Virtus's Reader

STT 305: CHƯƠNG 305: BẠCH PHIÊU

Giang Ly và Bạch Hoành Đồ là những người có sĩ diện, bọn họ đến Hợp Hoan Tông đương nhiên phải thay đổi dung mạo, lén lút đi vào.

Phong chủ Luyện Khí Phong tên là Đường Bôn, thuật luyện khí của hắn ở Cửu Châu có thể nói là đáng nể, chỉ có Đạo Tổ nghịch thiên, chưa thành tiên đã luyện chế ra Tiên Khí nghịch thiên như Âm Dương Thiên Ấn.

Trừ bỏ Đạo Tổ ra, trong lịch sử Cửu Châu, không một Hợp Thể kỳ nào có thể sánh bằng thuật luyện khí của Đường Bôn.

Bất quá, thiên tài luôn có một mặt không đáng tin cậy, Đường Bôn đã minh chứng rất rõ điều này.

Hắn từng luyện chế ra dạ minh châu chỉ dùng được ban ngày, lò sưởi Nguyên Anh kỳ không tránh được hàn khí, phi kiếm chỉ bay ra mà không bay về, cực phẩm Đạo Khí yêu cầu tích góp một vũng chân huyết mới có thể nhận chủ……

“Nếu có thể dùng thần thức thì tốt rồi, có thể dễ dàng tìm được Đường Bôn,” Bạch Hoành Đồ thấp giọng nói.

Giang Ly liếc xéo Bạch Hoành Đồ một cái.

Ở Hợp Hoan Tông mà sử dụng thần thức, e rằng trước khi tìm được Đường Bôn, sẽ phải xem hết mọi chuyện đang diễn ra trong các phòng.

“Ta là người thành thật.”

Bạch Hoành Đồ cảm thấy ánh mắt Giang Ly không đúng, nhấn mạnh mình thật sự thành thật, chưa từng có ý đồ xấu.

“Hai vị quan nhân mời vào, các vị có thể gọi ta là U Tư.” Tú bà Hợp Hoan Tông đều là những thiếu phụ còn phong vận, khiến người ta động lòng.

Dung mạo tu sĩ được định hình dựa trên tuổi tác tâm lý.

Có không ít khách nhân đến đây đều hy vọng được ân ái, hưởng thụ sự phục vụ của U Tư cô nương, đáng tiếc U Tư cô nương ánh mắt rất cao, nhìn như thân cận với mỗi vị tu sĩ, kỳ thật lại có một khoảng cách khó lòng đạt được, không thể rút ngắn.

“Đem cô nương tốt nhất của các cô……” Bạch Hoành Đồ quen đường cũ, nói đến một nửa mới phát hiện hình như hôm nay không phải đến làm việc này, vội vàng sửa lời, “Chúng ta là tới tìm người.”

“Đến đây đều là tìm người, không biết hai vị muốn chỉ định cô nương nào?” U Tư cô nương cười khẽ.

“Chúng ta là tới tìm nam nhân.” Bạch Hoành Đồ muốn giải thích rõ ràng, nhưng lại không thể nói thẳng là tìm Đường Bôn.

Đến Hợp Hoan Tông, đều sẽ không dùng tên thật.

“Nam nhân cũng có.”

Đối tượng phục vụ của Hợp Hoan Tông không chỉ có nam tu sĩ, cũng có không ít nữ tu sĩ thích đến Hợp Hoan Tông tìm niềm vui.

“Bất quá ta cũng không kiến nghị tu hành đồng tính, dương khí giao hòa, cũng không thể tăng trưởng tu vi, bất quá nếu hai vị đơn thuần thích nam nhân, ta cũng không có gì để nói.”

Bạch Hoành Đồ cảm thấy nơi này hiểu lầm lớn.

Thời khắc mấu chốt vẫn là phải dựa vào Giang Ly, hắn bước tới một bước: “Kỳ thật chúng ta là tới đây bán quần áo.”

“Quần áo?” U Tư cô nương cảm thấy hai người này không giống thợ may, hơn nữa Hợp Hoan Tông kiểu quần áo gì mà không tìm thấy, ngay cả hoàng bào bọn họ cũng dám phỏng chế.

Đương nhiên, quần áo của Nhân Hoàng thì các nàng không dám phỏng chế.

“Cái này gọi là ẩn thân y.” Giang Ly giới thiệu, “Chỉ cần mặc vào nó, có thể tùy ý lựa chọn phần quần áo muốn lộ ra.”

Đôi mắt U Tư cô nương sáng bừng: “Hai vị vào trong nói tỉ mỉ.”

Hai người được coi là khách quý, được mời đến nội môn Hợp Hoan Tông, dựa theo kinh nghiệm của Bạch Hoành Đồ, chỉ có tiêu tốn một lượng linh thạch nhất định mới có tư cách tiến vào nơi này.

Nhìn chung, đệ tử nội môn Hợp Hoan Tông có dung mạo hơn ngoại môn một hai cấp bậc, khí chất, mị hoặc đều được tăng cường, đây là do công pháp của Hợp Hoan Tông mang lại.

Giang Ly đưa ẩn thân y cho U Tư cô nương, ra hiệu nàng có thể thử dùng.

Ẩn thân y có thể tự động điều chỉnh kích cỡ dựa trên dáng người, Giang Ly dáng người vừa vặn có thể mặc, Trương Khổng Hổ dáng người cường tráng có thể mặc, U Tư cô nương dáng người đầy đặn quyến rũ cũng có thể mặc.

U Tư cô nương mặc vào sau, vừa động ý niệm, ống tay áo biến mất, để lộ cánh tay trắng nõn và vùng nách.

Đôi mắt đẹp của nàng khẽ mở, không ngờ lại có loại quần áo thần kỳ như vậy.

Tiếp theo đó là vạt áo biến mất, để lộ đôi chân ngọc ngà trơn bóng mượt mà.

Phần eo vải vóc biến mất, để lộ bụng nhỏ đầy gợi cảm và rốn.

Bạch Hoành Đồ cảm thấy Đường Bôn quả thực là thiên tài, cái này còn thú vị hơn việc xem các cô nương cởi đồ.

Nhìn mỹ nhân dần dần ít đi vải vóc, để lộ mảng lớn da thịt đầy mê hoặc, quả là một cảnh đẹp ý vui.

U Tư cô nương còn muốn tiếp tục thử nghiệm ẩn thân y, xem xem còn có thể khiến những chỗ khác vải vóc biến mất hay không……

“Quần áo thế nào?” Giang Ly lên tiếng hỏi, ngắt lời ý định tiếp tục thử nghiệm của U Tư cô nương, bởi nếu để lộ thêm nữa thì không hay.

“Rất tốt.” U Tư cô nương rất hài lòng với ẩn thân y, cái quần áo này có thể gợi lên dục vọng của nam nhân đến mức tối đa, nếu toàn tông mặc vào, chắc chắn là một vũ khí vạn năng.

“Đáng tiếc cái này là mẫu nam.” U Tư cô nương tiếc nuối, nàng dung mạo tuyệt mỹ, dù mặc đồ nam cũng đầy mị lực.

Nàng tin tưởng chờ nàng mặc vào mẫu nữ, chắc chắn có thể khiến Giang Ly xao xuyến.

Vừa rồi Giang Ly giống như lão Phật nhập định, không chút nào dao động, khiến nàng có cảm giác thất bại.

Giang Ly giải thích: “Cái này là hàng mẫu, các cô nếu hài lòng, có thể bàn lại những hạng mục hợp tác tiếp theo.”

“Nói như vậy chúng ta có thể đặt làm quần áo?”

“Đương nhiên có thể.” Giang Ly gật đầu, “Bất quá chúng ta tạm thời không tìm thấy người chế tạo quần áo.”

“Không có tin tức sao?”

“Hắn hẳn là đang ở trong Hợp Hoan Tông của các cô, chúng ta đến đây chính là vì tìm hắn.”

“Hắn gọi là gì?”

Giang Ly tự nhiên sẽ không gọi tên Đường Bôn ra: “Ước chừng 1 mét 8, gần như đầu trọc tóc ngắn, hai cánh tay thô tráng hữu lực, làn da ngăm đen……”

“Trông đen đen đúng không, ta có ấn tượng.” U Tư cô nương bừng tỉnh.

“Hắn đến đây dùng tên là……” Bạch Hoành Đồ hỏi.

“Đường Đại Hủy.”

“……” Vừa nghe tên này, hai người liền biết chắc chắn là Đường Bôn không nghi ngờ gì nữa.

“Hắn chính là khách quen của chúng ta, thường xuyên cùng Ngụy Hoàng, Mộng Giang Hoàng bọn họ tranh giành người, chắc hẳn cũng là một vị đại tu sĩ.” Hiển nhiên, Đường Bôn ở Hợp Hoan Tông cũng khá nổi tiếng.

“Nói như vậy, Đường Đại Hủy chính là người chế tạo quần áo.”

Giang Ly gật đầu: “Hắn hiện tại đang ở đây sao?”

“Ở.” U Tư cô nương bấm ngón tay tính thời gian, “Sắp ra rồi.”

Giang Ly và Bạch Hoành Đồ cũng không muốn biết U Tư cô nương đang tính thời gian gì.

……

“Ta ra ngoài vội vàng, không mang đủ linh thạch, có thể nợ tiền không?” Khách làng chơi Đường Đại Hủy mặc xong y phục, thật cẩn thận hỏi.

Thấy cô nương vừa rồi còn ngoan ngoãn phục tùng mình lập tức biến sắc, Đường Đại Hủy liền biết chắc là không thể nợ tiền.

Hắn đương nhiên có thể dựa vào tu vi Hợp Thể kỳ mà xông ra ngoài, nhưng hắn rốt cuộc còn muốn làm khách quen, làm như vậy là cắt đứt đường lui của mình.

“Kỳ thật ta có mang theo linh bảo vừa mới luyện chế.”

Cô nương lập tức nở nụ cười tươi như hoa.

“Cô xem cái này, Cuồng Long Uống Huyết Đao, hút máu càng nhiều, đao càng sắc bén, độ sắc bén không có giới hạn, lấy máu nhận chủ, cây đao này sẽ là của cô.”

Đường Đại Hủy rút ra một thanh trường đao hoa văn tinh xảo, nam nữ đều có thể đeo, rất có tính thẩm mỹ.

Đường Đại Hủy khăng khăng cho rằng, hắn đến Hợp Hoan Tông không phải vì tìm vui, mà là vì nâng cao thẩm mỹ, để luyện chế ra linh bảo mang tính nghệ thuật.

Cô nương ánh mắt sáng lên, đây là linh bảo trưởng thành quý giá, lần phục vụ này của mình đáng giá.

“Bất quá thanh đao này có một vấn đề nhỏ.”

“Là gì?”

“Sau khi chém bị thương địch nhân, có khả năng vì máu của địch nhân quá nhiều mà khiến nó nhận địch nhân làm chủ.”

“……” Cô nương trầm mặc vài giây, sau đó hô lớn, “Người đâu, có kẻ bạch phiêu ta!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!