Tiêu diệt một cỗ thế lực của Thái Khuê này ngược lại cũng có chỗ tốt kèm theo, đó ngày thứ ba sau khi tin tức truyền ra ngoài, có ba ổ thủy tặc, cướp sông ủy thác người tìm tới Triệu Tiến, xin Tiến gia cho con đường sống, nếu như có chỉ bảo khẳng định sẽ vâng theo.
Ngoại trừ cái này, Đồng Hoài Tổ Tri châu Từ Châu cũng chiếm được chỗ tốt. Bởi vì thu hoạch phá được đại án bậc này, quan trên đưa công văn xuống khen ngợi, bọn khổ chủ vùng đất bên ngoài chạy tới chẳng rõ đầu cua tai nheo vẫn dâng tặng một bức hoành phi, gióng trống khua chiêng đưa tới nha môn bên này. Ngược lại khiến cho Đồng Hoài Tổ đó một chút nở mày nở mặt cũng không có, chỉ đành bấm bụng dở khóc dở cười.
Sau cơn sấm sét giữa trời quang, Từ Châu lại có tin đồn, nói Tiến gia phải dựng trạm gác trên Hoàng Hà. Lại có người bác bỏ tin đồn này nói là tì Tuần kiểm muốn bố trí trạm gác trên Hoàng Hà. Rất nhiều người đối với cái này đều phải khịt mũi cười nhạt, đều nói mặt sông rộng lớn như thế, dựng thế nào được một trạm gác, thuyền kia nói qua thì cũng qua được rồi, kẻ nào chặn được đây?
Ngay khi nghe thấy chỗ đặt cửa khẩu này, mọi người cũng đều cảm thấy hợp tình hợp lý rồi. Hóa ra đoạn sông Hoàng Hà qua Từ Châu có hai nơi hiểm trở, một là đập Từ Châu, một cái là đập Lã Lương. Hai nơi này bởi vì đường sông eo hẹp, giữa sông có đá lớn lỏm chỏm, làm cho dòng nước chảy xiết. Lúc trước khi thuyền tào vận ngang qua Từ Châu, đoạn sông này rất dễ dàng xảy ra lật thuyền, cho nên cần rất nhiều người kéo thuyền còn có đê điều trị thủy kiên cố.
Song Gia Tĩnh, Long Khánh và những năm đầu Vạn Lịch đều cho tu sửa chỗ này, nổ tan đá lớn, mở rộng đường sông, khiến nước sông chảy bình ổn, cực kỳ thuận lợi cho tào vận.
Nhưng họa phúc liền nhau, lợi và hại chia nhau một nửa. Dòng nước hiền hòa, thuyền bè ngược xuôi bình an rất đáng được đề cao, nhưng bùn đất Hoàng Hà mang theo bởi vì dòng nước êm ả trầm tích xuống, dẫn tới lòng sông nâng lên, đường sông tắc nghẽn. Sau khi trải qua thuận lợi mấy chục năm, Hoàng Hà ở Từ Châu không dùng được nữa, chỉ đành phải mở sông Ca Hà ở Bi Châu đổi dòng tào vận, đây cũng là một trong những nguyên do Từ Châu hoang phế lụi bại.
Chính là bởi vì như thế ở chỗ giáp ranh giữa Bi Châu và Từ Châu mặt nước Hoàng Hà bình ổn vốn dĩ không có dòng chảy, chỉ cần mượn sức gió cũng không chạy nhanh cho được, nếu như chạy không nhanh, chặn lại tàu thuyền tuần tra như thế vẫn là mặc sức ngăn chặn kiểm tra, cái cửa khẩu này dĩ nhiên dựng được.
Người các phe các phái đều đang cân nhắc sau khi dựng trạm gác có lợi hại gì với mọi người, dĩ nhiên không có kẻ nào lý đâu lại đi về bên phía Dương Châu. Trong mắt đa số người ở Từ Châu, Phùng gia của Dương Châu đã bị Triệu Tiến tiêu diệt rồi, không dám có cử động gì.
Ngày đó thương nhân buôn muối đi dạo chợ Hà Gia Trang gặp phải ám sát, còn có Lê Đại Tân và Lý Hòa đích thân tới nương nhờ, những tin tức này đều phong tỏa với bên ngoài, vốn dĩ không có người biết được.
Tuy nhiên Phùng gia vẫn là biết được tin tức. Bọn họ còn an bài người nán lại ở trong thành Từ Châu, không có nhận được bất kỳ tin tức nào, không có đợi đến khi đồng bọn trở lại, người này đã biết không có thành công, cấp tốc rời khỏi chạy về báo lại.
Người khác biết được tin tức muộn hơn một chút so với Phùng gia. Những thương nhân buôn muối và bọn quản sự đi Từ Châu cũng mang theo sự tình Triệu Tiến gặp ám sát, liên quan tới chợ muối, mọi người ngấm ngầm hiểu lẫn nhau giữ bí mật không tuyên bố ra. Nhưng chuyện Triệu Tiến bị ám sát, Phùng gia sai khiến, mọi người cũng ngầm hiểu lẫn nhau tung ra ngoài.
Phùng gia tất nhiên giận sôi máu, song tin tức truyền ra dù có lớn đi nữa cũng không mất mặt, mà là không có người dám nhận làm việc theo sai phái của Phùng gia nữa rồi. Ban thưởng trọng hậu tất có dũng phu, nhưng trong giới giang hồ Dương Châu và lân cận đấy, bắn tên có Ngũ Bưu, còn có hai tên du đãng bỏ mạng kia, đều là hạng người xuất chúng độc ác nhất, mấy vị này đều rơi rụng ở Từ Châu, đi nữa không phải tìm chết sao?
Ám sát không có thành công, Phùng gia bên này cũng tăng cường hộ vệ. Người trong ngoài phủ đệ tăng gấp đôi, lại mời tiêu sư của tiêu cục tới trấn thủ, thậm chí còn có mấy tên Bổ khoái hằng ngày uống trà xung quanh. Những nhân vật quan phủ chưa chắc có chiêu trò tàn nhẫn gì, nhưng thấy được người trong quan phủ có mặt, mọi người chung quy sẽ kiêng dè chút ít, đấy chính là bảo hộ.
Cảnh giác thì cũng cảnh giác vậy thôi, Phùng gia hiểu rõ cũng rất sâu sắc với Triệu Tiến, biết rõ Triệu Tiến không có thế lực gì ở Dương Châu, hơn nữa cũng cảm thấy Triệu Tiến không dám mạo hiểm nhận lấy tội danh mưu đồ phản nghịch làm loạn giết thẳng vào đây.
Lão thái gia Phùng Kim Phát, lão gia Phùng Thiếu Hiền, cộng thêm quản gia Phùng Đại, ba người này tất nhiên cẩn thận dè dặt. Tuy nhiên những người khác cũng không chẳng màn để ý. Cảm thấy bất kể như thế nào cũng sẽ không tới trên đầu nhà mình, trong thành ngoài thành Dương Châu bao nhiêu là đại nhân vật, ai dám động thủ ở nơi này.
Nhị lão gia Phùng Thiếu Lương của Phùng gia là con của vợ lẽ, song Phùng Kim Phát rất thích đứa con này, Phùng Thiếu Hiền cũng rất chiếu cố đứa em trai này, hiện giờ tới lui trong chốn gió trăng và bọn quý tộc quan lại, đều là do Phùng Thiếu Lương này chủ trì.
Tới lui này cùng một mối với tửu sắc, tài vận. Phùng Thiếu Lương vốn chỉ là công tử quen thói ăn chơi, ở trong chốn đó thật như là không tì vết. Hơn nữa giở trò moi không ít ngân lượng, Phùng gia sản nghiệp to lớn, lại là người nhà mình mó tay vào, mọi người cũng đều giả vờ như không nhìn thấy.
Trên đời không có chuyện chu toàn, Phùng Thiếu Lương phong lưu thành thói, bà vợ ngược lại quản rất cứng, nhà vợ của y làm việc trong quan phủ, tuy rằng phẩm bậc thấp kém, thực quyền lại không nhỏ. Phùng Thiếu Lương cũng chỉ đành vuốt mặt nể mũi bị bà vợ quản, thừa lúc không để ý mới dám lén đi ra ngoài vui chơi.
Lúc đại đội nhân mã Phùng gia bắc thượng đi Thỏa Oa Tử phủ Hoài An, Phùng Thiếu Lương thừa cơ mọi người có tâm sự đều không để ý việc trong nhà, cắt xén một món ngân lượng lớn trong công khoản làm phòng nhì (lấy vợ lẽ), dùng món tiền này chuộc thân cho một ả kỹ nữ thân mật trong thuyền hoa, ở trong thành Dương Châu mua được một căn nhà nhỏ sắp xếp cho ở đó, thỉnh thoải đi sang đó gặp gỡ.
Lúc này mới không quá một tháng, đúng là lúc gian tình nồng nhiệt lưu luyến, có được rãnh rỗi thì phải đi sang. Từ trên xuống dưới Phùng gia cũng đều nói, mọi người phải cẩn thận, Phùng Thiếu Lương cũng không dám khinh mạn, đòi Phùng Bảo bốn tên hộ vệ đi theo bên mình, ngồi xe ngựa ra vào thành.
- Vẫn là người nhà mình đáng tin. Ngươi xem bốn hộ vệ này, lưng hùm vai gấu, một người đánh được mười kẻ địch. Ngươi nhìn xem những kẻ vốn do Lê Đại Tân chọn ra hình thù kỳ quái gì đó đều có, cũng không biết y cắt xén bao nhiêu ngân lượng bên trong.
Phùng Thiếu Lương ở trên xe ngựa tâm tình cực tốt, cười nói với người tùy tùng thân cận bên cạnh.
Người hầu chỉ là phụ họa, trong lòng cũng hiểu được tại sao nói lời này. Lê Đại Tân con người đó làm việc rất có nề nếp, Phùng Thiếu Lương có lần ở trong thanh lâu tranh giành tình nhân với người khác, chịu chút thiệt thòi nhỏ, đi tìm Lê Đại Tân ra người giúp đỡ. Kết cuộc Lê Đại Tân không có ưng thuận, nói cần phải có thái gia, lão gia và quản gia lên tiếng. Cuối cùng vẫn là Phùng Bảo dẫn mấy kẻ thân tín đi qua đòi lại thể diện.
Xe ngựa vào trong thành, không bao lâu đi vào căn nhà nhỏ kia, gõ cổng, một nha hòan dáng vẻ xinh xắn vui tươi rạo rực để cho người đi vào. Kẻ xuất thân Phùng gia, một khi mua thì phải mấy người, trừ ả kỹ nữ kia, nha hoàn bên cạnh cũng đều nhan sắc thượng hảo hạng. Bốn gã hộ vệ kia thì phải ưỡn ngực hớp bụng đứng ở trước cổng ra vào, làm ra dáng vẻ uy vũ.
Nhưng đợi Phùng Thiếu Lương và người hầu của y vừa vào nhà, cổng sân đóng lại, mấy vị hộ vệ này tức thì tụ lại cùng một chỗ tán rẫu nước miếng bay loạn, nói ra đều là nữ nhân trong căn nhà này, kẻ nào kẻ nấy không chịu nổi không nhắc tới không được.
Đầu ngõ hẻm có một người bán kẹo đường chậm rãi đi tới, một phía khác lại có người đẩy chiếc xe một bánh, bên trên chất thùng gỗ. Trong ngoài thành Dương Châu thấy rất nhiều hai loại người này, kẹo đường là đồ ăn vặt tầm thường, xe một bánh mười có tới tám chín là người trong nhà chất rau xanh quả tươi, hằng ngày đúng giờ đưa tới.
Trước cổng ngoài căn nhà của Phùng Thiếu Lương, người bán kẹo đường và chiếc xe một bánh kia đi sượt qua nhau, chiếc xe một bánh kia không cẩn thận chạm trúng quang gánh của người bán kẹo đường bung ra.
Người bán hàng kia tức thì nóng mặt, lập tức giữ chặt xa phu đẩy xe một bánh kia không cho đi, hai người kêu réo mắng nhiếc nhau. Bốn hán tử hộ vệ kia ngược lại như nhìn thấy náo nhiệt xoay người cười hi hì theo dõi.
Dương Châu chỗ phồn hoa bậc này, kẻ nhàn rỗi thích xem náo nhiệt quả thật không ít, hai phía con đường lại có mấy người vây lại đây, bốn hán tử hộ vệ cười hì hì cũng không để ý, một người thậm chí trộm đi trong gánh của người bán hàng rong hai cây kẹo đường giấu vào trong ngực.
Trong lúc người cãi nhau, người xem náo nhiệt gần như chặn cứng ngõ nhỏ này. Chính ngay lúc này, hai kẻ nhàn rỗi vừa kéo tới đấu với một người, ngay lập tức đè chặt hộ vệ Phùng gia, tay chân lanh lợi nhét chặn miệng lại, hung hăng đánh một đòn nặng tay, đều đau tới mức khom eo lại.
Tuy nhiên lúc này, nhìn không ra cái gì khác lạ, cho dù tình cờ có người đi ngang qua, cũng chỉ nhìn thấy được một đám người vây ở trước cổng nhà nào đó cãi vã nhau.