STT 197: CHƯƠNG 197: LINH BẢO HÓA HÌNH CHƯA NỬA MÀ NỬA ĐƯỜN...
Trong tầng hầm ngầm âm u, từng thùng nước biếc tản ra hơi thở bất tường, khiến người ta có cảm giác chẳng lành.
Vài bóng người đi vào tầng hầm ngầm, nhìn thấy những thùng này, lộ ra nụ cười âm trầm.
Nơi đây gần như không có ánh sáng, bởi vậy khi vài bóng người này cười, không thấy rõ khuôn mặt, chỉ thấy hàm răng trắng bóc.
“Hắc hắc hắc, đây đều là thành quả vất vả của chúng ta trong 1 tháng, nếu có thể thành công, tất nhiên sẽ làm Cửu Châu chấn động!” Người cầm đầu cười nói.
“Ai tắt đèn vậy, Linh Dược Tông chúng ta đâu phải không thắp nổi đèn, thắp đèn lên đi.”
“Ta không phải cảm thấy bóng tối có bầu không khí hơn sao.” Một trưởng lão Linh Dược Tông gãi đầu, bắn ra vô số ngọn lửa, thắp sáng tầng hầm ngầm.
Có ánh đèn, tầng hầm ngầm mới hiện rõ tình huống thật sự.
Vài trăm thùng gỗ xếp hàng chỉnh tề, bên trong nước biếc sinh mệnh hơi thở nồng đậm, uống một ngụm có thể sánh với 1 tuần khổ tu của tu sĩ cấp thấp.
Trong nước biếc ngâm chính là các loại linh bảo.
Linh Dược Tông tông chủ dẫn theo vài vị trưởng lão, cẩn thận ghi chép tình hình từng thùng nước biếc.
“Thùng thuốc tắm này không có hiệu quả, linh bảo không có dấu hiệu hóa hình.”
“Thùng thuốc tắm này cũng không thể dùng, linh bảo không có phản ứng.”
“Ôi, thùng thuốc tắm này có chút biến hóa, linh bảo thế mà lại……” Một vị trưởng lão hạ giọng, “Trường mao.”
Linh Dược Tông tông chủ trừng mắt nhìn vị trưởng lão này, bảo hắn câm miệng.
Kiểm tra xong tình hình tất cả linh bảo, mấy người có chút thất vọng, 1 tháng thí nghiệm không có chút nào tiến triển, không có 1 linh bảo nào có biến hóa.
Trừ linh bảo trường mao kia ra.
“Chớ nản lòng, linh bảo hóa hình là đại sự có thể sánh ngang với linh bảo thành tinh, sao có thể thuận buồm xuôi gió!”
“Âm Dương Thiên Ấn thân là đệ nhất chí bảo Cửu Châu, chính là Tiên Khí do Đạo Tổ lưu lại, chúng ta không thể nào dùng 1 tháng thời gian liền đạt tới độ cao của Âm Dương Thiên Ấn, nếu có thể trực tiếp thành công mới là lạ.”
“Phải tin tưởng, công sức không phụ lòng người, chỉ cần chúng ta kiên trì không ngừng, mạnh dạn giả thiết, cẩn thận chứng thực, thành công nhất định thuộc về chúng ta!” Linh Dược Tông tông chủ khích lệ vài vị trưởng lão.
“Nhớ lại xem, tôn chỉ của Linh Dược Tông chúng ta là gì?”
“Lật đổ Luyện Đan Phong!” Vài vị trưởng lão nói rất có khí thế.
“Đúng vậy, chính là lật đổ Luyện Đan Phong!” Linh Dược Tông tông chủ rất hài lòng với phản ứng của các trưởng lão, “Thuốc tắm linh bảo hóa hình chính là bước đầu tiên để chúng ta siêu việt Luyện Đan Phong! Cũng là bước quan trọng nhất!”
“Đã đến lúc cho Luyện Đan Phong biết, ai mới là người đứng đầu đan đạo!”
“Tông chủ, nói đi thì phải nói lại, vì sao chúng ta phải lén lút thí nghiệm chứ, quang minh chính đại nghiên cứu đạo hóa hình của yêu thú, đạo hóa hình của cỏ cây, hóa hình kiếp, đem những kinh nghiệm này dùng vào thuốc tắm linh bảo hóa hình không tốt sao? Chúng ta cứ thí nghiệm từng chút một thế này, hiệu suất quá thấp.”
“Ngu xuẩn. Giang Nhân Hoàng là bên Đạo Tông, ngươi xem hắn mỗi ngày đều chạy đến Đạo Tông, khẳng định ủng hộ Luyện Đan Phong, hắn nếu biết chúng ta có khả năng siêu việt Luyện Đan Phong, há có thể không có hành động?”
Linh Dược Tông tông chủ báo cho mọi người lý do mình làm như vậy.
Kỳ thật lý do chân chính không phải như vậy, mà là hắn nghe Bạch Trạch hoàng nói qua, Giang Ly từng đau đầu vì linh bảo thành tinh một thời gian, nếu còn cho hắn biết có người dám làm linh bảo hóa hình, khẳng định sẽ khiến Linh Dược Tông bọn họ gánh hậu quả.
Linh Dược Tông chỉ có thể mau chóng nghiên cứu ra thuốc tắm hóa hình, ván đã đóng thuyền, khiến Giang Nhân Hoàng chỉ có thể hạn chế, không thể cấm.
Rốt cuộc thứ này lại không phải ma đạo, không có lý do để cấm.
Bất quá loại lời không thể nói này, nói ra dễ làm các trưởng lão nản lòng.
Rốt cuộc quyền uy của Nhân Hoàng ở Cửu Châu đâu phải nói đùa, các trưởng lão nếu biết linh bảo hóa hình sẽ nhiễu loạn trật tự Cửu Châu, khiến Nhân Hoàng sầu lo, không chừng sẽ không cùng mình nghiên cứu khả năng linh bảo hóa hình nữa.
“Hoàng tông chủ có ở đó không?”
Một giọng nói đầy trung khí truyền khắp Linh Dược Tông, khiến Linh Dược Tông tông chủ sởn tóc gáy.
Giang Nhân Hoàng sao lại tới!
Thuốc viên!
Không không không, bình tĩnh lại, nghe khẩu khí của Giang Nhân Hoàng, không giống như hưng sư vấn tội, hắn hẳn là còn chưa phát hiện nơi này.
Nghĩ đến đây, Linh Dược Tông tông chủ Hoàng Thành Đan có chút tự tin, vội vàng rời khỏi tầng hầm ngầm, nghênh đón Giang Ly.
“Giang Nhân Hoàng đại giá quang lâm, có thất viễn nghênh.”
“Hoàng tông chủ khách khí, ta tới đây là muốn cầu 1 gốc thảo dược……”
“Chỗ chúng ta không có Hóa Hình thảo.” Hoàng Thành Đan một mực phủ nhận.
“Hả? Ta chưa nói Hóa Hình thảo.”
“Nói sai, nói sai. Ngài nói ngài muốn thảo dược gì?”
“Thấm Tâm thảo, là giải dược của Giải Thể Tán……”
“Chúng ta không có làm thuốc tắm.” Hoàng Thành Đan tiếp tục phủ nhận.
“Ta chưa nói thuốc tắm.”
Hoàng Thành Đan ý thức được mình quá mức khẩn trương, giải thích nói: “Gần đây luyện công tẩu hỏa nhập ma, thần trí thường xuyên không rõ, mong rằng Nhân Hoàng thứ lỗi.”
“Có nặng lắm không, có cần ta tìm đại phu không…… À, các ngươi chính là đại phu mà.”
“Vấn đề nhỏ thôi. Qua chút thời gian là tốt rồi.” Hoàng Thành Đan nói sang chuyện khác, “Ngài muốn Thấm Tâm thảo đúng không, chỗ chúng ta có.”
Hoàng Thành Đan đưa Giang Ly đến kho thảo dược, nơi đây chứa đựng hơn 1 vạn loại thảo dược, nếu không phải người tinh thông thảo dược, sẽ hoa cả mắt.
Giang Ly tuy không am hiểu luyện đan, nhưng nhớ kỹ hình dáng tất cả thảo dược ở Cửu Châu vẫn là dễ như trở bàn tay, nơi đây đối với hắn mà nói ngăn nắp trật tự, không chút hỗn loạn.
“Ngài muốn vài gốc?”
“1 gốc là được.”
Hoàng Thành Đan lấy ra 1 gốc Thấm Tâm thảo từ trong nước gốc, giao cho Giang Ly.
【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ】
Giang Ly sau khi cầm được thảo dược, không lập tức rời đi, mà nhìn Thấm Tâm thảo, như suy tư điều gì hỏi: “Hoàng tông chủ, ngươi là đan đạo đại gia, ta có 1 chuyện khó hiểu, muốn đến đây thỉnh giáo.”
“Nguyện nghe kỹ càng.”
“Ta suy nghĩ, đều nói luyện đan là một quá trình lấy tinh hoa của cỏ cây, bỏ đi phần bã, vậy đan dược luyện ra, tự nhiên là vật phẩm linh tính nhất trong trời đất, nghe nói linh cảm của Kim Đan đại đạo thượng cổ cũng từ đó mà ra.”
“Chính là đạo lý này.” Hoàng Thành Đan nghe Giang Ly khen ngợi đan dược, vô cùng vui sướng, có thể lên làm Linh Dược Tông tông chủ, với ý đồ vượt qua Luyện Đan Phong, khẳng định là người từ tận đáy lòng yêu thích luyện đan.
“Nếu đan dược linh tính nhất đủ, vậy việc sinh ra linh trí, hóa thành hình người cũng không phải là không thể.” Giang Ly vừa nói vừa đi ra ngoài.
“Không biết nếu đan dược hóa thành hình người, không khác gì người, thái độ của Hoàng tông chủ đối đãi đan dược sẽ ra sao?”
“Ngươi còn có thể an tâm luyện đan sao, còn có thể dùng đan dược sao, quan hệ giữa ngươi và đan dược sẽ là dạng gì?”
“Hoàng tông chủ có từng suy xét những vấn đề này chưa?”
Hoàng Thành Đan sửng sốt.
Chuyện Giang Ly nói giống như chuyện hoang đường, đan dược hóa hình, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, sao có thể chứ.
Nếu thật sự hóa hình…… Hoàng Thành Đan dựa theo ý nghĩ này mà suy nghĩ tiếp, phát hiện mình không có manh mối, cũng không biết phải làm sao.
Trong đó đề cập đến quá nhiều vấn đề luân lý, hắn không nghĩ ra được.
“Hoàng tông chủ nếu biết khó mà lui, thì cũng đừng khiến ta khó xử.” Giang Ly cười vỗ vai Hoàng Thành Đan, “Ha ha ha, ta chỉ là lâm thời nghĩ đến chuyện này, thuận miệng nhắc đến thôi, Hoàng tông chủ chớ để trong lòng.”
Hoàng Thành Đan sao lại không biết Nhân Hoàng đang ám chỉ mình, ngươi nếu biết đan dược hóa hình sẽ sinh ra rất nhiều vấn đề, thì cũng nên biết linh bảo hóa hình cũng sẽ sinh ra rất nhiều vấn đề, ngươi đừng gây phiền toái cho ta, ta cũng không làm khó ngươi, bề ngoài hòa hòa khí khí, đối với mọi người đều tốt.
Giang Ly đi rồi, Hoàng Thành Đan chủ động bỏ dở kế hoạch thuốc tắm linh bảo hóa hình, tiêu hủy tất cả số liệu thí nghiệm.
(Hết chương)