Virtus's Reader
Đại Minh Võ Phu

Chương 646: CHƯƠNG 646: THÁI KHUÊ Ở HOÀNG HÀ

Ngoài ra chính là thổ hào thân sĩ các nơi ở Từ Châu, sau lần đại hội Hà Gia Trang trước kia, mọi người đều coi như có giao tình mặt mũi. Có cơ hội sinh sôi của cải, sang đấy gom chút ngân lượng cũng là được, thậm chí có kẻ cẩn thận nào đó không muốn xuất tiền, lại nghĩ tới tiền công và đồ đạc mình làm ra bán tới chỗ xây dựng, cái này tất nhiên cũng dễ nói.

Kết cuộc dựng lên chợ muối này còn phải thuận lợi hơn nhiều so với Triệu Tiến dự tính, vừa mới làm được mười mấy ngày, Chu Học Chí chạy trở về đã kinh ngạc nhận ra, chiếu theo ngân lượng, đồ đạc gom góp được trước mắt thậm chí người làm thuê, chợ muối đã không cần tốn một văn tiền của Triệu Tự Doanh.

Nơi xây dựng bận rộn huyên náo. Mọi người cũng đều nhìn thấy ngày mùng bốn tháng tư hôm đó, Triệu Tiến dẫn hai hơn trăm thuộc hạ cưỡi ngựa rời khỏi Triệu Tự Doanh, nhắm thẳng phía đông đi tới.

Tiến gia đây là muốn làm cái gì, lại có kẻ nào có mắt không tròng đắc tội Tiến gia, mọi người đều đang xôn xao nghị luận. Bọn họ cũng không thấy được, theo bước chân Triệu Tự Doanh đi tới trước, ven đường không ngừng có đội ngũ nhân mã nhỏ gia nhập hoặc là đuổi theo.

Hiện giờ thổ hào trên mặt đất Từ Châu đã nhận được chuẩn xác một việc, Tiến gia muốn làm cái gì, vậy nên đi theo. Không sợ liều mạng đổ máu, chỉ sợ xuất lực không đủ, Tiến gia mắt tinh tâm sáng, khí khái hào hùng, tuyệt sẽ không bạc đãi bất kỳ một người nào giúp đỡ.

Trấn Tân An ở Bi Châu phủ Hoài An vốn trước đây cũng có bến sông Hoàng Hà, hiện giờ trừ thuyền đánh cá, đã nhìn không thấy con thuyền lớn nào, thuyền buôn bán căn bản sẽ không dừng lại ở nơi này cập thẳng ven sông tới trấn Ngung Đầu. Vốn dĩ chỗ bến sông hiện giờ toàn là cỏ hoang.

Tuy nhiên cảnh tượng tan hoang này lại thành chỗ yểm hộ tốt nhất cho một đám người Thái Khuê. Không đi tới gần bên này, ai cũng không nhìn thấy trong bãi cỏ ven sông neo đậu thuyền lớn thuyền nhỏ.

Hoàng Hà xuyên ngang thiên hạ Đại Minh, cũng có nhân vật giang hồ làm ăn buôn bán trên sông, Thái Khuê này chính là một kẻ trong số cái bọn gọi là cướp sông, thủy tặc.

Thái Khuê tuổi hơn bốn mươi, từ nhỏ đã luyện ra một thân giỏi thủy tính, thủy xiên và phác đao đều từng bái sư học nghệ qua, trên đất liền chém giết một mình đối đầu hai ba người sẽ không chịu thiệt, ở trên thuyền trong nước, Thái Khuê một mình đánh năm thậm chí nhiều hơn.

Nhưng khiến cho Thái Khuê này trở thành đầu lĩnh cũng không phải phần võ nghệ này, cũng không phải sự tích một mình gã ở trên thuyền sống mái chém chết bảy tám kẻ địch, mà là gã thấy gió ngả chiều nào theo chiều đó, gặp kẻ mạnh thì dập đầu.

Trên mặt sông từ Bi Châu tới Từ Châu tổng cộng có hai Tuần kiểm. Trong hai Tuần kiểm đó, một kẻ là gã bái làm huynh đệ, còn một kẻ là em rể của gã. Có trời mới biết được Thái Khuê mắt nhỏ miệng rộng mặt tam giác sao lại có được em gái xinh đẹp tươi mọng như thế. Trừ quen biết trong quan phủ, Thái Khuê không ngờ còn là một trong những Hương đầu của Văn Hương Giáo.

Chỉ có điều chức Hương đầu này của gã là thuộc phân hội bên phía trấn Ngung Đầu, không chịu sai phái của Từ Châu bên này. Vốn dĩ Thái Khuê không tin thần Phật, nhưng Văn Hương Giáo ở trấn Ngung Đầu nắm chặt miếng ăn trên tào vận, muốn đi thủ tiêu tang vật thậm chí trốn tránh đều phải thông qua Văn Hương Giáo, Thái Châu ngay lập tức đã tin vào Di Lặc và Vô Sinh Lão Mẫu.

Không cần nói tới Hương chủ này, giao tình giữa Thái Khuê và bọn Tuần kiểm cũng là từ từ bồi đắp nên, đều phải dựa vào gã lanh lợi nịnh nọt mới bợ đỡ được tới mức này.

Có mấy tầng thân tình còn đấy, tháng ngày Thái Khuê ở trên mặt nước hết sức thoải mái. Vốn rằng cũng có hai nhà thế lực không lớn nhưng theo áp lực hai phía quan phủ và giang hồ đều bị Thái Khuê thâu tóm. Thuyền dân thuyền buôn tới tới lui lui trên Hoàng Hà cũng trở thành con mồi của Thái Khuê.

Quan thuyền Thái Khuê chưa bao giờ đụng tới, với thuyền buôn Thái Khuê cũng làm rất có chừng mực, không phải vạn phần bất đắc dĩ, tuyệt không giết người đổ máu, sau khi lên thuyền cũng không phải moi móc sạch trơn tất cả mọi thứ, mà là lấy đi ba thành bốn thành. Không trở mặt, lưu lại đường sống cho nhau, sau khi xong việc cũng sẽ không giằng dai trả thù không chết không xong. Về phần thuyền dân Thái Khuê không nương tay, nên giày xéo ra sao thì giày xéo thế đấy. Nữ tử trẻ tuổi có lẽ sống được nhiều thêm mấy ngày lưu lại để chơi đùa, còn lại ngay lập tức mổ bụng nhét đá lớn vào vứt chìm vào Hoàng Hà, ngay cả thuyền cũng kéo lên bờ một mồi lửa đốt luôn.

Tuy nhiên non nửa năm nay Thái Khuê không có ra ngoài làm ăn, đều là mấy đầu mục dưới tay mang theo thuyền đi ra ngoài làm ăn buôn bán, bởi vì năm ngoái lúc lưu tặc xuôi nam, giúp đỡ lưu tặc vượt sông chính là tên Thái Khuê này. Gã cho rằng là tới lúc bán được phần nhân tình lớn rồi, vơ vét hàng loạt thuyền sang đấy.

Tất nhiên gã cũng không ngờ được kết cuộc sẽ có cái dạng kia. Triệu Tiến lại hung hãn tới mức đó, lúc ấy gã liền sợ tới mức không dám ra ngoài, vốn cho rằng qua mấy tháng đã né qua được đầu sóng ngọn gió. Không ngờ rằng càng trốn tránh trong nhà, nghe thấy được tin tức can hệ tới Triệu Tiến càng ngày càng nhiều, càng nghe càng sợ hãi, mãi luôn tới hiện giờ.

Thái Khuê vừa uống rượu, vừa mắng to.

- Sợ cái chim, cùng lắm thì bố mang theo thuyền đi vào hồ làm ăn sinh sống.

Thủy tặc không quá lo lắng ân oán trên đất liền, bởi vì mọi người đi hai con đường, lên thuyền vừa đi tất nhiên đuổi theo không kịp, tìm cũng không thấy. Nhưng Thái Khuê không muốn buông tha cho trấn Tân An bên này, ngoại trừ đất cắm dùi quen thuộc, gần nhất cũng có mối làm ăn tìm tới tận cửa, có người phủ Hoài An và phủ Dương Châu hỏi gã có giúp vận chuyển muối được không.

Vận chuyển muối trên Hoàng Hà chính là buôn bán lớn, không nói tới vận chuyển muối bản thân kiếm được, ven đường dỡ hàng phân chia đắp lên giao tình với cường hào chứa chấp ven bờ, cũng nhân tiện làm được rất nhiều việc làm ăn buôn bán khác, đây chính là đại hảo sự làm giàu vô tỷ.

Một khi không ở trấn Tân An, mối làm ăn vận chuyển muối này cũng sôi hỏng bỏng không. Hơn nữa nói là đi vào hồ, nhưng hồ Lạc Mã, hồ Hồng Trạch hai nơi này tự có cục diện, thủy tặc cướp trên hồ chính là thế lực lớn, gã một người ngoài vốn dĩ chen chân vào không nổi, tùy tiện tiến vào không phải bị nuốt chính là bị diệt sạch.

Uống rượu trong phòng tổng cộng bảy người, còn lại sáu người đều là đầu lĩnh thủ hạ của Thái Khuê. Mấy tháng nay Thái Khuê mặc dù không có lộ mặt ra ngoài, nhưng đối với mấy trăm người dưới tay vẫn coi như nắm chặt. Tộc nhân Thái gia gã nắm giữ các chỗ khẩn yếu, nhưng Thái Khuê lại có thân tín khác họ khống chế đầu mục người cùng tộc, tầng tầng lớp lớp đan xen nhau, lúc này mới nắm được chặt chẽ.

Thái Khuê tức giận thét to nói.

- Đợi chốc nữa người trong giáo tới rồi, các ngươi tự mỗi người cung kính chút, đừng vác ra bộ mặt không tin. Các ngươi có hiểu không?

Mọi người buôn bát rượu xuống vội vàng gật đầu.

CHƯƠNG 647: ĐƯỜNG THỦY TỨC LÀ BÊN CẠNH GIƯỜNG NGỦ (THƯỢNG)

Người trẻ tuổi ngồi ở ngoài cùng lên tiếng hỏi.

- Nhị thúc, đám người thắp hương này đáng tin hay không? Hồ Lạc Mã là địa bàn của bọn chúng. Lẽ nào để cho chúng ta đi vào chia một phần?

Y là cháu trai bà con xa của Thái Khuê.

Lời này vô ý động tới cơn tức của Thái Khuê, bát rượu trong tay ném mạnh sang, người trẻ tuổi kia vội vàng nghiêng người né đi.

- Ngươi cả ngày gây thêm ấm ức cho lão tử. Bảo ngươi đi làm ăn ngươi nói không hạ thủ được. Lão tử cho chúng bây tìm con đường ra, ngươi lại nói này nói nọ. Đầu óc ngươi bị cơm gạo nhồi chặt rồi sao?

- Nhị thúc, sự tình chà đạp dân chúng con đây làm không được. Cái khác, điệt nhi chưa từng rụt đầu.

Có người bên cạnh liếc xéo nói.

- Thái Đức, lời này của ngươi nói cho ai nghe đây hả. Chúng ta rụt cổ chăng.

Người trẻ tuổi bị gọi là Thái Đức gương mặt lạnh lùng nói.

- Rụt hay không, ngươi tự trong lòng mình biết lấy. Lần trước đánh thuyền muối kia, không phải ta dẫn bọn huynh đệ nhào tới, thuyền kia đã cứ thế mà đi rồi. Mới bắn được hai mũi tên, người của ngươi đã không nhúc nhích nữa. Sao, chỉ là lúc giết bá tánh chà đạp bọn nữ nhân mới dũng cảm hả?

Người nọ bên cạnh quăng bát rượu đứng phắt dậy.

- Con mẹ nhà mày.

Thái Khuê đối với đứa cháu trai bà con xa này không có mảy may thiên vị, cũng hung tợn trừng mắt.

Ngay lúc muốn vạch mặt động thủ, chén đũa, bát đĩa trên bàn rung động, vang lên tiếng lạch cạch. Mấy người trong phòng nghe xong cãi vã, đưa mắt nhìn nhau, có người nhỏ giọng hỏi.

- Đây có phải đại đội nhân mã kéo tới hay không. Lần trước Triệu Tiến qua đất này hình như cũng như vầy.

Có người không tin nổi nói.

- Người trong giáo phái uy phong lớn như vậy sao?

Thái Khuê hung ác liếc mắt nhìn chằm chằm Thái Đức, mở miệng mắng.

- Ngươi cẩn thận cho ta. Đợi chốc nữa đắc tội người bề trên, không cần người khác nói, lão tử trước làm thịt ngươi cho cá ăn.

Thái Đức cắn răng ngó chằm chằm mọi người trong phòng, tay nắm ở trên chuôi đao, nép vào góc tường cũng không nói không rằng.

Tiếng vó ngựa rầm rập càng ngày càng gần, trong thôn trang ven sông trấn Tân An này đã bắt đầu rối loạn, Thái Khuê lớn tiếng hét lớn.

- Bảo bọn huynh đệ chớ loạn, nhìn chúng ta loạn, về sau càng không còn cái gì đáng giá.

Không cần đợi mấy người bọn họ đi ra ngoài, tiếng vó ngựa đã dừng lại, hỗn loạn bên ngoài cũng đã biến mất, có người thấp giọng ở trong phòng mắng một câu.

- Đám chuột nhắt thỏ đế này lá gan thật nhỏ.

- Chúng ta ăn cơm ở trên nước, nhìn nhiều người cưỡi ngựa như thế ai không sợ hãi.

Phỏng chừng người có mặt đều bị dọa sợ hãi, người giữ cửa ngoài cổng và ngoài sân cũng không có hé răng, mọi người chỉ nghe thấy tiếng bước chân vào sân đi tới gần bên này.

Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, ngay lập tức trước hết mười mấy hán tử nhanh nhẹn trẻ tuổi xông vào, trong tay cầm phác đao rèn bằng sắt ròng, mặt sau thì là mấy người trẻ tuổi mặc áo giáp, dáng vẻ hình như là đầu lĩnh.

Đây cũng không phải là cách ăn vận của Văn Hương Giáo, Thái Khuê đã cảm thấy không êm xuôi rồi. Người trẻ tuổi dẫn đầu kia quét mắt nhìn trong phòng, lạnh giọng mở miệng hỏi.

- Ai là Thái Khuê?

Đám người Thái Khuê theo đó biết không nên trả lời, nhưng giống như đã quen thói nhìn về hướng Thái Khuê.

Người trẻ tuổi kia gật đầu lại là hỏi.

- Ai là Thái Đức?

Tất cả lần này không có bất kỳ chần chừ nào, đều chỉ về hướng Thái Đức. Tuy rằng đều là họ Thái, nhưng đôi bên họ hàng rất xa. Thái Đức mang một đám người không ít kẻ đều xuất thân ngư dân, cũng đều là từ bờ bắc bên kia sang đây, không có một chút thân tình bà con với Thái Khuê và đám người ở đây, làm việc cũng không cùng một đường, bình thường không ưa nhau.

Người trẻ tuổi vẫy tay với Thái Đức, ra hiệu Thái Đức sang đấy. Thái Đức hơi chút chừng chừ vẫn là bước nhanh đi sang đó. Đợi Thái Đức đi sang, người trẻ tuổi kia mới mở miệng nói.

- Ta là Triệu Tiến, Từ Châu Triệu Tiến. Thái Khuê, ngươi làm ra nhiều án trên Hoàng Hà, nhân chứng vật chứng đều có đủ ở đây, đi theo ta một chuyến đi.

- Sao?

Thái Khuê và mấy đầu mục dưới tay đều kinh ngạc. Kẻ tới không phải Văn Hương Giáo, kẻ tới không ngờ là Triệu Tiến hơn nữa Triệu Tiến này lại còn nói xảy ra án gì đó, nhân chứng vật chứng có đầy đủ sao?

- Không đúng.

Sau khi kinh ngạc trôi qua, lập tức có người kịp tỉnh táo. Có kẻ giơ tay sờ đao, binh khí đặt ở ghế bên cạnh, nhưng họ bên này vừa động tay, hai thanh phác đao bổ chém sang, né tránh được cái thứ nhất, cái thứ hai không có né được, đâm thẳng vào ngực, máu tươi từ phía sau lưng bắn ra ngoài, phun tung tóe lên mặt Thái Khuê ở đằng sau.

- Tiến... Tiến gia tha mạng.

Thái Khuê rốt cuộc hiểu được chuyện gì xảy ra, nhìn xác thuộc hạ mềm oặt ngã xuống trước mặt, gã chỉ cảm thấy mật gan vỡ nát, toàn thân mồ hôi lạnh túa ra, không có mảy may lòng dạ chống cự, chỉ cảm thấy đầu gối mềm nhũn, quỳ luôn trên đất, chỉ lo lắp ba lắp bắp cầu xin tha mạng.

Mấy người còn lại cũng đều quỳ xuống, có một người lúc quỳ xuống đất tay sờ vào ống quần. Còn chưa đợi cử chỉ kế tiếp, một đao bổ xuống bả vai của y, cánh tay nắm chặt thanh chủy thủ kia rơi xuống đất, sau đó lại một đao, lần này là đầu.

Mạng người thứ hai khiến cho mọi người đều không dám làm điều gì khác thường, ngoan ngoãn quỳ ở nơi đó. Khiến cho bọn chúng không hiểu chính là, Thái Đức khom lưng đứng ở bên cạnh Triệu Tiến lại vẫn luôn không có quỳ xuống.

Tất cả lập tức ngớ ra, có người trợn mắt nhìn, có người lại lộ ra vẻ mặt cầu xin tha mạng. Thái Đức không thốt nên lời, Triệu Tiến lại mở miệng nói.

- Năm trước các ngươi giúp lưu dân sang sông. Đây thật là công đức rất lớn, Triệu mỗ vẫn chưa kịp tạ ơn các ngươi, lần này không được bỏ qua rồi.

Nghe nói như thế, cả người Thái Khuê đều tê dại ngã xuống. Việc này Triệu Tiến không ngờ biết rõ, hoàn toàn hỏng bét rồi, nhất định là cái tên Thái Đức kia nói. Cái tên ăn cây táo rào cây sung, tạp chủng súc sinh lúc trước thật không nên thu nhận giúp đỡ y. Thái Khuê mặt mày méo xẹo, nhưng vừa mở miệng lại thành cầu xin tha mạng.

- Tiểu Đức, nể phần thân tình đồng tông đồng tộc của chúng ta. Nể mặt phần thân tình nhị thúc lưu giữ các con. Của cải của nhị thúc, những thuyền này của nhị thúc, đều cho con cả, đều tặng cho Tiến gia. Tiểu Đức, con nợ nhị thúc, con không được...

Đám người Triệu Tiến nhìn về hướng Thái Đức, y mặt đỏ bừng, giọng điệu buồn bực nói.

- Nhị thúc, chúng ta là đồng tông, nhưng thúc khi nào xem con là đồng tông chưa. Lần nào liều mạng sống chết trên bờ trên nước không phải là do con dẫn người xung phòng đằng trước. Sau khi xong việc đồ vật chia được lần nào không phải bên phía con được ít nhất. Lúc chà đạp bá tánh, bởi vì người chỗ con không đi theo cùng, thúc làm khó dễ mọi điều. Tiểu Nê Thu (cá trạch) không phải nhìn không vừa mắt thúc giày xéo người khác nói mấy câu công bằng. Kết cuộc không đầu dây mối nhợ chết ở trên sông, sau lưng nó trúng mấy đao. Năm ngoái lần nào con cũng nói, đừng đi trêu chọc Tiến gia, đừng đi theo đám lưu tặc kia, Từ Châu bị tai vạ, chúng ta cũng không hay ho gì. Thúc nói thế nào.

CHƯƠNG 648: ĐƯỜNG THỦY TỨC LÀ BÊN CẠNH GIƯỜNG NGỦ (HẠ)

Nói tới nói lui, thanh âm đã nín bặt rồi, có vẻ vô cùng kích động. Triệu Tiến không có để cho y tiếp tục kể khổ, chỉ khoát tay nói.

- Đợi chốc nữa ngươi đi theo ra ngoài chọn người. Người trong tay ngươi còn có những kẻ không có lỗi lầm gì thì lưu lại. Người khác đều phải mang đi.

- Tiến gia, tha mạng đi a. Ở dưới giường phòng ngủ sau lưng tiểu nhân còn giấu một cái rương, bên trong có năm mươi lượng bạc. Tha cho cái mạng chó này của tiểu nhân.

Thái Khuê quỳ sụp dập đầu cồm cộp.

Triệu Tiến chỉ nói một câu hững hờ.

- Lời này đi quan phủ hãy nói.

Sải bước đi ra khỏi phòng.

Trong phòng có người đi lên ra tay trói chặt, sân bên ngoài phòng đuốc cháy bừng bừng soi rõ, kỵ binh của Triệu Tự Doanh và đội nhân mã Từ Châu kéo tới tụ hội đã tra xét áp giải người tụ tập lại bên này.

Thái Đức lại cung kính thi lễ với Triệu Tiến, sau đó bị kẻ khác mang đi nhận người tách ra. Trần Thăng vẫn không đi theo vào, y ở bên ngoài chủ trì đại cục. Tay Trần Thăng vẫn luôn đặt trên chuôi đao, có hai người đứng bên cạnh, cách ăn vận như là người bán dạo, vẻ mặt khách khí khiêm tốn.

Triệu Tiến nhìn hai người kia nói.

- Sự tình lần trước cứ mua bán một khoản như thế. Hồ Lạc Mã và tào vận ta sẽ không nhún tay vào. Đoạn sông Hoàng Hà qua Từ Châu các ngươi cũng không được giơ tay đến. Đi hàng đi thuyền đều có khuôn phép.

Trên mặt hai người kia mang nét cười, một người trong đó khom lưng nói.

- Tiến gia nói đúng lắm. Chúng tôi cũng biết phép tắc, năm ngoái đó cũng là thật sự không còn cách nào khác, người tổng đà bọn chúng sang đây nhìn chằm chằm. Từ lão nhị hằng năm thúc giục bức hiếp, đây mới dùng Thái Khuê này. Hơn nữa Thái Khuê này là muốn giúp đỡ bọn trộm cướp phe mình, chúng tôi lúc đó cũng không bằng lòng.

Triệu Tiến không có nhiều lời, chỉ bọn tù binh đã bị áp giải tới một chỗ, mở miệng nói.

- Các ngươi đi chọn ra người cho mình, có một số việc vẫn phải cần nói một lần nữa. Chớ nghĩ quen biết với Triệu Tự Doanh mà động tâm tư riêng. Nếu như bị ta moi ra, đừng trách ta không nói tình cảm.

- Xin Tiến gia yên tâm, chúng tôi bớt được. Không có rượu này của Tiến gia, cuộc sống của bọn huynh đệ không tốt được thế này. Mọi người hiểu rõ làm thế nào.

Hai người liên thanh nói lời nịnh nọt lấy lòng, xong rồi đi về hướng bên đó.

Nhìn thấy hai kẻ đó rời khỏi, tay Trần Thăng mới rời khỏi chuôi đao, có chút kinh ngạc nói.

- Đệ nghĩ rằng người trong giáo phái đều có tính tình ngoan cố, không ngờ rằng cũng có kẻ biết làm ăn như thế.

Triệu Tiến lạnh lùng nói.

- Tào lương đổi rượu, cộng thêm vận chuyển đồ đạc cho trại bên kia. Nhân mã trên tào vận của Văn Hương Giáo không biết moi ra được bao nhiêu chỗ tốt. Có lợi lớn như thế ở trước mặt, tất nhiên là người biết làm ăn. Cũng may chúng ta sớm hạ một đao, giết cho bọn chúng sợ. Bằng không sớm đã suy nghĩ nuốt chúng ta rồi.

Trần Thăng gật đầu, lặng lẽ cười nói.

- Bọn chúng không biết xấu hổ, ngược lại giảm bớt rất nhiều việc cho chúng ta.

Cả đêm nay chạy tới trấn Tân An không chỉ là nhân mã bên phía Triệu Tiến, nha môn Bi Châu cũng phái Bổ khoái và sai dịch của mình ra, đôi bên vô cùng lễ độ chia nhau tang vật và người, sau đó ai về nhà nấy.

Bi Châu bên này cầm ba thành tang vật ngân lượng thu giữ, Triệu Tiến bên này lấy sáu thành, còn lại một thành nha môn đôi bên chia đều coi như vật chứng.

Triệu Tiến lần này tới trấn Tân An ở Bi Châu là cầm công văn của châu nha Từ Châu phát xuống, tróc nã bọn giang dương đại đạo Thái Khuê cùng với đồng đảng. Thuyền qua lại trên sông Hoàng Hà nhiều như thế, muốn tìm ra khổ chủ báo án thật sự là dễ dàng, sau đó công văn tới lui, liên thủ phá án sẽ điệt trừ được ngay.

Trưởng Bổ khoái bên phía Bi Châu Quách Lão Lục là đầu sỏ trên đất đó, rất hiểu rõ điểm chí mạng của đám người Thái Khuê, nếu như an bài người bên dưới lo liệu vậy càng rõ như lòng bàn tay.

Thuộc hạ của Thái Khuê là Thái Đức lục đục với gã, Thái Khuê là Hương đầu của Văn Hương Giáo, thậm chí Thái Khuê vẫn luôn núp ở chỗ nào, Quách Lão Lục nghe ngóng rõ ràng cũng không tiêu tốn quá nhiều công phu.

Triệu Tiến ngay lập tức bố trí người tìm tới đầu mục Văn Hương Giáo của trấn Ngung Đầu. Mặc dù đôi bên quen biết như gần như xa, nhưng đối với hạng tiểu nhân vật đáng khinh như thế, Văn Hương Giáo thật nói bỏ thì bỏ được ngay. Thuận tiện còn hỏi sự tình chợ muối, Văn Hương Giáo thẩm thấu cực sâu các phe các phái trên tào vận, chính mình cũng có không ít chiêu trò buôn muối lậu.

Văn Hương Giáo ra mặt, bảo là muốn thu dụng một đám người Thái Khuê, bảo chúng triệu tập bọn thủ hạ đi tới cái thôn trang kia, sau đó Quách Lão Lục phái người đi gặp Thái Đức, rất dễ dàng liền thuyết phục người trẻ tuổi sớm đã trở mặt ly rời mọi người này.

Khắp mọi mặt sửa soạn xong, Triệu Tiến suất lĩnh đội nhân mã tấn công bất ngờ lại đây, có người của Thái Đức nội ứng, hết thảy đều dễ dàng rất nhiều.

Trung tuần tháng tư, từng vụ đại án trên Hoàng Hà bị vạch trần, một đám người Thái Khuê đều phán quyết xử trảm, tịch thu tiền của phi pháp. Trong số đó cũng có người bỏ ra hết gia sản cần xin được sống, nhưng quan phủ không dám có chút mảy may nể nang, bởi vì Triệu Tiến phái người theo dõi hai phía, tuyệt không cho chiếm được một chút chỗ sơ sót.

Án tử này vừa được phanh phui, hai vị Tuần kiểm trên Hoàng Hà ở Từ Châu và Bi Châu tất nhiên bị cắt chức tra xét. Một vị thúc bá của Đổng Băng Phong đi một chuyến tới Đổng gia và Triệu gia, nhanh tay lẹ mắt cầm được một chức Tuần kiểm. Bên phía Bi Châu, Triệu Tiến đưa hẳn cho Hoàng thủ bị để đền đáp nhân tình, nếu như có ông ta dìu đỡ, về sau tất nhiên mọi việc dễ dàng thuận lợi.

Thái Đức nương nhờ tới dưới trướng Triệu Tự Doanh, trong tay y tổng cộng hơn bảy mươi người, nhưng thuyền lớn thuyền nhỏ không ngờ gần một trăm năm mươi chiếc, tất nhiên đều đồ vật của đám người Thái Khuê kia.

Không tới mười mấy ngày, mọi người đột nhiên nhận ra, một đoạn sông Hoàng Hà từ Bi Châu tới Từ Châu đã bị Triện Tiến nắm chặt trong tay, nghĩ kỹ một chút đều phải líu lưỡi, vị thiếu gia này ra tay không khỏi quá nhanh chút.

Động thủ với Thái Khuê, chỉ là suy nghĩ tạm thời nảy sinh của Triệu Tiến, ngay lúc vạch kế làm chợ muối nhắc tới. Đường thủy Hoàng Hà thì nhất định phải khống chế trong tay, tạm thời tạo thuyền huấn luện thủy thủ dĩ nhiên không được, thôi thì đành phải tìm mánh khóe thay thế. Vốn dĩ đã an bài Lưu Dũng đi điều tra bên phía hồ Lạc Mã, trấn Ngung Đầu, nhìn thử có thủy thủ còn dùng được hay không, thuận tiện biết rõ được đội thủy tặc của Thái gia.

Trước kia Triệu Tiến có biết qua thế lực này, vốn dĩ cũng lười để mắt tới, thậm chí ngay cả sự tình bọn chúng vận chuyển lưu dân sang sông Triệu Tiến cũng biết rõ, nhưng trước mắt chẳng bận tâm tới. Triệu Tự Doanh tung hoành tới lui hai nơi, thủy tặc không dám trêu chọc, tất nhiên cũng không dám gây trở ngại, đợi không phòng bị ra tay tới diệt lần nữa cũng không muộn.

Nhưng hiện giờ phải dùng tới rồi, dĩ nhiên là thành đích ngắm. Thái Đức được chiêu hàng cũng coi như lòng tốt có báo đền tốt, máu dính trên tay y cũng chưa nhiều lắm, coi như hợp với chuẩn mực không có nợ máu của Triệu Tự Doanh, sau đó hết thảy chỉ như là nước chảy thành sông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!