STT 413: CHƯƠNG 413: PHO TƯỢNG GIANG LY
“Giết sa đọa tiên nhân cũng có thể đạt được công đức chi lực?”
Giang Ly nhẹ nhàng lắc đầu, chuyện này thật ly kỳ.
Thiên Đạo hủy diệt chúng sinh, cho nên giết người có thể đạt được công đức chi lực, điều này còn có thể hiểu được.
Nhưng nếu nói giết sa đọa tiên nhân cũng có thể đạt được công đức chi lực, chẳng lẽ Thiên Đạo không chỉ muốn hủy diệt chư thiên vạn giới, mà còn muốn hủy diệt Tiên giới?
Điều này nói không thông chút nào, rốt cuộc là vì mục đích gì?
Để tai được thanh tịnh sao?
Từ khi biết nguyên nhân Thiên Đạo sinh ra linh trí, hình tượng Thiên Đạo trong cảm nhận của Giang Ly đã thay đổi 180 độ.
Trường Tồn tiên ông đưa pho tượng Thần Tàng Tôn Giả cho Giang Ly, nghiêm nghị nói: “Cho nên ngươi hẳn là biết Thiên Đạo cường đại rồi, ngay cả pho tượng hóa thân của thần cũng cứng rắn đến thế……”
Giang Ly tiếp nhận pho tượng, nhẹ nhàng dùng lực, bẻ thành hai đoạn.
Trường Tồn tiên ông: “……”
“Sư phụ rất cường đại, nhưng ngay cả hắn cũng không thể làm cho pho tượng bất khả xâm phạm, cho dù ngươi mạnh hơn hắn, nhưng hẳn là cũng mạnh hơn không đáng kể……”
Giang Ly đưa pho tượng hình tượng của mình cho Trường Tồn tiên ông, ra hiệu ông đập nát.
Trường Tồn tiên ông dùng lực, cũng không bẻ gãy được pho tượng Giang Ly.
Trường Tồn tiên ông: “……”
Lời này không thể nói thêm lời nào.
“Tóm lại ngươi đã biết tình hình thực tế, rốt cuộc cũng phải đối mặt Tiên giới cường đại, cùng với Thiên Đạo bao trùm lên trên chúng sinh, ngươi phải làm tốt chuẩn bị tâm lý, đây chú định là một cuộc sinh tử chi chiến tàn khốc.”
Trường Tồn tiên ông cũng không quanh co, mạnh mẽ kết luận, nói ra những lời mình muốn.
“Pho tượng Thần Tàng Tôn Giả cực kỳ cứng rắn, ta cần dùng lực lượng cấp Thiên Tiên mới có thể đập nát.” Giang Ly giải thích cho ba người.
Bạch Hoành Đồ tò mò dùng toàn lực đập pho tượng Giang Ly, kết quả tự nhiên là pho tượng hoàn hảo không hề suy suyển.
Ngọc Ẩn liếc Bạch Hoành Đồ một cái, cảm thấy hắn phân biệt đối xử.
Bạch Hoành Đồ đập pho tượng Thần Tàng Tôn Giả còn không dùng lực lớn đến thế.
“Vậy ngươi đập nát pho tượng của chính ngươi cần dùng bao nhiêu lực?”
Giang Ly cảm thấy vấn đề của Bạch Hoành Đồ thật ngốc nghếch: “Pho tượng là hình tượng của chính ta, đặc tính kiên cố của pho tượng làm sao có tác dụng trước mặt bản thân ta, đương nhiên là chạm vào liền vỡ.”
“Nếu muốn chứng minh tòa pho tượng nào cứng rắn hơn, chỉ có thể tìm được một vị Thiên Tiên đến thực nghiệm, bất quá hiện tại Thiên Tiên đều ở Tiên giới, tìm đâu ra đây...”
Giang Ly nói đến một nửa, bỗng nhiên nhớ tới, tựa hồ Cửu Châu có một Thiên Tiên trông có vẻ ngây ngốc.
“Được rồi, chúng ta lần này tới tìm tiên ông, chính là muốn nói những chuyện này, tiên ông cứ an tâm dưỡng lão, tiếp theo vẫn là để người trẻ tuổi ra tay.”
Mọi chuyện kết thúc, Giang Ly đứng dậy cáo biệt tiên ông.
Ngọc Ẩn cảm thấy chuyến đi này không tệ, đã biết nhiều bí mật như vậy, liền trở về Thiên Nguyên hoàng triều.
Bạch Hoành Đồ đối với pho tượng Giang Ly nhỏ bé, trầm tư khổ sở, hắn cảm thấy kế hoạch chiến thắng Giang Ly chế định quá qua loa.
“Bước đầu tiên để ta chiến thắng Giang Ly, có phải là phải đập nát pho tượng trước không?”
Một bên Trường Tồn tiên ông lo lắng Bạch Hoành Đồ ngay cả bước đầu tiên cũng không vượt qua được.
“Sư tổ, nếu không người biên thêm vài cảnh giới, ví dụ như Tán Tiên kỳ chẳng hạn, biết đâu ta cũng có thể đột phá.” Bạch Hoành Đồ nóng lòng muốn thử, coi Trường Tồn tiên ông như một đại năng có thể nói là làm ngay.
Trường Tồn tiên ông trợn trắng mắt, không thèm phản ứng Bạch Hoành Đồ.
……
Giang Ly đi vào Hồng Trần tịnh thổ, nơi này vẫn yên lặng như trước, ngăn cách với thế nhân, năm tháng tĩnh lặng trôi.
Thương hải tang điền, thế gian biến hóa quá nhiều, chỉ có Hồng Trần tịnh thổ, vẫn như 9000 năm trước, yên tĩnh nằm ở góc phía tây Cửu Châu, vô tranh với thế tục.
“Làm phiền thông báo một tiếng, Giang Ly đến thăm.”
Giang Ly nói chuyện với hai tên nữ đệ tử ở cửa, hắn luôn cảm thấy ánh mắt vốn ngây thơ của hai nữ đệ tử này, khi nhìn thấy mình đã thay đổi.
Như là…… muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy?
Ảo giác thôi.
Tịnh Tâm Thánh Nữ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng xuống núi, nghênh đón Giang Ly vào núi.
Thanh Dục chưởng giáo lại đi Phật môn làm khách, nàng tạm thời tiếp quản Hồng Trần tịnh thổ.
Giang Ly phát hiện không phải ảo giác, nữ đệ tử Hồng Trần tịnh thổ nghe nói mình tới, buông quyển sách trên tay, đến xem mình, ánh mắt giống hệt hai tên nữ đệ tử ở cửa sơn môn.
Giang Ly chú ý tới các nàng xem không phải kinh văn công pháp, mà là 《 Bá Đạo Đại Thừa Yêu Ta (Phần 2) 》.
Thứ này còn có thể có Phần 2 sao?
Phần 1 không phải hai người kết hôn, còn sinh một đôi long phượng thai sao, thế này còn có thể viết tiếp sao?
Giang Ly xem qua Phần 1, nội dung viết có phần tương đồng với những gì hắn viết thời kỳ 'trung nhị', miêu tả hắn đập nát không gian, xé rách hư không.
Thế nào, hai người ly hôn rồi lại hợp lại, hay là nam chủ mất trí nhớ rồi lại lần nữa bắt đầu?
Xem tư thế nữ đệ tử mỗi người một quyển, Phần 2 này còn rất được hoan nghênh.
“Ngươi lần này là tới tìm ta sao?” Tịnh Tâm Thánh Nữ thấp thỏm, vặn vẹo góc áo.
“Nói đúng một nửa.”
“Có ý tứ gì?”
“Ta là tới tìm sư tổ của ngươi.”
“Thế này tính cái gì một nửa?”
“‘Ngươi’ sư tổ, bốn chữ ngươi đoán đúng hai chữ.”
“……”
Giang Ly lại lần nữa tìm được Hồng Trần Tiên Tử, nàng vẫn ngây thơ hồn nhiên như trước, vô ưu vô lo, ở bên cạnh tiên tử, sẽ không tự giác bị không khí xung quanh nàng lây nhiễm, mà thả lỏng.
“Gặp qua tiên tử.”
“Nhân Hoàng khách khí.” Hồng Trần Tiên Tử đáp lễ, cố gắng bày ra vẻ mặt nghiêm túc, chỉ là nàng vừa rồi đang nằm trên mặt cỏ, lúc đứng dậy trên tóc còn dính lá cỏ, nhìn thế nào cũng không thể nghiêm túc nổi.
Tịnh Tâm Thánh Nữ tiến lên sửa sang lại dáng vẻ cho sư tổ.
“Đừng nhúc nhích, chỗ này có lá cây.”
“Nga.”
Giang Ly móc ra pho tượng Thần Tàng Tôn Giả và pho tượng Giang Ly.
“Đây là tặng cho ta sao?” Hồng Trần Tiên Tử nhìn pho tượng Giang Ly, yêu thích không buông tay, nàng khi đi ra ngoài chơi, từng gặp rất nhiều pho tượng Giang Ly, nhưng vẫn luôn không có cơ hội mua được.
Đến nỗi pho tượng Thần Tàng Tôn Giả, bị Hồng Trần Tiên Tử làm lơ.
Pho tượng kỳ quái, không có tính thẩm mỹ.
“Tiên tử nếu là thích, ta có thể cho tiên tử thêm hai cái, bất quá trước đó, còn xin tiên tử thử bóp nát hai pho tượng này.”
Hồng Trần Tiên Tử nghi hoặc yêu cầu của Giang Ly, nhưng vẫn làm theo.
“Pho tượng cứng rắn thật.” Nàng tay cầm pho tượng Thần Tàng Tôn Giả, vận dụng toàn lực mới có thể bóp nát.
Mà đến pho tượng Giang Ly bên này, tiên tử đem lực dùng đến lớn nhất, mặt đẹp nghẹn đỏ bừng, vẫn là vô luận như thế nào cũng bóp không vỡ.
“Pho tượng này của ngươi dùng chất liệu gì, ngay cả ta cũng bóp không vỡ?” Hồng Trần Tiên Tử không thể lý giải.
Giang Ly mỉm cười, không có giải thích, mà là cho tiên tử một pho tượng của mình, coi như tạ lễ.
Có Hồng Trần Tiên Tử thực nghiệm, hắn đối với thực lực Thần Tàng Tôn Giả có đánh giá đại khái.
Yếu hơn so với mình.
“Đúng rồi, có thể hay không lại cho ta một pho tượng nữa?”
“Tiên tử muốn hai cái làm gì?”
Hồng Trần Tiên Tử cười hì hì: “Tặng người.”
Giang Ly đi rồi, Hồng Trần Tiên Tử đưa cho Tịnh Tâm Thánh Nữ một pho tượng.
“Sư tổ làm sao biết ta thích pho tượng này?” Tịnh Tâm Thánh Nữ vui sướng, tính toán đặt pho tượng ở nơi tĩnh tu, để khi mình tu luyện có thể tĩnh tâm ngưng thần, đạt được hiệu quả gấp đôi.
“Bởi vì ta cùng Nhân Hoàng không giống nhau, mắt ta không mù.”
……
Rời đi Hồng Trần tịnh thổ, Giang Ly bỗng nhiên nhớ tới việc mình miễn nhiễm với mị lực của tiên tử.
“Tiên tử là sự cụ hiện hóa của vẻ đẹp Thiên Đạo, người tu hành không thoát ly Thiên Đạo, cũng liền không cách nào chống cự mị lực của tiên tử.”
“Ta lẽ nào lại mạnh hơn Thiên Đạo, cho nên mới miễn nhiễm sao?”
(Hết chương)