần sảng khoái.

Nhân phẩm đan dược này, mỗi một viên cũng giá trị vài vạn thậm chí hơnmười vạn Ngưng Khí Đan, có thể so với một tam phẩm linh bảo!

Bảo vật như vậy, làm sao không làm cho ba đại tông môn tranh nhau cướpđoạt? Ở Tây Vũ Đế Quốc, tư sản một Quận Vương, nhiều nhất bất quá làmấy chục vạn Tụ Khí Đan, ba đại tông môn cùng Tây Vũ Hoàng Tộc, liền cao hơn rất nhiều rồi, mấy vạn Ngưng Khí Đan cũng cầm được đi ra, trên tay cũng sẽ có chút ít một hai phẩm linh bảo, tam phẩm linh bảo đối với bọn họ mà nói, đã là trấn tông chi bảo, bảo vật gia truyền.

Năm trăm hai mươi viên Tử Kim Thần Đan, tương đương với năm trăm haimươi kiện tam phẩm linh bảo! Đây đối với chút siêu cấp thế gia ở Trungương đế quốc, có lẽ còn không coi vào đâu, nhưng đối với Tây Vũ HoàngTộc cùng Thái Ất Kiếm Tông, Thanh Vân Tông cùng Thiên Khôi Tinh Tông bađại tông môn mà nói, cũng đủ để khiến bọn họ điên cuồng!

Diệp Thần hào phóng cho Hiên Dật dược tôn, Lê Hủ cùng Minh Vũ Đại Đế mỗi người sáu mươi viên đan dược, mình lưu lại ba trăm bốn mươi viên.

Nhiều Nhân phẩm đan dược như vậy, tiện tay liền đưa ra ngoài rồi, Diệp Thần thật đúng là hào phóng.

Nhiều đan dược như vậy, không thể không nói, Minh Vũ Đại Đế hơi có chútđộng tâm, những đan dược này, nếu như tất cả đều lấy đến trong tay, cóthể bồi dưỡng được bao nhiêu thập giai, Địa Tôn cấp cường giả? Ít nhấtcó thể làm cho Tây Vũ Đế Quốc kéo dài thêm mấy trăm năm thời gian!

Vì dòng họ, cho dù lưng đeo danh nhơ, hắn cũng cam tâm, bất quá sau khisuy nghĩ, hắn liền thu hồi những ý niệm trong đầu kia, sáu mươi viênNhân phẩm đan dược, đã là thu hoạch tương đối khá rồi, Diệp Thần cùngTiểu Dực bây giờ thì có tu vi bực này, tương lai tất nhiên có thể đưathân hàng ngũ tuyệt thế cường giả, không cần thiết vì những đan dượcnày, mà đắc tội hai tuyệt thế cường giả tương lai!

Huống chi Tiểu Dực tu vi kinh người, ngay cả tam phẩm linh bảo Thanh Vân Kiếm cũng chém không vào, thậm chí hắn cũng có thể không phải là đốithủ của Tiểu Dực! Hơn nữa cùng Diệp Thần trong lúc đó có hợp tác, tươnglai nói không chừng có thể thu hoạch càng nhiều cực phẩm đan dược!

- Tiểu Dực, tu vi của ngươi khôi phục?

Mới vừa rồi quá mức hỗn loạn, Diệp Thần còn chưa kịp hỏi thăm tình huống thân thể Tiểu Dực, hiện tại chiến đấu kết thúc, Diệp Thần đem Tiểu Dựckéo đến nói.

Tiểu Dực lắc đầu, buồn bực nói:

- Mới khôi phục một chút xíu.

Bất quá suy nghĩ một chút, lại nhoẻn miệng cười.

- Bất quá khôi phục đã là rất tốt. Canh cá kia đối với khôi phục thương thế rất có hiệu quả.

Tiểu Dực rất đơn thuần, rất nhanh liền thoát khỏi tâm tình như đưa đám.

Diệp Thần dùng thần hồn dò xét một chút, Tiểu Dực khôi phục một ít, đãkhông kém hơn Thiên tôn trung cấp cường giả, sở dĩ có thể chiến thắngNiếp Thanh Vân Thiên tôn đỉnh phong cường giả như vậy, nguyên nhân là ởcường độ thân thể bản thân hắn, còn có một ít lực lượng thân thể, dù sao Tiểu Dực đỉnh phong kỳ có thực lực ít nhất là Yêu Vương cảnh, cho dù bị thương, thân thể cũng còn là một Yêu Vương!

Huyết nhục chi thân, trình độ cứng rắn kia đã không thua ngũ phẩm linhbảo, Niếp Thanh Vân Thanh Vân Kiếm chém ở trên người Tiểu Dực, cũng chỉcó thể rơi vào kết quả bể tan tành. Nếu như Niếp Thanh Vân vẫn tránh né, không cùng Tiểu Dực triền đấu, vậy còn khá hơn một chút, Thanh Vân Kiếm vừa vỡ, tâm tình Niếp Thanh Vân hỏng bét tới cực điểm, đây chính là bảo vật trấn phái của Thanh Vân Tông, không có động não liền xông lên cùngTiểu Dực chạm nhau một chưởng, đây còn không phải là tìm tai vạ sao?

Nghĩ đến bộ dạng chật vật kia của Niếp Thanh Vân, Diệp Thần cũng không khỏi cười một tiếng.

Nếu canh cá Tử Kim Thần Ngư có hiệu quả, Tử Kim Thần Đan này hẳn là cũng có thể trợ giúp Tiểu Dực khôi phục thương thế! Diệp Thần nghĩ tới, đưatay nắm lên một ít đan dược nhét vào trong Càn Khôn túi, đưa cho TiểuDực.

- Tiểu Dực, những đan dược này ngươi trước cầm đi ăn, đợi ăn xong rồi, hỏi Diệp Thần ca ca muốn nữa.

Nếu như thương thế của Tiểu Dực có thể khôi phục, chút Nhân phẩm đan dược này coi là cái gì?

Tiểu Dực tư tưởng đơn thuần, nhưng cũng biết, nhiều người như vậy tớiđoạt những đan dược kia, đan dược này khẳng định rất đáng tiền, DiệpThần lại cho hắn nhiều như vậy, hốc mắt hắn thoáng cái đỏ lên, trừ giagia, cũng chỉ có Diệp Thần ca ca cùng A Ly tỷ tỷ đối với hắn tốt nhất,không chỉ cho hắn đùi dê thịt bò ăn, mua quần áo mới cho hắn, lại làmcanh cá cho hắn uống, còn có những đan dược này...

- Người của ba đại tông môn sẽ không đi mà quay lại, nhưng nghe nói cócao thủ Man quốc cũng đi tới đế đô, mấy ngày gần đây, Dược tôn không nên ra ngoài a.

Minh Vũ Đại Đế nhìn về phía Hiên Dật dược tôn nói.

- Ân.

Hiên Dật dược tôn nhẹ gật đầu, suy nghĩ lại bay tới một chỗ khác, nghĩtới bọn người Lôi Nghị, trong nội tâm bùi ngùi thở dài, có một số việc,hắn không thể không bắt tay vào làm giải quyết.

Minh Vũ Đại Đế chiếm được đan dược, ban cho thủ hạ Địa Tôn cao thủ mộtngười một khỏa, Hiên Dật dược tôn cũng chia một ít đan dược cho bảy ĐịaTôn cường giả của hắn, sau đó tự nuốt một khỏa đan dược, hấp thu dượclực. Về phần Lê Hủ, thì chỉ dung nửa viên, dùng thực lực cửu giai trungkỳ của hắn, thoáng cái ăn quá nhiều mà nói, căn bản hấp thu không được.

Ăn một khỏa Nhân phẩm đan dược ít nhất phải đả tọa hai giờ, trước tiênđem dược lực hút vào đan điền, dược lực sẽ ở trong tương lai mấy thángthời gian thong thả hấp thu, tăng cường tu vi người dùng. Cho nên mặc dù ăn đan dược, tu vi cũng không phải một lần liền tăng lên. Bất quá ănNhân phẩm đan dược, trong thời gian ngắn vẫn có thể rõ ràng tăng cườngtu vi.

A Ly cùng Diệp Thần cũng ăn một khỏa, bắt đầu nhắm mắt tu luyện.

Tiểu Dực có chút buồn bực, vì cái gì A Ly tỷ tỷ cùng Diệp Thần ca ca ănđan dược xong đều phải nhắm mắt tu luyện một hồi, hắn cắn xuống "kẹtkẹt" một khỏa Tử Kim Thần Đan, còn chưa tới trong bụng liền tiêu hóasạch, cũng may hắn có thể rõ ràng cảm giác được Tử Kim Thần Đan này đốivới thương thế của mình có hiệu quả, so với thịt cá Tử Kim Thần Ngư còntốt hơn, nói không hắn nhất định là dùng Tử Kim Thần Đan một điểm dùngcũng không có, trả Tử Kim Thần Đan lại cho Diệp Thần.

Chương 247: Ăn đường đậu

Ads Lộp cộp, lộp cộp, Tiểu Dực giống như là ăn đường đậu, một hơi ăn hơnmười khỏa, dùng đầu lưỡi liếm liếm môi, Tử Kim Thần Đan này không giốngđan dược khác vừa khổ lại khó ăn như vậy, dẫn theo một ít tiên vị của Tử Kim Thần Ngư, Tiểu Dực càng ăn càng nghiền. Lộp cộp, lộp cộp, một látqua đi, lại là hơn mười khỏa đan dược biến mất.

- Ăn ngon thật!

Trong miệng Tiểu Dực nhét được tràn đầy, xem xét đan dược trong túi càn khônbị mình ăn hết nhất thời nữa khắc, tranh thủ thời gian dừng lại, ăn nữalại không có, Tử Kim Thần Đan này chính là đồ đáng giá, Tiểu Dực cảmgiác mình thật sự quá tham ăn, nghĩ nghĩ, ăn hai khỏa nữa sẽ không ăn!

Lộp cộp, lộp cộp.

Ân, ăn hai khỏa nữa...

Ân, ăn ngon thật!

Mới sau nửa ngày, lại là hơn mười khỏa đan dược bị ăn mất.

Tu luyện giả nếu là như vậy ăn Tử Kim Thần Đan loại Nhân phẩm đan dượcnày, mặc dù là Địa Tôn cấp cường giả, phỏng chừng hai khỏa đan dược liền trực tiếp bị bạo thể mà chết, Thiên Tôn cấp cường giả phỏng chừng tốiđa cũng chỉ có thể ăn năm khỏa, Tiểu Dực chính là thượng cổ dị chủng Dực xà, đối với loại thiên tài địa bảo này năng lực tiêu hóa rất mạnh, đandược ăn đi dược lực toàn bộ bị hấp thu, hơn nữa cường độ thân thể củahắn, cho dù một lần ăn mấy trăm khỏa cũng không cần lo lắng cái gì.

Một lát sau, Diệp Thần thu nạp hết dược lực đan dược, tu vi càng thêm củngcố. Người thường tu vi tăng lên tới Địa Tôn cấp, phải cần thời gian nửanăm củng cố, mới có thể phát huy thực lực Địa Tôn cấp, mà Diệp Thần, mới qua vài ngày thời gian, tu vi liền đã hoàn toàn củng cố.

DiệpThần mở to mắt, chứng kiến Tiểu Dực đại khẩu ăn đan dược, trong nội tâmquýnh lên, Tử Kim Thần Đan này cũng không giống như Tụ Khí Đan bìnhthường, dược hiệu rất mạnh, tự trách mình quá sơ ý, cho Tiểu Dực nhiềuđan dược như vậy, một lần ăn nhiều Tử Kim Thần Đan như vậy, này cònkhông bạo thể mà chết?

- Tiểu Dực, đừng ăn!

Diệp Thần vội vàng gọi Tiểu Dực lại.

Trong nháy mắt Diệp Thần gọi, Tiểu Dực "xoạch" một tiếng, lại nhét vào trong miệng hai khỏa Tử Kim Thần Đan.

Diệp Thần tranh thủ thời gian bắt lấy cổ tay phải của Tiểu Dực, dùng huyền khí dò xét một phen.

- Diệp Thần ca ca, đan dược này ăn quá ngon, ta nhịn không được ăn thật nhiều, ngươi mắng ta đi.

Vẻ mặt Tiểu Dực áy náy, cảm giác mình đã làm sai chuyện, Tử Kim Thần Đannày đáng giá như vậy, bị hắn thoáng cái ăn thật nhiều, chỉ là hắn nhưthế nào cũng quản không được miệng của mình.

Di, kỳ quái, dượctính rõ ràng toàn bộ bị hấp thu, Diệp Thần kinh ngạc vạn phần, nhìnthoáng qua Tiểu Dực, trình độ thể chất của Tiểu Dực cường hãn, xa xavượt ra khỏi tưởng tượng của hắn.

- Không có việc gì, ngươi ăn đi.

Diệp Thần cười cười, thân thể Tiểu Dực đã không có việc gì, này ăn nhiều Tử Kim Thần Đan một chút cũng không sao.

- Bất quá nơi này Tử Kim Thần Đan quá ít, chỉ sợ không đủ ngươi ăn, ngươi tiết kiệm một chút.

Diệp Thần lại bắt một nắm cho Tiểu Dực.

Tổng cộng ba trăm bốn mươi khỏa Tử Kim Thần Đan, cho Tiểu Dực gần một trămkhỏa, còn phải lưu một bộ phận cho tộc nhân, mình và A Ly lưu một trămkhỏa hẳn là đủ.

Minh Vũ Đại Đế cùng Hiên Dật dược tôn hấp thuhết dược lực Tử Kim Thần Đan, chứng kiến Tiểu Dực băng băng băng cũng đã ăn vài chục khỏa đan dược, từng người đều trợn tròn mắt, đây chính làTử Kim Thần Đan, rõ ràng thoáng cái bị ăn sạch nhiều như vậy!

Bọn họ quả thực là vô cùng đau đớn, một viên Tử Kim Thần Đan này ít nhấtgiá trị mười vạn Ngưng Khí Đan a, Tiểu Dực lần này ăn hết bao nhiêutiền? Người thường cũng không dám như Tiểu Dực làm như vậy, ăn không hết vài khỏa thân thể đã bị bạo. Chẳng lẽ thân thể Tiểu Dực này cường hãn,đều là ăn đan dược ra tới?

Ăn vài chục khỏa Tử Kim Thần Đan cũng không có việc gì, quả thực có thểdùng quái vật để hình dung, Minh Vũ Đại Đế cùng Hiên Dật dược tôn khôngkhỏi nhìn nhau cười khổ.

Bế quan một ngày, Hiên Dật dược tôn đểcho thủ hạ một Địa Tôn cường giả, đem ba người Lôi Nghị còn có những kýdanh đệ tử kia tất cả đều tìm tới.

Trong phòng luyện đan, HiênDật dược tôn cùng Minh Vũ ngồi ở trên cao, Diệp Thần, Tiểu Dực cùng LêHủ đứng ở một bên, bọn người Lôi Nghị quỵ đầy đất.

Hiên Dật dược tôn nhìn xem mọi người phía dưới, nhìn về phía Lôi Nghị, thần sắc ảm đạm, thở dài:

- Lôi Nghị, ngươi đi theo ta học luyện đan đã bao lâu?

- Hai mươi năm.

Lôi Nghị cúi đầu nói, trong nội tâm lo sợ bất an, Hiên Dật dược tôn khẳngđịnh đã biết chuyện tình bọn họ tư thông ba đại tông môn, ngày hôm quatình hình chiến đấu, bọn họ xa xa nhìn xem, không biết tình huống cụ thể như thế nào, chỉ biết là ba đại tông môn rút lui. Hiên Dật dược tôn cái này không phải là chuẩn bị thu về tính sổ chứ?

- Hách Phong, Diêm Thành, hai người các ngươi thì sao?

- Mười một năm.

- Mười hai năm.

Hách Phong cùng Diêm Thành cúi thấp đầu, lục tục đáp.

- Mười mấy năm qua này, ta dạy các ngươi luyện đan chi đạo, mỗi tháng sẽcho các ngươi một ít các loại đan dược như Hỏa Huyền đan, Địa Huyền Đan, cho các ngươi có thể ở nơi này an tâm luyện đan, có từng có chỗ xin lỗi các ngươi không?

Sắc mặt Hiên Dật dược tôn u ám, nhân sinhchuyện thống khổ nhất, không ai qua bị người thân cận nhất phản bội,những đệ tử này đi theo Hiên Dật dược tôn hơn mười năm, Hiên Dật dượctôn một mực xem bọn hắn như thân sinh, mặc dù bọn họ phạm vào một ít sai lầm, hắn cũng là cực kỳ bao dung.

- Sư tôn, chúng ta sai rồi.

- Sư tôn, cầu ngài tha thứ chúng ta.

Hách Phong cùng Diêm Thành khóc rống chảy nước mắt, một đám đệ tử ký danh cũng lớn thanh khóc thảm.

Hiên Dật dược tôn đối với bọn họ, tuyệt đối là hết lòng quan tâm giúp đỡ,được cho là lương sư, thậm chí tựa như một từ phụ, chỉ là từ phụ nhiềubại nhi!

- Lúc ta luyện chế Tử Kim Thần Đan, ta liền nghĩ qua từtrong một phần đó của mình, san ra một ít đan dược đến cho các ngươi,chỉ là không nghĩ tới các ngươi rõ ràng phản bội vi sư, liên lạc ba đạitông môn, mưu đoạt Tử Kim Thần Đan, những chuyện khác, ta đều có thểkhoan dung, nhưng mà chuyện tình khi sư diệt tổ bực này, ta lại khôngthể lại bao dung các ngươi!

Hiên Dật dược tôn thần sắc trầm xuống, thanh sắc nghiêm túc nói.

- Dùng ý kiến của ta, hạng người khi sư diệt tổ bực này, giết sạch mới thống khoái.

Minh Vũ Đại Đế ở một bên lên tiếng nói, ngay cả hắn cũng là nhìn không được.

- Cầu sư tôn khai ân!

- Cầu sư tôn tha mạng cho ta!

- Niệm chúng ta đi theo sư tôn nhiều năm, cầu sư tôn khai ân.

Bọn người Lôi Nghị nghe được Minh Vũ Đại Đế nói, dọa đến sắc mặt thảm lục,đều dập đầu, bùm bùm bùm, gõ cực kỳ dùng lực, chỉ chốc lát, cái trán đãra một ít vết máu.

Hiên Dật dược tôn hai tay nắm tay vịn thậtchặt, sau nửa ngày, nhìn xem những đệ tử trước người này, lại hạ khôngđược nhẫn tâm, hồi lâu, mới thở dài một hơi thật dài, vô lực phất phấttay nói:

- Các ngươi đi thôi, thầy trò chúng ta duyên phận đã hết.

Chương 248: Thiên tinh phục ma ấn (1)

Ads - Sư tôn...

- Sư tôn, đồ nhi biết sai rồi, xin ngài thu hồi mệnh lệnh đã ban ra...

Rất nhiều đệ tử khóc lớn nghẹn ngào.

Lôi Nghị cúi đầu, khóe miệng có chút cười lạnh, hắn đã sớm đoán được dùngtính cách của Hiên Dật dược tôn, là tuyệt đối không hạ thủ được, cùngbọn người Hách Phong, Diêm Thành dập đầu mấy cái, liền lục tục rời đi,một đám đệ tử ký danh ngẩng đầu bi thương mà nhìn xem Hiên Dật dược tôn.

Hiên Dật dược tôn tinh thần chán nản nói:

- Đi thôi, từ nay về sau vi sư sẽ không thu đồ đệ, các ngươi đều có tương lai riêng a.

Chuyện này chủ mưu là ba người Lôi Nghị, có một chút người là bị bức hiếp,cũng có một chút đệ tử ký danh cũng không có tham dự chuyện này, bọn họđối với Hiên Dật dược tôn, đều có được cảm tình phi thường thâm hậu,nhưng chứng kiến Hiên Dật dược tôn tâm ý đã quyết, bọn họ nguyên một đám rơi lệ đầy mặt, cũng là không có biện pháp.

- Sư tôn, lão nhân gia ngài bảo trọng thân thể.

Một đệ tử ký danh khóc rống nghẹn ngào, nặng nề dập đầu.

- Sư tôn, bảo trọng.

Những đệ tử ký danh này lần lượt rời đi, sau khi ra Trí Hiên Các y nguyên vẫn dập đầu.

- Sư tôn, bọn họ rất nhiều người chưa hẳn tham dự chuyện này.

Lê Hủ nhìn về phía Hiên Dật dược tôn, gấp giọng nói.

- Được rồi, vi sư không xứng làm một lương sư, vi sư say mê đan đạo, dạybọn hắn luyện đan, lại không có thể dạy bọn họ làm người, dùng tư chấtcủa bọn hắn, mặc dù ra Hiên Dật chi môn ta, cũng tất nhiên tiền đồ giống như gấm, cho bọn hắn đi thôi.

Hiên Dật dược tôn lắc đầu nói, hắn nghĩ tới mình đã mất sư tôn, tràn đầy tưởng niệm, năm đó thời điểm hắnbị trục xuất sư môn, cũng theo chân bọn họ đồng dạng, trên trăm năm qua, ngay cả cơ hội trở lại sư môn tế bái cũng không có, mình thu nhiều đồđệ như vậy, dốc lòng dạy bảo, không phải là không cảm động và nhớ nhungân tình sư đồ, mắt nhìn mình cũng sắp xuống mồ, không khỏi cảm thấy mộttia mệt mỏi.

Lê Hủ cúi đầu xuống, hắn biết rõ giờ phút này trong nội tâm sư tôn có bao nhiêu thống khổ.

Trong nội tâm Minh Vũ Đại Đế lại không ủng hộ cách làm của Hiên Dật dược tôn, nếu như đổi lại hắn là Hiên Dật dược tôn, đụng phải vài cái đồ đệ khisư diệt tổ như vậy, khẳng định giết đến một tên cũng không để lại, những người như Lôi Nghị này, muốn làm cho bọn hắn cảm động và nhớ nhung sưphó dạy bảo chi ân, quả thực là si tâm vọng tưởng! Hôm nay trục xuất bọn họ khỏi sư môn, ngày sau nói không chừng sẽ như chó điên xông lên cắnngươi!

Thần hồn Diệp Thần quét qua, ba người Lôi Nghị mưu đồ theo sư môn khác, cũng đã ly khai, hơn phân nửa đệ tử ký danh khóc rống rơi lệ, ở ngoài TríHiên Các dập đầu thật lâu mới rời đi.

Tổng thể mà nói người sư phụ Hiên Dật dược tôn này làm cũng không tính quá thất bại.

Ở dưới sự mời mọc của Minh Vũ Đại Đế, Hiên Dật dược tôn, Lê Hủ, Diệp Thần cùng Tiểu Dực còn có một đám Địa Tôn cường giả thủ hạ của Hiên Dật dược tôn tiến vào trong một hoàng gia biệt viện bí ẩn, Trí Hiên Các là không thể ở lại nữa, Trí Hiên Các mục tiêu quá lớn, vạn nhất người của ba đại tông môn đi mà quay lại, Minh Vũ Đại Đế lo lắng sẽ không cách nào kịpthời chạy đến.

Ở trong hoàng gia biệt viện, chỉ cần cẩn thận giữbí mật, người của ba đại tông môn phỏng chừng rất khó truy xét đến hànhtung của bọn người Hiên Dật dược tôn, Diệp Thần.

Hoàng gia biệt viện.

Đây là một đám kiến trúc rộng vài dặm, bên ngoài là tường vây, trong đóđình viện thật sâu, cầu nhỏ nước chảy, thập phần lịch sự tao nhã. HiênDật dược tôn gì đó đều bị chuyển tới, Diệp Thần, A Ly cùng Tiểu Dực cũng có tiểu viện thuộc về mình.

Lúc ban ngày, Diệp Thần đi theo Hiên Dật dược tôn học tập luyện đan thuật, hắn lấy ra một phần độc dược củaLưu Huân cho Hiên Dật dược tôn, Hiên Dật dược tôn đang giúp Diệp Thầnphân tích dược tính độc dược, sau đó phối trí giải dược tương ứng.

Đến tối, Diệp Thần liền trở lại trong tiểu viện của mình tu luyện, tiếp tục hướng trình tự rất cao trùng kích.

Ngẫu nhiên có vài ngày như vậy, Diệp Thần sẽ cùng Minh Vũ Đại Đế chung mộtchỗ, đến Tử Minh hồ đi câu cá, Diệp Thần lại không có thể câu lên Tử Kim Thần Ngư, bất quá các loại như Kim Khôi giáp ngư,… lại là rất nhiều,những cá này sau khi câu trở về, làm cho Hiên Dật dược tôn luyện chếthành đan dược, mỗi lần luyện chế thành đan dược đều chia làm ba phần,một người một phần, mỗi người đều là thu hoạch phong phú.

Thoáng chớp mắt đã là hai tháng đi qua, người của ba đại tông môn không có tái xuất hiện.

Thuật luyện đan của Diệp Thần đã có tiến bộ nhảy vọt, theo như thuyết phápcủa Hiên Dật dược tôn, thuật luyện đan của Diệp Thần, hẳn đã không thuatiểu thông cảnh Dược tôn, đến Trung Ương đế quốc thông qua khảo hạch, có thể bắt được danh hiệu Dược tôn.

Biết rõ Diệp Thần ở phương diện luyện đan tiến bộ phi tốc, Lê Hủ thật sự là khó có thể hình dung nộitâm mình cảm thụ, hắn bắt đầu điên cuồng bế quan tu luyện, học tập trithức luyện đan, làm đại sư huynh, làm sao trong thời gian ngắn đã bịtiểu sư đệ gắng sức đuổi theo hơn nữa siêu việt, cũng quá mất mặt đi.

Thiên phú của Diệp Thần, thật sự là tuyệt vô cận hữu, có thể ở sinh thời thuđược một người đệ tử như vậy, Hiên Dật dược tôn cảm thấy rất vui mừng.

Ban đêm, trời dần dần đen xuống.

Diệp Thần ở trong tiểu viện của mình, ngồi xếp bằng tu luyện, trong haitháng này, Diệp Thần ăn không ít Ngưng Hồn Đan, mặc dù tu vi không cóđột nhiên tăng mạnh, nhưng cũng đã thập phần củng cố, chỉ cần xa hơntrước phóng ra một bước, chính là Địa Tôn trung kỳ, mặt khác thần hồncũng có một ít tiến triển, một chưởng chi lực, cũng đã tiếp cận ThiênTôn trung kỳ cường giả.

Đáng tiếc chiến lực thực tế của thần hồn, cùng Thiên Tôn trung kỳ cường giả còn là kém rất nhiều, nguyên nhân chủ yếu nhất, thần hồn còn không có hoàn toàn ngưng thực, không thể bị chấn động mãnh liệt. Nếu như cùng Thiên Tôn trung kỳ cường giả đối oanh mộtchưởng, sẽ không chỗ thua kém nhiều ít, nhưng mà thần hồn bị chấn động,thực lực liền sẽ suy yếu vài phần, lại tiếp tục đánh tiếp, phải thuakhông thể nghi ngờ.

Cho nên ở giai đoạn trước, thần hồn còn phảitiếp tục tăng mạnh mới được. Tăng mạnh thần hồn không có quá nhiều biệnpháp, Diệp Thần chỉ có thể thỉnh thoảng lại ăn Tụ Hồn Đan cùng Ngưng Hồn Đan, hấp thu dược lực. Theo thần hồn tăng mạnh, Diệp Thần cũng đã cóthể liên tục dùng loại đan dược Tụ Hồn Đan cùng Ngưng Hồn Đan này.

Giữa thiên không, trăng tròn tựa như một cái khay bạc, nguyệt quang sáng tỏphóng xuống, chiếu vào trong cửa sổ gian phòng của Diệp Thần, rất cóđiểm ý cảnh trước giường minh nguyệt quang mông lung.

Diệp Thầnmở to mắt, suy nghĩ nhàn nhạt xông lên đầu, hắn nhớ tới rất nhiều người, phụ thân, thúc công, Nhu nhi vân vân, bọn họ đều là hắn ở cái thế giớinày lo lắng.

Càng không ngừng truy cầu lực lượng, chính là vì người thân có thể ở cái thế giới này sống được càng tốt!

A Ly ở trên chăn Diệp Thần bên cạnh yên tĩnh mà tu luyện.

Chương 249: Thiên tinh phục ma ấn (2)

Ads Nỗi lòng Diệp Thần có chút loạn, biết rõ hiện tại tâm cảnh rất khôngthích hợp tu luyện, sờ lên ngọc bội ở ngực, nhớ tới Nhu nhi xa tại Trung Ương đế quốc, lại lấy hạt châu màu đen, Thiên Tinh Ấn từ trong khônggian bao tay đi ra, những bí bảo này, hắn đến nay còn chưa nghiên cứu ra tác dụng của chúng nó.

Trong nháy mắt Diệp Thần xuất ra Thiên Tinh Ấn, một đạo quang mang bạch sắc đẹp mắt, tràn ngập cả gian phòng.

Chuyện gì xảy ra?

Diệp Thần quá sợ hãi, chỉ thấy Thiên Tinh Ấn ở dưới nguyệt quang chiếuxạ, tựa như dạ minh châu sáng chói, phát ra quang mang nhũ bạch sắc chói mắt.

- Nguyệt quang thúc dục Thiên Tinh Ấn rồi?

Thần hồn phảng phất cảm nhận được khí tức đáng sợ nào đó, phát ra từ nội tâm run lên.

- Di? Trong Thiên Tinh Ấn này, rốt cuộc là vật gì?

Diệp Thần hoảng sợ vạn phần thầm nghĩ, khẽ quát một tiếng, đem thần hồn của mình phóng thích đến lớn nhất tới đối kháng.

Xèo xèo.

A Ly cũng mở mắt, hào quang thập phần chướng mắt, cái gì cũng thấy không rõ lắm, nó không rõ ràng lắm rốt cuộc chuyện gì xảy ra, cũng cùng DiệpThần chung một chỗ, phóng ra thần hồn.

Trong nháy mắt Diệp Thần phóng thích thần hồn, Thiên Tinh Ấn tách ra hào quang càng thêm đẹp mắt, bên trong bạch sắc quang mang này, tràn đầyphù văn ấn pháp thần bí, bao phủ ở trên người Diệp Thần cùng A Ly, bỗngdưng, Diệp Thần, A Ly cùng Thiên Tinh Ấn chung một chỗ, đột nhiên biếnmất.

Diệp Thần cảm giác thân thể của mình giống như là xuyên qua một tầng màng mỏng, tiến nhập chỗ nào đó.

Mở to mắt, lập tức trông thấy một con cự thú đáng sợ mở ra miệng to như chậu máu, điên cuồng hét lên hướng mình đánh tới.

Đây là một đầu Yêu thú cự đại cao tới hơn mười mét, có điểm giống như sư tử, nhưng mà toàn thân che kín lân phiến nâu đen, trên đầu trường mộtcái sừng, ngực có quang mang, giống như là quần tinh sáng chói, bốn móng vuốt cùng phần đuôi càng là thiêu đốt lên tử hồng hỏa diễm hừng hực.

Diệp Thần có thể xác định, đây là một yêu thú mà smình chưa bao giờ thấy qua!

- A Ly, đi!

Diệp Thần thoáng cái bừng tỉnh, ôm lấy A Ly ở bên người bỏ chạy.

Chạy ra vài chục mét, Diệp Thần liền phát hiện, mình hình như là bị nhốt ngay tại chỗ, mắt nhìn về phiến hư không phía trước, nhưng không cáchnào chạy ra nửa phần, quay đầu nhìn lại con cự thú kia, chỉ nghe "tranh" một tiếng vang khóa sắt thanh thúy, yêu thú một sừng này phẫn nộ gầmthét, ở địa phương cách Diệp Thần cùng A Ly hơn mười mét, không cách nào đi về phía trước nửa bước, chỉ có thể càng không ngừng giãy dụa.

Diệp Thần tỉnh táo lại, lúc này mới nhìn rõ ràng tình huống quanh thân mình.

Đây là một không gian khoáng đạt, phương viên vài trăm mét, dưới chân là mặt đất bằng phẳng, hiện đầy các loại đồ án kỳ dị, hình thành một cáipháp trận hình tròn, biên giới pháp trận có năm chữ to Cổ lão cứng cáp,lờ mờ có thể phân biệt mấy chữ Thiên tinh, ma,… cái pháp trận này gọi là Thiên Tinh Phục Ma Trận còn gọi là Thiên Tinh Hãm ma trận? Cái chữtrung ương kia, Diệp Thần không nhận ra được.

Pháp trận chỗ trận nhãn trung ương đứng sừng sững một cột đá cao ngất,trên cột đá treo một cái khóa sắt màu đen thật dài, một đầu buộc trêncột đá, bên kia dán ở trên cổ của con cự thú kia.

Đây cũng chính là vì cái gì, đầu cự thú này không cách nào đánh về phía mình!

Diệp Thần có thể cảm giác được, trên người đầu cự thú này có khí tứcphảng phất đến từ Tuyên Cổ Hồng Hoang, nếu như không phải là bị khóa sắt vây khốn, mình chỉ sợ sớm đã bị một ngụm nuốt ăn.

Như các loại gì đó có không gian, là không thể bỏ vào trong không gianbao tay, cái không gian này, cùng không gian túi trữ vật hẳn là khôngđồng dạng.

Túi trữ vật không gian, không thể để vào vật còn sống, nhưng nơi này cóthể. Đây cũng là vì cái gì Thiên Tinh Ấn có thể để vào bao tay khônggian.

A Ly đứng ở trên bờ vai của Diệp Thần, trong đôi mắt lóe ra một tia sợhãi, chăm chú nhìn chằm chằm vào yêu thú một sừng phía trước kia.

Rống!!!

Một sừng yêu thú phát ra tiếng hô đinh tai nhức óc, chân trước sắc béncàng không ngừng đánh ra mặt đất, tử hỏa bắn ra, muốn đi phía trước đậpmạnh, nhưng mà thủy chung bị khóa sắt gắt gao giữ chặt. Ở lúc một sừngyêu thú điên cuồng rống giận, pháp trận đột nhiên vận chuyển, vô số phùchú bạch sắc bay lên mà dậy, oanh kích ở trên người một sừng yêu thú.

Ngao ô!!!

Một sừng yêu thú phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, liên tiếp luivề phía sau, thần sắc uể oải vài phần, nhưng con mắt huyết hồng y nguyên nháy cũng không nháy mà nhìn Diệp Thần cùng A Ly.

Trong Thiên Tinh Ấn này, rõ ràng phong ấn một con yêu thú như vậy, không biết một sừng yêu thú này tên gì, chỉ cần từ trên người nó tràn ra khíthế, có thể cảm giác được nó thật không đơn giản.

Không biết thần hồn của mình có thể hàng phục hay không? Một sừng yêuthú này cấp bậc chỉ sợ quá cao! Ngay cả thần hồn cũng vô pháp dò xét rathực lực chân chánh của yêu thú một sừng này!

Xèo xèo.

A Ly kêu to vài tiếng.

- A Ly, ngươi nói một sừng yêu thú này thực lực rất mạnh, vượt qua Tiểu Dực?

Diệp Thần kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía một sừng yêu thú cao tới hơn mười mét kia, tuy hình thể của nó không có lớn như bản thể của Tiểu Dực, nhưng mà thực lực của tuyệt đại bộ phận yêu thú, cũng không phảitừ hình thể đến cân nhắc.

Nghĩ muốn thuần phục một sừng yêu thú trong Thiên Tinh Ấn kia, sợ là phi thường khó khăn, hiện tại vấn đề là, phải như thế nào mới có thể đi rangoài?

Diệp Thần thử các loại phương pháp, dùng thần hồn quét khắp cả khônggian, cái không gian này là phong bế, căn bản ra không được, làm sao bây giờ?

- A Ly, chúng ta phải đi ra ngoài như thế nào?

Diệp Thần nhíu mày hỏi, bọn họ sẽ không cũng như yêu thú một sừng kia đồng dạng, bị vây ở chỗ này chứ?

Thời điểm Diệp Thần suy tư, A Ly đột nhiên nhảy dựng lên, cắn lấy trên ngón tay Diệp Thần, sau đó rơi xuống.

Diệp Thần bị đau một chút, một giọt máu tươi từ ngón tay chảy xuống, rơi trên mặt đất, lập tức biến mất không thấy, một tia vầng sáng hồng sắc,hướng bốn phía khuếch tán đi ra ngoài.

Hào quang hồng sắc hoa mỹ, giống như đám mây hồng sắc ở chân trời, làmcho Diệp Thần thấy ngốc trệ một lát, hắn cảm giác mình cùng Thiên TinhẤn trong lúc đó, sinh ra một ít liên lạc rất nhỏ, hoa văn trận phápgiống như mạch lạc của mình vậy.

Một sừng yêu thú kia ngửa đầu nhìn xem biến hóa quanh thân, trầm thấpnức nở nghẹn ngào tru lên, thỉnh thoảng phát ra trận trận thanh âm rốnggiận.

Sau một lát, lòng bàn tay tay trái của Diệp Thần, nhiều hơn một ấn phùmàu tím thần bí, chính giữa hình tròn vẽ lấy một đoàn hỏa diễm, như mộtđạo hình xăm.

- Nhân loại nhỏ bé, ngươi là không thể nào thu phục ta, Thiên Tinh PhụcMa Ấn cũng chỉ có thể vây khốn ta hai mươi năm, hai mươi năm sau, taliền sẽ lao ra Thiên Tinh Phục Ma Ấn, đến lúc đó ta nhất định phải ănngươi!

Một thanh âm như băng lôi đột nhiên oanh kích đầu của Diệp Thần.

Chương 250: Tử hỏa tinh sư (1)

Ads A!!!

Hai tay Diệp Thần che lỗ tai, thống khổ gọi, thanh âm này thật sự quácường hoành, phảng phất muốn oanh phá màng nhĩ của hắn, tựa như vô sốcương châm bén nhọn đâm thẳng trong óc.

Ông một tiếng, phi đao trong đầu Diệp Thần kịch liệt run run, huyền khí điên cuồng tuôn ra, thoáng giảm bớt Diệp Thần thống khổ.

A Ly ở một bên lo lắng và tự trách, nó không biết Diệp Thần tại sao phải như vậy, nó dùng giọt máu của Diệp Thần nhập Thiên Tinh Ấn, hẳn là thuphục một kiện bảo vật mới đúng. Một sừng yêu thú này nói những lời kia,nó lại một chút cũng nghe không được, chỉ có Diệp Thần có thể nghe được.

- Tử Hỏa Tinh Sư ta đã bị Thiên Tinh Phục Ma Ấn nhốt mấy ngàn năm, mấyngàn năm thời gian này, giống như tuyên cổ dài dằng dặc, bất quá chỉ cần tiếp qua hai mươi năm, ta liền có thể ra khỏi, hai mươi năm, ta liền có thể đạt được tự do! Ngươi muốn áp đảo ta, trở thành hộ thể thần thú của ngươi, đây là quyết định không có khả năng!

Tử Hỏa Tinh Sư chân trước phẫn nộ giẫm mặt đất, mặt đất run rẩy dữ dội, nguyên một đám ấn pháp lên không mà dậy.

Rầm rầm rầm!!!

Những ấn pháp kia ở trên người Tử Hỏa Tinh Sư nổ tung, thần sắc Tử HỏaTinh Sư này lại héo úa vài phần, nhưng mà y nguyên phẫn nộ không thôinhìn chằm chằm vào Diệp Thần.

Sau nửa ngày, Diệp Thần mới chậm rãi hồi phục xong, lau đi giọt máu bêntai chậm rãi chảy xuống, hắn vô lực cuộn mình trên mặt đất, chậm rãi vận chuyển cửu tinh trong cơ thể, khôi phục thương thế, từ trong miệng TửHỏa Tinh Sư, Diệp Thần cuối cùng là đối với Thiên Tinh Ấn có một chútgiải.

Thiên Tinh Ấn này xác thực như nó nói, hẳn gọi là Thiên Tinh Phục Ma Ấn, chẳng biết tại sao, tiền nhân đem Tử Hỏa Tinh Sư này phong ấn ở trongđó, lại không biết tính sao, đã rơi vào trong tay Diệp gia, thành ấn tín của Diệp gia gia tộc, nếu có người đánh bại phục Tử Hỏa Tinh Sư, Tử Hỏa Tinh Sư này liền sẽ trở thành hộ thể thần thú của người kia!

Không biết Tử Hỏa Tinh Sư thực lực như thế nào, thực lực của nó tuyệtđối không kém hơn Tiểu Dực thời kì đỉnh phong! Này ít nhất là Yêu Vươngcấp bậc, hơn nữa thực lực của Tử Hỏa Tinh Sư, bị Thiên Tinh Phục Ma Ấnáp chế rất nhiều, nếu như hoàn toàn thích phóng đi ra, không biết sẽmạnh bao nhiêu!

- Trong hai mươi năm hàng phục ngươi, dư dả!

Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, cùng Tử Hỏa Tinh Sư nói chuyện, ở trước mặt Tử Hỏa Tinh Sư, tuyệt đối không thể yếu đi khí thế!

Diệp Thần cùng Tử Hỏa Tinh Sư nói chuyện, dùng chính là ý niệm trao đổi, A Ly là nghe không được.

- Chỉ bằng ngươi? Tu vi loại Địa Tôn cấp, trong hai mươi năm nghĩ đánh bại ta?

Tử Hỏa Tinh Sư phảng phất nghe được thiên đại chê cười, ha ha ha nở nụ cười, thanh âm của nó khàn giọng trầm thấp.

- Cho dù thực lực của ta bị phong ấn, cũng không phải ngươi có thể đốiphó được, nếu như ngươi đánh nát Thiên Tinh Ấn, ta có thể bỏ qua ngươi!

Tử Hỏa Tinh Sư chỉ sợ là lão quái vật đã sống không biết bao lâu!

- Đánh nát Thiên Tinh Ấn? Ngươi cảm thấy có khả năng sao?

Diệp Thần hừ lạnh nói, đánh nát Thiên Tinh Ấn, thả Tử Hỏa Tinh Sư đi ra? Nếu Tử Hỏa Tinh Sư đi ra, cái mạng nhỏ của mình chẳng phải là muốn ởtrong tay Tử Hỏa Tinh Sư sao?

Tử Hỏa Tinh Sư này đã bị phong ấn mấy ngàn năm, hai mươi năm sau liền nhất định có thể đi ra? Diệp Thần không tin!

Mặt khác còn có một chút, Thiên Tinh Ấn này cùng phi đao còn có Cửu Tinh Thiên Thần Quyết trong lúc đó, tựa hồ có một ít liên quan như vậy,trong chuyện này rốt cuộc ẩn tàng bí mật gì?

Thiên Tinh Ấn có tất cả hai cái, một cái trong đó phong ấn Tử Hỏa TinhSư, vậy một cái khác thì sao? Khi nào đó lấy Thiên Tinh Ấn trong tay phụ thân nhìn một cái, trong chuyện này đến tột cùng có huyền diệu gì?

Diệp Thần chứng kiến ánh mắt A Ly ân cần lo lắng, nỗ lực cười cười nói:

- A Ly, ta không sao!

Dùng hết khí lực đứng lên, Diệp Thần cuối cùng là không lại sợ hãi thanh âm như sét đánh bên tai của Tử Hỏa Tinh Sư, ngẩng đầu nhìn hướng Tử Hỏa Tinh Sư, chỉ thấy con mắt như chuông đồng của Tử Hỏa Tinh Sư căm tứcchính mình, giống như hận không thể đem mình ăn hết vậy, đáng tiếc TửHỏa Tinh Sư không cách nào đột phá pháp trận trói buộc!

Nhìn xem ấn phù thần bí trên bàn tay trái kia, Diệp Thần chậm rãi nắmchặt tay trái, hắn hạ quyết tâm nhất định phải phục tùng đầu sư tử này,khiến nó ngoan ngoãn thành hộ thể thần thú của mình!

Cùng Thiên Tinh Ấn thành lập liên lạc, Diệp Thần cảm giác mình như biến thành Thiên Tinh Ấn vậy, hướng ra phía ngoài nhìn lại có thể chứng kiến tình hình bên trong gian phòng.

Mà Thiên Tinh Ấn, cũng dung nhập đến bên trong thân thể của Diệp Thần.

Đây là một loại cảm giác kỳ quái, Thiên Tinh Ấn này ngoại trừ phong ấnTử Hỏa Tinh Sư ra, phỏng chừng còn có chỗ dùng khác, hắn còn phải chậmrãi lục lọi.

Diệp Thần không khỏi suy nghĩ, Thiên Tinh Ấn rốt cuộc thuộc về mấy cấplinh bảo? Chỉ sợ ít nhất là sáu bảy phẩm trở lên! Bất quá Thiên Tinh Ấn này giống như không có khí linh, cho nên không có biện pháp giám địnhphẩm cấp của nó.

Lắc đầu, tạm thời không nghĩ những thứ này.

Ý niệm vừa động, Diệp Thần lần nữa xuất hiện ở trong phòng, Thiên TinhẤn cũng đã biến mất không thấy, Diệp Thần có thể cảm giác được, ThiênTinh Ấn ở trong lòng bàn tay trái của hắn, nhưng mà lòng bàn tay trái,chỉ lưu lại một ấn phù thần bí, không có vật gì khác.

A Ly cũng đi theo Diệp Thần ra Thiên Tinh Ấn, bộ dạng có chút mờ mịt.

Không ngừng mà ra vào Thiên Tinh Ấn, Diệp Thần cảm giác được, hắn đã cóthể tùy tâm sở dục khống chế Thiên Tinh Ấn, trận pháp trong Thiên TinhẤn kia, cũng hiểu rõ tại tâm, trình độ trận pháp này phức tạp, so vớitrước nhìn thấy tụ linh pháp trận còn muốn khó vô số lần, Diệp Thần trầm tư suy nghĩ, chỉ cảm thấy ảo diệu vô cùng, lại không cách nào lĩnh hội.

Trong Thiên Tinh Ấn, Tử Hỏa Tinh Sư càng không ngừng phát ra thanh âmrống giận cuồng bạo, Diệp Thần cảm giác được, trận pháp ở dưới Tử HỏaTinh Sư giãy dụa, cũng đã sinh ra một tia vết rạn như vậy.

Diệp Thần kinh hãi không thôi, nếu vết rạn duy trì liên tục mở rộng, Tử Hỏa Tinh Sư tất nhiên sẽ phá ấn ra!

Xem ra hai mươi năm theo lời của Tử Hỏa Tinh Sư, không có giả!

Nhắm mắt cảm thụ được mỗi một tia khí cơ của Thiên Tinh Ấn, đối với hếtthảy trong Thiên Tinh Ấn, rốt cục có cảm ứng vi diệu mà lại rõ ràng,pháp trận trong Thiên Tinh Ấn phong ấn đại bộ phận thực lực của Tử HỏaTinh Sư, trước mắt thực lực của Tử Hỏa Tinh Sư, hẳn là không kém hơnThiên Sư cấp đỉnh phong cường giả, là nhân loại Thiên Tôn cảnh đỉnhphong, nhưng theo vết rạn của pháp trận không ngừng mở rộng, thực lựccủa Tử Hỏa Tinh Sư sẽ không ngừng tăng lên.

Từ khí tức phản ứng có thể cảm giác ra, thực lực đỉnh phong kỳ của TửHỏa Tinh Sư, là Tiểu Dực không cách nào bằng được! Chẳng lẽ Tử Hỏa Tinh Sư này cũng là thượng cổ dị chủng?

Chương 251: Tử hỏa tinh sư (2)

Ads Như thế nào mới có thể ở trước khi Tử Hỏa Tinh Sư khôi phục toàn bộ thực lực, đem nó phục tùng thành hộ thể thần thú? Chẳng lẽ phải đánh bại nó? Diệp Thần nhíu mày, dùng thực lực của hắn bây giờ, sợ là không đủ.

Đợi trận pháp tiến thêm một bước vỡ tan, hi vọng Diệp Thần đánh bại TửHỏa Tinh Sư sẽ càng xa vời, chỉ có hiện tại, thời điểm Tử Hỏa Tinh Sưyếu nhất, mới có cơ hội đánh bại Tử Hỏa Tinh Sư!

- A Ly, tìm Tiểu Dực đến!

Diệp Thần suy nghĩ một chút, đối với A Ly nói, dùng thực lực của TiểuDực, nói không chừng có thể đánh bại Tử Hỏa Tinh Sư, dù sao Tử Hỏa TinhSư cũng mới là Thiên Sư cấp đỉnh phong mà thôi.

A Ly vèo nhảy ra gian phòng, một lát sau liền dẫn Tiểu Dực vào.

- Diệp Thần ca ca, ngươi tìm ta?

Tiểu Dực miệng đầy nước bọt, nâng lên khuôn mặt đỏ bừng hỏi.

Diệp Thần ý niệm vừa động, muốn mang theo Tiểu Dực cùng một chỗ tiến vào Thiên Tinh Ấn, lại bỗng nhiên phát hiện, căn bản không được!

Vì cái gì Tiểu Dực không được, A Ly lại có thể? Thần sắc Diệp Thần cứngđờ, lập tức hiểu rõ rồi, nhất định là thần hồn! Sinh vật có thần hồn mới có thể ra vào Thiên Tinh Ấn!

- Không có việc gì.

Diệp Thần từ trong không gian bao tay lấy ra vài khỏa Tử Kim Thần Đan đưa cho Tiểu Dực.

- Ngươi trở về tiếp tục tu luyện đi.

- Nha.

Tiểu Dực có chút nghi hoặc khó hiểu, nhưng vẫn là rất vui vẻ ra khỏi phòng, lại có Tử Kim Thần Đan ăn rồi.

Diệp Thần ngẫm nghĩ một lát, xem ra không thể mượn nhờ lực lượng TiểuDực đánh bại Tử Hỏa Tinh Sư, ảo thuật của A Ly đối với Tử Hỏa Tinh Sưloại sinh vật cường đại này, chỉ sợ cũng là không có hiệu quả, này cũngchỉ có thể dựa vào chính mình. Nghĩ nghĩ, thần hồn của mình, có thể đánh bại Tử Hỏa Tinh Sư hay không? Tuy hi vọng xa vời, nhưng mà có thể thửmột lần!

- A Ly, đi, chúng ta tiến vào Thiên Tinh Ấn!

Diệp Thần ý niệm vừa động, mang theo A Ly tiến nhập Thiên Tinh Ấn.

Tử Hỏa Tinh Sư chân trước càng không ngừng giẫm mặt đất, rống giận liêntục, trừng mắt nhìn Diệp Thần cùng A Ly đột nhiên xuất hiện, quát:

- Tiểu tử, ngươi không thả ta đi ra ngoài, sớm muộn sẽ hối hận!

Diệp Thần cúi đầu nhìn xem A Ly nói:

- A Ly, ngươi đợi ở một bên, ta đi gặp nó!

Chứng kiến ánh mắt A Ly lo lắng, Diệp Thần cười cười nói.

- Yên tâm đi, ta sẽ không liều mạng!

Ngẩng đầu nhìn hướng Tử Hỏa Tinh Sư, trong đôi mắt lập tức bốc cháy lên chiến ý nóng bỏng.

Tử Hỏa Tinh Sư cảm giác được thần sắc Diệp Thần biến hóa, đùa cợt mà nhìn xem Diệp Thần:

- Tiểu tử, ngươi lại muốn đánh với ta, này là muốn chết! Rống, sư gia ăn ngươi một miếng!

- Ai thua ai thắng còn không nhất định đâu!

Diệp Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, trầm rống một tiếng, thần hồn ra cơ thể, trong hư không sau lưng ngưng hóa ra một kim giáp binh sĩ cao tới nămsáu thước, một cổ khí tức cường hoành trải ra.

- Ngưng thần biến hóa, Yêu Vương cảnh?

Ánh mắt Tử Hỏa Tinh Sư rùng mình, nếu như là trước khi bị phong ấn, đừng nói một Yêu Vương, cho dù trăm ngàn Yêu Vương, cũng sẽ bị nó một ngụmtử hỏa oanh giết, nhưng mà hiện tại, nó bị pháp trận phong ấn, bổn mạngtử hỏa bị áp chế, căn bản phun không ra, thực lực cũng chỉ có Thiên Sưcấp, căn bản không phải đối thủ của Yêu Vương, bỗng nhiên khẽ dừng.

- Không đúng, không phải Yêu Vương, Yêu Vương ngưng thần biến hóa cũngđã ngưng hóa thật thể, mà ngươi, tuy hồn niệm cường hoành, nhưng chỉ làmột hư ảnh!

Tử Hỏa Tinh Sư so với những Yêu Vương kia tồn tại còn muốn Cổ lão, kiếnthức lịch duyệt cùng nhãn lực của nó, căn bản không phải những Yêu Vương kia có thể so sánh, liếc mắt liền nhìn ra thần hồn của Diệp Thần sơ hở.

- Không sai, hồn niệm của ta xác thực chỉ là hư ảnh, nhưng mà sớm muộnsẽ ngưng hóa thực hình, đến lúc đó, sẽ cho ngươi ngoan ngoãn làm hộ thểthần thú của ta!

Diệp Thần yên lặng nhìn chằm chằm vào Tử Hỏa Tinh Sư, trên người kimgiáp binh sĩ bốc cháy lên hỏa diễm hừng hực, tay cầm trường đao, ở trong hư không từng bước một hướng Tử Hỏa Tinh Sư đi đến.

- Ha ha, chỉ là hồn niệm hư ảnh, đã muốn đánh bại ta sao? Chờ ngươi tuluyện tới Yêu Vương cảnh, chỉ sợ còn phải mấy trăm năm, thời điểm đó tasớm đã phá ấn ra, hắc hắc, tới lúc đó, đừng nói là một Yêu Vương, coinhư là Thái thượng cảnh, cũng không phải đối thủ của ta!

Tử Hỏa Tinh Sư cười lạnh nói.

- Vậy thì xem xem chúng ta ai nhanh hơn!

Diệp Thần quát to một tiếng, kim giáp binh sĩ trong hư không vung trường đao lên, đột nhiên bạo khởi, hướng Tử Hỏa Tinh Sư đánh tới.

- Không biết tự lượng sức mình!

Chứng kiến kim giáp binh sĩ đánh tới, Tử Hỏa Tinh Sư đùa cợt hừ lạnh một tiếng, vung lên hữu trảo thiêu đốt tử hỏa vỗ tới. Ở trong năm tháng kéo dài, nó đánh tan hồn niệm không biết có bao nhiêu, tuy thực lực trướcmắt chỉ có Thiên Tôn cấp đỉnh phong, nhưng cường độ hồn niệm của nó,vượt xa Thiên Tôn cấp đỉnh phong, hơn nữa thân thể của nó, gần so vớiđỉnh phong kỳ hơi kém mà thôi.

"Bùm" một tiếng vang thật lớn, kim giáp binh sĩ một đao chém ở trên móng vuốt của Tử Hỏa Tinh Sư.

Oanh!!!

Không tốt! Diệp Thần tranh thủ thời gian điều khiển kim giáp binh sĩtrốn tránh, nhưng đã không còn kịp rồi, Tử Hỏa Tinh Sư một trảo vỗ vàobụng kim giáp binh sĩ.

"Bùm", trong cơ thể kim giáp binh sĩ nổ vang một tiếng, kim giáp binh sĩ lộ ra thần sắc thống khổ, trong nháy mắt tiêu tán.

Tử Hỏa Tinh Sư huy chưởng trong lúc đó, đều dẫn theo hồn niệm chi lựckhủng bố, dùng cường độ hồn niệm của nó, hoàn toàn có thể phá hủy thầnhồn của Diệp Thần!

"Oa" một tiếng, Diệp Thần che ngực, nhổ ra một ngụm máu tươi, ánh mắt tan rã.

Hồn niệm của Tử Hỏa Tinh Sư thực sự quá cường đại rồi, căn bản không phải đối thủ của nó!

A Ly đôi mắt rưng rưng, rất nhanh từ trong túi càn khôn của Diệp Thần cầm khỏa Ngưng Hồn Đan ra.

- A Ly... Ta không sao!

Diệp Thần cười khổ miễn cưỡng nói, giờ phút này thần hồn của hắn, vỡ vụn đến rối tinh rối mù, so với trước trúng một ít thần quang bị thương còn muốn nghiêm trọng, toàn thân giống như là bị lửa thiêu thống khổ, chứng kiến A Ly đem Ngưng Hồn Đan cho mình, hắn cầm tới, ngửa đầu nuốt xuống.

- Tiểu tử, nếm thử uy lực tử hỏa của sư gia a, không dùng được một ngày, tử hỏa sẽ đem hồn niệm của ngươi thiêu đốt hầu như không còn, mất đihồn niệm, ngươi sẽ biến thành một hoạt tử nhân!

Thanh âm đắc ý của Tử Hỏa Tinh Sư truyền đến.

Thần hồn của Diệp Thần đã trúng một kích của Tử Hỏa Tinh Sư, giống nhưlà hỏa, từng điểm từng điểm thiêu đốt, ăn đi một khỏa Ngưng Hồn Đan,thần hồn bị đánh tan hội tụ một ít, nhưng vẫn không ngăn cản được uy lực tử hỏa này!

Chẳng lẽ, thật muốn biến thành một hoạt tử nhân?

Không, ta không cam lòng!

Ta còn muốn làm cho Diệp gia, biến thành thế gia mạnh nhất, ta còn muốnđi Trung Ương đế quốc, cướp Nhu nhi về, ta còn muốn nhìn xem bộ dạng ALy sau khi biến hóa, ta muốn nhìn xem thế giới này! Giống như vạn trùngphệ tâm vậy, loại thống khổ đó làm cho ý thức Diệp Thần dần dần mơ hồ.

Chương 252: Thư của phụ thân

Ads Chứng kiến bộ dạng Diệp Thần thống khổ, nước mắt A Ly càng không ngừngrơi xuống, nó thật sâu tự trách, vừa rồi không nên cho Diệp Thần lỗ mãng sử dụng thần hồn cùng Tử Hỏa Tinh Sư đối lay như vậy!

Trong lòng Diệp Thần không cam lòng rống giận, nội tâm của hắn, còn có rất nhiều quyến luyến!

Phảng phất là cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt trong nội tâm Diệp Thần,phi đao trong đầu ong ong chiến minh lên, huyền khí nhanh chóng chảyxuôi, bên trong huyền khí này, tựa hồ ẩn chứa một tia lực lượng thầnhồn, chậm rãi bốc hơi đến không trung, dung hợp vào bên trong thần hồncủa Diệp Thần.

Chuyện gì xảy ra? Ánh mắt Tử Hỏa Tinh Sư khẽ dừng, gắt gao nhìn chằmchằm vào Diệp Thần, hắn cảm nhận được, thần hồn của Diệp Thần đang thônphệ một tia lực lượng tử hỏa của hắn ở lại trong cơ thể Diệp Thần, trước kia thần hồn Diệp Thần bị thương, cũng đang từng điểm từng điểm khôiphục.

Chẳng lẽ, bên trong huyền khí của phi đao, ẩn chứa lực lượng thần hồn?Trong lòng Diệp Thần vừa động, lúc trước hắn đúng là hấp thu huyền khítrong phi đao, mới tu luyện ra thần hồn, A Ly cũng là hấp thu huyền khítrong cơ thể hắn dật tán ra, hồn niệm mới chậm rãi hướng thần hồn chuyển biến!

Phi đao thần bí, không có ai biết lai lịch của nó, nó một lần lại một lần gây cho Diệp Thần rung động.

Khôi phục a, thần hồn!

Diệp Thần rống giận, điên cuồng thúc dục phi đao, huyền khí trong ngườicuồng bạo, cửu tinh khí xoáy giống như là cảm nhận được Diệp Thần triệuhoán, ở trong cơ thể của Diệp Thần điên cuồng ngưng tụ thành một dòngxoáy cực lớn, huyền khí như giang hà tràn ra, lực lượng thần hồn từ bêntrong chút ít huyền khí này bốc hơi ra, toàn bộ dung nhập đến bên trongthần hồn của Diệp Thần.

Trong hư không sau lưng Diệp Thần, kim giáp binh sĩ từ hình thái tánloạn, chậm rãi hội tụ, cuối cùng một lần nữa ngưng hóa thành bộ dángnguyên lai!

Cảm giác được Diệp Thần đang khôi phục, A Ly lòng tràn đầy vui mừng, nónhìn xem Diệp Thần, tuy nó bây giờ còn là hình thái ly miêu, nhưng nósớm đã có trí tuệ cùng tình cảm tiếp cận nhân loại, cùng Diệp Thần cùngnhau đi tới, đã trải qua nhiều như vậy, nó cùng Diệp Thần trong lúc đósinh ra tình cảm nồng hậu, nó không biết có phải gọi là tình yêu haykhông, nó chỉ là biết rõ, thời điểm Diệp Thần thống khổ, nó sẽ đau lòng, thời điểm Diệp Thần vui vẻ, nó cũng sẽ cùng theo vui vẻ.

Diệp Thần ngẩng đầu, trong đôi mắt bỗng nhiên tách ra một đạo thầnquang, thần hồn triệt để thôn phệ tử hỏa, trong khoảng thời gian ngắn,cũng đã khôi phục đến cường độ vốn có, còn có một tia tiến triển rất nhỏ như vậy, tuy chỉ có một chút tiến triển, nhưng Diệp Thần cũng đã phithường vui vẻ, dù sao thần hồn muốn tiếp tục tu luyện lên, là một quátrình rất khó.

- Tử hỏa cư nhiên bị thôn phệ, điều đó không có khả năng!

Tử Hỏa Tinh Sư cuồng nộ gầm rú.

Diệp Thần ngẩng đầu, nhìn xem Tử Hỏa Tinh Sư, hừ lạnh một tiếng nói:

- Xem ra tử hỏa của ngươi đối với ta không có hiệu quả, chúng ta đánh một lần nữa!

A Ly chứng kiến ánh mắt Diệp Thần kiên định, cùng Diệp Thần tâm ý tươngthông nó đã hiểu, Diệp Thần muốn lợi dụng Tử Hỏa Tinh Sư rèn luyện thầnhồn, chỉ là thần hồn bị đánh nát đến một lần nữa cô đọng, này sẽ là mộtquá trình rất thống khổ, Diệp Thần thật sự muốn làm sao như vậy?

Trong lòng Diệp Thần loại cố chấp cùng quật cường đó, làm cho trong nộitâm A Ly sinh ra từng đợt sóng gợn, nó cũng muốn trở nên càng mạnh,không thể luôn bị Diệp Thần bảo vệ, nó cũng muốn bảo vệ Diệp Thần!

- Chúng ta lại đánh tiếp!

Diệp Thần lau máu tươi khóe miệng, sau lưng kim giáp binh sĩ lăng không mà dậy, huy vũ trường đao hướng Tử Hỏa Tinh Sư đánh tới.

- Lần này ta nhất định phải giết ngươi!

Tử Hỏa Tinh Sư cảm giác mình nhận lấy khiêu khích, rống giận một tiếng,ngọn lửa nóng bỏng trên hữu trảo thiêu đốt mà dậy, một chưởng hướng kimgiáp binh sĩ đập đi.

"Oanh" một tiếng vang thật lớn, kim giáp binh sĩ lần nữa bị Tử Hỏa Tinh Sư đánh nát bấy.

Thần hồn Diệp Thần chấn động, tựa như xuyên tim đau đớn, mặc dù ánh mắtcó chút tan rã, nhưng y nguyên vô cùng kiên định, cái thống khổ khó cóthể chịu được này đối với Diệp Thần mà nói, là một loại ma luyện, làmcho ý chí của hắn càng thêm kiên định, cửu tinh khí xoáy trong cơ thểkhông ngừng vận chuyển, thần hồn bị đánh tan lại một lần nữa chậm rãihội tụ, đem tử hỏa lưu lại trên thần hồn cắn nuốt sạch, kim giáp binh sĩ lần nữa ngưng tụ, so với vừa rồi lại tăng cường từng chút.

- Lại đến!

Diệp Thần ngẩng đầu, có chút cười lạnh, thúc dục kim giáp binh sĩ hướng Tử Hỏa Tinh Sư đánh tới.

- Không, điều đó không có khả năng!

Tử Hỏa Tinh Sư rõ ràng cảm giác được thần hồn của Diệp Thần có một íttăng cường, hồn niệm bị đánh tan vẫn có thể một lần nữa hội tụ, chuyệnnhư vậy làm sao có thể sẽ phát sinh? Nhưng mà hết thảy trước mắt, lại để cho hắn không thể không tin tưởng, chứng kiến kim giáp binh sĩ đánhtới, hắn lại không thể không đánh trả, nếu đứng tại nguyên chỗ bị đánh,hồn niệm của nó cũng là sẽ bị thương!

"Oanh" một tiếng, kim giáp binh sĩ lại một lần nữa bị đập toái.

Tử Hỏa Tinh Sư nhìn thiếu niên trước mắt vô cùng quyết tuyệt này, trongnội tâm không khỏi có một tia e sợ, nó chính là hiểu rõ, thần hồn bịđánh nát là một loại đau đớn kịch liệt như thế nào, thiếu niên này rõràng ở trong khoảng thời gian ngắn, thừa nhận ba lượt thống khổ như vậy, y nguyên như một đầu lang, nhìn chằm chằm vào nó, khiến trong nội tâmnó có chút sợ hãi.

- Ta không tin, ngươi có thể một mực chịu được loại thống khổ này!

Tử Hỏa Tinh Sư không tin tà nhìn chằm chằm vào kim giáp binh sĩ lại một lần nữa đánh tới, huy chưởng đập đi.

Oanh!!!

Thần hồn của Diệp Thần một lần lại một lần bị đánh nát, liên tục hơnmười lần, thần hồn chấn động thống khổ đau nhức triệt nội tâm, nhưngDiệp Thần một mực cắn răng kiên trì, bởi vì hắn cảm giác được chính mình thần hồn biến hóa, mỗi khi thần hồn bị đánh tan một lần, sẽ tăng cườngvài phần! Ngoại trừ tăng lên trên thực lực, cường độ thần hồn cũng cógia tăng trên phạm vi lớn.

Trước kia thần hồn của Diệp Thần tuy tiến triển rất nhanh, nhưng dù saokhông có trải qua thực chiến, thời điểm đối địch rất dễ dàng chấn độngbị thương, nhưng mà hiện tại, thần hồn một lần lại một lần bị oanh toáilại lần nữa cô đọng, chấn động bình thường đối với Diệp Thần mà nói,không đáng kể chút nào.

Ở lần lượt giữa sự thống khổ như tê liệt, Diệp Thần không ngừng tăng lên cường độ thần hồn, thực lực của kim giáp binh sĩ, cùng Thiên Tôn trungkỳ cường giả chính thức cũng chỉ thua kém một đường.

Ánh mắt của Tử Hỏa Tinh Sư nhìn về phía Diệp Thần, mang theo một tia sợhãi, bởi vì hắn cảm nhận được tốc độ tăng lên kinh khủng kia của DiệpThần. Mỗi lần kim giáp binh sĩ nhào lên, Tử Hỏa Tinh Sư đều không thểkhông ứng chiến, nếu không kim giáp binh sĩ một đao chặt xuống, hắn cũng là sẽ bị một ít thương tích.

Liên tục mấy mươi lần, rốt cục có một loại cảm giác tinh bì lực tẫn, Diệp Thần mang theo A Ly đi ra Thiên Tinh Ấn.

Chương 253: Đi thanh vân tông (1)

Ads Từ nay về sau có thể dùng loại phương pháp này, tăng lên thực lực thầnhồn, thẳng đến phục tùng Tử Hỏa Tinh Sư, làm cho Tử Hỏa Tinh Sư thành hộ thể thần thú của mình mới ngừng!

Cúi đầu nhìn xem ấn phù thần bí trên tay trái kia, Diệp Thần có chút mệt mỏi mỉm cười, nhìn thoáng qua A Ly, duỗi lưng một cái nói:

- A Ly, ta mệt mỏi quá, muốn ngủ một giấc.

Liên tục dùng thần hồn chiến đấu, đã đem hắn tiêu hao được tinh bì lựctẫn, nếu không có huyền khí phi đao duy trì, hắn đã sớm nằm trên mặt đất.

Diệp Thần nằm ở trên giường rất nhanh trầm vào ngủ say.

Nhìn xem bộ dạng Diệp Thần ngủ say, A Ly ngơ ngác nhìn, trong đôi mắttràn đầy ôn nhu, nó thả người nhảy đến trong lòng của Diệp Thần, cái đầu nhỏ cọ xát gương mặt của Diệp Thần, thoải mái nằm xuống, đúng lúc này,nó đột nhiên toàn thân run lên, da lông toàn thân nổi lên một tia màuhồng phấn khác thường, bởi vì nó cảm giác được, tay phải Diệp Thần đặt ở trên mông của nó, bóp nhẹ vài cái, ngẩng đầu oán hận trừng mắt liếcDiệp Thần, lại phát hiện Diệp Thần đang ngủ say, A Ly có điểm bất đắcdĩ, đầu tựa ở ngực của Diệp Thần, cũng đi theo ngủ.

Diệp Thần xác thực là quá mệt mỏi, thần hồn lần lượt bị oanh toái, loạithống khổ này không phải người bình thường có thể thừa nhận được, tựunhư năm đó thời điểm kinh mạch đứt đoạn, cho dù Diệp Thần ý chí kiêncường dẻo dai, cũng là chịu đựng không được. Năm đó thời điểm kinh mạchđứt đoạn, mỗi lần đều đau đến chết đi sống lại, nhưng mà rèn luyện ý chí của Diệp Thần, mỗi lần chịu được khuất nhục, cũng rèn luyện tâm tínhDiệp Thần, nếu không Diệp Thần căn bản không cách nào ở trong thời gianthật ngắn, hiểu được đến võ đạo chân ý, cũng vô pháp ở trong thời gianthật ngắn, liên tục đột phá nhiều đẳng cấp như vậy. Hiện tại thần hồnlần lượt vỡ vụn, với hắn mà nói, cũng là một loại tôi luyện.

Lại nói tiếp, còn phải cảm tạ những địch nhân kia, làm cho hắn trở nên càng mạnh!

Vừa ngủ là cả ngày, ngày thứ hai tinh lực khôi phục, Diệp Thần theothường lệ đi chỗ Hiên Dật dược tôn học tập luyện đan, buổi tối liền vàoThiên Tinh Ấn cùng Tử Hỏa Tinh Sư đánh nhau, rèn luyện thần hồn.

Khoảng thời gian này, đối với Diệp Thần mà nói, còn là tương đối phongphú, bởi vì Diệp Thần có thể rõ ràng cảm giác được tiến bộ của mình.

Mấy ngày sau, Diệp Thần nhận được thư của phụ thân, Hiên Dật dược tônphối trí giải dược bọn họ đều thu vào, độc trên thân bọn người DiệpChiến Long, Diệp Mông cũng cởi ra, một ít tộc nhân Diệp gia ăn Diệp Thần Tử Kim Thần Đan, tu vi đều có tăng lên trên phạm vi lớn, mà ngay cảDiệp Mông một đám tuổi trẻ tộc nhân, cũng bắt đầu đánh sâu vào cửu giai.

Trên thư phụ thân còn nói, gần đây một khoảng thời gian Diệp gia độtnhiên cùng Diệp Tuyền đang ở Thanh Vân Tông mất đi liên lạc, Diệp ChiếnHùng tiến đến thăm hỏi, lại bị người của Thanh Vân Tông cản lại, các tộc nhân Diệp gia đều lo lắng tình cảnh của Diệp Tuyền.

Chẳng lẽ Tuyền Nhi ở Thanh Vân Tông có gì bất trắc? Diệp Thần đang ngồi ở trên giường đọc thư tín, nhìn đến đây, liền thông suốt lên, Nhiếp Thanh Vân cái lão quỷ kia, nếu dám đem Tuyền Nhi như thế nào, hắn nhất địnhsẽ hủy đi Thanh Vân Tông!

Thanh Vân Tông cách đế đô không xa, qua lại cũng bất quá hai ngày lộ trình.

Diệp Thần kêu lên Tiểu Dực cùng A Ly.

- A Ly, Tiểu Dực, chúng ta cùng đi Thanh Vân Tông!

Tu vi trước mắt của Diệp Thần, mặc dù mới Địa Tôn sơ cấp, nhưng cũng đãcó thể đánh bại Địa Tôn trung kỳ cao thủ, đơn thuần thần hồn, có thể ổnthắng Thiên tôn sơ cấp cường giả, mặt khác tăng thêm thực lực Tiểu Dực,căn bản không sợ lão quỷ Nhiếp Thanh Vân kia!

- Diệp Thần ca ca, chúng ta đi Thanh Vân Tông làm gì?

Tiểu Dực nghi hoặc hỏi thăm.

- Đánh nhau.

Diệp Thần trầm giọng nói, trong lòng của hắn có chút lo lắng, hi vọng còn có thể tới kịp.

- Đánh nhau? Đánh nhau ta thích nhất!

Tiểu Dực tung tăng như chim sẻ nói.

Bọn họ cùng tới phòng luyện đan của Hiên Dật dược tôn, trước khi điThanh Vân Tông, Diệp Thần phải hướng Hiên Dật dược tôn chào từ biệt.

- Diệp Thần, có muốn chúng ta cùng đi với ngươi hay không, Thanh Vân Tông này dù sao cũng là một đại tông môn, cao thủ như mây.

Hiên Dật dược tôn có chút bận tâm nói.

- Sư tôn yên tâm, Nhiếp Thanh Vân không phải đối thủ của Tiểu Dực, mặc dù chúng ta đánh không lại, tự bảo vệ mình là có dư.

Diệp Thần tự tin nói.

Trước kia ở Trí Hiên Các, Nhiếp Thanh Vân đã bị Tiểu Dực hung hăng giáohuấn một chút, mọi người vẫn là ký ức hãy còn mới mẻ, Hiên Dật dược tônnghĩ nghĩ, cũng liền gật đầu nói:

- Các ngươi một đường chú ý, hiện tại ở bên ngoài có không ít người nhìn chằm chằm vào ngươi.

- Chúng ta sẽ cẩn thận, nhiều nhất mười ngày, chúng ta sẽ trở lại.

Diệp Thần gật đầu nói.

- Xin sư tôn chuyển cáo Minh Vũ Đại Đế, gần nhất một khoảng thời gian, ta không thể cùng hắn đi câu cá.

Hiên Dật dược tôn khẽ gật đầu nói:

- Các ngươi đi thôi.

Cáo biệt Hiên Dật dược tôn, Diệp Thần thay đổi một thân trang phục, mang theo Tiểu Dực, A Ly ngồi trên Hỏa Linh Điêu.

Hỏa Linh Điêu thấp minh một tiếng, vỗ cánh bay cao, nhắm phương hướng Thanh Vân Tông bay đi.

Không biết Diệp Tuyền ở Thanh Vân Tông thế nào, Diệp Tuyền ôn nhu thiệnlương, Diệp Thần còn là rất yêu mến đường muội này của mình, tại DiệpGia Bảo cùng nhau lớn lên, tuy lẫn nhau trong lúc đó nói chuyện khôngnhiều lắm, nhưng mà tình huynh muội ở giữa lẫn nhau phi thường thâm hậu.

Thanh Vân Sơn chủ phong, nơi này dãy núi dốc đứng, tùng lâm rậm rạp,trong sơn cốc thỉnh thoảng sẽ có một chút yêu thú ẩn hiện, một sơn đạođá xanh uốn lượn đi thông đỉnh núi, chỗ này mây mù lượn lờ, một mảnhkiến trúc rộng rãi như ẩn như hiện.

Đây là Thanh Vân Tông trong truyền thuyết, một trong ba đại tông môn của Tây Vũ đế quốc, nghe nói Thanh Vân Tông môn hạ đệ tử có mấy vạn, thuđều là các thế gia võ đạo thiên tài của Tây Vũ đế quốc.

Lúc Diệp Thần còn rất nhỏ, các tộc nhân mỗi lần nói lên Thanh Vân Tông,đều mang theo sùng bái kính yêu chi tâm, đối với bọn họ mà nói, ThanhVân Tông là một tồn tại bọn họ xa không thể chạm, nếu có một tộc nhân có thể được Thanh Vân Tông chọn trúng, gia nhập Thanh Vân Tông, này là tất cả tộc nhân kiêu ngạo. Cho nên lúc ban đầu, Diệp Thần cũng không cóngăn cản Tuyền Nhi gia nhập Thanh Vân Tông, nếu như thời gian quay trởlại quá khứ, Diệp Thần khẳng định đối với Thanh Vân Tông này cười nhạt.

Một ngày nào đó, Diệp gia sẽ trở thành tồn tại làm cho Thanh Vân Tông ngưỡng mộ!

Ở trong một vùng kiến trúc khổng lồ như thế, tìm được Tuyền Nhi, cũng là một chuyện phiền phức.

A Ly thả người nhảy xuống Hỏa Linh Điêu, chạy vội tiến nhập trong ThanhVân Tông, Diệp Thần thì dùng thần hồn, ở trong một đám kiến trúc củaThanh Vân Tông đảo qua.

Hai luồng khí tức cường hoành, bị thần hồn của Diệp Thần nhận thấy,trong đó một cổ là một Thiên Tôn cấp cường giả, hẳn là Nhiếp Thanh Vân,một cổ khác ở trong một huyệt động nham bích, lại là một con Thiên Sưcấp đỉnh phong huyền thú?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!