Lưu Lão Bát lắc lắc đầu, thần sắc có chút uể oải nói: “Thành phố Minh Hải sắp thay trời rồi, chuyện hợp đồng để sau hãy nói đi.”
Vẻ mặt Tiêu Chính Dương âm tình bất định, Lưu Lão Bát không chỉ là một người làm ăn, hắn còn có một thân phận khác, hoàng đế ngầm của thành phố Minh Hải.
Một kẻ đen trắng lẫn lộn như vậy, hiện tại lại đột nhiên lộ ra vẻ thỏ chết cáo thương, điều này khiến Tiêu Chính Dương cảm thấy sự tình còn phức tạp hơn nhiều so với hắn nghĩ.
“Xe tôi đã sắp xếp xong cả rồi, trực tiếp tới sân bay.”
Lưu Lão Bát nhìn Tiêu Chính Dương rồi lại thở dài một cái: “Lão Tiêu, đời này của tôi cũng chẳng bội phục quá mấy người, Tiêu Chính Dương ông cũng xem như là một trong số đó. Chỉ là ông xem thường lão tử thì cũng chẳng còn cách nào, không thể làm bạn với ông thật là đáng tiếc.”
Tiêu Chính Dương không để ý tới Lưu Lão Bát, ôm lấy con gái vẫn còn đang say ngủ, mang theo vợ rời khỏi ngôi nhà đã gắn bó mười mấy năm qua.
Trong một ngôi nhà thương mại bình thường ở thành phố Minh Hải, một thiếu niên khôi ngô tuấn tú hang tập trung làm bài tập.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Nghe xong lời nói ở đầu dây bên kia, khóe miệng thiếu niên khẽ giật một cái: “Là Lưu Lão Bát sao?”
Thiếu niên cúp máy nhìn quyển sách trên bàn, bên cạnh quyển sách có một tờ báo.
Tin tức trang đầu tờ báo viết là, một phú nhị đại cầu tình bất thành liền đâm chết nữ sinh, phú nhị đại đâm chết người mắc chứng rối loạn tâm thần chỉ bồi thường hai trăm vạn liền thoát khỏi chế tài pháp luật.
Thiếu niên liếc nhìn tờ báo, đột nhiên bật cười thành tiếng.
“Một mạng người hai trăm vạn, thật đúng là quá rẻ mạt mà!”
“Đậu Nhĩ Đôn mặt xanh trộm ngự mã, Quan Công mặt đỏ đánh Trường Sa…”
Núi Phượng Hoàng, độ cao cách mặt đất hai ba mét, Tiêu Trần loạng choạng bay về phía nhà mình.
Tiêu Trần ngâm nga bài hát mà ông nội thích nhất, nghĩ tới khuôn mặt đầy nếp nhăn có thể bẫy được cả ruồi của ông nội, suy nghĩ xem có nên đào ông nội ra khỏi mộ hay không.
Nghĩ tới chuyện này, Tiêu Trần lại lắc lắc đầu, ông nội đã chết mấy năm nay rồi, hồn phách chắc cũng đã tiêu tán hết, có đào ra thì cũng chỉ là một bộ xương khô mà thôi.
Dưới chân núi Phượng Hoàng.
Một chiếc xe địa hình gầm rú lao tới, chiếc xe dừng lại đậu ở một nơi khuất, ba cậu thiếu niên dáng vẻ lưu manh từ trên xe bước xuống, xem tuổi tác cùng lắm cũng chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi.
Một tên đầu trọc cầm đầu vỗ vỗ vào thiếu niên xỏ khuyên mũi, xoa xoa tay cười nhạt nói: “Hôm nay mấy anh em thật là có phúc, sớm đã muốn nếm thử hương vị của cô gái này rồi.”
Thiếu niên tóc vàng phía sau thiếu niên đầu trọc mắt cũng sáng lên nói: “Hoàng thiếu, có cần phải thông báo với Long thiếu một chút không?”
Thiếu niên được gọi là Hoàng thiếu cười ha ha: “Lúc mới bắt được cô gái này đã thông báo rồi, cũng không biết Long Dương có đến được hay không. Chuyện lần trước khiến hắn vẫn còn bị nhốt ở bệnh viện tâm thần kìa.”
“Ha ha”
Thiếu niên tóc vàng cười một trận: “Long thiếu cũng thật kích động, không biết thế nào lại đâm chết nữ sinh đó, đó hẳn là một cực phẩm, cơ thể đó khuôn mặt đó, đem lên giường chắc chắn là sảng khoái lắm.”
Hoàng thiếu cười chế nhạo: “Mày thì biết cái rắm gì, cô gái bị đâm chết đó sớm đã bị bọn tao chơi chán rồi, nó mà còn sống thì chắc chắn rất khó giải thích, đơn giản là đâm chết nó rồi bồi thường một ít tiền là xong.”
Tên tóc vàng nghe được những lời này, nghĩ tới vóc dáng cơ thể của nữ sinh đó, lắc lắc đầu có chút tiếc nuối tại sao mình không được hưởng thụ một chút.
“A Báo, đánh thức con nhỏ kia dậy.”
Hoàng Thiếu nói với một thiếu niên khác.
Thiếu niên được gọi là A Báo bộ dạng cao lớn thô kệch, vẻ mặt dữ tợn.
“Hoàng thiếu, chỗ này cách đường lớn không xa lắm, ngộ nhỡ cô ta kêu lên dẫn người tới thì phải làm sao?” Thiếu niên tóc vàng có chút lo lắng hỏi.
Hoàng thiếu cười ha ha: “Trời đã tối rồi, con mẹ nó ai thèm tới cái nơi quỷ quái này. Hơn nữa không gọi nó tỉnh dậy chơi thì còn gì hay ho, thế chẳng thà tao đây đi tìm con búp bêcòn biết vâng lời hơn.”
Thiếu niên tóc vàng gật gật đầu.
A Báo mở cốp sau ra, từ bên trong lôi ra một cô gái còn đang hôn mê.
Cô gái có vóc người rất cao ráo, vòng eo đầy đặn, quần short ngắn để lộ ra đôi chân ngọc vừa dài vừa thẳng, mà phong cảnh trên ngực cô gái cũng vô cùng đồ sộ.
Cô gái đang nhắm mắt, sắc mặt có chút tái nhợt cũng không che dấu được dung mạo như thiên sứ, mái tóc dài rối bù rũ xuống phía sau lại càng khiến cho người ta thêm động tâm.
Một cô gái có dáng người như vậy, bất luận là ở nơi nào cũng đều là một ngôi sao sáng lấp lánh.
“Bịch”
A Báo thô bạo ném cô gái lên trên mặt cỏ, Hoàng thiếu và thiếu niên tóc vàng nhìn thấy cô gái, nghĩ tới những chuyện sắp xảy ra, hô hấp cũng không tự chủ được mà tăng thêm vài phần.
Chương 5: Kẻ xấu
A Báo lấy từ trong xe ra vài chai nước khoáng, đổ tất cả lên mặt cô gái.
Cô gái đột nhiên mở to mắt, có chút mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh.
Tần Uyển Thanh là một giáo viên dạy tiếng anhcó tiếng ở trường cấp ba Tam Lập, hôm nay sau khi tan học liền trang điểm xinh đẹp một chút, chuẩn bị cùng bạn thân đi dạo phố.
Chỉ là đột nhiên trời lại mưa to, Tần Uyển Thanh chỉ đành gọi xe, lúc đang đợi xe thì đột nhiên trước mặt bỗng tối sầm lại, khi tỉnh lại lần nữa thì đã ở nơi xa lạ này rồi.
Thấy Tần Uyển Thanh tỉnh lại, A Báo vứt mấy chai nước khoáng đi, nhìn quần áo Tần Uyển Thanh đã bị nước khoáng làm ướt nhẹp hết, vẻ mặt dữ tợn run lên vài cái, trong mắt tràn đầy cuồng nhiệt.
Đầu óc Tần Uyển Thanh dần dần trở nên tỉnh táo, nhướng mày nhìn thiếu niên đứng trước mặt mình nói: “Vương Báo, sao em lại ở đây, chỗ này là chỗ nào?”
Vương Báo liếm liếm môi, ánh mắt tràn đầy dục vọng luyến tiếc không muốn rời khỏi cơ thể hoàn mỹ của Tần Uyển Thanh một khắc nào.
“Cô Tần, cô đoán xem.”
Lúc này Hoàng thiếu và cậu thiếu niên tóc vàng cũng nhích lại gần nhìn Tần Uyển Thanh rồi không hẹn mà cùng nuốt nước bọt.
Tần Uyển Thanhkhông phải là kẻ ngốc, cũng mơ hồ đoán được khả năng đã xảy ra chuyện gì.
Trên mặt Tần Uyển Thanh xẹt qua một tia hoảng hốt nhưng Tần Uyển Thanh cố gắng áp chế cảm xúc của mình, để cho bản thân trông bình tĩnh hơn.
“Vương Báo, cô là cô giáo của em, em muốn làm gì?” Tần Uyển Thanh bày ra điệu bộ của một giáo viên.
Vương Báo cười ha ha nói: “Làm gì ư? Cô Tần thật đúng là thú vị, đây không phải rõ ràng là muốn chơi cô hay sao! Chậc chậc, cô Tần, cô có biết không, lúc cô giảng bài, cái mông đó, cái eo đó, cái miệng nhỏ nhắn đó, thật sự là khiến em không có lòng nào mà nghe giảng!”
Dù sao Tần Uyển Thanh cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, dưới tình huống này mà không hoảng loạn là không thể nào.
“Đây là xã hội pháp trị, các cậu đừng có mà xằng bậy, các cậu sẽ phải ngồi tù.” Tần Uyển Thanh lê thân thể lùi về phía sau.
“Ha ha, ngồi tù? Nhà em chẳng có gì ngoài tiền, còn nữa cô Tần cô cảm thấy cô còn an toàn trở ra để báo cảnh sát được hay sao?” Vương Báo giễu cợt cười nói.
Nghe thấy những lời này, nghĩ tới kết cục tiếp theo của bản thân, không chỉ bị người làm nhục mà ngay cả mạng có khi cũng sẽ phải để lại nơi này, cuối cùng Tần Uyển Thanh cũng không kìm nén được cảm xúc nữa, có chút sụp đổ hét to lên.
“Cứu mạng, cứu mạng.”
Ở núi Phượng Hoàng trống trải thanh âm truyền đi rất xa, nhưng nơi này là núi Phượng Hoàng bình thường cũng chẳng có ai qua lại chứ đừng nói tới bây giờ trời đã sắp tối rồi.
“Ai lên trước?”
Thiếu niên tóc vàng nuốt nước miếng lên tiếng hỏi.
Vương Báo cười hà hà: “Đương nhiên là tao tới trước rồi, lần trước người kia là mấy đứa chúng mày tới trước, lần này thế nào cũng phải tới phiên tao.”
Vương Báo cười dâm đãng tiến về phía Tần Uyển Thanh, nghĩ tới cô giáo mà mình ngày đêm mong nhớ sắp ở dưới đũng quần mình hầu hạ, hô hấp của Vương Báo trở nên nặng nề ồ ồ như quạt máy.
Lúc này một tiếng gầm rú vang lên truyền tới, một chiếc xe địa hình thô bạo đi tới, dừng lại bên cạnh Tần Uyển Thanh.
Giống như nhìn thấy cứu tinh vậy, Tần Uyển Thanh loạng choạng đứng lên chạy về phía trước chiếc xe, điên cuồng cào vào cửa xe.
“Cứu mạng, cứu mạng, cứu tôi với.”
Ba người Vương Báo nhìn thấy chiếc xe này, không những không hoảng sợ mà ngược lại còn cười vui vẻ hơn.
“Phành.”
Cửa xe bị đá văng, một bóng người gầy gò nhảy ra khỏi xe.
“Làm cái thằng cha bọn mày, lần trước chuyện kia ông đây gánh họa, lần này nên đến phiên đứa nào đây?”
Nói xong nhìn về phía Tần Uyển Thanh đang kêu cứu, một tay tóm lấy tay cô lôi về phía mình.
“Xẹt.”
Áo phông trắng của Tần Uyển Thanh bị xé toạc, lộ ra bộ ngực trắng nõn.
Nghe những lời này Hoàng thiếu nhìn nhìn tên tóc vàng, tên tóc vàng có chút bất mãn lắc lắc đầu: “Tao cũng không phải là được làm đầu tiên, lần này có luân phiên thì cũng tới lượt A Báo chứ.”
A Báo mắt đỏ quạch thở hổn hển: “Lần này tới lượt tao chịu.”
Thiếu niên gầy gò một tay đẩy Tần Uyển Thanh về phía A Báo: “Được, mày chịu thì cho mày chơi trước.”
Nói xong lại vào trong xe, lấy ra một cái chân máy và máy ảnh.
“Vừa mới mua, nghe nói hiệu quả rất tốt.”
Nhìn mấy thiếu niên hí hoáy lắp đặt chân máy cùng máy ảnh, Tần Uyển Thanh đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi.
Vương Báo ôm lấy Tần Uyển Thanh, đè cô lên xe, điên cuồng gặm nhấm khuôn mặt của cô.
“Ài ài, đổi cái vị trí tư thế không tốt đi, mang lên phía trên đầu xe đi.”
Thiếu niên gầy gò mang theo máy quay đi về phía đầu xe.
Tần Uyển Thanh điên cuồng giãy giụa, nhưng mà sức lực của một cô gái lúc này xem ra thật sự là quá nhỏ bé.
Có lẽ là bị Tần Uyển Thanh giãy giụa làm cho có chút bực bội, Vương Báo túm lấy tóc cô lôi lên đầu xe.
Chương 6: Kẻ xấu (2)
Nước mắt không ngừng rơi xuống, Tần Uyển Thanh đã tuyệt vọng rồi.
“Cứu tôi cứu tôi, ai tới cứu tôi với, Cho dù là ma hay quỷ cũng được.”
“Ha ha, con nhỏ này bị dọa tới ngốc luôn rồi mà còn ma với chả quỷ? Ông đây chính là ma quỷ đây có biết không?”
Tên tóc vàng ở bên cạnh cười giễu.
“Tụi mày nhiều lắm cũng chỉ được coi là kẻ xấu, cái từ ma quỷ này e là tụi mày không gánh nổi!” Lúc này một giọng nói vang lên trên đầu đám người.
Thanh âm nói chuyện này chính là Tiêu Trần.
Tiêu Trần đang ở trên trời ngâm nga một khúc, vui vẻ bay về nhà. Bỗng nghe được tiếng kêu cứu mạng, vốn dĩ Tiêu Trần cũng chẳng có hứng thú quản chuyện phàm trần này, nhưng lại cảm thấy tiếng kêu cứu kia nghe có chút quen thuộc nên chạy tới xem sao.
Nhưng thấy cô gái bị túm tóc lôi đi kia,
cuối cùng Tiêu Trần cũng nhớ ra, đó chính là cô giáo dạy tiếng anh của mình.
Hồi ức lại một chút, nhưng dù sao cũng đã trôi qua cả vạn năm rồi, đối với ấn tượng về cô giáo này, hình như ngoại trừ vẻ ngoài cũng không tệ thì cũng không còn nhớ được gì nữa.
“Ai?”
Nghe thấy tiếng Tiêu Trần, tên tóc vàng rùng mình nhìn bốn phía xung quanh.
Mấy người còn lại cũng dừng lại động tác trên tay, không khỏi nhìn bốn phía xung quanh.
“Ài ài, ở trên này này, nhìn đi đâu vậy, chỉ số thông minh này thật đáng lo ngại!” Thấy mấy người nhìn tới nhìn lui, Tiêu Trần không nhịn được thở dài.
Người ngẳng đầu lên nhìn trước tiên là tên tóc vàng, hắn đứng bất động tại chỗ mất vài giây, say đó lập tức chạy như điên về phía trước.
“Yêu quái!”
Nghe thấy tiếng hét hoảng sợ của tên tóc vàng, mấy tên khác cũng ngẩng đầu lên nhìn lên phía trên, tất cả đều bị cảnh trượng trước mắt dọa cho đứng ngây ngốc tại chỗ.
Một bộ xương đang bay lơ lửng trên không trung, hắc khí bao phủ quanh thân, vô số đầu quỷ bất định trong đám hắc khí đen kịt kia, cảnh tượng này giống như ma vương giáng thế trong phim vậy.
“Chạy?”
Bộ khung xương lắc lắc hai hàm răng lên xuống bật ra chữ này.
Một đạo hắc khí giống như một con rắn nhỏ bắn về phía tên tóc vàng đang chạy trốn với tốc độ cực nhanh, hắc khí lập tức bắn xuyên vào đầu tên tóc vàng.
Giây tiếp theo tên tóc vàng giống như bị một bàn tay vô hình tóm lấy lôi về, tên tóc vàng lại chạy về chỗ cũ.
“Làm kẻ xấu á, cũng phải có lễ phép, bản đế đã cho mày đi hay chưa?”
Hai hàm răng của Tiêu Trần di chuyển lên xuống, nói xong liền dùng xương ngón tay tự gõ vào cái đầu sáng bóng của mình.
“A!”
Một tiếng hét thảm kinh thiên động địa phát ra từ miệng tên tóc vàng, tiếp sau đó tên tóc vàng điên cuồng dùng hai tay ôm đầu như bị điên vậy.
“Ngứa, ngứa”
Tên tóc vàng dùng tay cào vào da đầu mình, miệng mơ hồ la hét điều gì không rõ.
Cảnh tượng tiếp theo lập tức hoàn toàn xua tan ý định muốn chạy của mấy tên còn lại.
Tên tóc vàng dùng ngón tay cào thật sâu vào da đầu mình, sau đó hít hà một cái, toàn bộ da đầu liền bị lột ra, một cái hộp sọ trắng bóng cứ như vậy xuất hiện trước mặt đám người.
Tên tóc vàng không nhừng cào vào hộp sọ, miệng cũng không ngừng kêu ngứa, nhưng mà xương sọ cứng quá, ngón tay của tên tóc vàng đã cào dày đặc vào xương trắng nhưng cũng không để lại vết tích nào trên hộp sọ.
“Cứng quá à? Vậy thì đổi chỗ khác.” Tiêu Trần mang theo một tia trêu chọc nói.
Tiêu Trần vừa dứt lời, ngón tay dính đầy máu tươi của tên tóc vàng bỗng đổi mục tiêu, chộp thẳng vào bụng của mình.
Giống như là có thâm thù đại hận vậy, tên tóc vàng điên loạn cào vào bụng mình, chớp mắt da thịt ở bụng đã bị cào nát.
“Ngứa, ngứa.”
Miệng tên tóc vàng sùi bọt ra, say đó dùng sức nhét toàn bộ cả cánh tay vào vết thương trên bụng.
“Xoẹt.”
Khi tay của tên tóc vàng rút trở ra, thì dạ dày, bàng quang đều bị hắn tự móc hết ra ngoài.
Mùi tanh hôi lập tức tỏa ra trong không khí.
“Ầm.”
Tên tóc vàng ngã gục xuống, miệng còn mang theo một nụ cười nhàn nhạt.
“Cuối cùng cũng hết ngứa rồi.”
Nói xong câu này tên tóc vàng cũng không còn chút sinh khí.
“Ọe.”
Tất cả mọi người đều nôn ra, thậm chí ngay cả Tần Uyển Thanh vừa nãy còn vô cùng tuyệt vọng cũng không ngoại lệ.
Mãi cho đến lúc miệng cảm thấy đắng ngắt thì Vương Báo mới cảm thấy khá hơn một chút.
Nhìn bộ xương lơ lửng trên đầu, thịch một tiếng liền quỳ sụp xuống.
“Đại tiên tha mạng, đại tiên tha mạng.”
Vương Báo không ngừng dập đầu, với tình hình hiện tại thì còn cần thể diện gì nữa, xem bộ dáng lúc chết của tên tóc vàng, vẻ mặt đầy thỏa mãn, ai không biết lại còn tưởng rằng là tên gia hỏa nhà nào đang ngủ mơ xuân mộng nữa ấy chứ.
Vương Báo không muốn chết đi một cách không rõ ràng như vậy, nhà hắn có rất nhiều tiền, còn có rất nhiều thứ chưa được hưởng thụ.
Có lẽ bản thân hắn cũng chưa từng nghĩ qua, lúc hắn giết hại những người vô tội này, chết đối với hắn mà nói có lẽ cũng chỉ là một chữ mà thôi.
Chương 7: Dù sao bản đế cũng chẳng phải ma quỷ gì
Nhưng khi cái chết thực sự ập tới hắn mới biết đó là một cảm giác đáng sợ như thế nào.
“Đại tiên? Mày đang vũ nhục bản đế?”
Hai hàm răng của Tiêu Trần lại bắt đầu di chuyển lên xuống, tiếp theo tay phải nâng lên nhẹ nhàng búng nhẹ một cái trong không trung.
Nghe thấy tiếng búng tay giòn tan này, Vương Báo lạnh run cả người, liên tục dập đầu xuống đất.
“Thực xin lỗi, ma vương đại nhân, xin lỗi, ma vương đại nhân.”
Máu tươi không ngừng chảy ra theo từng cái dập đầu của Vương Báo, nếu như lúc bái phật mà được thành tâm như vậy, có lẽ nói không chừng Phật tổ sẽ thực sự hiển linh.
Nhưng Tiêu Trần cũng chẳng phải là Phật tổ.
Tiêu Trần lại thở dài, cảm thấy đúng thật là gỗ mục không đục được tượng, bản thân rõ ràng đã luôn nói bản đế rồi, lại vẫn còn gọi ma vương?
“Ma cái thằng cha mày.”
Tiếp theo Vương Báo nhìn thấy chuyện đáng sợ nhất trên đời này, thân thể của chính mình đã bắt đầu biến đổi rồi.
Bắt đầu từ chân máu thịt dần biến mất, chỉ để lại chi chít xương trắng.
Trên đời này còn có chuyện gì khủng bố đáng sợ hơn việc nhìn chính bản thân mình biến thành một đống xương trắng chứ.
Vương Báo há to miệng, trân trân nhìn Tiêu Trần, đến ngay cả câu xin tha mạng cuối cùng cũng không nói được hết, cứ như vậy mà biến thành một khung xương.
“Rầm rầm.”
Xương trắng nằm la liệt trên mặt đất.
Nhìn thấy đồng bọn vữa nãy còn cười cười nói nói, chớp mắt cái một người thì mổ bụng, một người thì biến thành một đống xương trắng, Hoàng thiếu và thiếu niên gầy gò thậm chí đã quên luôn cả sợ hãi.
Mùi thối bốc ra từ đũng quần hai người, cả hai tên đều đã bị dọa tới xón đái ra quần.
Bọn chúng không dám hé răng, thậm chí cũng không dám quỳ, ai mà biết cái tên ma quỷ xưng hô thế nào cũng không đúng kia sẽ xử lý mình như thế nào.
Tiêu Trần nhìn nhìn đũng quần hai người, đầu lâu sáng bóng lắc lắc.
“Tố chất tâm lý kém như vậy, sao có thể đủ tư cách làm lưu manh, ài, đám thanh niên trẻ tuổi bây giờ thật đúng là không thực tế.”
Tiêu Trần mang giọng điệu chỉ hận rèn sắt không thành thép nói.
Thiếu niên gầy gò dường như bị lời nói của Tiêu Trần làm cho thức tỉnh, từ sợ hãi hồi phục lại tinh thần.
“Đừng tới đây, còn tới đây thì tao đánh chết cô ta.”
Thiếu niên gầy gò không biết lấy từ đâu ra một cây súng, nhắm vào Tần Uyển Thanh đã nôn tới không còn sức lực đang ngã nằm trên đất.
“Mày, mày hẳn là tới cứu cô ta, mày tha cho tao, tao sẽ đi tự thú.” Thiếu niên gầy gò toàn thân run rẩy, khàn khàn lên tiếng.
Tần Uyển Thanh bị khẩu súng đen ngòm chĩa vào, nhưng cô lại không có cảm giác sợ hãi, cô thậm chí còn có một chút muốn cười.
“Tên nhóc mày cũng thật có tiền đồ đấy, nào đến theo tao học xào rau đi! ’ Tiêu Trần trêu chọc.
“Tha cho tao, tha cho tao.”
Nghe thấy Tiêu Trần trêu chọc, thiếu niên gầy gò bắt đầu không ngừng lặp lại mấy từ này.
“Như vậy đi, dù sao thì bản đế cũng chẳng phải ma quỷ gì, mày và nó chỉ một người được sống, con đường của kẻ xấu còn dài, cũng không thể thiếu những kẻ cầm đầu như tụi mày được.”
Ngón tay xương xẩu của Tiêu Trần chỉ vào Hoàng thiếu vẫn còn đang sững sờ nói.
Thiếu niên gầy gò nháy mắt đã hiểu được ý tứ của Tiêu Trần, trong số hai người bọn họ chỉ có một người có thể sống tiếp.
Không một chút do dự nào, thiếu niên gầy gò đưa súng ngắm chuẩn Hoàng thiếu.
Hoàng thiếu đã lấy được lại tinh thần nhìn họng súng đen ngòm, chậm rãi lùi về phía sau, miệng hét lên cuồng loạn: “Long thiếu mày làm gì vậy, mày không thể giết tao, mày có giết tao thì tên ma quỷ kia cũng sẽ không tha cho mày.”
Long thiếu căn bản là không hề lay động, giây tiếp theo liền muốn bóp cò.
Chỉ là Long thiếu phát hiện, bất luận là làm thế nào ngón tay cũng không bóp vào cò súng được.
Tiếng của Tiêu Trần lại lần nữa truyền đến: “Làm việc thì phải công bằng mà, dù sao bản đế cũng chẳng phải là ma quỷ gì.”
Long thiếu ngây ngốc nhìn khẩu súng trong tay.
Mà Hoàng thiếu sau khi nghe được những lời Tiêu Trần nói, trong ánh mắt lộ ra một tia hung ác, điên cuồng xông thẳng về phía Long thiếu còn đang ngẩn người.
“Đoàng.”
Thanh âm cực lớn vang lên trong sơn cốc, Hoàng thiếu nhìn nhìn lỗ thủng trước ngực mình, ngẩng đầu muốn nhìn tên ma quỷ ở trên trời kia, muốn hỏi hắn tại sao nói lời lại không giữ lời.
Nhưng mà hắn cũng không còn cơ hội nữa rồi.
“Đoàng, đoàng”, tiếng súng liên tiếp bang lên, Hoàng thiếu bị bắn thành tổ ong rồi.
“Ừm, không tệ, tên nhóc mày thật có tiền đồ, mày có thể đi rồi.”
Long thiếu có chút không dám tin vào tai mình, tên ma quỷ kia lại chịu thả mình rời đi.
Sau khi Long thiếu xác định không có nghe nhầm, co giò bắt đầu chạy thục mạng về phía đường lớn.
Lúc này Long thiếu thậm chí đang nghĩ, sau khi trở về nhất định sẽ làm một người tốt, làm một người có ích cho xã hội.
Nhưng mà chạy chạy một lát thì đâm đầu xuống đất, vĩnh viễn cũng không bao giờ ngẩng lên được nữa.