STT 223: CHƯƠNG 223: THẾ GIỚI TỰ DO
Giang Ly cuối cùng không thay đổi khuôn mặt của mình.
“Tôi là Đỗ Minh, anh bạn đến từ tinh hệ nào trong năm tinh hệ Khinh, Hợi, Li, Phi, Bằng (H, He, Li, Be, B) ấy, bên ngoài bây giờ thế nào rồi?”
“Không phải tinh hệ nào cả, tôi đến từ thế giới Cửu Châu, ngẫu nhiên phát hiện thiết bị mô phỏng thực tế ảo do công ty Phi Thiên của văn minh Câu Lặc các bạn sản xuất, thử chơi xem sao, chẳng phải vừa đăng ký tài khoản đó sao.”
“Ha ha ha, Vực Ngoại Thiên Ma đều là cẩu đồ vật, anh bạn thật biết đùa.” Chú Đỗ Minh phong độ cười lớn, cho rằng Giang Ly đang nói đùa.
“Cái tiền tố ‘anh bạn’ này có phải hơi dài không?” Tuy là do mình tự đặt, Giang Ly vẫn cảm thấy là lạ.
“Vậy gọi là cẩu huynh đệ nhé?”
“…Quên mất tên tài khoản của tôi đi, tôi là Giang Ly.”
“Giang huynh đệ.”
Giang Ly cũng không che giấu lai lịch của mình, bất quá không có nhiều người tin tưởng anh.
Nếu không thể hiện ra tu vi Đại Thừa kỳ, sẽ không ai tin lời Giang Ly nói.
Nhưng đại thế giới này hiển nhiên mô phỏng chưa đủ hoàn thiện, không thể tu luyện, không có linh khí, cũng không có Thiên Đạo, chỉ tồn tại các pháp tắc vật lý phổ biến.
Điều này cho thấy văn minh Câu Lặc chưa từng tiếp xúc với linh khí và tu tiên, họ chuyên tâm phát triển khoa học kỹ thuật.
“Chú Đỗ, có phải là ảo giác của cháu không, sao cảm giác đại thế giới ít người quá vậy? Những căn nhà này không có người ở sao?”
Giang Ly và Đỗ Minh đi trên đường, chỉ có vài người qua đường ít ỏi, quạnh quẽ đến lạ.
Nhưng xung quanh lại toàn là cao ốc.
Nếu không có người, tại sao lại xây nhà cao như vậy? Điều này không hợp lý.
“Nhà thì có người ở thật, bất quá họ không ở thường xuyên, mọi người đều sinh hoạt trong tiểu thế giới của mình.”
“Tuy nói đại thế giới tự do tự tại, có thể làm rất nhiều chuyện, nhưng chung quy vẫn có đạo đức và pháp luật ràng buộc, giống như làm người thống trị, lấy vài bà vợ, hay những chuyện phạm pháp khác đều không thể làm. Cho nên mọi người đều thích ở trong thế giới của mình.”
“Thông thường khi đến đại thế giới, đều là vì ở thế giới của mình mãi không còn thú vị, đến đây tìm người nói chuyện, hỏi xem thế giới của họ được xây dựng thế nào, tìm kiếm linh cảm, sau đó tiếp tục trở về xây dựng tiểu thế giới của mình.”
Giang Ly tỏ vẻ đã hiểu, về phương diện tuân thủ pháp luật này, Đại Chu từng có nghiên cứu liên quan, sinh linh đều có tính tự do tuyệt đối, không muốn bị trói buộc, không muốn tuân thủ quy tắc.
Chỉ là vì sinh tồn, họ ký kết “Khế ước” trên khái niệm với quốc gia, buộc phải tuân thủ quy tắc trật tự, hạn chế một phần tự do của mình, từ đó bảo vệ tối đa quyền được sống, quyền sinh tồn và một loạt quyền lợi khác.
Nếu không có quy tắc bảo vệ, tu sĩ cấp cao có thể tùy ý đùa bỡn tính mạng tu sĩ cấp thấp, thậm chí tàn sát dân trong thành diệt quốc, khiến tính mạng chúng sinh trở thành hòn đá lót đường trên con đường thành tiên.
Ở Đại Chu, tu sĩ cấp thấp và phàm nhân không cần lúc nào cũng lo lắng cho tính mạng của mình.
Đại Chu gọi bộ lý luận này là “Xã hội khế ước luận”.
“Thật ra đại thế giới cũng khá tốt.” Đỗ Minh dẫn Giang Ly vào một tiệm kem, gọi một bát kem lớn, còn hỏi Giang Ly có muốn không, Giang Ly nghĩ nghĩ, gọi một cây kem ốc quế.
“Bao nhiêu tiền, tôi ghi nợ trước.” Giang Ly không muốn nợ tiền người khác.
Ai ngờ Đỗ Minh cười lớn: “Giang huynh đệ, ở đại thế giới không có khái niệm ‘tiền’ này, mua bất cứ thứ gì cũng không cần trả tiền, ăn uống tùy thích, ô tô lái tùy ý, nhà ở tùy tiện, tốt hơn thế giới hiện thực nhiều.”
Đỗ Minh phất tay bên đường, một khung xe ô tô trống rỗng xuất hiện, những ký hiệu số liệu như thủy triều bao phủ, xây dựng nên vỏ ngoài và nội thất của ô tô, một chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ cực kỳ sang trọng xuất hiện trước mặt hai người, toàn bộ quá trình không quá hai giây.
“Nếu không phải còn có quy hoạch đô thị, nhà ở cũng có thể tùy ý biến ra.” Đỗ Minh kéo Giang Ly lái xe ra ngoài thành, vừa lái xe vừa cảm khái, nói đến cao hứng còn quơ tay múa chân, may mà ô tô có thể tự động điều khiển, sẽ không xảy ra tai nạn.
“Phải nói công ty Phi Thiên này vẫn làm được chút chuyện tốt, trước khi ra mắt thiết bị mô phỏng thực tế ảo, tôi còn tưởng bọn họ chỉ biết ép người ta đến chết, quán triệt lý niệm ‘sống không làm xong thì chết trước đi’.”
“Chính phủ không quản sao?”
Đỗ Minh dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Giang Ly: “Công ty Phi Thiên chẳng phải là chính phủ sao, hoặc có thể nói chính phủ là sản phẩm được công ty Phi Thiên nâng đỡ. Chẳng lẽ bây giờ địa vị của công ty Phi Thiên giảm sút rồi sao?”
Giang Ly không thể trả lời vấn đề này.
“Haizz, đều đã vào thế giới ảo rồi, còn nói mấy chuyện này làm gì.” Đỗ Minh rất nhanh liền không thèm để ý chuyện này nữa, thế giới hiện thực thế nào đối với hắn mà nói không có ý nghĩa.
Thế giới hiện thực có tốt đến mấy, liệu có tốt hơn được đại thế giới mọi thứ đều miễn phí, cùng tiểu thế giới tùy ý làm chủ?
“Có thấy chỗ nào ưng ý không? Nơi này có thể tùy ý xây nhà.” Đỗ Minh đưa Giang Ly đến vùng ngoại thành, nơi đây tỷ lệ cây xanh rất cao, thỉnh thoảng còn có các loại động vật hoang dã vụt ra từ bụi cỏ.
Một số người lựa chọn xây dựng biệt thự ở đây, rất có cảm giác như những biệt phủ lớn của quý tộc thời cổ đại tọa lạc giữa núi rừng.
Bất quá biệt thự cũng không có người, mọi người đều ở trong tiểu thế giới của mình.
Giang Ly lắc đầu, từ chối khéo đề nghị của Đỗ Minh.
“Giang huynh đệ mới đến, đã xây tiểu thế giới chưa?”
“Vẫn chưa nghĩ kỹ thế giới của mình sẽ trông như thế nào.”
“Có muốn đến tiểu thế giới của tôi xem thử không?”
“Được.”
Trước mắt Giang Ly xuất hiện một màn hình, trên đó viết: “Người chơi Đỗ Minh mời bạn tiến vào thế giới của anh ấy, có muốn vào không?”
Giang Ly lựa chọn tiến vào.
Một cánh cổng ánh sáng đột ngột hiện ra ngay phía trước chiếc xe thể thao.
Trời đất biến hóa, cảnh vật thay đổi, hai người bước vào một tiểu thế giới hoàn toàn khác biệt so với đại thế giới.
Đây là một thế giới có sức sản xuất rất lạc hậu, giống như thời Trung cổ phương Tây ở kiếp trước.
Một cái bóng lướt qua, Giang Ly ngẩng đầu, nhìn thấy một con cự long phương Tây có cánh hoàn toàn khác biệt so với Long tộc Cửu Châu bay qua đỉnh đầu.
Đỗ Minh và Giang Ly thì biến thành nhà thám hiểm khoác áo giáp, tay cầm kiếm và khiên, chiếc xe thể thao biến thành một con ngựa cao lớn.
“Cậu hẳn cũng xem qua tiểu thuyết kỳ ảo rồi chứ, như là dũng giả cứu thế, Ma Vương diệt thế, tinh linh trường thọ, chiến sĩ đồ long, vân vân, nơi đây đều có đủ.”
“Tôi tự cho mình chức vị là dũng giả được nữ thần triệu hoán từ các thế giới khác đến, cậu muốn nghề nghiệp gì, hiền giả thì sao?”
“Hiền giả khá tốt.”
Vũ khí trong tay Giang Ly biến thành Sách Hiền Giả, trên giao diện thông tin cá nhân còn hiển thị mình tinh thông toàn bộ hệ ma pháp.
“Vậy bây giờ chúng ta muốn làm gì, đánh bại Ma Vương?”
Đỗ Minh vẫn giữ hình tượng trung niên: “Ma Vương đã bị tôi đánh bại rồi, tôi bây giờ là dũng giả về hưu, đi, dẫn cậu về nhà xem mấy bà vợ của tôi.”
Đỗ Minh thân là dũng giả, cũng sẽ sử dụng pháp thuật, hắn thi triển Không Gian Dịch Chuyển Thuật, về đến nhà.
“A Minh, anh đã về rồi.” Những mỹ nữ mỗi người một vẻ nhìn thấy Đỗ Minh, thi nhau chạy đến, quần áo mát mẻ, nhìn thế nào cũng không phải trang phục đứng đắn.
“Vị này là Lisdale, thanh mai trúc mã của tôi, thành viên cũ của đội dũng giả, chức vị là chiến sĩ.” Lisdale mặc áo giáp ba mảnh, cảnh xuân ẩn hiện, đặc biệt là khi khom lưng chào Giang Ly, càng lộ rõ.
Không cần hỏi cũng biết đây là sở thích của Đỗ Minh.
“Vị này là Claire, nữ tu sĩ của Giáo hội Nữ thần, cũng là một thành viên của đội dũng giả.”
“Vị này là Tam công chúa của vương quốc, Fia, tuy rằng ngay từ đầu có chút hiểu lầm, nhưng hiểu lầm đều đã được giải trừ, khi thảo phạt Ma Vương đã giúp tôi rất nhiều.”
“Mới, mới không có giúp anh, tôi là vì vương quốc mà suy nghĩ.”
“Vị này là Ma Vương Vesnina, sau khi tôi đánh bại nàng, đã giải thích đạo lý cho nàng, lúc này nàng mới đồng ý từ bỏ kế hoạch xâm lược vương quốc.”
“Vị này là nữ thần Anna, từ Thần giới giáng lâm, cam nguyện hầu hạ bên cạnh tôi.”
Nữ thần Anna thần sắc thánh khiết, khiến người ta sinh ra cảm giác không dám khinh nhờn, bất quá nàng mặc nội y mát mẻ lại không hợp với biểu cảm nghiêm trọng.
Nữ tu sĩ và nữ thần đều là vợ của anh ư? Giang Ly cảm thấy Đỗ Minh thật biết cách chơi đùa.