STT 343: CHƯƠNG 343: CHỈ TAY TRẤN ÁP
Chu Yếm luôn mơ cùng một giấc mơ, mơ thấy chuyện 2000 năm trước.
……
“Ngươi là ai?” Chu Yếm cảnh giác nhìn người tới, hắn đã là khế ước thú sáu sao, một tồn tại vô địch, sao có thể có người lặng lẽ không một tiếng động lẻn vào phòng hắn.
“Ngươi có thể gọi ta là Thượng sứ Độ Nghiệp.” Người tới ôn hòa cười, “Ngươi hai ngày trước đã nhận lệnh của chủ nhân, giết vài người trước mặt mọi người.”
“Thì sao chứ? Mấy người kia trong lúc thi đấu đã dùng âm mưu quỷ kế, vi phạm quy tắc thi đấu, muốn giết ta, chủ nhân tức giận, bảo ta giết bọn họ thì có gì sai? 《Hòa bình tuyên ngôn》 viết rõ ràng, khế ước thú có quyền phòng vệ chính đáng, đây chính là phòng vệ chính đáng.”
Thượng sứ Độ Nghiệp nhìn Chu Yếm, như thể đang nhìn một con khỉ chưa khai trí: “Phòng vệ chính đáng? Không thể ngờ yêu thú giới này thật ngu muội, đều là yêu thú mà ta thay các ngươi cảm thấy xấu hổ.”
“Ngươi ——” Chu Yếm bị ngữ khí của Thượng sứ Độ Nghiệp chọc tức.
Thượng sứ Độ Nghiệp không chút hoang mang, tiếp tục nói: “Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng tính mạng con người và yêu thú là ngang giá? Phải biết là ngươi đã giết vài nhân loại, hơn nữa đều là Hợp Thể kỳ.”
“Nhân tộc sẽ không quan tâm lý do ngươi giết người, bọn họ chỉ biết thấy ngươi giết người, cho rằng ngươi là khế ước thú cực kỳ nguy hiểm, muốn diệt trừ.”
Chu Yếm nhíu mày: “Khế ước thú và nhân loại là bạn bè, nhân loại sẽ không đối xử với chúng ta như vậy. Hơn nữa đây là mệnh lệnh của chủ nhân, ta chỉ là chấp hành mệnh lệnh của hắn.”
Tuy rằng chủ nhân đối xử với hắn không mấy thân thiện, nhưng các khế ước thú xung quanh cũng đều bị đối xử như vậy, Chu Yếm cũng liền không cảm thấy mình bị đối xử như vậy là có gì sai.
Thượng sứ Độ Nghiệp cười khẩy: “Chủ nhân? Hắn sẽ chẳng thèm quan tâm ai hạ mệnh lệnh, hắn chỉ nói ngươi lúc đó không chịu khống chế, phủi sạch trách nhiệm khỏi chuyện này.”
“Ngẫm lại đi, nếu nhân loại thật lòng đối xử với các ngươi, vì sao ký kết lại là chủ tớ khế ước mà không phải khế ước bình đẳng, vì sao phải xây dựng hầm trú ẩn, muốn phòng bị ai? Vì sao phải thành lập thị trường buôn bán khế ước thú, ngươi sẽ đem bạn bè coi như hàng hóa để bán sao?”
Thấy Chu Yếm vẫn không tin, Thượng sứ Độ Nghiệp cũng lười tranh luận với con khỉ ngu xuẩn này, chỉ là nói cho nó cách giải trừ chủ tớ khế ước, rồi rời đi.
Mấy ngày tiếp theo, những gì Chu Yếm gặp phải hoàn toàn nằm trong phạm vi dự đoán của Thượng sứ Độ Nghiệp.
Không ai nhắc đến vấn đề phòng vệ chính đáng, phảng phất đây là chuyện không cần nhắc tới, chủ nhân đẩy hết mọi chuyện lên người Chu Yếm, còn trấn an cảm xúc nói đây chỉ là hành động nhất thời, Chu Yếm ôm tia hy vọng cuối cùng, miễn cưỡng tin tưởng.
Nhưng mà chủ nhân rốt cuộc vẫn là phụ lòng tín nhiệm của Chu Yếm, tự tay đem Chu Yếm đưa đến trường hành hình.
Chu Yếm lúc này mới hiểu rõ, cái gọi là bạn bè, cái gọi là đối xử bình đẳng, tất cả đều là giả dối, Nhân tộc chưa từng coi khế ước thú chúng nó là tồn tại ngang hàng.
Ảo tưởng của Chu Yếm tan vỡ, hoàn toàn từ bỏ hy vọng, cởi bỏ chủ tớ khế ước, tàn sát toàn trường.
8 con khế ước thú vây công Chu Yếm, muốn thanh trừng phần tử bất ổn này.
Chu Yếm cũng cởi bỏ khế ước của 8 con khế ước thú này, kể lại trải nghiệm của mình, nói nhân loại chỉ là đang lợi dụng chúng.
Chúng không quan tâm, cho rằng tình bạn của chúng với chủ nhân là thiên trường địa cửu, tuyệt đối sẽ không phản bội lẫn nhau.
Đồng loại ngu xuẩn!
Chu Yếm trước khi chết lĩnh ngộ Độ Kiếp chi ý, trở thành Độ Kiếp kỳ, phản công giết chết khế ước thú và Nhân tộc.
Chu Yếm trở thành tồn tại vô địch, quét ngang khắp đại lục, nó phải tự tay tìm được chủ nhân đã trốn, và giết chết hắn.
Chuyện của Chu Yếm làm nhân loại nhận ra chủ tớ khế ước là có thể giải trừ, vì thế không dám tin tưởng khế ước thú nữa, thi nhau ném chúng ra ngoài, tự mình trốn vào hầm trú ẩn.
Chu Yếm nhìn những khế ước thú bị vứt bỏ vẫn không chịu từ bỏ việc tìm kiếm chủ nhân, chỉ cảm thấy những đồng loại này ngu xuẩn buồn cười.
Nhân loại vứt bỏ các ngươi như phế phẩm, các ngươi còn mặt dày bám theo.
Sau khi hủy diệt mười mấy hầm trú ẩn, Chu Yếm rốt cuộc tìm được chủ nhân đang trốn ở hầm trú ẩn thứ 93.
Không ngoài dự đoán, chủ nhân bị nó giết chết.
Sau khi chủ nhân chết đi, sát tâm của Chu Yếm chưa nguôi, nhưng lại không muốn trực tiếp giết người.
“Nhân tộc giả dối, yêu thú ngu muội,”
Đúng lúc này, Thượng sứ Độ Nghiệp lại xuất hiện bên cạnh Chu Yếm.
Mặc dù chính mình đã đột phá Độ Kiếp kỳ, Chu Yếm vẫn như cũ không nhìn thấu tu vi của người này.
Nhưng mà Chu Yếm không để tâm những điều đó.
“Nhân tộc coi ta như nô lệ, hiện giờ ta trở thành kẻ mạnh nhất đương thời, đương nhiên phải trả thù lại, làm Nhân tộc trở thành nô lệ của yêu thú.”
“Nhưng cứ như vậy, những yêu thú ngu muội kia lại nên xử lý thế nào, ngươi có ý tưởng gì không?” Chu Yếm quay đầu dò hỏi Thượng sứ Độ Nghiệp.
“Máu của ta pha loãng sau có thể khiến yêu thú bẩm sinh thiếu hụt, biến thành thiểu năng trí tuệ.”
“Rất tốt.”
Thượng sứ Độ Nghiệp bắn ra vài giọt máu, trong đó ẩn chứa uy năng khủng bố làm Chu Yếm đều kinh hồn bạt vía.
Thượng sứ Độ Nghiệp rất mực thưởng thức Chu Yếm, cảm thấy đây là một hạt giống tốt, chỉ cần bồi dưỡng thêm chút, sẽ trở thành can tướng đắc lực của hắn.
“Sau khi ký kết chủ tớ khế ước, nhân loại sẽ chết dần trong suy nghĩ hỗn loạn, ta sẽ tìm một người phụ trách, ngươi không cần ở lại giới này.”
Chu Yếm thần sắc điên cuồng, cự tuyệt hảo ý của Thượng sứ Độ Nghiệp: “Không, ta muốn trơ mắt nhìn nhân loại và yêu thú đi đến diệt vong!”
……
Gần đây Chu Yếm luôn mơ thấy giấc mơ này, tâm thần bất an, cảm giác sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
“Là sự sắp đặt của ta bị quấy rầy?” Chu Yếm tự lẩm bẩm, dù sao yêu thú bẩm sinh thiếu hụt không thể nào đột phá Độ Kiếp kỳ, nó chưa từng suy xét đến an nguy của mình.
“Đã qua lâu như vậy, nên xem ngoại giới ra sao, hy vọng Nhân tộc giả dối đã chết sạch.” Chu Yếm cứ 100 năm đều sẽ đi ra ngoài tuần tra một vòng.
Hiện giờ khoảng cách lần trước đi ra ngoài mới qua hơn 50 năm, nhưng nó luôn cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra, vì thế rời khỏi bí cảnh sớm hơn dự kiến.
Chu Yếm tự phụ là tồn tại vô địch, không hề che giấu dao động Độ Kiếp kỳ, bước ra khỏi bí cảnh.
Động tĩnh khi Chu Yếm xuất thế lớn hơn nhiều so với động tĩnh Tiểu Thanh hóa rồng, toàn bộ Linh Khê thế giới đều cảm nhận được điều này.
Tiểu Thanh cùng Hạ Triều lập tức hiểu ra, đây là con Chu Yếm Độ Kiếp kỳ được ghi lại trong nhật ký.
Cho dù Tiểu Thanh thân thể cường hãn đến mấy, Hạ Triều lực khôi phục mạnh mẽ đến mấy, đối mặt Độ Kiếp kỳ cũng vô dụng.
Độ Kiếp kỳ trong nháy mắt có thể khiến bọn họ tan thành tro bụi, căn bản sẽ không có cơ hội khôi phục.
Người và thú đều sởn tóc gáy, phảng phất có tuyệt thế hung thú mang theo sát ý khát máu giáng lâm thế gian.
Nhưng mà loại cảm giác này chợt lóe lên rồi biến mất, nhanh như ảo giác.
Bởi vì Chu Yếm còn chưa bước ra bước thứ hai, đã bị Giang Ly trấn áp ngay trong lòng bàn tay.
Chu Yếm hoảng sợ nhìn một bàn tay khổng lồ che trời giáng xuống từ trên trời, mang theo lực lượng không thể địch nổi ấn mình xuống đất, đến khả năng xoay người cũng không có.
“Đây là con Chu Yếm kia?” Bạch Tuyết Linh tấm tắc khen lạ, đây chính là yêu thú Độ Kiếp kỳ mà ngay cả ở Cửu Châu cũng không có.
Đầu đỏ chân trắng, nhe răng nhếch miệng, lại không hề xấu xí như bức bích họa kia vẽ, chắc là tác giả bích họa cố tình nói xấu Chu Yếm.
“Các ngươi là ai, tiên nhân?” Chu Yếm gào rống, muốn phản kháng, nhưng lại phát hiện mình giống như một con khỉ bình thường, toàn thân tu vi một chút cũng không thể sử dụng, thân thể đáng tự hào cũng giống như thân thể phàm nhân.
“Cửu Châu thế giới, Nhân Hoàng, Giang Ly.”