Virtus's Reader
Đại Đế Chui Ra Từ Trong Mộ

Chương 2: CHƯƠNG 2: ĐẠI ĐẾ TỪ TRONG MỘ BÒ RA (2)

Tiêu Trần nói rồi tay trái nằm vào trong hư không, lớp màn ánh sáng bao phủ cơ thể trong nháy mắt phân tán, tạo thành một quả cầu ánh sáng trắng có khích thước bằng quả trứng chim bồ câu trong lòng bàn tay trái.

“Linh khí nằm trong xác chết này của bản đế cũng là vô dụng, hôm nay bản đế sẽ giúp ngươi một tay, nếu như ngươi may mắn biến hóa, ngày khác sẽ lại tiếp tục mối duyên sinh tử này.”

Nói xong Tiêu Trần bóp nát quả cầu ánh sáng trong tay trái mình, quả cầu ánh sáng vỡ tan biến thành những ánh sao nhỏ xuyên vào bông hoa màu trắng.

Tiêu Trần đặt bông hoa trắng nhỏ lên một tảng đá, một cơn gió nhẹ thổi qua, bông hoa nhỏ khẽ đung đưa.

Tiêu Trần sải bước đi, dường như cảm nhận được điều gì đó, Tiêu Trần phất phất tay với đóa hoa sau lưng: “Có duyên ắt sẽ gặp.”

Bên con suối nhỏ ở núi Phượng Hoàng, Tiêu Trần bật ra một tiếng cười quái dị, nhìn cơ thể được chính mình làm sạch, gật đầu hài lòng.

Đám thịt thối, nội tạng và cả giòi bọ lộn xộn đó đều đã được làm sạch khỏi bộ xương, bây giờ Tiêu Trần đã trở thành một khung xương thực thụ.

“Xác chết không thể hấp thụ linh lực, vậy thì trước hết sẽ tu luyện Minh đạo, đợi đến ngày hồi phục lại máu thịt rồi mới đến đại đạo đỉnh phong cũng chưa muộn.”

Tiêu Trần đã được gột rửa sạch sẽ nhìn về phía xa, dựa theo tình hình hiện tại thì bản thân đã mất tích được hai ba ngày rồi, cha mẹ và em gái ở nhà hẳn là đang rất lo lắng.

Tiêu Trần quyết định trở về nhà trước xem sao, bản thân đột nhiên dính phải tai họa không đáng có này, sợ rằng người nhà cũng không tránh khỏi.

Còn về phần bản thân vì sao lại vô cớ bị sát hại, ha ha, cần có thời gian để tra, đối với Tiêu Trần mà nói, hiện tại cái không đáng giá nhất chính là thời gian.

Chân phải Tiêu Trần đạp mạnh lên mặt đất, vô số hắc khí từ bốn phương tám hướng hội tụ lại xâm nhập vào cơ thể trống rỗng của hắn.

“Một lần tụ linh lại chỉ có thể sinh ra được một chút tử khí nhỏ như vậy hay sao? Nếu như muốn đạt được tới cảnh giới Minh thần, e là dùng cả thiên địa cũng không đủ để hiến tế.”

Nghĩ tới sự tồn tại trên cả Minh thần của đại thế giới đó, ngay cả Tiêu Trần, người được mệnh danh là “Thôn Thiên Đại Đế” cũng nhịn không được mà nhe răng.

“Những mặt hàng đó phải giết chết bao nhiêu sinh linh mới có thể đạt được đến độ cao như vậy.”

Ước đoán sai lầm về tử khí khiến Tiêu Trần có chút đau đầu, đây là lần đầu hắn tu luyện Minh đạo, đối với rất nhiều thứ vẫn còn chưa nắm rõ.

Đầu lâu khô sáng bóng của Tiêu Trần lắc lắc: “Bỏ đi, Minh đạo cũng chỉ dùng để quá độ một thời gian, đủ dùng là được.”

“Lên!”

Tiêu Trần khẽ kêu một tiếng, hắc khí toàn thân bắt đầu cuộn trào ầm ầm, hắc khí ngưng tụ thành những đầu quỷ gớm ghiếc, đám đầu quỷ này rít lên như bệnh tâm thần, kéo nhau bay ra xa.

Cảnh tượng này giống như một đại yêu ma đến hạ giới, khiến người ta cảm thấy gan mật muốn rời ra, cảnh tượng này nếu bị người thường nhìn thấy, chỉ sợ sẽ sợ chết khiếp tại chỗ.

Thành phố Minh Hải, trong một tòa biệt thự xa hoa.

Một người phụ nữ dung mạo xinh đẹp đang ngồi trên ghế sô pha, không ngừng lau nước mắt.

Người phụ nữ thần sắc tiều tụy, miệng không ngừng nhắc: “Trần nhi, Trần nhi, con đi đâu rồi, con đi đâu rồi, sao lại không gọi điện thoại báo cho mẹ à?”

Đối diện người phụ nữ là một cô gái khoảng mười lăm mười sáu tuổi, cô gái để tóc ngắn ngang tai, ngũ quan tinh xảo thanh tú như một thiếu nữ bước ra từ trong tranh.

Cô gái đang ôm một con gấu to bằng thân người, đôi mày xinh đẹp mang theo nét mệt mỏi.

Cô gái lau mắt, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Mẹ, đừng lo lắng nữa, có lẽ anh trai đi đâu đó chơi, nhất thời quên mất không báo về nhà chăng?”

Người phụ nữ lắc lắc đầu: “Ngữ nhi, con cũng không phải không biết anh trai con, lớn như vậy rồi nhưng trước nay chưa từng đi đâu qua đêm không về chứ đừng nói là lần này nó mất tích đã ba ngày rồi, mẹ thực sự lo sợ Trần nhi đã xảy ra chuyện gì rồi.”

Lúc này cửa lớn biệt thự bị mở ra, một người đàn ông trung niên tướng mạo cường tráng đi tới.

Người đàn ông thân hình khôi ngô vạm vỡ, trên khuôn mặt chữ quốc mang theo một vẻ chính khí.

Chỉ là người đàn ông đôi môi nứt nẻ, trên đầu và trên quần áo bám đầy bụi bặm khiến ông ta trở nên trông thật nhếch nhác.

Người phụ nữ giống như chim sợ cành cong, đột nhiên từ trên sô pha nhảy dựng lên: “Chính Dương, có tin tức gì của Trần nhi chưa?”

Người đàn ông trung niên vẻ mặt âm trầm, rót một cốc nước lớn rồi lắc lắc đầu: “Tôi đã dùng hết mọi quan hệ nhưng cũng không tra ra được chút manh mối nào.”

Người phụ nữ nghe xong câu này, cơ thể như bị rút kiệt mọi sức lực, ngã trở lại trên ghế sô pha.

Người đàn ông nhìn hai mẹ con mệt mỏi, có chút tự trách thở dài.

Chương 3: Loạn khởi

Lúc này điện thoại của người đàn ông đột nhiên đổ chuông, nhìn số gọi tới người đàn ông nhíu mày trầm tư.

“Lưu Lão Bát tôi đã nói với ông bao nhiêu lần, tôi sẽ không ký tên, đừng tới làm phiền tôi.” Người đàn ông nhận điện thoại, giọng điệu gắt gỏng vang lên từ cổ họng.

“Ha ha ha.”

Đầu dây điện thoại bên Kia truyền tới một trận cười quái dị: “Tiêu Chính Dương ông đừng có vội vàng từ chối mà, ồ đúng rồi tôi thế mà lại có tin tức của con trai ông đấy.”

Toàn thân Tiêu Chính Dương run lên, máu huyết dồn lên trán, Tiêu Chính Dương nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi đoán chắc chắn có liên quan tới băng nhóm xã hội đen các người.”

“Ài, Tiêu tổng nói chuyện phải chú ý, ngài và tôi đều là người có thân phận, cẩn thận tôi tố cáo ngài tội phỉ báng.” Đầu bên kia điện thoại âm dương quái khí nói.

“Nếu Tiểu Trần mà thiếu mất một sợi tóc, tôi cũng không ngại cá chết lưới rách với Lưu Lão Bát ông.” Lúc Tiêu Chính Dương nói câu này lại bình tĩnh đến ngạc nhiên.

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một lúc lâu, một tiếng thở dài nặng nề vang lên.

“Tiêu Chính Dương, chuyện của con trai ông không liên quan đến tôi, Lưu Lão Bát tôi mặc dù cũng không phải người tốt đẹp gì, nhưng cũng không đến mức làm ra loại chuyện này.”

Tiêu Chính Dương híp mắt, đấu với nhau nhiều năm như vậy, Tiêu Chính Dương cũng thật hiểu rõ tính cách của đối phương, mặc dù đối phương vẫn luôn bức ép mình ký tên vào hợp đồng thu mua, cũng đã dùng không ít thủ đoạn, nhưng chưa từng làm gì liên quan đến người nhà của mình.

“Ông tốt nhất là tìm một chỗ không có ai, chuyện tôi nói sau đấy người nhà ông có thể sẽ không tiếp nhận nổi.”

Nghe thấy lời nói ở đầu kia điện thoại, trái tim Tiêu Chính Dương co rút mạnh, thân thể run lên vài cái.

“Cha, cha không sao chứ?”

Cô gái nhảy dựng lên muốn đỡ Tiêu Chính Dương, Tiêu Chính Dương xua tay nói: “Mạn Ngữ, cha không sao, con mau đi nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải đi học.”

Cô gái lắc lắc đầu, một lần nữa ngồi trở lại ghế sô pha.

Tiêu Chính Dương nhìn hai mẹ con, xoay người đi vào phòng sách.

“Lưu Lão Bát, bây giờ ông có thể nói được rồi.”

“Tiêu Trần đã chết rồi.”

Mặc dù trong lòng đã có chút chuẩn bị tâm lý trước nhưng khi Tiêu Chính Dương nghe thấy tin dữ này, bước chân vẫn lảo đảo một cái thiếu chút thì đụng vào giá sách.

“Là do ai làm?” Tiêu Chính Dương cắn chặt môi, không để cho âm thanh truyền ra.

Nếu để cho hai mẹ con họ biết được tin dữ này, e là trời đất sẽ cùng sụp đổ.

“Tôi không thể nói, cũng không dám nói.”

“Lưu Lão Bát, ông nghe tôi nói, không phải ông vẫn luôn muốn thu mua công ty của tôi hay sao? Bây giờ tôi tặng nó miễn phí cho ông, ông nói cho tôi biết, là ai đã hại Tiểu Trần?”

Máu tươi từ môi của Tiêu Chính Dương không ngừng chảy ra, mà thanh âm lại càng thêm bình tĩnh.

“Lão Tiêu nghe tôi khuyên một câu, người đó không phải là người mà tôi và ông có thể dây vào được, ông còn có con gái và cả một người vợ nữa.”

Tiêu Chính Dương híp mắt, trong ánh mắt toát ra một tia kinh hãi.

“Tôi biết rồi, Lưu Lão Bát ông gửi hợp đồng qua đây tôi lập tức sẽ ký tên, mặt khác tiền tôi muốn cũng lập tức được chuyển vào tài khoản.”

Tiêu Chính Dương nói xong liền ngắt điện thoại, đi đến phòng khách.

“Tư Quân, Mạn Ngữ mau thu dọn đồ đạc một chút, chúng ta lập tức dời khỏi đây.”

Người phụ nữ có chút hoang mang ngẩng đầu lên hỏi: “Đi đâu?”

Tiêu Chính Dương cố gắng nặn ra một nụ cười gượng so với khóc trông còn khó coi hơn nói: “Đi Ma Đô, bạn bè của tôi ở đó.”

“Trần Nhi không ở nhà, tôi không đi đâu hết.” Người phụ nữ quật cường lắc đầu.

Tiêu Chính Dương hít sâu một hơi lạnh như băng nói: “Nhà này do tôi quyết định.”

Người phụ nữ kinh ngạc ngẩng đầu lên, kết hôn đã nhiều năm như vậy nhưng chồng bà chưa từng nói chuyện lớn tiếng với bà chứ đừng nói tới chuyện lên mặt.

Người phụ nữ vốn thông minh đột nhiên không kìm được bật khóc nức nở: “Chính Dương, ông nói thật cho tôi biết, là Trần Nhi có phải không?”

Người phụ nữ không dám nói tiếp.

Tiêu Chính Dương lay lay con gái, lại phát hiện con gái mình bởi vì mỏi mệt mà đã nằm ngủ thiếp đi trên sô pha.

Tiêu Chính Dương không nói gì, chỉ là nhìm chăm chăm vào con gái mình.

Người phụ nữ lau nước mắt không dám khóc thành tiếng, sợ sẽ đánh thức con gái.

“Tôi sẽ cho hai người một lời giải thích.” Vẻ mặt Tiêu Chính Dương âm trầm u ám như trời sắp mưa vậy.

Người phụ nữ lau khô nước mắt, nặng nề gật đầu rồi đứng dậy trở về phòng mình.

Nửa giờ sau, tiếng chuông cửa vang lên.

Tiêu Chính Dương biết chắc chắn là Lưu Lão Bát tới, khẽ gật đầu với người phụ nữ đã thu dọn xong đồ đạc.

Cửa mở, một người đàn ông trung niên với cái bụng bia xuất hiện ở cửa.

Hai tay người đàn ông trống trơn, Tiêu Chính Dương nghi hoặc hỏi: “Lưu Lão Bát, hợp đồng đâu?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!