Virtus's Reader
Đại Minh Võ Phu

Chương 269: CHƯƠNG 269: ĐẾN RỒI! ĐẾN RỒI! (HẠ)

Cứ cho là không nói, người ở dưới nghe được tiếng hò reo bên ngoài, lẽ nào còn muốn trấn an sĩ khí? Triệu Tiến thủng thẳng lớn tiếng nói tiếp:

- Đội kỵ binh bọn chúng vừa đến, chúng ta không thể rời khỏi đại viện này quá xa, bằng không trên đất bằng bị đội kỵ binh xông vào, lúc đó thì là kết cục đuổi dê, giết lợn. Nhưng chúng ta không đi, hiện nay tăng binh đến rồi, chúng ta cũng phải quyết chiến.

Trong viện lặng ngắt như tờ. Bên ngoài tiếng vó ngựa bắt đầu vang lên. Vẫn có thể nghe thấy có người thét to

- Trong thôn có người chạy rồi.

- Không phải đám tiểu tặc kia thì không cần để ý.

Nhìn thấy người khua chiêng gióng trống lên như vậy xuất hiện, người trong thôn đã không dám ở lỳ ra rồi. Đợi đến lúc đánh nhau bị liên lụy đến không nói, chưa biết chừng còn muốn dọn sạch cả thôn này. Cứ chạy trước, bây giờ chạy còn có cơ hội, lát nữa chạy e là không chạy nổi rồi.

- Ta biết là có người nghĩ như vậy. Muốn đánh nhau một mất một còn là việc của Triệu Tiến và các huynh đệ của hắn. Bọn ta chạy rồi chắc chắn không vấn đề gì, chưa biết chừng có thể sang bên kia đối phương. Nhưng ta phải nói với các ngươi. Điều này không thể.

Tiếng nói vừa dứt, phía dưới rất nhiều người toàn thân run lên, rõ ràng là có dáng vẻ bị nói trúng tim đen.

- Một nơi có khoảng cách gần quan phủ châu thành như vậy, nhiều người chém giết lẫn nhau như vậy, lan truyền ra thì là đại án động trời. Phạm vào tội chém đầu diệt cả nhà. Muốn không lan truyền ra ngoài thì làm thế nào. Vậy thì là giết sạch người, diệt khẩu toàn bộ kẻ thù.

Phía dưới có người mặt mũi càng nhợt nhạt. Lão kỵ binh nhìn lẫn nhau, nét mặt đều là gượng cười và khó chịu, dứt khoát mặc kệ, ngược lại là ở đó kiểm tra cung tên, binh khí.

- Ta còn muốn nói với các ngươi. Bây giờ cũng không phải là chỉ còn đường chết. Chúng ta vẫn có đường sống.

- Con đường sống nào?

Triệu Tiến ở phía trên gỡ nút thắt, phía dưới có người không chịu nổi hỏi.

- Đánh nhau với bọn chúng! Liều mạng với bọn chúng! Chúng ta thắng là có thể sống được!

Triệu Tiến hùng hồn nói xong. Phía dưới lại là yên ắng cả một khoảng. Đại đa số người trên nét mặt đều lộ vẻ nghi ngờ. Liều mạng! Ít người đấu với nhiều người, có thể thắng sao?

- Huynh đệ chúng ta sáu người, chống lại đám đạo tặc liều mạng hơn trăm, còn chẳng thể giết sạch sao? Bây giờ chúng ta sáu trăm người, quân địch mới hơn một nghìn. Sợ cái gì, số này còn chưa đủ cho chúng ta giết.

Phía dưới một trận cười vang lên. Mọi người nghĩ đến dũng mãnh vô địch của Triệu Tiến, lập tức có chút lòng tin. Tiếng cười khiến cho mọi người không còn căng thẳng nữa.

Triệu Tiến hét lên hỏi.

- Đánh nhau với bọn chúng, liều mạng với bọn chúng. Các ngươi có can đảm không?

Đã nghe được tiếng ồn ào bên ngoài tường, cho dù âm thanh này không to, nhưng vẫn có thể nghe ra đây là vài trăm đến hơn nghìn người có cùng một cử động mới có thể phát ra tiếng ồn ào. Hiện tại khắp nơi Hà Gia Trang yên tĩnh. Âm thanh này không bị một chút trở ngại nào bay vào bên trong tường. Hơi có chút xôn xao, Triệu Tự Doanh lại là im hơi lặng tiếng. Tâm trạng vừa có chút thoải mái lại trở nên nặng nề.

Có nói ngàn vạn lần, bên ngoài lại là hàng nghìn người, lại là cướp đường, lại là tăng binh, làm sao có thể đánh thắng được.

Triệu Tiến cũng nhìn ra được cảm xúc phía dưới không ổn. Hắn nháy mắt với Lưu Dũng đứng ngay gần đó. Sau đó nhìn xuống dưới hét lên:

- Không đấu là chết. Đấu thì còn cơ hội sống, các ngươi có can đảm không?

Theo cách của hắn, Lưu Dũng trả lời phụ họa một câu, ít nhất có thể làm cho không khí phấn chấn hẳn lên. Chẳng qua là huynh đệ nhà mình lên tiếng trả lời, hiệu quả hơi kém một chút. Sau khi hét lên, Lưu Dũng nhìn nhìn Triệu Tiến, lại quay đầu nhìn, trong lúc nhất thời không ngờ không có đáp lời lại, xem ra là tẻ ngắt rồi.

- Đàn ông ở đất Từ Châu chúng ta không có sợ sệt đớn hèn, liều mạng, theo Tiến gia liều mạng với bọn chúng.

Đúng lúc này, trong đội ngũ một tiếng hét to lên. Tình cảnh đầu tiên là yên ắng. Ai mà biết gấp gáp như vậy. Triệu Tiến vội vàng nhìn sang, có ánh đèn soi rọi, theo hướng phát ra âm thanh nhìn ra ngay được mục tiêu.

Không ngờ là người quen, vừa hay là Lý Xán người hơi beo béo kia. Y đang ở mặt đỏ bừng, hét to lên. Cái người có mẹ là họ hàng thân thích với Hà gia ban đầu nhìn có chút ngơ ngơ ngác ngác này, không hề nghĩ rằng lại có hiểu ra được như vậy.

Bắt đầu là một người hô, sau đó lẻ tẻ bên cạnh có người hô, cuối cùng tất cả mọi người đều hô. Lời nói của Triệu Tiến không phải là nhiệt huyết sôi trào, cổ động nhân tâm đến như vậy, nhưng lời nói lại rất là chân thật, chỉ cần nghĩ là có thể hiểu được. Lúc này con đường sống duy nhất chính là liều mạng. Một người hô, hai người hô, nhiệt huyết trong lòng mọi người dần dần được kích thích lên, người người đều hô theo. Chẳng người nào muốn làm chuyện đớn hèn.

Triệu Tiến âm thầm thở phào. Nếu như không có người làm dây cung này, vậy thì ý chí chiến đấu và dũng cảm không kích thích lên được. Một lát nữa đánh nhau, hiệu quả e là sẽ rất thấp.

Triệu Tiến lại hô to lên.

- Từng người giữ nguyên tại chỗ nghe mệnh lệnh của ta.

Sau khi hô lên, các đội trưởng phía dưới bắt đầu hô khẩu lệnh. Cho dù là gia đinh đội tân binh hay là đội lão binh, từng người một đều nghiêm túc nghe lệnh. Vừa rồi hoảng loạn không biết làm gì đã nhẹ đi rất nhiều, trở nên bình tĩnh.

Những người đang ở mộc đài trên vọng lâu và sau tường đều đang nín thở nhìn bãi đất trống phía đông. Đội nhân mã đông đảo tay cầm đuốc đã bắt đầu tiến đến.

Có người thì thào nói.

- Chỗ này được mấy ngàn người.

Triệu Tiến không nghe được câu này. Hắn một lần nữa lên vọng lâu, cẩn thận kiểm lại số người bên ngoài. Đại đội kỵ binh vừa đến hầu hết trong tay đều cầm đuốc, soi rọi sáng rực cả một vùng. Đội hình có thể coi là chỉnh tề. Vì vậy, kiểm kê ra tương đối dễ dàng.

- Ít nhất có một ngàn một trăm người.

Triệu Tiến xuống khỏi vọng lâu, nói khẽ với đám huynh đệ.

Thạch Mãn Cường thở hắt ra. Cát Hương miệng lẩm bẩm khẽ chửi một câu. Trần Thăng và Lưu Dũng thì lại trầm ngâm. Đổng Băng Phong nhíu đôi lông mày nói:

- Đại ca, kẻ địch gần như đông gấp đôi chúng ta. Căn nhà to thế này, chúng ta phòng thủ sẽ rất khó khăn. Cung thủ không thể chia đều ra khắp nơi, như vậy thì khó gây sát thương. Không bằng tập trung ở giữa trung tâm tùy cơ ứng phó.

Triệu Tiến trầm ngâm nói.

- Đều đặt ở phía đông, kẻ thù nếu như bốn mặt vây đánh. Số người của chúng căn bản khó tản ra hết các phía được. Chỉ ở phía đông xông mạnh tới. Dùng một đội nhỏ kiềm chế ba bên còn lại của chúng ta. Dùng kỵ binh phòng bị chúng ta đột phá vòng vây.

Nói được một nửa thì ngừng lại, giọng điệu của Triệu Tiến nhấn mạnh phán đoán.

- Hơn nữa bọn chúng muốn tốc chiến tốc thắng, nhất định phải mau chóng hạ được chúng ta. Chỉ cần người dẫn dắt đối phương không phải là người chưa từng trải qua chiến đấu, thì chắc chắn sẽ bố trí như vậy. Phía đông là quan trọng nhất. Các nơi khác cẩn thận cảnh giác, đề phòng đánh lén, đề phòng kẻ khác từ trên nóc nhà bắn tên xuống.

Các huynh đệ trầm mặc xuống, lập tức đều gật đầu tán đồng. Mưu kế đều phải tùy cơ ứng biến, lựa chọn phương vị thích hợp. Ba bên phía tây, nam, bắc bên ngoài tường của đại viện Hà gia coi như là con đường rộng rãi. Bên kia con đường là nhà cửa và xưởng. Nhưng con đường này độ rộng dù sao cũng rất hạn chế. Thật ra mỗi một đoạn cũng hạn chế một lượng người có thể bố trí.

Nếu như từ ba bên này tấn công. Trên con đường đông người chen chúc, chật chội, vướng víu nhau, người ít thì chẳng có tác dụng gì. Hơn nửa cho dù nhiều người hay ít người, khoảng cách quá gần, số người phòng ngự trong đại viện luôn luôn lớn hơn số người tấn công trên đường, không có bất kỳ phần thắng nào, tiêu hao lực lượng của mình một cách vô ích.

Chỉ cần là một kẻ lão luyện, có kinh nghiệm, là biết phải phát huy ưu thế của mình, lực lượng đã nhiều hơn gấp đôi so với quân phòng thủ, vậy thì phải dùng cho thật tốt.

Phía đông đại viện Hà gia là một khoảnh đất trống lớn, hai trăm kỵ binh, hơn ngàn bộ binh đều có thể dừng lại. Dàn rộng ra tiến công cũng đủ, có thể càng phát huy được đầy đủ ưu thế về số người.

Thời gian kéo quá dài, chỉ sợ là kéo dài tới giữa trưa ngày thứ hai thi đánh nhau lớn như vậy tất nhiên sẽ kinh động đến quan phủ, sẽ rước lấy phiền toái không cần thiết, càng khỏi phải nói đồng bọn của Triệu Tiến ở trong thành sẽ tới chi viện.

Muốn tốc chiến tốc thắng nhất định phải hoàn toàn phát huy ưu thế. Muốn phát huy ưu thế sức người nhất định phải ở nơi rộng rãi. Chọn lựa duy nhất chính là phía đông.

Những người có thể giương cung bắn tên ở trong viện đều đặt ở phía đông, vội vàng lại đắp lên mấy cái đài cao. Triệu Tiến từ trên vọng lâu đi xuống, lại lên đài cao, có thể nhìn thấy mấy tên đại hán mặc bì giáp đứng ngay ở trên cùng, đang chỉ vào đại viện Hà gia nói gì đó, khuôn mặt nhìn không rõ, nhưng mấy cái đầu trọc lại đang lấp loáng dưới ánh đuốc soi rọi.

Thủ lĩnh đội kỵ binh đang giới thiệu.

- Đại sư, trong đại viện này có khoảng ba mươi cung thủ, đối diện với chúng ta bên này còn có chiến hào. Tuy nhiên chiến hào không rộng, nhiều nhất là bốn thước rưỡi.

Mặc dù nhà mình xưng bá một phương, nhưng ở trước mặt Như Nan của Vân Sơn Tự, Lưu Trình lại không dám bất kính một chút nào. Hai bên trước đây chưa từng quen biết. Nhưng nhìn thấy hơn ngàn tăng binh, là đủ để gã phải kinh sợ rồi.

CHƯƠNG 270: HÁT TUỒNG LỚN TRÊN ĐÀI NHỎ. (THƯỢNG).

Trên người Như Nan không ngờ còn mặc một bộ lân giáp rất tinh xảo, trên lân giáp tựa hồ còn có hoa văn bằng vàng, nhìn uy vũ dị thường. Người quen thuộc Phật tự sẽ biết, đây là trang phục của Hộ Pháp Kim Cương, ai ngờ lại được mặc trên thân con người, Như Ninh bên cạnh cũng mặc giống như vậy.

- Tiểu tặc này hết sức âm độc, cũng do tại hạ khinh địch. Lúc vây doanh vừa rồi bị đánh bất ngờ, tổn thất hơn hai mươi huynh đệ. Thật không biết trở về giải thích thế nào với Cửu gia gia của ta.

Lưu Trình nói rất thành thật.

Như Nan và Như Ninh liếc nhìn nhau, tất cả mọi người đều là kẻ am hiểu nhân tình, sao nghe không hiểu ý tứ của Lưu Trình. Lưu Trình nhìn như hạ thấp bản thân nhưng trên thực tế là nói bên phía y tổn thất thảm trọng, lát nữa sẽ không đi đánh chủ công.

Như Nan trầm giọng nói.

- Lưu thí chủ vất vả, phần tình nghĩa này của Cửu gia bản tự sẽ nhớ kỹ trong lòng. Tiếp theo còn phải thỉnh Lưu thí chủ phối hợp tác chiến, không nên để lũ tiểu tặc này dẫn người phá vây chạy trốn.

Lưu Trình vội vàng đáp.

- Xin Như Nan đại sư yên tâm, tại hạ sẽ không để cho bất cứ một tên tiểu tặc nào chạy thoát.

Y lưu lại hai thủ hạ để truyền tin, bản thân thì quay về tập hợp nhân mã.

Lưu Trình vừa đi, hai tên thuộc hạ của hắn cũng đứng xa ra, Như Ninh hừ lạnh một tiếng nói.

- Khổng lão cửu thật giỏi tính toán, phái một đội người như thế lại đây, lại muốn sáu phần Hà gia trang, còn đòi chiếm ba phần lời lãi của tửu phường.

Như Nan thành thật nói.

Cho ông ta mấy phần chẳng phải đều do chúng ta tính toán. Lấy được tửu phường, thì chính là cơ nghiệp thiên thu muôn đời của chùa chúng ta. Hơn nữa, nếu không có đội kị binh này của bọn chúng, lũ tiểu tặc kia cũng sẽ không bị vây chết ở trong thôn trang này.

Như Ninh nhìn hướng hai bên, mấy tăng sĩ vạm vỡ bên người đều biết ý lui qua một bên, Như Ninh hạ giọng nói.

- Lão Tiết đã chuẩn bị cho tiểu Tiết xuống tóc xuất gia rồi. Ngươi nguyện ý liều mạng lấy được tửu phường này, sau đó để cho hai cha con chúng được thiên thu muôn đời hay sao?

Trên mặt Như Nan lộ ra một tia cười lạnh, gã cũng thấp giọng nói.

- Đánh hạ thôn trang, lấy được tiền mới có thể nắm tăng binh vào trong tay, bằng không cái gì cũng đều là ảo tưởng.

Nói xong câu này, Như Nan lại lớn tiếng nói.

- Hạ viện ở Đãng Sơn cùng hạ viện ở Tiêu Huyền, đi gỡ tất cả ván cửa trong trang xuống. Nói cho bọn họ biết, mỗi nhà nhất định phải cử ra một nam đinh, không được đụng tới nữ nhân, không được cướp đồ. Giới đao trong tay Phật gia cũng không phải không có việc làm.

Bản thân lời này rất là quái dị, nhưng lũ tăng binh lại hét lớn nghe lệnh, lập tức có hai đội người bắt đầu đi làm. Như Nan lại hô.

- Hạ viện Phong Huyện, người của các ngươi đi đốn cây, không có cây thì gỡ xà nhà, cột nhà. Cũng không cần giơ đuốc nữa, châm lửa khắp nơi, ném củi lửa sang đấy.

Thanh âm liên tục ra lệnh, các đội bên dưới cũng bắt đầu làm theo, Hà gia trang yên tĩnh hồi lâu cũng theo đó trở nên huyên náo.

Từ Châu đầu tháng ba đã là mùa xuân, nhưng buổi tối cũng không phải ấm áp như vậy. Ván cửa bị gỡ xuống, người trong nhà khẳng định không thoải mái, nhưng chút không thoải mái ấy lại không sánh bằng lấy ra một nam đinh. Vừa rồi người hô ngựa hý, tiếng kêu thảm vang lên, các hộ dân trong trang dù không thấy cũng nghe được, để nam nhân nhà mình đi chịu chết, ai cũng sẽ không sẵn lòng.

Nhưng Vân Sơn Tự phái tới hơn một ngàn tăng binh, hộ nông dân trong Hà Gia Trang cho dù có liên thủ lại cũng không phải đối thủ. Bọn họ chỉ có thể khóc trời mắng đất nhìn nam nhân nhà mình bị mang đi, tài vật trong nhà bị lấy mất, nữ quyến bị xâm hại, những thứ đó đều không làm được gì..

Nhưng cũng không phải nơi nào cũng dễ dàng, mấy nhà trọ tiệm cho thuê xe ngựa của chợ lừa ngựa bên kia nam đinh nhiều nhất, nhưng những người này cũng không phải dễ chọc. Tăng binh vừa tới, những thương nhân buôn bán trâu ngựa kia đã tụ tập tất cả thuộc hạ lại, cũng có hơn hai trăm hán tử cầm đao, thương.

Mọi người nước giếng không phạm nước sông, đòi tiền có thể cho một chút, nhưng nếu được một tấc lại muốn tiến một thước, vậy liều mạng đi. Thương nhân tại đây đều là nhân vật trên giang hồ, cũng có quen biết dính líu đến cường hào. Tăng binh ở bên đó mới chạm vào, còn chưa động thủ, Như Nan đã sai người kêu về, dù sao hai bên không giúp nhau, không cần phải kiếm thêm chuyện vào mình.

- Thật đúng là một tay già đời!

Triệu Tiến thấp giọng lẩm bẩm, đội nhân mã bắt đầu di chuyển chung quanh đại viện Hà gia, còn các tăng binh tự kẻ nào làm việc kẻ nấy.

Hà Gia Trang đã loạn thành một mớ hỗn độn, tiếng khóc tiếng la tiếng mắng chửi, vang lên hòa vào nhau, các tăng binh vào vào ra ra. Bước chân của mỗi đội tuy không chỉnh tề bằng bọn gia đinh Triệu tự doanh nhưng cũng biết duy trì đội hình. Đây làm cho Triệu Tiến càng thêm coi trọng, không cần nói gì khác, đội tân binh nhà hắn không cách nào sánh bằng.

Đội kỵ binh của kẻ thù thỉnh thoảng xông đến gần sau đó xoay người chạy xa, bên Triệu Tiến có người thiếu kiên nhẫn bắn mấy mũi tên, nhưng đều rơi vào khoảng trống. Triệu Tiến lập tức hạ nghiêm lệnh, không cách bốn mươi bước, không cho kéo cung.

Tiếng la khóc trong trang nhỏ dần, nhiều đội nam đinh mang ván cửa bị xua đuổi đến trên đất trống, còn có người mang xà nhà và cột gỗ theo. Các tăng binh cũng bắt đầu xếp thành đội, mấy đống lửa được đốt lên trên mặt đất trống, thỉnh thoảng có người tới thêm củi giữ ngọn lửa cháy đủ lớn.

Cuộc tấn công sắp bắt đầu, Triệu Tiến xoay người xuống mộc đài, mở miệng nói.

- Mặc giáp xếp thành hàng.

Đến tận bây giờ, tráng đinh trong sân đều đang nghỉ ngơi đợi mệnh, nhưng động tĩnh bên ngoài truyền vào làm cho không ai có thể thả lỏng được, sau khi nghe được mệnh lệnh của Triệu Tiến, ngược lại biết nên làm như thế nào.

Triệu Tiến mở miệng nói.

- Nấu nước, tất cả những thứ có thể chứa nước đều đem ra. Hiện tại bắt đầu nấu, đưa hết lên trên đài đằng trước đi.

Bếp lửa nhà bếp vẫn chưa có tắt ngắm, mệnh lệnh vừa ra, một đám người lại bắt đầu bận rộn.

- Khi nào thì hừng đông đây.

Không biết ai kêu một tiếng. Đội tân binh còn chưa huấn luyện được bao lâu, làm gì để ý tới kỉ luật.

Người hơi có chút suy nghĩ đều biết rằng, giữa ban ngày ban mặt, không ai dám không kiêng nể gì khai chiến như vậy, hơn nữa sau khi trời sáng, bên trong thành Từ Châu như thế nào cũng sẽ có người nhận ra.

Nhưng lúc mã đội đánh bất ngờ, mặt trời vẫn còn chưa xuống núi, khi tăng binh đến, bầu trời tối đen cũng không bao lâu, đêm này nhất định còn rất dài.

Lúc này trên đất trống đã có vẻ có chút chật chội, tiếng mắng chửi tiếng la khóc vang lên không dứt bên tai, có thể thấy đội ngũ phía trước lộn xộn đến cỡ nào. Hình như có hai người nâng một tấm ván cửa, ở phía sau bọn họ còn có một số người cầm giỏ làm bằng trúc.

Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, giống như ai đó đã bị trúng một đao, cũng không biết là chết hay sống. Tuy nhiên, sau tiếng hét thảm này, tiếng khóc hô và chửi bậy đều nhỏ đi không ít, lại có người hô to một tiếng, những người nâng ván cửa bắt đầu chạy lên trước.

- Tiểu nhân là người trong trang này.

- Trong nhà tiểu nhân còn có người.

Người chưa tới gần, tiếng thét to đã truyền ra, mang theo khóc nức nở, vô cùng thê thảm.

- Tiến gia, làm sao bây giờ?

- Đại ca, làm sao đây?

Cung thủ trên mộc đài đồng loạt dò hỏi. Triệu Tự Doanh dù sao cũng phải trú đóng tại nơi đây, bắn chết dân trang nhất định sẽ gây nên oán hận.

Triệu Tiến tức giận rống lên.

- Bị người ta xông vào đây, các ngươi đều phải chết. Còn con mẹ nó hỏi ta làm sao bây giờ. Kẻ nào tới gần bắn chết hết cho ta.

Người trẻ tuổi quả thật hết sức giản dị chân thành nhưng ở một số sự tình lại có vẻ không cẩn thận.

Việc liên quan đến chuyện sống chết nhà mình, cái gì tay không tấc sắt, cái gì dân trang tới gần, rất dễ lựa chọn lấy hay bỏ, đám cung thủ nhất tề kéo cung.

Đổng Băng Phong cũng đứng ở nơi đó, đắn đo nhìn chằm chằm phía trước. Y cung mã thành thạo, khi nãy không quáng gà cũng không bị hoa mắt cho nên mũi tên đầu tiên là do y bắn ra.

Đám nam đinh dân trang nâng ván cửa này kỳ thật rất phiền toái, bởi vì bọn họ cũng có suy nghĩ dùng ván cửa che ở trước người, nơi có thể bắn trúng quá ít.

Chỉ có để họ đến gần thì mới có thể bắn chính xác, Đổng Băng Phong hít sâu một hơi, chậm rãi giương cung, hơi ổn định lại, mượn nhờ ánh sáng từ trong và ngoài viện chiếu rọi, nhắm ngay một người trong đó. Người kia dùng ván cửa bảo vệ nửa người trên, nhưng nửa người dưới lại lộ ở bên ngoài.

Bốn mươi bước.

Vù" một tiếng, tên rời cung lao nhanh đi, chỉ nghe một tiếng hét thảm vang lên, một người quỳ sụp trên mặt đất, người mang ván cửa chạy bên cạnh y lập tức giấu cơ thể mình tại phía sau miếng ván, cũng không dám tiến lên thêm một bước nào nữa. Những người xách giỏ trúc chạy theo phía sau cũng lập tức quỳ rạp trên mặt đất không dám nhúc nhích.

Tiếng tên xé gió bay đi liên tục vang lên, thanh âm đinh đinh đang đang không dứt, tiếng kêu thảm cũng không ngừng. Cỡ một nửa số tên đều cắm lên ván cửa, cũng có không ít nam đinh nâng ván cửa bị trúng tên.

Người đầu tiên trúng tên, những người khác còn không có dừng lại, nhưng người bị bắn càng ngày càng nhiều, thanh âm kêu thảm kia vừa vang lên liền biết là ai. Người trúng tên liền ở ngay bên cạnh mình, những nam đinh dân trang bị buộc đến này đều luống cuống. Bọn họ vốn tưởng rằng tất cả mọi người đều ở Hà Gia Trang, đám người Triệu Tiến nhiều ít cũng sẽ lưu tình, không nghĩ tới đám người kia lòng dạ lại độc ác như vậy.

Tiến lên trước không chết cũng bị thương, nào có ai còn lá gan tiến lên nữa, không ít người vứt bỏ những thứ trong tay, chạy qua hai bên. Người vừa chạy, cung thủ tự nhiên liền mặc kệ, giống như bệnh dịch lây lan, mọi người đều vất sạch đồ trong tay chạy loạn, mắt thấy đã toàn bộ tản đi mất.

CHƯƠNG 271: HÁT TUỒNG LỚN TRÊN ĐÀI NHỎ. (HẠ).

Các cung thủ bên Triệu Tiến này đều nhẹ nhàng thở ra, chỉ có điều mới thở ra một nửa, lại nghe đến tiếng tên xé gió càng thêm dày đặc vang lên. Mỗi người đều theo đó sửng sốt, mình và đồng bọn đều không có bắn tên, thanh âm ở đâu ra vậy?

Tên từ phía đối diện bắn ra, cung thủ đang đứng trên vọng lâu lập tức kịp hiểu ra, vội vàng lùi về đến phía sau tường cùng ván gỗ che chắn, mấy người nhanh nhẹn còn hô lên.

- Bên ngoài bắn tên.

Trong đại viện Hà gia, các đội Triệu tự doanh đều đã trốn đến phía sau ván gỗ che chắn, nghe tiếng cảnh báo chẳng qua chỉ rụt cơ thể vào một chút, nhưng không có mũi tên nào bay vào, phía ngoài tiếng kêu thảm thiết càng vang vọng.

Tiếng quát lớn vang lên khắp nơi.

- Lấp hào, lấp hào, nếu không cho dù ngươi có chết, cũng phải diệt cả nhà ngươi.

Tên Triệu tự doanh bên này bắn tới tốt xấu còn có cái ván cửa che chắn, còn bọn tăng binh bắn từ đằng sau tới thì không có, hơn nữa tăng binh cùng toán nhân mã bên ngoài đã hoàn toàn vây kín nơi đây, chạy thế nào cũng không thoát. Không bị tên bắn chết, chạy ra được cũng bị đao thương bức trở về.

Trên mộc đài có lão kỵ binh mở miệng mắng.

- Mẹ ơi! Lũ lừa trọc kia có ít nhất cũng năm mươi cây cung, đây là muốn mưu phản sao?

Trận mưa tên vừa nãy, chỉ cần là người có kinh nghiệm phong phú có thể nghe ra rất nhiều thứ.

- Cung thủ kẻ thù còn chưa tiến lên, tiếp tục bắn.

Đổng Băng Phong ở trên vọng lâu la lớn, vừa hô vừa giương cung bắn tên.

Ánh lửa sáng ngời, làm cho người ta có thể thấy rõ cục diện. Tiếng tên xé gió vang lên dày đặc, mục tiêu cũng đều là những nam đinh dân trang lại đây lấp hào, một bên vì ngăn cản, một bên là bức bách.

Dù sao ván cửa có tác dụng phòng ngự, hai người ngồi xổm phía sau nó, di chuyển từng chút về phía trước. Người phía sau gần như chỉ là kéo lấy đồ trong tay bò theo. Trong viện ngoài viện đèn đuốc sáng trưng, hai bên đều nhìn thấy rõ ràng, có mấy người vứt bỏ giỏ trúc trong tay đi, cũng bị người phía sau bắn chết.

Tăng binh bức ra gần ba trăm nam đinh từ Hà Gia Trang. Chiến hào chung quanh đại viện Hà gia vì sức người và chỉ dùng vỏn vẹn mấy canh giờ đào lên cho nên không rộng cũng không sâu. Những dân trang đi lấp hào cũng không cần để ý lật úp gì ném thẳng giỏ trúc vào, nhưng mặc dù như vậy, chiến hào vẫn là bị lấp đầy rất nhanh.

Hơn nữa những người này đến được chỗ bên cạnh chiến hào, cung thủ trên mộc đài và trên vọng lâu trong tường viện đều bởi vì góc độ ngược lại không dễ dàng bắn trúng.lLúc ban đầu chần chừ, sau khi đối phương lấp xong, cảm thấy không cần phải bắn chết người ta nữa, cứ như vậy tới lui chần chừ do dự. Đa số giỏ trúc lượt thứ nhất đều đã ném vào trong chiến hào, không chỉ lấp bằng, có nhiều chỗ thậm chí còn cao hơn một chút, rất nhiều ván cửa cũng bị vứt ngay bên trên.

Trên mộc đài có lão kỵ binh mở miệng gào to.

- Con mẹ lũ tặc kia! Mọi người cẩn thận gấp bội. Trong lũ lừa trọc kia chắc chắc có kẻ từng nhập ngũ làm quan, nói không chừng còn là Bả tổng, Thiên tổng.

Đây cũng không phải là phát tiết, mà là nhắc nhở

- Thủ đoạn đuổi dân lấp hào lúc công thành này, kẻ chưa thấy qua tràng diện lớn, chưa trải qua đại chiến căn bản không có khả năng biết.

Đổng Băng Phong đang hết sức chuyên chú quan sát phía dưới lại nghe thấy Triệu Tiến đang đứng nói chuyện bên cạnh mình, không biết đối phương đã lên vọng lâu từ lúc nào.

Đổng Băng Phong nhìn xa xa, những nam đinh dân trang chạy về cũng không cứ vậy rời đi, ngược lại lần nữa đổ đất vào giỏ, tiếng khóc, tiếng mắng lại càng trở nên lớn hơn, thậm chí còn kèm theo vài tiếng kêu thảm thiết thê lương. Trong uy hiếp của cái chết, bọn họ lại tiếp tục nhích về bên này.

- Dã tâm của Vân Sơn Tự không nhỏ, không ngờ còn nuôi giấu nhiều người như vậy.

Đổng Băng Phong nói tiếp.

Đã trải qua đại chiến, gặp qua cảnh tượng lớn, hiện giờ thật sự không hiếm lạ, Ninh Hạ dẹp Hao Bái, giúp triều đình chống giặc Oa, Bá Châu đánh Dương gia, ba trận chinh chiến lớn chấm dứt còn chưa đến hai mươi năm. Mấy trận đại chiến đó cảnh dã chiến công thành đều không hiếm thấy, càng không cần nói tới Cửu Biên lâu lâu lại đánh một trận, binh lính từng trải trận mạc lưu lạc đến Từ Châu, thật đúng là không có gì ngạc nhiên.

Chỉ nói là Vân Sơn Tự nuôi quân tướng hiểu binh pháp, người trong tay chúng nhiều như vậy, ruộng đất nhiều như vậy, cái dã tâm đó mới đáng giá làm cho người ta ngạc nhiên thán phục một chút.

Bọn nông dân lấp hào lượt thứ hai rõ ràng đã có một chút kinh nghiệm. Bọn họ gần như đều là ngồi chồm hổm trên mặt đất di chuyển về phía trước, mang theo giỏ đất cố co rút mình ở đằng sau ván cửa. Đổng Băng Phong đứng trên lầu đã giương cung lắp tên nhưng điều chỉnh góc độ mấy lần vẫn đều cảm thấy chưa chắc có thể bắn trúng.

Ngay cả xạ thuật tinh diệu như Đổng Băng Phong đều không làm được, những người khác lại càng khó khăn. Những lão kị binh liền chờ đợi, chờ có cơ hội cùng góc độ tốt liền ra tay, mà những người khác lại là thiếu kiên nhẫn, nhưng tên họ bắn ra không phải rơi vào chỗ trống chính là bị ván cửa đỡ. Ngẫu nhiên bắn trúng, cũng không phải chỗ yếu hại, ngoại trừ kêu đau cũng chẳng có ảnh hưởng gì mấy.

Triệu Tiến nhíu mày nhìn, đột nhiên đề cao giọng hô.

- Không cần bắn, để bọn chúng lấp.

- Để bọn chúng lấp?

Đổng Băng Phong còn tưởng rằng nghe lầm, ngạc nhiên quay đầu nhìn Triệu Tiến, những người khác đang đứng trên mộc đài cũng đều quay đầu lại nhìn.

- Đã không thể bắn chết hết được, cứ vậy xoay vòng mãi, cũng chẳng có tác dụng gì, chiến hào vẫn sẽ bị lấp đầy, dù cho có bắn chết hết, cũng tiêu hao tên của chúng ta, không đáng.

- Đại ca, những người này lấp chiến hào đi, tám chín phần mười còn có thể bị đẩy lên trước tấn công vào đây.

Triệu Tiến cắn răng nói.

- Đến lúc đó dùng đao thương giết chết là được, nếu đám người này sẵn lòng tiêu hao, chúng ta theo cùng. Người sợ trời sáng cũng không phải chúng ta.

Lúc nói lời này, tay hắn xoa lên khôi giáp, lau sạch mồ hôi trong lòng bàn tay.

Nơm nớp lo sợ lại lấp một xong một lượt, nhận ra không có cung tiễn uy hiếp, nam đinh Hà Gia Trang lập tức di chuyển nhanh hơn, chiến hào rất nhanh đã bị lấp bằng. Thật ra ở lượt thứ ba chiến hào cũng đã bị lấp gần bằng. Không khác mấy với phán đoán của Triệu Tiến, trước lúc bắn xong mấy trăm người này, chiến hào cũng đã bị lấp xong, bắn tên chỉ có uổng công cùng với hao tên.

Không khác bao nhiêu với suy nghĩ của Triệu Tiến, chiến hào lấp xong, tiếp đó kẻ địch cũng không có xua đám nông dân kia xông lên mà là bắt đầu xếp thành đội.

- Phía nam, phía nam, có người lên nóc nhà rồi.

Trong viện đột nhiên có người hô to.

Đây là chỗ tốt của đèn đuốc sáng trưng, tuy nói không có bí mật nhưng đối phương cũng không cách nào bí mật được. Triệu Tiến tại trên vọng lâu có thể thấy rất rõ trên nóc nhà đối diện của con đường phía nam đã có mười mấy người xuất hiện, giương cung lắp tên.

Thuẫn che chắn làm bằng khung giường, ván giường và ván cửa rất dễ dàng điều chỉnh, hơn nữa vốn chính là đề phòng đối phương bắn tên từ nóc nhà các hướng nam, bắc, tây, nhưng dù thế, các đội trong viện vẫn luống cuống tay chân như trước. Hơn mười mũi tên bay vào, liền có hai tên xui xẻo bị bắn trúng, gào thảm thiết.

- Băng Phong, đệ mang năm vị thúc bá đi qua phản kích, không cần giết chết, ép bọn chúng đi xuống là được, bên này có huynh.

Triệu Tiến lớn tiếng nói.

Hắn bên này còn nói chưa xong, bên kia lại có người hô lớn.

- Bên này có kẻ địch.

Lần này, thanh âm vang lên từ hướng bắc.

- Đệ đi

Cát Hương ở bên dưới la lớn.

- Đội nhân mã của bọn cướp từ đường nhỏ xông tới.

Phía tây cũng có người quát lên.

- Đệ đi.

Lần này là Thạch Mãn Cường hô.

Các đội Triệu tự doanh trong đại viên Hà gia đã có chút xôn xao, bên ngoài hào bị lấp, cung tiễn bắn loạn cũng chỉ xảy ra một mặt, đột nhiên ba mặt còn lại cũng đồng thời báo nguy, kẻ thù bắt đầu vây công sao?

Đội lão binh còn tốt, có kỉ luật ước thúc, biết vi phạm sẽ bị trừng phạt, hơi thở bọn họ nặng nề, nhìn quanh. Mà đội tân binh thì đã có chút loạn, bọn gia đinh nói chuyện ồn ào làm cho sân không còn an tĩnh mà bắt đầu trở nên huyên náo.

Khí thế cùng dũng khí vừa mới được kích phát lên đã bị lần thăm dò cùng lấp hào khi nãy làm không còn bao nhiêu. Trong lúc đó bốn phía còn bị châm lửa, sợ hãi cùng khẩn trương trong lòng bọn họ bị kích phát rồi.

Triệu Tiến đang trên vọng lâu rống lên.

- Con mẹ nó, đều câm miệng cho ta.

- Sợ cái gì! Ba mặt kia đều là quấy nhiễu, chính là muốn làm cho các ngươi hoang mang, muốn phân thắng bại vẫn phải dựa vào bên này, vẫn phải dựa vào đánh nhau, các ngươi sợ cái gì.

Bị tiếng rống làm chấn động, thấy Triệu Tiến trên vọng lâu quay lại, trong viện lại trở nên yên tĩnh.

- Kẻ nào ồn ào, chém. Kẻ nào lộn xộn, chém. Ai không nghe lệnh, chém. Trần Thăng. Đệ tới hành hình.

- Đại đội kẻ địch di chuyển.

Bên kia còn chưa dứt lời, trên mộc đài bên trong có người la lớn. Triệu Tiến vội vàng xoay người, cũng nhìn thấy đại đội kẻ thù bắt đầu di chuyển. Đám người đi đầu đều giơ ván cửa, đội ngũ kéo dài cỡ mấy chục bước, tựa như một bức tường gỗ khép kín đang chậm rãi di động về phía trước.

- Cung tiễn thủ phía nam đã lui.

- Bọn quấy rối đứng rất xa hét lên, không dám tiến tới.

- Mã đội vòng xung quanh đã rút đi.

Ba mặt còn lại cũng có người cao giọng hét to.

CHƯƠNG 272: PHÁ. (THƯỢNG).

Trong viện lập tức an tĩnh rất nhiều, cũng biết phải đánh nhau to nhưng đánh nhau với kẻ địch từ một hướng kéo tới và bị bao vây là hai chuyện khác nhau.

Triệu Tiến hít sâu mấy hơi, phán đoán của mình không có sai, tựu chung lại phải ổn định quân tâm. Vừa rồi lúc hắn xoay người cũng hơi cố trấn định, hắn sợ mình nghĩ sai.

Bức ‘tường gỗ’ phía đối diện kia càng ngày càng gần, Triệu Tiến cũng cúi rạp người trên vọng lâu, đột nhiên hắn khẽ mắng một câu. Triệu Tiến đột nhiên nghĩ đến, nếu lũ tặc nhân ngoài kia muốn vây công bốn phía thật ra lại là chuyện tốt. Binh lực của chúng bị tán mỏng, phần thắng bên hắn sẽ tăng lên nhiều.

Triệu Tiến quay đầu lại hô.

- Xách hết nước sôi lên đây, dựng bếp đun ở cạnh nơi này.

Lúc này mệnh lệnh của hắn chính là chủ định của Triệu tự doanh, lập tức có người đi chấp hành. Nhưng không ai thấy vẻ cười khổ trên mặt Triệu Tiến, sớm nên biết trước nấu nước dưới chân tường, bây giờ đã không còn kịp. Chưa nói tới nước đun chưa sôi, thậm chí nước từ bếp mang sang đây cũng đã nguội bớt, càng có khả năng làm người trong nhà bị bỏng.

- Con mẹ nó, tặc nhân còn ở trước mặt, trốn vào ván gỗ che chắn, đều lui về phía sau.

Cung thủ phía nam của kẻ địch cũng đã từ trên mái nhà leo xuống, từ trong sân bắn tên qua đây, cũng may chỉ gây ra hỗn loạn, không làm ai bị thương. Kẻ địch hai phía còn lại cũng không có rút đi, bọn họ quấy nhiễu chính là muốn kiềm chế phòng ngự trong đại viện.

Trong đại viện lại hỗn loạn, tuy nhiên hỗn loạn lần này nhỏ hơn rất nhiều so với lần trước. Gia đinh của Triệu tự doanh cũng hiểu rõ được, mấy chỗ quấy nhiễu ấy không làm gì được ai, tuy vẫn rối loạn như trước nhưng bọn họ đều chậm rãi bình tĩnh lại.

Bốn phía đồng thời tấn công, khiến bên mình không thể chuyên tâm đối phó một phía. Tăng binh Vân Sơn Tự ở bên ngoài chiếm ưu thế còn cẩn thận như vậy, so với đội nhân mã càn rỡ khinh địch khi trước, quả thật chẳng khác nào sư tử vồ thỏ vậy.

Hai nơi khác vẫn tiếp tục bị quấy nhiễu, còn tiếng tên bắn bên phía nam lại đã dừng lại. Triệu Tiến đang trên vọng lâu nhận thấy bức ‘tường’ bên kia đã tạm thời dừng lại, có người lớn tiếng hét lớn cả đội sắp xếp chỉnh tề, còn có mười mấy người chạy ra từ con đường phía nam, lách tới sau ‘bức tường’.

Triệu Tiến đứng trên vọng lâu híp mắt lại, đống lửa bên ngoài càng đốt càng lớn, chiếu rọi hết thảy đều rất rõ ràng, mười mấy người cầm cung tiễn trong tay kia đúng là lũ cung thủ bắn tên quấy nhiễu trên nóc nhà phía nam khi nãy. Sau khi bọn họ di chuyển tới sau bức tường liền xếp thành đội ngũ với những người bên này.

Sau bức ‘tường gỗ’ tạo bằng ván cửa kia đều là cung thủ, Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, cỡ sáu mươi cây cung, xem ra phải áp chế toàn bộ phòng ngự phía đông của mình. Phán đoán của mình không kém, kẻ thù quả thật muốn dùng hết toàn lực công kích tường viện phía đông. Đối phương tung ra hết lực lượng lớn như thế, mình có thể bảo vệ được không đây?

Triệu Tiến lau tay trên quần một cái, chẳng biết từ bao giờ nó đã đẫm mồ hôi. Lần đầu tiên hắn trải qua đối chiến với cả ngàn người như thế này. Khi trước nghe nhị thúc Triệu Chấn Hưng nói đại khái về vài trận chiến, đại chiến giữa mấy vạn người nghe thật nhẹ nhàng, nghĩ tới cũng thấy không có gì đáng sợ. Nhưng khi tự bản thân nhìn thấy, hai bên cộng lại mới hơn hai ngàn người, nhìn cảnh tượng lớn như thế, thật làm cho người ta chịu áp lực cực lớn. Hắn không biết bản thân mình có thể nhìn thấy mặt trời vào ngày mai hay không.

- Kẻ thù có sáu mươi cây cung, mọi người nấp kĩ, các đội trong viện cũng nấp kĩ, dựng ván gỗ che chắn lên một lần nữa, nghe hiệu lệnh của ta, không được lộn xộn.

Triệu Tiến hô càng về sau, giọng càng khàn đi, hắn đã có chút không thể giữ bình tĩnh được nữa.

Hắn dựa vào vọng lâu, nấp mình phía sau ván gỗ, xuyên qua khe hở quan sát động tĩnh bên ngoài. ‘Tường gỗ’ của đám tăng binh sau khi di chuyển một đoạn cũng đã có chút tán loạn, không thể giữ được liền lạc của nó, có vẻ lộn xộn, xuất hiện khe hở trong đó. Bọn chúng dừng bước, chỉnh đốn một lần nữa, sau đó mới tiếp tục tiến về phía trước. Phía sau tường gỗ là cung thủ, phía sau cung thủ lại là mấy hàng đội ngũ, mỗi đội cỡ hai mươi người, xếp thành hai hàng.

Cánh quân ít ỏi đó có lợi gì? Chẳng lẽ bên trong đám tăng binh lại có quân tinh nhuệ? Tuy nhiên lúc này dù sao cũng là đêm tối, lại có "Tường gỗ" che đậy, có thể nhìn thấy đại khái, chi tiết tất nhiên không thể rõ ràng.

Phía sau bốn cánh quân này, lại là đại đội nhân mã đang chậm rãi di động về phía trước, có thể nhìn thấy một đội có cỡ một trăm người, phía trước mỗi đội đều có đại hán mặc giáp dẫn đầu. Trong tay lũ tăng binh ấy đều có đao thương, dưới ánh lửa lóe ra ánh hàn quang.

Lại đi thêm mười bước, lũ tăng binh lần thứ hai dừng lại, dường như tới gần bức tường của đại viện Hà gia khiến cho bọn chúng cảm thấy căng thẳng, bước chân không còn đều đặn nữa, nhất định phải chỉnh đốn lại lần nữa. ‘Bức tường gỗ’ được tạo thành từ những ván gỗ đi đầu kia không chỉnh tề vậy thì chẳng khác nào mất đi che đậy.

Hô hấp của Triệu Tiến vững vàng chút, nếu như đội quân đối phương khi tiến lên vẫn chỉnh tề thế này, vậy trận này cũng không cần phải đánh. Đối phương dù sao cũng là quân trong chùa, còn không có bộ dáng của quân tinh nhuệ, nhưng nghĩ lại cảm giác rung động ban nãy, hắn cảm thấy biểu hiện của đám tăng binh trước mắt này đã có thể coi là binh giỏi tướng mạnh nhị thúc từng nhắc đến.

- Đã vào trong tầm tên rồi. Đại ca đã muốn động thủ chưa?

Phía nam không có cung thủ tập kích quấy rối, Đổng Băng Phong lại vội vàng chạy về.

Triệu Tiến đang nhìn chăm chú, những lời của Đổng Băng Phong làm hắn giật cả mình, hắn lập tức kịp tỉnh táo, luôn miệng nói:

- Bắn! Bắn!...

Sau khi nói ra, mặt Triệu Tiến nóng ran, hắn mới vừa rồi khẩn trương quá mức, chỉ lo phòng ngự trốn tránh, rõ ràng không quan tâm đến cung thủ nhà mình, đứng bắn trên mộc đài sau tường, tầm bắn có thể xa hơn một chút so với đám cung thủ tăng binh bên kia, nếu tấn công trước sẽ tạo thành trở ngại bị thương cũng có thể giết chết kẻ địch.

- Giương cung bắn ba mũi tên tầm xa trước.

Đổng Băng Phong ước chừng khoảng cách một chút, mở miệng hô.

Các cung thủ đang cúi người tránh ở sau tường nghe thế liền vội vàng đứng dậy. Trong đám cung thủ Triệu tự doanh, chỉ có Trang Lưu đứng dậy nhanh nhất, những người còn lại đều chậm hơn so với đám lão kỵ binh kia nửa nhịp, thậm chí còn chưa kịp làm gì.

Bản thân Đổng Băng Phong cũng đứng thẳng trên vọng lâu, giương cung lắp tên, nhắm thẳng phía trước, "vèo" một tiếng bắn ra, tiếng rít xé gió của mũi tên liên tục vang lên.

Mũi tên ngắm thẳng lên cao vẽ thành đường vòng cung, rơi vào trong đội tăng binh. Bởi vì bên đại viện Hà gia luôn ồn ào huyên náo, không có bất kỳ động tĩnh gì với bên ngoài nên đội tăng binh căn bản không nghĩ tới sẽ có phản kích. Hơn nữa trong đội ngũ và chung quanh thanh âm cũng rất ồn, mũi tên tới gần bọn chúng mới nhận ra, nhưng khi đó cũng đã muộn.

Có mũi tên bắn trượt, có mũi tên bắn trúng ‘tường gỗ’, nhưng đa số đều bắn trúng tăng binh, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi. ‘Bức tường gỗ’ đang chậm rãi di chuyển lập tức dừng lại, có mấy cánh cửa còn rơi xuống đất, đội quân theo phía sau cũng tan vỡ hai cánh quân.

- Không cần sợ, giơ ván cửa lên.

Có thể nghe thấy tiếng các đầu mục tăng binh đang hô to, chỉ có điều tiếng hô này nhanh chóng bị những tiếng kêu đau thảm thiết cùng thanh âm hỗn loạn lớn hơn bao phủ. Đợt tên thứ hai lại bay tới.

Người nâng ván cửa cũng đã ngồi xổm xuống, cung thủ phía sau lập tức khom người chui vào trốn, nhưng ván cửa che được cũng có hạn, bốn nhóm cánh quân phía sau ‘tường gỗ’ đều loạn cả lên. Tất cả bọn họ đều lui về phía sau, nếu không cũng tránh ở phía sau ván cửa, không nữa cũng di chuyển ra ngoài tầm bắn, bằng không quá dễ dàng bị bắn trúng.

- Kẻ nào lui về phía sau, chém. Xung phong lên trước, ngăn bọn chúng lại.

Có người gào to, một tiếng kêu càng thảm thiết vang lên.

- Đây là kẻ làm gương.

Đại hán mặc giáp kia vung binh khí trong tay lên, hai lựa chọn một là có thể bị bắn trúng, hai là sẽ gị giết chết này làm cho mọi người đều biết phải làm sao.

Tăng binh cung thủ tránh sau tấm ván cửa cũng bắt đầu đánh trả, nhưng khoảng cách này tương đối ngoài tầm với, tên bắn tới bên này đều không có lực gì.

- Đội trước không động, đội sau giết đội trước.

Từng tiếng thét to vang lên.

- Con mẹ nó, thật đúng là phép tắc hành quân.

Triệu Tiến ở trên vọng lâu nghe được rõ ràng, không kìm nổi thấp giọng mắng một câu.

Có thể thấy cả đội ngũ tăng binh dừng sững lại thoáng chốc, không biết ai hô ra tiếng trước, tường gỗ vốn đã hạ thấp xuống một nửa đột nhiên bị nâng lên, sau đó xông về phía trước. Cung thủ phía sau bức tường gỗ đó cũng khom người chạy theo, khiến Triệu Tiến kinh ngạc là, lũ tăng binh rõ ràng vẫn còn duy trì bốn hàng đội hình như cũ, chỉ là bọn chúng cùng đồng bọn phía sau đã trộn lẫn với nhau.

Đợt mưa tên thứ ba bắn ra, lại có tăng binh bị bắn chết, chỉ có điều người chết vừa ngã xuống đất đã bị người phía sau ào tới, vốn không có ai để ý tới.

Còn có thể bắn đợt thứ tư… Có người đứng trên mộc đài tiếp tục giương cung lắp tên, mà những lão kị binh thì sớm đã nằm rạp người xuống.

- Núp đi, Núp mau.

Triệu Tiến ở trên vọng lâu khàn giọng hô to, thanh âm của hắn cũng bị tiếng gào thét bao phủ.

Lần này, tiếng kêu thảm thiết vang lên từ trong viện. Trên đầu tường, bốn gã cung thủ từ trên mộc đài ngã xuống, Triệu Tiến lúc này đã không dám ngẩng đầu, cả người đều dán vào phía sau tấm chắn trên vọng lâu, mũi tên gào thét bay tới đâm tại trên tấm chắn làm tấm chắn rung lên, Đổng Băng Phong nằm úp sấp ở bên cạnh Triệu Tiến hô lớn:

- Đại ca, để các đội trong viện vào nhà, cung thủ của kẻ địch gần thêm chút nữa liền có thể bắn phủ cả nửa sân, khi ấy nếu các đội còn đứng ở bên ngoài, thương vong sẽ càng lớn hơn nữa.

CHƯƠNG 273: PHÁ. (HẠ).

Bên ngoài vô cùng hỗn loạn, cung thủ bên kẻ địch vừa đứng lại bắn đợt tên đầu tiên bị người phía sau xô đẩy, rất nhiều người không kịp bắn ra mũi tên thứ hai. Thừa dịp tên bay thưa thớt này, Triệu Tiến ra lệnh cho các đội trong viện. Các đội đã bắt đầu xuất hiện thương vong vội vàng phân tán, bắt đầu dựa vào phòng ốc cùng kiến trúc tập hợp thành hàng một lần nữa.

Khoảng cách mưa tên yếu bớt không duy trì liên tục được bao lâu lại bắt đầu dầy đặc, tất cả mọi người ở trong viện đều không dám ngẩng đầu, không dám đứng thẳng người, thậm chí liếc nhìn chung quanh cũng không dám, chỉ có người trên vọng lâu có thể dựa vào tấm chắn che giấu, thông qua khe hở quan sát phía bên ngoài.

Đám quân trên khu đất trống phía đông bắt đầu di chuyển, âm thanh vô cùng hỗn tạp, nghe không ra được tiếng truyền lệnh nhưng đội ngũ tăng binh lại dần ổn định lại, các cung thủ xếp thành hai hàng, không ngừng bắn tên, mà đám người cầm tấm ván cửa tạo thành ‘bức tường gỗ’ kia thì tiếp tục giơ ván cửa tiến nhanh về phía chiến hào, vứt ván cửa xuống.

Đây là muốn san bằng chiến hào sắp bị lấp đầy sao? Triệu Tiến vừa mới nghĩ trong đầu như thế, lại nhìn thấy đám cung thủ khi đã tới gần tường cỡ năm mươi bước liền cầm cung tên tản ra hướng hai bên.

Không tiếp tục bắn tên vào trong nữa sao? Triệu Tiến sửng sốt, lập tức hắn liền biết nguyên nhân. Triệu Tiến cuối cùng thấy rõ bốn hàng đội ngũ kia. Đội hình hơn hai mươi người kia căn bản không phải là đội ngũ, hai hàng người ôm lấy một cây xà nhà bằng gỗ thô to, bọn chúng muốn phá tường.

Mưa tên bên ngoài dừng lại, đám người trong đại viện nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn không ai dám ló đầu ra. Bên ngoài có nhiều cung thủ như vậy, ló đầu ra chỉ có nước chết.

- Dựa vào tường, đứng vững, giữ chặt.

Đột nhiên ai cũng nghe thấy Triệu Tiến hô to.

Lần này khác với lần trước, cung thủ Triệu Tự Doanh sớm đã thất kinh nên chiếu theo đó mà làm, còn những lão kị binh cùng Trang Lưu vẫn luôn trấn định lại sửng dốt, không biết xảy ra chuyện gì.

Ván cửa buông xuống, cung thủ tản ra, bốn nhóm tăng binh ôm lấy cột gỗ xông vọt tới, dộng thật mạnh vào tường.

Tường cao đại viện lập tức rung mạnh, vọng lâu nơi Triệu Tiến đứng đều rung bần bật, mộc đài dựa vào tường bất ngờ bị chấn động làm người đang đứng bên trên trở tay không kịp, có mấy người ngã ngay xuống dưới, cũng may mộc đài này vì vững chắc cùng dễ leo lên mà được dựng bằng khung giường xếp lên tầng tầng lớp lớp, người ngã xuống cũng không đến mức ngã lăn ra đất.

Cùng với tiếng kêu đau là những tiếng hô ‘thật nóng’, ‘nóng quá’. Nước sôi chuyển lên bị đánh đổ không ít người đều bị nước bắn phải. Triệu Tiến cảm thấy nóng giận, nước sôi bản thân hắn chuẩn bị này còn chưa làm bị thương kẻ địch ai dè lại làm người bên mình tổn thương trước, không khỏi rất hoang đường.

- Cũng may nước đã nguội.

Bên dưới lại có thanh âm truyền đến, Triệu Tiến dở khóc dở cười nhẹ nhàng thở ra, nước sôi đặt trên mộc đài trong chốc lát nên không còn nóng mấy, coi như trong cái rủi có cái may.

Tấn công một lần, lũ tăng binh lại ôm cột gỗ lui về sau mấy chục bước, chuẩn bị lấy đà tiếp tục đâm mạnh. Đổng Băng Phong tựa vào trên vọng lâu, lấy tên lắp lên cung chuẩn bị đứng dậy bắn, không chỉ có y làm như vậy, những người khác đang đứng trên mộc đài cũng hành động như thế. Nhưng mà vừa đứng dậy, Đổng Băng Phong lại vội vàng ép sát người xuống, còn mở miệng hô lớn.

- Đều không nên lộn xộn, cung thủ bên địch đang nhìn chằm chằm.

Còn chưa dứt lời, lại có mũi tên gào thét phá không bay tới, cắm vào trên tấm chắn ở vọng lâu làm nó rung mạnh lên, cũng có vượt qua đầu tường bay vào trong viện, cung thủ tăng binh đi theo phía sau đội tấn công tường viện, bất cứ lúc nào cũng có thể dọn sạch mọi chống cự trên đầu tường.

- Cẩn thận.

Triệu Tiến lại hô to, lập tức thanh âm của hắn đã được tiếng vang lúc tường bị va chạm che mất.

- Tường nứt ra rồi.

- Bên này có cái khe nứt.

Mọi người bên trong tường hô to.

Tường cao bốn phía đại viện Hà gia được xây dựng cũng không phải để phòng ngự, nó được xây chỉ để bao quanh đại viện mà thôi, an toàn nơi này toàn bộ dựa vào thế lực cùng bọn hộ vệ Hà gia mà không phải do bức tường, cho nên bức tường này cũng chỉ là tường gạch bình thường, bên trong quả thật có bố trí nơi đạp chân, cũng có vọng lâu sơ sài, nhưng cũng chỉ là làm cho có, không bằng được bảo trại của cường hào đại tộc kia.

Tường cao xây dựng bằng gạch không phải giấy nhưng đối mặt trước cây gỗ to mấy chục người ôm mà nói, cũng chỉ là cứng hơn giấy một chút mà thôi, lại dộng một lần nữa, tường cao phía đông chắc chắc sẽ hỏng.

Triệu Tiến nhìn xuyên qua khe hở ra bên ngoài một chút. Cung thủ đứng phía sau đội ngũ phá tường đều đang nghiêm trận chờ đợi sẵn sàng đón quân địch, nhìn chằm chằm vào đầu tường bên này. Bọn chúng không có bắn tên vào trong, xem ra nhiệm vụ của chúng cũng chỉ là phòng ngừa đội ngũ phá tường bị phản kích ngừng lại thôi.

- Xuống vọng lâu đi! Đi xuống hết! Đi xuống hết!

Triệu Tiến hít sâu một hơi, mở miệng hô to nói.

Không ai kiên trì ở lại, bởi tất cả mọi người đều biết, sau khi vách tường bị đâm sập, vọng lâu cùng mộc đài đều sẽ bị cuốn đi, hơn nữa còn phải chịu tấn công đợt đầu tiên.

Triệu Tiến để cho Đổng Băng Phong đi xuống trước, sau đó hắn cũng thật cẩn thận leo xuống theo, hắn hít hơi thật sâu, để cho tâm tình mình ổn định lại.

Triệu Tiến biết mình phán đoán ý định của kẻ địch không sai, Vân Sơn Tự thật muốn tiêu diệt toàn bộ bọn họ. Đối phương dựa vào mấy chục cây cung cùng ưu thế về binh lực đã áp chế được Triệu Tự Doanh. Nhưng dùng cung tiễn và vây khốn không thể nào tiêu diệt toàn bộ Triệu tự doanh. Sau khi trời sáng lên, bọn chúng nhất định phải bỏ chạy, như vậy chẳng khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ, chẳng những không có cách đến lần nữa, còn có thể trêu chọc đến quan phủ và thế lực khắp nơi. Bọn chúng phải chấm dứt chiến đấu trong tối nay, diệt sạch đám người Triệu tự doanh, cho nên chúng muốn phá nát tường viện, dùng ưu thế về binh lực xông vào, giết sạch san bằng Triệu Tự Doanh.

Vừa mới xuống vọng lâu, mộc đài bên kia còn có người chưa kịp xuống dưới, bên ngoài, tường lại bị đâm mạnh, cung thủ trên mộc đài bị trượt chân té xuống, may mắn không cao, chỉ ngã đau mà thôi.

‘Rầm’ một tiếng, trên mặt tường cao phía đông đã bị đâm ra hai lỗ hổng thật lớn, đã có thể nhìn rõ ánh lửa bên ngoài.

Triệu Tiến hô to nói.

- Lui lại, đem ván gỗ che chắn đưa lên phía trước, cẩn thận cung tiễn bên ngoài.

Mệnh lệnh vừa ra, lập tức có người xách khung giường ván cửa lên bắt đầu bố trí. Triệu Tiến nhịn không được quay đầu nhìn về tường viện phía đông, có vài tên gia đinh đi ngang qua trước mặt hắn, Triệu Tiến chú ý thấy sắc mặt bọn họ tái nhợt, thân thể không ngừng run rẩy. Triệu Tiến còn nhận ra, những gia đinh này đều thuộc đội lão binh.

Trần Thăng đi tới thấp giọng nói.

- Triệu Tiến, đội lão binh hay đội tân binh đều luống cuống lên rồi, phải mau chóng hạ quyết định đi.

Y bên này vừa mới nói xong, hai người chợt nghe thấy những tiếng hô to từ bên ngoài truyền vào.

- Qua phải.

- Phía bên trái, không nên thủng chỉ một chỗ, phải tạo ra lỗ hổng đủ lớn, để đại đội bước qua.

- Toàn đội, tiến lên trước.

- Đại ca, làm sao bây giờ?

Thạch Mãn Cường từ một bên chạy về, bên này gặp khó khăn, quấy rối tại mấy bên khác cũng đều đã ngừng.

Triệu Tiến nhìn chung quanh, nương theo ánh sáng trong viện, hắn thấy sắc mặt của đa số người đều tái nhợt, vẻ mặt kinh hoảng, ngay cả những lão binh lớn tuổi, vẻ mặt bọn họ cũng đều có khẩn trương. Ngược lại, đám huynh đệ của mình cùng rất ít người còn lại coi như bình tĩnh, Thạch Mãn Cường hỏi làm sao bây giờ, không phải vì hoảng sợ, mà là chờ đợi mệnh lệnh.

Triệu Tiến hơi trầm ngâm, nghiêm túc nói

- Làm sao ư? Liều mạng với bọn chúng!

.

Bọn huynh đệ vây quanh Triệu Tiến đều gật đầu thật nhanh. Bọn họ đã trải qua quá nhiều sát phạt huyết tinh, hơn nữa đều chỉ xảy ra gần đây cho nên đối với tràng diện như vậy họ dễ hòa hợp hơn so với những người khác.

Triệu Tiến hô lớn.

- Các đội tập hợp tại trong viện, ba mặt kia không cần quan tâm, toàn doanh tập hơp.

Mệnh lệnh vừa ra, đội trưởng các đội lập tức tập hợp đội ngũ của mình lại, không ít tân binh tránh ở trong phòng cũng nơm nớp lo sợ đi ra. Tuy rằng ở trong vẫn còn rất an toàn nhưng nghe động tĩnh bên ngoài, loại áp lực này cũng làm cho người ta cảm thấy sụp đổ hoàn toàn, sau khi ra ngoài ngược lại lại thấy nhẹ nhàng hơn.

Triệu Tiến lại ra lệnh.

- Lỗ Đại, Lý Ngũ, đội hai người các ngươi đi đem mộc đài bên trong viện chuyển đi, mọi thứ đều chuyển sang hai bên. Từ chỗ ta đứng đến tường viện, dọn sạch mọi thứ, cẩn thận cung tiễn ở bên ngoài.

Bên kia Lỗ Đại và Lý Ngũ vội vàng dạ rang, dẫn người qua chuyển đồ. Bọn họ mới vừa di chuyển, vài tiếng ầm lớn vang lên, tường viện phía đông bị đâm ra ba lỗ hổng thật lớn, có chỗ gạch đổ hơn phân nửa vào bên trong viện. Bọn gia đinh hốt hoảng không kịp tránh né. Bên trong một trận kinh hô, bên ngoài một trận hoan hô.

Triệu Tiến không có cảm thấy ảnh hưởng từ bên ngoài, hắn tiếp tục lớn tiếng hạ lệnh.

- Bốn đội lão binh nhập lại làm một, xếp thành đội hình ngang mười sáu người, dọc mười người, ai mặc giáp đứng ở đầu tiên, còn lại xếp theo từ cao xuống thấp.

Đội ngũ của bọn lão binh cũng đủ thuần thục, phân đội không có ảnh hưởng gì, bởi vì thời gian huấn luyện chung của bọn họ vượt xa thời gian bị phân đội. Theo yêu cầu của Triệu Tiến, đội hình rất nhanh sắp xếp hoàn chỉnh.

Trong những gia đinh đứng hàng đầu, có người mặc miên giáp, có người mặc tỏa tử giáp, Triệu Tiến còn chưa nói gì thêm, lại nghe thấy từ bên trong viện đột nhiên vang lên một tiếng khóc thê lương.

- Ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không ở đây nữa, ta muốn đi ra ngoài cầu xin tha thứ.

CHƯƠNG 274: ĐAO BÉN HƯỚNG VỀ ĐÂU (THƯỢNG).

Rốt cục có người chịu không được áp lực mà suy sụp, chỉ có điều mới nói được một nửa, gã đã bị đội trưởng của mình đánh ngã lăn ra. Triệu Tiến quay đầu nói với Trần Thăng:

- Đại Thăng! Đệ đi chém đầu tên bạc nhược này, sau đó mang đầu về đây. Mau!

Trần Thăng rút đao bước nhanh qua, Triệu Tiến nói với đội ngũ mới tập hợp xong bên cạnh.

- Ta nói một câu, các ngươi hô theo một câu, không được sót bất cứ từ nào, hiểu chưa? Sau khi ta giơ tay liền bắt đầu!

Đội ngũ lão binh cũng đã trải qua huấn luyện tương tự khi trước rồi nên mọi người lớn tiếng vâng lệnh.

- Các huynh đệ, bây giờ chúng ta chỉ có một con đường sống, đó chính là phải liều mạng với bọn chúng!

Triệu Tiến nói không nhanh để cho các thủ hạ có thể nghe hiểu cùng nhắc lại. Hơn một trăm người đồng thanh hô to, người trong viện ai cũng nghe thấy, ngay cả tiếng nổ lúc cây gỗ lớn va vào tường cũng không át được.

Trong viện an tĩnh lại, tất cả mọi người nghe được từ ‘đường sống’, nhưng người trong đội tân binh lập tức lại trở nên kinh hoảng, có người thấp giọng thì thào.

- Chẳng lẽ muốn để cho chúng ta làm kẻ chết trước?

Dù gia nhập không lâu nhưng các tân binh đều biết Triệu Tiến rất coi trọng các lão binh. Trang bị, biên chế, còn có chức vị đều ưu tiên các lão binh trước, nhìn thấy như thế, mọi người tự nhiên sẽ có phỏng đoán như vậy.

Ban đầu nghi vấn này chỉ bắt đầu là một câu, sau đó truyền đi rất nhanh, đội trưởng lớn tiếng quát mắng cũng ép không được. Lúc tình hình càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, phía trước lại vang lên tiếng hô to.

- Đội lão binh ở phía trước, đội tân binh đứng ở sau. Triệu mỗ cùng huynh đệ đứng hàng đầu tiên.

Đội lão binh nhắc lại những lời này thật lớn, chung quanh lại trở nên an tĩnh. Triệu lão gia không có núp ở phía sau, bản thân Triệu lão gia đứng ở hàng đầu, vậy còn có thể nói cái gì nữa. Có người dẫn đầu vậy xung phong theo thôi! Tâm của mọi người không hiểu vì sao trở nên bình tĩnh lại.

- Chư vị, anh dũng xông lên phía trước mới có đường sống, chạy trối chết cầu xin tha thứ chỉ có một con đường chết, còn ai bạc nhược, đây chính là kết cục!

Tất cả mọi người nhìn đến trên mũi một thanh trường thương giơ cao, ở đầu mũi thương là một cái đầu người đang đầm đìa máu tươi. Cái đầu này chính là của tên tân binh vừa bị xử trảm lúc nãy.

Tấm gương, khích lệ và trừng phạt, thậm chí còn có uy hiếp càng lúc càng gần từ bên ngoài, nhiều tầng áp lực làm cho không khí trong viện trở nên trang nghiêm, an tĩnh.

- Đội hình không thể loạn, thà đi không chạy!

Sau khi dặn dò câu đó xong, vách tường bên kia đã bị đâm sập, cũng may giá gỗ phía sau đã bị dời đi, khoảng cách giữa đội ngũ và vách tường cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Triệu Tiến không ngừng hạ lệnh điều khiển, công sự che chắn bằng khung giường trong viện đều được dọn đi, hàng binh đứng đầu tiên đều giơ cao ván cửa. Đội thứ một đến đội thứ sáu đáng tin nhất trong đám tân binh được sắp xếp ở đằng sau đội ngũ các lão binh. Các đội tân binh còn lại thì đứng phía sau bọn họ, còn các lão kị binh cùng các cung thủ được phân tán tại hai bên.

Trần Thăng buồn bực nói.

- Triệu Tiến, huynh lui về sau đi để đệ chỉ huy cho!

Cát Hương đứng bên cạnh cũng mở miệng nói.

- Đại ca, huynh đi ở đằng sau...

- Huynh nói rồi. Huynh phải đứng ở hàng đầu tiên, vậy thì phải đứng ở đó !

Bây giờ hắn đang đứng đầu hàng bên phải hàng đầu tiên của đội lão binh. Từ trái sang phải, lần lượt là Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Đổng Băng Phong và Lưu Dũng. Bọn họ trên người đều mặc áo giáp, búa ngắn trường đao cũng đã vác ở trên lưng, trong tay đều cầm trường thương, chỉ có trong tay Đổng Băng Phong còn cầm cung tên, gia đinh mặc tỏa tử giáp đều bị đuổi sang đứng hàng thứ hai.

Phía trước hàng đầu tiên dựng thẳng ván cửa, các hàng phía sau thì gắng hết sức mà sát lại phía trước.

Bây giờ hơi an tĩnh một chút, nhìn vách tường lung lay sắp đổ, quân địch bên ngoài còn đang sẵn sàng cho lần tấn công cuối cùng. Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, cơ thể nghiêng về phía trước. Đúng lúc này, có người đứng phía phải hỏi Triệu Tiến:

- Tiến gia, ngài không sợ sao?

Hắn quay đầu lại nhìn, thì ra là Nghiêm mặt đen. Người này không thuộc bất cứ đội nào, nhưng y lại cầm đơn đao chen lên đứng phía trước. Triệu Tiến lắc đầu hạ giọng nói.

- Ta sợ!

Nghiêm mặt đen sửng sốt, lập tức nợ nụ cười, y vừa muốn mở miệng, lại nghe thấy một tiếng nện ầm ầm vang lên từ tường viện phía đông. Tường bị đâm nữa rồi!

- Sụp rồi! Sụp rồi!

Bên ngoài lại có tiếng hoan hô thật lớn vang lên. Một mảng lớn tường viện phía đông đều đã sụp đổ, từ bên trong có thể nhìn thấy ánh lửa càng sáng ngời ở phía bên ngoài.

Ngay vào lúc bức tường đổ xuống, tiếng tên gào thét phá không bay tới cũng vang lên dày đặc. Triệu Tiến rống to cảnh báo, mỗi người cũng đều hô to cảnh báo, ai cũng cố gắng khom người thật sát, tận lực tránh dưới tấm ván cửa.

Nhưng vẫn là có tiếng kêu thảm thiết vang lên, ván cửa không thể che phủ hết mọi người, có người đau kêu rú thảm, có người khóc hô, còn có thể nghe được tiếng các đội trưởng lớn tiếng quát mắng đàn áp, nhưng lần này không ai lộn xộn.

- Chịu không nổi thì lui ra sau, ai chịu được thì ở lại!

Triệu Tiến hô to, mọi người cũng theo đó rống lớn. Mỗi người thuộc Triệu tự doanh đều căng thẳng tới cực điểm.

Hai cánh cung thủ đứng hai bên cũng đều nấp ở phía sau ván cửa. Bọn họ không kịp phản kích, chỉ có thể trốn, chẳng qua mưa tên phía ngoài cũng chỉ duy trì hai đợt. Đột nhiên, tiếng rống cùng hô to liên tiếp vang lên từ bên ngoài kia, mỗi người đều hét lớn tiến lên, ai ai cũng đều hô to xông vào!

Tường gạch sập đi biến thành đống gạch cao cỡ nửa người, xuyên qua khe hở trên ván cửa, cùng với tiếng quát mắng đầy tức giận ở bên ngoài ấy, Triệu Tiến nhìn lũ tăng binh cầm trường thương và trường đao vượt qua đống đổ nát, xông tới. Đám tăng binh đi đầu đều là những kẻ thân hình to lớn vạm vỡ, có kẻ trên người còn mặc giáp trụ sơ sài. Bọn chúng đều quấn vải trắng trên đầu, reo hò vọt tiến vào.

Triệu Tiến hét lớn.

Buông ván cửa, bắn tên!

Khi nói chuyện, hắn đẩy ván cửa đang nắm trong tay về phía trước. Ván cửa che phía trước đội ngũ nãy giờ đều ngã rạp trên đất, cung thủ vẫn nấp phía sau ván cửa đều đứng dậy bắn tên, Đổng Băng Phong cũng nhanh chóng giương cung, lắp tên bắn tới.

Khoảng cách thế này cộng thêm quân địch dày đặc không có mũi tên nào không trúng đích. Mười mấy tên chạy trước nhất đều trúng tên ngã nhào, nhưng mười mấy tên này rất nhanh đã bị đám người phía sau xông lên che phủ.

Cung thủ bên Triệu Tiến sau khi bắn ra mũi tên đầu tiên liền không tiếp tục bắn nữa, ngược lại xoay người rời đi. Đổng Băng Phong còn bắn ra mũi tên thứ hai, sau đó đem cung tên vất trên mặt đất, nắm chặt trường thương.

- Xếp thành hàng, trường thương để chĩa thẳng phía trước. Đi đều bước về phía trước!

Triệu Tiến rống to, đồng bọn đứng bên cạnh hắn rống to, đội lão binh cũng rống to.

Hàng thứ nhất, hàng thứ hai, hàng thứ ba, trường thương đều chĩa ngang, trường thương của những hàng phía sau cũng đều nghiêng về phía trước.

- …Một, hai, một…

Triệu Tiến gào thét nâng chân sải bước thật lớn về phía trước. Không hiểu vì sao, suy nghĩ bây giờ của hắn chính là ngày sau nhất định phải dùng tiếng trống để khống chế nhịp bước.

Hàng thứ nhất bước ra bước đầu tiên về phía trước, hàng thứ hai theo sau, tiếp tục hàng thứ ba… Đội hình tứ giác của đội lão binh tiến về trước, đối mặt với đám tăng binh cầm vũ khí trong tay, hò hét xông tới, người nào người nấy anh dũng tiến lên.

Trong bất luận trận chiến nào, ai đứng đầu tiên, xông lên đầu tiên đều phải đối mặt với mạo hiểu lớn nhất, cho nên vị trí này đều cho những lão binh dũng cảm, cứng cỏi nhất trong đội ngũ đảm nhiệm. Tăng binh xông tới đầu tiên cũng là như thế, bọn chúng đều là những kẻ liều mạng không biết sợ chết. Xông lên đầu tất nhiên có mạo hiểm, nhưng bọn chúng cũng biết đi đầu mới có lợi. Tiền hàng vàng bạc sẽ lấy được đầu tiên, bọn nữ nhân cũng có được đầu tiên, huống chi trước trận đã có treo giải thưởng, sau trận còn có khao quân. Đối với những kẻ sống ngày nào hay ngày đó như bọn chúng thì đều rất đáng giá.

Hơn nữa trong đại viện Hà gia này đều là một lũ nhãi con còn chưa đủ lông đủ cánh, căn bản không biết đánh như thế nào, vừa rồi vẫn co rút ở bên trong không hề biết phản kích chính là chứng minh tốt nhất. Khi nãy tường vừa đổ, bọn chúng chỉ bắn một lượt tên liền không có động tĩnh gì nữa, chẳng lẽ lũ nhóc đó không biết bây giờ là lúc sống còn sao? Chắc chắn là đã bị dọa sợ không biết nên chạy như thế nào.

Càng đừng tới trước khi xông lên, người dẫn đầu đã nhắc trong đại viện Hà gia này cất giấu mấy vạn lạng bạc, điều này làm cho cả lũ đều điên lên rồi. Nếu như đã nói số lượng cho cả bọn biết trước, vậy có nghĩa là chấp nhận cho tất cả tha hồ cướp đoạt, không cần quản tới.

Nhiều kích thích cùng hấp dẫn như vậy, khiến lũ bỏ mạng này đều đỏ hết cả mắt, chúng chỉ còn chờ tiến vào trong đại viện liền giết cho thống khái, cướp cho đã tay, mỗi gương mặt xông lên ngũ quan đều đã vặn vẹo không còn hình dáng.

Mười mấy người phía trước bị cung tên bắn trúng, cũng không có ai chú ý tới. Đánh giặc khai chiến nào có không chết người bao giờ, kẻ nào trúng kẻ đó xui xẻo, nhưng đội ngũ xuất hiện phía sau những tấm ván cửa kia là xảy ra chuyện gì?

Hưng phấn khi mới vọt vào trong viện đã qua, ánh lửa trong ngoài đại viện vẫn sáng ngời như trước, lũ tăng binh xông tới không thấy được sự hỗn loạn cùng đổ nát như dự kiến mà là một đội ngũ thực chỉnh tề. Nói chính xác hơn thì là một đại đội đi đầu thật nghiêm chỉnh cùng một đội ngũ coi như chỉnh tề đi sau.

CHƯƠNG 275: ĐAO BÉN HƯỚNG VỀ ĐÂU (HẠ).

Đại viện rất trống trải rộng mở, không có những bức tường chia khoảng cách như những gia đình giàu có bình thường. Tuy rằng liếc mắt một cái còn không thấy rõ hết thảy nhưng có thể thấy được đội ngũ tầng tầng lớp lớp đứng bên trong.

Đây là có chuyện gì? Tại sao đội ngũ đứng đầu tiên mỗi người đều mặc khôi giáp ? Hơn nữa còn che kín như thế, đây là trọng giáp nha!

Một hàng trường mâu kia lại là có chuyện gì ? Mười mấy người đứng trước cách nhau gần như vậy, khoảng cách giữa hai bên còn bị trường mâu phía sau bổ sung, thế này người ta còn xung phong thế nào được ? Trường mâu trong tay đỡ được cây này chắn không được cây kia, đao cầm trong tay lại không đủ dài, phải làm sao bây giờ ?

Lũ tăng binh xông lên trước nhất muốn dừng lại, ít nhất cũng phải tránh đi cái mặt trọng giáp lành lạnh trước mặt, trường thương như rừng của cái phương đội kia mới được. Nhưng mất nhiều lực như vậy mới phá vỡ được phòng thủ, Vân Sơn Tự lẽ dĩ nhiên muốn dồn toàn bộ lực lượng đến tấn công, người phía sau không ngừng reo hò dũng mãnh liều chết xông lên, lũ tăng binh đứng trước có muốn dừng lại cũng dừng không được, chỉ có thể bị người đi sau đẩy lên phía trước, càng ngày càng gần cái đội ngũ kia, mà đội ngũ trước mặt ấy cũng đang tiến lại gần.

Một gã võ tăng cầm đầu, dáng người cao lớn cường tráng, vẻ mặt dữ tợn, trong tay cầm hoàn đầu đại đao, trên người mặc bì giáp khảm lá sắt, thoạt nhìn hung hãn vô cùng, bên cạnh có mười tên thủ hạ đi theo, đại đao trong tay gã múa như bay, tựa như bánh xe gió đang chạy. Gã cũng thấy không thể lui được, mà có tránh cũng tránh không xong, cho nên gã liền vọt tới. Đại đao trong tay gã chặn lại hai thanh trường mâu, tiến lên trước thêm một bước. Gã vừa muốn chém cán mâu ở bên cạnh, ai ngờ lại có hai thanh trường mâu đâm tới trước mặt, đành phải vội vàng hoành đao vung lên chắn, bên cạnh đã có một thanh trường mâu khác đâm chếch tới. Mặc áo giáp có thể đỡ được đao chém, nhưng lại đỡ không được trường mâu đâm thẳng, huống chi lại còn là nhát đâm chỗ sườn, mũi mâu kia lập tức đâm vào một nửa.

Mũi mâu rút ra, máu tươi bắn tung tóe, gã võ tăng dũng mãnh càn rỡ này điên cuồng hét lên một tiếng, giơ cao đại đao muốn liều mạng. Hai tay gã giơ cao, ngực bụng để trống không, lại bị một cây trường mâu đâm trúng cổ họng, lần này gã rốt cuộc không thể nhúc nhích, đại đao rơi xuống đất, cơ thể ngã nhào theo sau.

Có thể xông tới đã xem như xuất sắc, càng nhiều kẻ đã bị trường mâu đâm thủng lỗ chỗ máu văng tung tóe từ bên ngoài, kêu thảm lên, ngã lăn ra chết tươi!

Tăng binh dũng mãnh, sau khi tường viện sụp liền múa may binh khí trong tay xông tới, nhưng việc xông lên này lại chả có trận hình gì. Bọn chúng đối mặt chính là đội ngũ chỉnh tề của Triệu Tự Doanh, ở trước mặt phương đội mười sáu người xếp ngang mười người hàng dọc, kẻ thù giáp mặt đối đầu với mười sáu chiến sĩ mặc áo giáp của bọn họ còn chưa đạt tới số lượng mười sáu tên.

Mà số lượng kẻ địch ít hơn mười sáu người, lại phải đối mặt với ba mươi mấy bốn mươi mấy thanh trường mâu đâm thẳng tới, căn bản không thể ngăn cản. Người của Triệu Tự Doanh ít hơn nhiều so với số tăng binh của Vân Sơn Tự, nhưng đối mặt trực diện với đội hình ngang dọc này lão binh Triệu tự doanh lại có ưu thế hơn nhiều.

Ưu thế không chỉ ở mặt số lượng, trang bị của tất cả người đứng hàng thứ nhất cũng ưu việt hơn. Không nói tới khôi giáp trên cơ thể mấy người Triệu Tiến này đều bằng sắt thép, cả bộ miên giáp ở trên cơ thể các gia đinh cũng che kín toàn thân, nhìn uy vũ dị thường. Tăng binh phía đối diện xông lên vài lần đều không vào được, lui lại lui không xong, chúng điên lên, quăng binh khí trong tay chúng tới. Nhưng mấy binh khí đó nếu không bị đội ngũ trước mặt dùng trường thương đánh rớt thì cũng bị né đi, va phải giáp trụ cũng không xuyên phá được.

Lũ tăng binh gào lớn liều chết xông qua, nhưng chúng lại không chú ý tới những binh lính đứng đầu của đội ngũ bên Triệu Tự Doanh cũng đang run cầm cập. Nhưng sau khi cuộc chiến bắt đầu, bọn gia đinh bên đó cũng phát hiện chỉ cần bản thân đem trường mâu chĩa về phía trước thì kẻ thù rất khó có thể phá tan hàng ngũ bên mình được. Cho dù có lộ ra khe hở, cho dù bản thân đang phải đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ hơn nhưng bên cạnh có đồng bọn, phía sau cũng có đồng bọn, không có trường mâu của mình thì còn có mấy chục thanh trường mâu bên cạnh.

Hóa ra huấn luyện của Triệu lão gia thật sự công hiệu. Cho dù là bọn gia đinh thuộc đội lão binh cũng chưa từng trải qua cuộc chiến máu me như thế, bọn họ cũng giống như đội tân binh phía sau mình, không kịp hiểu chuyện gì, cũng thực sợ hãi, nhưng sau khi đối đầu với quân địch, bọn họ mới phát hiện ra, huấn luyện bản thân trải qua lại có hiệu quả như vậy. Có tin tưởng, trường mâu trong tay không còn run rẩy nữa, bước chân cũng càng thêm vững chãi. Đột nhiên, bọn họ cảm thấy, bên mình có thể sẽ chiến thắng!

Những tiếng quát to như

- …Thật khó giải quyết!

-... Đánh không lại.

Liên tục vang lên, nhưng trong sân nhà này dù có rộng rãi cỡ nào thì cũng là trong sân, đội ngũ dàn ra mười sáu người đã chiếm một vùng rất lớn, lũ tăng binh không ngừng xông vào căn bản không có cách nào có thể tránh né hay rút lui, chỉ có thể bị bắt phải nghênh chiến.

Cũng có người chân tay nhanh lẹ, thậm chí lăn người trên mặt đất, rốt cuộc đi đến bên cạnh đại đội. Nếu như phương đội trường mâu này chĩa về phía trước như vậy bên cạnh sẽ bị bỏ trống.

Nhưng hai bên trái phải cũng không phải trống không, phía sau vài bước còn có đội ngũ khác. Bọn họ thấy kẻ thù lại đây, liền nâng cao trường mâu xông tới. Đội tân binh thật sợ hãi nhưng mà đại đội kẻ địch đã bị đội hình phía trước cản lại, lọt qua hai bên cũng chẳng mấy người, đây quả thật là thời cơ tốt để lấy đa số chiến thắng thiểu số. Trường mâu của mười mấy, hai mươi mấy người cùng đâm tới, tăng binh cũng cản không xong, huống chi trường mâu của đội hình dàn ngang phía trước kia cũng không phải chỉ biết đâm tới trước.

Đám người Triệu Tiến sau khi tiến lên ba bước liền dừng bước chân lại, bởi vì quân địch xông vào nhiều lắm, bọn họ chỉ có thể đứng lại không ngừng đâm tới trước.

Có người ngăn được hàng trường mâu đầu tiên, lại ngăn không được hàng thứ hai và hàng thứ ba. Có kẻ lăn trên mặt đất muốn chém chân đội ngũ, người đứng hàng thứ nhất liền xách trường mâu đâm xuống, người đứng sau sẽ che lại khe hở mà bọn họ tạo ra.

Có gia đinh đứng hàng đầu tiên đã bất tỉnh do bị binh khí ném mạnh trúng, gia đinh đứng sau lập tức tiến lên chiêm vào. Bọn họ cũng không hề lui lại một bước, trước mặt đã có rất nhiều xác chết.

Mấy chục tên đã ngã xuống. Có kẻ bị mất mạng tại đương trường, có kẻ lại thảm hại hơn, cơ thể bị trường thương đâm thủng, máu tươi phun ra. Ở trên chiến trường như thế này, vốn chẳng có cách nào cứu chữa. Nhưng bọn chúng lại chưa có chết, chỉ có thể nằm đó gào thét.

Nhiều đồng bọn chết đi cùng hét thẳm như thế, rốt cục cũng làm những người tới sau phải dừng chân, nhưng không gian nơi đây lại không đủ để bọn chúng có thể xoay người, chỉ có thể không ngừng xô đẩy. Bọn chúng đứng trước đống gạch đổ dưới chân vách tường đã sập, chần chờ không dám tiến lên. Có kẻ hét to về phía sau.

Triệu Tiến khàn giọng rống to.

- Tiến lên trước. Theo ta tiến về phía trước!

Trận giết chóc đầy huyết tinh kết thúc hai bên giằng co với nhau. Trận tuyến bắt đầu chuyển dời về phía trước, Trần Thăng bên cạnh Triệu Tiến bắt đầu lớn tiếng hô nhịp, mọi người theo nhịp hô cất bước về phía trước.

Triệu Tiến quay đầu nhìn lại, lập tức quát.

- Nghiêm mặt đen, lại đây!

Trên người cùng đao của Nghiêm mặt đen đều dính máu tươi, vừa rồi y chiến đấu bên cạnh Triệu Tiến, bây giờ vẻ mặt đang rất hưng phấn. Không một ai nghĩ được đám người Triệu Tiến lại có ưu thế như vậy!

Triệu Tiến một bên nện bước đi nhanh về phía trước, một bên mở miệng ra lệnh.

- Ngươi đi truyền lệnh cho các đội phía sau, theo sát phương đội này tiến về phía trước. Sau khi ra khỏi nơi đây thì xung phong với chúng ta, nhưng không được cản đường. Kẻ thù sót lại liền do người phía sau đối phó. Bảo những người có thể kéo cung bắn tên đến bên phải của ta, nhanh lên!

- Triệu Tiến, huynh đi chủ trì đại cục đi, đệ sẽ suất lĩnh đội ngũ tiến hành truy kích!

Trần Thăng đứng bên cạnh rống to, bên kia Nghiêm mặt đen đã chạy về phía sau.

- Không thể đi, chỉ khi huynh đứng hàng đầu tiên, xông lên đầu tiên, các huynh đệ mới có dũng khí!

Triệu Tiến gào lớn trả lời. Trong lòng hắn vẫn đang suy nghĩ, về sau phải chuẩn bị lính truyền hiệu lệnh riêng cho mình mới được.

Triệu Tiến rống to nói.

- Phương đội lão binh, cùng hô lên với ta!

- Xông tới! Xông tới! Xông tới!

Triệu Tiến bên này hô lên, đội lão binh cũng hô lên theo. Đây không phải vì để kích động sĩ khí mà là để ra lệnh cho toàn bộ Triệu Tự Doanh bên trong đại viện.

Đội ngũ Triệu Tiến có thể trực tiếp chỉ huy bây giờ chỉ có mỗi phương đội này, các đội phía sau chỉ có thể làm theo mệnh lệnh thông qua tiếng hét.

Đội hình của lão binh nâng ngang trường mâu, nhanh chóng tiến lên trước. Triệu Tiến nghe được có tiếng bước chân vang lên bên cạnh, nhìn thấy những lão kị binh cùng các cung thủ của Triệu Tự Doanh không bị thương cũng chạy theo tới. Bọn họ chỉ còn lại có mười người.

Triệu Tiến rống lớn nói.

- Thấy kẻ thù tiến tới đánh giáp lá cà, các ngươi vòng quanh đội ngũ này tránh né, để chúng ta che cho. Những lúc còn lại, nhắm trúng liền bắn chết!

Không để ý đến cử chỉ của đám cung thủ, Triệu Tiến quay đầu hô lớn.

- Xếp thẳng hàng! Xếp thẳng hàng! Bước đều bước, tiến lên!

Lũ tăng binh nhìn phương đội này giống như một con nhím, chỉ có thể lui về phía sau nghĩ cách đối phó. Nhưng lùi về phía sau một bước lại nhìn thấy đội hình đối phương căn bản không có khe hở, cứ nhẹ nhàng tiến tới như vậy, bọn chúng chỉ có thể tiếp tục lui.

- Chú ý dưới chân, đứng vững nhìn đồng đội bên cạnh, xếp thẳng hàng lại đi bước tiếp theo!

Triệu Tiến la lớn, bọn họ đã đi tới trên đống sụp đổ bên chân tường viện, từ từ tiến tới. Giờ phút này quả thật phải cảm ơn đám tăng binh kia, bọn chúng vì để cho càng nhiều người có thể xông vào nên đập ra lỗ hổng cũng đủ lớn!

Triệu Tiến thét ra lệnh chỉ huy phương đội tiếp tục tiến lên, nhưng giết địch ra sao lại không cần hắn nhiều lời, bởi vì rất đơn giản. Nhìn thấy có kẻ thù xuất hiện trước mặt, cầm trường mâu đâm là xong.

Đội ngũ lão binh tiến lên không nhanh, nhất là lúc vượt qua đống đổ nát, Triệu Tiến sợ đội ngũ sẽ bị loạn mất đội hình cho nên tốc độ tiến lên vô cùng chậm.

Nhưng bước chân chậm rãi này của bọn họ lại bị lũ tăng binh xem thành chần chừ và khiếp đảm. Lũ tăng binh đứng đầu tiên hoặc bị đâm trúng hoặc là hoảng sợ lui về phía sau, nhưng thế tới của đại đội vẫn còn muốn xông vào bên trong, những người đứng sau cùng thậm chí còn không cảm thấy được phía trước đang ngưng lại.

CHƯƠNG 276: TRUY, CHỈ CÓ TRUY (THƯỢNG)

Một đám tăng binh hoặc bị xô đẩy, hoặc dũng mãnh gan dạ, hoặc không hề biết đã xảy ra chuyện gì đều vọt lên. Thật giống như sóng biển đánh trên đá ngầm, sóng vỡ tan, đá ngầm lại còn nguyên đó, hơn nữa ‘đá ngầm’ nơi này còn đang chậm rãi tiến về phía trước.

Chậm rãi tiến về phía trước, đội hình lão binh thậm chí không cần đâm tới, chỉ cần bọn họ dùng lực nắm chắc trường mâu trong tay, kẻ thù sẽ tự động đâm vào trên mũi mâu.

Kẻ thù chém tới, di chuyển bằng mọi cách nhưng luôn phải đối mặt với cảnh tượng một mình chống lại mấy thanh hoặc mười mấy thanh trường mâu. Khoảng cách từ mũi mâu đến cán mâu lại bảo đảm bọn họ không bị thương tổn gì, trừ phi kẻ thù quăng mạnh binh khí tới, còn không thì chẳng làm gì được đám gia đinh. Hơn nữa đối phương thường thường nuối tiếc binh khí ở trong tay không nỡ ném đi. Trên chiến trường, không có lưỡi dao sắc bén căn bản sống không nổi.

Thật ra cũng không phải không bị gì đội ngũ lão binh bây giờ có năm người bị thương, đều bởi vì xui xẻo, không kịp né tránh binh khí do kẻ thì ném tới.

Dù xô lui đẩy tới, nhưng không một ai muốn chủ động chạy tới chịu chết. Khoảng cách giữa kẻ thù cùng đội ngũ lão binh càng ngày càng xa, ai cũng đang cố gắng tránh né, chỗ đứng xa hơn còn có kẻ đang gầm rú ra lệnh.

- Mau xông lên!

Nhưng nới rộng khoảng cách, không chịu đối mặt với đội ngũ lão binh cũng không có nghĩa là có thể tránh thoát. Những cung thủ đi bên phải Triệu Tiến lúc này có chỗ dùng đến.

Trước mặt chính là kẻ địch, hơn nữa là một đám lớn kẻ địch, bọn họ chỉ cần giương cung lắp tên bắn ra là xong rồi. Bất kể là bắn ngang hay bắn vòng cung, chắc chắn đều có thể trúng mục tiêu. Kẻ thù lại không thể tới gần, muốn giết chết đám cung thủ nhất định phải vượt qua đội ngũ cầm trường mâu, mà khi đó, cung thủ đã sớm trốn tới phía sau đội hình.

Khi phương đội của lão binh đi xuống đống gạch nát, cách bọn họ hai mươi bước đã không còn kẻ địch nào dám đứng. Các tăng binh đều lui về phía sau, không những muốn tránh thoát trường mâu mà còn muốn tránh khỏi bị tên bắn, có người còn hét to.

- Thả đám tiểu tử này đi ra, đến lúc đó vây lại mà đánh, trường mâu của bọn chúng chỉ có thể đưa về phía trước mà thôi.

- Trái phải thẳng hàng, trước sau ngắm thẳng.

Triệu Tiến mở miệng hô lớn, đội ngũ tứ giác hơi hỗn độn một chút lập tức chỉnh đốn toàn bộ.

Chỉnh đốn đội hình xong, Triệu Tiến lại mở miệng hô lớn:

- Nghe hiệu lệnh của ta, tiến nhanh về phía trước. Sẵn sàng! Bước!

Phương đội của đội lão binh chỉnh tề tiến về phía trước, thanh âm đếm nhịp của Triệu Tiến đã hơi khàn khàn, giữa lúc đó hắn còn không ngừng nhắc nhở mọi người giữ vững đội ngũ chỉnh tề.

Bên này đi nhanh về phía trước, lũ tăng binh đứng vây thành một vòng xa xa kia đều ngẩn người, có tên xoay người bỏ chạy, có người muốn tránh qua một bên, còn có kẻ lại đứng ở tại chỗ không biết phải làm thế nào.

Những cung thủ đứng ở bên phải Triệu Tiến bây giờ lại không thể ung dung bắn tên như ban nãy được nữa. Bọn họ đã quay về phía sau đội hình, trên chiến trường kẻ thù bao vây bốn phía thế này, chỉ có chỗ ấy mới là an toàn nhất.

Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, sau một lát, có mấy thứ gì đó bị quăng tới trước mặt phương đội lão binh. Trong lòng Triệu Tiến kinh hoảng, hắn vội vàng hạ lệnh cho cả đội đi chậm lại, nhìn kĩ mới nhận ra đó là mấy cái đầu người chảy máu đầm đìa. Đúng lúc đó, có một người hô lớn:

- Đây là kết cục cho kẻ nào dám lâm trận bỏ chạy. Phật gia nói, lũ tiểu tử kia chỉ đang phô trương thanh thế, tất cả chúng ta đều xông lên là có thể phá được. Phật gia còn nói, một cái đầu, năm lượng bạc. Bạc thật.

Có ít nhất mười mấy người đang hét to, tiếng hô vừa dứt, Triệu Tiến liền thấy ánh mắt những tên địch gần đó đều đỏ lừ. Lui về phía sau sẽ bị mất đầu, đánh tới còn có được ban thưởng cao như vậy, lại có người nói đám người Triệu Tiến chỉ là phô trương thanh thế, nhất thời cảm giác hoảng loạn trong lòng bọn chúng đều biến mất, ngược lại trở nên hưng phấn.

Triệu Tiến cười lạnh một tiếng, hô lớn.

- Xếp thành hàng về phía trước, nhanh chóng tiến lên. Mọi người hô theo ta, tất cả các đội của Triệu Tự Doanh. Cùng tiến lên! Cùng tiến lên!

Tiếng ồn ào huyên náo bên kia không ép được tiếng hò hét bên này, trong tiếng hô to ấy, phương đội lão binh nhanh chóng tiến lên trước. Dưới chân không còn là đống hoang tàn đầy gạch ngói đổ nát, bước chân di chuyển của bọn họ trở nên rất nhanh. Lũ tăng binh bị đe dọa cùng dụ hoặc cũng gào to xông tới.

- Đám tiểu tử này chỉ phô trương thanh thế thôi, chỉ cần xông tới trước thì có thể phá nát.

Khi nãy bọn họ không biết làm sao cho nên mới luôn phải thối lui, chỉ cần xông lên trước, lũ kia chắc chắn sẽ tự tan rã, rất nhiều người đều cùng chung một suy nghĩ như vậy. Cộng thêm khá nhiều người không thấy được cảnh đồng bọn của mình chết dưới mũi mâu của đội ngũ trước mặt này như thế nào, lại thêm áp lực, khẩn trương trên chiến trường làm cho con người cứ theo đó cái gì cũng tin tưởng.

Chẳng qua lúc vọt tới trước mặt đối phương, bước chân tiến tới của phương đội lão binh Triệu Tự Doanh lại không hề chậm lại, những thanh trường mâu vẫn vững chắc chĩa về phía trước. Bản thân vẫn không tìm thấy được chỗ trống, nhưng giờ muốn lui cũng không còn kịp rồi, ngay cả việc dừng chân cũng làm không được bởi vì phía sau còn có đồng bọn vọt lên.

Những kẻ đi đầu hét lớn xông qua, có người nghĩ ít nhất cũng muốn dọa cho đội hình trường mâu của đối phương mở ra, cũng có người tuyệt vọng nghĩ rằng, giết một người đủ vốn, giết hai người kiếm lời. Nhưng trường mâu trước mặt chúng vẫn như trước không hề suy suyển, cử động duy nhất chính là đâm về phía trước.

Những tiếng hét thảm, gào lớn liên tiếp vang lên, từng người một ngã xuống phía trước phương đội lão binh. Lũ tăng binh không biết, Triệu Tiến cùng đồng bạn của hắn thì không sao, nhưng các gia đinh cũng đang thật sợ. Cũng chính vì bọn họ sợ, biết nếu đội hình bị đánh tan thì cũng chỉ có một con đường chết. Bình thường, lúc huấn luyện, bọn họ đã biết làm như thế nào để có thể duy trì được đội hình như vậy, bọn họ càng kiên định đứng thẳng người nghênh chiến, càng giữ chặt cầm mâu vững chắc hướng về phía trước.

Cũng có kẻ muốn vây quanh đội hình, nhưng đội tân binh ở phía sau cũng đã xông lên. Bọn họ bị đồng bọn phía trước khơi lên dũng khí. Bọn họ không có tập hợp thành đội, chỉ mới huấn luyện thời gian rất ngắn, bọn họ biết cho dù có tập hợp lại cũng không có cách nào giữ vững đội hình. Các tân binh chiếu theo phân chia trước đó của các đội, hai mươi mấy người một đội, miễn cưỡng duy trì đội hình, cầm trường mâu trong tay xông lên phía trước đón đánh.

Đội hình các lão binh đã dàn ngang khá rộng, những tăng binh xông tới có thể vòng qua cũng không có bao nhiêu, nhưng khi kẻ thù lọt xuống bên cạnh, bọn chúng cũng phải đối mặt với tình cảnh lấy ít đối nhiều. Các tân binh cầm mâu trong tay có lẽ cũng không cứng cỏi dũng cảm nhưng nhìn thấy kẻ địch ít hơn mình nhiều, bọn họ cũng dám đánh bạo đâm qua.

Các cung thủ tránh ở phía sau đội hình lão binh cũng không phải ngồi không. Có người tận dụng thời gian chạy ra ngoài bắn tên, những lão kỵ binh cũng dùng kinh nghiệm của bản thân chỉ điểm họ.

- Đừng cứ xông về một bên mãi, hai bên cũng phải có.

- Tụ lại, đừng tản ra. Bọn nhóc nhãi nhép, lão gia các ngươi cho các ngươi xếp thành hàng chẳng lẽ là để chơi không sao?

Bọn họ lớn tiếng đem những mệnh lệnh Triệu Tiến đưa ra truyền xuống. Ở trên chiến trường, tiếng kêu thảm thiết, kêu gào giết chóc vang lên bên tai, trên mặt đất là thi thể ngổn ngang, máu đọng thành vũng, tân binh của Triệu Tự Doanh khẩn trương vô cùng, những chỉ điểm đầy kinh nghiệm của các lão kị binh được bọn họ theo đó vâng lời.

Gần hai mươi đội tân binh, cũng không phải mỗi đội đều xông lên trước, những đội con cháu của Vệ sở, của các nhân sĩ giang hồ đều xông lên, có mấy đội thậm chí có gan chủ động tiếp chiến, bị đội trưởng quát lớn mới sẽ không vượt qua phương đội. Đa số các đội lại bắt đầu nơm nớp lo sợ, co vòi, bị quát lớn, bị ra lệnh, bị dũng khí của các đồng bọn khích lệ, bị đội trưởng quát mắng dẫn dắt, bọn họ mới chịu chậm rãi di chuyển về phía trước.

Uy hiếp nếu lâm trận bỏ chạy sẽ bị mất đầu, ban thưởng năm lượng bạc nếu chém được một thủ cấp cũng không so được với sự sợ hãi khi thấy một đám đồng bọn chết dưới mũi mâu, dù huyết khí xung não cỡ nào thì cũng phải tỉnh táo lại.

Sau khi hơn ba mươi người người trước ngã người sau tiếp bước bổ nhào trước đội hình trường mâu, bước chân vọt tới của đám tăng binh dừng lại không còn tiến thêm bước nào nữa, mà phương đội bên đối phương lại vẫn tiếp tục tiến lên như cũ.

Trường mâu trong tay Triệu Tiến đâm tới, rút ra, lại có một tên địch bổ nhào trước mặt hắn. Cổ họng của hắn đã khàn lại, phương đội đã không còn chỉnh tề, bởi vì mặt đất dưới chân họ giờ đã không còn bằng phẳng, thi thể ngổn ngang làm cho mặt đất đầy nhấp nhô lên xuống.

- Con mẹ nó, này làm sao mà đánh, đi lên chẳng khác nào chịu chết.

- Đám tiểu tử này là quái vật, không ngờ cứ lao tới như vậy

- Tránh đường cho ta, đừng có cản đường, chạy tìm đường sống đi.

Tiếng la chửi bậy không ngừng vang lên, sau trận đối đầu chém giết mới nãy, trước mũi trường mâu lại có khoảng trống vài chục bước. Những tăng binh xông trước nhất đều lại xoay người, mà người phía sau bọn chúng còn không biêt phải làm sao. Hai bên bắt đầu chen lấn xô đẩy, mắng nhiếc lẫn nhau, kẻ địch đã sắp tan tác.

- Chúng ta sắp thắng rồi.

Triệu Tiến thậm chí còn nghe được phía sau có người thấp giọng nói như vậy.

Còn sớm. Triệu Tiến rất rõ ràng, đánh giáp lá cà, từ lúc giết ra ngoài cho tới bây giờ, kẻ thù mới chết chừng cỡ trăm người. Hiện giờ chúng đang lâm vào trong hỗn loạn, một khi đối phương chỉnh đốn lại đội ngũ, tách ra khoảng cách, cũng là lúc mấy chục cây cung của đối phương phát huy. Nếu cộng thêm đội nhân mã kia, vậy đội ngũ của hắn sẽ gặp phải phiền toái lớn.

Hiện tại không thể để cho đối phương có cơ hội này, Triệu Tiến mở miệng nói.

- Các huynh đệ, mọi người hô cùng ta.

Tại trên chiến trường ồn ào này, tiếng nói sớm đã khàn đặc của Triệu Tiến không thể nào làm cho ai cũng nghe được, nhưng những huynh đệ đang đứng lên trái hắn lại hết sức chăm chú lắng nghe.

- Toàn bộ đội ngũ! Chạy về phía trước! Toàn bộ chạy về phía trước!

Trần Thăng hô lên, Cát Hương hô lên, Đổng Băng Phong, Thạch Mãn Cường, Lưu Dũng cũng đều hô lên. Triệu Tiến lại hô lớn:.

- Giữ vững đội hình! Chạy nhanh về phía trước

Các huynh đệ cùng nhau hô to, vừa dừng lại, phương đội lão binh bắt đầu chạy nhanh lên trước.

CHƯƠNG 277: TRUY, CHỈ CÓ TRUY (HẠ)

Cử động của bọn họ làm cho lũ tăng binh bắt đầu tán loạn của bên kia đều vỡ tung. Động phải là chết, nếu để bọn chúng đuổi kịp thì làm sao có kết cục tốt được, chạy mau, chạy mau

Nhưng kẻ phía trước xoay người, người phía sau lại còn chưa kịp cử động, va chạm với nhau là không thể tránh khỏi, đang chạy tìm đường sống, ai còn lo lắng người khác. Những người cầm binh khí trong tay đều vung lên chém xuống, những người phía sau lẽ dĩ nhiên cũng muốn phòng vệ, trận giết hại lẫn nhau đã bắt đầu.

Muốn giữ vững đội hình thì không có cách nào chạy quá nhanh, nhưng như thế cũng đã đủ. Khoảng cách vừa tạo ra xong bây giờ lại bị đuổi kịp, trận chiến không ra làm sao bây giờ, ngoại trừ một ít tăng binh còn điên cuồng hô lớn xông lên, những người còn lại đều quay lưng lại đối đầu với những mũi mâu sắc bén kia.

Tiếng kêu thảm thiết lại liên tiếp vang lên, trường mâu ép tới, không ai chú ý đến đội ngũ này bởi vì chạy nhanh nên đã không còn chỉnh tề như cũ nữa, các tăng binh chỉ thấy những thanh trường mâu nhuộm đầy máu tươi.

Phương đội lão binh chạy nhanh tới, ở trước mặt bọn họ là những tăng binh đang liều mạng chạy trốn. Cục diện hỗn loạn thế này, ai cũng quên chay tản ra, thậm chí cũng không có cách nào tản ra, bởi vì chung quanh nơi nơi đều là người. Bọn chúng chỉ có thể chạy về phía sau, toàn bộ khu đất trống phía đông cũng đã rối loạn hoàn toàn.

Lúc này Hà Gia Trang cũng không an tĩnh, người trên chiến trường cũng không thèm để tâm tới điều này. Rất nhiều người trong trang đã không trốn trong nhà nghiêm trậm đón quân địch mà là chạy tới chỗ cao quan sát. Trong đó, những người can đảm nhất chính là các thương nhân ở chợ lừa ngựa. Bọn họ được đội hộ vệ vây quanh đứng trên nơi cao và nóc nhà, trợn mắt há hốc mồm nhìn trận chiến đang diễn ra.

- Con mẹ nó, này quả thật là đang đuổi dê à nha.

Có người thì thào nói.

Từ trên cao nhìn xuống, đội ngũ của Triệu Tiến thoạt nhìn cũng đủ chỉnh tề, mà bên kia lại là lũ tăng binh của Vân Sơn Tự đang cuộn lấy nhau.

- Bên Vân Sơn Tự xong rồi, bọn họ không tập hợp nhau lại, ngay cả cung thủ bên đó cũng bị làm tan tác.

Những thương nhân buôn bán trâu ngựa này có thực lực bảo vệ được bản thân cho nên lá gan của họ cũng lớn, không ít người đứng trên nóc nhà nhìn mãi.

- Không nghĩ tới những người trẻ tuổi bên trong đại viện kia lại có thể chống đỡ được. Chậc chậc, cứ giằng co tiếp như thế, trời cũng sắp sáng rồi.

Người hồ đồ hơn nữa cũng biết trận đánh lớn như thế không thể diễn ra giữa ban ngày, quan phủ cho dù có thối nát tới cỡ nào cũng phải ra tay.

- Từ hừng đông đến lúc sáng rõ ít nhất cũng mất hơn một canh giờ nữa mới có thể mở cổng thành.

Trời sáng mới được mở cổng thành, từ bên đó chạy tới cũng cần mấy canh giờ, nếu thật muốn bất chấp tất cả thì mấy canh giờ cũng rất nhiều.

- Nếu chống đỡ được, ta cũng không thể thất lễ với vị tiểu gia kia. Về sau Từ Châu nơi đó chính là lời hắn nói sao thì làm vậy.

Bên cạnh Như Nan hòa thượng có hai mươi mấy hán tử cao lớn, trên người đều mặc một bộ tỏa tử giáp, trong tay cầm phác đao trường mâu. Bây giờ người bọn họ đều đẫm máu, những số máu đó cũng không phải là máu của người bên Triệu Tự Doanh mà là người của bên phía chúng.

Mỗi lần xảy ra tình thế suy sụp muốn chạy lui về phía sau, chém đầu vài tên nhát gan là có thể thúc đẩy đội ngũ xông tới, nhưng lần này cách đó lại không dùng vào đâu được. Chém đầu vài người vẫn không cách nào ngăn cản được lũ người chạy trốn, có người ngay lập tức lách qua bọn họ, có kẻ lại xuất ra binh khí cùng bọn họ liều mạng.

- Tất cả không cần lui, bọn chúng ít người.

Những tiếng rít gào cùng hô to như vậy không thể ngăn cản được cảnh sụp đổ đang diễn ra, mỗi người đều chạy trốn. Cũng may những hán tử bên cạnh Như Nan coi như trung thành, bảo vệ lấy gã ở bên trong nhìn theo đám người kia chạy như điên, hoặc là rất có thể sẽ bị chôn vùi trong đống hỗn loạn. Như Ninh lại bị tách ra đến một bên khác.

- Cung thủ đâu rồi, cung thủ đâu.

Như Nan vừa chạy vừa mở miệng hô to, trong lòng của gã vô cùng rối rắm, vì để giải quyết sạch sẽ đám người trong viện nên hắn nhất định phải đem lực lượng trong tay tung hết ra vật lộn chém giết, cung thủ ở một bên đợi mệnh, nhưng hắn không bao giờ nghĩ tới, người phía trước hoảng sợ chạy trốn trối chết không ngờ tách biệt hoàn toàn với đám cung thủ. Cung thủ muốn phát huy uy lực nhất định phải đứng lại giương cung bắn tên, nhưng trong hoàn cảnh như thế này, bọn họ hoàn toàn vô dụng.

- Các ngươi tản ra, các ngươi tản ra, vây quân địch vào bên trong, chỉ cần làm cho bọn chúng dừng lại, chúng ta có thể lật ngược tình thế.

Như Nan một bên hô to, một bên đẩy người hộ vệ bên cạnh mình đi, bảo bọn họ đi thu nạp bại binh. Vốn tưởng rằng tăng binh do bên hắn huấn luyện ra sẽ không kém hơn quan binh, lại là lấy nhiều đánh ít, bắt đầu tấn công hết thảy đều rất bình thường. Tên Triệu Tiến trong đại viên kia cũng chỉ mạnh miệng, tại vấn đề công phòng thủ cũng chỉ là một tên học nghề, cũng sẽ bị động. Dù bên ngoài nhìn không rõ lắm nhưng gã cũng có thể đoán được trong đó đã sớm hỗn loạn. Vốn tưởng rằng tường bị đánh sập liền coi như giải quyết đối phương xong, ai dè tường viện bị đổ, lực lượng chân chính bên hắn xông vào lại vẫn bị lật ngược tình thế. Rốt cuộc đã xảy ra sai lầm chỗ nào?

Như Nan vừa chạy vừa nhớ lại tất cả những bước đi của bản thân, hết thảy đều không có sai. Tấn công, tung lực lượng vào từng bước một tại sao lại gây ra kết quả như thế, đây chính là cách hắn học được lúc còn ở trong quân.

Phải duy trì đội hình, liền không thể nhanh chân chạy đi, mà đám người Vân Sơn Tự lại không sợ vấn đề đó, ban đầu hai bên chèn ép nên chạy không mau, bị Triệu tự doanh phía sau đuổi theo. Nhưng sau đó đội hình phân tán, càng chạy càng lẹ, khoảng cách với phương đội lão binh của Triệu Tự Doanh cũng càng ngày càng lớn.

Cho dù là đội hình của đám lão binh cũng không thể nào duy trì đội hình nghiêm chỉnh, hiện tại chỉ có thể nói miễn cưỡng còn có cái bộ dáng. Các đội tân binh nếu không bị Triệu Tiến trói buộc đã sớm chạy thẳng lên trước. Những tân binh cũng không có ra đội ngũ gì, chính là hai mươi mấy người tập hợp lại thành đống, cầm trường mâu trong tay xông lên.

Ban đầu là đội ngũ lão binh nơi Triệu Tiến đứng giết được nhiều địch nhất, nhưng sau đó các đội tân binh lại giết được nhiều hơn. Bởi vì bọn họ chạy mau, không cần duy trì trận hình, những tăng binh đang chạy loạn phía trước không hề chống cự chút nào, cứ vậy mà đưa lưng ra, mọi người đuổi theo cứ đâm tới là được, thật đơn giản.

Khoảng cách rớt ra, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào đuổi kịp, Triệu Tiến khàn khàn hạ lệnh đội ngũ dừng lại. Cổ họng hắn hoàn toàn tắt tiếng, ngay cả Trần Thăng đứng bên cạnh cũng đều nghe không rõ. Mệnh lệnh lập tức được truyền ra, đội hình dừng chân. Sau khi đứng lại, phương đội lão binh đồng thanh hô to, các tân binh đang vọt tới trước cũng theo đó dừng bước. Trận tuyến của Triệu Tự Doanh đã thành hình trăng khuyết trong quá trình truy kích.

- Cả đội xếp thẳng hàng.

Triệu Tiến khàn khàn nói. Trần Thăng lập tức đem mệnh lệnh truyền xuống. Triệu Tiến theo đó dùng trường mâu chống xuống đất để chống đỡ cơ thể. Mặc áo giáp đuổi theo truy kích, cộng thêm một đêm vất vả làm cho thể lực của hắn đã tiêu hao quá lớn. Ngay sau đó, Triệu Tiến liền thấy không chỉ mỗi hắn làm như thế, rất nhiều lão binh cũng loạng choạng cơ thể, dùng trường mâu chống đỡ, ngay cả tiếng truyền lệnh của Trần Thăng cũng đã có chút hư thoát.

Không ai oán giận, không ai nói vất vả, thậm chí không ai hưng phấn vì sự nghịch chuyển không thể nào tin được này. Mỗi người thuộc đội ngũ lão binh đều nghỉ ngơi một chút, sau khi tạm dừng chỉnh đốn lại liền vội vàng xếp hàng, thậm chí các người thuộc đội tân binh cũng rất an tĩnh. Trong đêm nay, mọi người đã gặp qua chém giết cùng máu tanh, nhìn thấy thi thể, bản thân cũng có tin tưởng, bọn họ rốt cục ý thức được ý nghĩa của những cuộc huấn luyện thường ngày. Chúng nhìn như vô dụng nhưng lại có tác dụng lớn như thế, có thể đạt được thắng lợi lớn như vậy.

Đội tân binh rất hưng phấn, bọn họ bị cảnh tưởng trước mắt làm rúng động, cho nên họ an tĩnh. Mà đội lão binh lại rất bình tĩnh, bọn họ từ ban đầu rất kinh hoảng, sợ hãi, không khoẻ đến thích ứng như bây giờ, trên người bọn họ đã bắt đầu tản ra khí tức xơ xác tiêu điều.

- Thắng, chúng ta thắng!

An tĩnh ban đầu qua đi, bắt đầu có người hưng phấn hô lên, sau đó chúng nhanh chóng lan rộng, mỗi người đều đang lẩm bẩm câu đó.

- Triệu Tiến, chúng ta thắng sao?

Mà ngay cả Trần Thăng luôn luôn trầm ổn cũng đều kềm nén không được, ở trong mũ giáp mở miệng khẽ hỏi.

Triệu Tiến tay cầm trường mâu, nhìn chằm chằm phía trước nói.

- Còn sớm.

Ở nơi ngoài trăm bước, các tăng binh đang chạy tán loạn dần dần tụ lại, không ít người đã xoay người sang. Như Nan lúc chạy trốn sai bảo thân tín của mình đi ra ngoài thu nạp tàn quân cũng bắt đầu có chỗ hữu dụng.

Triệu Tiến quay đầu lại nhìn, đã chạy ra khỏi đại viện Hà gia mấy trăm bước rồi, muốn quay về trú đóng ở đó cũng không có khả năng. Trận đuổi giết khi nãy làm thi thể kẻ thù ngổn ngang đầy đất, nhưng giờ khi chúng tụ lại, nhân số thoạt nhìn vẫn nhiều hơn bên mình một chút.

Lấy ít đánh nhiều, lại không hề có kinh nghiệm phòng thủ, không ngừng liều chết xông ra lại chiếm được thắng lợi lớn như vậy. Đây là kỳ tích, đủ để cho người ta hưng phấn, nhưng trong lòng Triệu Tiến lại không thoải mái chút nào.

CHƯƠNG 278: CÁC NGƯƠI CÓ SỢ KHÔNG?

Từ lúc tường bị hổng, hai bên đánh giáp lá cà, phe mình hoàn toàn dựa vào phương đội lão binh, đội tân binh thuần túy chỉ đi theo nhặt đồ rơi vãi, không có hữu dụng lớn gì, nếu đối phương có thể ý thức được điều này, cho người đánh sang đây, không nghĩ cũng biết cái giá phải trả là phương đội lão binh bị đánh tan, như vậy thì tất cả của mình sẽ mất hết.

Hơn nữa kể từ lúc đánh giáp lá cà, cung thủ của đối phương vẫn chưa xuất hiện. Hắn vẫn dẫn theo đại đội đuổi giết cũng vì điều này, chỉ cần hai bên tiếp tục sát vào nhau, chỉ cần đem tràng diện này khuấy đục làm náo loạn lên, như vậy thì cung thủ của đối phương sẽ không có cơ hội bắn tên. Nhưng nếu như đối phương thu nạp cung thủ, cho dù chỉ thu được hai mươi mấy người cũng sẽ đánh tan hoàn toàn phương đội của mình.

-... Cầm cung tiến lên... !

Trong đội ngũ của Vân Sơn Tự truyền đến tiếng gào như vậy, thân thể của Triệu Tiến chấn động, đúng là sợ điều gì thì sẽ gặp điều đó.

Tạm thời dừng lại không những không nghỉ ngơi được, ngược lại lại làm cho đói khát, mệt mỏi và đau nhức kéo đến, với thân thể của Triệu Tiến cũng cảm giác được có chút chịu không nổi. Hắn trèo lên trèo xuống, ra lệnh, còn phải ở phía trước giết địch, càng không cần nói trên người hắn còn mặc thiết giáp nặng nề, thân thể Triệu Tiến hơi lắc lư, nhưng hắn rất nhanh ổn định lại.

Lửa trại xung quanh không còn người nào để ý tới, hiện tại đã bị dập tắt không ít, nhưng lửa vẫn rất lớn, dựa vào tàn lửa vẫn có thể thấy rõ rất nhiều thứ.

- Huynh...

Một chữ đệ của Triệu Tiến còn chưa kịp phát ra, chợt ho khan một tiếng, Trần Thăng ở bên cạnh lo lắng nhìn qua, Triệu Tiến thở sâu, khàn khàn nói.

- Truyền lệnh xuống, tiếp tục liều chết xông lên, giết hết địch thủ, bằng không sẽ có hung hiểm lớn.

- Huynh không sao chứ?

Trần Thăng buồn bực hỏi.

- Không cần để ý dến huynh, mau truyền lệnh.

Triệu Tiến nhấn mạnh, hắn đưa mắt nhìn về phía chân trời, vẫn là bóng đêm đen kịt, khi nào thì hừng đông đây.

- Toàn đội, đội lão binh phía trước, đội tân binh phối hợp tác chiến, xếp hàng tiến lên, giết địch, giết địch!

Trần Thăng khàn giọng hô to. Tràng diện có một chút an tĩnh, không biết ai đó là người tiếp theo quát lên: “Giết địch, giết địch!”

Trường mâu dùng để chống đỡ thân thể đặt ngang phía trước, mọi người của Triệu Tự Doanh vốn đang mệt mỏi thì đều phấn chấn hẳn lên, theo bản năng sắp xếp chung quanh cho hợp lý, cất bước tiến về phía trước.

Bọn họ tiến về phía trước một bước, bên kia đội ngũ tăng binh đều vừa mới tụ tập lại đều nhất tề chấn động, còn có dáng vẻ tán loạn, cho dù khoảng cách hai bên khoảng hơn trăm bước.

-... Không cần sợ... Mau cho cung thủ tiến lên...

Trái tim Triệu Tiến càng co thắt lại, nhất định phải nhanh hơn, bằng không sẽ có phiền toái lớn. Trong lúc đó, có chút ánh sáng sáng ngời, Triệu Tiến còn tưởng rằng là ảo giác của mình, sau đó ý thức được có người thắp lửa trại ở xung quanh, đây là có chuyện gì, Vân Sơn Tự tan tác thành cái dạng này mà vẫn có thể đi đốt lửa?

Không chỉ hắn thấy kỳ quái, ngay cả Vân Sơn Tự cũng có người kinh ngạc nhìn sang, tiếng vó ngựa dày đặc gấp gáp vang lên, Triệu Tiến đầu đội nón sắt sắc mặt trở nên trắng bệch, đội kỹ mã của kẻ địch cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển rồi. Tai vạ đến nơi rồi sao?

Dẫn dắt phương đội lão binh lao tới, đánh lui kẻ địch truy kích kẻ địch, vẫn duy trì áp sát vào nhau, chính vì không để cho cung thủ và đội nhân mã của đối phương phát huy uy thế, vừa rồi đại viện phía đông loạn chiến trên đất trống thành một bầy, cũng đích xác đạt đến hiệu quả này, cung thủ bị tách ra, đội kỵ mã không thể nào phát huy.

Cần phải giữ vững đội ngũ, tốc độ không tăng lên, loại kẻ địch này sẽ vui mừng chạy nhanh tản ra, cuối cùng là kéo giãn được khoảng cách. Một khi hai bên địch ta tách ra, cung thủ và đội nhân mã của đối phương sẽ phát huy tác dụng.

Làm sao bây giờ? Chỉ có một biện pháp, xông vào, một lần nữa bắt đầu cùng kẻ thù quần nhau chém giết.

- Nghe hiệu lệnh của ta...

Triệu Tiến khàn giọng hét lớn, âm điệu cực kỳ quái dị, nhưng lời còn chưa nói hết, hắn liền chú ý tới có gì đó không đúng.

Đội nhân mã từ bên trái vọt tới, nhưng nơi tấn công cũng không phải Triệu Tự Doanh, mà là đội ngũ tăng binh vừa mới nạp thêm quân trước mặt, Triệu Tiến trợn mắt há hốc, tất cả mọi người trợn mắt há hốc, bao gồm Vân Sơn Tự ở bên kia...

Lúc mới thấy đội kỵ mã xông lại, vẻ mặt của người bên Vân Sơn Tự lộ ngạc nhiên mừng rỡ, đất bằng dã chiến, người nào cũng không ngăn được đội nhân mã tấn công. Cả đêm nay công thủ chém giết, sắp đã phải có kết quả, nhưng lập tức lại cảm thấy không đúng, bởi vì đội kỵ mã này xông về phía mình.

Người ở phía ngoài ngu ngơ một hồi, tức thì né tránh sang hai bên, người bên ngoài tránh đi, bên trong còn không biết có chuyện gì xảy ra, mà tốc độ của đội nhân mã lại càng lúc càng nhanh, xông thẳng vào trong đội ngũ.

Đội ngũ vừa mới thu nạp thêm vốn đội hình đã rời rạc, mọi người còn chưa hoàn hồn, bị đội kỵ mã xông vào, bị đánh tan hoàn toàn.

Có người tránh không kịp, bị ngựa đâm vào, cả người bị đâm bay lên, lập tức kỵ binh cũng rút vũ khí ra, ở trong đám người đại khai sát giới.

Người mượn sức ngựa, không cần làm những cử động quá lớn, đưa binh khí có lưỡi dao sắc bén về phía trước, hướng tới cổ đám bộ tốt đang chạy trốn thục mạng bên dưới, dựa vào tốc độ và sức mạnh của ngựa cũng đủ để lấy mạng rồi.

- Ta sẽ nhớ ngày này, tổ tiên Khổng gia các ngươi, ngày sau làm...

Trong đám người Như Ninh rống to, hiện tại cục diện đã như vậy, mọi thứ đều hết rồi, hắn phẫn nộ phát cuồng, quơ vũ khí phóng về phía một gã kỵ binh gẫn nhất. Nhưng trường đao trong tay đánh xuống, đối phương thúc ngựa né đi, đòn thứ hai còn chưa đánh ra, đã có một gã kỵ binh khác tới sau lưng hắn hung hăng chém một đao, cả người Như Ninh chấn động, ôm lấy cổ của mình ngã xuống đất.

Một bên Như Nan nghiến muốn nứt hàm, vừa muốn xông lên lại bị người thân tín túm lại, bất chất kéo đi về một phía, hiện tại đã không có người nào để ý tới hắn.

Thủ lĩnh dẫn đội một tên không thấy, một tên đã chết, đội ngũ đám tăng binh càng thêm hỗn loạn, đội nhân mã đánh bất ngờ hoàn toàn xuyên thủng đội ngũ của họ, chém giết sạch bọn họ, lần này hoàn toàn tan tác, toàn bộ đội ngũ tản ra, chạy loạn ra bốn phương tám hướng, thậm có người còn chạy về phía hàng ngũ của Triệu Tự Doanh.

Đội nhân mã không dừng lại, bọn họ bao lại thành vòng tròn, đuổi giét đám binh lính chạy tán loạn, tốc độ của kỵ binh đuổi giết nhanh hơn, càng giết càng nhiều. Một đám tăng binh hoặc là bị giết bởi đao búa, hoặc là bị ngựa giẫm đạp mà chết, chỉ có chạy về phía Triệu Tiến mới xem như thoát được cái mạng, bởi vì đội nhân mã không hướng bên này chém giết, dường như cố ý tránh đi.

Triệu Tiến bị biến chuyển đột ngột này làm cho trợn mắt há hốc, mãi đến khi có bại binh chạy tới mới tỉnh táo tinh thần lại. Đám bại binh này đã hoàn toàn không có ý chí chiến đấu, nửa đường chạy trốn đã làm rơi mất binh khí, còn chưa tới bên này đã tránh ra rất xa, sợ bị sát thần này tiêu diệt.

- Đại ca, trước tiên chúng ta lui về?

Cát Hương hỏi, cục diện này khiến mọi người đều không hiểu, nhưng tất cả đều biết, chỉ có trở lại đại viện Hà gia mới có thể tự bảo vệ mình.

Triệu Tiến cắn răng nói.

- Không thể lui, đội nhân mã này cưỡi ngựa chạy nhanh, chỉ sợ chúng ta lui đến nửa đường, cũng sẽ bị bọn họ đuổi theo.

- Làm sao bây giờ?

- Sắp xếp đội hình kết trận, truyền mệnh lệnh của ta, sắp xếp đội hình kết trận, cả phương đội lão binh, cả đội tân binh!

Triệu Tiến nghẹn họng nói ra những lời này, mỗi một chữ nói ra, cổ họng đều đau rát.

Mệnh lệnh được truyền xuống, chẳng qua vừa rồi mới đi ra mấy bước, một lần nữa cả đội sắp xếp đội hình cho chỉnh tề rất sơ sài, đều tự đứng vào chỗ. Tân lão binh của Triệu Tự Doanh vẫn lặng yên như trước, nhưng lúc này trầm mặc cũng không phải tự tin trầm tĩnh mà là nôn nóng, nhìn đội kỵ mã ở đối diện xông vào chém giết, nôn nóng không biết vận mệnh của chính mình sẽ như thế nào.

Tăng binh của Vân Sơn Tự hoàn toàn tán loạn, rất nhiều người chạy không có mục đích ra ra xung quanh, càng có nhiều người bị giết dưới đao của kỵ binh, kỳ thật đội nhân mã không tốn chút khí lực nào, chạy qua chạy lại vài lần, đuổi giết một trận, liền có chiến quả rất lớn, rất nhiều người bên nhóm Triệu Tiến nhớ lại, đội kỵ mã này ngoại trừ lúc đầu diễu võ dương oai bao vây doanhnhục mạ, công thủ lúc đầu ngoại trừ quấy rầy một ít, cả đêm nay lại không có tiếng động gì, nghỉ ngơi sức người sức ngựa đầy đủ.

Tiếng kêu thảm thiết cúa đám tăng binh dần dần thưa thớt đi, đội nhân mã đuổi giết xung quanh cũng bắt đầu quay lại, ngay tại vị trí tăng binh Vân Sơn Tự tụ tập vừa rồi.

-.. Trời sắp sáng...

Không biết ai lầm bầm một câu.

Mọi người lúc này mới chú ý tới, chân trời đen như mực đã trở nên nhạt đi, đã mơ hồ nhìn thấy ánh sáng, vừa rồi lửa trại được thắp lên đột ngột làm cho nhiều người không chú ý đến sắc trời.

Đội kỵ mã chậm rãi tập hợp, bọn họ thúc ngựa xếp thành hàng, tạo thành đội ngũ cách Triệu Tự Doanh hơn trăm bước, mỗi hàng ba mươi mấy kỵ mã, lành lạnh nhìn Triệu Tự Doanh.

Nắng sớm ở chân trời phía đông, đội nhân mã ở phía đông Triệu Tự Doanh, bọn họ ở giữa Triệu Tự Doanh và nắng sớm.

Hừng đông chính là lúc chấm dứt chiến đấu, nhưng lúc này không có ai ở Triệu Tự Doanh có gan thả lỏng, nhìn từ xa đội kỵ mã bị che bóng có chút đen sẫm, những kỵ binh này ở đây, ban đêm không thể chấm dứt được.

Đội kỵ mã, chỉ có ngựa ngẫu nhiên phát ra tiếng thở phì phì, tức khắc đám kỵ binh trầm mặc rút ra binh khí, lạnh lùng nhìn Triệu Tự Doanh non trẻ. Triệu Tự Doanh đã mỏi mệt, lại không có gì che chắn trên đất bằng, chỉ bị kỵ binh xông lên cũng sẽ tán loạn hoàn toàn. Cả đêm chiến đấu kịch liệt này, đến cuối cùng vẫn là đội nhân mã của Khổng gia chiếm được lợi, phải đợi thủ lĩnh nhà mình ra lệnh.

Triệu Doanh Tự cũng rất an tĩnh, rất nhiều gia đinh sắc mặt đã trắng bệch, vừa rồi bọn họ thấy được uy lực của đội nhân mã. Tăng binh nhiều như vậy cũng bị đội nhân mã này dễ dàng dẹp tan, hiện tại đến lượt mình rồi sao?

Trong lúc an tĩnh ở nơi này, một giọng nói khàn khàn vang lên.

- Các ngươi có sợ không?

Đây là giọng nói của Triệu Tiến, những lời này của Triệu Tiến cũng chỉ có Trần Thăng nghe rõ, Trần Thăng sửng sốt, lập tức la lớn.

- Các ngươi có sợ không? !

“Các ngươi có sợ không”, theo đó các huynh đệ liền đem câu hỏi này lặp lại cùng hô lên.

Triệu Tự Doanh an tĩnh dần, trước khi trời tối biết đại địch tập kích, mọi người ở trong đại viện trú đóng, đội nhân mã đối phương tới trước, lại đến tăng binh, nhân số hơn nhiều so với Triệu Tự Doanh, lại đâm thủng tường cao, đến cuối cùng lại bị Triệu Tự Doanh từng bước giết lại, đến nước này, còn có cái gì đáng sợ hay sao?

“Không sợ!” một thanh âm hô lên, Triệu Tiến lại nghe thấy rõ ràng, đấy là tiếng của Lỗ Đại, sau khi Lỗ Đại hô xong câu này lại hô lớn:

- Đi theo lão gia ngài, gì cũng không sợ!

“Không sợ” lại một thanh âm tiếp tục hô lên, giọng nói này có chút quen tai, tuy nhiên rất nhanh Triệu Tiến liền không thể phân biệt được nữa, bởi vì càng ngày càng có nhiều âm thanh vang lên, mỗi người đều hô to:

- Không sợ!

- Không sợ thì nghe hiệu lệnh của ta. Đứng thẳng dậy, giơ trường thương của các ngươi lên!

Lời nói của Triệu Tiến lại được lặp lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!