Virtus's Reader
Đại Đế Chui Ra Từ Trong Mộ

Chương 8: CHƯƠNG 8: DÙ SAO BẢN ĐẾ CŨNG CHẲNG PHẢI MA QUỶ GÌ (2)

Tiêu Trần có chút bất mãn nói: “Bảo mày đi, mày lại chạy, xem thường tao sao? ’

Hiện trường vừa rồi còn vô cùng huyên náo, bây giờ chỉ còn lại Tiêu Trần và Tần Uyển Thanh.

Tần Uyển Thanh nhìn bộ xương đang bay lơ lửng trên không trung nói cảm ơn, sau đó từ từ nhắm mắt lại.

Nhìn thấy đám lưu manh đó đều đã chết, cô bây giờ đã có thể tiếp nhận cái chết rồi.

Tiêu Trần ái ngại gãi gãi đầu, nhìn dáng vẻ đang chờ chết của Tần Uyển Thanh, nói: “Thần kinh, bản đế cũng chẳng phải ma quỷ gì.”

Tiêu Trần loạng choạng rời khỏi núi Phượng Hoàng.

Nhìn thế giới đầy màu sắc rực rỡ này, Tiêu Trần có một cảm giác thảng thốt như đã cách mấy đời.

Mới ở nơi này có hai ba ngày, mà bản thân đã ở đại thế giới kia tới vạn năm

Tiêu Trần nhìn cánh tay không có máu thịt của mình, ngẫm nghĩ nếu cứ như thế này mà trở về, đoán rằng tốt xấu gì cũng sẽ dọa sợ người nhà một phen.

Hiện tại muốn tái sinh huyết nhục thì chắc chắn là không thể làm được, hơn nữa chuyện tái sinh huyết nhục cũng phải tính toán hẳn hoi, dù sao thì một cơ thể tốt cũng là cơ sở để thăng lên đỉnh phong, sau này nhất định phải tìm ít thiên tài địa bảo tốt làm cơ sở vững chắc cho mình.

“Vậy thì dùng thuật che mắt đi, nếu như không phải là kẻ thiên sinh dị đồng hoặc là tu sĩ cường đại thì cũng không thể nhìn ra được.”

Sau khi suy nghĩ một chút Tiêu Trần đã tìm ra được giải pháp, tay phải ở không trung nhẹ nhàng vung lên, hắc khí xung quanh cơ thể ở bên người bắt đầu vặn vẹo, qua mấy nhịp thở sau đã sinh ra một thiếu niên ngây ngô.

Tiêu Trần tìm một nơi có gương soi, nhìn tướng mạo mình trong gương.

Mắt phượng mày ngài, môi đỏ răng trắng, đúng là một thiếu niên đẹp trai.

Tiêu Trần hài lòng gật gật đầu, mặc dù nhìn bộ dáng có hơi thành thật ngây ngốc một chút, nhưng dù sao đây cũng là thân thể xa cách vạn năm của chính mình.

Vốn dĩ muốn gọi một chiếc xe, nhưng lại phát hiện trong túi không có tiền, điện thoại cũng không thấy đâu nữa.

Không có cách nào khác Tiêu Trần đành đạp gió chạy về nhà mình ở trung tâm thành phố.

“Thế nào bảo bối, xe này của anh cũng không tệ chứ.” Một tên phú nhị đại đang lái xe thể thao khoe mẽ với bạn gái.

“Vù.”

Một trận cuồng phong thổi qua, tên phú nhị đại há to miệng, có chút không thể tin được dụi dụi hai mắt của mình.

“Bảo bối em thấy xe của anh cũng chẳng ra sao cả, còn không chạy nhanh bằng hai chân của người ta.”

Trung tâm thành phố, trước một biệt thự hào hoa.

“Phành, phành, phành.”

Tiêu Trần dùng sức đạp vài cái lên cửa, nhưng lại không có một chút phản ứng nào.

Bả vai Tiêu Trần lắc lắc, một tia hắc khí rời khỏi thân thể, chui vào phòng thông qua khe cửa.

“Không có người?”

Nhận được tin tức mà tử khí truyền tới, Tiêu Trần nhíu nhíu mày.

“Oành.”

Tiêu Trần một cước đá văng hai cánh cửa bay ra ngoài, đi vào phòng, nhìn những đồ vật quen thuộc bài trí trong nhà, Tiêu Trần có chút cảm khái.

Sau khi cẩn thận kiểm tra, phát hiện trong nhà cũng không có dấu vết đánh nhau, hơn nữa đồ đạc mà người nhà hay dùng thường ngày cũng không thấy đâu nữa.

Tiêu Trần nhẹ nhàng thở ra một hơi, xem ra cha mẹ rời đi mặc dù có chút vội vàng, nhưng chắc không phải là bị người khác bắt đi.

Việc cha mẹ rời đi có thể liên quan đến chuyện của mình, vậy thì người nhà đã biết được tin mình bị sát hại hay chưa?

Tiêu Trần nhớ tới mẹ, người phụ nữ dịu dàng như nước đó, có chút không dám tưởng tượng mẹ nếu như biết được mình đã chết thì làm sao có thể sống tiếp được.

Còn cả em gái nữa, một đứa tĩnh lặng hướng nội chẳng có bạn bè gì cả ngày cứ bám lấy mình giống như một cái đuôi, đến ngay cả phòng ngủ cũng phải chuyển đến sát vách phòng mình.

Cha, một người đàn ông ăn nói thận trọng nhưng thực ra nội tâm lại rất lãng mạn, một người từng cầm quân, từng giết người như ông liệu có thể nào làm ra một chút chuyện mất đi lý trí không.

Tiêu Trần nhớ lại gióng nói nụ cười của người nhà, trên mặt lại âm trầm u ám như trời sắp mưa.

“Để tao tra ra được kẻ nào giở trò quỷ sau lưng, tao nhất định sẽ cho chúng mày biết thế nào là ma quỷ thực sự.”

Nhấc điện thoại cố dịnh ở nhà lên, bấm số điện thoại của mẹ.

Đầu kia điện thoại truyền tới những tiếng tút tút khiến Tiêu Trần càng thêm bực bội.

Tiêu Trần tìm đượcmột chút tóc của người nhà, làm ra ba lá mệnh bài.

Nhìn ba tờ giấy được vẽ đầy những phù chú quỷ dị, hòn đá đè nặng trong lòng Tiêu Trần cũng rơi xuống.

Mệnh bài là thứ rất bình thường ở phương đại thế giới kia, chủ yếu là do các trưởng bối sư môn làm cho các hậu bối xuất môn ở ngoài, dùng để xác nhận sự an toàn của vãn bối.

Mệnh bài bình thường đều là dùng miếng ngọc để làm, mệnh bài cao thâm một chút thậm chí còn có thể thế mạng cho chủ nhân mệnh bài một lần, đương nhiên là miếng ngọc như vậy hẳn là cũng chẳng tìm thấy trên địa cầu.

Chương 9: Về nhà

Hiện tại điều kiện có hạn, Tiêu Trần chỉ có thể lấy giấy dùng tạm một chút, nhìn mệnh bài đã được làm xong, tảng đá nặng đè trong lòng Tiêu Trần cũng rơi xuống.

Ít nhất hiện tại người nhà vẫn bình an.

Lúc này, trên một cây đại thụ cách biệt thự không xa, một người mặc áo đen đang nhìn biệt thự đèn đuốc sáng ngời, vẻ mặt mang theo bộ dáng như thấy quỷ.

“Hoa mắt rồi hay sao? Không thể nào chứ, chính là cái tên nhãi đã bị chúng ta giết chết.”

“Chẳng lẽ tên nhãi đó còn có anh em sinh đôi?”

Người mặc áo đen lẩm bẩm nói, móc điện thoại ra chuẩn bị báo lại tình hình cho lão đại.

Vừa móc được điện thoại ra, người mặc áo đen đã cảm thấy bả vai bị ấn xuống, tiếp then bên tai vang lên tiếng của một thiếu niên.

“Anh em thì tao không có, em gái thì lại có một đứa, có muốn làm quen một chút không. Tao thấy vẫn là thôi đi, bộ dáng đáng khinh này của mày sẽ dọa tới em gái tao, đến lúc đó lại khiến tao phải tru di cửu tộc nhà mày thì thật quá không vui.”.

Nháy mắt toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, cảm giác run rẩy phát ra từ sâu thẳm trong linh hồn khiến hắn không dám có chút nhúc nhích nào.

Cảm nhận được bàn tay đè trên vai không có một chút nhiệt độ nào, người mặc áo đen cố nặn ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn.

“Người anh em, cậu là người đạo nào?”

Người này tất nhiên chính là Tiêu Trần, vừa nãy lúc vừa đến bên ngoài biệt thự đã phát hiện ở đây nấp một người, tu luyện Minh đạo mẫn cảm nhất là đối với sự sống hoặc là những thứ có sinh mệnh, bởi vậy nên mặc dù hiện tại vẫn chưa tu luyện được thần thức nhưng cũng có thể cảm nhận được sinh khí trong phạm vi mấy trăm mét xung quanh.

“Người anh em? Mày chiếm tiện nghi của tao.” Tiêu Trần cười lạnh nói.

Mặc dù giọng điệu của Tiêu Trần mang theo ba phần trêu chọc nhưng người mặc áo đen có thể cảm nhận được giọng điệu đó không hề có một chút cảm tìnhnào mà mang theo hơi thở của cái chết.

Người áo đen thậm chí còn chưa kịp sinh ra một ý niệm phản kháng, mồ hôi đã chảy vào trong mắt, đến nỗi hai mắt cay xè, nhưng cũng không dám có chút dị động.

“Người anh em, cậu muốn biết cái gì, tôi nhất định sẽ nói tường tận, hơn nữa tôicũng chỉ là một tay sai nhỏ, cậu có thể tha cho tôi một con đường sống không.”

Người mặc áo đen cũng coi như là bình tĩnh, người bình thường nếu như buổi tối bị một bàn tay không có nhiệt độ, giống như là đôi tay của người chết đè vào vai thì chắc là đã sớm bị dọa cho hôn mê rồi.

“Người anh em? Bao nhiêu năm qua kẻ hết lần này tới lần khác dám chiếm tiện nghi của bản đế như mày cũng chỉ có một mình mày mà thôi, dựa vào phần dũng khí này của mày, mày có thể đi chết rồi.”

Tiêu Trần vốn đã không có dự định tha cho tên mặc áo đen, trêu chọc hai câu chẳng qua cũng chỉ là thói quen khó bỏ của bản thân mà thôi.

“Đừng mà.”

Tên mặc áo đen còn chưa nói dứt lời đã cảm thấy ngực bên trái trống rỗng, tiếp theo hắn liền nhìn thấy trái tim đang đập của mình.

Cho đến lúc chết hắn vẫn không hiểu, có thủ đoạn nào lại có thể cách lồng ngực móc được trái tim của một người ra mà không làm thủng da thịt.

Tiêu Trần ném quả tim vẫn còn đang đập trên tay đi, vẻ mặt ghét bỏ.

“Mạch máu này của mày đã hơi xơ vữa rồi, nói không chừng ngày nào đó lại bất ngờ đình công, bây giờ chết rồi cũng tốt, sau này tránh dọa cho người khác phải sợ.”

Tiêu Trần đặt tay lên đầu thi thể của tên áo đen, chuẩn bị sưu hồn.

Loại thuật sưu hồn này, chính đạo tà đạo đều biết, cũng coi như là một cách để đạt được tin tức nhanh nhất.

Mức độ tổn hại của sưu hồn thuật đối với linh hồn dường như là có tính hủy diệt, nhẹ một chút thì trở nên si ngốc ngây ngô, nặng thì chính là thần hồn câu diệt.

Vốn dĩ ban đầu Tiêu Trần đã định trực tiếp sưu hồn, dù sao thì đấu trí với con người Tiêu Trần cũng tự nhận là không bằng, đấu dũng mới là sở trường của hắn.

Quả nhiên đúng như tên áo đen nói, hắn cũng chỉ là một tên sai vặt, ngoại trừ tham gia vào việc giết Tiêu Trần, những chuyện khác hắn cũng không biết gì hết.

Mặt khác duy nhất có một tin tức có chút hữu dụng chính là đại ca của hắn, một kẻ được mọi người gọi là Tang Ca.

Mà chuyện giết Tiêu Trần cũng là do tên Tang Ca này sắp xếp.

“Tang Ca, cái tên nghe đã như muốn chết vậy.” Tiêu Trần cười lạnh nhìn về phía xa.

Thành phố Minh Hải không hổ là một tòa đại đô quốc tế hóa, thành phố Minh Hải về đêm còn sôi động náo nhiệt hơn cả ban ngày.

Dưới đèn đường một cái bóng bị kéo ra rất dài, với sự phụ họa của những trai thanh gái lịch xung quanh, bóng dáng Tiêu Trần nhìn qua có chút cô độc.

Tiêu Trần ngẩng đầu nhìn nhìn cái tên quán bar An Nghĩa, khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh.

Chương 10: Minh trùng

Tiêu Trần tới đây là để tìm kẻ tên là Tang Ca kia. Trong ký ức của tên mặc áo đen quán bar An Nghĩa chính là đại bản doanh của bọn chúng.

Tiêu Trần nhún vai một cái, một con bọ đen to bằng cỡ ngón tay cái bò ra từ người hắn rơi xuống đất.

Con trùng nhỏ đó bộ dạng quái dị có chút giống với bọ hung, nó có sáu chân, điểm đáng chú ý nhất là cặp cánh lớn của nó, tản mát ra từng tia hàn quang.

Con trùng nhỏ tung cánh lớn, kêu xèo xèo hai tiếng.

“Minh trùng.”

Tiêu Trần khẽ kêu lên một tiếng, tiếp theo con Minh trùng đầu tiên rơi xuống là con thứ hai, thứ ba.

Đến cuối cùng Minh trùng trên người Tiêu Trần rơi xuống giống như thủy triều màu đen vậy, chớp mắt đã phủ kín mắt đất xung quanh.

Tiêu Trần tùy tiện cầm một con lên nhìn nhìn, có chút thất vọng lắc lắc đầu.

Minh trùng là đặc sản của Minh bộ, mặc dù cũng không có sức chiến đấu gì nhưng đối với một số người có tu vi thấp mà nói, những con trùng này lại khủng bố giống như ác mộng vậy.

Hơn nữa Minh trùng thắng ở cái số lượng rất nhiều, từng có tu sĩ Minh bộ chỉ dựa vào sức của một người mà khống chế người của cả một quốc gia.

Minh trùng có thể xâm nhập vào làn da của người ta mà không bị phát hiện, sau đó vô thanh vô thức ẩn náu, chỉ đợi chủ nhân của Minh trùng hạ lệnh một cái liền có thể dồn người ta vào chỗ chết.

Hiện tại số Minh trùng này đều là do Tiêu Trần dùng tử khí huyễn hóa tạo thành, hắn bây giờ vẫn chưa có năng lực mở cửa U Minh triệu hồi Minh trùng chân chính.

Tiêu Trần ngẫm nghĩ, nhữn Minh trùng này mặc dù năng lực không so sánh được với Minh trùng chin chính, nhưng dùng để đối phó với người bình thường thì chăc chắn là không có vấn đề gì.

Tiêu Trần khẽ búng một cái, Minh trùng giống như thủy triều màu đen bò về phía quán bar An Nghĩa.

Đêm tối trở thành yểm hộ tốt nhất của Minh trùng, hơn nữa Minh trùng vốn cũng rất giỏi che dấu hành tung.

Bên trong quán bar An Nghĩa, trai thanh nữ tú lắc lư cơ thể theo tiếng nhạc ồn ào huyên náo tạo nên một cảnh tượng quần ma loạn vũ.

Một đạo nước lũ màu đen tiếp cận với tốc độ cực nhanh, không hề có ai phát giác ra, tất cả mọi người đều đang đắm chìm trong không gian của riêng mình.

Dòng lũ màu đen chia thành vô số những chi nhỏ phóng vào tất cả những người ở trong quán bar, chỉ trong vài nhịp thở trong cơ thể mỗi người đều đã mang theo một con Minh trùng, không có một ai may mắn thoát khỏi.

Tiêu Trần chậm dãi đi về phía cửa sau quán bar An Nghĩa.

Cửa sau quán bar An Nghĩa có hai người mặc đồ try Trang đang nhàn nhã đứng nói chuyện phiếm.

“Quạ Đen đã nghe qua chưa, nghe nói gần đây Tang Ca hình như là bắt quen được với một đại nhân vật ghê gớm lắm.”

“Nhân vật lớn? Ở thành phố này ngoại trừ Lưu Lão Bát ra thì Tang Ca là lớn nhất, đại ca của chúng ta ngày nào cũng đánh nhau sống chết với Lưu Lão Bát, mày đang đùa tao hay sao?”

“Thật mà, nghe người ta nói hình như là từ bên Yến Kinh tới.”

Tiêu Trần đi đến trước mặt hai kẻ đang nhàn nhãn nói chuyện kia, nhíu nhíu mày nói: “Hai người ai dẫn tôi đi gặp Tiểu Tang?”

“Tiểu Tang?”

Kẻ bị gọi là Quạ Đen kia sững người, lập tức phản ứng lại, bàn tay tát vào đầu Tiêu Trần quát: “Nhãi con, lông còn chưa mọc đủ mà lại dám tới đây gây chuyện.”

Tiểu Trần nhếch nhếch khóe miệng: “Bây giờ mấy tên lưu manh đều không có tố chất như vậy hay sao? Thời đại đúng là đang tụt hậu mà!”

Bàn tay giống như cái quạt của Quạ Đen đột nhiên dừng lại, cứ như vậy bất động ở trên không trung không nhúc nhích.

Tên còn lại thấy đồng bọn hành vi quái dị liền đưa tay ra kéo kéo Quạ Đen: “Quạ Đen mày làm gì thế? Thế nào mà lại bị một tên nhóc dọa sợ rồi?”

“Rầm.”

Thân thể của Quạ Đen thẳng tắp đổ xuống, tiếp theo một con trùng nhỏ màu đen phá vỡ da đầu của Quạ Đen chui ra.

Trong cái lỗ nhỏ màu đen trên đầu Quạ Đen, hỗn hợp óc cùng máu tươi ùng ục chảy ra ngoài.

“Tiểu tử mày đã làm cái gì.” Tên còn lại nhìn bộ dạng thê thảm của quạ đen hít vào một ngụm khí lạnh, nhưng cuộc sống quanh năm lưỡi dao nhuốm máu giúp cho hắn nhanh chóng phản ứng lại.

Tiêu Trần nhìn nhìn chỉ vào họng súng đen ngòm, cười giễu cợt nói: ‘Ở chỗ tao, mỗi người hẳn là đều có cơ hội làm lại một lần.”

“Dẫn tao đi gặp lão đại của tụi mày. ’ Tiêu Trần tiếp tục nói.

“Pằng!”

Hỏa xà mang theo mùi thuốc súng gay mũi bắn ra.

“Đi chết đi.”

Tên mặc tây trang nhe răng cười bóp cò súng, nhưng chỉ một giây sau đó nụ cười của hắn đã cứng đờ trên mặt.

Tên mặc tây trang nhìn thấy hình ảnh thần kỳ nhất trên đời này, đương nhiên khả năng cũng là lần cuối cùng.

Viên đạn bắn ra ngay ngắn dừng lại cách phía trước người Tiêu Trần khoảng một mét cứ như là bị một bức tường vô hình nào đó ngăn trở vậy.

Chương 11: Minh trùng (2)

“A, tên quái vật này.” Tên mặc đồ tây trang có lẽ lúc này mới hiểu bản thân đã gặp phải thứ gì.

“Pằng, pằng, pằng.”

Sau khi bắn ra viên đạn cuối cùng, toàn thân tên mặc tây trang đã ướt đẫm mồ hôi, cả người giống như vừa mới từ dưới nước ngoi lên vậy.

“Đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi lập tức dẫn anh đi gặp Tang Ca.”

Tên mặc tây trang chân đã mềm nhũn, thịch một tiếng liền quỳ sụp xuống đất.

Tiêu Trần vỗ vỗ trán bất đắc dĩ nói: “Ài, cho mày cơ hội mày lại không biết quý trọng.”

Nói xong liền sải bước đi vào trong quán bar, mà ngay tại lúc Tiêu Trần sải bước đi, đầu của tên mặc tây trang nổ tung giống như quả dưa hấu vậy, trắng trắng đỏ đỏ rải trên mặt đất, nhìn thấy ghê người.

Một đạo hắc khí chui ra từ cái đầu đã nát bấy, trở lại trong cơ thể Tiêu Trần.

m nhạc chấn thiên động địa trong quán bar khiến cho Tiêu Trần có chút đau đầu.

Tiêu Trần nhíu nhíu mày giơ tay phải lên, ngón giữa và ngón cái chầm chậm chụm lại một chỗ.

“Phành.”

Một tiếng búng tay thanh thúy vang lên giữa vô số âm thanh vô cùng náo động ở quán bar, tiếng búng tay này giống như lưỡi dao sắc bén xuyên qua giấy mỏng vậy, chớp mắt xuyên qua tiếng nhạc đinh tai nhức óc.

Sau khi tất cả mọi người trong quán bar đều nghe thấy tiếng búng tay, không hẹn mà đồng loạt cùng ngã xuống sàn đất, âm nhạc cũng theo đó mà dừng lại.

Nhìn những người ngã trên sàn đất, Tiêu Trần nhíu nhíu mày nói: “Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.”

Tiếp sau những người ngã trên sàn đất, từ trong cơ thể một cỗ hắc khí như có như không phiêu tán bay ra, tụ lại không tan.

Tiêu Trần phất phất tay, hắc khí kia nhanh chóng tụ lại, chui vào trong thân thể.

Tiêu Trần cũng không có ham thích lạm sát, đám người đang nằm trên mặt đất kia cũng chỉ là bị hôn mê mà thôi.

“Rầm rầm.”

m thanh xuống lầu liên tiếp vang lên, vài bóng người đã xuất hiện ở đầu cầu thang.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Tên cầm đầu trên mặt mang theo một vết sẹo bình tĩnh hỏi.

Không có ai trả lời hắn. Quán bar vốn ồn ào náo động nay lại an tĩnh một cách quỷ dị.

Tên mặt sẹo giơ tay đè áp trên hư không, ý bảo những người ở phía sau chú ý.

Lấy từ trong người ra một khẩu súng, thật cẩn thận tiến đến lối vào đại sảnh.

Bỗng nhiên đồng tử của tên mặt sẹo đột nhiên co rút lại, trái tim nhảy dựng lên giống như đang đánh trống vậy.

Trong đại sảnh những người vốn nên đang cuồng hoan lại đều đã nằm dưới đất, sống chết không rõ.

Một người trẻ tuổi nhìn như vô hại với cả người lẫn vật đang đứng ở giữa, tựa như đế vương đang nhận cúng tế vậy.

Tên mặt sẹo nuốt nuốt nước miếng, thanh âm có chút run run hỏi: “Huynh đệ, là người của đường nào?”

Sau khi Tiêu Trần thu hồi lại tử khí tản ra, liền nghe được câu nói của tên mặt sẹo.

Tiêu Trần nhe răng nghiến lợi ngẩng đầu lên nhìn Mặt sẹo, trong lòng có chút buồn bực, bây giờ súng lại trở thành đồ dùng hàng ngày hay sao, thế nào mà ai cũng có một cây.

Mặt sẹo thấy Tiêu Trần căn bản không có ý quan tâm đến mình, mí mắt không tự chủ được nháy nháy vài cái.

Cái này hắn là lần đầu tiên thấy ở thạch đầu nhai này lại gặp một người dám không chừa mặt mũi cho Mặt sẹo hắn.

Nhưng mà cảnh tượng trước mắt thực tế là cũng quá quỷ dị, Mặt sẹo áp chế cơn giận, trầm giọng hỏi lại lần nữa: “Huynh đệ, là người của bang phái nào?”

“Huynh đệ?” Tiêu Trần nhếch nhếch khóe miệng.

“Tên hói, cho mày thêm một cơ hội nữa sắp xếp lại lời nói.”

Nghe thấy hai tiếng tên hói này, Mặt sẹo đột nhiên nghiêng lệch cổ về một bên, huyết quản trên cổ nổi lên, cả khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng lên.

Đám tiểu đệ phía sau mặt sẹo trông thấy dáng vẻ như vậy của hắn đều không hẹn mà cùng lùi về phía sau mấy bước.

Phải biết rằng Mặt sẹo kị nhất là việc người khác lấy chuyện hắn bị hói đầu ra nói, cái đầu trọc của hắn không phải là do cắt trọc, mà là bởi một chứng bệnh lạ mà hắn mắc phải hồi nhỏ.

Bệnh này khiến hắn toàn thân đều không có một sợi lông nào, vì chuyện này mà từ nhỏ hắn đã phải chịu kỳ thị xa lánh, điều này cũng khiến hắn có tính cách biến thái như vậy.

Mặt sẹo mặt đỏ như tôm luộc, hai mắt đỏ rực, thở hổn hển quát Tiêu Trần: “Thằng nhãi con, lão tử giết chết mày.”

Nói xong liền trực tiếp ném khẩu súng trong tay đi, xông thẳng về phía Tiêu Trần.

Mọi người đều biết tên tiểu tử kia phen này xong đời rồi, Mặt sẹo ca một khi đã phát hỏa lên, chuyện thích làm nhất chính là hành hạ cho tới chết.

Tiêu Trần có chút mờ mịt nhìn nắm đấm cách mình càng ngày càng gần kia, tính tình những người hiện tại này đều nóng nảy như vậy hay sao?

Đám tiểu đệ phía sau Mặt sẹo mặt tràn đầy hung phấn đón xem một màn này, dù sao thì từ lúc Mặt sẹo ca thành danh tới nay thì trường hợp như thế này hầu như đã không còn thấy nữa.

Chương 12: Tang Ca kể chuyện

“A, cái đệch.”

Kế tiếp tất cả mọi người đều há to miệng, nhìn một màn không thể tưởng tượng nổi diễn ra trước mắt.

“Tên đó đã làm cái gì? Tại sao chỉ mới xùy một tiếng mà đầu của Mặt sẹo ca lại đột nhiên đã nổ thành bỏng ngô rồi?”

“Yêu quái!”

Cuối cùng cũng có người phản ứng lại, hét to lên một tiếng rồi xoay người chạy.

Trong một phòng riêng trên lầu hai của quán bar An Nghĩa, một thanh niên trẻ tuổi để ngực trần tuổi tác khoảng hai lăm hai sáu tuổi đang há miệng lớn ăn cơm.

Tron người gã trẻ tuổi xăm đầy hình các loài động vật, có bay trên trời, có chạy dưới đất, sống động y như một cái vườn bách thú.

Bộ dáng gã trẻ tuổi cũng coi như là đẹp trai, chỉ là trên mặt mang theo một cỗ tử khí.

Trên bàn của hắn chỉ có hai món ăn, một bát thịt kho và một đĩa khoai tây sợi.

Mọi người đều biết đây là hai món mà Tang Ca thích ăn nhất, nhưng cũng chẳng có ai biết là vì sao.

Tang Ca một miếng thức ăn một miếng cơm ăn tới nỗi miệng dính đầy dầu mỡ, mà bên cạnh hắn còn có một người đang quỳ, là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp.

Cô gái mặc đồng phục của nhân viên phục vụ quán bar An Nghĩa, dáng người thướt tha, chỉ trang điểm nhẹ một chút lên khuôn mặt khả ái khiến cô trông càng them thanh thuần trong sáng.

“Lạc Tư Nhu, mày có biết vì sao tao lại thích ăn thịt kho không?” Tang Ca lau lau miệng rồi nhìn cô gái đang quỳ trên đất cười nói.

Cô gái được gọi là Lạc Tư Nhu gắng gượng đứng dậy vài lần, nhưng tay chân cô đều đã bị trói lại, vùng vẫy nặng nề ngã nhào ra đất.

Lạc Tư Nhu giật giật khóe miệng thâm tím, nhếch lên một nụ cười lạnh: “Trương An Nghĩa, muốn giết muốn lóc gì thì tùy mày, đừng có nói những chuyện ghê tởm với tao.”

Trương An Nghĩa cũng không nổi nóng, uống một ngụm nước rồi thoản mãn xoa xoa bụng: “Lúc còn nhỏ nhà nghèo tới nỗi ăn không đủ no, mỗi lần mẹ tao làm thịt kho đều để cho một mình tao ăn, bà ấy luôn gạt ta bà ấy đã ăn rồi, có một lần tao nhìn thấy mẹ tao lén chấm cơm với một chút nước thịt còn sót lại trong bát ăn, rồi khen thơm, lúc đó tao đã thề sau này tao lớn lên nhất định mỗi ngày đều sẽ để mẹ tao được ăn thịt kho.”

“Ha ha, đây chính là lý do mà mày phạm tội, chỉ vì một bữa thịt heo kho?” Lạc Tư Nhu đang nằm trên đất cười lạnh nói.

Trương An Nghĩa lau lau miệng, dường như không nghe thấy Lạc Tư Nhu đang chế giễu mà tiếp tục nói: “Bây giờ tao đã ăn được thịt heo kho rồi, nhưng mẹ tao lại không còn nữa, tao cảm thấy cái thế giới này thật quá bất công, một người phụ nữ tốt như vậy mà tại sao ông trời lại nhẫn tâm mang bà đi, bà ấy còn chưa được hưởng phúc ngày nào!”

“Mày cảm thấy thế giới này công bằng sao?” Trương An Nghĩa có chút thương cảm hỏi.

Nghe thấy câu hỏi này, vẻ mặt Lạc Tư Nhu đột nhiên trầm xuống, cô đương nhiên biết thế giới này bất công, thậm chí còn có chút tàn nhẫn.

Trương An Nghĩa đứng dậy cầm một con dao găm trên bàn lên: “Chuyện đã nghe xong rồi, cũng nên tiễn mày lên đường rồi, nhớ lấy kiếp sau đừng có mà làm cái nghề cảnh sát nguy hiểm như vậy nữa.”

Lạc Tư Nhu hít vào một hơi thật sâu, nhắm mắt lại chấp nhận số mệnh.

Lúc này ở cửa chính quán bar An Nghĩa, mười mấy xe cảnh sát đang đậu ở một bên, một cảnh sát đặc nhiệm được trang bị vũ trang từ trên xe bước xuống.

Trong quán bar An Nghĩa.

Tiêu Trần tóm được một tên tiểu đệ không kịp chạy thoát, cười tủm tỉm hỏi: “Lão đại của tụi mày ở đâu?”

Tiểu đệ bị dọa tới run cầm cập, nhưng vẫn rất có nghĩa khí lắc lắc đầu.

Tiêu Trần không kiên nhẫn vỗ vỗ trán: “Ài, được rồi, mỗi người đều nên có một cơ hội thứ hai, tao hỏi mày một lần nữa, lão đại của tụi mày ở đâu?”

Tiểu đệ nhìn nhìn lên phía trên cầu thang, những đồng bọn thường ngày ai cũng nghĩa khí tận trời đều sớm đã chạy mất tăm hơi rồi.

“Ở lầu trên, phòng Mẫu Đơn.”

Tiêu Trần hài lòng gật gật đầu đi lên trên lầu.

Tiểu đệ nhìn nhìn bóng long Tiêu Trần, hình bóng cái chết ở trong lòng cuối cùng cũng được vơi đi một chút, lau lau mồ hôi trên trán, thở hắt ra một hơi, trong lòng âm thầm thề trở về sẽ làm một người hẳn hoi tử tế.

Khi Tiêu Trần bước lên bậc thang thứ nhất, đầu của tên tiểu đệ phía sau liền nổ tung, máu me đầm đìa xung quanh.

Tiêu Trần quay đầu lại nhìn, nhếch môi để lộ ra hàm răng trắng bóng nói: “Lừa mày thôi.”

“Rầm, rầm, rầm”

Chính vào lúc Trương An Nghĩa chuẩn bị tận tay giải quyết cô gái này, cửa phòng đột nhiên bị đá văng ra.

Một tên tiểu đệ mồ hôi nhễ nhại chạy vào: “Tang Tang Ca, Mặt sẹo ca chết rồi.”

Trương An Nghĩa híp híp mắt, trong lòng không biết từ đâu xuất hiện một tia bất an.

“Chết rồi? Là ai làm?”

“Không biết, trông giống như một học sinh cấp ba.”

“Bốp.” Tên tiểu đệ tới báo tin kia bị Trương An Nghĩa một cước đá bay ra ngoài.

Chương 13: Cái đầu chó của mày đủ cứng không?

Học sinh cấp ba? Đùa cái gì chứ, Mặt sẹo là huynh đệ cùng hắn đánh mà giành lấy thiên hạ, mấy cân mấy lượng hắn là người rõ ràng nhất, đừng nói là một học sinh cấp ba, cho dù là mười đứa cũng không thể lại gần người Mặt sẹo được.

Trương An Nghĩa cầm dao găm híp híp mắt nhìn Lạc Tư Nhu đang ngã nằm dưới đất, cuối cùng quyết định vẫn chuẩn bị giải quyết cô gái này trước, dù sao thì cô gái này rút cuộc đã nắm được bao nhiêu chứng cứ hắn cũng không rõ, cô gái này cũng chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ.

“Yêu quái!”

“Ma quỷ, mày là ma quỷ.”

“Quái vật, quái vật đừng tới đây.”

Lúc này, bên ngoài lại náo nhiệt trở lại một cách lạ thường, những tiếng hét king hoàng nối tiếp nhau bang lên bên ngoài.

Những tiếng hét kinh hoàng này vang lên nhanh mà biến mất lại càng nhanh hơn, cả tầng hai quán bar An Nghĩa chớp mắt rơi vào một loại an tĩnh cực kỳ quỷ dị.

Không khí tĩnh mịch mang theo áp chế nặng nề, trái tim Trương An Nghĩa dao động kịch liệt.

“Thình thịch, thình thịch”

Trương An Nghĩa trong hoảng hốt tựa hồ như nghe được tiếng tim mình đang đập kịch liệt vậy.

Cái mũi của Trương An Nghĩa bỗng nhiên giật giật, một mùi tanh hôi nồng nặc xông thẳng lên não.

Trương An Nghĩa theo bản năng nhìn về phía cửa, chẳng có thứ gì, duy chỉ có mùi máu nồng đậm như thực chất là không ngừng gia tăng.

Bản chất kiêu hùng của Trương An Nghĩa lúc này lộ ra.

Trương An Nghĩa đè áp bất an trong lòng lại, đưa tay lấy từ dưới bàn ra một khẩu súng ngắn đã dấu kín từ lâu.

Một tay túm lấy tóc của Lạc Tư Nhu đang nằm trên đất, trực tiếp nhấc cô đứng dậy.

Lạc Tư Nhu bị đau hét thảm một tiếng.

Trương An Nghĩa kề họng súng vào đầu Lạc Tư Nhu, đẩy cô lên chắn ở phía trước hắn.

Trương An Nghĩa khống chế Lạc Tư Nhu đi về phía cửa.

Lúc này một giọng nói có chút non nớt nhàn nhạt vang lên ngoài cửa.

“Tiểu Tang à, mày muốn đi đâu?”

Đồng tử Trương An Nghĩa co lại, nhìn bóng dáng đột ngột xuất hiện ở phía cửa kia.

Trương An Nghĩa đương nhiên là biết người này, dù sao thì ba ngày trước bức ảnh chụp người này đã chết cũng được bày ra ở trước mặt hắn.

“Mày là ai?” Trương An Nghĩa có chút run run hỏi.

Tiêu Trần vẻ mặt sững sờ nhìn Trương An Nghĩa đang run lẩy bẩy nói: “Tao là ông ngoại của mày! Mày không nhận ra tao nữa à?”

“Mày là Tiêu Trần? Không thể nào, không thể nào.” Từ ngữ khí của Tiêu Trần Trương An Nghĩa có thể khẳng định, trước mắt hắn chính là thiếu niên đã chết cách đây ba ngày.

Tiêu Trần vỗ vỗ trán, có chút bất đắc dĩ nói: “Xem ra trí nhớ của mày cũng không tệ.”

Trương An Nghĩa nghe thấy Tiêu Trần thừa nhận thân phận, nhổ ra một ngụm nước miếng: “Mày không thể nào là Tiêu Trần được, Tiêu Trần đã chết rồi?”

Tiêu Trần nhíu nhíu mày: “Cho mày một cơ hội, nói xem là ai đã phái mày tới giết tao?”

Nghe Tiêu Trần nói, thân thể Trương An Nghĩa chẳng hiểu vì sao bỗng rùng mình một cái, nghĩ tới người đó, biết rõ nếu bây giờ bản thân bán đứng người đó, có thể sau này sẽ sống mà không bằng chết.

“Ha ha, muốn biết không? Vậy thì đi hỏi Diêm Vương đi.” Trương An Nghĩa nói xong liền cười dữ tợn, bóp cò khẩu súng trong tay.

“Cẩn thận.” Lạc Tư Nhu bị khống chế bắt làm con tin kinh hãi kêu lên.

Nhưng đã muộn rồi, khí lưu từ khẩu súng bắn ra nhắm thẳng về phía trán của Tiêu Trần.

Lạc Tư Nhu nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn thấy cảnh một thiếu niên bị bắn vỡ đầu mà chết.

Tiếng kêu thảm trong dự liệu lại không hề vang lên, Lạc Tư Nhu mở to mắt nhìn cảnh tượng mà cả đời này cũng không thể tưởng tượng được.

Cậu thiếu niên nhìn có vẻ như có chút gầy gò yếu đuối kia lại đang tủm tỉm cười nhìn Trương An Nghĩa, viên đạn ngay ngắn dừng lại trước mặt hắn giống như bị một bức tường vô hình ngăn lại vậy.

Tiêu Trần dùng ngón tay kẹp lấy viên đạn trước mặt mình, mang theo một chút trêu chọc nói: “Súng của mày là súng đồ chơi sao? Thế nào mà lại chẳng có một chút lực sát thương nào vậy?”

Trương An Nghĩa nhìn thấy một màn này, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, một tay túm lấy cổ của Lạc Tư Nhu, hung hăng dí súng vào thái dương của cô, dữ tợn nói: “Đừng qua đây, mày mà qua đây tao giết chết cô ta.”

Tiêu Trần có chút hoài nghi không biết não tên gia hỏa này chứa cái gì, sống chết của cô gái này thì có liên quan gì tới sống chết của Trương An Nghĩa mày?

“Không được động đậy, Trương An Nghĩa anh đã bị bao vây, bỏ vũ khí trong tay xuống.”

Lúc này một người trung niên mặc cảnh phục xuất hiện bên cạnh Tiêu Trần giương súng lên.

Sắc mặt người cảnh sát này rất khó coi, tái nhợt như mắc bệnh, hơn nữa trên trán đầy mồ hôi lạnh.

“Cảnh sát, ha ha, tới nhanh như vậy sao?”. Trong lòng Trương An Nghĩa lúc này hơi ổn định lại một chút.

Dù sao thì cảnh sát và cái tên Tiêu Trần quỷ dị kia cũng không giống nhau, bọn họ không thể không lo tới sự sống chết của Lạc Tư Nhu.

Chỉ khiến hắn cảm thấy có chút khác thường, là tại sao lại chỉ có một tên cảnh sát.

Chương 14: Cái đầu chó của mày đủ cứng không? (2)

Lúc này, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chin di chuyển rất nhỏ, tiếp theo vài bóng người mang súng trường tự động vọt vào trong phòng.

Không ngoại lệ là sắc mặt của bọn họ đều trắng bệch một cách đáng sợ, bước chân cũng có chút phập phù, giống như là đã bị kích thích mãnh liệt vậy.

Tiêu Trần vỗ vỗ trán, lúc này mới nhớ ra thế giới này còn tồn tại một loại nhân viên chấp pháp là cảnh sát, bản thân giết người như vậy sẽ bị bắn chết.

Ở đại thế giới kia lâu quá rồi, đã quen với cuộc sống kẻ mạnh chính là đạo lý rồi, đối với một số thứ của thế giới này đều đã quên gần hết.

Nhìn những cảnh sát khắp người trang bị vũ trang kia, Tiêu Trần lại có chút đau đầu.

Giết hết toàn bộ, hình như là không ổn lắm, nhưng mà bản thân xuất hiện ở nơi này thì phải giải thích thế nào?

Hơn nữa cô gái bị khống chế kia và cả Trương An Nghĩa đều đã nhìn thấy cảnh vừa nãy mình dùng tay không gắp đạn, lại liên hệ với những thi thể nổ tung đầu dưới đất ngoài kia, tên ngốc cũng đoán được là kiệt tác do mình làm ra.

Tiêu Trần còn đang ở đây suy nghĩ đối sách, lúc này một cảnh sát nói với người cảnh sát bước vào đầu tiên: “Sếp, làm thế nào bây giờ, Lạc đội còn ở trong tay hắn.”

Tiêu Trần trả lời then bản năng: “Bắn chết con tin, chấn nhiếp tội phạm.”

Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn tên gia hỏa mất não này, trong đó một cảnh sát tức giận nói: “Bắn chết con tin rồi thì chúng tôi cứu ai?”

Tiêu Trần vẻ mặt nghiêm túc nói: “Các người phải cứu không phải là con tin, mà là công chính, pháp trị, hài hòa.”

Cảnh sát: “…”

Trương an nghĩa: “…”

Lạc Tư Nhu: “…”

Trương An Nghĩa nhìn nhìn Tiêu Trần, thấy hắn không có thêm động tác dư thừa nào, trong lòng mới hơi yên tâm một chút.

Sau đó Trương An Nghĩa làm một chuyện khiến cho tất cả cảnh sát được mở rộng tầm mắt.

Trương An Nghĩa trực tiếp vứt súng xuống đất, hai tay giơ cao nói: “Tôi đầu hàng, tôi nguyện ý đi cùng các người.”

Lúc này lại có thêm vài cảnh sát tiến vào, nhìn thấy cảnh này không tự chủ được mà nói câu “Gặp quỷ.”

Trương An Nghĩa nổi danh là một kẻ liều mạng, làm người gian manh xảo quyệt, lúc này lại bó tay chịu trói giống như một đứa bé ngoan, điều này khiến trong lòng tất cả mọi người đều cảm thấy có chút không ngờ tới, tên khốn kiếp này có phải lại giở trò gì hay không.

Đợi đến khi hai cảnh sát tra còng vào tay Trương An Nghĩa, sự căng thẳng của mọi người mới được giảm bớt.

Hai người cảnh sát áp giải Trương An Nghĩa, đi qua bên cạnh Tiêu Trần.

Trương An Nghĩa nhướng mày khiêu khích, nghĩ bụng ở đây nhiều cảnh sát như vậy ngươi còn có thể làm gì được, đợi rời khỏi đây rồi lại thông báo cho vị đại nhân kia, ha ha.

Tiêu Trần nhìn bộ dáng kiêu ngạo của Trương An Nghĩa đột nhiên nghiêng cổ, xoẹt một tiếng cười lộ ra hàm răng trắng nhởn.

“Mỗi người đều nên có thêm một cơ hội, mày cũng không ngoại lệ, câu hỏi lúc nãy mày chuẩn bị trả lời tao chưa?”

Trương An nghĩa nhìn hàm răng trắng của Tiêu Trần, mí mắt kịch liệt nhảy dựng lên, bất an trong lòng nhanh chóng dâng lên.

“Mày, mày muốn làm gì, đây là xã hội pháp trị, mày đừng có làm loạn.” Trương An Nghĩa nuốt nuốt nước miếng áp chế nỗi bất an trong lòng.

“Vị tiên sinh này, mời anh theo chúng tôi về cục cảnh sát một chuyến để hợp tác điều tra.” Lúc này vị cảnh sát trung niên tới bên cạnh Tiêu Trần, giọng điệu nghiêm túc nói.

Một người nhìn như học sinh cấp ba xuất hiện ở chỗ này đã rất không bình thường rồi, hơn nữa càng quỷ dị hơn là Trương An Nghĩa thế mà lại sợ hãi thiếu niên này như vậy, điều này khiến trong lòng Vương Chính Quốc rất hoài nghi.

Tiêu Trần can bản là không để ý tới ý tứ của người cảnh sát này, hàm răng trắng lóa di chuyển lên xuống, nói với Trương An Nghĩa.

“Đầu chó của mày đủ cứng không?”

Tiêu Trần nhìn Trương An Nghĩa kiêu ngạo, lộ ra hàm răng trắng, cười đến cực kỳ vui vẻ.

“Mày sẽ nói cho tao biết.”

Tiêu Trần cười vô cùng vui vẻ, giống như một đứa trẻ nhận được món đồ chơi yêu thích vậy.

Chỉ là tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều cảm nhận được một cổ khí tức âm tà tràn ngập cả không gian theo tiếng cười của Tiêu Trần.

Hàn ý không tên nháy mắt bao quanh tất cả mọi người, một loại hàn ý lạnh từ trong xương cốt mà tán ra ngoài khiến cho tất cả mọi người đều không nhịn được rùng mình một cái.

Trương An Nghĩa, kẻ đứng đầu sóng ngọn gió lúc này là người cảm nhận rõ ràng nhất cỗ khí âm tà đó, cả người giống như rơi vào trong hầm băng vậy, máu huyết dường như đều đang chầm chậm dừng lưu thông lại.

“Mày, mày muốn làm gì, trước mặt bao nhiêu cảnh sát như vậy?”. Trương An Nghĩa lắp bắp run rẩy hỏi.

Tiêu Trần thu lại nụ cười, cỗ khí âm tà kia cũng theo đó mà tiêu tan, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng thở phào một hơi.

Chương 15: Người thân thuộc tao đều biết

Tiêu Trần ngoáy ngoáy lỗ tai, nghiêm trang nói: “Những người thân thuộc với tao đều biết, tao là một cậu bé khiêm tốn nhút nhát, tao từ nhỏ tới lớn đến phân cũng chẳng dám ăn thì khẳng định sẽ không làm ra những chuyện phạm pháp.”

Đám cảnh sát trong lòng âm thầm nói: “Tôi cũng không dám ăn.”

Trương An Nghĩa: “Mẹ nó, nói cứ như có mày dám vậy.”

Lạc Tư Nhu: “Não tên này chứa cái gì vậy.”

Trương An Nghĩa nhích lại gần người cảnh sát bên cạnh, Tiêu Trần nhìn thấy động tác này của Trương An Nghĩa chỉ nhíu nhíu mày, người thân thuộc với Tiêu Trần có lẽ cũng biết, Tiêu Trần đã có chút bực bội rồi.

Tiêu Trần ở “Hạo Nhiên Đại Thế Giới”, là một trong tứ đại thiên đế, nổi tiếng làm việc khiêu thoát, tính cách quái đản, một giây trước ngươi còn cùng hắn cười cười nói nói, không chừng giây tiếp theo hắn đã một chưởng vỗ nát đầu ngươi rồi.

Cho nên rất ít người có gan lớn dám kết bạn với Tiêu Trần chứ đừng nói đến là có người dám khiêu khích Tiêu Trần.

Tiêu Trần hiện tại cũng chẳng cần biết là ai đã giết mình, điều hắn muốn làm bây giờ là nỗ lực nâng cao tu vi, mở ra một quốc gia tử vong, sau đó đồ sát thế giới này, như vậy là tất cả mọi chuyện đều được giải quyết một cách dễ dàng rồi, đơn giản như vậy.

Tiêu Trần nhe răng cười với Trương An Nghĩa: “Chúc mày may mắn.” Nói xong Tiêu Trần xoay người chuẩn bị rời đi.

“Cậu không được đi, mời cậu phối hợp điều tra.” Vương Chính Quốc một tay ngăn Tiêu Trần lại.

“Chú Vương, để hắn đi đi.” Lúc này Lạc Tư Nhu đi tới nói.

Vương Chính Quốc có chút do dự, dù sao bên ngoài đám tiểu đệ của Trương An Nghĩa chết nhiều như vậy, chuyện này phải giải thích thế nào.

“Chuyện của bạn học này để cháu xử lý, chú Vương cứ yên tâm.” Lạc Tư Nhu nói xong liền nháy nháy mắt với Vương Chính Quốc.

Vương Chính Quốc cười khổ một tiếng, cuối cùng cũng gật gật đầu.

Tiêu Trần thấy không có ai ngăn cản mình nữa, chậm rãi rời khỏi quán bar An Nghĩa, giống như một ông lão tản bộ sau khi ăn cơm vậy.

Lạc Tư Nhu dặn dò một số việc rồi đuổi theo bóng lưng Tiêu Trần.

Lúc Lạc Tư Nhu đi tới hành lang, nhìn cảnh tượng đó cả người sững sờ mất mấy giây, sau đó ngồi thụp xuống đất nôn.

Lạc Tư Nhu làm hình cảnh đã mấy năm rồi, hiện trường thế nào cũng đã từng thấy, phạm nhân biến thái giết người, án phân thây, án bánh bao nhân thịt người.

Nhưng cảnh tượng trước mắt và những gì đã trải qua trước đây căn bản là không phải cùng một cấp bậc, nếu những vụ án mạng trước kia là địa ngục trần gian thì cảnh tượng trước mắt này chính là địa ngục chân chính.

Khắp hành lang chật ních người nằm, những người này đều bị nổ tung đầu, không một ai ngoại lệ, giống hệt như bỏng ngô vừa mới ra khỏi nồi vậy.

Óc trắng máu đỏ trộn lẫn vào nhau rải đầy một lớp ở khắp hành lang, nhìn từ xa giống hệt như thịt ba chỉ được phân thành lớp rõ rệt vậy.

Lạc Tư Nhu nôn tới mức miệng cảm thấy đắng cuối cùng cũng dừng lại được, nhìn những thi thể nổ như bỏng ngô kia, cuối cùng cũng biết những đồng nghiệp kia trước đó vì sao lại giống như cả người bị vắt kiệt vậy, đều là do nôn!

Lạc Tư Nhu có chút loạng choạng đứng lên, nhìn nhìn phía cuối hành lang, bóng dáng Tiêu Trần đã mất hút không thấy đâu nữa rồi.

Tiêu Trần ra khỏi quán bar An Nghĩa quay đầu lại nhìn, đưa tay phải ra, một đoàn hắc khí không ngừng vặn vẹo trong lòng bàn tay, chỉ trong nháy mắt một con Minh trùng to bằng nắm tay xuất hiện trong lòng bàn tay của Tiêu Trần.

Tiêu Trần kéo kéo đại ngao khoa trương của Minh trùng cười nói: “Chết có lúc cũng thật hạnh phúc.”

Minh trùng nhảy khỏi lòng bàn tay Tiêu Trần, mất hút trong đêm tối.

Tiêu Trần nhìn đèn đuốc sáng trưng phía xa, thở dài một hơi, ngẫm nghĩ cũng không thể vì để bớt việc mà lại thực sự đồ sát, dù sao nơi này cũng là cố thổ của mình.

Vẫn là tìm được người nhà trước rồi mới nói, cha mẹ vội vàng rời khỏi thành phố Minh Hải, rất có khả năng là đã biết được nguyên nhân sự việc.

“Bạn học, bạn học.”

Một thanh âm dễ nghe vang lên phía sau Tiêu Trần.

Tiêu Trần quay đầu lại, nhíu nhíu mày nhìn cô gái.

Lạc Tư Nhu chạy chậm tới phía trước Tiêu Trần, thời tiết nóng bức khiến Lạc Tư Nhu đổ khá nhiều mồ hôi.

Bị mồ hôi làm ướt nhẹp mái tóc dính lên mặt, cộng thêm khuôn mặt hơi ửng đỏ vì chạy càng khiến Lạc Tư Nhu thêm phần nữ tính.

Lạc Tư Nhu lau lau mồ hôi vươn tay ra nói: “Bạn học, chào cậu, cậu tên là Tiêu Trần đúng không, tôi tên là Lạc Tư Nhu, vừa nãy cảm ơn cậu đã cứu tôi.”

Nhìn đôi tay nhỏ xinh đẹp của Lạc Tư Nhu, Tiêu Trần đút tay vào túi nói: “Hát một bài nghe đi.”

Lạc Tư Nhu xấu hổ thu tay lại, có chút mờ mịt nhìn Tiêu Trần: “Cái, cái gì cơ?”

“Cô không phải là muốn cảm ơn tôi hay sao? Bảo cô hát một bài thì có vấn đề gì à?” Tiêu Trần đảo mắt đi về phía nhà.

Lạc Tư Nhu: “…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!