STT 428: CHƯƠNG 426: TRUYỀN THUYẾT NHO THÁNH
“Chúng ta mở học đường, từ nhỏ uốn nắn lời ăn tiếng nói, cử chỉ của bọn nhỏ, hiện tại học đường đang học Nho Thánh trích lời, hai vị nếu không có việc gì, không ngại cùng học tập một chút chứ?” Nho tu mời Giang Ly cùng Bạch Hoành Đồ.
“Được.”
……
Ba người còn chưa bước vào học đường, đã nghe thấy tiếng đọc sách lanh lảnh của học sinh.
“Nho Thánh rằng: Học mà khi tập chi, chẳng phải vui sao? Có bằng hữu từ phương xa tới, chẳng phải vui vẻ vô cùng? Người không biết mà không giận, chẳng phải cũng là quân tử chăng?”
Các học sinh tập trung tinh thần lặp lại câu này, lão sư cầm thước, trên bục giảng rung đùi đắc ý, say sưa trong đó.
Ba người không quấy rầy lão sư giảng bài, ngồi ở hàng cuối cùng.
“Tốt lắm, mọi người đọc rất tốt, lời của Nho Thánh, đương nhiên phải lặp đi lặp lại ngâm nga, mới có thể lý giải hàm nghĩa trong đó. Theo tuổi tác tăng trưởng, kiến thức gia tăng, sẽ có hiểu biết mới về lời của Nho Thánh. Lão hủ năm nay 300 tuổi, đọc 300 năm Nho Thánh trích lời, đến nay vẫn có cảm ngộ mới, cảm khái trí tuệ của Nho Thánh sâu như biển cả mênh mông.”
“Các ngươi hiện tại chỉ cần lý giải hàm nghĩa nông cạn là được, ví dụ như câu này ‘người không biết mà không giận, chẳng phải cũng là quân tử chăng’, ví dụ như người khác không biết ngươi, nhưng ngươi lại không tức giận, đây mới là điều quân tử cần làm được.”
“Tu sĩ cả đời này, cầu được là thành tiên vấn đạo, công danh lợi lộc. Quân tử tuy cũng theo đuổi danh tiếng cùng tu vi, nhưng tiền đề là phải có ‘đức’. Vô đức mà có danh tiếng, chỉ có thể là ác danh. Vô đức mà có tu vi, chính là làm hại một phương.”
“Lấy một ví dụ thực tế, người ở giữa trong ba người vừa rồi bước vào, đúng, chính là ngươi.” Vương sư chỉ vào Giang Ly.
“Ngươi hẳn là thành viên mới gia nhập Quân Tử hội, ngươi tên là gì, xem xem người khác có biết ngươi không, ngươi lại có vì không có danh tiếng mà tức giận không?”
Giang Ly đứng dậy, nghĩ nghĩ, tính toán nói thật: “Ta tên Giang Ly.”
Lão sư gật đầu: “Được, xin hỏi các ngươi ai biết Giang… Khoan đã, ngươi tên Giang Ly?!”
Ngươi làm sao không nói ngươi tên Bạch Hoành Đồ đâu?
“Người bên cạnh kia, ngươi tên gì?”
“Ta tên Bạch Hoành Đồ.”
Lão sư cảm thấy tiết học này không thể giảng tiếp được nữa, ai có danh tiếng nhất thì các ngươi nói là ai, có bản lĩnh thì các ngươi nói các ngươi tên Ngọc Ẩn!
Nho tu thấy vậy vội vàng hòa giải: “Vương sư thứ lỗi, hai vị huynh đệ mới gia nhập này thích nói giỡn.”
Vương sư xua tay, ra vẻ không để ý: “Chúng ta tiếp tục học tập Nho Thánh trích lời.”
“Nho Thánh rằng: Thấy người hiền thì noi theo, thấy người không hiền thì tự xét lại mình.”
Giang Ly cùng Bạch Hoành Đồ nhìn nhìn đối phương, bắt đầu tự kiểm điểm bản thân.
Vương sư thấy hai người an tĩnh lại, rất hài lòng, tiếp tục giảng: “Nho Thánh lại rằng: Biết thì cho là biết, không biết thì cho là không biết, đó mới là biết.”
“Nho Thánh nói cho chúng ta biết, biết chính là biết, không biết thì không biết, không cần không hiểu mà giả vờ hiểu.”
“Ví dụ như ta hỏi các ngươi, trên thị trường có rất nhiều phiên bản 《 Giang Nhân Hoàng truyện 》, nhưng các ngươi biết Giang Nhân Hoàng cùng Bạch Hoành Đồ tông chủ lần đầu tiên quen biết nhau ở đâu không?”
“Kiếm Trủng.” Bạch Hoành Đồ đáp ngay lập tức.
“…… Hỏi lại một vấn đề, khi Giang Nhân Hoàng đánh bại Bạch Hoành Đồ, trở thành Nhân Hoàng hầu tuyển duy nhất, lão Nhân Hoàng đã nói lời nói đầu tiên gì với Giang Nhân Hoàng?”
“May mắn có ngươi, bằng không khiến cho Bạch Hoành Đồ làm Nhân Hoàng.” Giang Ly đáp ngay lập tức.
“Trong Hóa Thần kỳ, ‘Hóa Thần’ có ý nghĩa gì?”
“Hóa vạn vật vì trong lòng thần.”
“Hợp Thể kỳ phải làm thế nào để đạt được ba người hợp nhất?”
“Tâm tùy ý động, hiểu được đại đạo, thân hình tương dung.”
“Khi Thành Tiên Thang Trời còn tồn tại, xác suất Độ Kiếp kỳ trở thành Địa Tiên là bao nhiêu?”
“86%.”
“Độ Kiếp thành tiên chia thành mấy bước?”
“Độ thành tiên kiếp, chuyển hóa linh khí thành tiên lực, chuyển hóa tiên thể.”
“Địa Tiên làm thế nào trở thành Thiên Tiên…… Thôi, không hỏi nữa, cái này ta cũng không biết.”
“Đã hiểu chưa, đó chính là điều Nho Thánh nói ‘biết thì cho là biết, không biết thì cho là không biết, đó mới là biết’.” Vương sư nghiến răng nghiến lợi, hắn cuối cùng cũng đã biểu đạt được ý mình muốn nói, chỉ là phương thức biểu đạt có chút khác biệt.
Nho tu vội vàng kéo hai "sinh viên tốt nghiệp" này rời khỏi học đường.
Giang Ly nghe xong một tiết khóa, có thêm hiểu biết mới, đột nhiên hỏi: “Nhắc đến Nho Thánh cùng Đạo Tổ có quan hệ gì ngươi biết không?”
Giang Ly trước đây không mấy chú ý đến quan hệ của các đại lão tầng đỉnh Tiên giới, hiện giờ đã đi đến cục diện đối lập với Tiên giới, vẫn nên tìm hiểu trước một chút cho thỏa đáng.
Chủ yếu là lo lắng khi đánh nhau, đừng đánh nhầm người không biết.
Nho tu cười khổ: “Cái này đâu phải một nho sinh quèn như ta biết được?”
Giang Ly hỏi đương nhiên không phải Kim Đan kỳ nho tu, mà là Bạch Hoành Đồ.
Bạch Hoành Đồ suy nghĩ một hồi, nói: “Tổ sư của chúng ta cùng Nho Thánh khẳng định không có quan hệ, thời đại của hai người này cách biệt quá xa. Đến nỗi tổ sư sau khi phi thăng có hay không gặp qua Nho Thánh, ta nghĩ hẳn là không có.”
“Ngươi nếu là hỏi Nho Thánh cùng Tiên giới Đạo Tổ, cái này thì có không ít truyền thuyết. Mà truyền thuyết thì ngươi cũng biết đấy, ngay cả chín thật một giả hay chín giả một thật cũng khó mà nói.”
“Nói đi nghe một chút.”
“Trong truyền thuyết, tổ của Nho Thích Đạo ở Tiên giới —— Đạo Tổ, Nho Thánh, Phật Tổ ra đời từ thuở sơ khai của Tiên giới. Cho dù có kẻ đến sau vượt lên trên, trở thành tồn tại cùng cấp bậc với bọn họ, luận về bối phận cùng tu vi cũng không thể sánh bằng ba vị này. Có thể nói ba vị là tồn tại cổ xưa nhất, thọ nguyên vô cùng tận, dài lâu hơn cả trời đất.”
“Bất quá còn có đồn đãi nói Đạo Tổ ra đời sớm hơn Nho Thánh. Lúc ấy Đạo Tổ thành đạo, chưởng quản đạo tạng, là người đầu tiên ở Tiên giới. Nho Thánh khi còn chưa thành đạo đã từng cầu đạo từ Đạo Tổ.”
“Không có người biết Nho Thánh hỏi Đạo Tổ cái gì, cũng không biết Đạo Tổ đã trả lời như thế nào. Chỉ biết là Nho Thánh từ chỗ Đạo Tổ rời đi sau, bắt đầu chu du Tiên giới, truyền bá Nho gia giáo lý, còn hóa thân vô số, truyền thụ ở chư thiên vạn giới. Có không ít sinh linh ở các thế giới nghe xong Nho Thánh giảng bài mới mở ra linh trí, hiểu vinh nhục, biết xấu hổ, biết cách tu hành.”
“Hành động của Nho Thánh mang phúc trạch đến vạn giới, chính là công đức trời ban. Công đức gia thân, cộng thêm thiên phú của bản thân, ông đã thuận lợi thành đạo, trở thành Nho Thánh tề danh với Đạo Tổ.”
“Bất quá Đổng Trung Nhân cảm thấy đây là Đạo tông đang hạ thấp Nho giáo, vẫn luôn không thừa nhận truyền thuyết này.”
“Tuy rằng ta không thích Đổng Trung Nhân, nhưng khách quan mà nói, cũng phải thừa nhận sự hoài nghi của hắn có vài phần đạo lý. Tiên giới tồn tại trăm triệu năm, Địa Tiên, Thiên Tiên thậm chí Kim Tiên đều đã ngã xuống trong dòng chảy năm tháng dài đằng đẵng. Quan hệ giữa Đạo Tổ cùng Nho Thánh chỉ có chính bản thân họ mới biết. Có lẽ Phật Tổ biết, bất quá Phật Tổ cả ngày tĩnh tọa, nói cũng như không nói.”
“Hai người này không nói gì, Phật Tổ lại như một câu đố. Hậu nhân phát huy trí tưởng tượng, bịa đặt ra một đống lớn truyền thuyết. Số lượng truyền thuyết đều sắp đuổi kịp các phiên bản của 《 Giang Nhân Hoàng truyện 》. Còn có truyền thuyết nói Đạo Tổ cùng Nho Thánh là thầy trò, quan niệm không hợp nên mới chia thành Nho Đạo hai nhà.”
Giang Ly ngay lập tức có cảm nhận trực quan về số lượng truyền thuyết về Đạo Tổ cùng Nho Thánh.
“Bạch huynh thật là bác học đa văn.” Nho tu nghe hai người nói chuyện mà như nghe thiên thư, hôm nay hắn coi như đã mở mang kiến thức.
Lúc này, có người vội vàng chạy tới hô: “Người của Thư Sơn hội lại tới khiêu chiến Quân Tử hội chúng ta! Còn bắt cóc người của chúng ta!”
Nho tu nghe vậy giận dữ: “Thật là quá đáng! Đường huynh, Bạch huynh, đi, chúng ta đi Thư Sơn hội đòi người!”
Giang Ly sửng sốt một chút, quay đầu nhìn xem ai là Đường huynh, sau đó mới nhớ ra mình hiện tại tên Đường Ly.