STT 356: CHƯƠNG 356: ĐẾN GẦN GIANG NHÂN HOÀNG
Đang đang đang ——
Trong Bồng Lai tiên đảo, tiếng chuông quanh quẩn, như thể đang nhắc nhở mọi người rằng một thời điểm nào đó đã đến.
Giang Ly phát hiện, không ít nữ tu mắt sáng rực, dáng vẻ nóng lòng muốn thử.
“Đây là muốn làm gì?” Giang Ly giật mình, hỏi Ngọc Ẩn.
Ngọc Ẩn không nói thẳng, nàng quét mắt nhìn Giang Ly một cái, cảm thấy hoạt động lần này đại khái sẽ rất thú vị.
“Cứ xem rồi sẽ biết.”
Giang Ly rất ít khi thấy Ngọc Ẩn có biểu cảm này, đây là biểu cảm vui sướng khi người gặp họa. Mỗi lần hắn và Bạch Hoành Đồ lén lút làm gì đó, bị lão Nhân hoàng phát hiện, Ngọc Ẩn đều có biểu cảm như vậy.
Điều này có nghĩa là hắn và Bạch Hoành Đồ không thể tránh khỏi việc bị lão Nhân hoàng đánh một trận tơi bời.
Khóe miệng Ngọc Ẩn khẽ nhếch nụ cười: “Thánh Nữ, may mắn là ngươi đã đến Thượng Tị hội, nếu không hoạt động lần này ngươi đã có thể bỏ lỡ rồi.”
Tịnh Tâm Thánh Nữ bị Ngọc Ẩn nói đến khó hiểu.
“Ta cũng muốn tham gia.” Hồng Trần Tiên Tử bị vẻ thần bí của Ngọc Ẩn khơi gợi lòng hiếu kỳ.
Giang Ly bất đắc dĩ: “Tiên Tử, quên lời ta dặn ngươi trước khi ra cửa rồi sao? Phải điệu thấp, điệu thấp.”
“Nga.” Hồng Trần Tiên Tử thấy Giang Ly không ủng hộ mình, có chút ủ rũ.
Dưới sự dẫn dắt của Ngọc Ẩn, ba người đi vào địa điểm hoạt động, Giang Ly cũng cuối cùng đã thấy Mạc Nhược Vũ đảo chủ.
Trước đây, khi Mạc Nhược Vũ vớt Giang Ly từ trên biển lên, nàng đã là tu sĩ Hợp Thể kỳ. 500 năm trôi qua, dung mạo Mạc Nhược Vũ vẫn như trong ký ức Giang Ly, chưa hề thay đổi.
Tâm cảnh tu sĩ phản ánh diện mạo, 500 năm tâm cảnh bất biến, đủ để cho thấy tâm cảnh Mạc Nhược Vũ mạnh mẽ đến mức nào.
Giang Ly chú ý thấy Mạc Nhược Vũ bên người còn mang theo Tha Sơn Thạch, liền tò mò hỏi Ngọc Ẩn: “Sao không thấy ngươi mang theo Như Ý Hồ Lô?”
Ngọc Ẩn trầm ngâm một lát, nói: “Nội tâm Như Ý Hồ Lô… có hơi biến thái, ta phát hiện những việc nó muốn làm đều không hợp lẽ thường cho lắm, ví dụ như thích bị ta giẫm đạp linh tinh. Lần này nó cũng đề nghị muốn tham gia Thượng Tị hội, vô cùng hưng phấn, ta cứ cảm thấy nó đang có ý đồ không tốt, để đảm bảo an toàn, liền không mang theo nó.”
Giang Ly đồng cảm sâu sắc, hắn cũng thường xuyên không thể lý giải ý nghĩ của Như Ý Hồ Lô.
“Nói đi cũng phải nói lại, ta cũng đã lâu không đi thăm Thiên Hoang Kích rồi, nên tìm một ngày đi xem nó mới được. Nó phải một mình làm mắt trận, thật cô đơn.” Giang Ly áy náy, đã sớm nói sẽ đi thăm Thiên Hoang Kích, nhưng luôn quên mất.
“……” Ngọc Ẩn đang suy xét, có nên nói cho Giang Ly chuyện Thiên Hoang Kích cùng đám bạn bè xấu chơi đến quên hết mọi thứ hay không.
“Lại là Thượng Tị hội mười năm một lần, hoan nghênh mọi người đến Bồng Lai tiên đảo.” Mạc đảo chủ thần thái sáng láng, vẫn tràn đầy tinh thần như trước.
“Tuy rằng âm dương tương sinh, nam nữ đều có thể tu hành, nhưng vẫn luôn vì số lượng ít, công pháp không phù hợp, nam tu bá đạo và các yếu tố khác, dẫn đến nữ tu chúng ta ở vào vị thế yếu kém. Tổ chức Thượng Tị hội cũng là hy vọng mọi người nhân cơ hội này giao lưu nhiều hơn, sau khi trở về cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Dưới đài tiếng vỗ tay không ngớt, tất cả đều đồng tình với lời Mạc đảo chủ nói.
Mạc Nhược Vũ nắm giữ Tha Sơn Thạch chuyên công phạt, trong giới nữ tu Cửu Châu, nàng là chiến lực hàng đầu chỉ sau Ngọc Ẩn. Nàng nói ra những lời này, thực sự có sức thuyết phục.
“Tin rằng mọi người vẫn luôn mong chờ hoạt động lần này, tiếp theo ta xin giới thiệu chủ đề của hoạt động lần này —— Đến gần Giang Nhân Hoàng!”
Giang Ly: “???”
Dưới đài tiếng vỗ tay lại lần nữa vang lên, thậm chí còn vang dội hơn trước.
Trong tiếng vỗ tay, còn có không ít người kêu to, ví dụ như “Không gả Giang Nhân Hoàng thì không gả!”, “Ta thích Giang Ly!”, “Ta phải làm Hoàng hậu!” v.v.
Rất rõ ràng, ba chữ Giang Nhân Hoàng này đã châm ngòi cảm xúc của nhóm nữ tu.
Tuy rằng các nàng đã sớm thông qua tin tức vỉa hè nghe được nội dung hoạt động lần này, nhưng thật sự chờ đến khi công bố chủ đề hoạt động, lại là một cảm giác khác.
Tịnh Tâm Thánh Nữ cảm thấy tứ bề là địch.
Quả nhiên, cái gọi là Thượng Tị hội, bản chất là tình địch tụ hội.
Giang Ly cũng rất kinh ngạc, ngay cả lễ mừng kỷ niệm 300 năm đăng cơ trước đây cũng chưa từng thấy tu sĩ nào nhiệt tình đến vậy. Hắn nghi ngờ rằng một khi mình xuất hiện, e rằng quần áo cũng không còn nguyên.
“Sao nào, ta đã nói hoạt động lần này hợp với ngươi mà.” Ngọc Ẩn nhẹ giọng nói bên tai Tịnh Tâm Thánh Nữ.
“Để đảm bảo công bằng, hoạt động lần này còn mời bạn của Giang Nhân Hoàng, Ngọc Ẩn Nữ Hoàng làm giám khảo!” Trên đài cao, Mạc đảo chủ nhìn về phía Ngọc Ẩn.
Ngọc Ẩn có uy vọng cực cao trong giới nữ tu, tiêu điểm của toàn trường lập tức đổ dồn về phía Ngọc Ẩn.
Các nữ tu hy vọng mình trở thành người như Tịnh Tâm Thánh Nữ, nhưng các nàng chưa từng nghĩ đến việc trở thành Ngọc Ẩn.
Thái độ của các nữ tu đối với Ngọc Ẩn là sùng bái, ngưỡng mộ và kính sợ.
“Không thể ngờ Tịnh Tâm Thánh Nữ cũng ở đây, thật là một niềm vui bất ngờ.” Mạc đảo chủ bay xuống từ đài cao, nàng không nghĩ tới lúc này Tịnh Tâm Thánh Nữ lại tham gia Thượng Tị hội.
“Thánh Nữ, ngươi muốn làm giám khảo, hay là tham gia hoạt động?”
Tịnh Tâm Thánh Nữ có chút do dự: “Hoạt động không có hạn chế tu vi sao? Ta là 1 Hợp Thể kỳ…”
Trong ấn tượng của nàng, rất nhiều hoạt động đều hạn chế tu vi rất chặt chẽ, ví dụ như Đại Chu linh bảo đại tái trước đây, đã hạn chế tu vi dưới Nguyên Anh kỳ.
Mặc dù trong Nguyên Anh kỳ lại lẫn vài Độ Kiếp kỳ.
“Thánh Nữ không cần lo lắng chuyện này. Hoạt động lần này không khảo sát tu vi, có không ít tu sĩ Hợp Thể kỳ cũng đã đăng ký tham gia. Ví dụ như Bạch Tuyết Linh, Hoan Hỉ Bồ Tát, Mộng U U.”
Giang Ly nghe thấy mấy cái tên này liền nhướng mày, hóa ra ở nơi ta không biết, các ngươi là bạn bè thân thiết sao?
“Được, ta tham gia.” Nghe thấy tên người quen, Tịnh Tâm Thánh Nữ ý chí chiến đấu sục sôi.
Nàng muốn cho thế nhân biết, ai mới là người hiểu Giang Ly nhất.
“Vị này là…” Mạc đảo chủ chú ý tới Hồng Trần Tiên Tử.
“Nàng là 1 vị trưởng lão của Hồng Trần tịnh thổ, đi cùng Thánh Nữ tham gia Thượng Tị hội, nàng ngồi cạnh ta.” Vị trí của Ngọc Ẩn là giám khảo, theo lý mà nói bên cạnh không nên có người, nhưng Ngọc Ẩn thật sự muốn Hồng Trần Tiên Tử ngồi cạnh nàng, người khác cũng không thể nói gì hơn.
Giang Ly ẩn mình sau lưng Hồng Trần Tiên Tử, đi lên khán đài.
Hắn nhìn thấy Bạch Tuyết Linh đang khởi động gân cốt dưới đài, đó là nhân cách mắt vàng.
Xem ra trong một khoảng thời gian dài, đều là nhân cách mắt vàng của Bạch Tuyết Linh ở bên ngoài tiêu dao tự tại.
Giang Ly cũng không biết hai người họ có tư tưởng và cảm xúc tương đồng, nhất định phải thay nhau trốn tránh trách nhiệm.
Đại khái là thú vị.
“Phần thưởng hoạt động lần này là 1 cuốn sách 《 Không người biết Giang Nhân hoàng 》 do tác giả ẩn danh viết. Cuốn sách này ghi lại chi tiết mọi biểu hiện của Giang Nhân Hoàng trong cuộc sống, bút pháp sinh động, khiến người ta yêu thích không muốn rời tay.”
“Đồng thời, sách còn kèm theo kinh nghiệm tu hành 6000 năm của tác giả ẩn danh.”
Phần thưởng vừa được công bố, càng khiến nhóm nữ tu kinh hô. Cuốn sách phía trước là vật phẩm quý giá, kinh nghiệm tu hành phía sau là cơ duyên trời ban.
Giang Ly cảm thấy mình bị người quen bán đứng.
“Nghe nói là Liễu thống lĩnh của Nhân Hoàng Điện các ngươi viết sách.” Ngọc Ẩn nói.
Giang Ly nghiến răng nghiến lợi, có thể sống 6000 năm, ngoài Liễu thống lĩnh ra còn ai vào đây nữa?
“Hắn rảnh rỗi à?”
“Mạc đảo chủ nói có thể giúp Liễu thống lĩnh tiến vào Hồng Trần tịnh thổ, Liễu thống lĩnh đã cung cấp phần thưởng lần này để đổi lại.” Ngọc Ẩn cũng không biết vì sao Liễu thống lĩnh lại muốn tiến vào Hồng Trần tịnh thổ.
Cũng chưa từng nghe nói hắn thích ai ở Hồng Trần tịnh thổ.
“Phía dưới bắt đầu phần hỏi đáp, trả lời đúng được 1 điểm, trả lời sai không bị trừ điểm. Câu hỏi đầu tiên: Xin hỏi trong cuốn sách 《 Bá đạo Đại Thừa yêu ta 》, Giang Ly và nữ chính đã trải qua mấy độ đêm xuân?”
Giang Ly phát hiện câu hỏi đầu tiên này đã nằm ngoài phạm vi hiểu biết của hắn.
Tịnh Tâm Thánh Nữ tràn đầy tự tin, cuốn sách này chính là do nàng viết.
(Hết chương này)