STT 161: CHƯƠNG 161: PHÒNG VỆ CHÍNH ĐÁNG
Vài vị Hợp Thể kỳ cười lạnh đắc ý, rất hài lòng với biểu hiện của Bạch Hoành Đồ.
Phải rồi, đây mới là thái độ của kẻ yếu khi đối mặt cường giả: kinh sợ, run rẩy lo sợ.
Đâu như Đại Chu, kẻ yếu còn dám tố cáo cường giả, không chút kính sợ.
Thân là cường giả, giết vài người thì đã sao.
Bọn họ cảm thấy luật pháp Đại Chu nên sửa lại, Nguyên Anh kỳ trở xuống một bộ luật, Nguyên Anh kỳ trở lên một bộ luật. Như vậy mới phải.
“Làm gì ư? Đương nhiên là giết các ngươi.” Một vị Hợp Thể kỳ tốt bụng giải đáp, khóe miệng gợi lên nụ cười lạnh nhạt, trước khi chết được nhìn đám thiên tài này giãy giụa hấp hối và cầu xin tha mạng, thật là một chuyện tốt đẹp.
“Vì cái gì?” Bạch Hoành Đồ hoảng sợ kêu lên, nhưng bốn vị Hợp Thể kỳ đã liên thủ phong tỏa âm thanh, dù bọn họ có la hét cũng vô ích, điều này khiến Bạch Hoành Đồ càng thêm tuyệt vọng. Hắn là Nguyên Anh kỳ thiên tư ngút trời, nhưng cũng không thể vượt qua hai đại cảnh giới, nghịch sát Hợp Thể kỳ!
Ta vừa mới nổi danh, Đại Chu định sẵn là sân khấu để ta phô diễn, tiếp theo ta còn muốn du lịch Cửu Châu, ở khắp nơi lưu lại truyền thuyết của mình. Tiền tài, mỹ nữ, quyền lực những thứ tốt đẹp này còn chưa hưởng thụ, sao có thể chết đi!
Hắn không cam lòng cứ như vậy chết đi!
Hắn không cam lòng!
Cho dù là nghịch cảnh thập tử vô sinh, hắn cũng phải phá vỡ!
Ta Bạch Đồ, hôm nay phải nghịch thiên mà đi!
Bạch Hoành Đồ hai mắt đỏ ngầu, trông như trâu điên, vừa nhìn đã biết là muốn liều mạng, sử dụng châm thọ đại pháp hay các loại thủ đoạn khác.
Ngọc Ẩn chỉ lẳng lặng nhìn Bạch Hoành Đồ.
“Ai bảo các ngươi xui xẻo, lựa chọn tới cái Đại Chu đáng ghét tham gia cái đại hội chó má gì đó.” Một vị Hợp Thể kỳ khác tiếp lời, rõ ràng là bất mãn với Đại Chu, “Kiếp sau nhớ kỹ một chút, đừng tới Đại Chu nữa.”
“Ta phải dùng cái chết của đám thiên tài này, đánh thẳng vào mặt Đại Chu!” Vị Hợp Thể kỳ này thù hận Đại Chu thâm sâu tận xương tủy, đệ tử thân truyền của hắn chính là đã phạm tội chết ở Đại Chu, bị xử tử.
Hắn đối với sống chết của đệ tử cũng không quan tâm, quan tâm chính là chuyện này khiến hắn mất mặt.
Hắn gào thét nói: “Ta muốn cho bọn họ biết, Hợp Thể kỳ không thể sỉ nhục!”
Vài vị Hợp Thể kỳ nói đến đây cũng mất hứng, không còn dục vọng nói thêm gì nữa, liền quyết định ra tay, tránh đêm dài lắm mộng.
“Dựa theo ước định, nữ tu này giao cho ta.” Anh tuấn Hợp Thể kỳ vươn tay đánh úp về phía Ngọc Ẩn.
Vài vị Hợp Thể kỳ không nói gì, ào ào ra tay.
Uy áp Hợp Thể kỳ càng thêm nặng nề, dần dần vượt qua cực hạn Hợp Thể kỳ, bước vào cảnh giới Độ Kiếp kỳ. Uy áp Độ Kiếp kỳ bao trùm Thiên tự hào phòng…… Khoan đã, Độ Kiếp kỳ?
Bốn vị Hợp Thể kỳ phản ứng lại, cho dù bọn họ rất cường đại, cũng không thể nào cường đại đến mức liên thủ có thể sánh vai Độ Kiếp kỳ.
“A ——”
Anh tuấn Hợp Thể kỳ kêu thảm một tiếng, ôm lấy cánh tay cụt, lảo đảo lùi về sau, hoảng sợ nhìn Ngọc Ẩn.
Hắn vừa định chạm vào Ngọc Ẩn, liền cảm thấy một trận đau nhói tận tâm can, đến khi hoàn hồn, phát hiện mình chỉ còn lại một cánh tay.
Điều khiến hắn sợ hãi hơn là, tu sĩ Hợp Thể kỳ có thể đoạn chi trọng sinh, theo lý mà nói loại thương thế này đối với hắn mà nói không đáng là gì, nhưng cánh tay hoàn toàn mất đi liên hệ với hắn, dường như từ linh hồn hắn đã mất đi một cánh tay!
Đây là công kích linh hồn mà hắn không thể phát hiện!
“Bạch Hoành Đồ, ngươi diễn đủ rồi sao.” Ngọc Ẩn lạnh lùng nói, nàng đối với vị tu sĩ Anh tuấn Hợp Thể kỳ này từ tận đáy lòng sinh ra chán ghét, loại ánh mắt coi nữ tử như quần áo, tùy ý đùa bỡn này, làm nàng nhớ tới Thái tử tiền Thiên Nguyên hoàng triều.
Cá mè một lứa.
“Độ, Độ Kiếp kỳ, Bạch Hoành Đồ……”
Bốn người này tức khắc cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, tay chân lạnh lẽo cứng đờ.
“Nếu Bạch tông chủ diễn đủ, vậy chúng ta cũng không giả vờ nữa.” Lý Nhị cùng Kiếm Quân gỡ bỏ ngụy trang, lộ ra tu vi Độ Kiếp kỳ cao như núi mà hàng triệu tu sĩ ngưỡng mộ.
“Đối với chủ nhân của ta mà sinh ra tà niệm, đáng chết!” Như Ý Hồ Lô bay lơ lửng trên không, mang theo sự tức giận, đến nó còn chỉ có thể bị chủ nhân dẫm lên, Hợp Thể kỳ như bột phấn mà cũng dám có loại suy nghĩ này.
“Bốn vị…… Độ Kiếp kỳ…… Như Ý Hồ Lô……” Đối mặt uy áp chưa từng đối mặt, linh đài của bọn họ đều vận chuyển trì trệ, khó có thể suy nghĩ.
Hiện tại tổng cộng 5 vị Độ Kiếp kỳ, nơi đây hội tụ 4 vị, lại còn có một kiện Tiên Khí.
Đây không phải đá phải tấm sắt, đây là đâm đầu vào lò thiêu!
“Nơi đây là Đại Chu…… Ngươi…… Ngài không thể giết chúng ta……” Một vị Hợp Thể kỳ gan lớn trong số đó khó khăn cầu xin sống sót, hy vọng bốn vị du hí nhân gian này có thể mở một đường sống, buông tha cho mình.
Ngươi nói Độ Kiếp kỳ tốt đẹp, không có việc gì giả mạo Nguyên Anh kỳ làm gì?
Hiện tại vài vị Hợp Thể kỳ này vô cùng mong muốn luật pháp Đại Chu, hy vọng luật pháp có thể bảo hộ bọn họ.
Khi bọn họ là cường giả, hy vọng luật pháp vô dụng, nhưng bọn họ quên mất rằng, bọn họ có thể là cường giả, cũng có thể là kẻ yếu.
“Dù sao cũng là địa bàn của Đại Chu, vẫn phải nể Cơ Chỉ một chút mặt mũi.”
Vài vị Hợp Thể kỳ nghe vậy, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì tìm được đường sống trong chỗ chết, liền nghe được Bạch Hoành Đồ nói tiếp.
“Nhưng mà chúng ta chỉ là một đám Nguyên Anh kỳ đáng thương, bất lực và yếu ớt, đối mặt với Hợp Thể kỳ tập kích, phòng vệ chính đáng là rất bình thường, không tính là trái pháp luật.”
Bốn vị Hợp Thể kỳ trừng lớn mắt.
Cuối cùng, tu sĩ Anh tuấn Hợp Thể kỳ bị Ngọc Ẩn giết chết, ba người còn lại bị đánh rớt cảnh giới, rớt xuống Nguyên Anh kỳ, không thể đề cao tu vi, cũng không thể đoạt xá trùng tu.
Ba người này ngày thường ỷ vào tu vi ngang ngược càn rỡ, khi dễ tu sĩ, toàn dựa vào tu vi để duy trì thống trị và uy nghiêm, không biết có bao nhiêu người ngầm đâm người bù nhìn, mong muốn giết chết bọn chúng cho hả dạ.
Ba người này thậm chí ngay cả một người thật sự tin tưởng cũng không có, nếu bị người khác biết bọn họ chỉ còn Nguyên Anh kỳ, bọn họ tuyệt đối sẽ bị ngũ mã phanh thây, thiên đao vạn quả, băm thành thịt băm cho heo ăn!
Bọn họ nhất định phải sống hết quãng đời còn lại trong thấp thỏm lo âu, trốn chui trốn nhủi.
……
Âm mưu kinh thiên nhằm vào Đại Chu bị tiêu diệt trong một gian Thiên tự hào phòng nhỏ bé, không hề gây ra chút sóng gió nào, đại hội vẫn tiến hành đâu vào đấy.
Trúc Cơ kỳ cùng Kim Đan kỳ tỏa sáng rực rỡ, người xem dưới đài xem đến say mê. Ngươi vĩnh viễn cũng không thể đoán được linh bảo sinh ra linh trí có thể có những cách dùng mới mẻ nào, vòng thi đấu đầu tiên rất nhiều người đều cất giấu át chủ bài, đến bây giờ mới sử dụng.
Lấy Lỗ Ban tông đệ tử làm ví dụ, trước đó hắn lấy ra một con rối, đại chiến với Vệ gia đệ tử, lần này hắn trực tiếp dọn ra tam cung lục viện, thê thiếp thành đàn.
Trong sân tức thì oanh oanh yến yến, mỹ nữ con rối vô số, cực kỳ đẹp mắt.
Đối thủ cảm thấy áp lực nặng nề, đây là Lỗ Ban tông được xưng là sống cả đời độc thân cùng con rối sao, thật đáng hâm mộ.
“Tu sĩ tham dự không cho phép sử dụng nhiều linh bảo.” Thi đấu còn chưa bắt đầu, trọng tài liền ngăn cản hành vi của Lỗ Ban tông đệ tử, “Ngươi trái với quy định, nay yêu cầu ngươi thu hồi những linh bảo còn lại, chỉ giữ lại một cái……”
“Khoan đã, đây sao lại là linh bảo.” Lỗ Ban tông đệ tử ôm lấy một con rối trong số đó, véo véo khuôn mặt giống hệt người thật, lớn tiếng nói, “Ta không cho phép ngươi vũ nhục nhân cách của các nàng, đây đều là thê thiếp của ta.”
Con rối do Lỗ Ban tông chế tác tinh xảo không tì vết, sau khi sinh ra linh trí càng khó phân biệt rốt cuộc là người hay là con rối.
Con rối trong lòng Lỗ Ban tông đệ tử trông y hệt một vị tiểu thư khuê các dễ dàng thẹn thùng, nàng nghe được lời tình lang bảo vệ mình, ngượng ngùng rúc đầu vào lòng Lỗ Ban tông đệ tử.
Trọng tài trầm mặc một lát, nói tiếp: “…… Tu sĩ tham dự không cho phép tìm kiếm ngoại viện, ngươi đã tìm kiếm nhiều vị ngoại viện, nghiêm trọng trái với quy định, phán ngươi thua trận thi đấu lần này.”