Đứng ngơ ngác một lúc lâu,Lý trưởng cũng chưa lấy lại tinh thần,chờ đến khi kịp phản ứng lại,cứng ngắc đầu nhìn về phía Tào chấp sự đang đứng một bên,da mặt co lại,sắc mặt phiền muộn không nói ra lời:“Ta nói Tiểu Tào, ngươi xác định... Đó là thám tửsao?”
“Ây... Chắc là vậy...”
“Chắc là cái rắm!”
Ba!
Một tiếng vang giòn vang lên,Lý trưởng lão vung tay cho Tào chấp sự một cái tát vang dội,mắng to một tiếng:“Ta thaobà nội ngươi,ngươi đây rõ là đang hại lão phu.Một thám tử bình thường từ đâu tới mà có cái dạng thực lực này,năm mươi cường giả Quy Nguyên,trong nháy mắt liền thành một đống xác chết,đối phương tối thiểu cũng làcường giảQuy Nguyên đỉnh phong!Ngay cả thực lực của kẻ địch cũng không nắm rõ,ngươi còn dám chạy đến tìm ta cầu viện,giờ này lạihại lão phu cũng tổn binh hao tướng,ngươi quả thực khó thoát tội trạng,chếtcũngkhông gì đáng tiếc!”
Lý trưởng lão chửi ầm lên,Tào chấp sự cũng vô cùngủy khuất,da mặt run rẩy,trong lòng càng ấm ức vạn phần.
Cái thám tử này cũng không phải dohắn phát hiện,thật sự là tên Tiền Phàm kia nói cho hắn biết,mười tu giả Dung Hồn cảnh liền có thể dọa chạyhắn,nên hắn cũng không có lo lắng trong lòng.
Nhưng ai biết thực lực củatên đólại mạnh mẽ như vậy,năm mươi cao thủ Dung Hồn cảnh lúc trước toàn quân bị diệt liền thôi đi,hiện tại phái đi năm mươi cao thủ Quy Nguyên,lần này ngay cả một người cũng không thể sống sót.
Hiện tại,cái lỗ hổng này càng lúc càng lớn,hai người bọn họ chỉ sợ là bổ sung không kịp,không thể không tìm ngoại viện bên ngoài!
Thật sâu cúi đầu,không dám nói lời nào,Tào chấp sự dù sao cũng chỉ làchấp sự mà thôi,bây giờlại đểxảy ra mầm tai vạ lớn như vậy,tự nhiên không còn cách nào để xoay chuyển,chỉ có thể mặc cho người xử trí.
Tâm trạng hiện tại của Lý trưởng lão giống như kiến bò trên đống lửa,gấp gáp đi qua đi lại,trợn mắt lên giận dữ nhìn Tào chấp sự đang sợ hãi rụt rèkia, giờ này khắc này lại là cũng không thèm đoái hoài oán trách hắn nữa.Việc cấp bách bây giờ,vẫn là nhanh chóng đưa ra biện pháp giải quyết mới đúng,năm mươi Quy Nguyên cường giả này,cũng không thể uổng phí mà mất đi được!
Suy nghĩ một hồi rất lâu,Lý trưởng lão thở sâu, giậm chân một cái,bỗng dưngliềnđi ra ngoài cửa,cắn răng nói: “Đi theo ta!”
Trên mặt tràn đầy lo sợ,Tào chấp sự không dám thất lễ,vội vàng theo sau.
Một nén nhang sau,bên trong gian phòng tràn ngập các loại đan hương,xuất hiện một lão nhân một đầu tóc trắng,mi mắt đangrun run, trong mắt đều là vẻ kinh dị,hét to lớn tiếng: “Cái gì, các ngươi nói thật sao, tổn thất nhiều nhân mã như vậy? Thực lực của người nàynhư thế, vậy thì cũng quá cường đại rồi!”
“Đúng vậy, Mã cung phụng,người này nhất định là một con cá lớn, nhất định không đơn giản chỉ là thám tử!”
Khom người về lão giả kia,trong mắt Lý trưởng lãohiện lên tinh quang, một bộ dáng quân sư quạt mo,bày mưu tính kế nói: “Thực lực người này như thế,đột nhiênlạixuất hiện ở khu vực Bắc Châu,nhất định có nhiệm vụ đặc thù. Tuy nói lần này chúng ta tổn thất không ít nhân mã,nhưng chỉ cần bắt lại người này,đây tuyệt đối công lao lớn nhất của Bắc Châu.Không những ở tông chủ phía bên kia,cho dù là tứ tông còn lại,thậm chí là những người từ bốn châu đến tương trợ minh hữu,cũng là chuyệnnở mày nở mặt.Mã cung phụng hiện tại là một trong mười Đại cung phụngcủa bản tông,nhưng chỉ cầnbắt được người kia, dùng công huân này,ít nhất có thể đi vào hàng ngũ ba người đứng đầu!”
Nghe được lời này,Mã cung phụng kia còn chưa lên tiếng,Tào chấp sự đang đứng một bên khác đã không kịp chờ đợi kéo hắn xuống nước,vội vã gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy,lờiLý trưởng rất đúng,chúng ta thật vất vảmớibắt được một cơ hội như thế,phát hiện nhân vật có thực lực như vậy,nếu uổng phí thả đi, bị những cung phụng còn lại phát hiện,bắt lấy người kia,chỉ sợ hối hận cũng không kịp,xin Mã cung phụng sớm đưa ra quyết định!”
“Lời tuy không sai, nhưng thực lực người kia... Chỉ sợ đã đi vào hàng ngũ đỉnh phong,rất khó đối phó a...”
Nhẹ nhàng vuốt chòm râu, mi mắt Mã cung phụngnhíu lại,vẫn do dự không ngừng,có thể thấy được bình thường mọi cử động đều là cẩn thận từng li từng tí,là một người tỉ mỉ cẩn thận.
Liếc nhìn nhau,Lý trưởng lão tiếp tục mê hoặc nói: “Cái gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm,Mã cung phụng không cần phải lo lắng.Người kia chẳng qua là cung phụng cùng nhau xuất thủ,liền có thể trấn áp hắn,còn không phải dễ như trở bàn tay?Đồng dạng thực lực tu vi,lấy mười đánh một,thắng là lẽ đương nhiên.Đến lúc đó chỉ cần đề phòng hắn tự bạo,còn lại cũngkhông có gì cần phải lo lắng!”
“Ừm... Lời này của ngươi ngược lại cũngcó vài phần đạo lý!”
Lần nữa tỉ mỉ suy nghĩ một chút,xao động trong lòngMã cung phụngcàng thêm nhộn nhạo,nhưng vẫn như cũ còn có một tia do dự:“Nhưng nếu người kia không phải là cao thủ đỉnh phong bình thường,hoặc là Trung Châu Cửu Kiếm Vương, vậy lần này...”1
Thế nhưng còn không đợi hắn nói xong,Lý trưởng lão đã mỉm cười khoát khoát tay,lắc đầu dứt khoát nói: “Mã cung phụng nếu là lo ngại điều này, hắn nếu thật sự là Cửu Kiếm Vương,tác phong làm việc há có thể quỷ quái như thế, không dám xuất đầu lộ diện,lén lútở đằng sau một đội thương độimàgây chuyện? Chỉ sợ hắn là sợ bị tông môn chúng ta phát hiện,khó có thể đối địchvới toàn bộ sức lực của tông môn chúng ta,tác phong làm việc như vậy cũng không phải là thứ mà thế hệ cuồng ngạo như Cửu Kiếm Vương nên có,Mã cung phụng chỉ việc nhận lấy công huân này là được rồi,không cần lo lắng quá mức!”
Mi mắt lắc một cái,Mã cung phụng lần nữa suy nghĩ một lát,hơi hơi gật gật đầu, cảm thấy có lý,cuối cùng cũng yên lòng.
“Các ngươi đợi ở chỗ này,ta đi mời mấy người cung phụng khác đồng loạt ra tay,đi Trung Châu ác tặc kia,vì tông môn kiến công lập nghiệp, hừ!”
Ngay sau đó,Mã cung phụng hất lên bào phục, hùng hùng hổ hổ chân hướng về phía cửa mà đi,Lý trưởng lão hai người đứng phía sau khom người bái thật sâu, quát to: “Cung chúc Mã cung phụng kỳ khai đắc thắng, vinh thăng tam giáp cung phụng!”
Không có trả lời,Mã cung phụng vội vàng lập công,liền đã là đi rất xa phía trước,đợi đến khi bóng người hắn hoàn toàn biến mất,Lý trưởng lão hai người mới chậm rãi đứng lên,liếc nhìn nhau,bất đắc dĩ nói: “Được rồi,công lao tới tay lần này phải đưa ra ngoài rồi!”
“Đúng vậy, đúng vậy...”
Liên tục gật đầu,Tào chấp sự cũng có suy nghĩ giống vậy.
Thế nhưng nghe được lời này,sắc mặt Lý trưởng lão lạitrầm xuống,nhất thời ba một tiếng, lại cho hắn một cái tát vang dội: “Là cái rắm a,thành sự không có bại sự có thừa,đi,đi đến trước cửa tông môn chờđi,chuẩn bị cung nghênh Mã cung phụng khải hoàntrở về!”
“Ách, Lý trưởng lão, chúng ta đi cung nghênh...”
“Nói nhảm, phần công lao này ngươi không muốn lấy một phần sao?Hắn ăn thịt, chúng ta dù sao cũng phải ăn canh a,dù nói thế nào thì tình báo này cũng là do chúng ta cung cấp đúng không?”4
Mi mắt không khỏi hơi hơi lắc một cái,Lý trưởng lão hơi có chút sầu não,chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc hắn một chút,khinh miệt nói: “Nếu chúng ta ở trong chuyện này ngay cả mặt đều không lộ,thì thật sự liền đến canh đều không có để uống,hoàn toàn bị lão già kia đem công lao một mình độc chiếm,ngươi cam tâm nhưng lão tử ta đây còn không cam tâm đâu, hừ!”
Hất lên ống tay áo,Lý trưởng lão rời đi.Tào chấp sự trầm ngâm nửa ngày, cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ,vội vàng vui vẻ đuổi theo.
Đúng a,con cá lớn như thế,hắn dù sao cũng phải uống chút canh cá a, ha ha ha...
Kết quả là bị hai cái lão gia hỏa này muốn đoạt mất công lao, bất chấp gió tuyết rơi đầy trời,yên tĩnh đứng im chờ trước của tông môn,không sợ gió lạnh, cứ đứng như vậy,chỉ mười vị cung phụng trở về, hát vang khải hoàn, cùng hưởng một ít công huân với bọn hắn.
Thế nhưng rất hiển nhiên sự tình cũng không phải như bọn họđãđoán trước, bởi vì lần này bọn họ đá trúng cũng không phải tấm sắt bình thường,mà chính là tấm thép cứng rắn đến không thể lại cứng rắn hơn...
Nửa canh giờ về sau,nơi kết giới của tông môn vang lên từng tiếng vang ba động, hai người Lý trưởng lão thấy như vậy,hai mắt tỏa sáng,liền muốn tiến lên nghênh đón.
Nhưng bá một tiếng,một đạo hắc ảnh lóe qua, một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mặtbọn hắn, không phải Mã cung phụng đang tràn đầy phấn khởi ra ngoài bắt trộm,lại là người phương nào?
Thế nhưng vào thời điểm này,bộ dạng Mã cung phụng cũng không giống như trong tưởng tượng như thế cao hứng bừng bừng, kỳ khai đắc thắng, ngược lại là bẩn thỉu chật vật, phảng phất như là binh lính bại trận,vội vàng hấp tấp trốn về!
“Ây... Mã cung phụng, ngài đây là...”
Thấy tình cảnh này, hai người Lý trưởng lão vội vàng nghênh tiếp, vẻmặt kinh ngạc nói: “Người kia... Ngài bắt được rồià...”
Ba ba!
Còn không đợi bọn hắn mở miệng,Mã cung phụng vừa thấy là hai người bọn họ, liền nhịn không được,lúc này liền hất lên hai cái bàn tay,ở trên hai gò má của bọn họ oán hận vung qua,đầy mặt bi phẫn, mắng to lên tiếng: “Em gái ngươi,các ngươi còn có mặt mũi mà đề cập với ta về người kia? Thật sự là thao tổ tôngngươi,không sợ đối thủ lợi hại đến mức nào,chỉ sợ đồng đội ngu như heo như các ngươi, các ngươi liềnđại vị củađối phương cũng không làm rõ ràng được,lại dám đếnchỗ lão phu dẫn người đi bắt người? Thực sự là... Lão phu bây giờ đến ý muốn muốn bóp chết các ngươi đều có...”
“Ây... Mã cung phụng, ngài cóý gì, sẽ không phải ngay cảngài cũng không có cách nào...”
Mi mắtlắc một cái, Lý trưởng lão giật mình, trong lòng hoảng hốt.
Thế nhưng là,còn không đợi hắn nói xong, một tiếng ầm vang lên, cái kết giới vô hình ở trước cửa Hải Dương Tông hung hăng run rẩy lên một cái,sau đóvang lên âm thanh bang lang một tiếng,hoàn toàn sụp đỗ.
Mà trong khoảng cách mấy bước của kết giới,một khuôn mặt lạnh lùng uyển chuyển của nữ tử,thân ảnh nhất thời hiện ra,trên mặt hoàn toàn đều là phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi!
Mã cung phụng nhìn thấy nàng thế mà đuổi theo,không khỏi run lên một cái, vội chạy về phía sau,dường như vừa mới chịu đả kích gì, căn bản không dám đối mặt cùng nữ tử kia.
Xoát xoát xoát...
Đúng lúc này,mấy ngàn đạo tiếng xé gió vang lên,chỉ chốc lát sau,toàn bộ cao thủ của Hải Dương Tông đều đãxuất hiện cùng một chỗ,khí thế cuồn cuộn cường đại áp về nữ tử kia, vẻ mặt tràn đầy ngoan lệ.
Thế nhưngbộ dạnh củanữ tử kia vẫn như gió nhẹ chạm vào mặt,không để ý chút nào, chỉ là một đôi lãnh mâuvẫn đang nhìn chằm chằm Mã cung phụng đang e ngại lùi bước,không dám nhúc nhích,trong mắt đều làsát ýtrần trụi.
Đạp đạp đạp...
Tùng đạo âm thanh vang lên,một người thân mặc mãng phục,một nam tử trung niên có khuôn mặt cương nghị đi đến trước mặt mọi người,hung hăng nhìn chằm chằmvàonữ tử kia,cất cao giọng nói: “Tại hạ Hải Dương Tông tông chủ,Bộ Hành Vân,cô nương người nàolại dám hủy kết giới của tông môn ta,không sợ chết sao?”
“Hừ hừ, Hải Dương Tông tông chủ Bộ Hành Vân?”
Khóe miệng xẹt qua một tia đường conglạnh lẽo,vẻ mặt nữ tử cười nhạo nói: “Quả nhiên ngườicũngnhư tên,cực kỳ không may mắn.Lão nương cùng tiểu tử kia có thù, đuổi theo tiểu tử của thương đội kia đang yên đang lành,cùng các ngươi có nửa xu quan hệ? Các ngươi hết lần này tới lần khác muốn gây cản trở cho cô nãi nãi, hơn nữa còn ba lần bốn lượt đều là như thế. Giống như con ruồi vậy, không bao giờ kết thúc,các ngươi không ngại phiền,cô nãi nãi cũng ngại phiền.Cho nên dứt khoácgiải quyết một đám ổ ruồi các ngươi,một lần liền kết thúc,bớt phiền!”
Mi mắt nhịn không được run run,Bộ Hành Vân liếc nhìn nàng một cái,xùy cười ra tiếng: “Giải quyết toàn bộ Hải Dương Tông ta?Khẩu khí thật là lớn!
Cô nương cho là mình là ai,đừng đứng ở đó khoác lác nữa,làmngười chế nhạo!”
Lời này vừa nói ra,mọi người đang vây xem đều đồng loạt nhịn không được mà cười to ra tiếng, ánh mắt nhìn về phía nữ tử kia, tràn đầy vẻ khinh miệt. Chỉ có Mã cung phụng giống như biết chân tướng,vẻ mặtrun rẩy không ngừng,run rẩy không dám nhúc nhích...