Nhưng hắn còn chưa dứt lời, Trác Phàm đã vung tay lên, nắm đầu hắn đập mạnh vào trụ đá bên cạnh, lúc nhấc đầu hắn ra, khuôn mặt tuấn lãng của thái tử đã be bét máu, răng còn bị rơi ra một hàng, phượng hoàng rơi xuống đất biến gà rán, bộ dạng còn không bằng Thác Bạt Lưu Phong vừa mới bị hắn đạp cho một trận.
Mọi người giật mình, hiển nhiên không ngờ Trác Phàm lại đột nhiên hạ độc thủ với Thái tử như vậy, tất cả đều ngây người!
Trác Phàm nắm đầu thái tử, cho hắn đối mặt mình, lạnh lùng nói: "Tuyết Liên Tử!"
"Ngươi. . . Ngươi mơ đi, cung phụng của ta sắp. . ."
Trác Phàm không cho hắn nói hết lời, lại hung hăng nện đầu thái tử vào trong trụ đá lớn, sau đó nhấc ra, trầm ngâm một hồi, lại tiếp tục đập cho hai phát, lại nhấc ra tiếp, khuôn mặt thái tử đã biến dạng!
"Tuyết Liên Tử!"
Trác Phàm tiếp tục nói.
"Ngươi. . . Ngươi. . ."
Phanh phanh phanh phanh phanh. . .
"Tuyết Liên Tử!"9
Phanh phanh phanh phanh phanh phanh phanh phanh. . .
Trác Phàm từng lần một cầm đầu hắn nện mạnh vào trụ đá, từng lần quát hỏi. Thái tử vẫn còn giữ thân phận hoàng thất mà tự ngạo tự cường, còn Trác Phàm chỉ biết không ngừng hành hạ hắn.
"Tuyết Liên Tử!"
Trác Phàm lần nữa gào thét, thái tử vẫn không nói lời nào, trong lòng giận dữ, Trác Phàm đang chuẩn bị đập cho hắn vài phát, tuy nhiên lại thấy thái tử vội vã khoát khoát tay, chỉ chỉ miệng mình đã không có một chiếc răng, mặt mũi đầy vẻ ủy khuất.
Lúc này Trác Phàm mới phản ứng được, nguyên lai hắn đã không thể nói chuyện. Ngay sau đó, thái tử vội vàng chỉ chỉ phía một tòa lầu cao ở hướng Đông, hai mắt đẫm lệ hừ hừ không nói lên lời.
Trác Phàm suy nghĩ một hồi, liền hiểu tất cả, nhìn về phía lục vương gia nói: "Hắn nói Tuyết Liên Tử trong lầu sao, lục vương gia, ngươi biết Tuyết Liên Tử chỗ nào thì ngươi đi tìm cho ta đi!"
"Được!&gepkymquot; Lục vương gia cười to đáp, sau đó rất là vui vẻ chạy tới cao ốc, không chút ý thức được, là bởi vì hắn dẫn Trác Phàm tới, mới hố đại ca hắn thành bộ dáng như vậy, tự nhiên không có chút áy náy nào!
Trác Phàm lại hất tay lên, ném thái tử sang một bên, thảnh thơi trở lại bên hồ, chăm chú quan sát hồ nước.
Liên nhi và Thác Bạt Lưu Phong trợn tròn mắt, đã hoàn toàn ngốc.2
Trác Phàm không xuất thủ thì thôi, lạnh lùng như khối đá. Chỉ khi nào xuất thủ, mới bạo liệt như lửa, không ai có thể trêu vào a, nhìn bộ dáng thái tử bây giờ kìa, nhìn khuôn mặt biến dạng tới mức kia, cho dù là Liên Nhi đều có chút thương cảm cho hắn, phải tạo nghiệt đến như nào mới bị tai họa bất ngờ như thế chứ, đen đủi gặp phải tên sát tinh như thế, thủ đoạn này thật quá độc ác a, đánh đâu không đánh, lại chỉ đánh mặt hắn, không biết đã mất đi bao nhiêu phần soái a!
Nhưng rất nhanh, hai người bọn họ tỉnh người lại, thầm nghĩ, không tốt, gây ra đại họa rồi!1
Thác Bạt Lưu Phong cố đứng dậy, hét lớn: "Trác Phàm, ngươi đả thương thái tử, ngươi là địch nhân của toàn bộ Khuyển Nhung rồi, ngươi mau dẫn muội ta rời đi mau, nếu không cao thủ Khuyển Nhung đến, ngươi trốn không thoát đâu!"
Liên Nhi quýnh lên, nhìn về phía Trác Phàm, lại nhìn Thác Bạt Lưu Phong, trong mắt đầy vẻ kiên định nói: "Đại ca, hay là chúng ta cùng phụ thân rời khỏi đây đi, nơi này đã không dung được chúng ta nữa!"
"Ta cũng muốn chứ, nhưng phụ thân cả đời trung trinh báo quốc, thì dù chết cũng không phản bội chạy trốn a!"
Thác Bạt Lưu Phong bất đắc dĩ thở dài.
Liên Nhi hiện vẻ u sầu, phiền não cúi thấp đầu.0
Nhìn hai người bọn họ, Trác Phàm nghĩ đến chuyện cũ, khẽ cười một tiếng, sâu xa nói: "Năm đó Độc Cô Chiến Thiên bởi vì ngu trung mà chết, xem ra, hai lão đầu này còn thật xem như bạn nối khố a, ha ha ha. . ."
Nghe thế, hai huynh muội nhìn nhau, đều tán đồng gật đầu!
Hai vị nguyên soái luôn được thế nhân tôn sùng, trừ chiến tích trăm trận trăm thắng của bọn họ, chính là bản tính trung trực không đổi của bọn họ. . .
Thác Bạt Lưu Phong chân thành tha thiết, lần nữa nhìn về phía Trác Phàm thỉnh cầu: "Trác Phàm, ta và phụ thân đều có thể chết, nhưng Liên Nhi nàng còn nhỏ, tuyệt không nên chết ở chỗ này, ta xin ngươi lập tức mang nàng đi, lưu lại cho Thác Bạt gia chúng ta một tia huyết mạch!"
Nhưng lại bị Trác Phàm cự tuyệt không chút do dự: "Không, ta còn phải nhìn kỳ cảnh nơi này!"
Mà lại lý do cự tuyệt còn hay như thế, thật là dở khóc dở cười.
4
"Đại ca à, chẳng lẽ ngắm hoa cỏ khiêu vũ còn trân quý hơn tính mạng mình sao?"
"Hoa cỏ khiêu vũ?"
Trác Phàm cảm thấy kỳ quái, bèn hỏi, chẳng lẽ kỳ cảnh chỉ là hoa cỏ khiêu vũ sao?
Đúng lúc này, hắn còn chưa nghĩ ra được gì, một tiếng cười to đột nhiên vang tận mây xanh ven hồ: "Ha ha ha. . . Đại náo thái tử phủ còn muốn chạy, nào có dễ dàng như vậy? Các ngươi coi những lão gia chúng ta là ai?"
Mấy tiếng xé gió vang lên, chín đạo khí thế cường đại bao phủ xuống cả bầu trời, chín thân ảnh già nua xuất hiện trước mặt bọn họ.
"Hỏng bét, chín đại cung phụng trấn thủ thái tử phủ đến rồi, bọn họ đều là cao thủ Thần Chiếu bát cửu trọng, trong đó, bốn người còn là Thần Chiếu đỉnh phong, chúng ta không chạy được nữa rồi!"
Thác Bạt Lưu Phong hoảng hốt, sợ hãi kêu lên.
Liên Nhi nắm chặt bàn tay lại, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, chỉ có Trác Phàm vẫn nhíu mày lại, mặt hiện nghi ngờ, nhưng không phải là bởi vì chín lão đầu, mà chính là cảm thấy hình như mình lại tìm nhầm chỗ. . .
8