- Xin Nguyên soái dẫn lối
Triệu Tùng liền thành khẩn hỏi.
- Ngươi là tướng quân của Đại Hán, là ái tướng mà hoàng thượng gửi gắm kỳ vọng, ta còn nói đến chuyện dẫn lối hay không dẫn lối sao?
Thạch Mãn Cường Nguyên soái khẽ lắc lắc đầu, sau đó đột nhiên đưa ngón tay chỉ hai người trẻ tuổi bên cạnh.
- Ngược lại là ngươi. Hai người trẻ tuổi này vẫn phải nhờ ngươi dìu dắt. Bọn họ là lớp hậu bối trẻ tuổi ôm hoài bão to lớn. Hoàng thượng giao vào tay ngươi, ngươi phải dốc lòng bồi dưỡng đấy.
- Hoàng Hà và Đồng Tể đều là kẻ dũng mãnh nổi danh trong quân, lại là người mà mọi người đều biết rõ, là bọn họ giúp Triệu Tùng mới đúng.
Triệu Tùng vẫn mỉm cười như cũ.
- Đương nhiên, chỉ cần Triệu Tùng đủ khả năng, nhất định sẽ giúp đỡ hai vị hậu bối, tuyệt đối sẽ không làm khó bọn họ.
Nếu như có chút thâm ý, thì hai quan quân trẻ tuổi này nghe hiểu một chút, nhưng đa phần vẫn không hiểu gì cả.
Gần đây bọn họ mới được điều về từ nơi phục dịch. Trước đây Mã Đồng Tể cực khổ tác chiến ở những vùng núi như Quý Châu Tứ Xuyên. Còn Lê Hoàng Hà cũng ở dưới trướng Nguyên soái Đổng Băng Phong, cực khổ tác chiến ở Lưỡng Quảng. Sau khi bọn họ được điều trở về, lập tức đã được gọi vào trong quân doanh của hoàng thượng để được yết kiến, nhưng trong điều lệnh không nói chi tiết, cũng không nói vì sao bọn họ được triệu về, cũng không biết mình sẽ tiếp tục ở lại kinh thành bao lâu, có trọng trách nào khác hay không.
Sau khi về đến kinh thành, thông qua tin tức các phương, bọn họ đã loáng thoáng biết chút tin tức, biết mình sẽ được điều đi khỏi nơi đóng quân hiện tại, tham gia nhiệm vụ tác chiến mới. Nhưng những tin tức khác thì không biết rõ.
Tuy nhiên, mặc dù không biết tình hình cụ thể, nhưng rất rõ ràng là cuộc chiến lần này hoàng thượng vô cùng coi trọng, bằng không sẽ không đích thân điều động đường đệ Triệu Tùng mà mình đặc biệt tín nhiệm.
Chính là vì suy xét đến điều này, nên hai người trẻ tuổi đều yên tâm hơn không ít, thầm hăm hở trong lòng, mong chờ mình tỏa sáng rực rỡ trong cuộc chiến sắp tới, nhằm tăng thêm mấy phần địa vị trong lòng hoàng thượng.
Chương 2092: Lòng tự tin của tuổi trẻ
Chương 2093: Biết tiến thoái là tốt
- Nguyên soái quá lời rồi
Triệu Tùng cảm động có thừa lại có chút được sủng ái mà lo sợ.
- Chúng tôi chúng tôi không đảm đương nổi ưu ái của Nguyên soái như thế!
- Cái gì mà đảm đương với không đảm đương nổi?
Nguyên soái trừng mắt nhìn Triệu Tùng.
- Các ngươi là trọng tướng do hoàng thượng khâm điểm. Hoàng thượng cảm thấy các ngươi đảm đương nổi, các ngươi còn dám nói mình không làm được hay sao? Lại nói các ngươi đều là hoàng thân quốc thích trong quân Đại Hán chúng ta, nếu các ngươi không đảm đương nổi bảo hộ của ta, còn ai đảm đương nổi? Ở đây đều là người trong nhà cả, ít nói lời khiêm tốn đi!
Triệu Tùng bị thần sắc nghiêm nghị của y làm cho hơi xấu hổ, nhưng vẫn vô cùng cảm kích ý tốt của đối phương.
Tuy nhiên, y mơ hồ cảm thấy, câu nói "Đều là người trong nhà cả" dường như có thâm ý gì khác.
- Tuy nhiên, nhân đây ta cũng nói rõ với các ngươi. Ta bất chấp đến bảo hộ cho các ngươi, kỳ thực cũng không hoàn toàn vì các ngươi.
Vẫn không đợi y hỏi, Nguyên soái liền nói thẳng.
- Cũng là vì mọi người thôi!
- Nguyên soái điều này là có dụng ý gì?
Triệu Tùng càng thêm khó hiểu, thế nên liền hỏi, hai chàng thanh niên kia cũng có vẻ không hiểu cho lắm.
- Cho nên mới nói các ngươi còn trẻ, vẫn chưa đến lúc đảm đương việc chính
Thạch Mãn Cường Nguyên soái khẽ lắc đầu cười cười.
- Những người ở đây hôm nay, đều giống nhau, đều là quý tộc Đại Hán, hơn nữa còn là quý tộc đứng đầu, có phải không? Ta là Quốc công, Triệu Tùng ngươi đã là Bá rồi, ta thấy lần này đánh Nhật Bổn thì được phong Hầu. Mà các ngươi hai người trẻ tuổi các ngươi đều là con trai trưởng trong nhà, sớm muộn gì cũng được phong Hầu, có phải không?
- Vâng
Triệu Tùng chần chừ rồi nói.
Y rất muốn khiêm tốn vài câu, nhưng nhìn sắc mặt của Nguyên soái, y cũng không muốn nói lời khách sáo.
- Đúng vậy. Tất cả chúng ta đều là quý tộc. Tuy rằng tước vị có cao có thấp, tuy rằng xuất thân và từng trải không giống nhau, nhưng hiện tại tất cả mọi người đều là quý tộc Đại Hán, đều là người đi theo hoàng thượng để đánh lấy thiên hạ, cũng là người một lòng với Đại Hán.
Thạch Mãn Cường Nguyên soái vẫn còn đang muốn ám chỉ điều gì.
- Đại Hán vừa lập quốc, cơ nghiệp chưa định, thiên hạ vẫn chưa hoàn toàn yên ổn, cho nên không được đổ cho hoàng thượng không lo lắng hết lòng, cũng không được đổ cho chúng ta không sẵn sàng chiến đấu
Y thở dài, khiến ba người càng thêm bối rối, không rõ vì sao trong cái ngày như thế này mà Nguyên soái lại cảm thán như vậy.
- Lời nói của Nguyên soái dường như có ý gì đó, dám hỏi đám hỏi Nguyên soái có phải là có chuyện trọng yếu muốn giao phó cho chúng tôi hay không?
Trong đám người này tư lịch của Triệu Tùng là cao nhất, cho nên cuối cùng vẫn là y mở miệng.
- Nói trọng yếu cũng không hẳn, nhưng nói không trọng yếu cũng chẳng phải.
Lời nói của Nguyên soái còn có chút kỳ lạ, dường như đang ẩn chứa điều gì.
- Ta chỉ nói rằng, những lão huynh đệ làm Nguyên soái chúng ta, hiện tại thật sự đã đến lúc già rồi, sau này quân đội Đại Hán còn phải dựa vào tiểu đệ và lớp hậu bối gánh vác. Các ngươi cần phải sớm khiến cho đầu óc sáng suốt, đừng làm mất thể diện của những lão huynh đệ bọn ta!
- Ý Nguyên soái là sao?
Lê Hoàng Hà không kìm nổi bật cười.
- Tuy rằng Nguyên soái có công huân cao, từng trải phong phú, nhưng Nguyên soái vẫn chưa già, ngược lại còn đang tuổi xuân thu đương thịnh. Tuổi này càng phải tiến lên, dẫn dất bọn tiểu bối chúng tôi lập nhiều công huân hơn nữa, hà tất phải nói những lời những lời nghe có vẻ già nua như vậy?
Lời nói này tuy rằng chân thật không giấu giếm, nhưng cũng chỉ là cứng rắn ngay thẳng của những người trẻ tuổi. Lại nói, đây cũng là vì y thân là con trai của Đại tướng Dĩnh Xuyên Hầu Lê Đại Tân, cho nên mới xem những Nguyên soái này như thúc phụ của mình. Cho nên y nói chuyện không e dè nhiều như vậy, không chỉ vì y là người kiệt xuất trong quan quân thế hệ trẻ mà có khẩu khí như vậy.
- Đúng vậy, Nguyên soái, ngài còn biết bao nhiêu công huân để lập, chúng tôi vẫn chờ dạy bảo và thống lĩnh của Nguyên soái!
Triệu Tùng cũng liền tỏ thái độ.
- Hầy, các ngươi
Thạch Mãn Cường Nguyên soái không kìm nổi bật cười.
- Còn muốn lập công huân lập công huân, rốt cuộc thì phải lập đến lúc nào mới là hết? Ta cũng đã là một Nguyên soái rồi, lẽ nào hoàng thượng còn ban thưởng gì thêm cho ta?
Mặc dù y nói nghe như gió thoảng mây bay, nhưng ba người đều không kìm nổi mà biến sắc.
Bởi vì lời nói này quả thật là chuyện không chút nào coi thường được.
Thạch Mãn Cường là lão huynh đệ thân thiết nhất với hoàng thượng, cũng là một trong những người sáng lập nên quân đội Đại Hán, vì Đại Hán lập nên bao nhiều công lao hiển hách, cũng đã ngồi chức vị cao nhất trong hệ thống quý tộc của đế quốc, được phong tước Công, là thần tử ngồi trên cao rồi.
Người như vậy, đột nhiên nói ra mấy lời ý rằng sợ công cao lấn chủ, thế nào cũng khiến người ta có chút kinh ngạc.
Mà Triệu Tùng chính là người chấn động nhất trong số đó.
- Nguyên soái
Y há hốc mồm, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.
Từ xưa đến nay, đề huề Ngọc Long vị quân tử (câu cuối trong bài "Nhạn Môn Thái Thú Hành", ý là nguyện mang kiếm Ngọc Long vì vua mà chết), ủng hộ minh chủ, làm một Vạn Hộ hầu, vợ con ấm no, là chí hướng của mỗi nam nhân, nhưng sau khi thật sự lập được minh chủ, tân triều thành lập, nam nhi đầy nhiệt huyết sẽ gặp phải một cục diện khó xử - bọn họ không còn được minh chủ nương tựa vào nữa, ngược lại vì nắm giữ quyền lực và quân lực quá lớn, trở thành cái gai trong mắt hoàng thượng.
Tuy rằng Triệu Tùng đọc không nhiều lịch sử lắm, nhưng từng nghe qua câu chuyện Triệu quan gia triều Tống dùng rượu tước binh quyền, Thái Tổ Chu Nguyên Chương triều Minh lạm sát công thần, đặc biệt là Thái Tổ thời tiền Minh vì thời đại không cách quá xa, hơn nữa chuyện lạm sát công thần khiến lòng người kinh hãi, nên càng khiến Triệu Tùng càng cảm thấy chấn động mạnh mẽ. Dù sao, y biết rằng mình cũng đã đứng vào hàng ngũ công thần quý tộc Đại Hán. Đối những những tiền bối thời tiền Minh, dù thế nào cũng không có chút cảm xúc thỏ chết cáo thương cảm không được.
Đương nhiên, đương kim hoàng thượng vẫn là người chăm lo việc nước, nhìn qua thì vẫn chưa có dấu hiệu là kẻ tuyệt tình, nhẫn tâm, vẫn hết sức tín nhiệm và chiếu cố cho các huynh đệ và bộ hạ cũ. Nhưng chuyện của mai sau có ai nói rõ được? Nói thật, từ sau khi Đại Hán thành lập bản thân được phong tước Bá, ở sâu thẳm trong nội tâm của Triệu Tùng, y vẫn giấu kín một cảm giác sợ hãi, sợ rằng mình cũng trở thành người mà hoàng thượng nghi kỵ.
Nhưng y biết nỗi lo sợ của y là vô nghĩa. Với danh vọng và uy danh của hoàng thượng ở trong quân, nếu thật sự muốn đối phó với quý tộc bọn họ, sẽ không gặp phải chút khó khăn nào. Bọn họ chỉ đành cúi đầu đưa cổ, chờ bị xử lý, có nghĩ nhiều cũng vô nghĩa. Cho nên, y thường xuyên nắm bắt tất cả cơ hội để biểu đạt lòng trung thành của mình đối với hoàng thượng, cũng biểu đạt bản thân không có bao nhiêu dã tâm cá nhân, chỉ muốn đổ máu vì thiên hạ Đại Hán mà thôi. Nếu quả thật có một ngày như vậy, y chỉ đành mong chờ hoàng thượng nhớ đến lòng trong thành của mình, như Tống Thái Tổ chỉ đoạt binh quyền cho y về làm phú ông, đừng đuổi tận giết tuyệt như Minh Thái Tổ.
Những lời Thạch nguyên soái nói hôm nay vừa vặn giống với nỗi sợ hãi trong lòng y. Y rất sợ suy đoán của mình trở thành hiện thực. Thạch Nguyên soái quyền cao chức trọng, lại đứng đầu trong quân, chẳng lẽ ngài thật sự nghe được phong thanh gì đó không hay? Tuy nhiên từ thái độ của hoàng thượng đối với mình ở trước trận chiến mà nói, hẳn lẽ sẽ không xuất hiện kết quả đáng sợ nhất. Lòng nghĩ vậy, có chút khiến bản thân y ổn định tinh thần được một chút.
- Ha ha! Ta thuận miệng nói một câu thôi, xem các ngươi bị dọa ra cái bộ dạng gì rồi kìa!
Thạch Nguyên soái không kìm nổi lại cười phá lên.
- Yên tâm đi, hoàng thượng không có ý gì khác đối với chúng ta đâu. Các ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, tự mình dọa mình. Ý của ta chỉ là, Hoàng thượng tuy rằng nể trọng bọn ta là huynh đệ cũ, nhưng ta lập công huân đã đủ nhiều, nhiều nữa thì làm sao bây giờ? Bọn ta không cứ thế đoạt hết mọi công huân chứ? Nếu như lớp lão thành bọn ta cứ lộ diện, sẽ cản đường của lớp người trẻ tuổi các ngươi, chỉ sợ trong lòng các ngươi cũng sẽ không phục cho lắm đâu, như thế không hay ho gì.
- Nguyên soái nói vậy quá lời rồi
Triệu Tùng trong lòng một nửa yên tâm một nửa khẩn trương.
- Chúng tôi đối với Nguyên soái lòng đầy kính trọng ngưỡng mộ, sao có lòng oán giận được!
- Các ngươi kính trọng ngưỡng một là điều tất nhiên, ta tin vào điều đó, nhưng những người khác thì chưa chắc.
Thạch Nguyên soái lại lắc đầu.
- Ta nói lại một lần, chúng ta là quý tộc, chúng ta ở cùng một phía, ắt hẳn chung một lòng, nhưng người bên ngoài thì chưa chắc như thế!
Đám người Triệu Tùng mở trừng hai mắt, vẫn không hiểu gì cả.
- Tuy rằng thể chế mà hoàng thượng định ra là văn võ khác nhau, quan văn không trị quân võ nhân không tham chính, nhưng từ xưa đã nói ra ngoài là Tướng quân vào triều là Thừa tướng. Nếu chúng ta thân là quý tộc, thì sau này e là những chuyện này cũng không tránh được. Tuy rằng chúng ta độc lập với quan văn, e là sau này cũng không trở thành quan văn được, nhưng con cháu của chúng ta thì sao? Trong quý tộc đương nhiên sẽ có nhân khẩu dồi dào, không phải ai nấy cũng cho vào quan đội làm lính được phải không? Cho nên không được bao nhiêu năm, thế hệ con cháu chúng ta, đương nhiên sẽ tham gia vào chính sự.
Thạch Nguyên soái ngẩng đầu lên, nhìn lên trần nhà của gian phòng, không biết rốt cuộc đang suy nghĩ gì.
- Lại nói, giống như những người như Vương thừa tướng, Từ công tướng, Trần tài tướng, chẳng phải bọn họ cũng là quý tộc sao? Kỳ thực Đại Hán chúng ta, văn võ không phân biệt rạch ròi như vậy, chỉ thật sự phân biệt giữa quý tộc và không phải quý tộc! Các ngươi ai ai cũng đều kính trọng ngưỡng mộ ta, nhưng có người trông chờ ta mau mau đi xuống, để người bên dưới ta leo lên thay thế, sau đó bọn họ thay vào chức vụ của người ở dưới, luồn cúi để được bước vào hàng ngũ quý tộc!
Lời nói này, đám người Triệu Tùng cũng hiểu được đôi chút. Bọn họ đều đưa mắt nhìn nhau, nhưng cũng không ai nói ra lời nào, chỉ chờ đợi Nguyên soái tiếp tục cảm thán.
- Cho nên, vẫn là trở về câu nói ban đầu. Quý tộc trong thiên hạ mới là một nhà. Chúng ta cùng nhau bảo vệ hoàng thượng, cũng bảo vệ giang sơn Đại Hán. Ta dạy bảo các ngươi, vừa là vì các ngươi, cũng là vì ngày sau các ngươi dạy dỗ con cháu của ta. Cho nên các ngươi cũng không cần cảm kích ta như vậy
Nụ cười trên Nguyên soái có thêm một chút ý nghĩa không rõ ràng.
- Những điều này các ngươi đã hiểu chưa? Bên trong thể chế Đại Hán, hoàng thượng coi trọng quý tộc, quý tộc tự thành một thể, mà ta và các ngươi, thì như tay với chân!
Theo như lời nói của Thái Quốc công Thạch Mãn Cường, Đại Hán hiện giờ, quý tộc quả thật đã có dấu hiệu kết thành một thể. Quý tộc không chỉ trên dưới một thể lúc tác chiến, mà ngay cả lúc bình thường, thông hôn với nhau cũng rất nhiều. Ví như Lê Hoàng Hà, thê tử của y chính là chiến hữu cũ của phụ thân y, là con gái của lão quan quân hiện đã được phong Bá tước. Mã Đồng Tể cũng đã lấy con gái của một vị Tử tước.
Chương 2094: Tâm tư của Nguyên soái.
Đến đây ba người cuối cùng đã cảm thấy mình hiểu được ý của Nguyên soái.
Triệu Tùng thì đỡ hơn, tuổi y đã lớn, hơn nữa tham gia vào hàng ngũ quan quân cấp cao lãnh binh nhiều năm, cho nên có thêm một chút cảm ngộ đối với thế cục triều chính, cũng hiểu được tình trạng phân bố quyền lực của Đại Hán hiện tại. Mà hai người trẻ tuổi kia, là lần đầu được nghe giải thích rõ ràng như vậy. Trước kia họ chỉ hiểu loáng thoáng, hiện tại cuối cùng đã có người nói rõ cho họ, khiến họ cảm thấy như bừng tỉnh.
- Tạ ơn Nguyên soái nhắc nhở, Triệu Tùng đã hiểu
Sau khi Triệu Tùng ngây người một hồi, sắc mặt ngưng trọng gật đầu. Hai người kia cũng chợt ngộ ra.
Song, Nguyên soái Thạch Mãn Cường vẫn lạnh lùng cười.
- Các ngươi thật sự cho rằng các ngươi đã hiểu? Ta thấy các ngươi vẫn chưa hiểu!
- Vẫn chưa hiểu?
Triệu Tùng mở to hai mắt, rồi nhìn quanh tứ phía, lại phát hiện hai người trẻ tuổi kia có vẻ càng thêm bối rối.
- Vậy vậy kính mong Nguyên soái chỉ điểm!
- Các ngươi! Ta nói đã đủ rõ ràng chưa? Quý tộc gần gũi gắn bó, đầy đủ cả văn võ, trở thành trụ cột của quốc gia, nhưng chỉ như thế có đủ chưa?
Thạch Mãn Cường lại lắc đầu, dường như không vừa ý đối với việc bọn họ vẫn chưa thông suốt.
- Chúng ta phải làm trụ cột, nhưng dù sao chúng ta cũng làm thần tử. Chúng ta không chỉ phải xem hoàng Thượng nghĩ gì, còn phải nhìn xem phía dưới nghĩ như thế nào! Quý tộc gắn bó thành một thể, đương nhiên là chuyện tất yếu, nhưng thế lực khổng lồ như vậy, Hoàng Thượng sẽ nhìn nhận thế nào? Những người phía dưới muốn tiến lên không biết có bao nhiêu người, chẳng lẽ bọn họ lại hoàn toàn chịu phục chúng ta?
Hai câu hỏi lại lần nữa khiến ba người á khẩu không trả lời được. Bọn họ không biết phải ứng đối thế nào, bởi vì những vấn đề này kỳ thực trước giờ bọn họ chưa từng nghĩ tới.
- Các ngươi tuổi tác chưa đủ, cho nên có mấy vấn đề vẫn chưa từng nghĩ tới. Nhưng ta thân làm người đứng đầu quý tộc, ta không suy nghĩ cho bản thân, suy nghĩ cho các ngươi không được! Hiện tại hoàng thượng tuy rằng còn nể trọng và tin cậy chúng ta, nhưng oán khí ở phía dưới đối với chúng ta đã ngầm nảy sinh rồi, đều nói Đại Hán chúng ta giống như tiền Hán, những ngày tháng của quý tộc không kéo dài được
Tiền Hán chính là chỉ triều đại của Lưu Hán Vương ngàn năm về trước. Sau khi Cao Tổ khai quốc gạt bỏ những vua chư hầu bướng bỉnh không khuất phục, cả Đại Hán chính là thiên hạ của Hoàng Đế và quý tộc. Nhưng theo thống trị của tam đại Hoàng Đế là Văn Đế, Cảnh Đế, Võ Đế, quý tộc hoặc là bị giết chết hoặc là bị chèn ép, cuối cùng dần dần biến mất.
Ba người này đều không đọc lịch sử, không hiểu rõ về những quanh co uẩn khúc trong đó, nhưng ý của Nguyên soái Thạch Mãn Cường bọn họ vẫn hiểu đại thể. Địa vị của quý tộc quá mức ưu việt rồi, tài nguyên và quyền lực nắm giữ trong tay cũng quá nhiều, thông qua nhiều đời con cháu và quen biết thông gia sẽ trở thành một tập đoàn quyền lực, khó tránh khỏi dẫn đến nghi kỵ của hoàng thượng và oán khí từ phía dưới.
Sau một hồi suy tư, bọn họ cũng cảm thấy rằng Nguyên soái nói rất có lý. Tuy rằng trong thời đại hiện tại vẫn chưa xuất hiện kết quả này, nhưng sau khoảng thời gian dài, khó tránh trở nên như vậy.
- Vậy chúng ta phải làm thế nào đây?
Triệu Tùng có chút bối rối và bất an, nhìn Thạch Mãn Cường.
- Nguyên soái muốn mọi người đừng quá mức khuếch trương, tự giữ lấy mình sao?
- Không khuếch trương là chuyện phải làm. Chúng ta được hoàng thượng vinh danh khen thưởng như vậy, là phúc phần trời ban, vốn dĩ không được quên mất, phải nhớ kỹ bổn phận của bản thân! Là hoàng thượng đã cho chúng ta tất cả, chúng ta chỉ được thơm lây từ Hoàng Thượng mà thôi!
Trong giọng nói của Nguyên soái Thạch Mãn Cường có chút nghiêm nghị.
- Nhưng chỉ khiêm tốn thôi cũng vô dụng. Chúng ta chỉ khiêm tốn, tước vị danh vọng và bổng lộc thì sao? Đâu mang vứt hết được đúng không? Chỉ cần có những thứ này, phía dưới ắt ghen ghét chúng ta. Tự giữ lấy mình sẽ khiến tất cả yếu thế. Cho nên ta sẽ không quá mức giữ mình, thời điểm nên bắt tay với các ngươi thì sẽ bắt tay
-
Ba người lại lần nữa nhìn nhau
Nếu phách lối cũng không được, giữ mình cũng không được, rốt cuộc phải làm thế nào đây? Chẳng lẽ sau cùng nhất định sẽ là một con đường chết hay sao? Điều này quá là đáng sợ.
- Cho nên mới nói, chúng ta phải lấy chữ trung làm đầu. Nếu phía dưới đã ghen ghét chúng ta, thì chúng ta dựa vào người trên, trung thành với hoàng thượng, đời đời trung thành, dựa vào hoàng thượng mà duy trì danh tước phú quý.
Nguyên soái Thạch Mãn Cường rốt cuộc cũng đã nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình.
- Hoàng thượng đặc ân ban tước Công Hầu, chúng ta phải tuyệt đối trung thành tận tâm báo đáp hoàng gia. Chúng ta đều là tồn vong cùng đất nước, như vậy mới không phụ ân nghĩa sâu nặng của hoàng thượng!
- Lời này quả không sai
Triệu Tùng gật gật đầu.
- Chúng ta đều rất trung thành với hoàng thượng, trời cao chứng giám, nhưng làm sao mới khiến hoàng thượng tin tưởng chúng ta đây? Nếu như hoàng thượng tin vào lòng trung thành của chúng ta, cho phép chúng ta tham gia việc nước, đó đương nhiên là điều tốt nhất
- Ngươi đã nói đến điểm mấu chốt rồi.
Nguyên soái Thạch Mãn Cường thở dài.
- Quý tộc chúng ta, nếu tất cả đều từ hoàng thượng ban ân xuống, thì cái mạng cũng là của hoàng thượng. Tất nhiên điều đó có nghĩa là phải biểu đạt lòng trung thành không tiếc bất cứ giá nào, nắm lấy cơ hội biểu đạt lòng trung thành. Lần này, chẳng phải các ngươi có một cơ hội tốt đó sao?
Chinh phạt Nhật Bổn, cơ hội?
Triệu Tùng hơi cúi thấp đầu.
- Đánh thắng Nhật Bổn một trận, đương nhiên là nghĩa vụ của chúng ta. Tan xương nát thịt, chết vạn lần cũng không chối từ. Một tấm lòng trung thành của chúng ta, hoàng thượng nhất định nhìn thấy được.
Cuối cùng y đã nói ra quyết tâm của mình.
- Chỉ có dũng cảm đánh giặc thôi chưa đủ, người dũng cảm đánh giặc trong thiên hạ cũng nhiều, không phải chỉ có mấy người các ngươi. Còn làm sao nhìn ra thì chẳng lẽ các ngươi không biết?
Nguyên soái Thạch Mãn Cường lại không hài lòng lắm với câu trả lời của bọn họ, lại lắc lắc đầu.
- Các ngươi đó, còn phải làm nhiều hơn nữa mới được.
- Nhiều hơn nữa?
Triệu Tùng trầm ngâm một hồi, sau đó bỗng dưng nghĩ đến điều gì đó, chợt ngẩng đầu lên nhìn Nguyên soái.
- Chẳng lẽ ý của Nguyên soái là chẳng lẽ là nói về vàng bạc khoáng sản của Nhật Bổn?
- Còn nằm ở đâu được nữa?
Thạch nguyên soái cười phá lên.
- Hoàng thượng muốn đánh Nhật Bổn, chẳng phải là vì cái này sao? Nếu như đã là vật hoàng thượng muốn, thì nào sợ xa tận chân trời, chúng cũng phải mang nó đến hiến dâng cho hoàng thượng!
- Nhưng nhưng chúng ta chỉ cần đánh thắng Nhật Bổn, không phải đã lấy được rồi sao? Đến lúc đó mỏ vàng đã rơi vào trong tay triều đình chúng ta, chẳng lẽ còn chạy đi đâu được? Binh đao uy hiếp, người Nhật Bổn cũng không dám bất tuân.
Triệu Tùng còn có chút chưa hiểu ý đồ của Thạch nguyên soái, thế là tiếp tục truy vấn.
- Ngươi đó Rơi vào trong tay triều đình và rơi vào trong tay hoàng thượng, chẳng lẽ là cùng một chuyện hay sao?
Nguyên soái Thạch Mãn Cường nở nụ cười lạnh.
- Ta nghe nói, Nội các từ đầu đến cuối đều xắn tay áo lên, muốn sau khi công hạ Nhật Bổn thì nắm hết tất cả nguồn lợi vào trong tay
Hóa ra, không biết y đã nghe được từ con đường nào, rằng Nội các toan tính sau khi đánh bại Nhật Bổn, tất các quặng vàng bạc của Nhật Bổn đều nằm trong tay Nội các. Mà mấy vị Nguyên soái Đại Hán này, lại có cái nhìn khác của riêng bọn họ về việc xử lý quặng vàng bạc này.
- Do Nội các nắm giữ?
Ba người lại lần nữa cả kinh. Lúc này, ba người mới hiểu ý đồ thật sự của Nguyên soái.
Tướng sĩ tiền phương đổ mồ hôi và máu, không biết phải tử thương bao nhiêu người mới công hạ được Nhật Bổn, kết quả đám văn thần trong Nội các chỉ qua loa vài câu thì muốn lấy đi hết tất cả chiến lợi phẩm đi sao? Điều này điều này không được! Trong nháy mắt, trong lòng ba người đều nảy ra suy nghĩ như vậy.
Nếu như ở triều đại trước, ngăn cách giữa văn võ không sâu sắc như vậy. Tính độc lập của quân đội chưa cao như vầy, quân tướng có lẽ cũng sẽ không phản ứng kịch liệt như thế. Nhưng vào thời Đại Hán, vì chia cắt sâu sắc giữa văn võ với nhau, và khoan dung hết mức của hoàng thượng đối với quân đội, trong lòng những người này sớm đã nuôi dưỡng được một cỗ ngạo khí không phục quan văn. Việc tướng lĩnh e ngại quan văn thời Tống Minh đã hoàn toàn khác đi. Cũng chính là vì vậy, bọn họ mới bất mãn với toan tính chiếm lấy chiến lợi phẩm của đám văn thần như thế.
- Triều đình triều đình là của hoàng gia, nếu như những đại nhân của Nội các muốn muốn an bài như thế
Triệu Tùng miễn cưỡng nở nụ cười.
- Quả là quả là không ổn cho lắm
- Hầy, ở đây đều là người trong nhà, ngươi cần gì phải nói mịt mờ như vậy? Từ lúc nào ngươi cũng lây cái tật của đám người đọc sách rồi hả? Nói chuyện vòng vo
Thạch Nguyên soái liếc mắt nhìn Triệu Tùng một cái.
- Trong lòng khó chịu thì nói thẳng ra, ở đây không có ai tố cáo ngươi đâu, tất cả mọi người đều nghĩ như ngươi!
- Nguyên soái nói đúng. Thuộc hạ cũng phản đối mang tất cả quặng vàng bạc của Nhật Bản đưa vào tay Nội các.
Lúc này Mã Đồng Tể đột nhiên hô to.
- Chiến đấu hung hiểm, chúng ta đều phải xách đầu đi đánh giặc, nói không chừng sẽ đổ máu mất mạng. Vì hoàng thượng mà mở mang bờ cõi ta có chết cũng không tiếc. Nhưng nếu như là vì giúp Nội các phát tài, thì đánh sống đánh chết còn có ý nghĩa gì? Không chỉ trong lòng các tướng sĩ cảm thấy khó chịu, ngay cả trong lòng thuộc hạ cũng khó chịu!
- Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy.
Lê Hoàng Hà lập tức phụ họa.
- Tiền phương chúng ta chém giết đẫm máu, nếu để cho Nội các dễ dàng hái được đào, chỉ e sĩ khí của quân sĩ
Mắt thấy tất cả mọi người đều tỏ thái độ như thế, Thạch nguyên soái sắc mặt hơi dịu xuống một chút, dường như hết sức hài lòng với thái độ của bọn họ.
- Các ngươi vẫn còn có chút đầu óc. Chúng ta đánh giặc là vì báo đền ân chúa, bảo vệ quốc gia, đương nhiên không phải là để cho Nội các và đám văn thần vui vẻ. Đánh lấy quặng bạc vàng gì, đều là chiến lợi phẩm của chúng ta. Nếu như dâng hiến cho hoàng thượng, làm tài sản riêng cho hoàng thất, thì đương nhiên vạn chúng tâm phục. Nhưng nếu như bị đám văn thần không hét một tiếng thì đã lấy đi, không chỉ các ngươi không ưng, mà ngay cả ta cũng rất khó chịu.
Sau khi Nguyên soái bày tỏ thái độ, căn phòng trà chợt rơi vào một bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ.
Bốn quân nhân cứ thế thống nhất ý kiến với nhau, đồng thời phản đối ý kiến của Nội các. Trong lịch sử kiến quốc ngắn ngủi của Đại Hán, đây không phải là lần đầu tiên, cũng tuyệt đối không phải là lần cuối cùng.
Sau khi bày tỏ thái độ, hai người trẻ tuổi cũng không nói gì nữa, mà nhìn Triệu Tùng và Thạch Mãn Cường, chờ đợi hai vị đại lão này đề xuất ý kiến. Người trẻ tuổi có nhiệt huyết, nhưng không có phương pháp làm việc. Bọn họ cũng tự biết điều này, cho nên bọn họ vui vẻ làm theo lời tiền bối nói.
Chương 2095: Không mưu vì hậu nhân không được.
- Các ngươi có lòng dạ như vậy thì tốt rồi, cuối cùng cũng có chút dáng vẻ quý tộc hẳn nên có rồi! Nguyên soái Thạch Mãn Cường dùng tay vỗ nhẹ cái bàn, phát ra tiếng vang nho nhỏ.- Nếu như ý kiến mọi người đều nhất trí, đợi lát nữa chúng ta liền đệ trình ý kiến này cho hoàng thượng đi.
- Ở trong cuộc họp đề xuất thật sự tốt hay không? Đến lúc đó trên hội đường tụ tập lại một chỗ, nếu như chúng ta nói ra ý kiến khác với Nội các, sẽ... sẽ có kinh ngạc đối nghịch lại hay không? Triệu Tùng lại vẫn là dáng vẻ có chút chần chừ.
- Nếu như lén dâng thư cho hoàng thượng thì thỏa đáng hay không?
- Chính là phải đề xuất trong cuộc họp nha! Thạch nguyên soái lại một chút cũng không có dáng vẻ cho rằng đúng.- Trong cuộc họp đề xuất ra, mọi người nói ra sáng tỏ hết, nói một điều là một điều, hoàng thượng tại đương trường phải làm ra cân nhắc quyết định, ai cũng không chịu phục không được, ngày sau cũng không cách nào đổi ý. Nếu sau khi tan họp, hoàng thượng cho dù nghe theo ý kiến của chúng ta, Nội các lại như thế nào sẽ chịu phục? Tới lúc đó bọn họ cũng sẽ dâng thư, giành đi giành lại có lòng dạ gì? Lại như thế nào đủ làm cho các ngươi yên lòng sẵn sàng chiến sự?
Vấn đề nối liền liên tiếp này, khiến Triệu Tùng nhất thời cũng không biết rốt cuộc nên trả lời thế nào.
- Nhưng... Nhưng Nội các không phải cũng là... không phải cũng là triều đình sao? Thừa tướng và Tài tướng bọn họ cũng đều là quý tộc... Thật lâu sau, gã mới chần chừ hỏi lại.- Ngày mới vừa nói giữa quý tộc phải gần gũi gắn bó, không được tổn thương hòa khí. Nếu như chúng ta công khai phản bác ý kiến của bọn họ, chỉ sợ... chỉ sợ bọn họ sẽ mười phần không hài lòng chăng?
Ý kiến của gã kỳ thật cũng có lý lẽ, hiện tại văn thần cũng có quý tộc, hơn nữa còn là một đám cấp cao nhất trong triều đình kia, nếu như thật phải trở nên náo loạn, chỉ e rằng cũng sẽ biến thành phân tranh giữa quý tộc rồi... Triệu Tùng là quý tộc cũng là hoàng thân, gã nắm chắc không sợ đắc tộc văn thần bình thường, nhưng ngay mặt đắc tội Thừa tướng cũng là Quốc công, đây liền có chút lẩm cẩm rồi.
- Làm việc vì hoàng thượng vì quốc gia, chỉ cần có trung thành ở đây, ngươi rốt cuộc sợ cái gì? Thừa tướng quả thật quyền cao chức trọng, nhưng ngươi lớn nhỏ cũng là Bá tước và lữ trưởng, về sau địa vị ở trong quân chỉ sẽ càng cao hơn. Phải sợ hãi tới mức như vậy sao? Không ai muốn ngươi cố ý đi trêu chọc Thừa tướng, nhưng luôn không tới mức không dám cố gắng đi tranh đấu phải không? Bởi vì Triệu Tùng do do dự dự như thế, Thạch nguyên soái không hài lòng quát lớn y.- Hơn nữa, lại không phải một mình ngươi nói, chúng ta cũng sẽ tỏ thái độ đồng dạng, không cần sợ.
Tiếp đó, dường như đối với mọi người có chút không hài lòng, gã đột nhiên đổi sang chuyện khác.- Bảo tôi nói a! Thừa tướng và Tài tướng bọn họ khôn khéo thì khôn khéo nhưng chính là đọc sách thánh hiền quá nhiều rồi, đầu óc không xoay chuyển được, có chút sự tình nhìn xem còn không bằng mấy tên lớn đầu thô lậu chúng ta! Sự tình chúng ta muốn làm, rõ ràng dứt khoát lợi cho nước nhà lợi cho bệ hạ. Chúng ta cố tình muốn ngang ngược cản trở, thật sự không biết gọi là gì... A bất quá ta xem ra, rốt cuộc bọn họ vẫn là biết cong quẹo rồi, dùng không được bao nhiêu năm. Ai bảo phía dưới cũng có quan văn nhìn chằm chằm cái ghế của bọn họ? Mấy năm nay, liền để cho chúng ta tới biểu hiện thật lòng cùng hoàng thượng đi...
Lời tự nói này, bọn ba người Triệu Tùng nghe thấy cũng nửa hiểu nửa không, nhưng bởi vì liên lụy tới nơi chốn tầng cao nhất của triều đình, cho nên ba người bọn họ không có một người nào dám tiếp lời.
Sau một phen cảm thán, Nguyên soái Thạch Mãn Cường rất nhanh đã thu liễm tâm tình của mình, một lần nữa nhíu mày nhìn Triệu Tùng.
- Tốt lắm, lời ta đã nói đủ rõ ràng với ngươi rồi. Kế tiếp liền phải xem bản thân ngươi làm thế nào rồi. Ta hi vọng ngươi đủ hiểu biết đại thể a. Triệu Tùng! Ngươi là kẻ trong quân Đại Hán, trong mấy lão huynh đệ chúng ta lai lịch sâu nhất, cũng có được ưu ái nhất, tiền đồ mai sau không đo lường được. Trước kia ngươi ở dưới trướng Trần Thăng đánh trận, chỉ cần biết nghe theo mệnh lệnh bên trên thì tốt rồi. Về sau ngươi cũng chính là tiền đồ phải làm đại tướng một phương. Hiện tại là phải suy nghĩ nhiều vấn đề rồi! Chúng ta là trung thành vì hoàng thượng, là muốn đưa chiến lợi phẩm tới trên tay hoàng thượng, ai sẽ chán ghét nhét đồ vật vào trong tay mình nào? Chúng ta cũng nói cho hoàng thượng biết ý kiến của chúng ta, chẳng lẽ hoàng thượng còn không hài lòng được sao?
Theo lời từ trong miệng, ánh mắt Nguyên soái cũng càng lúc càng nghiêm khắc, khiến trong lòng của Triệu Tùng cũng càng lúc càng bồn chồn.
Nói thật, gã cũng không muốn tham dự vào bên trong phân tranh của Nội các và quân đội, nhưng Nguyên soái hiện giờ bày rõ chính là thái độ của y, hơn nữa gã biết, hiện giờ địa vị của mình cũng quả thật không dễ trốn tránh rồi.
Nếu phải tỏ thái độ, gã lại làm sao đủ ca lời ngược lại với Nguyên soái nào?
- Triệu Tùng hiểu rõ rồi. Sau trầm mặc chốc lát, gã rốt cuộc trầm xuống lòng dạ, sau đó gật đầu.- Đợi lát nữa Triệu Tùng nhất định sẽ nói ra ý kiến này cùng với Nguyên soái.
- Ngươi hiểu là tốt rồi! Trên mặt Nguyên soái rốt cuộc lộ ra nét tươi cười, tiếp đó quay đầu nhìn về phía hai người trẻ tuổi.
- Nguyện vì Nguyên soái và lữ trưởng như thiên lôi sai đâu đánh đó! Hai người trẻ tuổi cũng không có nghĩ nhiều như bọn họ, sau khi Triệu Tùng và Thạch Mãn Cường đạt cùng ý kiến chung bọn họ không chút suy nghĩ hô lên.
- Các ngươi không chỉ làm thiên lôi vì chúng ta, phải chỉ làm thiên lôi vì hoàng thượng, chỉ làm thiên lôi vì thái tử. Thạch Mãn Cường nhẹ nhàng xua tay.- Lần này, chỉ huy trấn thủ phía sau chính là thái tử điện hạ a, các ngươi phải biểu hiện thật tốt, đừng cho hoàng thượng và thái tử phiền lòng.
- Các gì? Hai người trẻ tuổi lại lần nữa nhìn nhau thất sắc hiển nhiên thật không ngờ hoàng thượng rõ ràng còn có an bài như vậy.a
- Viễn chinh lần này, hoàng thượng đã khâm định rồi. Thái tử sẽ tới Cao Ly tổng trấn hậu phương, để đảm bảo cung ứng hậu cần quân ta. Triệu Tùng vội vàng mở miệng.- Hai người các ngươi, giữ vững thật tốt tinh thần, lần này thái tử cũng ở sau lưng chúng ta.
Nói tới đây, Triệu Tùng đột nhiên nghĩ tới điều gì.
Trước đó gã nghe hoàng thượng nói thái tử trấn thủ, cảm thấy hoàng thượng là vì rèn luyện thái tử, thuận tiện khiến nó làm quen một chút một đời tướng lĩnh trẻ tuổi, sẵn sàng vì ngày sau. Hiện giờ sau khi trải qua lời nói của Nguyên soái Thạch Mãn Cường, gã đột nhiên cảm thấy hoàng thượng có khả năng cũng tồn lấy rèn luyện tướng lĩnh trẻ tuổi, để bọn họ chậm rãi thay thế bọn Nguyên soái đã đạt tới đỉnh điểm.
Gã không biết ý nghĩ của mình đúng hay không đúng, chỉ là phỏng đoán mà thôi. Tuy nhiên cho dù phỏng đoán trở thành sự thật, gã cũng sẽ không có gì bất mãn với hoàng thượng, từ xưa tới nay đối với thần tử mà nói một trong những chuyện đáng sợ nhất chính là đi vào hoàn cảnh công đức cao dày. Mấy vị Nguyên soái này đều lập được nhiều công trạng như vậy, từ xưa tới nay đều xem như là vô cùng nguy hiểm, theo gã trông thấy, cho dù là lão huynh đệ, cũng không được mãi luôn kéo dài loại tình hình này, cũng quả thật cần tiến cử tướng lĩnh mới khác tới thống lĩnh quân đội.
Chương 2096: Khổ cực rồi!
Từ biểu hiện của Nguyên soái Thạch Mãn Cường xem ra, y cũng không phản đối mình chậm rãi nói ra, cho nên hoàng thượng nếu chỉ là bọn Nguyên soái dần dà nói ra, như vậy đối với các Nguyên soái đối với hoàng thượng đều là tình hình tốt nhất.
Ngay tại thời điểm gã còn đang âm thầm suy tư, từng hồi tiếng chuông gõ vang từ trong đại sảnh nghị sự truyền tới, loại tiếng chuông này là dùng để tuyên thị hoàng thượng đã sửa soạn tới phòng nghị sự, để cho đám quần thần đang nghỉ ngơi mau chóng sửa soạn.
Bốn vị quan quân này dĩ nhiên không dám chậm trễ, trước sau đứng thẳng người lên.
- Nhớ rõ ta nói với các ngươi a, về sau cũng không được quên! Trước khi đi, Thạch nguyên soái lại lần nữa quét mắt liếc nhìn bọn họ một cái, sau đó dẫn đầu đi ra ngoài.
Triệu Tùng cũng đuổi theo sát đằng sau y.
- Thật không ngờ được, vào lúc ta chờ đợi ngây ngốc ngờ nghệch, Nguyên soái dẫn binh bên ngoài còn nghĩ tới nhiều chuyện như vậy… Triệu Tùng nửa là khâm phục, nửa là cảm hoài quét nhìn nếp nhăn trên trán của Thạch Mãn Cường, sau đó thở dài.
- Nguyên soái thật sự là khổ cực.
- Khổ cực? Ai nói không khổ cực đâu? Mỗi người đều hâm mộ ta tuổi không lớn đã đeo một đóa hoa mai lớn, về sau giữ lấy giàu có bao nhiêu năm. Nhưng lại có bao nhiêu người hiểu được ở ngôi cao không khỏi khổ sở rét lạnh? Nguyên soái dường như là nghĩ tới điều gì, đột nhiên lắc đầu thở dài.- Nhưng không khổ cực sao được? Bọn con cái của ta mắt thấy từng ngày trưởng thành, sớm hay muộn bọn nó cũng sẽ lấy vợ sinh con. Mà các ngươi thì sao? Các ngươi không phải cũng giống vậy sao! Ta không mưu vì hậu nhân không được, các ngươi cũng là giống như vậy!
- Tạ Nguyên soái nhắc nhở! Triệu Tùng thả thấp giọng hơn.- Triệu Tùng ắt không khiến cho Nguyên soái thất vọng, nhất định cũng giữ gìn Đại Hán, hộ vệ hoàng thượng, giữ gìn vì tín niệm của chúng ta!
- Thật không hổ mọi người thích ngươi như vậy a. Biết nói chuyện như vậy! Nguyên soái nhẹ nhàng cười.- Biết là tốt rồi!
Ngay bên trong đối thoại của hai người, bọn họ xuyên qua hành lang của đại sảnh và phòng uống trà, lại tới bên trong đại sảnh nghị sự, mà lúc này, bọn triều thần tham dự hội nghị khác cũng đều lục tục chạy tới đại sảnh nghị sự, trong lúc nhất thời nơi này lại trở nên tiếng người ồn ào huyên náo.
Bởi vì xuất thân quân đội, cho nên mấy vị quan quân này cùng với bọn quan quân tham nghị Triệu Tùng mang tới đều không có tỏ vẻ quá mức thân thiết với bọn triều thần. Ngược lại đều tự mình nhìn không chớp mắt đi tới chỗ ngồi thuộc về võ thần, chỉ có Nguyên soái Thạch Mãn Cường đi tới chào hỏi với bọn Thừa tướng và Tài tướng.
- Mãn Cường, hôm nay đệ cảm thấy sắc mặt của huynh so với lần gặp trước tốt hơn nhiều lắm phải không? Sau khi chào hỏi, Tài tướng Trần Hồng nói với Thạch Mãn Cường.- Lúc gặp mặt lần trước, ta giật nảy mình, nói ngươi già đi rất nhiều!
- Không còn cách nào, mấy năm nay vẫn luôn ở Xuyên, Quý đánh trận. Nơi đó núi cao nước độc, trèo non lội suối nhiều lần như vậy, thế nào không trở nên già nua đi một chút cho được? Thạch Mãn Cường cười khổ lắc đầu.- Ta còn tốt, là Nguyên soái, già thì ở luôn bên trong đại doanh hành quân, còn có lính hậu cần tới hầu hạ, ngược lại quan binh phía dưới, đều chịu không ít cực khổ a…
Bởi vì cảm thán của gã, Thừa tướng và Tài tướng đối mắt nhìn nhau, đều có vẻ có chút áy náy.
Thạch Mãn Cường vẫn là một trong đám lão huynh đệ này của bọn họ, những năm nay mấy lão huynh đệ vẫn luôn mang binh đánh trận trời nam đất bắc, Thạch Mãn Cường có vẻ già nua rồi, mấy người lão huynh đệ còn chưa kịp gặp mặt kia, chỉ sợ cũng sẽ không thua kém… Nghĩ tới đây, trong lòng bọn họ không khỏi có chút thổn thức.
- Mãn Cường, hiện giờ nếu hoàng thượng gọi đệ trở về, đệ gần đây nghỉ ngơi thật tốt một vài ngày đi. Thừa tướng cõi lòng đầy cảm thán mà nhìn Nguyên soái.
- Sang năm đánh trận với Nhật Bổn, đệ dứt khoát cũng nán lại ở trong kinh trù tính đi, không cần cố ý chạy tới Sơn Đông…
- Không đi không được a. Hoàng thượng giao trọng trách trên mình, đệ nào có đường nào chối đẩy? Đệ là thần tử của hoàng thượng, nếu như đệ cũng lười biếng rồi, người bên dưới sẽ nghĩ như thế nào? Không chừng càng thêm lười biếng thành cái dạng gì nữa! Sự tình lần viễn chinh này quá trọng yếu, thái tử đều ở Cao Ly xem ra rồi. Đệ cũng không dám lười biếng, cần phải đi Sơn Đông trấn thủ. Hơn nữa, Sơn Đông cũng không phải nơi chốn núi hoang nước độc gì, đệ ở nơi đó cũng thoải mái, không có cái gì đắng khổ.
- Ngươi nói như vậy ngược lại cũng không tệ, dù sao hoàng thượng và thái tử đang nhìn đó… Trần Hồng vô cùng hiểu rõ gật đầu, sau đó vỗ bờ vai của Thạch Mãn Cường.- Lão Thạch Đầu a, lần này thoạt nhìn còn làm khổ huynh một lần nữa. Thế nhưng đệ thấy, huynh đánh xong trận này dứt khoái lại được nghỉ dài hạn đó. Lưu lại trong kinh, những lão huynh đệ chúng ta họp lại gặp nhau thật tốt, xâu chuỗi nhiều nhà lại.
- Đến lúc đó rồi nói sau. Thạch nguyên soái nhếch miệng mỉm cười, nhưng sau đó xoay người rời khỏi.
Trần Hồng người nói vô tâm, nhưng lại nói trúng suy nghĩ trong lòng của gã, gã cũng cảm thấy mình đánh xong một trận này cũng hẳn chậm rãi rời ra tuyến đầu quân đội rồi, cũng chính là bởi vì như vậy, cho nên gã hi vọng mình tự trấn thủ Sơn Đông, trải qua tòng quân nhiều năm như vậy vạch ra một cái phù nghỉ ngơi hoàn mỹ.
Rất nhanh, đám đại thần văn võ đều dần dần ngồi xuống chỗ trong đại sảnh nghị sự.
Trên bàn tròn có mảnh lớn chưa người ngồi, chỗ chính giữa bàn tròn chỉ có trọng thần Nội các và thống soái cấp cao quân đội mới có thân phận ngồi, còn trên ghế ngồi bốn phía đã gần như ngồi đầy người, tất cả người đều gạt bỏ lòng yên tĩnh, đợi chờ hoàng thượng giá lâm.
Đúng lúc này, một võ quan hầu cận trung niên mặc chế phục lấy bước chân cực kỳ chỉnh chu, chậm rãi đi tới, sau đó lấy gương mặt hết sức nghiêm túc quét mắt nhìn xung quanh một vòng, lúc ánh mắt của y quét qua, tất cả mọi người đều ngồi thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực.
- Hoàng thượng giá lâm! Sau khi xác nhận không có người thất lễ, võ quan hầu cận trung niên này lấy giọng nói trung khí đầy đủ lớn tiếng hô lên.
Cùng lúc y hô lên, cửa lớn chỗ sâu trong đại sảng cũng đồng thời bị mở ra, sau đó hoàng đế một thân nhung trang, từng bước một đi vào.
Bước chân của gã cũng không nặng, giẫm lên trên mặt thảm của đại sảnh cũng không có phát ra tiếng vang gì, hơn nữa vẻ mặt của hắn cũng không nghiêm trang, ngược lại còn có vẻ vô cùng thoải mái, cứ như vậy đi tới trước ngự tọa, sau đó thản nhiên ngồi xuống.
Nhưng mà, từng bước chân của hắn theo nghe thấy của bọn đại thần văn võ có mặt lại giống như tiếng sấm sét chấn động, tất cả mọi người đều ngừng lại hô hấp, sau đó lúc hắn ngồi xuống đồng thời đứng lên.
- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Tất cả mọi người một mặt đứng dậy rời khỏi ghế bái lạy, một mặt cao giọng hô lên.
Bởi vì mọi người đồng thời hô ra, cho nên tiếng hô này được tụ lại vô cùng lớn, chính ngay cả nến trên vách tường đều giống như hơi chút chuyển động.
Chương 2097: Thái tử ở đại sảnh nghị sự.
Bọn quan viên văn võ hành lễ và hô quát liền mạch lưu loát, cử động chỉnh tề hơn nữa không chút nào lề mề dài dòng, hiện ra một cỗ nhanh nhẹn dứt khoát của tập thể, hiển lộ ra một cỗ khí phách dâng trào của đế quốc mới lập vô cùng nhuần nhuyễn.
- Miễn lễ, đều ngồi xuống đi! Vẻ mặt của hoàng thượng cũng không có thay đổi gì, chỉ là nhẹ nhàng phất tay, ra hiệu các đại thần hết thảy ngồi xuống.
Tiếp đó, chờ sau khi bọn họ đều ngồi xuống, hoàng thượng nhìn Thừa tướng và Tài tướng ngồi ở bên trái, sau đó lại nhìn Nguyên soái Thạch Mãn Cường bên phải.- Ba vị hồi này đều nghỉ ngơi không tệ nha, quả nhiên là sự tình sắp tới cuối năm ít đi rồi sao?
- Hồi hoàng thượng, hồi này bọn ta đều theo trọng trách sai khiến của hoàng thượng bận rộn, tuyệt không lơi lỏng. Ung Quốc Công, Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh vội vàng mở miệng.- Chỉ là gần đây trời mùa đông, tất cả tùy tiện cũng không ra khỏi cửa, cho nên gần đây bảo dưỡng được tốt một chút.
Trần Hồng và Thạch Mãn Cường cũng đều tỏ vẻ mình gần đây vẫn luôn bận rộn vì kế sách chinh Nhật của hoàng thượng bận rộn, tuyệt đối không có bất kỳ chậm trễ nào.
- Hài, các ngươi chính là quá chân thật rồi! Hoàng thượng không kìm nổi bật cười.- Ta chính là chỉ đùa một chút mà thôi, xem có hù dọa được các ngươi không! Lại nói, nghỉ ngơi một chút thì thế nào? Người cũng không nên ngày ngày làm việc phải không? Các ngươi đều là trọng thần ta tin cậy, ta chính là muốn cho các ngươi nghỉ ngơi thật tốt, các ngươi nghĩ ngơi càng tốt, ta liền càng vui vẻ, không cần phải lo lắng gì!
- Tạ ơn hoàng thượng… Thừa tướng cười gượng nói lời cảm tạ hoàng thượng.
Gã thân làm Thừa tướng, một ngày trăm công nghìn việc, nào có cơ hội gì nghỉ ngơi? Chỉ là tâm ý của hoàng thượng vẫn phải nhận rồi.
Gã là kẻ chủ trì hội nghị hôm nay.
Ở trong hội nghị quốc sự trước giờ, hoàng thượng bởi vì ngôi vị thật sự quá trọng đại, lời nói ra cũng chân thật đáng tin nhất ngôn cửu đỉnh, quần thần ai cũng chỉ đành vâng theo. Cho nên hoàng thượng ở trong hội nghị thường là sẽ không lên tiếng, để tránh mang tới áp lực cho thảo luận của quần thần, cho nên chiếu theo thói quen không thành văn, triều thần chức quan cao nhất có mặt chính là người chủ trì hội nghị, gánh vác nắm trong tay nghị trình và tấu chương của hội nghi. Bên trong các vị đại thần đang ngồi hôm nay, đại thần chủ tọa không hề nghi ngờ chính là Thừa tướng rồi.
Sau khi nói chuyện mấy câu, bọn người hầu đặt từng tách trà tới trước mặt người đang ngồi, đợi sau khi bọn người hầu rời khỏi đại sảnh, Thừa tướng quyết định bắt đầy hội nghị chính thức của hôm nay.
- Hội nghị lần này, mọi người đều vô cùng rõ ràng rồi phải không?
Thủ tướng sau khi đảo mắt nhìn quanh bốn phía một vòng, không nhanh không chậm nói.- Hôm nay là một lần hội nghị ngự tiền, hoàng thượng muốn nghe chính là ý kiến của mọi người, cũng chỉ có mọi người hợp mưu hợp sức, mới đạt thành được kỳ vọng của hoàng thượng. Bởi vậy, mọi người cũng phải nói thoải mái, bỏ qua ngại ý gì…
Đúng lúc này, hoàng thượng đột nhiên mở miệng.- Đợi một chút.
Hoàng thượng là cực ít khi ngắt lời của Thừa tướng, cảnh tướng hiếm thấy này khiến đám quần thần Đại Hán đều có chút kinh ngạc, ánh mắt đều tập trung trên mình hoàng thượng, nhưng cũng không ai ra tiếng hỏi.
- Hoàng thượng…? Thừa tướng cũng có chút không rõ ràng cho lắm, cho rằng mình nói sai cái gì.
- Hãy chờ một chốc lát nữa mới bắt đầu đi, còn có một người chưa tới. Hoàng thượng cười giải thích với Thừa tướng.
- Ai còn chưa tới nào? Thừa tướng vẫn là không quá rõ ràng.
- Thái tử.
Hoàng thượng trả lời vô cùng đơn giản.- Thái tử hiện giờ tuổi cũng không nhỏ rồi, ta xem nên cho nó tham dự quốc chính rồi. Lần chinh Nhật này thái tử lại tham dự bên trong, cho nên ta liền tính toán để nó hôm nay cũng dự hội. Thế nhưng, nó dù sao vẫn còn quá nhỏ, không hiểu việc lắm, cho nên lần này nó chỉ là ngồi nghe họp mà thôi, sẽ không làm quấy nhiễu các ngươi lên tiếng. Ngươi xem được không?
Tuy rằng hoàng thượng giọng nói vô cùng thoải mái, nhưng quần thần lại đều mất tự nhiên nảy lên một chút xôn xao, thái tử lần đầu tiên dự thính hội nghị quốc sự, đây chính là đại sự kiện vượt thời đại.
Tuy nhiên, ai lại sẽ ở trên loại vấn đề này biểu thị ra phản đối?
- Thái tử dự thính hội nghị quốc sự, chính là chuyện may mắn của triều ta, thần sao lại sẽ phản đối nào! Thừa tướng vội vàng biểu thị tán đồng.
Hoàng thượng cười gật đầu, sau đó phất tay với người hầu phía sau,
Tiếp đó, trong tiếng hô gọi thái tử giá lâm, bọn người hầu lại lần nữa mở ra cửa lớn.
Sau đó, người thiếu niên một thân thường phục màu xanh, theo dẫn đầu của một võ quan hầu cận thiếu niên, đi vào đại sảnh nghị sự.
Thiếu niên này khuôn mặt đoan chính, tuy rằng hơi có vẻ tính trẻ con nhưng hai đầu lông mày có chút khí thế ngang nhiên, thân hình của y vô cùng rắn chắc, thân cao cũng hơn nửa cái đầu so với người đồng trang lứa. Thần sắc của y hết sức kích động, bên trong trắng nõn hơi chút nổi màu hồng, tầm mắt cũng lóe ánh sáng bất định.
Theo thái tử đi vào đại sảnh, không khí đại sảng trong lúc nhất thời lại trở nên có chút khác thường, bởi vì đây là lần đầu tiên thái tử tham dự vào trong hội nghị quốc sự, mọi người tuy rằng trong lòng hiểu rõ hẳn nên biểu hiện ra tôn kính và lễ tiết, nhưng còn không biết rốt cuộc hẳn nên biểu hiện thế nào, cho nên có vẻ có chút xấu hổ và do dự.
Nhưng, hoàng thượng lại không để ý tới lúng túng tại đương trường, ngược lại tươi cười đầy mặt vẫy tay về phía thái tử.- Con trai, lại đây, hôm nay là lúc con tham dự đại sự quốc gia rồi.
Hít thở của thái tử hơi chút dồn dập, bước nhanh đi tới bên cạnh ghế ngồi, sau đó ngay ngắn thẳng thóm quỳ xuống, hướng phụ hoàng dập đầu hành lễ.
- Nhi thần tham kiến phụ hoàng! Nó lấy giọng nói non nớt và kiên định lớn tiếng hô lên.
- Mong phụ hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
- Đứng lên, ngồi! Hoàng thượng ra hiện con nhanh mau đứng lên, sau đó chỉ cái chỗ ngồi bên cạnh.- Hôm nay con cứ ngồi ở chỗ này, nghe thật chăm chú các vị đại thần lên tiếng nha.
- Tạ ơn phụ hoàng! Thái tử lại lần nữa dập đầu nói lời cảm ơi, sau đó đứng dậy, cung kính ngồi xuống ghế ngồi đã sớm đặt sẵn bên cạnh ngự tọa của hoàng thượng.
Toàn trường vẫn yên lặng như cũ, mọi người tựa hồ như có chút không biết làm sao, không biết nên đối đãi thái tử đột nhiên đi ra này như thế nào.
Lúc này, Thừa tướng, Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh chợt đứng dậy, sau đó khom mình thi lễ thật sâu với thài tử.
- Thần tham kiến thái tử, thái tử điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!
Trong đại sảnh im phăng phắc, cũng chỉ có tiếng nói của một mình Thừa tướng vang dội xung quanh, đột nhiên có vẻ giống như trống không.
Nhưng loại cảm giác trống không này rất nhanh đã biến mất rồi, sau khi có dẫn đầu và làm mẫu của Thừa tướng, các đại thần đang ngồi đồng loạt đứng lên, sau đó chỉnh tề hướng thái tử cúi mình thật sâu.- Thần tham kiến thái tử, thái tử điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!
Chương 2098: Mưu kế của hải quân (Thượng)
Nét mặt của thái tử đầu tiên xuất hiện mờ mịt và dao động, nó hơi chút xoay chuyển tầm mắt, bất an nhìn về hướng phụ hoàng của mình, hiển nhiên trận chiến lớn như vậy nó là lần đầu tiên trải qua, còn chưa có làm sẵn tâm lý thật tốt.
Còn hoàng thượng lại tâm tình vẫn rất tốt như trước, hắn cũng không thích quỳ lễ, cho nên Thừa tướng đi đầu hành lễ tiếp chính hợp tâm ý của hắn, khom mình hành lễ này vừa biểu đạt tôn trọng đối với thái tử, cũng không có mất đi phong thái thần tử, Thừa tướng không hổ là Thừa tướng, như vậy đủ suy ngẫm lòng dạ của y.
- Thái tư, còn không gọi bọn họ miễn lễ sao? Hắn cười nhắc nhở thái tử.- Liệt vị đại thần đều là rường cột của Đại Hán, mặc dù là thần tử hoàng gia, nhưng cũng là trưởng bối của con, con phải tôn trọng các đại thần mới đúng.
Được hoàng thượng nhắc nhở, thái tử cũng lập tức kịp sực tỉnh, nó chợt đứng lên, sau đó nó cũng đứng dậy, cung kính hướng các vị đại thần hơi cung kính khom mình.- Chư vị miễn lễ, mời ngồi!
Sau khi có được chấp thuận của thái tử, các đại thần này mới một lần nữa thẳng lưng lên, ngồi trở về chỗ cũ, cũng liền như vậy hoàn thành nghi thức lễ tiết thái tử lần đầu tiên tham dự hội nghị quốc sự.
Mà bọn quan ghi chép một bên, cũng ghi chép lại cử động cùng với ngôn từ của thái tử và bọn quần thần mới rồi, về sau thái tử tham dự hội nghị quốc sự, lễ nghi cũng lấy hôm nay làm đối chiếu.
- Tốt lắm, Thừa tướng, hiện giờ bắt đầu hội nghị đi, đừng chậm trễ thì giờ nữa. Đọi sau khi thái tử ngồi xong, hoàng thượng ra hiệu cho Thừa tướng.- Hôm nay chuyện của nghị sự nhiều lắm, chúng ta phải mau chóng nắm bắt.
- Vâng, hoàng thượng! Thừa tướng gật đầu sau đó xoay người lại nhìn quần thần.- Hiện giờ, hội nghị bắt đầu! Hôm nay ý chính của hội nghị chính là công phạt Nhật Bổn, ý chỉ hoàng thượng là muốn hưng một cánh đại quân, lấy thế lôi đình vạn quân đánh bại Mạc Phủ đương quyền Nhật Bổn, khiến cho Mạc Phủ đáp ứng đòi hỏi của triều ta, giao vàng bạc tài nguyên khoáng sản do chúng ta xử trí, vả lại để cho triều ta độc chiếm quyền mậu dịch với Nhật Bổn, các vị thiết nghĩ đã biết rõ rồi phải không?
Lại nói tiếp sau khi mở lời dạo đầu, tầm mắt Thừa tướng rất nhanh đã dừng lại trên thân Triệu Tùng.
- Muốn để cho Nhật Bổn mặc cho triều ta xử trí, vậy dĩ nhiên đầu tiên là phải đánh suy sụp Mạc Phủ, làm cho bọn chúng không có đường để đi. Đây cũng cần phải dựa vào đại quân triều ta đánh phục Nhật Bổn. Cho nên quân sự là sự vụ khẩn cấp nhất, hết thảy đều lấy đánh thắng là điều kiện tiên quyết. Lần viễn chinh này, người thống soái dẫn binh là Huỳnh Dương Bá Triệu Tùng, hiện tại liền do y tới nói một chút sửa soạn về phương diện quân sự.
- Vâng! Triệu Tùng nghe tiếng gọi liền đứng dậy, sau đó mấy vị quan quân tham nghi bên cạnh y cũng từ trong hộp bên người lấy ra một số cuốn quyền nhỏ đã sao chép sẵn, phát tới trong tay mỗi người.
- Bên trong quyển là hạng mục công việc bí mật tấn công Nhật Bổn lần này, kính xin các vị đại nhân giữ bí mật, Triệu Tùng trước tiên là cùng những người này dặn dò một phen, sau đó tiếp tục giải thích.- Lần chinh phạt Nhật Bổn này, bởi vì hậu cần có hạn, cũng vì tiện cho vận chuyển tác chiến, cho nên binh lực hạn định là một lữ tăng cường. Một lữ biên chế đặc biệt này sẽ có ba đoàn biên đủ, trong đó so với đoàn bình thường mỗi đoàn còn phải tăng cường phối thêm liên đội tinh nhuệ. Trừ bộ binh, còn phải phối thêm doanh kỵ binh ba liên đội kỵ sĩ tổ thành trực thuộc lữ trưởng, mặt khác phối thêm năm mươi khẩu hỏa pháo, lại có đoàn đồ quân nhu và đoàn công binh cộng lại hai ngàn người ủng hộ, tổng cộng binh lực ước chừng tám ngàn người.
- Tám ngàn người a… Thừa tướng hơi trầm ngâm một chút.- Con số này cũng không tính là ít, vận chuyển và cung ứng cũng không đơn giản a, không ít hơn một chút được sao?
- Thừa tướng, Mạc Phủ tuy rằng cũ nát không chịu nổi, nhưng dù sao xem như là quái vật lớn, tuy rằng không đánh đồng được với triều ta, lại luôn vẫn là có mấy phần thực lực, quân binh này dù yếu thế ra sao, nhân số tóm lại còn ở đó, không được xem thường. Triệu Tùng vội vàng biện giải cho mình rồi.- Quân ta cần phải giữ lấy quân đội có số lượng nhất định, mới chu toàn vả lại chiến thắng bại được. Chúng ta hiểu rõ chỗ khó của viễn chinh, vẫn luôn hy vọng giữ gìn binh lực ở trong hạn độ thấp nhất. Binh lực này đã là con số tôi cùng mấy vị tham nghị cùng nhau nghiên cứu tỉ mỉ, thảo luận tới lui mới cho ra. Quân ta trừ công binh và đồ quân nhu, binh biết chiến không quá sáu ngàn, bất kể như thế nào đều không cách nào cắt giảm nữa…
- Nói như vậy xem ra là không có cách nào ít hơn nữa rồi. Bởi vì Triệu Tùng nói được có tình có lý, cho nên Thừa tướng cũng không rối rắm về vấn đề binh lực, ngược lại gật đầu tán đồng cách nhìn của y.- Vậy binh ngươi tính toán điều từ nơi nào?
- Nếu binh lực ít như thế, phải đối kháng lại một quái vật lướn, cho nên lần tuyển binh này cần phải thận trọng, nhất định phải chọn lựa kỹ binh sĩ tinh nhuệ, nhận được nâng đỡ của hoàng thượng, ngài đã chấp thuận cho phép ta ưu tiên chọn tinh binh từ các nơi. Mặt khác, có một số phương hướng chiến lược hiện tại còn cần trọng binh, cho nên không được điều động từ nơi đó. Triệu Tùng trước hướng hoàng thượng cúi đầu tỏ vẻ cảm tạ.- Phương án tuyển binh cụ thể là… Từ trong lữ Liêu Đông bản tướng dẫn dắt tinh tuyển một đoàn, sau đó từ dưới trướng Nguyên soái Thạch Mãn Cường ở Quý Châu tinh tuyển liên đội, cấu thành một đoàn, do Lê Hoàng Hà đảm nhận đoàn trưởng. Tinh tuyển khác liên doanh trưởng quản. Nói như vậy, ba đoàn đều là bộ đội tinh tuyển, bọn ta nhất định trên dưới một lòng, dễ sai khiến, đánh bại Mạc Phủ Nhật Bổn.
Thừa tướng lại lần nữa gật đầu, không có có nói nghi ngờ gì nữa.
Trong ngoài lời của Triệu Tùng đều ám chỉ bộ đội của mình cấu tạo nên là do hoàng thượng đích thân phê chuẩn thậm chí tự mình chế định, hơn nữa gã đối với an bàn nhân sự quả quân đội từ trước tới nay không quản quá chắc, cho nên gã cũng không tính toán rối rắm vấn đề này.
- Tám ngàn người viễn chinh trên biển… tiêu hao cần có cũng thật là không ít. Thừa tướng lần nữa rơi vào trong trầm ngâm, sau đó đột nhiên ngẩng đầu, nhìn đại tướng hải quân Lưu Đào ngồi ở không xa bên dưới.- Cửu Giang Hầu, hải quân các ngươi chống đỡ được không? Quân thế và đồ quân nhu lương thảo tiếp sau cũng không phải con số nhỏ, vận chuyển có khó khăn hay không.
Quân nhân ngồi ở bên góc bàn tròn, thân mặc quân phục màu xanh lam, đeo huân chương hoa lan bạc nhất đẳng, chính là bộ trưởng bộ quân chính hải quân Cửu Giang Hầu Lưu Đào.
Lúc trước gã là kẻ xuất thân buôn bán trên biển, ở Từ Châu sau khi bắt đầu gầy dựng buôn bán giao thương trên biển, rất nhanh đầu nhập vào tới bên trong thế lực của Từ Châu, vả lại tham dự vào dựng lập hải quân, thành là một trong những người thành lập nên tân triều, cho nên sau khi tân triều dựng lên rất nhanh liền trở thành một trong những người gánh vác hải quân hơn nữa được phong tước Hầu.
Chương 2099: Mưu kế của hải quân (Hạ)
Hải quân, là loại tân binh sau khi Đại Hán dựng lên, hoàng thượng cố ý dựng lập, do bộ quân chính hải quân trong kinh gánh vác cai quản.
Công việc thống lĩnh sử dụng và chế định dự toán hải quân, kiến lập chiến hạm và căn cứ hải quân vân vân, là nha môn đầu não hải quân, mà tất cả chiến hạm trên biển và cảng biển, do các hạm đội hải quân gánh vác quản hạt, Tổng tư lệnh hạm đội là một người Tây Dương, Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức.
Người Tây Dương này vốn dĩ là một giáo sĩ truyền giáo, thế nhưng gã không có nhiệt tình tôn giáo gì, ngược lại một lòng muốn phát tài, trải qua rất nhiều gian nguy đi tới quốc gia phương đông, gã vốn dĩ muốn đúc pháo vì hoàng đế triều Minh, không ngờ rằng lại rơi tới trong tay Từ Châu, vả lại rất nhanh dấn thân vào Từ Châu, đúc lũy tích súc nhiều năm qua cho mình, tri thức về tạo thuyền và máy móc không mảy may lưu lại chút nào truyền dạy cho bọn thợ thầy Từ Châu.
Vì thế, về sau gã cũng thành người sáng lập chủ chốt của Hải Quân, sau khi tân triều thành lập, được hoàng thượng tiếp tục bổ nhiệm làm Tổng tư lệnh các hạm đội, bởi vì bản thân đã xuất thân gia tộc quý tộc nước Pháp, cho nên gã xin miễn tước phong của hoàng đế Trung Quốc, chỉ tiếp thụ danh hiệu Nguyên soái hải quân.
Để cho tiện chỉ huy các hạm đội trên biển, bình thường gã trú đóng ở phủ Tùng Giang, chủ yếu chỉ huy hạm đội Nam Hải và Đông Hải.
Còn trợ thủ của gã, phó Tổng tư lệnh hạm đội hải quân chính là Lang Gia Hầu Thái Đức, y ngày thường trú đóng ở Thiên Tân, chủ yếu chỉ huy hạm đội phương bắc, y cũng đồng dạng sự vụ phức tạp, cho nên hai người đều không có tham dự hội nghị, chỉ do bộ trưởng bộ quân chính hải quân thay mặt tới dự họp.
Những năm gần đây, hải quân tuy rằng có được quân phí cũng không nhiều bằng lục quân, nhưng là vì hoàng thượng khá coi trọng, cho nên vẫn luôn có đầy đủ phát triển mạnh mẽ, trải qua gầy dựng vất vẻ nhiều năm từ trên xuống dưới, chính thực lực của hải quân đã dồi dào mạnh mẽ, đã có được hạm đội tác chiến khổng lồ, nghiễm nhiên đã trở thành chúa tể không gì nghi ngờ được vùng đất tây Thái Bình Dương.
Cũng chính bởi vì đối với sức mạnh trên biển của mình có lòng tin như vậy, cho nên hoàng thượng và Triệu Tùng mới sẽ cùng Triệu Tùng phóng tâm lớn gan như vậy vạch mưu chinh phạt Nhật Bổn.
Sau khi nghe thấy được vấn đề của Thừa tướng, Cửu Giang Hầu vẻ mặt nghiêm túc không dám chậm trễ vội vàng cung kính trả lời.
- Hồi bẩm Thừa tướng, của cải lần viễn chinh này cần phải tiêu hao quả thật quá nhiều, sau khi trải qua phỏng đoán của bọn ta, kết luận cho ra là miễn cưỡng chống đỡ được. Hiện giờ trên biển phương bắc đóng băng mảng lớn, thuyền vận chuyển vốn dĩ vận chuyển từ phương nam đưa tới lương thực đều có không ít để không không dùng tới… Nếu như đồng thời tạm thời điều động ra toàn bộ thuyền vận chuyển còn dư cho các hạm đội, chống đỡ cánh quân viễn chinh này hẳn không có quá nhiều vấn đề.
- Còn cần phải điều động thuyền vận chuyển từ các hạm đội a… Thừa tướng có chút kinh ngạc.- Như vậy sẽ không ảnh hưởng tới tuần tra bình thường của các hạm đội chứ?
- Chúng tôi trước đây đã từng qua lại với Tùng Giang và Thiên Tân, bọn họ đều trả lời nói trước mắt tạm thời không có cử động lớn, dọn ra được một đám thuyền vận chuyển dùng để cho lần công phạt này. Cửu Giang Hầu giọng điệu vô cùng cung kính như trước, cũng không có người vì nguyên tắc văn võ phân chia mà có bất kính gì với Thừa tướng.- Thế nhưng, bọn họ đều nói chiến sự lần này cần chấm dứt, bằng không tới sang năm nếu như cả một năm đều không dùng tới những thuyền vận chuyển đó, khả năng sẽ đối với cử động của hạm đội hải quân sang năm nảy sinh ảnh hưởng. Mặt khác… trọng trách vận chuyển lương thực từ phía nam cũng vô cùng gấp gáp.
- Bộ dân chính đã báo cáo qua với ta, lương thực tồn trữ của kinh kỳ gần đây và vùng đất Bắc Trực đều vô cùng lạc quan. Mùa xuân hè sang năm hẳn đủ chống đỡ được một đoạn tháng ngày rất dài, cho nên xuân hạ sang năm trọng trách vận chuyển lương thực sẽ nới lỏng một chút. Thừa tướng lập tức giải trừ nghi ngờ của gã.- Thế nhưng, không được mãi luôn đều dựa vào lương thực tồn trữ để tiêu hao. Dù sao thiên hạ mới định, nông nghiệp của kinh kỳ và Bắc Trực còn chưa có hoàn toàn khôi phục… Nhất định phải tốc chiến tốc thắng!
Thật ra, trước khi định đô thiên hạ, bọn quan viên của bộ dân chính và bộ nông nghiệp trước đó vẫn luôn lo lắng tình trạng lương thực của vùng đất Bắc Trực, sợ rằng sau khi thống nhất thiên hạ, triều đình vận lương không nuôi sống được toàn bộ dân chúng phương bắc, lại tạo thành nạn đói và lưu dân, tấn công trật tự của khắp chốn kinh kỳ.
Nào biết đâu được, đợi tới bọn họ thật sự thống nhất cả nước, vả lại sau khi tiếp nhận được đất đai hoàng thất và quan phủ tiền Minh, lại nhận ra tình hình nếu so với tưởng tượng trước kia của bọn họ phải lạc quan hơn nhiều lắm.
Lấy phủ Bảo Định làm gương, ở phủ Bảo Định, hoàng thất tiền Minh có điền trang hoàng gia rất nhiều, cho dù tới cuối những năm Vạn Lịch thường xuyên thiên tai cũng làm ra được hàng đống lương thực. Nhưng cai quản nhưng cường hào một phương và Ngự Mã giám của những hoàng trang này lại báo dối những lương thực làm ra của những hoàng trang này, sau đó đều giấu giếm lại lương thực lén lút bán ra ngoài, giàu lên nhờ tiền của phi nghĩa, còn khi đó vô số lê dân bách tính kêu rên trong nạn đói, giẫy dụa bên cạnh cảnh chết đói.
Sau khi tân triều dựng lên, hoàng thượng cảm nhận sâu sắc loại cơ cấu béo mập không chịu nổi của tiền Minh, cùng với đoàn thể Thái giám hoành hành không phép tắc, cho nên vừa đăng cơ đã phế bỏ tất cả cơ cấu nội giám trong cung đình tiền Minh, vả lại tuyên bố về sau không bao giờ dùng Thái giám trong cung nữa. Thái giám trong cung tiền Minh và ngoài cung cũng bị nhất nhất đuổi tản đi. Người có văn hóa có năng lực được mướn dùng là văn lại, đối xử bình đẳng giống như văn lại bình thường, kẻ không có chữ nghĩa lại tuổi già, tìm không thấy con đường sống thì bị tập trung an trí. Đồng thời, hoàng thượng còn chiếu cáo rõ ràng thiên hạ, Đại hán bắt đầu từ đời này của hắn, tuyệt không dùng lại Thái giám, vả lại khống chế chi tiêu cung đình, như vậy, chế độ Thái giám kéo dài hai ngàn năm, cũng rốt cuộc sau khi tân triều dựng lên tiêu tan mất hết.
Sau khi thống nhất thiên hạ, hoàng thất tiền Minh bị hoàng thượng đày đi sống trong dân chúng, còn những hoàng trang này dĩ nhiên cũng liền toàn bộ bị tân triều tịch thu. Nếu cơ cấu trong cung đều bị bãi bỏ rồi, như vậy những hoàng trang ngày dĩ nhiên cũng liền từ Ngự Mã Giám chuyển dời tới trong tay triều đình thay mặt là Nội các.
Sau khi đổi mới quản lý quan lại, sản xuất nông nghiệp nơi này và lương thực làm ra cũng liền tiến vào trong kho lương của triều đình, cũng nhét vào trong quản lý của bộ nông nghiệp và bộ dân chính, sau đó bọn họ ngạc nhiên nhận ra, những con số lương thực này vô cùng lớn, nếu như tiết kiệm phân phát, không ngờ đủ thỏa mãn cần có qua đông của phủ Bảo Định và mấy phủ gần kề. Phải biết đây còn là sản xuất nông nghiệp của mấy phủ gần kề mấy năm liên tục trước đó bị thiên tai và chiến loạn đứt mất, theo tình hình đó sức lao động trồng trọt và tưới tiêu không đủ.
Chương 2100: Kế sách khả thi (Thượng)
Phần may mắn “trời cho tiền của rơi xuống” này, đám người Thừa tướng và quan viên hai bộ cũng ngấm ngầm thổn thức, trên trên dưới dưới triều đình tiền Minh mạt thế, quả thật là hủ bại tới gốc rễ, thật sự là nghe rợn cả người.
Nếu như những lương thực này đều được chính chắn đúng đắn tiến vào trong kho lương của tiền Minh, triều đình tiền Minh cũng có lẽ liền cứu tế đầy đủ, liền sẽ không có nhiều người biến thành lưu dân như vậy, cũng có lẽ thiên hạ sẽ không biến thành thế này, có lẽ tiền Minh cũng sẽ không vong nhanh như thế, Đại Hán cũng chưa chắc nhanh như vậy thay thế giang sơn Đại Minh a… Quan lại cai trị bại hoại, làm hại không ngờ ghê gớm như vậy, thật sự đáng sợ!
Tuy nhiên, đây cũng đã là nói sau rồi.
Thừa tướng và Nội các che giấu cực tốt tình hình này, chỉ là nghiêm khắc trừng phạt những kẻ quản ký hoàng trang này, lương thực triều đình mượn những chỗ trống này nhiều ra, tốt nhất giải quyết nạn đói ở vùng đất kinh kỳ và Bắc Trực, tân triều cũng mượn điều này có được lòng dân, người người đều cảm thấy hoàng thượng cải đổi nguyên đỉnh lập chính là thiên mệnh quy về, chính ngay cả những sĩ tử và bọn hương thân không hài lòng đối với tân triều kia cũng không khỏi không âm thầm kiềm chế lòng dạ phản kháng của mình, bất đắc dĩ liên thủ với thống trị của tân triều.
Tình hình cụ thể, Thừa tướng đương nhiên không có ý định nói rõ với người không có can hệ khác trong hội nghị này, gã vì cấp cho triều đình một ít áp lực, còn cố ý nói tình hình nghiêm trọng thêm một chút, một mặt thúc đẩy Triệu Tùng càng thêm ra sức tác chiến.
Sau khi nói xong, Thừa tướng lại lần nữa nhìn về phía Triệu Tùng.- Huỳnh Dương Bá, ngươi cũng hiểu rõ chứ?
- Hiểu rõ! Triệu Tùng đứng thẳng eo lên, sau đó trả lời.
- Thế công lần này, đòi họi của bọn ta chính là tốc chiến tốc thắng, đồng thời tận lực dựa vào lương thực bù đắp tại chỗ, để tránh cho tạo thành gánh nặng quá lớn cho trong nước. Kế sách đã đưa ra, sau khi động thủ vào tiết xuân hạ sang năm, trong vòng ba tháng cho dù không hoàn toàn phá hủy Mạc Phủ, bức bách Mạc Phủ đầu hàng cầu hòa, bọn tôi cũng phải chiếm lĩnh được một phần đất đai Nhật Bổn nhất định, sau đó tiến hành thu hoạch vụ mùa, giảm bớt đòi hỏi vận chuyển trong nước!
- Các ngươi thật là có lòng. Thừa tướng khá là hài lòng với phúc đáp của Triệu Tùng, sau đó cúi đầu nhìn bản sao kế sách bọn Triệu Tùng sao chép.- Sau khi từ Cao Ly lên đường, trước tiên là phải tới đảo Cửu Châu, xem như làm nơi đặt căn cứ, sau đó lại tiến hành tác chiến bước kế tiếp theo phải không?
- Đúng, đảo Cửu Châu cách Cao Ly rất gần, vả lại diện tích không phải quá lớn, mau chóng chiếm được, sau đó làm ván cầu tiến thêm một bước tấn công phần lớn Nhật Bổn. Đồng thời, nông sản đảo Cửu Châu cũng được xem là vô cùng phong phú, ở tiết thu hạ cung ứng rất nhiều lương thực cho quân ta, giảm bớt khó nhọc vận chuyển lương thực của hải quân hậu phương. Triệu Tùng nói ra tính toán của mình.- Mặt khác, Cửu Châu cách nơi đất tim gan của Mạc Phủ là Giang Hộ cực xa, trên đảo khẳng định có rất nhiều gia tộc quyền thế hữu lực vô cùng không phục Mạc Phủ tồn tại, ta dùng tới được!
- Đây đúng thật là cách nghĩ không mưu mà hợp với chúng ta rồi a! Thừa tướng trước là cả kinh, sau đó chợt bật cười, nhìn Từ tước Khổng Chương ngồi ở chỗ xa bàn tròn bên cạnh mình.
Khổng Chương cũng cười cười.- Quả nhiên chí lớn gặp nhau, cách nghĩ của ty Ngoại vụ chúng ta cũng là phát động gia tộc quyền thế không hài lòng Mạc Phủ ở trên đảo Cửu Châu, để quân ta dùng! Nếu như tướng quân tính toán ngay từ đầu đã tấn công Cửu Châu, vậy ty Ngoại vụ liên thủ cùng nhau với tướng quân được rồi!
- Hả? Vậy thật sự là quá tốt! Triệu Tùng cũng là ánh mắt sáng lên, hết sức vui mừng gật đầu.- Không biết quý ty có dự tính thế nào?
- Dự tính không nói tới, chỉ là có một chút cách nghĩ bước đầu mà thôi. Chúng tôi tra được phiên chủ Đảo Tân Trung Hằng của đảo Cửu Châu, đối với sự tình Mạc Phủ áp chế gia tộc khác họ, đánh cướp lộng quyền lòng có oán giận, vô cùng hy vọng đẩy ngã thống trị của Mạc Phủ, khôi phục thanh danh gia tộc. Hơn nữa Đảo Tân gia từng ở các nơi Cửu Châu hoành hành một thời, đối với mọi phương diện Cửu Châu khẳng định là mười phần hiểu rõ, nếu như có được trợ giúp của bọn họ, như vậy đại quân triều đình vượt biển chiếm lĩnh đảo Cửu Châu liền sẽ dễ dàng hơn không ít. Đồng dạng, trên đảo Cửu Châu còn có không ít gia tộc quyền thế cùng lòng dạ như bọn họ, nếu như bọn ta dụng tâm gầy dựng, bên trong khẳng định sẽ có một số đủ chúng ta dùng, trợ giúp quân ta mau chóng chiếm cứ đảo Cửu Châu, vì tác chiến bước kế tiếp đánh hạ căn cơ.
- Như thế rất hay, rất hay! Triệu Tùng mười phần vui vẻ, cho nên liên tục gật đầu.
Nói thật, tin tức ty Ngoại vụ cung cấp ngược lại vượt ra dự tính vốn dĩ của y, y không ngờ rằng những văn thần này trong âm thầm lại còn đủ làm nhiều công việc như thế vì bọn họ.- Quý ty nếu như đã gánh vác ngoại vụ, dĩ nhiên sẽ có nhiều người tinh thục sự vụ Nhật Bổn, nếu như có người quý ty trợ giúp. Triệu Tùng làm việc này thiết nghĩ sẽ lập được công to, vẫn xin quý ty giúp đỡ nhiều hơn!
- Nên thế, nên thế! Khổng Chương cũng cười liên tục gật đầu.
Lúc này, Thừa tướng đã xoay mình nhìn chỗ đằng sau lưng.- Kế sách đánh trận lần này có hai? Hiện giờ còn chưa có quyết định dùng cái nào?
- Đúng! Sau khi trải qua nhiều ngày dùng nhau nghiên cứu, bọn tôi có hai loại phương án! Triệu Tùng ngay lập tức phóng tầm mắt một lần nữa về lại trên mình Thừa tướng.- Loại thứ nhất, quân ta lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chiếm cứ Cửu Châu, sau đó dọc theo đảo Cửu Châu một đường bắc tiến… Qua eo biển chiếm lĩnh Hạ Quan, đổ bộ đảo Bản Châu, sau đó một đường ven theo Đức Sơn, Quảng Đảo, Phúc Sơn, bắt tiến Thương Phu, sau cùng đánh thẳng lấy kinh đô! Chiếu theo tình báo của chúng ta, tướng quân Mạc Phủ soán nước loạn chính, triều đình và quốc chủ Nhật Bổn trong lòng đối với bọn họ nhất định là có chút phẫn hận, sợ là một lòng muốn khôi phục thế lực của mình, chỉ là sợ hãi binh uy của Mạc Phủ, vì thế không dám động mà thôi. Cho nên chỉ cần chúng ta chiếm cứ được kinh đô, sau đó nghĩ cách có được ủng hộ của triều đình Nhật Bổn, phất ra cờ hiệu của triều đình, gia tộc quyền thế lòng mang bất mãn các nơi đối với Mạc Phủ nhất định sẽ phản đối Mạc Phủ. Còn Mạc Phủ sứt đầu mẻ trán, cũng không khỏi không gấp gáp khởi đại quân tây công kinh đô, sau đó tiến hành quyết chiến với quân ta, còn quân ta lúc đó cũng dĩ dật đãi lao, càng tăng thêm nhiều phần thắng. Chỉ cần quyết chiến đánh thắng, kế tiếp thống trị Mạc Phủ dĩ nhiên sẽ rơi vào hoàn cảnh suy sụp, mà càng nhiều gia tộc quyền thế do dự không định đứng lên cùng nhau vồ tới Mạc Phủ, đến lúc đó bọn họ bấp bênh nhất định không dám đánh với quân ta lần nữa, chỉ đành cầu hỏa!
- Rất hay! Tuy rằng Triệu Tùng nói rất dõng dạc, nhưng Thừa tướng lại không có biểu hiện ra kích động, vẫn là hết sức bình tĩnh.
Chương 2101: Kế sách khả thi (Hạ).
Gã hơi xoay đầu lại, tầm mắt rời khỏi bàn nghị sự hình trứng ở chính giữa, sau đó trượt tới trên thân một tiểu quan trẻ tuổi ngồi nơi tầm thường ở bên tường.
- Tri Hòa, ngươi nghe thấy rồi chưa? Ngươi rất quen thuộc với Nhật Bổn, ngươi nói xem, kế sách này làm được hay không?
Tất cả tầm mắt cũng chợt theo lời nói này của Thừa tướng mà ngắm nhìn tới trên thân người trẻ tuổi kia, bao gồm hoàng thượng ngồi ở trên ngự tòa.
Còn Chu Phác không hề sẵn sàng trước, nháy mắt liền có chút bối rối, mà ngay cả mặt đều hơi có chút đỏ lên rồi, thật vất vả mới kiềm chế được bối rối của mình, một lần nữa khôi phục lấy bình tĩnh, sau đó chậm rãi đứng lên.
- Vị này chính là Chu Phác, là một quan viên ty Ngoại vụ, chuyên gánh vác sự vụ đối với Nhật Bổn. Y đối với trên trên dưới dưới Nhật Bổn khá quen thuộc. Cũng may có được y, thần mới đủ hiểu biết sơ lược hình dạng của kế hoạch chinh Nhật lần này. Thừa tướng một mặt chỉ Chu Phác, vừa hướng hoàng thượng cùng với người khác giới thiệu.
- Hả? Chính là tên Chu Phác viết bản kế sách này sao? Hoàng thượng trí nhớ rất tốt, một thoáng cũng nhớ tới người viết bản kế sách Thừa tướng đệ trình lên cho ngài trước đó, sau đó đánh giá một phen quan viên trẻ tuổi thân hình rắn chắc, bộ mặt vẫn coi như tuấn tú này.
- Ừ! Cũng không tệ, không tệ, có chút dáng vẻ!
Hoàng thượng khen ngợi, khiến cho trong lòng người trẻ tuổi này trở nên càng thêm kích động… Được giáp mặt được hoàng thượng khen ngợi, là phúc khí mấy đời a! Được hoàng thượng nhớ ở trong lòng, thăng quan rất nhanh còn sẽ xa được sao?
- Thần… thần tạ ơn hoàng thượng! Chu Phác muốn quỳ xuống tạ ơn nhưng chợt nhớ tới dặn dò kỷ luật hội nghị người khác cho hắn, vì thế chì là khom người hướng hoàng thượng nói lời cảm ơn, sau đó loại cảm kích phát ra từ chân tâm này vẫn là không hề giữ lại truyền tới chỗ hoàng thượng.
- Không vội cảm ơn, ta vẫn chờ ngươi nói ra ý kiến đó! Hoàng thượng khoát tay áo.- Chớ vội vã, nói thật kỹ!
Làm sao lại không đủ vội vã chứ? Chu Phác trong lòng cười khổ.
Chu Phác thật sự quá kích động, gia gia của y, phụ thân của y, làm sao nghĩ tới một ngày y được ở trước mặt hoàng thượng chậm rãi nói chuyện? Đây là vinh quang cả nhà bọn họ bao nhiêu đời cho tới nay đều không có trải qua, y làm sao đủ bản lĩnh coi loại vinh quan bậc này xem thường?
Nhưng mà, trong lòng y cũng vô cùng rõ ràng, loại vinh quang này, là nhất định lấy biểu hiện của bản thân y tới hồi báo, vả lại chỉ là cảm kích nước mắt xối xả cũng vô dụng, cần phải biểu hiện ra thực lực chân tài mới được.
Y cũng biết mình có.
Y hít sâu một hơi, sau đó lấy ra tốc độ ngoài dự tính của mình, một lần nữa bình tĩnh lại.
- Hồi bẩm hoàng thượng, thần nhận thấy kế sách này có lý có căn cơ, mười phần khả thi!
Bởi vì y nói kế sách của mình như đinh đóng cột như thế, cho nên trên mặt Triệu Tùng lập tức lộ ra sắc vui mừng.
- Hắc, lời này của ngươi thật là dễ nghe a… Không biết rooxt cuộc là vì để cho chúng ta vui vẻ, còn có cách nói có lý có căn cứ nữa sao? Hoàng thượng lại nhếch mép mỉm cười.
- Nói rõ căn cứ của ngươi đi!
- Vâng, hoàng thượng! Chu Phác cõi lòng trở nên kích động, sau đó lập tức nói tiếp.- Triệu lữ trưởng nói trong nước Nhật Bổn người không phục uy quyền Nhật Bổn rất đông, lời ấy không sai. Nhật Bổn chiến loạn đã nhiều năm, Mạc Phủ là ba mươi năm trước mới dựng lên, khi đó liền có không ít gia tộc quyền thế tay nắm giữ trọng binh phản đối bọn họ. Mãi tới trước đây mười năm, Mạc Phủ phát động hi lần chiến trận chinh phạt Đại Bản thành, đây mới giết sạch hơn phân nửa người phản đối, dựng lên quyền uy có một không hai. Thế như ngay cả như vậy, vẫn có không ít người phản đối Mạc Phủ như cũ, chỉ là không dám công khái nói ra mà thôi.
- Chỉ cần vừa có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ thừa thế mà lên, hưng binh đánh Mạc Phủ, lại nói triều đình Nhật Bổn, triều đình Nhật Bổn là do Thiên hoàng làm chủ, bọn công khanh nhiều đời tập ấm làm phụ. Vào trước đây mấy trăm năm, bởi vì một tộc Đằng Nguyên nắm giữ chức vụ công khanh nhiều đời, bọn họ vốn tự mình có kẻ địch, thế nhưng sau khi qua nhiều đời Mạc Phủ dưng lên, bởi vì Mạc Phủ cướp quyền lực và của cải, cho nên Thiên hoàng Nhật Bổn và công khanh đã đứng ở trên cùng một chiến tuyến, đồng thời phản đối Mạc Phủ võ gia quá tham lam bạo ngược. Mạc Phủ Giang Hộ như nay ức hiếp triều đình cũng hết sức lợi hại, lãnh địa của Thiên hoàng không ngờ chỉ có làm ra lương thực khoảng chừng một vạn thạch, còn không bằng Đại Danh Mạc Phủ bình thường. Như vậy hiếp người quá lắm, triều đình Nhật Bổn đối với Mạc Phủ Giang Hộ sớm đã oán giận chất chứa quá sâu, chỉ là không may trong tay không có đao, đấu không lại Mạc Phủ mà thôi. Chỉ cần quân ta dùng đao trong tay tăng thêm can đảm cho triều đình Nhật Bổn, đồng thời đánh ra cờ hiệu đòi công dạo về cho triều đình Nhật Bổn, bọn họ cũng khẳng định để bọn ta dùng!
- Chiếu theo lời của ngươi, triều đình Nhật Bổn và công khanh không phải đã không còn quyền lực và của cải rồi sao? Vậy bọn họ cho dù đi theo chúng ta, lại có bao nhiêu hữu dụng nào? Thừa tướng có chút không hiểu hỏi.
- Cho dù bọn họ truyền hịch tứ phương, gia tộc quyền thế các nơi sẽ nghe theo sao?
- Hồi Thừa tướng, người Nhật Bổn khác với người của Trung Quốc, tham danh hơn nữa không biết biến thông, vả lại mười phần lo sợ thay đổi. Đồng thời, hoàng tộc và gia tộc công khanh đời đời sinh sôi nảy nở, cho dù con cháu mất danh giá làm võ gia, vẫn có liên hệ huyết thống đối với triều đình như cũ, thà mất đi khống chế quân chủ trong nước. Vì thế sau khi mất quyền lực nhiều năm, thể chế trên dưới lền đã thành thói quen thành phong tục, vẫn luôn tiếp tục dùng. Triều đình Nhật Bổn tuy rằng đã không còn đất đai và của cải, nhưng vạn dân Nhật Bổn vẫn có sức kêu gọi nhất định, tức gọi là danh phận đại nghĩa.
Chu Phác kiên nhẫn giải thích với Thừa tướng.- Loại danh phận đại nghĩa này, mặc dù lúc bình thường sẽ không kêu gọi mọi người đứng lên chống lại Mạc Phủ, nhưng lúc lấy quân uy quân ta làm chống đỡ, dù sao cũng có hữu dụng kêu gọi, đối với gia tộc quyền thế mà nói, đánh ra cờ hiệu thừa lệnh vua thảo nghịch đến thảo phạt phản tặc Mạc Phủ, cũng so với trợ giúp người nước ngoài tới đối phó Mạc Phủ bổn quốc tốt hơn nhiều lắm.
- Có chút lý lẽ! Thừa tướng sau khi trầm ngâm chốc lát, khẽ gật đầu một cái.- Tuy nhiên, người Nhật Bổn này đúng thật là có chút kỳ quái a! Không ngờ mấy trăm năm đã mất đi quyền lực triều đình, cũng không muốn có chút thay đổi triều đại sao?
- Nhật Bổn mấy trăm năm qua, thế cục vẫn lung tung, gia tộc quyền thế và quân phiệt các nơi mọc lên như rừng, khó xuất hiện có người hoàn toán áp đảo thế lực, cho nên cho dù người lòng mang dã tâm, bọn tướng quân võ gia ném chuột sợ võ đồ cũng không dám thẳng thừng đi làm việc phế lập. Cho nên thể chế triều chính khá là an ổn, trên dưới cũng thiên về bảo thủ, không thích có cử chỉ đảo điên. Chu Phác cười, dường như là nghĩ tới điều gì.- Nói trở lại, tướng quân Mạc Phủ trước kia cho đủ lợi nghĩa với đại quân phiệt Chức Điền Tín Trưởng, ra vẻ chưa từng có ý bất kính với triều đình. Thế nhưng bọn họ đều vứt bỏ trước khi phế lập rồi. Quyền uy và thế lực của bọn người kế thừa đều không bằng bọn họ, cho nên chỉ đành vứt bỏ chí nguyện to lớn như thế, coi như là… coi như là Nhật Hoàng gặp may mắn đi.
Chương 2102: Có phải có chút mạo hiểm hay không
- Vậy bọn họ đúng thật là may mắn cực kỳ! Thừa tướng cũng không kìm nổi cười.- Cũng vậy, một khi đã như vậy, kế sách lần này đáng dùng. Triệu Tùng, kế sách khác thì sao?
- Một loại phương án khác, nếu so với loại phương án này tiến nhanh hơn nhiều lắm. Triệu Tùng vội vàng trả lời.- Căn cơ của phương án này vẫn là trước chiếm lĩnh đảo Cửu Châu, sau đó sau khi quân ta chiếm lĩnh đảo Cửu Châu, mau chóng quét sạch thế lực phản đối trên đảo. Kế đó lưu lại một cánh quân binh trấn thủ đầu phía bắc đảo Cửu Châu phòng ngừa quân Mạc Phủ xâm chiếm. Hơn nữa thừa cơ nhược điểm Mạc Phủ hành động chậm chạp, điều binh bất lợi, tụ tập quân binh còn dư lại lần nữa lên thuyền. Sau đó… quân ta thẳng lên phía bắc, đổ bộ vượt qua vùng đất Hoành Tu, sau đó quyết chiến với Mạc Phủ, một trận định càn khôn!
- Đổ bộ thẳng gần kề phủ Giang Hộ sao? Thừa tướng hơi giật mình kinh hãi.- Có nắm chắc không?
Không riêng gì gã, mà ngay cả Khổng Chương và Chu Phác vô cùng giật minh, vì lớn gan làm loạn của quân nhân như Triệu Tùng mà hoảng sợ.
Theo tình hình chúng tướng thất sắc, chỉ có Triệu Tùng ngẩng đầu ưỡn ngực, có vẻ tràn đầy chí khí, mà thái tử ngồi bên cạnh hoàng thượng nhìn thấy bộ dáng tự tinh và nhanh nhẹn thế này của Triệu Tùng cũng đối với vị đường thúc này đột nhiên có chút tán thưởng, cảm thấy y quả nhiên là một trong tướng lĩnh rất là hữu dũng hữu mưu của Đại Hán.
- Hồi bẩm Thừa tướng, bọn ta hành sự, mục đích hàng đầu chính là bảo toàn bộ đội trong tay, hiểm chiêu đứng sau tất nhiên là có chút nắm chắc. Triệu Tùng vẻ mặt tuy rằng bình tĩnh, nhưng giọng điệu đã nhẹ nhàng phóng đại rồi.- Chính ký hiệu trên bản đồ, vượt qua dãi đất Hoành Tu cách Giang Hộ rất gần, hơn nữa có cảng biển tiện chuyên chở. Quân ta sau khi đổ bộ Cửu Chân, Mạc Phủ có được tin tức ắt hẳn kinh hãi tới cực điểm, sau đó tính toán từ các nơi đóng quân điều động quân đội sửa soạn đối địch với quân ta. Nhưng mà sức mạnh trên biển của Mạc Phủ không mạnh, quân ta có được ưu thế trên biển như thế, đổ bộ vượt qua Hoành Tư nhất định làm được, chỉ cần đổ bộ thành công, lúc đó, Mạc Phủ đã bị quân ta đánh tới nơi tim gan, liền không ép quyết chiến cùng quân ta không được rồi!
- Đổ bộ, làm có được không? Thừa tướng cũng không có bị cam đoan đơn phương của Triệu tùng đả động, mà là quay đầu nhìn xem Lưu Đào, - Hải quân các ngươi nói thử xem!
Nét mặt Cửu Giang Hầu Lưu Đào cũng có chút khác thường, hiển nhiên đồng dạng cũng bị kế sách lớn gan như thế của Triệu Tùng trở nên có chút khiếp sợ, gã chần chừ một chút, sau đó lại ngẩng đầu nhìn hoàng thượng.
- Hoàng thượng, việc này vô cùng trọng đại, xin cho ta cùng mấy vị hải quân tham dự hội nghị thảo luận một chút.
- Được!
Hoàng thượng ngay lập tức gật đầu ưng thuận.
Cửu Giang Hầu lập tức rời ghế, sau đó đi tới mấy chỗ ngồi trước vách tường sau lưng, trên mấy chỗ ngồi kia đồng dạng ngồi mấy vị quan quân mặc quân phục màu xanh lam, đeo huân chương hải quân bằng bạc hoặc bằng đồng, có mấy vị còn là người Tây Dương mũi cao mắt sâu, tóc màu vàng xám.
Hải quân từ lúc mới đầu lập nên, chính là một cái lò luyện lớn không ngừng hấp thụ nhân tài ưu tú của ngoại quốc, nó thành quân đội là dựa vào thợ rèn Tây Dương thiết kế và trợ giúp chế tạo chiến hạm, còn binh lính và quan quân trên chiến hạm, cũng là do giáo quan nước ngoài trả lương cao tiến hành huấn luyện. Những giáo quan này đều là nhiều năm phục dịch trong hải quân các nước Tây Âu, có kinh nghiệm tác chiến phong phú, cũng chính là theo dậy dỗ của bọn họ, hải quân Đại Hán mới sẽ nhanh chóng đã thành quân được như vậy, hơn nữa sức chiến đấu của quan binh rất nhanh chóng đã trở nên lớn mạnh mười phần.
Đồng thời, có một số người Tây Dương phục dịch trong hải quân Tây Dương, bởi vì không có quá nhiều lòng trung thành đối với nước nhà của mình, ở hải quân Đại Hán được cho đãi ngộ hậu hĩnh, lựa chọn sẵn sàng góp sức cho hải quân Đại Hán. Bởi vậy hải quân thành quân không lâu, từ trên xuống dưới đều là lúc dùng người, hơn nữa cộng thêm chính ngay cả Tổng tư lệnh hạm đội cũng xuất thân là người Tây Dương, cho nên hải quân vô cùng bao dung thu nạp đám người này gia nhập vào mình.
Tuy nhiên, hải quân đối với bọn họ đều không phải hết thảy bao dung, vẫn có chứa nhiều hạn chế. Chẳng hạn như nhất định phải nhập quốc tịch Trung Quốc vả lại không cho phép lần nữa rời bỏ phản bội. Chẳng hạn như để cho đại đa số bọn họ gánh vác thẳng chức quan lãnh đạo. Cứ như vậy, có mấy vị kinh nghiệm hải chiến phong phú liền tiến vào được bên trong bộ hải chính hải quân, hoặc gánh vác quan viên kỹ thuật hoặc là gánh vác quan quân tham nghị, vì khuếch trương và đánh trận của hải quân làm ra cống hiến nhất định.
Mấy vị tham nghi hải quân lần này Lưu Đào mang tới, trong đó có người Tây Dương, đương nhiên còn có mấy vị quan tham nghị hải quân bản thổ gần đây bồi dưỡng ra được.
Cửu Giang Hầu Lưu Đào sau khi đi tới bên cạnh đám quan tham nghị hải quân này, không có chậm trễ thì giờ, lập tức thảo luận với bọn họ, thảo luận rất nhanh liền trở nên vô cùng náo nhiệt, mấy vị quan quân tham nghị mỗi người một ý, có một số người còn từ trên mình cầm ra giấy và bút tiến hành tính toán.
Những quan quân tham nghị Tây Dương thân giữ chức vụ trọng yếu, hơn nữa ở Trung Quốc nhiều năm, cho nên tiếng Hán đều mười phần lưu loát. Hơn nữa hôm nay là ngự tiền, bọn họ không dám trễ nãi thì giờ của hoàng thượng, cho nên thảo luận vô cùng thông thuận, gần như chỉ tốn thì giờ chốc lát, bàn bạc của những quan quân hải quân này đã kết thúc rồi, Cửu Giang Hầu Lưu Đầo lấy vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chậm rãi bước bàn tròn hội nghị, lần nữa ngồi xuống.
- Như thế nào? Làm được hay không? Thừa tướng hỏi lại.
- Hồi Thừa tướng, trải qua thương thảo vừa rồi của chúng tôi, nếu như lấy đảo Cửu Châu làm cứ địa, chúng ta làm được yểm hộ lục quân vượt qua Hoành Tư tới bến cảng lên bờ.
Lưu Đào thấp giọng trả lời.- Mạc Phủ vốn dĩ không có hải quân gì đáng kể, cho dù có một số chiến hạm loại nhỏ, có thủy thủ và quan quân kinh nghiệm vẫn là không đủ, càng không có kinh nghiệm tác chiến ngoài biển lớn. Cho nên quân ta chiếm ưu thế tuyệt đối, dễ dàng phá hủy hải quân Nhật Bổn, đưa lục quân lên bờ. Hơn nữa chúng ta đảm bảo cho lục quân tránh lo âu hậu phương. Chúng ta phá hủy tập kích trên biển của Nhật Bổn, thế nhưng…
- Thoạt nghe vẫn là khá lạc quan a… Thế nhưng cái gì? Thừa tướng cười hỏi.
- Bọn tôi là hải quân, hải chiến chúng tôi tất thắng, cũng bảo hộ được dãy cung ứng trên biển của đại quân. Nhưng chúng tôi chỉ đảm bảo được nhiều như vậy mà thôi. Trên bộ binh hung chiến hiểm, kết quả giao chiến là bọn tôi không cách nào khống chế, lục quân cần tự mình nhận gánh mạo hiểm. Lưu Đào nói ra kết quả trao đổi của mình với các quan quân tham nghị mới vừa rồi.- Nếu chiến sự trên bộ bất lợi, hải quân cũng không hoàn toàn đảm bảo xâm nhập được vào đất liền, đêm toàn bộ quân đội trên bờ rời đi… Bởi vậy, theo bọn tôi thấy, loại kế sách thứ nhất dường như ổn thỏa nhất.
Chương 2103: Nắm chắc bảy phần.
- Nếu như dựa vào kế sách này tiến binh, chiến sự trên bộ tự có bọn ta gánh vác, không cần hải quân gánh lấy trọng trách. Đang lúc Lưu Đào nói ra phương án hải quân ủng hộ, Triệu Tùng đột nhiên nói xen vào.- Cửu Giang Hầu chịu vì bọn ta đảm bảo hậu phương, bọn ta đã vô cùng cảm kích rồi.
Gã tỏ thái độ như đinh đóng cột, lại khiến cho các vị đại thần đang ngồi đều giật mình kinh hãi, sau đó nhỏ giọng nói chuyện lần lượt vang lên, trong lúc nhất thời đại sảnh nghị sự có chút hỗn loạn.
Bởi vì lời này của Lưu Đào thật sự đã ám chỉ thái độ của hải quân bên trong, ủng hộ loại phương án thứ nhất này, còn thái độ này của Triệu Tùng, thật sự liền tỏ vẻ gã có khuynh hướng thích loại phương án thứ hai, vả lại cho rằng mình nắm chắc thành công rất lớn.
Bất kể như thế nào, ngay từ đầu hải quân lục quân đã biểu lộ ra khác biệt đối với chiến lược kế tiếp, thật sự không phải hiện tượng tốt gì.
Thừa tướng dùng tay gõ nhẹ bàn, khiến đại sảnh lần nữa khôi phục an tĩnh.
Sau đó, gã nhíu lông mày có chút nghiêm túc nhìn Triệu Tùng.
- Huỳnh Dương Bá nói như vậy, có nắm chắc được không? Vượt qua Hoành Tu nếu đã là gần kề Giang Hộ, nơi đó chính là yết hầu của Mạc Phủ, tiến thẳng lấy yết hầu tuy rằng đủ tấn công tới được chỗ yếu hại của Mạc Phủ Nhật Bổn… Nhưng mạo hiểm trong đó cũng lớn mười phần, ngươi cũng phải thận trọng.
Tuy rằng lời nói của Thừa tướng cũng không có biểu lộ ra rõ ràng mình nghiêng về phía nào, nhưng gã cũng đã hơi chút ám chỉ là gã với hải quân cũng có ý ủng hộ loại phương án thứ nhất.
Triệu Tùng vẫn như cũ ngẩng đầu ưỡn ngực, lấy khí thế như đinh đóng cột trả lời.
- Vâng, chúng tôi nắm chắc ở nơi hiểm yếu của Mạc Phủ đánh bại đại quân này. Trải qua tình báo chúng ta trong khoảng tháng ngày này thu thập được. Trang bị, huấn luyện, tố chất rèn luyện của bọn lính đại quân Mạc Phủ, cùng với kinh nghiệm đều kém xa với đại quân triều đình ta, huống chi lần này chúng ta đều là quan binh tinh nhuệ chọn kỹ lựa khéo, nhất định nhất cử đánh tan đại quân này!
Thừa tướng bình tĩnh chỉ ra những lo lắng trong đó.- Nhưng các ngươi chỉ có mấy ngàn ngươi, mà bọn họ không biết chừng là mười mấy ngàn, thậm chí trên một trăm ngàn người. Ngươi nói quân ta trội hơn đối phương, lời này ta tin đấy, nhưng đến lúc đó Mạc Phủ tụ tập được quân đội chính là gấp mười lần quân ta, cho dù quân ta có tinh nhuệ cỡ nào, nhưng ta lo rằng người ít không đánh lại đông...
- Thừa tướng có suy nghĩ lo lắng này cũng không phải không có lý, tuy nhiên, xưa nay mang binh đánh giặc là luôn luôn phải phiêu lưu mạo hiểm, đơn giản chỉ là nhiều hay ít thôi. Còn trong mắt ta, khi chấp hành kế hoạch tác chiến này, phiêu lưu mạo hiểm trong đó cũng không cao lắm, tỷ lệ thắng trận là bảy phần trở lên. Từ xưa đến nay, khi đánh trận chưa bao giờ là dựa vào bên nào nhiều người thì bên đó sẽ thắng, những chuyện điển hình như lấy ít thắng nhiều, lấy tinh binh quét sạch đám ô hợp nơi nào cũng có. Bọn tôi có đủ tự tin rằng làm theo được bậc tiên hiền, ở Nhật Bổn cũng đánh ra được một cuộc đại chiến như vậy, truyền lưu đời sau, làm sáng ngời lên võ uy của Trung Hoa ta.
Tuy rằng Thừa tướng gây áp lực đã rất lớn rồi, nhưng Triệu Tùng vẫn không có chút nào chịu lùi bước, nói tiếp.- Ngoài ra, như Thừa tướng đã nói, chúng ta cần tốc chiến tốc thắng, chiến pháp đánh thẳng đến nơi hiểm yếu này là tin cậy nhất, nếu chúng ta chiếm lĩnh kinh đô trước, vậy Giang Hộ Mạc Phủ ở ngoài ngàn dặm nếu là cử động chậm chạp, vẫn không thể tạo thành đại quân quyết chiến với quân ta được, vậy quân ta chẳng phải là ở kinh đô lãng phí thì giờ? Bởi vậy, lấy kế sách tác chiến của chúng ta mà xem, muộn chiến không bằng sớm chiến, tiểu chiến không bằng đại chiến, rõ ràng một trận chiến định càn khôn.
Đúng lúc này, Nguyên soái Thạch Mãn Cường vẫn chưa nói gì cuối cùng cũng lên tiếng.- Nói rất hay! Kế sách tác chiến như thế, võ dũng như thế, Huỳnh Dương Bá đúng là có dũng có mưu. Ta cũng cho rằng Huỳnh Dương Bá nói đúng, quân ta đã có ưu thế, hơn nữa cần tốc chiến tốc thắng, vậy dứt khoát mau chóng bức ép Mạc Phủ đi đánh một trận với chúng ta, đánh ở phần phía tây, Mạc Phủ sẽ tự cao ngạo là mình còn có tiền vốn, bại một hai trận chỉ sợ còn cho rằng là may mắn, sẽ không nhanh như vậy cúi đầu cầu hòa với quân ta, mà nếu ở Hoành Tu đổ bộ vả lại chiến thắng, vậy thì không giống rồi, bọn họ chỉ cần bị đánh bại một lần, đại quân tan tác sẽ khiến cho cả Giang Hộ trở nên dao động! Khi đó, Mạc Phủ cũng đã tràn đầy nguy cơ rồi, tới lúc đó chỉ sợ bọn họ cũng sẽ không dám kéo dài với chúng ta nữa, như vậy chúng ta cũng nhanh chóng đạt tới mục đích tốc chiến tốc thắng.
Mắt thấy quân nhân có quân hàm cao nhất tại đây lên tiếng rồi, trong lúc nhất thời đại sảnh nghị sự lại yên tĩnh, tiếng xì xào bàn tán lúc nãy đều ngưng lại rồi. Bởi vì thân là Nguyên soái chí tôn, hơn nữa lai lịch từng trải thâm sâu, lại là một trong huynh đệ của hoàng thượng, bởi vậy uy vọng của Nguyên soái Thạch Mãn Cường ở trong quân đội rất cao, gã càng nói, không riêng gì người của lục quân, mà ngay cả người trong hải quân lập tức cũng không nói được gì rồi. Cửu Giang Hầu Lưu Đào vốn còn định nói vài câu về lo lắng của mình, nhưng cũng ngừng lại không nói gì.
Mỗi người đều nhìn chăm chú vào Nguyên soái và Thừa tướng, cùng đợi hai người bọn họ tranh luận ra một kết quả.
Nhưng mà, Thừa tướng lúc này không có quyết định tranh luận, gã ngẩng đầu lên, nhìn nhìn hoàng thượng.
Bởi vì gã cũng không mấy quản về chiến sự, cho nên gã cũng không muốn tranh luận các chuyện chiến sự với lão quân đầu đã đánh trận nhiều năm này, gã tuy rằng nghiêng về phương án thứ nhất, nhưng đây chẳng qua là xuất phát từ cái tính cách thích ổn định của gã mà thôi, cũng không phải là bởi vì gã muốn nhận định cái phương án này, dù sao đây hết thảy cần đến hoàng thượng tự mình đi định đoạt, vậy dứt khoát cho bản thân ngài tới lựa chọn.
Nhìn thấy Thừa tướng đã không có ý định nhiều lời nữa về vấn đề này, hoàng thượng khẽ mỉm cười, sau đó khoát khoát tay với Thừa tướng.
Tiếp theo, hắn nhìn về phía Triệu Tùng.
Bởi vì là ở trước công chúng, cho nên thái độ của hắn cũng nghiêm khắc rất nhiều, rốt cuộc cũng không còn cái vẻ thân thiết của trước kia.
- Triệu Tùng, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là đại tướng triều đình, không được bởi vì khí phách của mình mà làm hỏng đại sự triều đình. Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần, đánh giặc, dựa vào cá nhân liều lĩnh là sẽ vô dụng, cần phải nhờ vào đầu óc đi suy nghĩ, ngươi còn nhớ rõ không?
Triệu Tùng lớn tiếng trả lời.- Hoàng thượng dạy bảo, thần không có lúc nào là không có ghi nhớ trong lòng, giây lát cũng không dám quên. Xin hoàng thượng yên tâm, thần có nghiêng về phương án thứ hai, là nhiều lần trải qua suy nghĩ và lên kế sách với các tham nghị, đây là chiến pháp phù hợp nhất với tình hình thực tế của triều đình ta, mà không phải thần càn rở nhất thời, muốn trút khí thế cho hả lòng, xin hoàng thượng yên tâm!
Chương 2104: Nắm chắc cơ hội.
- Nói như vậy, ngươi thật sự nắm chắc rất lớn rồi? Hoàng thượng vẫn nhìn chằm chằm Triệu Tùng.- Ngươi mới vừa nói phần thắng của ngươi chiếm được bảy phần? Hẳn là không phải nói ngoa chứ?
- Thần chịu thánh ân của hoàng thượng, không dám lấy lời dối trá đến lường gạt hoàng thượng! Triệu Tùng vội vàng đứng lên, sau đó hướng hoàng thượng cúi người xuống thật thấp.- Chiến thắng bảy phần là bọn thần đã tính theo các loại tình hình thực tế, suy xét tới hoàn cảnh xấu nhất của quân ta và sở trường quân địch, vả lại đánh giá cao những khổ nạn mới có được kết quả này, nếu thực tế mà xem, phần thắng sẽ rất cao! Chính là bởi vì cảm thấy tính toán trước sẽ cao như thế, thần mới kiên quyết đi ủng hộ phương án thứ hai này như thế, để tốc chiến tốc thắng, sớm vì vua chia sẻ ưu phiền! Xin Hoàng thượng hãy tin tưởng thần thêm một lần, thần được hoàng thượng dạy bảo nhiều năm, và mang binh đánh giặc nhiều năm, lập chiến công rất nhiều lần, lại được rèn luyện nhiều năm như vậy, sớm đã không phải là người lỗ mãng không biết suy nghĩ, mồm to đi nói khoác!
Tiếp theo, như là đã quyết tâm định được cái gì rồi, Triệu Tùng hít thật sâu một hơi, sau đó lớn tiếng hô lên.- Nếu hoàng thượng không tin, thần đồng ý lấy tính mạng của mình ra đảm bảo, lần này công phạt nhất định thành công, nếu như không thành công, thần xách đầu tới gặp!
Một tiếng hô to này của y, giống như tiếng thét chói tai, khiến cho cả đại sảnh sa vào trong yên lặng khác thường, mọi người đều đi nhìn vị tướng lĩnh này, từ trên người của y cảm nhận được một loại quyết tâm dâng trào, khí thế khó bề đỡ nổi, loại tự tin này, chính là quân đội Đại Hán chinh phạt trong nhiều năm qua chiến vô bất thắng, công vô bất khắc mà tôi luyện ra đấy.
Ngay cả thái tử, nhìn chú họ này, cũng không khỏi âm thầm sinh lòng khâm phục, thậm chí bị cuốn hút tự mình cũng muốn cầm ba thước thanh phong, theo sau vị đại tướng này, đi đến đảo quốc xa ngàn dặm kia dương danh quốc gia Đại Hán ta —— Nhưng y tự mình cũng biết đây là không làm được, bởi vì tuổi y chỉ lớn như vậy, hơn nữa lại là tôn sư thái tử, không phái lên trên chiến trường được. Y chỉ ở lại Cao Ly, cố gắng làm tốt bảo đảm công tác hậu cần cho các dũng sĩ, gạt bỏ nỗi lo phía sau giùm bọn họ.
Khi Triệu Tùng hô to, hoàng thượng đầu tiên là không nói gì chỉ nhìn chằm chằm Triệu Tùng, sau đó chân mày cũng dần dần giãn ra, cuối cùng không ngờ biến thành một nụ cười.
- Ha ha, ngươi a, ngươi a...
Hoàng thượng phá lên cười, lập tức khiến cho tình cảnh trong đại sảnh nghị sự từ từ thoải mái trở lại.- Ngươi còn nói với ta là được ta nhiều năm dạy bảo như vậy, ngươi xem ngươi, ngay cả khi đối mặt với đại sự đáng phải bình tĩnh cũng đã quên hết trả lại cho ta rồi sao? Cái gì là xách đầu tới gặp hay không xách đầu tới gặp, thắng bại là chuyện thường của nhà binh, ngươi là đại tướng, thua một lần là nói chết nói sống, vậy cuộc chiến này còn đánh như thế nào? Ta có mấy người đại tướng để chết? Không được nói những lời nói bẽ mặt này nữa!
Sau khi hắn quát lớn xong người em họ này vài câu, hoàng thượng lại chậm lại giọng điệu.
- Tuy nhiên, con người này của ngươi ta vẫn biết rõ, không phải là loại người nói chuyện thiếu suy nghĩ. Ngươi nếu đã nói ít nhất có bảy phần thắng, như vậy đại khái là tám phần là trốn không thoát, đã có được tám phần, ta đây xem ra kế hoạch này đúng là dùng được. Tuy nhiên như ta đã nói với ngươi, trên chiến trường thiên biến vạn hóa, cho dù thế nào đi bày mưu nghĩ kế, tới lúc đánh giặc, vẫn sẽ có nhiều tình huống bị thay đổi, đối với cái này ngươi hẳn là rất hiểu rõ, cho nên hiện tại ngươi nói có bảy tám phần thắng, đến lúc đó chưa chắc là như thế, ta nhắc nhở ngươi một câu, đến lúc đó nếu phát hiện tình hình không đúng, thì lui lại càng sớm càng tốt, bảo tồn bộ đội chủ lực, kiếm thêm kế sách khác càng ổn thỏa hơn, yên tâm, ta sẽ không cần đầu của ngươi đâu!
Ý của hoàng thượng cũng quá dễ hiểu, nếu Triệu Tùng nói đến tự tin như vậy, hắn tạm thời cũng sẽ đồng ý cách làm của Triệu Tùng, quyết định dựa theo kế sách thứ hai của gã đi bố trí đánh trận. Tuy nhiên, từ xưa đến nay trên chiến trường thay đổi chỉ trong nháy mắt, bởi vì Triệu Tùng nói ra lời nói tự tin như vậy, Hoàng thượng lo lắng khi Triệu Tùng gặp phải rắc rối chỉ vì muốn giữ mặt mũi nên không chịu lui lại, cho nên rõ ràng trước hết loại bỏ khúc mắc cho y.
Triệu Tùng dĩ nhiên cũng khá hiểu rõ dụng ý của hoàng thượng, trong lòng của gã bỗng dưng hiện lên một tia cảm động.
- Hoàng thượng như thế đi bảo hộ bọn ta, thần... Thần cảm động đến rơi nước mắt! Thần sẽ một lòng quên mình phục vụ, mới đáp trả được hoàng ân! Xin hoàng thượng yên tâm, chinh phạt lần này, Triệu Tùng nhất định san bằng Nhật Bổn, để an ủi thánh an!
- Tốt lắm tốt lắm, lời hay này để khi trở về rồi nói sau, hiện tại khoe khoang cái gì chứ! Hoàng thượng cười khoát khoát tay, sau đó quay đầu nhìn về phía các đại thần khác.- Các ngươi nói một chút coi, nếu còn có ý kiến gì, cứ việc nói ra đi.
Tuy rằng tâm trạng hoàng thượng nhìn qua rất tốt, nhưng tất cả mọi người là người sáng suốt, cũng đã nhìn ra hoàng thượng đã nghiêng về đồng ý phương án thứ hai mà Triệu Tùng kiên trì rồi, một khi đã như vậy, mặc kệ trong lòng rốt cuộc ủng hộ hay là phản đối, bọn họ nơi đâu còn dám lên tiếng phản đối nữa? Dĩ nhiên bọn họ đều tỏ thái độ nói cảm thấy phương án thứ hai đơn giản thẳng thừng, vừa lộ rõ thiên uy Đại Hán ta, lại vừa phù hợp tôn chỉ tốc chiến tốc thắng.
Trong phụ họa của bọn đại thần này, hoàng thượng quét mắt một vòng đi nhìn chư vị đại thần, phát hiện vẻ mặt của cái tên thanh niên đại thần ti Ngoại vụ Chu phác lần đầu tiên dự thính quốc vụ hội nghị hình như dáng vẻ có chút kỳ quái, muốn nói lại thôi.
- Chu Phác, xem ra ngươi còn có gì muốn nói phải không? Hoàng thượng chỉ tên y, vì thế những đại thần khác tất cả đều ngừng nói, cùng đợi vị quan viên trẻ tuổi này lên tiếng.
- Thần... Thần... Thần chỉ là... Chu Phác vẫn còn có chút muốn nói lại thôi, hình như còn đang băn khoăn cái gì đó.
- Không sao, quốc vụ hội nghị, dĩ nhiên là phải thảo luận, không phải người nào hoặc là có vài người độc đoán, chỉ cần có ý kiến, cũng liền đưa ra, lúc này mới đạt thành hiệu quả hợp mưu hợp sức. Hoàng thượng tươi cười đầy mặt đi cổ vũ đối phương:
- Cứ việc nói đi, có đạo lý, thì mọi người cứ tiếp tục thảo luận, thấy tốt thì chọn ra dùng, nếu không đạo lý, vậy cũng không sao, xem như chưa nói qua thôi!
Trên mặt Chu Phác đã hiện lên một tia ửng đỏ, cuối cùng hạ quyết tâm.- Tạ ơn hoàng thượng!
Mới vừa rồi, khi nhìn thấy Triệu Tùng hùng hồn đi kiên trì phương án thứ hai của mình, cam nguyện vì nước lấy bản thân đi mạo hiểm, lòng của y cũng khơi lên dục động. Triệu Tùng kia bản thân đã là Bá tước rồi, còn có gan mạo hiểm, y một thanh niên trẻ tuổi này đã lăn lộn nhiều năm ở trên biển, có đạo lý gì phải sợ mạo hiểm chứ?
Sinh tử phú quý, đều ở trên cái đánh cược lần này... Đời người có bao nhiêu cơ hội được đọ sức vài lần?
Chương 2105: Dũng cảm mưu trí và mạo hiểm.
Sau khi làm tiểu quan vài năm trong triều đình, Chu Phác đối với vận mệnh triều đình cũng gần như nắm bắt được hết rồi. Triều đình mới sáng lập, nhất thời đều còn chưa có mở khoa cử, bởi vậy các quan viên và quan địa phương trong triều, đa số là đến từ bên Từ, Hoài trước kia, phạm vi của bọn họ vô cùng hẹp hòi, hơn nữa đều chiếm cứ chức vụ chủ chốt trong triều.
Cấp trên của y Khổng Chương tuy rằng được coi như là quyền cao chức trọng, với lại rất coi trọng y, nhưng dù sao Khổng Chương cũng chỉ là bộ phận ven rìa mà thôi, càng khỏi nói tới có thế lực gì. Càng làm người ta cảm thấy tuyệt vọng chính là, chức vụ tối cao của tập đoàn Từ Hoài, trong đó hạng người chủ chốt của bọn họ đều hết sức trẻ tuổi, Thừa tướng, Tài tướng, Công tướng, Thương tướng và đại thần Nội các đều xuất thân bên Từ Hoài, hiện tại tuy rằng chỉ mới ba bốn mươi tuổi, trời mới biết bọn họ và thân tín của bọn họ còn chiếm cứ mấy chức quan chủ chốt tới bao nhiêu năm? Nếu y vẫn không có tiếng tăm gì mà nói, cho dù chịu khổ tiếp nữa, thành tựu cả đời cũng chỉ là như vậy thôi.
Cho nên y muốn nhanh chóng thăng chức mà nói, thì phải cam lòng đi mạo hiểm, tựa như Huỳnh Dương Bá mạo hiểm vậy.
Mà trong đầu y đã chợt lóe ra một sáng kiến, tìm được cơ hội mạo hiểm cho mình.
- Hoàng thượng, lấy ngu kiến của thần, hai cái kế sách của Huỳnh Dương Bá đều rất phù hợp chỗ yếu hại của Mạc Phủ Nhật Bổn, thấy được Huỳnh Dương Bá đã rất chuyên tâm đi chế định ra kế sách tác chiến đấy. Và lại Huỳnh Dương Bá đồng ý lấy thân phạm hiểm, thẳng đến chỗ hiểm yếu của Giang Bộ Mạc Phủ, thấy được quả thật có dũng có mưu, có tướng lĩnh như thế là cái phúc của đất nước! Y trước tiên đi khen một chút Triệu Tùng, sau đó nói ra sáng kiến vừa rồi chợt lóe ra của mình.- Tuy nhiên, thần xem ra, chính là bởi vì hai cái này kế sách đều quá tốt, cho nên phải cương quyết bỏ đi một cái mà nói thật sự có chút đáng tiếc...
Thừa tướng có chút nghi hoặc nhìn y.- Ý của ngươi là hai cái cũng dùng được sao? Vậy... Chia binh thì sức yếu, chỉ sợ không tốt lắm đâu? Nếu xác định chia binh mà nói đánh thắng được sao?
Thừa tướng xem ra, chỉ là dùng toàn quân để chấp hành kế sách thứ hai cũng đã mạo hiểm mười phần rồi, nếu chia binh đi đánh kinh đô! Nói vậy, thực sự quá nguy hiểm.
Sau khi nghe được Thừa tướng có vẻ nghi ngờ, Chu Phác lập tức giải thích suy nghĩ của mình.- Thừa tướng nói cũng rất đúng, chia binh thì sức yếu, quân ta lần này chỉ phái một lữ qua đó, cho nên binh lực vốn đã vô cùng khẩn trương, nếu lại phải chia hai đường đi tiến công mà nói, chỉ sợ mạo hiểm sẽ gia tăng thêm, cho nên thần cũng hiểu được không nên chia binh.
Y một bên vừa nói hai cái kế hoạch đều không bỏ lỡ, một bên lại nói tốt nhất không cần chia binh, nếu như là ở những nơi khác, mọi người nhất định sẽ cho là y đang nói giỡn, tuy nhiên người ở đây đều biết rằng ở trước mặt hoàng thượng không ai dám nói giỡn, cho nên bọn họ cũng yên lặng chờ Chu Phác nói ra ý kiến của mình.
- Thần nghĩ rằng, công phạt Nhật Bổn, bước đầu tiên chúng ta không cần hoài nghi, trước tiên là công chiếm đảo Cửu Châu Nhật Bổn. Rồi sau đó, lấy đảo Cửu Châu làm căn cơ, Huỳnh Dương Bá dựa theo suy nghĩ của mình đi chấp hành kế sách thẳng đến chỗ hiểm yếu của Giang Hộ, mà thần, thì chấp hành kế sách từ Cửu Châu dẫn người bắc tiến kinh đô!
Thừa tướng cảm thấy hơi có chút kỳ lạ, bèn hỏi.- Ngươi không phải mới vừa nói không chia binh sao? Hơn nữa, ngươi lại chưa mang qua binh đi đánh giặc, ngươi lĩnh được binh sao?
- Thừa tướng nói không sai, thần không đề nghị chia binh, thần cũng không có mang qua binh, cho nên, ý của thần là... Chu Phác hơi hơi trầm ngâm một chút, giúp mình tích tụ lên khí thế và dũng khí bị thiếu này, nói tiếp.- Mang theo gia tộc quyền thế bản địa Cửu Châu ủng hộ triều đình ta bắc tiến, sau đó một đường phất ra cờ hiệu là triều đình ta cứu viện triều đình Nhật Bổn, chiêu nạp gia tộc quyền thế đi ủng hộ triều đình ta, một đường bắc tiến cho đến khi chiếm cứ được kinh đô, bức ép triều đình Nhật Bổn hiệu lệnh nước này!
- A... Như y đã đoán trước vậy, khi y nói ra những lời ấy, đám quần thần đều đầy kinh ngạc ngồi nhìn nhau, rồi sau đó lại xì xào bàn tán.
Nhìn thấy lời của mình có được hiệu quả như thế, trong lòng Chu Phác bỗng nhiên cảm thấy một trận kích động và vui mừng. Y biết rằng, y đã thành công đem hình tượng của mình khắc sâu vào trong lòng của những đại thần này rồi, thậm chí... Khắc vào trong lòng hoàng thượng và thái tử.
- Người trẻ tuổi có bốc đồng, tốt! Sau một lát, Nguyên soái Thạch Mãn Cường nửa khen ngợi nửa nghi ngờ nhìn về phía Chu Phác, nói tiếp.- Tuy nhiên... gia tộc quyền thế bên Nhật Bổn có đáng tin không? Bọn họ thật sự sẽ vì triều đình ta lấy khẩu hiệu thảo nghịch mà cho ta dùng sao? Còn nữa... những gia tộc quyền thế đó cho dù nghe theo ý kiến của chúng ta, cho dù bọn họ tụ tập binh lính, cũng không có huấn luyện đầy đủ, lại không có tướng lĩnh và quan quân phục chúng, hơn nữa tự mình đều có suy nghĩ lợi ích riêng trong lòng, bọn họ cũng chỉ là một đám ô hợp mà thôi, thật đủ sức một đường đánh lên kinh đô sao? Mạo hiểm này dường như khá lớn đó.
Nghi ngờ của Thạch nguyên soái cũng rất hợp tình hợp lý, vì thế lập tức chiếm được một số người phụ họa theo.
Nhưng mà, lúc này Chu Phác cũng không sợ hãi. Trước mặt những Nguyên soái và đại quan này, y vốn là không có thân cách đi nói chuyện đấy, hiện giờ cùng nhau thảo luận quốc gia đại sự, cơ hội như vậy mấy đời cũng khó khăn lắm mới có được một lần, y tại sao bỏ qua được?
Huống chi... Hoàng thượng vẫn còn đang nhìn.
- Nguyên soái nói đúng, những gia tộc quyền thế này cũng không vì một câu khẩu hiệu đi theo chúng ta, tuy nhiên chỉ là một đám đám ô hợp thôi... Chu Phác cố gắng khống chế kích động trong lòng mình, khiến lời của mình nói ra thêm bình tĩnh.- Nhưng mà, chính vì tư lợi của bọn họ, cho nên bọn họ sẽ cho chúng ta lợi dụng được. Bọn họ đã bị Mạc Phủ áp chế bao nhiêu năm, mắt thấy tài lực vật lực đều bị Mạc Phủ từ từ cướp hết, trong lòng sợ hãi và oán giận sớm đã tích tụ tới đỉnh điểm rồi, chỉ là chưa có cơ hội báo thù rửa hận mà thôi, mà quân ta cũng là thiên binh bách chiến bách thắng, mang đến chính là thiên uy Đại Hán, chỉ cần ở trước mặt bọn họ phơi bày một số thực lực và sức mạnh, bọn họ chắc chắn sẽ vì tiếng tăm này, sau đó ngược lại sẽ khẩn cấp cầm lên vũ trang đi khởi nghĩa, tham dự cùng triều đình ta đi giải cứu triều đình Nhật Bổn, giúp đỡ hành động khởi nghĩa dựng lại chính thống, mượn việc này đi báo thù rửa hận Mạc Phủ, thuận tiện giành lại ích lợi của mình!
- Đồng thời, tuy rằng bọn họ là đám ô hợp, nhưng binh Mạc Phủ cũng không mạnh lắm, theo tôi được biết, cũng như lời nói lúc nãy của Huỳnh Dương Bá, Mạc Phủ sau khi trải qua vài thập niên đóng cửa biên giới, nhiều năm rời võ tu văn, võ thuật sớm đã bỏ rơi lơi lỏng rồi, chiến lực tướng sĩ cũng suy yếu. Mà ở khu Quan Tây, loại tình hình này càng nghiêm trọng hơn, bởi vì trọng địa Mạc Phủ ở vùng Giang Hộ và Quan Đông, cho nên quân đội đóng quân ở Quan Tây cũng không nhiều, chủ yếu là lệ thuộc vào các phiên chủ nơi đó đi duy trì thống trị, đến lúc đó mặc dù bọn gia tộc quyền thế phụ thuộc vào chúng ta chỉ là đám ô hợp, nhưng chống cự chúng ta cũng chỉ là một đám đám ô hợp khác thôi, chỉ cần dùng chút ít vũ lực chống chọi của thiên binh triều đình ta, dẫn dắt liên quân của bọn gia tộc quyền thế này phá huỷ thân binh phiên chủ của Mạc Phủ, vậy đến lúc đó tiến quân kinh đô, bức ép triều đình Nhật Bổn dễ như trở bàn tay! Chỉ cần bức ép được triều đình Nhật Bổn, lợi thế thật sự nhiều lắm, chúng ta không được bỏ lỡ cơ hội này.
Chương 2106: Hai bút cùng vẽ
Nguyên soái Thạch Mãn Cường hiểu được suy nghĩ của Chu Phác.- Ý của ngươi là không cần phải chia binh, chỉ cần cho ngươi một số binh lính Đại Hán có sức mạnh vũ lực là giải quyết dứt khoát phải không? Sau đó các ngươi sẽ mang theo những gia tộc quyền thế này tiến quân thẳng kinh đô? Liên quân gia tộc quyền thế cũng thuộc quyền quản hạt của Hán binh đúng không? Như thế cái cách này... Cũng có chút đạo lý, tuy nhiên... Chỉ là vẫn còn khá mạo hiểm đấy.
- Hạ quan thừa nhận, mạo hiểm dĩ nhiên là có, trong chiến trận như thế nào cũng sẽ có sóng gió mạo hiểm phải không? Chu Phác học theo cái kiểu vừa rồi của Triệu Tùng, cũng ngẩng đầu lên trả lời.- Vì hoàng thượng làm việc, hạ quan ngay cả tính mạng cũng không cần đến, vậy tại sao còn phải sợ ngọn gió mạo hiểm nào nữa! Lần hành động này, kết quả tốt nhất là hết sức thuận lợi, chúng ta dẫn dắt liên quân gia tộc quyền thế đánh vào kinh đô; kết quả xấu nhất, chỉ là hạ quan vứt bỏ cái tính mạng này thôi, sẽ không làm hao tổn đến kế sách hành động của Huỳnh Dương Bá ở Quan Đông, thậm chí... Bởi vì chúng ta còn ở Quan Tây kiềm chế một bộ phận quân đội của Mạc Phủ, đối với Huỳnh Dương Bá còn có ích lợi! Cho nên, Nguyên soái, bất kể như thế nào quân ta cũng ở trong hành động này lấy được ích lợi, cho dù hạ quan vứt bỏ cái mạng này cũng không sao cả!
Y biểu hiện ra ngoài xúc động quyết tâm và dũng khí như thế, chỉ cần có lợi cho triều đình chẳng sợ vứt bỏ cả tính mạng cũng không cần đếm xỉa tới, khiến vẻ mặt các quần thần lại lần nữa thay đổi, ngay cả thái tử, cũng không kìm nổi phải đi đánh giá thêm vài lần tiểu quan trẻ tuổi có thân hình cao lớn rắn chắc nhưng diện mạo rất là nhã nhặn này.
Mà hoàng thượng tuy rằng ở bề ngoài không ra vẻ gì cả, nhưng trong lòng lại âm thầm vui mừng.
Hôm nay biểu hiện của Triệu Tùng và Chu Phác ở trong cuộc họp này, quả thật nằm ngoài dự đoán của hắn, hắn thật không ngờ, hai người kia không ngờ một người to gan hơn so với một người.
Mặc kệ mục đích trong lòng người này rốt cuộc muốn gì, nhưng có được phần dũng cảm mưu trí và kiến thức này, chính là cái phúc của Đại Hán.
Văn thần võ tướng đều không sợ chết, cho dù người này có dã tâm bừng bừng như thế nào hắn cũng dám dùng, bởi vì hắn không tiếc tung ra phú quý trong tay đi ban thưởng cho bọn họ.
- Có sáng kiến này hay lắm, hôm nay các ngươi thật ra một người to gan hơn một người... Đã im lặng một lát sau, hoàng thượng lại lần nữa lộ ra một nụ cười.
Tiếp theo, hắn vừa nhìn về phía Triệu Tùng.- Triệu Tùng, ngươi đối với sáng kiến của Chu Phác đánh giá như thế nào?
Ánh mắt Triệu Tùng hơi khẽ rũ xuống.
Gã vừa rồi từ giọng nói của quan viên trẻ tuổi này nghe được khát vọng mãnh liệt, và cái dũng khí vì muốn xuất sắc nổi bật hơn mà cam nguyện vứt bỏ cả tính mạng của mình, mà gã cũng không muốn ngăn trở con đường tiến lên của người thanh niên này. Nói cho cùng, hành động này cũng không có ảnh hưởng gì đến kế sách của gã, hơn nữa cũng như lời nói của Chu Phác, còn kiềm chế được hành động của Mạc Phủ, khiến cho Mạc Phủ không tập trung lực lượng để đối phó đường đi của đại quân bọn họ.
- Chu đại nhân có tấm lòng thành như thế muốn đi đền đáp đất nước, quả thật khiến cho Triệu Tùng cảm động hết sức, Triệu Tùng nguyện cùng nhau hợp sức, sớm ngày đánh thắng Mạc Phủ, chiến thắng trở về!
Trong ánh mắt cảm kích của Chu Phác, gã nói ra ý kiến của mình, tỏ vẻ ủng hộ Chu Phác.
Trong chuyện này, các đại thần dự thính khác cũng không thảo luận thêm nữa, bọn họ đều nhìn hoàng thượng, tỏ vẻ mình không có ý kiến gì bổ sung thêm, chờ đợi hoàng thượng định đoạt.
Hoàng thượng vẫn đang suy tư.
- Chu Phác, ngươi từ nhỏ đã đi theo cha ngươi làm buôn bán trên biển, đi qua Nhật Bổn nhiều lần lắm rồi, đúng không?
Chu Phác cung kính cúi đầu nói.- Vâng, thưa hoàng thượng. Thần năm xưa bởi vì... Bởi vì bỏ qua nghiệp khoa cử, nên đi theo phụ thân làm qua buôn bán trên biển, nhiều lần đi qua Nhật Bổn kinh thương, với lại những nơi đi tới đều là cảng Trường Kỳ Cửu Châu và vùng Quan Tây Nhật Bổn, đối với nhân văn địa lý nơi đó đều có một chút hiểu rõ.
Hoàng thượng lắc lắc đầu.- Chỉ là có một chút hiểu rõ cũng không đủ. Gia tộc quyền thế nào lôi kéo được, gia tộc quyền thế mào cần tiến công, việc này trong lòng ngươi đều phải nắm chắc mới đúng. Khi tiến quân đảo Cửu Châu, nếu ngươi trước tiên lôi kéo được một số gia tộc quyền thế, khiến cho bọn họ chịu liên thủ quân ta đổ bộ, vậy là làm ít công to rồi.
Chu Phác trả lời ngay.- Điều này thần lúc trước cũng có suy xét qua, thần muốn ngay sau đó không lâu trước hết đi ngụy trang thành thương buôn trên biển, đi đến Trường Kỳ Cửu Châu, đưa tin với gia tộc quyền thế bản xứ đủ sức đi phản đối Mạc Phủ, gọi bọn họ phối hợp hành động với đại quân triều đình. Xuân hè sang năm đại quân triều đình mới xuất động được, bởi vậy mấy tháng này, thần nắm chặt thì giờ đưa tin với các chư hầu phản đối Mạc Phủ Nhật Bản, giúp cho trước khi xuất binh chuẩn bị sẵn sàng!
Hoàng thượng gật gật đầu.- Ừ, vậy các ngươi phải vất vả một chút. Vậy ngươi có cần ta trợ giúp thứ gì không?