Virtus's Reader
Đại Minh Võ Phu

Chương 641: CHƯƠNG 641: HAI KẺ KHÁC THƯỜNG

Mọi người bị dẫn đi, thi thể cũng được chuyển khỏi ngay cả vết máu cũng đều được xóa sạch. Trần Thăng vội vàng chạy tới. Triệu Tiến ngồi trên bậc thềm vẫn không nhúc nhích nghỉ ngơi một lát. Chưởng quầy hiệu đổi tiền biết điều mang trà tới hầu hạ.

Trần Thăng không hài lòng nói.

- Làm sao lại thành ra như vậy. Không phải đã nói trước là nắm chắc rồi sao?

Triệu Tiến khoát tay cười. Vương Triệu Tĩnh có chút xấu hổ nói.

- Đại ca nói lúc đó cũng rất có lí. Nếu nắm hết mọi việc thì sẽ đánh rắn động cỏ. Còn nếu thẩm vấn không ra cái gì thì vẫn sẽ có nguy hiểm rình rập, hơn nữa những tặc nhân đó sẽ ẩn núp càng sâu. Vậy thì không bằng dẫn dụ chúng ra, một mẻ tóm gọn. Nhưng ai mà ngờ được bọn tặc nhân ấy lại bố trí nhiều tầng như vậy.

Trần Thăng tức giận nói.

- Không phải vẫn thường bảo cái gì mà chi tử bất thùy đường đấy sao? Ngươi cũng phải cẩn thận một chút.

- Thiên kim chi tử, tọa bất thùy đường. (người thân phận cao quí thường trải qua nhiều trắc trở)

Triệu Tiến cười nói xong sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, buồn bực tiếp lời.

- Chúng ta thật quá khinh suất rồi, thế nhưng khồng hề nghĩ tới Phùng gia còn có thủ đoạn như vậy. Nếu bọn họ thật muốn làm như vậy thì chúng ta liền chơi cùng họ đi.

- Thực ra tranh chấp của những nhà quyền quí kiểu này phần lớn đều dùng thủ đoạn như vậy. Kiểu hai quân giao chiến cận mặt như phủ Hoài An ngược lại là cực hiếm đấy.

Vương Triệu Tĩnh nói thêm.

- Đại ca, huynh và nhị ca còn có người nhà các vị huynh đệ khác đều phải đề phòng cẩn thận. Nếu thật sự lật mặt chỉ sợ sẽ có liên lụy.

Triệu Tiến và Trần Thăng liếc nhau, thận trọng gật đầu. Triệu Tiến lại nói.

- Sắp xếp để Lôi Tài trở về Từ Châu. Những chuyện trong thành giao cho đệ ấy giải quyết. Trong thành người giang hồ nhiều như thế ngược lại phải càng cẩn mật hơn.

Đám người Dương Châu ai nấy đều mất hồn mất vía, sợ bị cho là đồng đảng, đồng mưu giết hết toàn bộ. Hôm nay bọn họ xem như đã trông thấy một màn máu tanh. Triệu Tiến lúc ở trên mộc đài duyệt binh uy vũ, lúc nói chuyện làm ăn thì khôn khéo nhã nhặn nhưng lúc giết người kia lại có vẻ hung tàn dị thường, làm mọi người chấn động.

Tuy nhiên, Triệu Tự Doanh không có gây khó dễ cho họ quá nhiều. Chỉ nói sớm nhất là buổi chiều ngày mai họ trở về được rồi.

Thân phận của tên thích khách sau cùng rất nhanh chóng được tra rõ. Gã là quản sự của một nhà nào đó ở Dương Châu, thậm chí có thương nhân còn biết vị quản sự này mới được nhà đó thuê gần đây, ai biết lần này lại được phái đi. Hơn nữa nhà này và Phùng gia cũng không quá thân thiết.

Nhưng điều này cũng chẳng nói lên gì, chỉ nói được là thích khách này đã được thu xếp quá chu toàn. Lấy thế lực của Phùng gia ở Dương Châu, an bài một người nào đó vào làm quản sự đến đây lần này thật sự rất đơn giản.

Về phần Vương quản gia cũng rất nhanh đã khai nhận. Một nhà hắn sớm đã bị Phùng gia khống chế chẳng qua người ngoài không biết mà thôi. Vương quản gia đúng là quản gia nhà này chẳng qua là dùng thân phận này giúp Phùng gia làm chút chuyện mờ ám mà thôi.

Cho dù lần này Phùng gia bỏ ra một số bạc lớn nhưng chẳng mấy ai dám nhận. So với bọn quan lại Dương Châu không biết lợi hại của Triệu Tiến thì trên giang hồ lại vô cùng nhiều lời đồn đại.

Hơn nữa sau khi thích khách đi vào Từ Châu, sau khi có mấy người nghe được về kết cuộc thắng thua của trận chiến Thảo Oa Tử lại có người bỏ trốn trên đường. Mấy người còn lại đều là những người dùng mạng đổi tiền thưởng, Vương quản gia được năm trăm lượng, tên quản sự ra tay cuối cùng dù có thành công hay không thì đều được hai ngàn lượng bỏ túi. Phùng gia tiêu tốn trên dưới sáu ngàn lượng cho việc ám sát lần này.

Buối tối khi trở về nhà, Triệu Tiến còn phải giải thích với Từ Trân Trân. Từ gia đại tiểu thư một mặt là lo lắng cho an nguy của Triệu Tiến, mặt khác là có chút tức giận. Triệu Tiến rõ ràng là đã sớm biết việc thích khách ám sát lần này nhưng nàng thì hôm nay sau khi sự việc xảy ra mới được biết. Thật đúng là xem nàng là người ngoài mà.

Nguyên nhân cũng rất đơn giản. Sau ki đám người Dương Châu đi vào lập tức có người theo dõi kĩ càng, rất nhiều người giang hồ đều coi chừng cẩn thận. Đây chính là kiểu ngoài lỏng trong chặt. Nơi mà tên cung thủ kia chọn để động thủ là sơ hở bị phát hiện đầu tiên, sau đó một đám người có biểu hiện khác lạ bị tìm ra. Vương quản gia kia che giấu cũng không tệ nhưng gã lại phải liên lạc với đám người cung thủ kia, mặc dù bí mật đi làm nhưng vẫn lập tức bị phát hiện.

Người duy nhất bị tính sót chính là tên thích khách ẩn úp trong đám thương nhân, quản sự. Lúc hắn ra tay, ngay cả Triệu Tiến cũng đều kinh sợ đến đổ mồ hôi lạnh.

Về phần người sai khiến sau lưng là Phùng gia thì vốn không có gì đáng kinh ngạc. Đây vốn là điều hợp tình hợp lí.

Ngày mai sẽ có sai dịch Bộ phòng và Lại mục Hình phòng quen tay làm việc đến đây. Bọn họ thẩm tra, dụng hình đều có rất nhiều thủ đoạn riêng biệt, sẽ thẩm vấn lại nhóm người hôm nay một lần nữa để xác định không để cá lọt lưới.

Từ Trân Trân cẩn thận nghe hết rồi sâu kín nói.

- Phu quân nếu muốn ra tay với Phùng gia thì hãy sử dụng thích khách của Từ gia.

Câu trả lời này thật sự là khiến người ta có chút kinh ngạc. Nhưng cẩn thận suy xét thì Từ gia phú quí như thế tất nhiên cũng nuôi tay chân loại này, chỉ là Khổng Cửu Anh năm đó không đáng phải dùng đến mà thôi.

Triệu Tiến trả lời cặn kẽ.

- Thích khách trông ra thì khó phòng nhưng chỉ cần phồng vệ chu đáo cẩn thận thì không cần phải lo. Chúng ta bên này đã như vậy, thì Phùng gia càng cần cẩn thận hơn. Nhà bọn chúng phú quí lâu rồi, cả ngày đều ẩn núp trong phủ lớn, nếu muốn ra tay sẽ không dễ dàng như vậy, nhất định phải nghĩ cách khác.

Giữa trưa ngày thứ hai, vài người sai dịch và lão lại mục dạn dày từng trải ở Tiêu huyện tới trước, bọn họ ở gần hơn một chút. Buổi chiều thì người của Hình phòng và Bổ phòng cũng tới.

Đám người Dương Châu vốn còn đang lo lắng sẽ không đi được hoặc là sẽ bị cướp đi một số bạc lớn, không nghĩ tới Triệu Tiến đúng là nói sao làm vậy, dò hỏi thấy không dính dáng liền ngay lập tức thả người khiến mọi người đều thán phục Tiến gia nói lời giữ lời. Như Huệ gánh vác việc tiễn chân mọi người, gã ý cười đầy mặt, vô cùng khách khí, đối với mỗi vị khách đều đưa tiễn một câu.

- Nếu là một đi không trở lại hoặc là mấy tháng không có tin tức thì Tiến gia có lẽ sẽ nghĩ các ngươi và vụ ám sát hôm qua có dính líu gì hay không.

Uy hiếp trắng trợn, những người nghe được đều biết sẽ phải làm như thế nào, tỏ vẻ kinh sợ nhất định nhanh chóng trở về. Hơn nữa, nếu không mở chợ muối thì cũng không có cách nào đi qua nơi này, mọi người đều biết tận dụng nắm bắt.

Xác định không có cá lọt lưới, những người ở nha môn đều nhận được hậu lễ cảm tạ, vô cùng cao hứng trở về thành. Có vài người từng trải quen việc đi rồi còn muốn quay lại, Triệu Tự Doanh liền cho bọn họ ra một cái giá, cho bọn họ kiểm tra gián điệp ở Hà Gia Trang.

Mấy vị sai dịch này đều đã bốn năm chục tuổi, ra trận chém giết không được, đánh nhau cũng không phải là đối thủ của thanh niên trai tráng, có xuất sắc thì cũng chính là ở nhãn lực, phá án nhiều năm như vậy, yêu ma quỉ quái, đủ các hạng người, gặp nhiều tự dung dưỡng ra một đôi mắt tinh tường, rất nhiều người giang hồ cải trang giấu diếm được các nơi nhưng bọn họ chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra.

Ở Hà Gia Trang đi lại nhiều lần là tìm ra những sạp hàng do Hà Nam lục lâm định thủ tiêu tang vật, sau đó còn tróc nã mấy mẹ mìn định hạ thủ với trẻ con. Những việc này khiến trên dưới Triệu Tự Doanh đều vô cùng tin cậy họ, Lưu Dũng còn sắp xếp không ít người đi theo học hỏi.

Sáng ngày ba mươi tháng ba, lão Hứa xuất thân từ Bổ phòng trong thành ngồi trong quán trà nhìn ra ngoài đường, quán trà này cách Hà Gia Trang khoảng hai dặm, trạm kiểm soát Triệu Tự Doanh cũng lập một trạm canh gác ở ngay bên cạnh, một khi có việc, nơi này sẽ lập tức cấm lữ thương thông hành và kiểm tra hàng hóa và hành lý ra vào. Nhưng hiện tại thì mọi việc đều yên ổn.

Mặc dù Hà Gia Trang bên kia xảy ra vụ ám sát nhưng tình cảnh căng thẳng ấy lại không hề lan ra đến nơi này, các nơi khác đều vô cùng bình thường.

Lão Hứa rất vui lòng ở lại đây làm việc. Triệu Tự Doanh một năm cấp ba mươi lượng bạc, so với trong thành nhiều hơn rất nhiều, hơn nữa chức vụ của ông ta đã truyền cho con ông ta kế thừa, các mặt đều được khoản đãi. Hiện giờ ở Từ Châu, Triệu Tiến nói là được, đến được đây làm việc trước tiên cũng coi như có một cái giao tình, tháng ngày sau này sớm muộn gì cũng sẽ cần đến.

Một chiếc xe ngựa hiện ra trước tầm mắt của lão Hứa. Xe ngựa có thùng xe, cửa xe còn có mành che, hăn là người phú quý dùng lúc xuất hành.

Nhưng tròng mắt lão Hứa lại hơi híp lại, lập tức hẳn thấy có điều không đúng. Người phú quí nào có dùng hán tử cường tráng, cục mịch như vậy đánh xe, hơn nữa nhìn hán tử này lại luôn sờ ống tay áo, nơi đó nhất định là có binh khí. Những người giang hồ đến Hà Gia Trang đều rất cung kính lễ độ, binh khí các loại đều để ở những chỗ dễ trông thấy do sợ bị hiểu lầm. Thế nhưng hán tử giả dạng phu xe này trong tay lại cất giấu binh khí hơn nữa thần thái cử chỉ lại vô cùng cảnh giác.

Người này nhất định không phải là dân chúng bình thường, thậm chí còn không phải là hạng người giang hồ tầm thường. Người này ăn vận dù đã cải trang nhưng hành động cử chỉ đường hoàng như thế cũng không phải là người giang hồ nào cũng làm được

Lão Hứa trầm ngâm, đi đến trước cửa quán trà, nói với một hán tử ăn mặc giống tiểu nhị vài câu.

Đang nói thì liền nhìn thấy mành xe xốc lên, lại có một hán tử khác xuất hiện, xe ngựa cách chỗ trạm canh gác gần quán trà mấy chục bước thì không đi nữa.

Nhìn thấy hai gã đại hán này, không cần lão Hứa nói, ngay cả bọn gia đinh canh gác ở chỗ này đều cảnh giác hẳn, chuẩn bị nếu có gì bất thường sẽ lập tức động thủ.

Hai tên đại hán kia bắt đầu lấy vũ khí trên người ra, nào là đoản đao bên hông, nào là dao găm trong giày, các loại binh khí đều lấy ra vứt xuống đất. Làm xong mọi việc, một tên đại hán liền lấy dây thừng trói chặt người còn lại, rồi lại trói hết tất cả phụ nữ và trẻ con ở trên xe lại với nhau.

Đại hán dặn dò ba vợ và đứa bé vài câu rồi sau đó hai người bị trói lại gần bên này.

Toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối đều vô cùng kì lạ, lão Hứa cũng không biết nên nói cái gì. Bọn gia đinh thì giơ ngang vũ khí lên nghênh tiếp, bị trường mâu chỉ vào nếu có gì bất thường thì liền đâm chết luôn. Còn có người đi về phía chiếc xe ngựa kia, ả nữ nhân quay về xe và đứa trẻ con đều sợ hại rụt rè đứng ở bên cạnh.

Hai gã đại hán nhìn thấy gia đinh Triệu Tự Doanh đến thì ngay lập tức dừng lại, cũng không có hò hét gì, ngược lại còn thấp giọng nói hai câu. Bọn gia đinh cản đường sửng sốt nhìn nhau, có người chạy về phía Hà Gia Trang.

- Đây là có chuyện gì?

Ngay cả lão Hứa cũng không tránh khỏi tò mò.

Người bị ông ta hỏi chần chừ một chút rồi thấp giọng trả lời.

- Hai người này nói là người của Phùng gia, còn muốn vào gặp Tiến gia.

Lúc tin tức truyền đến Hà Gia Trang, Triệu Tiến đang bàn bạc cùng Lưu Dũng, vài hán tử đội Nội Vệ đứng một bên, Nhiếp Hắc cũng ở trong đó.

Một hán tử trầm ngâm nói.

- Tiến gia, có những chuyện chúng ta khác với Phùng gia. Phùng gia phái thích khách tới, chúng ta dù đưa người sống đến quan phủ, Phùng gia bọn họ cũng ngay lập tức phủ nhận. Nha môn bên kia chắc chắn sẽ giúp bọn họ. Còn nếu người chúng ta phái đi mà thất thủ, Phùng gia nhất định sẽ nắm được cơ hội làm to chuyện lên, náo đến tận phủ nha, Đạo Đài cho đến Tuần phủ, thậm chí còn có khả năng đến tận triều đình.

CHƯƠNG 642: ĐÂY KHÔNG PHẢI HÁT HÍ KHÚC (THƯỢNG)

Triệu Tiến ngồi tại chỗ gật đầu nói.

- Chả trách đám thích khách kia không sợ cung khai ra. Nhưng chúng ta bên này lại không làm như vậy được.

Lưu Dũng cũng phụ họa nói.

- Lão Ngô nói rất có đạo lý, cho dù không phải chúng ta ra mặt treo thưởng, thuê mướn người bên ngoài cũng đoán ra được. Thủ đoạn tra khảo trong quan phủ cũng nhiều, những kẻ mưu tính muốn có ngân lượng đó thì chưa chắc tin cậy được. Một khi cung khai rồi quan phủ sẽ nhằm vào chúng ta, cũng không lẽ nào trở mặt với quan gia.

Trong phòng yên lặng chốc lát, Triệu Tiến cười lắc đầu nói.

- Chúng nếu như núp ở Dương Châu không gây gỗ chuyên tâm phát tài, chúng ta nhất thời cũng thật không có cách nào.

Phùng gia thân là thương nhân buôn muối, đầu mối lớn nhất kiếm tiền không ai bằng được "muối lậu quan phủ", những bao muối đó công khai vận chuyển hơn nữa được quan phủ bảo hộ. Triệu Tự Doanh vốn dĩ không cách nào đụng tới, chạm vào chẳng khác nào đồng nghĩa với mưu phản, rước tới muôn trùng tai vạ.

Về phần những thứ khác, muối lậu mờ ám, thôn trang bãi cỏ hoang, đồng muối tự lập. Những thứ này là mưu đồ của Phùng gia, cũng không phải vốn liếng của Phùng gia, gốc ngọn của cải lớn nhất của nhà bọn họ vẫn là đồng muối và vụ muối làm cho quan phủ, chỉ cần triều đình Đại Minh còn đấy, Phùng gia thủy chung sẽ phát tài đều đều.

Triệu Tiến nói ra kế hoạch.

- Không có chuyện dễ dàng như vậy, không động tới được nhà chúng cũng phải động tới được chỗ ven rìa. Hiện giờ một vùng Tuy Ninh, Bi Châu đã ổn định, các nơi không cần nhiều người như thế. Đều đi hết tới Thảo Oa Tử, quét sạch thôn trang của Phùng gia. Kho hàng đồng muối tự lập của Phùng gia ở trong bãi cỏ hoang đều đuổi cả ra ngoài. Phùng gia bọn chúng không phải hằng năm diệt trừ nơi đó sao? Lần này tới lượt bọn chúng bị diệt trừ.

Tất cả đồng loạt gật đầu, một hán tử tiếp lời.

- Tiến gia, trại trộm cướp các nơi tam sơn ngũ nhạc, có rất nhiều người không nơi để đi. Chỉ cần cho bọn chúng một miếng đất dung thân, bọn chúng khẳng định bằng lòng bán mạng. Mấy năm nay Phùng gia vẫn luôn chiếm cứ Thảo Oa Tử kia, kẻ nào không nghe nhà bọn họ hiệu lệnh được đều bị đuổi ra ngoài, về sau cũng không để cho vào lại. Hiện giờ địa bàn này là của Tiến gia rồi, chúng ta có nên lấy ra sai khiến người động thủ.

Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, lại nhìn về phía Lưu Dũng nói.

- Cách của Lý Ân không tệ, đệ đi tung tin tức này ra. Song có một chuyện, tán tận lương tâm, huyết án chất chồng không cần tới. Dùng được gì thì dùng, danh tiếng của Triệu Tự Doanh chúng ta trọng yếu nhất.

Lưu Dũng vội vàng vâng dạ. Nghe thấy hắn nói như thế, Lý Ân và mấy người bên cạnh trao đổi ánh mắt chốc lát đều phải khẽ cúi đầu. Người được ở trong phòng này đều là cốt cán của đội Nội Vệ, lão giang hồ bản lĩnh, tâm tư rất tinh tế. Trong cục diện thế này tất nhiên sẽ không bĩu môi nhíu mày.

Nhưng trong lòng bọn họ lại không cho rằng đúng. Danh tiếng Triệu Tự Doanh, hơn một năm trở lại đây, bao nhiêu sự tình thôn trang bị tàn sát, núi thây biển máu làm ra còn ít sao? Việc nhỏ như vậy lại giả bộ từ bi làm gì.

Tuy nhiên người tâm tư tinh tế cũng rất dễ dàng nghĩ tới một điểm. Triệu Tự Doanh sát nghiệp không ít, nhưng đa phần xuất sư đều có danh nghĩa, kẻ bị giết không phải cường hào ác bá danh tiếng xấu xa, thì là yêu nghiệt thông đồng tà giáo, còn có chính là lưu tặc gây tai vạ cho dân chúng. Đường đường chính chính chính bốn chữ này cũng gắng gượng được xưng tụng, thật đúng là đào không ra được quá nhiều chỗ lầm lỗi.

Nhiếp Hắc vẫn luôn không lên tiếng giờ lại nói.

- Tiến gia, Thảo Oa Tử bên đó gần kề bên hồ Lạc Mã, hồ này liền với tào vận. Phải cẩn thận người trong giáo phái đi sang, bọn chúng chính là lỗ nào cũng nhún tay vào.

Triệu Tiến liếc nhìn Lưu Dũng nói.

- Cái này đích xác phải cẩn trọng, bằng không chẳng khác nào dâng sính lễ cho người khác.

Lần này mấy người đứng ở bên cạnh không có trao đổi ánh mắt, tuy nhiên suy nghĩ trong lòng cũng không khác biệt. Quả thật là kẻ phản đồ xuống tay vô cùng tàn nhẫn đối với chủ nhân cũ.

Đang khi nói chuyện, bên ngoài có gia đinh bẩm báo nói.

- Tiến gia, liên trưởng trấn thủ trạm gác phía đông hôm nay có việc bẩm báo.

Lưu Dũng phất tay ra hiệu với người trong phòng, người khác đều lui xuống, lại mở miệng bảo liên trưởng kia vào. Trong khoảng khắc đó, Triệu Tiến thấp giọng nói.

- An bài người của Trịnh Toàn ở trong lưu dân, sau đó bên phía đệ phái người theo dõi người của Trịnh Toàn. Kẻ xuất thân giáo phái, phải đối đãi cẩn thận.

Lưu Dũng bên này vâng dạ, bên đó một liên trưởng trẻ tuổi đang tiến vào phòng, sau đó hành lễ mở miệng nói.

- Lão gia, trên quan đạo có một chiếc xe ngựa tới đây. Xa phu và một người trên xe trói nhau lại sang đây, trên xe còn có nữ nhân và con nít. Hai người này tự báo ra tên họ. Một kẻ là Lý Hòa, một tên là Lê Đại Tân. Nói lão gia khẳng định biết tên họ của bọn họ, còn muốn xin gặp lão gia.

- Lê Đại Tân, Lý Hòa sao?

Triệu Tiến lặp lại một lần, giọng điệu mang theo vẻ kinh ngạc không giấu nổi.

Lưu Dũng cũng là cau mày, quay đầu nói.

- Đại ca đợi chốc lát, tiểu đệ an bài người nghiệm tra thân phận bọn chúng. Hãy gọi nhị ca và tam ca sang đây.

Lê Đại Tân là thủ lĩnh tư binh của Phùng gia, Lý Hòa là Thiên tổng quan binh vây công trại lưu dân. Hai người này tuy nói là cừu địch sinh tử của Triệu Tự Doanh. Lúc cuộc chiến sụp đổ bỏ trốn trước, sau đó thì không có tăm tích. Bản thân Lê Đại Tân như thế nào không rõ ràng, nhưng Lý Hòa lại phải mang trên lưng tiếng xấu, tội danh những binh lính chết bị thương kia toàn bộ trút hết lên người gã. Nghĩ lại kết cục của Lê Đại Tân cũng không cách nào tốt cho được, y làm cạn sạch vốn liếng tích cóp nhiều năm của Phùng gia, khẳng định sẽ không được tha thứ.

Ai cũng thật không ngờ tới, hai kẻ này rõ ràng lại tới Hà Gia Trang bên này. Triệu Tiến ở nơi đó trầm ngâm chốc lát, trên mặt hiện lên nét cười, gật đầu nói.

- Không có việc gì thì đều gọi sang đây. Ngay cả người đi cùng bên trong xe ngựa bên ngoài cũng mang hết sang đây. Chuyện này rất thú vị.

Lưu Dũng suy nghĩ chốc lát cũng mỉm cười mở miệng nói.

- Đích thật thú vị. Dương Châu bên kia truyền tới tin tức, nói là Phùng gia không xem vừa mắt bọn võ biện. Chuyện hôm nay xem lại, đáng suy ngẫm.

Triệu Tự Doanh ở Dương Châu không có tai mắt gì, nhưng tin tức bên ngoài cũng nghe ngóng được. Nghe thấy Lưu Dũng nói, Triệu Tiến cười lạnh một tiếng nói.

- Không xem vừa mắt người luyện võ chúng ta nào đâu chỉ một mình Phùng gia, trên đời này ai không phải như vậy.

Văn được tôn sùng, võ bị khinh rẻ. Trong mắt các giai tầng của Đại Minh, đâu chỉ văn sĩ được quý trọng vượt quá võ phu, bá tánh lương dân tầm thường, mặc dù e ngại người luyện võ, nhưng vẫn là xem thường, cảm thấy con nhà lương thiện vũ đao xách thương là tự khinh rẻ bản thân.

Cũng may gốc gác Triệu Tự Doanh ở Từ Châu. Từ Châu thích võ nghệ, dân chúng dũng mãnh, có căn cơ này ở đây, mới khiến cho tinh khí thần của bọn gia đinh Triệu Tự Doanh không có chút nào kém cạnh. Nếu như ở nơi khác, chỉ sợ kẻ tụ tập tới chỉ là lưu dân không nghề nghiệp, hoặc là du côn, lưu manh.

CHƯƠNG 643: ĐÂY KHÔNG PHẢI HÁT HÍ KHÚC (HẠ)

Không quá lâu, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong đều đi vào, Cát Hương ở bên ngoài thay phiên trực gác không đi sang được. Trong số người sang đây, có người nhìn qua thân ảnh của Lê Đại Tân, người khác đều nghe thấy tin đồn, nghe được việc này đều hết sức kinh ngạc. Trần Thăng và Thạch Mãn Cường đều toàn thân mặc giáp trụ, Vương Triệu Tĩnh mặc áo dài theo lối văn sĩ, nhưng bên hông đeo kiếm.

Lưu Dũng đích thân mang mười mấy gia đinh áp giải Lý Hòa và Lê Đại Tân sang. Hai đại hán này đều tuổi tác xấp xỉ bốn mươi, cao lớn uy mãnh. Tuy nói là từ chỗ trước kia trốn ra ngoài, nhưng nhìn không thấy phong sương mệt mỏi nào, nghĩ cũng biết dọc trên đường đi cũng không chịu cực khổ gì.

Lưu Dũng nói một câu.

- Hai người tự trói lẫn nhâu nút buộc quả thật rút chặt, không có tiểu xảo gì, song để yên tâm, tiểu đệ vẫn phải trói chặt một lần nữa.

Ở sau lưng mỗi người Lê Đại Tân và Lý Hòa có hai hán tử trông chừng, bảo đảm một khi có dị động liền lập tức khống chế.

Triệu Tiến cười hỏi.

- Người nhà bọn họ đều thu xếp rồi chưa?

Lưu Dũng vội vàng trả lời.

- Đều thu xếp ở tiểu điếm bên kia, đã bảo người nấu cơm trưa rồi.

Lê Đại Tân và Lý Hòa từ sau khi vào phòng vẫn luôn quan sát bốn phía. Tuy nói song phương mấy lần thấy qua thân ảnh, nhưng chạm mặt gần như vậy vẫn là lần đầu tiên, mấy người khác cũng giống như vậy. Trên mặt hai người bọn họ đều lộ ra vẻ kinh ngạc, mấy vị bên phía Triệu Tiến đây thật sự còn quá trẻ.

Hai Người còn đang nhìn, bọn Triệu Tiến cũng đang quan sát. Lê Đại Tân và Lý Hòa tuổi tác tương đồng nhau, đều là kẻ có tướng mạo của người luyện võ. Lý Hòa xem ra tuổi tác nhỏ hơn chút, bảo dưỡng rất tốt, trong lúc nhấc tay giơ chân rất có uy thế. Trên mặt Lê Đại Tân thì phần nhiều có nét tang thương, còn có mấy vết sẹo. Chiếu theo tin tức có được, Lý Hòa luôn ở trong quân làm võ quan, quân tướng, Lê Đại Tân sau khi ra ngoài thì chịu đắng khổ, về sau đắp lên con đường với Phùng gia này mới lần nữa lấy lại được thân phận.

Tuy nhiên từ hai người xem lại thân thể khôi ngô khỏe mạnh, bàn tay khớp xương thô to, sức mạnh và võ nghệ hai người đều sẽ không kém, có lẽ mấy năm vừa qua không có bởi vì phú quý mà bê trễ.

Hai người này sau khi vào phòng, thần sắc rất điềm tĩnh, nghĩ rằng vạch kế vô cùng chu đáo, chỉ có điều nghe thấy xử trí đối với người nhà, trên mặt mới lóe lên một tia sợ hãi, Lý Hòa kia thậm chí bắt đầu hiểu được thế nào là bắt làm con tin rồi.

Lưu Dũng đưa tay giới thiệu nói.

- Vị này chính là đại ca nhà ta, Triệu Tự Doanh Triệu Tiến.

Cấp bậc, danh xưng Doanh chính, Tướng doanh đều là đối với bên trong, về phần thân phận trong quan phủ cũng chỉ là một tên Bổ khoái, sai dịch trong nha môn Tri châu Từ Châu mà thôi. Ngược lại Vương Triệu Tĩnh xem ra dễ nhìn nhất đối với người bên ngoài, y đường đường là cử nhân. Cho nên mỗi lần giới thiệu Triệu Tiến với bên ngoài, mọi người đều cảm thấy hết sức mộc mạc, Triệu Tiến lại không thèm để ý.

Về phần Lê Đại Tân và Lý Hòa, tất nhiên biết rõ phân lượng người trẻ tuổi trước mặt này, hai người không có chút nào do dự, đều là khuỵu gối quỳ xuống, chỉ có điều trên người bị trói rất chắc, quỳ xuống rất là phiền phức.

- Tiểu nhân mang dây thừng trên người, không dập đầu được với Tiến gia. Tiểu nhân Lê Đại Tân, vị này là huynh đệ của tiểu nhân Lý Hòa. Bái kiến Tiến gia, xin Tiến gia trị tội.

- Tiểu nhân Lý Hòa, xin Tiến gia trị tội.

Hai người trước khi tới thương lượng qua lời lẽ thoái thác, lời nên nói, đồng loạt khom người.

Triệu Tiến cười nói.

- Trị tội? Trị cái gì? Hai người các ngươi nếu không phải đánh cuộc tới Triệu Tự Doanh để được thu nhận giúp đỡ, thì sao lại tới nơi này?

Mấy người trong phòng đều lộ ra nét tươi cười, Triệu Tiến lại cười nói.

- Ta biết tâm tư của các ngươi. Muốn cho ta thanh danh khoan hồng độ lượng. Điển cố thu phục tướng bại trận đầu hàng, ta cũng nghe qua trong bình thoại không ít, đều rập khuôn thế này.

Trên mặt Lê Đại Tân và Lý Hòa vừa khẩn trương vừa xấu hổ, cục diện này hình như không tiến hành chiếu theo suy nghĩ của bọn họ. Nhưng quỳ ở nơi này.nhìn bố trí sắp xếp trên dưới, trong ra ngoài căn phòng này đã không có đường lui, chỉ đành nghe theo mệnh trời vậy.

Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính.

- Chúng ta đao thật, thương thật đánh nhau. Lễ tiết vô nghĩa không cần nói tới nữa. Ta muốn hỏi các ngươi, đây có phải là muốn tới nương tựa Triệu Tự Doanh hay không?

Không biết tại sao, Triệu Tiến nói như vậy khiến hai người ngược lại cảm thấy dễ chịu, Lê Đại Tân và Lý Hòa đều gật đầu.

- Tiểu nhân bằng lòng gia nhập Triệu Tự Doanh, nguyện ý vì tiến gia vào chết ra sống.

Trên mặt Triệu Tiến hiện lên nét tươi cười, thản nhiên nói.

- Chúng ta cũng đánh nhau sống chết mấy lần, đột nhiên miệng lưỡi trơn nhãy nói mình muốn nhập bọn. Ta nếu như tin tưởng, chẳng phải là quá ngu xuẩn sao.

Lê Đại Tân ngẩng đầu trịnh trọng nói.

- Tiến gia nói phải làm thế nào?

- Lần này hai người các ngươi đều mang người nhà sang đây cả rồi sao?

Lý Hòa lên tiếng đáp.

- Tiểu nhân không có người thân.

Triệu Tiến gật đầu lại mở miệng hỏi.

- Nói miệng không bằng chứng. Ngươi sao chứng minh bản thân, ai biết các ngươi có phải gian tế bên phía Phùng gia phái sang đây hay không.

Trên mặt Lê Đại Tân lộ ra nét cười khổ, Lý Hòa vừa muốn biện bạch lại bị Lê Đại Tân mở miệng nói.

- Tiến gia như nay và Phùng gia đã là như thế không đứng chung đường. Nhưng Phùng gia làm ăn buôn bán nhiều năm như vậy, một đòn đánh không chết được. Ở Thảo Oa Tử chịu thiệt, nhưng gốc gác ở Dương Châu vẫn chưa có lung lay. Sản nghiệp tựa trời cao kia của chúng còn ở đây, trên đời này nếu như còn cần ngân lượng thì không có việc nào không thành. Chỉ cần Phùng gia vốn liếng còn ở đó, thì thủy chung là trở ngại lớn của Tiến gia.

Đây không sai biệt lắm với phân giải của Triệu Tiến, Triệu Tiến chưa có nói, Lê Đại Tân lại nói tiếp.

- Tiểu nhân biết rõ tất cả bố trí hiện giờ của Phùng gia ở trong bãi cỏ hoang, sẵn lòng chỉ rõ cho Tiến gia.

Nhìn thấy Triệu Tiến gật đầu, sắc mặt Lê Đại Tân bình tĩnh đôi chút, ở nơi đó lại nói.

- Ổ trộm cướp lớn nhất của Thảo Oa Tặc chính là Phiên Thảo Xà. Chúng cũng không phải dựng trại trong Thảo Oa Tử mà là trú đóng ở trong đồng muối của chính Phùng gia, đều là giả trang làm dân đốt lò. Phiên Thảo Xà này nhiều nhất xuất động ra được hơn sáu trăm nhân mã, tính cả vô lại vong mạng trong đồng muối, một lần ngàn nhân mã cũng gom ra được. Cái này chính là đại họa đối với Tiến gia

Ngày đó trong Thảo Oa Tử, Triệu Tiến dẫn người đánh bất ngờ đội nhân mã của Lê Đại Tân, Lê Đại Tân cho rằng Triệu Tiến bên này là nhân mã quan gia, cho nên báo ra danh hiệu các võ tướng Giang Bắc, sau đó lại nhắc tới "Phiên Thảo Xà".

Tiếp đó Triệu Tiến dẫn người thoát khỏi truy đuổi về tới Từ Châu, sau đó ồ ạt báo thù càn quét giang hồ lục lâm phía bắc phủ Hoài An, nhưng đám người Phiên Thảo Xà này cũng không có tham dự trong cuộc truy kích đấy tất nhiên cũng không có gặp phải trả thù.

CHƯƠNG 644: ĐẦU DANH TRẠNG (THƯỢNG)

Triệu Tự Doanh lúc ở bãi cỏ hoang dựng trại lưu dân dĩ nhiên cũng xem một đám "Phiên Thảo Xà" này thành điểm chí mạng cần đề phòng. Chiếu theo tin tức Triệu Tiến có được, Thảo Oa Xà cũng là có hơn ba trăm kỵ binh, ổ trộm cướp lớn toàn lực xuất ra được hơn bảy trăm nhân mã, ẩn ước có thế lực như là long đầu của Thảo Oa Tặc, lại là thuộc hạ của Phùng gia, tất nhiên phải vô cùng đáng lo ngại.

Chưa ngờ được từ lúc dựng trại tới lúc Phùng gia ồ ạt tới tấn công, vẫn luôn chưa thấy một đám Phiên Thảo Xà này xuất hiện.

- Có hơn sáu trăm kỵ binh sao?

Con số này khiến mọi người trong phòng đều nhíu mày.

Tuy nhiên rất nhiều người theo đó đều nhận ra ngay được chỗ không đúng. Triệu Tiến lên tiếng hỏi.

- Cổ lực lượng lớn như thế, tại sao không dùng tới lúc tấn công trại lưu dân. Chẳng lẽ Phùng gia bọn chúng không muốn dùng toàn lực sao?

Lúc tấn công trại lưu dân, Phùng gia ngay cả quan quân cũng mời tới, không lý nào ngay cả ổ trộm cướp lại không dùng.

Nói tới đây, trên mặt Lê Đại Tân quỳ ở nơi đó lộ ra nét cười khổ, có chút bất đắc dĩ nói.

- Tiểu nhân ngày đó cũng nói như thế. Hoặc không động tới, hoặc chính là mãnh hổ vồ đê, lấy sức mạnh to lớn tới đánh cho một đòn chí mạng. Trước đó không ngừng nhắc nhở Tiến gia bên này không phải dê chính là mãnh hổ. Mấy vị làm chủ Phùng gia đều không nghe. Nói nếu như động tới quan binh, vậy thì không có lý nào lại còn đánh hạ không được. Bảo một đám Phiên Thảo Xà này đi cướp đoạt quấy nhiễu đồng muối và đội buôn muối của người khác tự lập. Tới bây giờ, Phùng gia chỉ còn lại mỗi một cánh đội ngũ dùng được, xem chừng không dám động dụng tới, muốn để cho Phiên Thảo Xà này đi hộ vệ đồng muối trang viên. Hơn nữa Phiên Thảo Xà này chưa chắc dám đụng tới Tiến gia. Cục diện Phùng gia như nay cũng không sai phái, động tới bọn chúng được.

Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, Trần Thăng bên cạnh lại xen vào nói.

- Cho dù tính thêm cả hơn sáu trăm nhân mã này, trại kia bọn chúng vẫn đánh hạ không được.

Trên mặt Lê Đại Tân nét cười cam chịu càng đậm, gật đầu nói.

- Vị thiếu gia này nói đúng lắm. Trại kia bố trí kỹ lưỡng, muốn đánh chỉ đành phải xuống ngựa lấy cứng chọi cứng mới được. Đợi Tiến gia mang đại đội sang, cộng thêm đám ô hợp Phiên Thảo Xà kia vẫn giống như vậy không thay đổi được thắng bại.

Trần Thăng lúc này mới không nói nữa, tất cả mọi người đều hiểu được dụng ý của y, không để cho Lê Đại Tân này nói ra lời quá coi trọng lợi thế của Phiên Thảo Xà này.

Lê Đại Tân bị trói chặt nửa thân trên nhúc nhích chốc lát lại nói.

- Phùng gia định kỳ dọn dẹp bãi cỏ hoang này. Trại lưu dân còn lại không nhiều lắm. Ngay cả trại của bọn trộm cướp cũng giữ không được. Kẻ được lưu lại đều là tay sai của Phùng gia chúng, những kẻ này là một nắm cát rời, chỉ như đám ô hợp. Nhưng nếu như có người chỉnh đốn, hợp bọn chúng lại với nhau, Tiến gia bên này cũng gặp phiền phức. Nếu như tiểu nhân không nghĩ sai, Tiến gia khẳng định muốn mưu tính bãi cỏ hoang phủ Hoài An này.

Triệu Tiến thản nhiên nói.

- Cái ngươi làm được chính là giúp dọn dẹp sạch sẽ thứ trong bãi cỏ hoang sao?

Lê Đại Tân trịnh trọng nói chuyện khác.

- Tiểu nhân làm được. Trừ chuyện đó, mấy con đường muối lậu cũng là chuyến ra ngoài năm đó của tiểu nhân, đều bóp chết một lần được.

Triệu Tiến cười nói.

- Những cái này còn xa mới đủ được. Triệu Tự Doanh có dáng vẻ gì nghĩ chắc ngươi cũng nhìn thấy, cho dù không có ngươi, cũng càn quét cho bằng hết phía bắc phủ Hoài An. Ngươi cảm thấy Phiên Thảo Xà đó trở mình được dưới tay của Triệu Tự Doanh ta sao?

Trên mặt Lý Hòa lộ ra chút nôn nóng, thần sắc Lê Đại Tân thay đổi bất định, tới cuối cùng thở dài nói.

- Căn cơ của Phùng gia ở trên muối. Tiêu diệt mấy đồng muối tự lập của chúng chẳng khác nào róc xuống một miếng thịt trên người của chúng. Trừ chỗ này ra, các nơi khác của Phùng gia ở phủ Hoài An chẳng qua chỉ là tiệm buôn, cửa hiệu, tàn sát cũng chẳng dùng vào việc gì, còn sẽ kinh động tới quan phủ, rước tới phiền nhiễu không cần thiết. Tiểu nhân cũng chỉ làm tới mức này mà thôi.

Mấy người trong phòng đều đang nhìn xem thái độ của Triệu Tiến, hắn cười nói.

- Nói cả nửa buổi, ngươi vẫn là không nhắc tới Phùng gia ở thành Dương Châu. Ài!

Trong giọng điệu mang theo chút đùa cợt và trêu chọc. Nghe vào trong tai Lê Đại Tân lại khiến cho y giật mình một cái, vội vàng tha thiết nói.

- Tiến gia, phụ tử Phùng gia tuy rằng ở ngoài thành Dương Châu, nhưng nơi đó chẳng khác biệt gì với ngoài thành. Hộ viện trong nhà có gần trăm, bên trong còn có mười mấy thủ hạ nhanh nhẹn bỏ ngân lượng rất lớn ra mời tới. Một khi tấn công, mõ kẻng vừa vang lên, hộ vệ, hộ viện bốn phía phủ đệ sẽ kéo sang chi viện. Quan phủ và đoàn luyện ngoài thành cũng sẽ không tới quá chậm. Một khi bị vây ở bên trong, ra ngoài cũng khó khăn nữa là.

Triệu Tiến hỏi một câu.

- Nếu nói như vậy, tấn công Phùng gia ở Dương Châu phiền phức chẳng bằng với tấn công quan phủ sao?

Lời này thật là đại nghịch bất đạo. Tuy nhiên mọi người chỉ làm như không có nghe thấy, trên mặt Lê Đại Tân chỉ mang nét cười gượng gạo, gật đầu nói.

- Sai dịch, Bổ khoái bên phía quan phủ chưa chắc sẽ ra hết sức. Nhưng những hộ viện, hộ vệ nội trạch Phùng gia đều phải dùng ngân lượng cho ăn no, cộng thêm hảo thủ vong mạng thu dụng, đánh nhau rất dễ dàng bị vây chặt.

- Ta biết rằng nhà cửa khó đánh. Ta cũng biết vừa ra tay chỉ sợ sẽ bị người ta xé ra thành mưu đồ làm phản. Nhưng ta hỏi ngươi, Phùng gia khó đánh, người Phùng gia có khó giết không? Bọn chúng sẽ co rút ở trong nhà cả đời không ra khỏi cửa sao?

Lê Đại Tân sửng sốt, trầm mặc chốc lát nói.

- Vậy ngược lại không khó.

Triệu Tiến cười nói.

- Ta sẽ thu xếp người cho ngươi, ngươi trở về mang mấy cái đầu người tới đây làm đầu danh trạng.

Lý Hòa bên cạnh ngẩng phắt đầu lên nói.

- Tiến gia, hiện tại trong ngoài Dương Châu đều đang tìm bắt Đại Tân, huynh ấy trở về chính là tự đưa đầu vào rọ. Tiến gia để cho tiểu nhân đi thì được rồi.

Triệu Tiến cười, Lưu Dũng cắt ngang nói.

- Trong ngoài đều đang bắt người. Chẳng lẽ trà trộn không vào được sao? Những thủ đoạn đó chẳng lẽ muốn ta tới dạy cho nữa sao?

Lê Đại Tân huých nửa người dưới của Lý Tân bên cạnh, tự mình cứng cỏi nói.

- Nếu như Tiến gia đã có lời sai bảo, tiểu nhân cũng muốn đi một chuyến này. Chỉ là không biết Tiến gia muốn đầu của ai?

Triệu Tiến nói.

- Nội tình Phùng gia ngươi phải rõ ràng hơn với ta. Ngươi tự mình đi giết, cầm đầu trở về càng nhanh càng tốt. Địa vị của ngươi và kẻ đó chính là cành bền chặt càng tốt.

Lê Đại Tân dùng ánh mắt dừng lại ở chỗ Lý Hòa ra hiệu không cần lên tiếng, bản thân ở tại chỗ gật đầu ưng thuận. Lúc này Triệu Tiến mới thu lại vẻ mặt trêu tức thoải mái, nghiêm nghị nói.

- Hai người các ngươi nếu như đã từ Dương Châu trốn ra được. Thiên hạ rộng lớn như vậy các ngươi muốn đi nơi nào chẳng lẽ còn không đi được. Sở dĩ liều lĩnh sang Triệu Tự Doanh, còn không phải bởi vì các ngươi không cam lòng, cảm thấy phải bán một thân bản lĩnh này cho kẻ biết nhìn người. Triệu mỗ hiểu rõ, nói cho các ngươi biết. Bên chỗ ta đây chính là biết nhìn người đấy.

CHƯƠNG 645: ĐẦU DANH TRẠNG (HẠ)

Triệu Tiến cao giọng nói, Lê Đại Tân và người huynh đệ bên cạnh đều run rẩy một cái. Từ lúc ban đầu tới hiện giờ, thái độ của Triệu Tiến khiến bọn họ không rét mà run. Mặc dù không có nói chuyện với nhau, nhưng đều có chút hối hận rồi. Đây rõ ràng là một tiểu tử đầu óc ngây ngô kiêu ngạo khinh mạn, nhưng lời này khiến bọn họ biến đổi sắc mặt. Bởi vì Triệu Tiến nói chạm tới lòng dạ riêng của bọn họ, thậm chí chính bọn họ cũng chỉ lờ mờ nghĩ tới, cũng không dám cho là thật.

Triệu Tiến nghiêm nghị nói.

- Phùng gia bắt các ngươi làm cho, cho ăn no cũng chỉ là khinh rẻ. Triệu Tự Doanh không giống vậy. Chỉ cần ngươi trung thành, chỉ cần ngươi làm tốt, vậy chính là người trên mọi người, cũng sẽ được trọng dụng, có chỗ cho các ngươi đại triển quyền cước.

Lê Đại Tân và Lý Hòa bên dưới đều ngẩng đầu lên, trong mắt dường như có ánh sáng chớp động. Trên mặt Triệu Tiến hiện lên nét tươi cười, chỉ vào chính mình, lại chỉ vào tất cả mọi người trong phòng cười nói.

- Tại sao sẽ như thế, bởi vì bọn ta đều là võ phu.

Nói xong lời này, Triệu Tiến cười nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh. Trên mặt Vương Triệu Tĩnh cũng có ý cười, gật đầu nói.

- Ở nơi đây tiểu đệ cũng là võ phu.

Lê Đại Tân ngẩng đầu cứng cỏi nói.

- Được! Tiến gia nói được như vậy, hiểu được như vậy. Tiểu nhân cũng sẽ không ra sức khước từ. Chỉ là trong ngoài thành Dương Châu, người ở chỗ Tiến gia quả quyết không có kẻ nào quen thuộc bằng tiểu nhân. Tiến gia nếu như phái người hiệp trợ, đi đứng làm chạy như thế nào phải nghe theo tiểu nhân an bài.

Lê Đại Tân và người nhà của y ngay cả huynh đệ Lý Hòa cũng được dẫn đi an bài chỗ nghỉ ngơi, một nhà Lê Đại Tân tách riêng ra với Lý Hòa.

Lý Hòa được an bài ở đội Nội Vệ, nhưng việc kẻ mới đến phải làm, việc sai phái cơ mật sẽ không sắp xếp cho y đến làm, hơn nữa không được ra vào, đi đứng một mình, ra vào đều có người giám thị.

Tất nhiên, lý do không phái y đi Dương Châu lập đâu danh trạng mọi người đều hiểu rõ. Lê Đại Tân tốt xấu còn dẫn theo vợ con, Lý Hòa cô độc một mình, tới đi thật sự sẽ không có gì ràng buộc.

Lê Đại Tân ở lại ba ngày mới lên đường, đi cùng gã còn có mười lăm người đội Nội Vệ, cùng với mười mấy người giang hồ tinh nhạy cũng không biết mục đích chuyến đi Từ Châu tới Bi Châu, bọn họ gánh vác vòng ngoài.

Trong ba ngày trước khi lên đường, Lê Đại Tân vừa sửa soạn, vừa nói rõ bố trí các nơi của Phùng gia trong Thảo Oa Tử ở phủ Hoài An, chú trọng nói tới một đám Phiên Thảo Xà.

Sau khi một đội này lên đường, Nhiếp Hắc dẫn sáu người đi theo đằng sau bọn họ cũng là đi về hướng Dương Châu, dù sao vẫn không hoàn toàn tin cậy được Lê Đại Tân.

Sau khi Cát Hương biết rõ sự tình, rất là nghi ngờ hỏi.

- Mặc kệ Phùng gia có phải đầm rồng hang hổ hay không, chúng ta đánh bạc xuất ra một liên ban đêm tấn công bất ngờ, quét sạch cả nhà của chúng không thành vấn đề. Hà cớ gì phải bảo Lê Đại Tân không đáng tin kia đi sang đấy?

Triệu Tiến giải thích lý do.

- Thật sự quét sạch cả nhà Phùng gia, trong lòng bọn thương nhân buôn muối Dương Châu còn có đề phòng với chúng ta, càng dễ dàng dẫn quan phủ để mắt tới. Hơn nữa chúng ta hiện giờ quét sạch Phùng gia không có một chút lợi lộc nào. Lập tức Triệu gia nào đó, Tiền gia nào đó sẽ thay thế chỗ của bọn chúng. Tội gì phải làm sinh lễ tặng cho người khác. Phái người sang đấy, là để cho Phùng gia đổ máu, khiến bọn chúng không dám làm xằng bậy, bảo bọn chúng sang đây nói chuyện với chúng ta.

Mặc dù làm đủ loại sắp đặt với Lê Đại Tân và Lý Hòa. Tuy nhiên từ Triệu Tiến cho tới Lưu Dũng tất cả mọi người đều cảm thấy lần đầu nhập này không phải giả. Bởi vì thông qua những tin tức thương nhân buôn muối sang đây truyền lại lần trước, Phùng gia đích xác trở mặt với Lê Đại Tân này, cộng thêm kẻ lưu lại làm con tin đúng thật là vợ con của gã. Nếu như ngược lại thật muốn chết, cái giá phải trả tránh không khỏi quá lớn. Tất nhiên tiếp nhận hay không vẫn phải xem biểu hiện của gã ở Dương Châu.

Không biết ai trước đó nói ra một câu, rất nhanh lưu truyền ra khỏi Từ Châu, có một vị tôi tớ làm sai dịch trong phủ Tri châu lỡ miệng nói câu này, kết cuộc bị Tri châu Đồng Hoài Tổ nghe thấy, ngay tức thì đánh mấy chục gậy đuổi cổ.

- Từ Châu không ở trong thành mà là ở Hà Gia Trang.

Chính là một câu nói đơn giản như thế.

Đồng Hoài Tổ nhậm chức ở Từ Châu mười mấy năm, chỉ thấy được Từ Châu năm này sang tháng nọ dần dần suy vi, trong thành ngoài thành ngay cả nhà cửa xây mới cũng ít ỏi, mà Triệu Tiến ở Hà Gia Trang không tới hai năm, bên đó đã trở nên to như thế, khắp chốn mang diện mạo mới.

Hiện giờ chỗ giao nhau giữa thôn Lâm gia và thôn Tiểu Thạch Đầu chính đang xây dựng rầm rộ, lao công nhàn rỗi bờ nam Hoàng Hà đều đi sang kiếm phần tiền công, các loại vật liệu hoặc giả rèn tạo trên đất ấy hoặc giả do đường thủy chuyển tới, bên đó trở thành dáng vẻ của một vùng xây dựng rộng lớn.

Mặc dù không biết xây dựng tầm vóc lớn như thế tháng ngày sau này muốn làm cái gì, nhưng trong mấy ngày ngắn ngủi mọi người đều có được tin tức, nói bên đó phải dựng một cái chợ lớn, thương gia giàu có bốn phương tám hướng đều sẽ tới làm ăn buôn bán.

Từ Châu cái vùng đất tồi tàn còn có gì để làm ăn buôn bán? Tới ngay cả người dân gốc gác Từ Châu cũng nghĩ như thế. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh tụ hội các loại mánh lới sinh sôi phát tài mọi người cũng nhìn nhiều rồi, nếu như Tiến gia bảo rằng như thế, vậy khẳng định là có cách, khẳng định sẽ không sai.

Động đậy trước nhất là bọn Thiên hộ và Chỉ huy của Từ Châu vệ, bọn họ vốn dĩ đang trở nên giàu có nhờ Hà Gia Trang, biết rõ nơi này cơ hội buôn bán vô tận, chưởng quầy tiểu nhị đặt ở bên đó cũng có chức trách thông báo, mật báo. Bên đó vừa bắt đầu xây dựng, bọn họ liền lập tức sang đấy dò hỏi, bọn họ thậm chí không dò hỏi muốn làm cái gì mà là cửa hiệu trên phố giá bao nhiêu, nếu không tiền thuê là bao nhiêu.

Kẻ thứ hai đi đi lại lại chính là bọn đầu lĩnh sai dịch và Lại mục có thực quyền trong nha môn Từ Châu và Tiêu huyện, bọn họ cũng coi như là thổ hào nhiều đời, trong tay tích góp không ít tài của, đang thiếu việc làm ăn buôn bán kiếm khoảng ngân lượng ăn chơi. Lúc trước các nơi buôn bán ở Hà Gia Trang bọn họ chen chân vào không nhiều lắm, hiện tại thì không bỏ qua được rồi.

Làng nước quê nhà của bọn họ dĩ nhiên biết Triệu Tự Doanh là con quái vật lớn dáng vẻ thế nào, càng biết rõ Triệu Tiến sẽ không vô duyên vô cớ nuốt sạch ngân lượng của kẻ khác, làm việc rất coi trọng tín nghĩa. Mặc khác, Triệu Tiến và Trần Thăng đều là con cháu Bổ khoái trong nha môn, Trần Vũ và Triệu Chấn Đường đều có giao tình với mọi người, có mấy điều đó bảo chứng, tựu chung sẽ không bạc đãi.

Từ Trân Trân lẽ dĩ nhiên càng sẽ không bỏ qua, tuy nhiên lần này khiến Triệu Tiến cảm thấy thú vị chính là, ngân lượng Từ Trân Trân bỏ vào trong chợ muối không phải công khoản của Từ gia, mà là của nã riêng của chính nàng, do Mai Hương và một nha hoàn khác trông coi. Sự tình bọn nữ nhân, Triệu Tiến cũng lười hỏi kỹ càng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!