Dương Ứng Long chờ bên ngoài Thần điện rất lâu. Từ đầu chí cuối, bên trong không hề có tin tức gì của Tôn giả. Cách Cách Ốc không biết đang bận rộn việc gì mà cũng không hề có tin tức truyền ra. Dương Ứng Long âm thầm bối rối. Nắm giữ Cổ Thần giáo, thông qua Cổ Thần giáo khống chế 9 động 81 trại Sinh Miêu là tham vọng bấy lâu nay của y, há lại dễ dàng buông tay?
Lúc này, dũng sĩ hai bộ lạc Sinh Miêu ở gần Cổ Thần điện dưới sự suất lĩnh của Tù trưởng cũng vội vàng chạy tới, nhận lệnh Tôn giả, đóng trại ngoài Thần điện. Dương Ứng Long thấy thế càng thêm lo lắng. Nếu 9 động 81 trại cũng chạy đến hết, thì làm sao y có thể ngăn cản Tôn giả đóng giả Cổ thần chỉ định tên người thừa kế.
Một khi Cách Mão Lão trở thành Tôn giả, bản thân lão sẽ có được thực lực và uy vọng rất lớn. Trong 81 trại thì có hơn 21 bộ lạc quan hệ thân thiết với lão. Dù Cách Đức Ngõa trung thành với Tôn giả, sẽ không vui nhưng chắc chắn lão vẫn tiếp nhận quyết định của Tôn giả, toàn lực phụ tá Cách Mão Lảo. Đến lúc đó, danh phận của Cách Cách Ôc đã mất, cho dù là kẻ mạnh nhất trong bát đại trưởng lão cũng không thể khống chế Cổ Thần giáo nữa rồi.
Bạch Tiểu Hiểu kia theo dõi Triển Ngưng Nhi như thế nào cũng không có kết quả. Dương Ứng Long tất nhiên không dám đặt toàn bộ nghi ngờ lên người Triển Ngưng Nhi, y liền phái người đi vào thôn tìm Diệp Tiêu Thiên, muốn hỏi xem tình hình Tôn giả khi phát bệnh.
Không ngờ người đi vào trong thôn tìm kiếm rất nhanh đã quay lại bẩm báo: Diệp Tiểu Thiên chẳng biết đi đâu, Triển Ngưng Nhi và đám thủ hạ cũng biến mất. Dương Ứng Long càng căng thẳng hơn. Đúng lúc đó, thấy An Nam Thiên và mấy tâm phúc đang bàn nhau xem có nên dời doanh trướng đến Thần điện để sớm biết tin tức về Tôn giả hay không, Dương Ứng Long liền dẫn người xông tới.
An Nam Thiên khoát tay ngăn cản thủ hạ không manh động, bên ngoài cười nhưng trong lòng khô, cười, chắp tay chào Dương Ứng Long, hỏi:
- Dương huynh có gì chỉ giáo?
Dương Ứng Long trầm mặt nói:
- Giao Diệp Tiêu Thiên ra đây!
An Nam Thiên thầm kinh hãi: “Diệp Tiểu Thiên? Hẳn là y đã phát hiện ra điều gì rồi”, ngoài mặt, vẫn tỏ ra kinh ngạc:
- Dương huynh nói gì?
Dương Ứng Long nói:
- Theo ta được biết, khi Tôn giả phát bệnh chỉ có Diệp Tiểu Thiên ở bên cạnh, hiện giờ Tôn giả bệnh nặng, Thần điện phong tỏa, trong ngoài không có tin của nhau. Ta muốn biết đến cuối cùng, Tôn giả đã xảy ra chuyện gì? Những người của ta đi tìm Diệp Tiểu Thiên thì lại chẳng biết hắn đã đi đâu rồi.
Dương Ứng Long nhìn chằm chằm vào An Nam Thiên, dằn từng câu một:
- Biến mất cùng một lúc với hắn còn có biểu muội của ngươi - Triển Ngưng Nhi, bọn họ đi đâu?
An Nam Thiên nói:
- Nhìn dáng vẻ của ngươi như là đang đối đầu với đại địch, ta làm sao biết có chuyện gì đã xảy ra. Ngươi muốn tìm bọn họ à? Ơ, bọn họ đi đâu được nhỉ?
Dương Ứng Long lạnh lùng:
- Chuyện liên quan đến đại sự của Cô Thân giáo, An Nam Thiên, hẳn là ngươi thông đồng với Diệp Tiêu Thiên, mưu mô giành ngôi vị Tôn giả?
Võ sĩ sau lưng Dương Ứng Long rút đao ra. Người của An Nam Thiên thấy thế cũng rút đao khiêu chiến, không khí lập tức căng thẳng. Nhưng An Nam Thiên vẫn tỏ ra bất cần, xì môi một tiếng cười nói:
- Dương Ứng Long, ngươi thật là uy phong. Xem điệu bộ này, ngươi đã tự xếp mình đứng hàng thứ nhất trong tứ đại gia rồi.
Dương Ứng Long phất tay ra hiệu thủ hạ, trầm giọng nói:
- Không dám nhận, ta chỉ không muốn việc truyền thừa bị ảnh hưởng. Triển Ngưng Nhi đi đâu?
An Nam Thiên dướn lông mày, nói vẻ giễu cợt:
- Haiz, biểu muội ta càng ngày càng lỗ mảng, ta đầu quản được nàng.
Nói không chừng nàng với Diệp Tiểu Thiên đầu mày cuối mắt chạy đến nơi nào tình tự rồi? Ngươi muốn biết, vậy thì đi tìm đi. An Nam Thiên nói thì nói thế, trong lòng cũng thót lên một cái. Diệp Tiểu Thiên cũng biến mất ư? Hắn đi đâu?
Triển Ngưng Nhi kéo Diệp Tiểu Thiên chạy như điên trong rừng, ngay từ đầu vẫn chạy về hướng trại Lạp Khoa, nhưng rất nhanh đã bị mất phương hướng.
Tuy Triển Ngưng Nhi đã nhiều lần đến tổng đàn Cổ Thần giáo, nhưng mỗi lần đến đều có ột đám người tiền hô hậu ủng, không cản nàng phải nhớ đường đi. Hơn nữa, màng đi qua đều là đường mòn trên núi, bây giờ là đường rừng.
Khi Triển Ngưng Nhi phát hiện mình lạc đường, thì bọn họ đã chạy đến ranh giới Lôi Thần cấm địa. Triển Ngưng Nhi đã nghe nói qua về Lôi Thần cấm địa nhưng nhìn từ xa thì có vẻ cảnh trí bên ngoài không giống lắm, lúc này ở tại chân núi Lôi Thần cấm địa, nàng vẫn không hề phát hiện mình sắp đi vào vùng đất đó.
- Tiêu Hiểu cô nương, bọn họ sắp đến Lôi Thần cấm địa.
Bạch Tiểu Hiểu cùng người áo đen che mặt đuổi theo càng ngày càng gần, mắt thấy Triển Ngưng Nhi và Diệp Tiểu Thiên sắp chạy đến Lôi Thần cấm địa, lòng rất lo lắng. Bạch Tiểu Hiểu cũng biết rõ câu chuyện về Lôi Thần cấm địa. Nàng không muốn mạo hiểm xâm nhập, vừa thấy Triển Ngưng Nhi và Diệp Tiểu Thiên chạy về hướng Lôi Thần cấm địa không hề do dự, lập tức cắn răng quát:
- Cản bọn họ lại.
Ngay sau đó, Bạch Tiểu Hiểu cũng không chờ thủ hạ, vận khí, thi triển khinh công, mũi chân chạm vào mặt đất, chạy ba bước dài, rồi bật người bay vút lên như chim, đuổi theo.
Đề Túng thuật là công phu hao tổn thể lực, bình thường, Bạch Tiểu Hiểu cũng không dễ dàng sử dụng, nếu không khi đuổi kịp người ta thì cũng hết sạch thể lực rồi, lúc đó còn ích gì? Lúc này nàng không thể nghĩ nhiều như vậy, đành phải dùng Đề Túng thuật, tốc độ tăng gấp ba, ngay khi Triển Ngưng Nhi và Diệp Tiểu Thiên sắp xâm nhập vào Lôi Thần cấm địa, rốt cuộc, Bạch Tiểu Hiểu đã đuổi kịp.
- Giết!
Bạch Tiểu Hiểu quát khẽ một tiếng, đâm kiếm tới. Triển Ngưng Nhi vội dừng lại, xoay người, kiếm trong tay hóa thành một chùm ánh sáng, ngăn cản một đường kiếm kia.
Keng một tiếng, hai phần ba của hai thanh kiếm đồng thời bị gãy, hai người không hẹn mà cùng thối lui. Triển Ngưng Nhi nhảy ra ngoài ba bước, lảo đảo một chút rồi đứng lại. Bạch Tiểu Hiểu bởi vì mới thi triển Đề Túng thuật nên bị hao tổn nguyên khí, lùi hai bước ngã ngồi xuống đất.
Diệp Tiểu Thiên tận dụng thời cơ, lập tức nhào tới, hẳn không hiểu thuật vật lộn nhưng khi còn bé không ít lần ẩu đả với người khác, cũng biết đôi chút mẹo mực, lập tức động tay động chân ôm chặt lấy Bạch Tiểu Hiểu. Bạch Tiểu Hiểu đột nhiên bị nam nhân ôm chầm lấy, xấu hổ gào lên:
- Ngươi cút ngay cho ta.
Nhưng hai chân nàng bị hai chân Diệp Tiểu Thiên xoắn chặt, thân trên cũng bị hắn ôm chặt, nàng dùng eo dốc sức hất lên vài cái, chẳng những không đẩy hắn ra được mà ngược lại còn bị Diệp Tiểu Thiên quấn chặt hơn. Nhìn hai người lúc này chẳng khác nào đôi rắn đang giao cấu, quấn chặt lấy nhau.
Diệp Tiểu Thiên vội kêu lên:
- Ngưng Nhi cô nương, ra tay đi.
Bạch Tiểu Hiểu khí lực lớn hơn Diệp Tiểu Thiên, Diệp Tiểu Thiên cảm thấy sắp tuột tay không ôm được nàng ta nữa, trong lúc cấp bách, đột nhiên vớ được đầu chùy, đập vào mũi Bạch Tiểu Hiểu. Bạch Tiểu Hiểu cay xè cả mũi, nước mắt chảy dài, rõ ràng là một cao thủ, lại bị tên du côn Diệp Tiểu Thiên chơi trò vật lộn, chật vật không chịu nổi.
Triển Ngưng Nhi lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng phóng tới. Nhưng Diệp Tiểu Thiên và Bạch Tiêu Hiểu đang lăn lộn dưới đất, không ngừng lật tới lật lui, vị trí thay đổi liên tục.
Triển Ngưng Nhi cầm trong tay cây kiểm gầy, dưới tình huống cấp bách lại càng không dám ra tay, sợ lỡ tay đâm vào Diệp Tiểu Thiên.
Bạch Tiểu Hiểu ra sức giãy dụa, Diệp Tiểu Thiên sắp ôm không xuể, mười ngón tay sau lưng Bạch Tiêu Hiểu dân dân lỏng ra, vội kêu to:
- Mau ra tay đi.
Bạch Tiểu Hiểu cực hận, đột nhiên cắn vào tai Diệp Tiểu Thiên một cái. Đòn này сủа nàng ta chỉ có thể gọi là trò hơn thầy, công phu của lão sư Diệp phát huy hiệu quả, trong khi ẩu đả, Bạch Tiểu Hiểu quên mất thể diện, dùng ngay mẹo đánh nhau của mấy mụ đàn bà chanh chua, ai ngờ lại có hiệu quả lớn. Diệp Tiểu Thiên kêu thét lên, theo bản năng, hai tay buông lỏng ra.
Bạch Tiểu Hiểu dùng bụng hất mạnh Diệp Tiểu Thiên bắn lên cao hai xích, không đợi hắn kịp rơi xuống, liền tung một cước đạp hắn bay ra ngoài.
- Oa.
Diệp Tiểu Thiên hét thảm một tiếng, ngửa mặt ngã vào một lùm cây, được cành lá đón lấy, chỉ bị chà xước rớm máu.
Lúc này người áo đen bịt mặt đã đuổi tới, thấy tình cảnh trước mắt, lập tức hét to một tiếng, phóng về phía Triển Ngưng Nhi. Dù Triển Nhưng Nhi võ nghệ cao cường, nhưng lại không có kinh nghiệm chiến đấu vật lộn sống còn, binh khí lại bị gãy, trường kiếm sớm đã biến thành đoản đao, nhất thời có chút bối rối, may mà võ công nào hơn xa đối phương nên mới không chịu thiệt hại nặng nề.
Hai bên động tác mau lẹ, giao thủ hơn mười hiệp, Triển Ngưng Nhi dần thích ứng với đấu pháp mới, kiếm trong tay mãnh liệt cuốn lấy trường đao của hắc y nhân, lưỡi đao đột nhiên chĩa xuống, chỉ nghe hắc y nhân hết thảm, bốn ngón tay dầm dề máu rơi xuống, đao cũng rơi xuống theo.
Triển Ngưng Nhi dùng một cước đá hắc y nhân lăn trên đất, Bạch Tiểu Hiểu thừa cơ lăn đến, cướp được trường đao, ra sức chém lên. Triển Ngưng Nhi vừa thấy bạch quang lóe lên, không kịp nghĩ ngợi lập tức thối lui, bị đao của Bạch Tiểu Hiểu cắt đứt đai lưng, nếu chậm một chút, chắc chắn nàng đã bị đâm thủng bụng bể ngực. Triển Ngưng Nhi đổ mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.
Triển Ngưng Nhi lúc này không còn binh khí, không tự tin có thể giành chiến thắng. Diệp Tiểu Thiên bị mắc trên lùm cây đang ra sức chống chọi, dưới chân không có rễ Triển Ngưng Nhi bay vút lên, lôi hắn xuống, thi triển công phu Đề Túng thuật, tốc độ đột nhiên tăng lên, tháo chạy về phía trước.
Kỳ thật Bạch Tiểu Hiểu đã kiệt sức, nếu Triển Ngưng Nhi bổ xuống một kiếm, chắc chắn sẽ giết chết nàng ta. Nhưng Ngưng Nhi lúc này đã bị nàng hù dọa, vẫn tưởng nàng ta còn rất dũng mãnh, nên đã lựa chọn cách chạy trốn, bỏ lỡ cơ hội giết chết nàng ta trong chớp mắt.
Bạch Tiểu Hiểu chống đao quỳ một chân trên đất, hận hận nhìn Triển Ngưng Nhi và Diệp Tiêu Thiên bỏ chạy, nhìn lại tên thủ hạ bị đứt bốn ngón tay miệng không ngừng kêu đau, nghĩ đến thủ đoạn tàn nhẫn của chủ nhân, không khỏi cắn răng, kiên trì đuổi theo.
Thủ hạ của nàng giờ đã thành phế nhân, Bạch Tiểu Hiểu cũng không còn trông cậy nhiều vào gã, nên bất chấp sự sống chết của gã, dốc sức đuổi theo.
Tay đứt ruột xót, người nọ bị Triển Ngưng Nhi cắt đứt cả bốn ngón tay, đau đớn không chịu nổi, gã kéo vạt áo, dùng răng xé rách một đoạn, bịt vết thương lại, đau đến độ đầu đầy mồ hôi.
Người này cũng đã biết mình không còn sức chiến đấu, đang muốn chạy về báo tin cho Dương Ứng Long, ánh mắt đảo một vòng, đột nhiên phát hiện trên mặt đất có một miếng ngọc bài. Gã vội vàng nhặt lên, nhìn kỹ hoa văn trên ngọc bài, lại lật ra phía sau nhìn mặt chữ, nhất thời vui mừng quá đỗi.
Dương Ứng Long mưu đồ Cổ Thần giáo đã lâu, những tử sĩ dưới tay y tất nhiên hiểu ý vị của miếng ngọc bài này là như thế này.
Người này cầm trong tay miếng ngọc bài, quay đầu lại chạy như bay...
Chương 91: Chim sẻ núp phía sau - Ầm!
Một luồng sét mạnh mẽ bổ vào tảng đá trên đỉnh núi màu đỏ, trong khoảng khắc, cả trời đất như biến sắc. Còn cách đỉnh núi hơn hai mươi trượng, Diệp Tiểu Thiên và Triển Ngưng Nhi cảm thấy đầu tóc kêu xào xạc, dựng ngược cả lên.
- Ầm... Ù ù...
Tựa như trên đỉnh núi có một con yêu tinh tu luyện vạn năm sắp đắc đạo, lúc này đang độ thiên kiếp, lại một luồng sét đánh xuống, khiến Triển Ngưng Nhi run rẩy, mặt mày tái nhợt.
Rất nhiều cô gái lúc bình thường rất gan dạ và hoạt bát, lại sợ những điều ly kỳ khác lạ, thậm chí hoàn toàn vô hại đối với mình, chẳng hạn như sét đánh, cũng có một số cổ nằm trên giường, nghe tiếng sấm ngoài cửa, trùm chăn lên đầu mà run rẩy, cứ như mình là hồ ly chuyển thể, thiên lôi sắp tìm đánh chết vậy, Triển Ngưng Nhi là một cô gái như vậy, nàng không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ sét đánh, giờ phút này nghe tiếng sấm sét đáng sợ như muốn phá tan tất cả, nhớ tới những truyền thuyết về thần sấm sét lưu truyền trong tộc mình, lập tức nàng kinh hãi đến mức không dám động đậy.
Trời ơi! Đây là... Đây là cấm địa của Lôi thần...
Triển Ngưng Nhi kêu lên, luồng sấm sét thứ ba đánh xuống, lại là một nhát búa chí mạng của Thiên Lôi!
Hai đầu gối Ngưng Nhi mềm nhũn ra, không tự chủ được quỳ xuống, sợ hãi nói:
- Chúng ta lỡ xông vào cấm địa, chọc giận Lôi thần rồi!
- Chọc giận cái đầu của cô đó!
Mắt thấy có sự biến đổi bất ngờ, trên đầu đột nhiên có cảm giác tê rần, giác quan thứ sáu của Diệp Tiểu Thiên đã phát huy tác dụng thần kỳ đúng lúc, hắn vừa tức giận quát lên, vừa mạnh mẽ nhào tới, ôm lấy Ngưng Nhi lăn xuống sườn núi.
Ùng ùng...
Hai người vừa lăn đi, một tia sét đã đánh xuống ngay chỗ họ vừa đứng, tạo nên một luồng khí mạnh mẽ cuốn thân thể hai người tung lên như hai quả bóng, quay cuồng rơi xuống sườn núi.
- Ôi, đau chết tôi rồi!
Thân thể va liên tiếp vào núi đá, đau đớn không chịu nổi, Diệp Tiểu Thiên khó khăn bò dậy. Hắn thấy Triển Ngưng Nhi đã bỏ dậy, ngồi xổm trên mặt đất, miệng lẩm bẩm:
- Hi tổng đại tác bác lược, hi tổng đại tác bác lược.
Trong lúc hoảng sợ, không tự chủ được, Triển Ngưng Nhi nói bằng tiếng mẹ đẻ, “hi” là tiếng gọi tôn kính của người Miêu đối với Lôi thần, “đại tác” là sấm sét, “đại tác bác lược” là sét đánh. Lúc này trong đầu Triển Ngưng Nhi chỉ có một ý niệm, đó là hai người xâm nhập vào cấm địa, chọc giận Lôi thần, nên Lôi thần đánh xuống.
Diệp Tiểu Thiên xoa xoa cùi chỏ, nhích tới gần, ngạc nhiên hỏi:
- Cô niệm chú cái gì vậy?
Triển Ngưng Nhi quay đầu lại nhìn về phía hắn, tuyệt vọng nói:
- Chúng ta chọc giận Lôi thần rồi.
Diệp Tiểu Thiên không nhịn được phất phất tay, nói:
Mắt của Lôi thần không được tinh lắm, đánh không chính xác đâu, cô đừng để ý tới ông ấy. Tuy nhiên chỗ này cũng hơi khác thường, đi loanh quanh mãi mà không ra được, trong khi rõ ràng thấy được mặt trời, nhận rõ được phương hướng. Chuyện này thật kỳ lạ.
Triển Ngưng Nhi có địa vị cao, lại có võ công, luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Diệp Tiểu Thiên, lúc này lại bị tiếng sấm thỉnh thoảng vang lên hù dọa cho sợ đến mức mất hồn mất vía. Nàng thấy Diệp Tiểu Thiên bình tĩnh như thế, liền coi hắn là chỗ dựa đáng tin cậy, vội vàng nhích lại gần hắn thêm chút nữa, như thể làm như vậy sẽ an toàn hơn.
Triển Ngưng Nhi hỏi:
- Vậy chúng ta phải làm sao đây?
Diệp Tiểu Thiên thở dài:
- Ban đầu ta định leo lên sườn núi, trên cao nhìn xuống dễ nhìn rõ đường hơn, ai ngờ Lôi thần ở trên cao lại đùa giỡn kiểu chết người như thế này, xem ra biện pháp này không thực hiện được rồi. Lúc chúng ta chạy tới đây, mặt trời ở hướng này, theo thời gian mà tính, hẳn là chúng ta chạy tới từ hướng tây, vậy bây giờ chúng ta lại đi về hướng tây, hẳn là tối đa chừng nửa canh giờ sẽ đi ra ngoài, dọc đường mình cố nhớ lại một chút địa hình, địa thế.
Triển Ngưng Nhị gật đầu lia lịa, hai người liền đi theo hướng Diệp Tiểu Thiên đã xác định.
Địa hình nơi này rất xấu, trên mặt đất đầy những tảng đá màu nâu sậm, màu đỏ thẫm, hơn nữa các tảng đá năm liên tiếp nhau với dáng vẻ của một dòng chảy, có lẽ trăm ngàn năm trước, nơi đây từng là núi lửa, những tảng đá này là do nham thạch nóng chảy tạo nên.
Trên núi Thạch Đầu cao thấp nhấp nhô, lại có những suối nước nóng với kích cỡ khác nhau, sương mù dày đặc bao phủ bên trên, không biết sâu cạn bao nhiêu. Ở nơi này có một số cây cối thưa thớt, trong số đó có nhiều loại cây có lá màu đỏ, ngay cả Ngưng Nhi cũng không nhận ra là loại cây gì.
Hai người đi theo hướng mình nghĩ là hướng tây, đi hơn nửa canh giờ liền dừng bước, đưa mắt nhìn nhau. Từ chồ này ngẩng lên nhìn, bọn họ thấy ngọn núi màu đất đỏ, so về góc nhìn thì giống hệt chỗ hai người lăn từ trên sườn núi xuống hồi nãy, thậm chí Diệp Tiểu Thiên còn nhớ được một khối đá lớn, cùi chỏ của hắn đã va phải một chỗ nhô ra trên khối đá này, đến bây giờ vẫn còn âm ỉ đau.
Diểu Tĩểu Thiên thở dài nói:
- Chúng ta lạc đường rồi.
Triển Ngưng Nhi lắc đầu, chán nản nói:
- Ta không nhớ được địa hình, địa hình chỗ này hình như cũng không khác biệt.
Diệp Tiểu Thiên nhíu mày suy nghĩ một lúc, tìm kiếm trên mặt đất, rồi nhặt hai hòn đá, đặt một hòn trên khối nham thạch, nói với Triển Ngưng Nhi:
- Đi theo ta!
Hai người đi một đoạn, Diệp Tiểu Thiên lại đặt hòn đá thứ hai trên một khối đá. Triển Ngưng Nhi ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi đang làm gì đó?
Diệp Tiểu Thiên đắc ý nói:
- Đặt hai tảng đá làm chuẩn, tạo thành một đường thẳng, chúng ta chiếu theo đường thẳng nối giữa hai tảng đá đi về phía trước, đi một đoạn, khi sắp không nhìn thấy tảng đá đầu tiên, mình sẽ đặt một tảng đá nữa, cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ đi theo đường thẳng, chứ không còn đi vòng vèo như trước, vậy thì làm sao mà không rời khỏi chỗ này được chứ?
- Đúng rồi! Triển Ngưng Nhi vui vẻ nói:
- Không ngờ là chút thông minh của ngươi lại có tác dụng lớn như vậy!
Diệp Tiêu Thiên làm bộ khiêm nhường, mỉm cười nói:
- Cũng không có gì, ta thấy khi xây nhà, những người thợ dùng phương pháp này, chỉ là trên thực tế, giữa hai tảng đá của họ có một sợi dây, còn sợi dây của chúng ta thì vô hình thôi.
Hai người vừa đi vừa nói, trong lúc đó, phía sau một vách núi đá, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp mà tái nhợt của Bạch Tiểu Hiểu.
Sau khi theo hai người Diệp Tiểu Thiên xông vào cấm địa Lôi thần, Bạch Tiểu Hiểu bị lạc đường, cho đến lúc Diệp Tiểu Thiên và Triển Ngưng Nhi đi vòng quanh ngọn núi này, nàng mới phát hiện ra hai người, liền lén lút đi theo.
Bạch Tiểu Hiểu là người Miêu, thuở nhỏ đã quen kính sợ Lôi thần, những thủ đoạn tàn ác của chủ nhân còn đáng sợ hơn cả cái chết, so sánh giữa hai điều, nàng thà xông vào cấm địa chọc giận Lôi thần, phải giết bằng được Diệp Tiểu Thiên và Triển Ngưng Nhi, để hoàn thành nhiệm vụ chủ nhân giao phó.
Nhưng chỗ này thật sự rất khác thường, rõ ràng thấy được núi xa, nhưng đi ra không được. Nàng nghĩ trước hết cứ lặng lề đi theo Diệp Tĩêu Thiên và Triêm Ngưng Nhi, tốt nhất là để hai người tìm được đường ra, rồi ra tay giết chết họ .
Bạch Tiểu Hiểu cầm một thanh đao lấy từ tên thủ hạ áo đen, âm thầm theo phía sau bọn Diệp Tiểu Thiên như một bóng ma, bọn Diệp Tiểu Thiên tập trung lo tìm đường ra, không thể nào phát hiện.
Tên áo đen bị cụt bốn ngón tay chạy về phía thần điện, cách một cái hồ mênh mông, từ xa đã có thể nhìn thấy tòa kiến trúc trang nghiêm và thần thánh kia, tên áo đen sờ sờ ngọc bài trong ngực, trên mặt lộ ra một nụ cười đắc ý.
Nhiều huynh đệ đi ra ngoài, người chết, người bị thương, không ngờ là công lao to lớn này lại rơi vào gã. Mặc dù thổ ty lão gia rất tàn bạo, nhưng thưởng phạt phân minh, có công lao to lớn này, nhất định gã sẽ được trọng thưởng, tha hồ hưởng thụ vinh hoa phú quý, chẳng phải tốt hơn rất nhiều so với cuộc sống chém giết này? Dù bị chặt đứt bốn ngón tay thì ăn thua gì.
Tên áo đen hết sức phẩm khởi, vốn thân thể đã vô cùng mỏi mệt, nhưng nghĩ tới cuộc sống tốt đẹp sắp được hưởng, thì dường như cả người tràn đầy sức lực, chân cũng đột nhiên gia tăng tốc độ.
- Úy?
Đột nhiên tên áo đen cảm thấy cổ hơi ngứa, bất giác đưa tay gầi gầi, chạm phải một vật gì đó như lông trâu, gã kẹp giữa hai ngón tay đưa lên nhìn, thì ra một mũi tên thổi (1), con ngươi gã liền co lại, nhưng chưa kịp nhìn rõ là ai hạ thủ, chân vừa bước tới trước một bước, cả thân thể liền mềm nhũn. Trước mắt như có sương mù, gã chỉ kịp nhìn thấy mấy đôi giày cỏ, rồi lập tức chìm vào bóng tối vĩnh cửu.
Mười mấy người Sơn Miêu có thân thủ linh hoạt, hình dáng dũng mãnh, xuất hiện xung quanh người áo đen. Có người dùng Miêu ngữ hỏi nhỏ:
- Đây là tên chó săn của Dương ύηg Long, hắn chạy tới đây làm cái gì?
Một người khác ngồi xổm xuống, lục soát trên người tên áo đen, lấy ra một tấm ngọc bài. Mấy người Miêu đang tụ lại một chỗ. thầm thì nói chuyện, dường như có người nhận ra miếng ngọc bài này, lập tức kêu lên. Một lúc sau, có mấy người Miêu hộ vệ một người vội vã từ trong rừng đi ra.
Người này mặc trường bào màu đen, râu quai nón, khuôn mặt vuông vắn, mày rậm mắt to, trông rất uy nghi.
Có người đưa miếng ngọc bài kia cho y, vừa thấy ngọc bài, khóe mắt người nọ liền chớp chớp mấy cái, hiển nhiên là y nhận ra miếng ngọc bài này, bởi vì đây là một tín vật truyền thừa của Cổ thần Tôn giả.
Miếng ngọc bài này trông không có gì khác thường, ngoại trừ dùng làm tín vật của tôn giả, nhưng nó có một năng lực đặc biệt: nó không phải bằng vàng cũng không phải bằng sắt, không biết được chế tạo từ loại ngọc gì, cũng không biết là do trời sinh, hay là do các thế hệ tôn giả thêm vào cái gì, mà nó có thể chống lại được một loại Cổ đặc biệt, đó là Thiên Niên!
Thiên Niên là một loại Cổ độc vô cùng đặc biệt, chỉ có các tôn giả mới biết luyện chế ra, một khi thi triển ra, không ai có thể tiến vào phạm vi bày Cổ độc, trừ phi giữ tấm ngọc bài này thì mới có thể ra vào tự nhiên, nhưng sao miếng ngọc bài này lại ở trong tay tên áo đen này?
Người mặc trường bào đen nhìn về phía thần điện, đôi mày rậm khẽ cau lại:
- Ngọc bài này là từ tôn giả đưa ra, điều này chắc chắn không thể nghi ngờ, hiển nhiên là người của Dương Ung Long giết chết người mang tín vật của tôn giả, muốn đem miếng ngọc bài này cho Dương Ứng Long, nhưng mà tôn giả... muốn giao ngọc bài cho ai?
Nếu như lúc này Triển Ngưng Nhi có mặt ở đây, thấy người mặc trường bào đen, nhất định nàng sẽ thất kinh, bởi vì người này chính là Cách Mão Lão, người được tôn giả khen ngợi và tín nhiệm, xưa nay giữ quan hệ mật thiết giữa hai họ An, Triển. Theo mệnh lệnh của tôn giả, lẽ ra lúc này ông ta phải ở Lạp Khoa Trại, nhưng lại xuất hiện ở nơi này.
(1) Mũi tên thổi: một thứ vũ khí, gồm một cái ống rỗng, một đầu ống gắn mũi tên nhỏ, người sử dụng thổi vào đầu kia, mũi tên bay đi, cắm vào mục tiêu. Một số thổ dân hay dùng loại vũ khí này.
Chương 92: Vùng đất kỳ dị Hoàng hôn, ánh tà dương đỏ như máu.
Trời chiều đỏ máu trải đầy trên mặt đá, trên mặt nước mờ mịt của suối nước nóng, biến cả vùng thành một màu máu, trông như địa ngục. Diệp Tiểu Thiên và Triển Ngưng Nhi ủ rũ ngồi bên cạnh suối.
Phương pháp của Diệp Tiểu Thiên rất tốt, nhưng nơi đây cũng không phải là một vùng đất bằng phẳng, các dòng suối và những gò cao ở khắp nơi, thỉnh thoảng hai người lại phải đi vòng, hơn nữa còn đi vòng khá xa, thì làm sao có thể đi thẳng được? Mặc dù cuối cùng hai người không trở về chân núi lúc này, nhưng vẫn bị lạc đường.
Vũng nước suối này có nhiệt độ không cao, nhưng màu nước hơi lạ, mặc dù nhìn rất gần, cũng có màu xanh lam khác thường, thật ra thì đó là do trong nước có khá nhiều khoáng chất nào đó, nhưng đương nhiên Diệp Tiểu Thiên và Triển Ngung Nhi không rõ nguyên nhân, cho nên t thấy có con cá bơi lội trong đó, hẳn là nước không độc, nhưng Triển Ngưng Nhi vẫn không dám uống nước.
Diệp Tiểu Thiên khát nước không chịu nổi, hắn nghĩ cá có thể sống trong vũng nước này, thì uống nước này vào chắc không có vấn đề gì, cho nên hắn đánh bạo uống no cả bụng. Hắn dùng một cành cây đâm trúng một con cá lớn, nặng chừng mười cân, hơi giống cá chép. Có lẽ chưa bao giờ thấy con người, con cá không hề đề phòng đối với Diệp Tiểu Thiên, cho nên bị hắn dễ dàng đâm trúng, mang lên bờ.
Diệp Tiểu Thiên gom lại một đống củi khô và có lá khô, vừa gõ hai tảng đá cứng vào nhau “chát chát” cho tóe lửa, vừa quay lại nhìn Thiên Ngưng Nhi, thấy môi nàng hơi bị nứt nẻ, bèn nói:
- Uống chút nước đi, nước này nhìn có vẻ hơi lạ một chút, nhưng không có độc.
Triển Ngưng Nhi liếm môi một cái, rốt cuộc không chịu nổi sự hành hạ của cơn khát, đi tới cạnh con suối, vốc lên một bụm nước, cẩn thận uống vào.
Hai tay Diệp Tiểu Thiên nhanh chóng mỏi rời, rốt cuộc cũng đánh được lửa. Đống lửa cháy rực, Diệp Tiểu Thiên cũng không làm sạch ruột cá, liên xuyên cả con cá lên cành cây, gác trên lửa nướng, rất nhanh, mùi cá nướng thơm thơm bốc lên.
Triển Ngưng Nhi ngồi bó gối bên cạnh đống lửa, lo lắng nhìn lên bầu trời trời đã hoàn toàn xuống núi, một vầng trăng đang từ từ nhô lên. Thiên Ngưng Nhi thở dài nói:
- Có lẽ vùng cấm địa của Lôi thần cũng không lớn lắm, vì sao đi mãi mà không ra được? Chúng ta không đến nỗi phải ở chỗ này cả đời đấy chứ?
Diệp Tiểu Thiên đang cẩn thận xoay con cá, tránh cá bị cháy khét, nghe Triển Ngưng Nhi nói vậy, hắn liếc nhìn nàng, bỗng cười ha hả.
Triển Ngưng Nhi cau mày nói:
- Ngươi cười cái gì?
Diệp Tiểu Thiên nói:
- Ta cảm thấy bị nhốt ở chỗ này cũng không tệ. Ở đây có nước uống, có cá ăn, lại có một cô nương xinh đẹp ở chung, nếu ra không được, chúng ta liền kết nghĩa vợ chồng, sinh một đống con cái ở đây đi! A! Ngẫm lại thật không tệ chút nào!
- Nói linh tinh! Triển Ngưng Nhi tức giận, lập tức đứng phắt dậy, Diệp Tiểu Thiên liền nói:
- Này này, cô định làm cái gì? Ở đây chỉ có hai chúng ta thôi đó, cô phải tương thân tương ái tới ta mới đúng chứ? Nếu cổ đánh ta chạy mất, chỉ còn lại một mình cô, nếu sấm sét lại đánh xuống.
Diệp Tiểu Thiên vừa nói tới đây, xa xa liền vang lên tiếng sấm rền, Triển Ngưng Nhi sợ tới mức cả người khẽ run lên, cũng không dám ra oai nữa.
Diệp Tiểu Thiên đắc ý cười rộ lên.
Diệp Tiểu Thiên chưa hiểu rõ về cấm địa Lôi thần này, mặc dù hắn cảm thấy địa hình nơi đây hơi khác thường, nhưng chỉ cần không đói chết, sẽ tìm được cách để ra ngoài. Dù nơi này có rộng lớn, cũng có thể dần quen thuộc, lúc đó chẳng lẽ không đi ra được? Bởi vậy hắn không hề lo lắng, thản nhiên đùa giỡn với Triển Ngưng Nhi.
Cá chín, Diệp Tiểu Thiên bất chấp bị phỏng, liền xé một miếng cá, vội vội vàng vàng bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm, nói:
- Ừm! Thơm quá! Nào, mau tới ăn đi!
Nấp sau một khối nham thạch ở phía xa xa, Bạch Tiểu Hiểu thò đầu ra quan sát động tĩnh bên này, ngửi ngửi mùi cá nướng theo gió bay tới, lặng lễ nuốt nước miếng.
Trong một sơn động bí mật giữa rừng rậm, một đống lửa đang cháy ở sâu trong động. Bởi vì sơn động quanh co, ngăn ánh lửa lại, chỉ cần ở xa cửa động, sẽ rất khó phát hiện ánh sáng trong động. Trong sơn động, một đám người Miêu ngồi lặng lẽ, họ vừa mới ăn tối xong, đang nghỉ ngơi.
Chỗ sâu nhất sơn động rất rộng rãi, cao hơn mười trượng, chu vi chừng mười trượng. Trên vách đá, một cái bóng cao lớn đang liên tục đi tới đi lui.
Bên cạnh đống lửa, Cách Mão Lão chắp tay sau lưng, đôi mày nhíu chặt, đi đi lại lại, trong lòng không sao quyết định được. Ông ta là trưởng lão được tôn giả tín nhiệm nhất, cũng là người có thực lực gần với trưởng lão. Cách Cách Ốc, ai cũng biết ông ta trung thành và tận tụy đối với tôn giả, nhưng nào ai biết ông ta cũng ngấp nghé vị trí tôn giả?
Lúc trước bị đuổi khỏi Thần điện, đến khu vực Lạp Khoa Trại truyền giáo, ông ta cũng đã canh cánh trong lòng: Ông ta nhiều năm trung thành tận tụy phục vụ lão già kia, chẳng phải là vì một ngày kia có thể thừa kế địa vị của lão? Nhưng bây giờ ông ta bị đuổi đi, vị trí tôn giả rõ ràng là không có duyên với ông ta rồi.
Từ đó trở đi, ông ta liền nổi dị tâm, muốn chiếm lấy địa vị tôn giả. Sau khi tin tức tôn giả gặp nạn truyền ra, thỉnh thoảng Cách Mão Lão mới xuất hiện công khai ở Lạp Khoa trại, phần lớn thời gian, ông ta canh giữ gần Thần điện, bí mật liên lạc với thân tín chuẩn bị đối phó với biến đổi đột ngột.
Xem ra hôm nay tôn giả sắp chầu trời rồi, các thế lực khắp nơi đã tụ tập chung quanh Thần điện, tôn giả phong tỏa Thần điện, hiển nhiên là muốn đợi người mang ngọc bài tới. Đáng tiếc là lúc đó bọn thuộc hạ ra tay quá nhanh, không giữ người sống, nếu không cũng có thể biết rõ là tấm ngọc bài này rốt cuộc là muốn giao cho ai, để giải quyết tận gốc.
Lúc này Cách Mão Lão tuyệt đối không ngờ rằng, tấm ngọc bài này là đưa cho mình, người biết rõ nội tình chỉ có Diệp Tiểu Thiên, Triển Ngưng Nhi và An Nam Thiên, đoán ra dụng ý của tôn giả chỉ có một mình Dương Ứng Long, mấy người đó làm sao lại truyền tin tức lung tung ra ngoài?
Kết quả là Cách Mão Lão lấy được ngọc bài, cũng không dám tùy tiện xuất hiện, vẫn ở nơi này ra sức suy đoán rốt cuộc tôn giả định đưa ngọc bài cho ai, coi như ông trời cũng trêu ngươi.
- Không thể đợi thêm nữa!
Cách Mão Lão dừng bước, cẩn thận tính toán: “Một khi ngọc bài đưa tới không đúng địa chỉ, không dám chắc tôn giả không có hậu chiêu. Nếu như trước lúc tắt thở, lão ta đã tìm được người thừa kể và công khai tuyên bố trước chín động, tám mươi mốt trại, thì trừ phi mạo hiểm trở thành kẻ địch của chín động tám mươi mốt trại, nếu không, sẽ không ai dám làm khó dễ người thừa kế, lúc đó mình sẽ không còn cơ hội nữa.
Trước mắt, chỉ có lợi dụng miếng ngọc bài này để lẻn vào Thần điện, vạn bất đắc dĩ sẽ tiêu diệt tôn giả, đứng ra giả mạo ý chỉ của tôn giả để tiếp nhận vị trí, đến lúc đó An gia cùnõa nhòm ngó vị trí tôn giả, nhưng thực lực của họ không bằng mình, chứ chưa nói Cách Cách Ốc, không dám sinh dị tâm, cũng chỉ có thể ủng hộ mình đăng vị. Tuy đối thủ duy nhất là Cách Cách Ôc có Dương Ứng Long hậu thuẫn, lúc đó cũng sẽ vô kế khả thi. Đợi mình trở thành tôn giả, sẽ tìm cơ hội giết chết hắn, việc lớn tất thành!"
Nghĩ tới đây, ánh mắt Cách Mão Lão lóe lên vẻ kiên quyết: “Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con! Sẵn có ngọc bài trên tay, bất kể thế nào ta cũng phải xông vào Thần điện một phen!
Vầng trăng nhô lên cao, sáng tỏ như lụa. Trên mặt nước luôn tràn ngập hơi nước, dưới ánh trăng chiếu rọi, tựa như ảo mộng. Lúc hoàng hôn, cảnh tượng trông như địa ngục, lúc này lại có vẻ tao nhã của chốn thiên đường.
Diệp Tiểu Thiên dựa vào một tảng đá bóng loáng ngủ say. Tảng đá hơi ấm áp, là do địa nhiệt mà ra. Suốt một ngày bôn ba vất vả, Diệp Tiểu Thiên thật sự mệt mỏi, cho nên lúc này ngủ rất say.
Triển Ngưng Nhi ngủ trên một tảng đá lớn ở cách đó không xa, ở giữa có một chỗ hõm xuống, vừa đủ để náu thân. Tuy tảng đá cứng rắn, nhưng đối với một người đã quá mệt mỏi, cũng vẫn là một chiếc giường tốt nhất, cho nên nàng ngủ cũng rất say sưa.
Cách đó không xa dưới ánh trăng, một đám côn trùng màu đỏ chậm chạp bò tới, trong bóng đêm, vô số côn trùng đỏ hơi ngả thành màu đen, lớp đá màu đỏ thẫm tiệp màu với chúng, chỉ khi chúng bò trên mặt đất, mới có thể mơ hồ phát hiện được sự tồn tại của chúng. Vô số côn trùng tập trung lại một chỗ trên mặt đất, tựa như một tấm thảm màu đen, chậm chạp nhích tới trước.
Con cá lớn hơn mười cân bị Diệp Tiểu Thiên và Triển Ngưng Nhi ăn hết một phần ba, xương cá ném trên mặt đất, còn hơn phân nửa con cá trên nhánh cây, mùi cá hấp dẫn lũ sâu. Lúc đầu tấm thảm côn trùng chuyển động không mục đích, dần dần hướng về phía chỗ ngủ của Diệp Tiểu Thiên và Triển Ngưng Nhi bò tới.
Bạch Tiểu Hiểu rón ra rón rén đi tới, ngửi được mùi cá thơm, nàng không kìm được nuốt nước miếng, hôm nay nàng cũng vừa mệt vừa đói, bụng sôi lên òng ọc. Liếc mắt nhìn thấy Triển Ngưng Nhi và Diệp Tiểu Thiên đang ngủ say, Bạch Tiểu Hiểu liền giơ tay cầm lấy nhánh cây xiên con cá.
Cá lớn nướng chín, vẩy cá đã tróc ra, do cá nhiều thịt, dù chưa làm sạch nội tạng cũng sẽ không đến mức cắn phải, Bạch Tiểu Hiểu yên tâm cắn ăn. Mặc dù con cá đã nguội, nhưng mùi thơm vẫn xông vào mũi, miếng cá vừa vào đến miệng, lập tức khiến nàng ứa nước bọt.
Bạch Tiểu Hiểu ăn ngấu nghiến như hổ đói, đến khi con cá chỉ còn lại một phần, cơn đói mới dịu đi một chút. Bạch Tiêu Hiểu cẩn thận đặt lại con cá vào chỗ cũ, nhẹ nhàng giơ đao lên.
Sau một lát suy nghĩ, Bạch Tiểu Hiểu quyết định giết Triển Ngưng Nhi, để lại Diệp Tiểu Thiên, võ công của Triển Ngưng Nhi còn cao hơn cả nàng và rất nguy hiểm, nếu như bỏ lỡ cơ hội rất tốt này, lần sau chưa chắc còn có cơ hội hạ thủ, mà Diệp Tiểu Thiên không cό νό công, nàng có thể tùy ý định đoạt.
Đối với khu cấm địa kỳ dị này, Bạch Tiểu Hiểu cũng hết sức sợ hãi, nàng không muốn một mình ở nơi này, cho nên mới muốn giữ lại người yếu thế hơn cho có bạn, muốn giết thì đợi sau khi rời khỏi câm địa này rồi tính sau. Quyết định xong, Bạch Tiểu Hiểu liền rón rén tới gần Triển Ngưng Nhi đang say ngủ.
- Phụp!
Chỉ còn một chút nữa là Bạch Tiểu Hiểu đến gần Triển Ngưng Nhi, chợt dưới chân nàng vang lên tiếng giẫm vỡ thứ gì đó, nàng vội vã dừng bước, cẩn thận nhìn Triển Ngưng Nhi, thấy nàng ta ta không tĩnh dậy, mới đưa mắt nhìn xuống chân, nhưng không phát hiện được cái gì lạ, nên lại hết sức cẩn thận bước tới một bước.
- Phụp!
Lại một tiếng động vang lên, Bạch Tiểu Hiểu chán nản dừng bước, thấy Triển Ngưng Nhi vẫn chưa tỉnh, vội lặng lẽ ngồi xổm xuống, cố gắng xem thử rốt cuộc mình đã giẫm vỡ thứ gì. Nàng cúi thấp đầu xuống mặt đất, mơ hồ nhìn thấy dường như có vật gì đó ngọ nguậy, liền đưa tay ra sờ thử.
Trên mặt đất là lũ côn trùng đang bò lúc nhúc, vừa rồi bị Bạch Tiểu Hiểu giẫm chết khá nhiều, nhưng vô số con khác đã bỏ dọc theo chân nàng, nhanh chóng bò lên mình nàng. Khi Bạch Tiểu Hiểu đưa tay ra sờ, lũ côn trùng trên mặt đất đột nhiên giương cánh ra bay lên, lao về phía mặt nàng.
Khả năng tự bảo vệ của loại côn trùng này rất kém, dễ dàng bị người giết chết, mặc dù nó có cánh, nhưng khoảng cách bay được cũng không xa, tối đa chỉ khoảng một thước, nhưng trong tình thế này, như thể cùng đã đủ, những con côn trùng nhỏ lập tức bu đây mặt Bạch Tiểu Hiểu.
- A... !
Một tiếng hét vô cùng thảm thiết vang lên, khiến Triển Ngưng Nhi và Diệp Tiểu Thiên bừng tỉnh.