STT 277: CHƯƠNG 277: LÒNG MANG QUỶ THAI
"Vừa hay sư đệ rảnh rỗi, luyện chế được vài lá bùa, Tứ sư huynh có thể mang theo bên mình để bảo vệ bản thân." Vu Phong lấy ra một xấp bùa màu vàng từ trong nhẫn trữ vật, đưa cho Tứ sư huynh.
"Đây là Kim Giáp Phù, có thể hình thành màn hào quang màu vàng kim khi sư huynh gặp uy hiếp trí mạng, Kim Đan tu sĩ bình thường cũng khó lòng phá vỡ dù chỉ một kẽ hở. Còn đây là Tăng Lực Phù, có thể tức thì gia tăng 10 lần chiến lực cho sư huynh, nhưng không nên dùng nhiều, cơ thể sẽ không chịu nổi. Ngoài ra còn có..." Vu Phong lần lượt giới thiệu.
Tứ sư huynh vô cùng mừng rỡ, hắn biết bản lĩnh của tiểu sư đệ, tuyệt đối không có lá bùa nào tốt hơn những gì tiểu sư đệ luyện chế ở Kim Đan kỳ.
Nghe công dụng của bùa chú, e rằng đây là vật trấn hòm của tiểu sư đệ.
"Còn có đan dược, đây là Tiểu Hoàn Đan, có thể chữa lành thân thể; Giải Độc Đan, đúng như tên gọi, có thể giải bách độc..."
Tứ sư huynh bị sự hào phóng của Vu Phong khiến hắn cảm động đến rối bời. Hắn quyết định sau khi đạt được công pháp của tiểu sư đệ, nhất định sẽ để lại toàn thây cho tiểu sư đệ, giúp tiểu sư đệ chết một cách thể diện.
"Điềm đại hung của Tứ sư huynh đã tiêu tán đi ít nhiều." Vu Phong mừng thay cho Tứ sư huynh, ngay sau đó lại bình tĩnh suy xét thay cho Tứ sư huynh: "Để đảm bảo an toàn, chúng ta vẫn nên lập ra vài kế hoạch để bảo toàn bản thân."
"Được."
"Chúng ta sẽ thế này, thế kia..."
...
"Thật trùng hợp, sư phụ đang bế quan ngộ đạo, bế lục thức. Chỉ cần dao động linh lực bên ngoài không đạt tới Nguyên Anh kỳ, ngài ấy sẽ không phát giác."
"Xem ra cái chết của Tứ sư huynh là ý trời." Ngũ sư huynh cảm khái, đồng môn sư huynh đệ một kiếp, không ngờ giờ đây lão Ngũ lại phải tiễn lão Tứ đi, thật là một thế đạo bi thảm.
"Lão Tam, lão Ngũ, hóa ra các ngươi ở đây."
"Ô Liên sư tỷ, tiểu sư đệ, có chuyện gì sao?" Tam sư huynh và Ngũ sư huynh đang thương lượng kế hoạch đêm nay, không ngờ sư tỷ và tiểu sư đệ lại đến.
Tam sư huynh và Ngũ sư huynh thật ra thì không thấy có gì kỳ lạ khi sư tỷ và tiểu sư đệ đến cùng nhau, rốt cuộc trải qua 3 năm rưỡi ở chung, Ô Liên sư tỷ đã xác lập quan hệ nam nữ bằng hữu với tiểu sư đệ, hai người có thể nói là như hình với bóng.
Điều khiến hai người kỳ lạ là sư tỷ và tiểu sư đệ tìm bọn họ có chuyện gì, lát nữa bọn họ còn phải vội vàng ám sát lão Tứ, chậm trễ cơ hội ngàn năm có một này thì không hay chút nào.
Vu Phong nhiệt tình mời: "Ngày thường mọi người đều bận rộn, vẫn luôn không có cơ hội tụ hội, ta sợ tình cảm sẽ phai nhạt. Nếu là tụ hội tất nhiên không thể thiếu sư phụ, nhưng có trưởng bối ở, mọi người luôn cảm thấy không được tự nhiên. Đêm nay vừa lúc, sư phụ bế quan, là ngày tốt lành để đồng môn sư huynh đệ tụ hội."
Ô Liên sư tỷ tiếp lời: "Hơn nữa Tiểu Phong còn đột phá Kim Đan kỳ, vừa lúc có thể cùng nhau chúc mừng."
Vốn dĩ Ô Liên sư tỷ tính toán tu luyện, nhưng Vu Phong lại đến chỗ nàng, nói muốn hôm nay toàn bộ đồng môn sư huynh đệ tụ hội, tiện thể chúc mừng mình trở thành Kim Đan kỳ.
Ô Liên sư tỷ cảm thấy Vu Phong nói rất có đạo lý, hai người cùng nhau mời lão Tam, lão Tứ và lão Ngũ.
Tam sư huynh và Ngũ sư huynh kinh ngạc, bọn họ biết tiểu sư đệ đình trệ ở đỉnh Trúc Cơ kỳ Đại Viên Mãn, còn tưởng rằng phải bồi hồi một thời gian mới có thể đột phá, không ngờ nhanh như vậy đã trở thành Kim Đan kỳ.
Phải biết tiểu sư đệ mới 18 tuổi, thật sự xứng đáng được gọi là thiên tài.
"Này..." Tam sư huynh và Ngũ sư huynh có chút khó xử, đêm nay là thời cơ tuyệt hảo để ám sát lão Tứ, chẳng lẽ muốn trơ mắt bỏ lỡ?
Hay là ám sát dưới mí mắt của sư tỷ và tiểu sư đệ?
Mặc kệ cái nào cũng đều không phải là lựa chọn tốt.
"Sao vậy, các ngươi không muốn đi sao? Lão Tứ đều nói muốn đi rồi." Ô Liên sư tỷ giả vờ tức giận, diễn rất đạt, mang một vẻ ý nhị khác biệt.
"Đi, chúng ta đương nhiên đi." Tam sư huynh và Ngũ sư huynh đổi lời, nếu lão Tứ vội vàng dự tiệc để tìm chết, vậy đừng trách bọn họ.
Vu Phong đề nghị tụ hội, và cũng là để chúc mừng Vu Phong trở thành Kim Đan kỳ, tự nhiên là tổ chức tại chỗ ở của Vu Phong.
Bốn người đến tiểu viện của Vu Phong thì Tứ sư huynh đã chuẩn bị một bàn món ngon mỹ vị.
"Vừa hay ta đã làm xong hết rồi, nào nào nào, mọi người ngồi đi."
Năm người vây quanh bàn tròn, dựa theo thứ tự nhập môn, Ô Liên và Vu Phong ngồi gần nhau, lão Tứ bị Tam sư huynh và Ngũ sư huynh kẹp giữa.
"Nếm thử món bách hợp xào thanh đạm này đi, ta bảo Tứ sư huynh làm đấy, xem có hợp khẩu vị của ngươi không." Vu Phong gắp một đũa thức ăn cho Ô Liên.
Ô Liên nhón một miếng nếm thử, rất hợp khẩu vị của nàng, đôi mắt cong thành hình trăng non: "Ừm, ngon thật."
Vu Phong bị vẻ đẹp của Ô Liên sư tỷ mê hoặc, hắn không khỏi cảm thấy may mắn, may mắn đã không nghe theo chỉ đạo của Giang tiền bối, nhờ vậy mới theo đuổi được Ô Liên sư tỷ.
Mỗi khi nghĩ đến việc này, lưng Vu Phong đều đổ mồ hôi lạnh, nghĩ lại mà sợ, nếu nghe theo chỉ đạo của Giang tiền bối, chỉ sợ đời này sẽ vô duyên với Ô Liên sư tỷ.
Tam sư huynh và Ngũ sư huynh liếc nhìn nhau, sư tỷ và tiểu sư đệ đang đắm chìm trong bể tình, sẽ không chú ý tới những động tác nhỏ của bọn họ. Thật tốt.
Có lẽ vì muốn hại Tứ sư huynh, Ngũ sư huynh luôn cảm thấy rượu và thức ăn Tứ sư huynh chuẩn bị có vấn đề, hắn lén dùng bí pháp Ngân Châm khua khua trong ly, phát hiện không có độc, lúc này mới yên tâm.
"Tứ sư huynh, ngày thường ngươi chiếu cố ta nhiều như vậy, vất vả rồi. Ta kính ngươi một ly, nói trước nhé, mọi người ai cũng không được dùng linh lực hóa giải men say." Ngũ sư huynh nâng chén, chạm chén rượu với Tứ sư huynh.
Tứ sư huynh mặt tươi cười đón nhận, hai người uống cạn một hơi.
Ngũ sư huynh trong lòng cười lạnh, vừa rồi hắn đã hạ độc dược mạn tính vào chén rượu của mình, cố tình thông qua va chạm làm một phần rượu trong ly bắn ra, đổ vào chén rượu của Tứ sư huynh.
Ngũ sư huynh lập tức uống Giải Độc Đan, không sợ độc dược của mình.
Chờ chết đi.
Tứ sư huynh trong lòng cười lạnh, đừng tưởng rằng hắn không nhìn thấy động tác nhỏ dùng Ngân Châm thử độc của lão Ngũ, lão Ngũ khẳng định không ngờ, ta lại hạ độc ở miệng ly.
Chờ chết đi.
Độc mà Tứ sư huynh và Ngũ sư huynh hạ đều không phải là loại có hiệu quả tức thời.
"Nào, ta lại kính ngươi một ly."
"Cạn!"
Để tỏ ra hai bên quan hệ tốt, Tứ sư huynh và Ngũ sư huynh không ngừng nâng chén uống rượu.
Đột nhiên, Ngũ sư huynh nhíu mày, ôm bụng, ứa mồ hôi lạnh.
"Ngũ sư huynh làm sao vậy?" Thấy Ngũ sư huynh khó chịu, Vu Phong tiến đến quan tâm.
"Không, không có gì, có lẽ là luyện công gặp trục trặc, ảnh hưởng đến dạ dày, ta đi một lát sẽ về."
"Ta đi xem lão Ngũ." Tam sư huynh đỡ Ngũ sư huynh rời đi.
Hai người vừa khuất khỏi tầm mắt, lập tức bày ra cách âm trận.
"Ngươi làm sao vậy?" Tam sư huynh hỏi.
Ngũ sư huynh mắng to: "Mẹ kiếp, khẳng định là lão Tứ tên khốn kiếp này hạ độc! Nếu trong rượu không độc, vậy thì miệng ly có độc. May mắn ta hạ độc cho mình có thể trung hòa một phần độc lão Tứ hạ, giảm độc tính xuống mức đau dạ dày."
"Thật hiểm độc lão Tứ." Tam sư huynh may mắn hắn vẫn chưa uống rượu.
Từ từ, chẳng lẽ trên đũa cũng có độc? Nghĩ đến đây, Tam sư huynh đem các loại Giải Độc Đan đều uống một lượt.
"Xem ra lão Tứ biết chúng ta muốn hại hắn, hắn đây là tiên hạ thủ vi cường!"
"Vậy ngươi nói tiểu sư đệ và sư tỷ có biết chuyện này không?"
Tam sư huynh trầm ngâm một lát, nói: "Xem vẻ mặt bọn họ, hẳn là chỉ là nhất thời nảy ý muốn tụ hội."
"Vậy là tốt rồi." Ngũ sư huynh đồng ý quan điểm của Tam sư huynh: "Dạ dày không sao rồi, chúng ta trở về."
Điều Ngũ sư huynh không nói ra là, lão Tứ làm sao lại biết bọn họ muốn hại lão Tứ, khẳng định là lão Tam đã để lộ bí mật.
Biết đâu chừng là lão Tam và lão Tứ liên thủ muốn hại ta, Ngũ sư huynh cảnh giác. Buổi tụ hội thật nguy hiểm, lão Tam và lão Tứ cũng không thể tin được, chỉ có thể tin tưởng tiểu sư đệ và sư tỷ.
Hết chương.