STT 242: CHƯƠNG 242: TƯỞNG VỀ HƯU GIANG LY
"Vận mệnh quốc gia thật đúng là một thứ khiến người ta vừa yêu vừa hận."
Nếu không phải có vận mệnh quốc gia vướng bận, Cơ Chỉ đã sớm trở thành Hợp Thể kỳ, trở lại quá khứ tẩn cho Giang Ly một trận.
Cơ Chỉ tiếp tục nói: "Vẫn là tín ngưỡng chi lực dễ dùng, muốn dùng thì dùng, không muốn dùng thì thôi. Nghe nói thằng nhóc Giang Ly này đã cho tín ngưỡng chi lực của Cửu Châu vào đỉnh đồng thau, để lại cho đời Nhân hoàng kế nhiệm dùng."
"Cũng không biết đời Nhân hoàng kế nhiệm là ai, chắc là không bằng Giang Ly." Tuy rằng Giang Ly rất có năng lực, nhưng Ngọc Ẩn cũng phải thừa nhận năng lực và nhân phẩm của Giang Ly trong các đời Nhân hoàng đều xuất sắc.
"Lại ở sau lưng nghị luận ta." Giang Ly vừa đến đây liền nghe được hai người nói về mình.
"Chúng ta đang nói đời Nhân hoàng kế nhiệm sẽ là hậu bối nào, ánh mắt của ngươi luôn không tệ, đã nhìn trúng ai chưa?"
"Thì cũng có mấy người, chỉ là chưa trải qua mài giũa và khảo nghiệm, ta cũng không rõ ai trong số họ có thể trở thành Nhân hoàng. Đừng nói chuyện này nữa, nói xem Lỗ Ban tông là tình huống thế nào?"
Ngọc Ẩn nói: "Chuyện này để ta nói."
"Sau khi con rối sinh ra linh trí, Lỗ Ban tông rộ lên phong trào kết hôn với con rối. Một số người ở Cửu Châu có thành kiến với Lỗ Ban tông, cho rằng họ đang tìm vợ giả. Lỗ Ban tông bất mãn, liền tính toán dùng hiệu lực của luật pháp để chứng minh tính hợp pháp của hôn nhân giữa hai bên."
"Luật pháp của Thiên Nguyên hoàng triều không có quyền uy bằng Đại Chu, họ liền phải chuyển tông, đến Đại Chu kết hôn."
Lỗ Ban tông chính là một đại tông môn có 4 vị Hợp Thể kỳ. Một tông môn như vậy rời khỏi Thiên Nguyên hoàng triều sẽ làm tổn hại vận mệnh quốc gia của Thiên Nguyên hoàng triều.
Mà Đại Chu cũng không muốn người của Lỗ Ban tông. Luật hôn nhân của Đại Chu quy định, phàm là sinh linh khác giới có linh trí kết hôn, Đại Chu đều thừa nhận hôn nhân của họ là hợp pháp.
Đại Chu quy định như vậy là để xét đến không chỉ có Nhân tộc, mà còn có Yêu tộc, tinh quái và các tồn tại khác.
Họ không nghĩ tới có người sẽ quá đáng đến mức kết hôn với linh bảo, quan niệm này đã vượt quá quy định.
Đây là lỗ hổng luật pháp, làm tổn hại vận mệnh quốc gia của Đại Chu hoàng triều.
Giang Ly nghe mà đau cả răng, hôm nay Đại Chu có thể thừa nhận Nhân tộc kết hôn với con rối, ngày mai liền có người đưa ra linh bảo hóa hình, ngày kia lại có người muốn đan dược hóa hình.
Vì sao các Nhân hoàng khác chỉ suy xét làm sao chống cự Vực Ngoại Thiên Ma, mà vấn đề mình gặp phải đều là những ý tưởng kỳ lạ cổ quái!
Ta thành thật như vậy, làm sao xử lý những vấn đề này đây.
Vì sao mọi người không thể thành thật tu luyện?
Cơ Chỉ và Ngọc Ẩn liếc Giang Ly một cái, thông qua biểu cảm là có thể đoán ra ngay hắn đang suy nghĩ gì.
Giờ biết các Nhân hoàng tiền nhiệm nhìn thấy ngươi và Bạch Hoành Đồ cảm thấy thế nào rồi chứ?
Giang Ly nghĩ nếu không nhanh chóng mở ra cuộc cạnh tranh tuyển chọn Nhân hoàng, chọn ra một vị Nhân hoàng, mình sẽ sớm về hưu, hưởng thanh nhàn.
Mình đã làm Nhân hoàng hơn 300 năm rồi, đời người có thể có mấy cái 300 năm chứ... À mà hình như Đại Thừa kỳ có thể sống 10 vạn tuổi.
Cái này không quan trọng, dù sao thì chỉ là muốn về hưu.
Giang Ly bắt đầu thử giải quyết vấn đề: "Hiện tại sửa luật pháp Đại Chu còn kịp không?"
"Đi theo quy trình nhanh nhất cũng mất nửa tháng, ta dùng trọng đồng nhìn thấy Lỗ Ban tông sẽ đến Đại Chu sau 10 ngày nữa."
"Có phương pháp nào nhanh hơn không?"
Cơ Chỉ nghĩ nghĩ: "Thật ra có."
Giang Ly mừng rỡ: "Là gì?"
"Kích hoạt trạng thái chiến tranh, tất cả luật pháp có thể tùy ý sửa đổi."
"Coi như ta chưa hỏi."
Giang Ly biết thế nào là trạng thái chiến tranh, điều này đòi hỏi Đại Chu phải xảy ra chiến tranh quy mô lớn với các quốc gia khác, sự việc liên quan đến sinh tử tồn vong.
Đến lúc đó vấn đề của Lỗ Ban tông sẽ được giải quyết, nhưng lại phải đối mặt với vấn đề chiến tranh lớn hơn.
Hơn nữa, chức trách của Nhân hoàng là ngăn chặn chiến tranh, không phải xúi giục chiến tranh.
"Khuyên nhủ Lỗ Ban tông thì sao?"
"Không khuyên nổi, chẳng lẽ ngươi có thể ngăn cản người ta kết hôn? Ngươi mà nói con rối không thể kết hôn, bọn họ sẽ tranh cãi gay gắt với ngươi."
"Vậy thì, ngươi về Đại Chu sửa luật hôn nhân trước, ta cùng Ngọc Ẩn đi Lỗ Ban tông xem tình hình, nói không chừng có thể giữ chân họ."
"Được." Cơ Chỉ và Ngọc Ẩn cũng chỉ có thể đồng ý cái biện pháp chẳng đặng đừng này.
……
Đã từng Lỗ Ban tông cũng giống như các thế lực khác của Thiên Nguyên hoàng triều, tâm trí kiên cố như sắt, cho rằng đạo lữ không phải là điều tất yếu, không muốn kết hôn.
Rốt cuộc nếu kết hôn, sẽ có khả năng gặp phải đạo lữ phản bội.
Lòng người cách một lớp da, chẳng lẽ kết hôn với ngươi là có thể đảm bảo đạo lữ thật lòng đối đãi ngươi?
Thà tìm một người không đáng tin, không bằng không kết hôn.
Đây là ý tưởng của tu sĩ từ Trúc Cơ kỳ trở lên.
Tu sĩ Luyện Khí kỳ không có bao nhiêu tiền, đạo lữ phản bội cũng chẳng được lợi lộc gì.
Khi con rối sinh ra linh trí, Lỗ Ban tông ngộ ra, họ không phải là không tìm đạo lữ, mà là tìm không thấy đạo lữ phù hợp.
Ai có thể từ chối một con rối có thể thay đổi hình dáng theo ý thích của ngươi, toàn tâm toàn ý với ngươi, có thể dùng cả ngày lẫn đêm?
Ít nhất Lỗ Ban tông không thể từ chối.
Hơn nữa, linh hồn là tiêu chuẩn phân biệt giữa sinh linh và vật chết, có linh hồn, đương nhiên được coi là người sống.
Giang Ly lắc đầu: "Thiên Nguyên hoàng triều các ngươi vì cổ vũ cạnh tranh đến mức khiến tu sĩ ngay cả hôn nhân cũng không dám kết, quá hắc ám rồi."
"Ta đang nỗ lực sửa đổi."
Ngọc Ẩn cũng cảm thấy Thiên Nguyên hoàng triều cạnh tranh quá mức.
Trước đây nàng chỉ có Hợp Thể kỳ, một số người đối với mệnh lệnh của nàng còn âm phụng dương vi. Giờ đây đã trở thành Độ Kiếp kỳ, nàng thật sự trở thành chủ nhân của hoàng triều, không ai không tuân theo, có thể thi triển thủ đoạn để thay đổi quốc gia.
Hai người muốn trước tiên quan sát tình hình, rồi mới tính toán, không tùy tiện hiện thân.
Họ còn chưa tiến vào Lỗ Ban tông đã bị hai con rối ở cổng tông môn làm cho chấn động.
Hai con rối này có phong cách rất khác biệt so với con rối chủ lưu ở Cửu Châu, được chế tạo từ kim loại đặc chế, cao chừng 50 mét. Dưới ánh nắng chiếu rọi, kim loại phản chiếu ánh sáng, mang lại cảm giác tràn đầy sức mạnh. Tuy có hình người, nhưng góc cạnh rõ ràng, không giống con người.
Ở Minh Chung thế giới, cái này gọi là cơ giáp.
Họ nghe được đệ tử Lỗ Ban tông đàm luận về hai con rối này.
"Hai con rối này thật sự rất uy phong."
"Còn gì nữa, nghe nói đây là linh cảm mà trưởng lão chúng ta và trưởng lão Đạo tông có được sau khi đàm luận về Minh Chung thế giới. Trưởng lão nói bảng mạch điện, chip và các thứ linh tinh của Minh Chung thế giới hắn không hiểu rõ, nhưng hắn có thể làm theo đặc sắc Cửu Châu, dùng thuật con rối để thao tác kim loại, gấp rút chế tạo ra trong đêm."
"Hơn nữa, phần ngực của con rối kim loại có thể mở ra, cung cấp chỗ cho người ngồi vào điều khiển."
"Không hổ là trưởng lão, tư duy nhanh nhạy."
Một đệ tử Lỗ Ban tông hâm mộ vuốt ve con rối kim loại: "Thật ngầu quá đi, muốn điều khiển thử một lần."
"Không nói chuyện này nữa, ngươi nghĩ kỹ chưa, là ở lại đây, hay là đi Đại Chu?"
"Đương nhiên là đi Đại Chu, ta và vợ ta là thanh mai trúc mã, vô tư lự. Ngay cả khi nàng còn là một khối gỗ, chúng ta đã ở bên nhau. Đáng ghét thay thế nhân kiến thức nông cạn, không thể lý giải tình yêu của chúng ta."
"Đúng vậy, kết hôn với con rối thì sao? Ít nhất chúng ta yêu thương nhau, chẳng lẽ những kẻ chế giễu chúng ta có thể đảm bảo hôn nhân của họ có tình cảm, không phải vì đến tuổi mà bị ép kết hôn?"
Giang Ly và Ngọc Ẩn vòng qua hai đệ tử này, đi vào bên trong Lỗ Ban tông.
Trên dưới Lỗ Ban tông đều tràn ngập không khí yêu đương, đệ tử và con rối của họ đưa tình, ân ái. Sự phối hợp giữa hai bên cũng vô cùng ăn ý, tu sĩ và linh bảo phối hợp đến mức tận cùng cũng chỉ có thể đạt đến trình độ này.
Giang Ly bỗng nhiên nghĩ đến, sau khi Thiên Hoang Kích sinh ra linh trí, mình chưa từng nói chuyện tử tế với nó. Có phải mình đã quá thờ ơ với vũ khí của mình rồi không?