STT 433: CHƯƠNG 431: HIỆU QUẢ THỰC TỐT
Sau nhiều ngày du ngoạn ở Quân Tử quốc, cảm nhận lớn nhất của Giang Ly chính là sự cứng nhắc.
Mọi người sinh hoạt theo những phương thức đã định sẵn, lời nói và hành động đều tuân theo lời dạy của Nho Thánh, không gian tự do rất nhỏ.
Giống như những cỗ xe ngựa đi trên quan đạo. Quan đạo nhìn thì rộng lớn, bốn phương thông suốt, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi. Xe ngựa chỉ có thể đi trên quan đạo, xa không thể sánh bằng sự tự do của người đi bộ.
Người đi bộ có thể dạo chơi trong rừng cây ven đường, bên dòng suối giữa núi, hay trên những cánh đồng làng quê, tự do hơn xe ngựa rất nhiều.
Giang Ly không biết Quân Tử quốc trong cảm nhận của Nho Thánh có phải như vậy không, nhưng Quân Tử quốc trong cảm nhận của Giang Ly khẳng định không phải như vậy.
Quân Tử quốc có quá nhiều quy tắc, mua một món đồ vật cũng phải đẩy tới đẩy lui mất nửa ngày. Lời nói và hành động của mọi người đều có quy phạm nghiêm ngặt, rời khỏi quy phạm này thì không còn được coi là quân tử.
Cả 3 người Giang Ly đều cảm thấy như vậy quá phiền toái.
Tham quan mấy ngày thì còn tạm được, chứ nếu thật sự phải ở lại mấy tháng, mấy năm, vậy thì quá nhàm chán.
Cùng với không khí chung của Quân Tử quốc, là Đổng Trung Nhân sắp lên sân khấu.
Đổng Trung Nhân xuất hiện, so với những lần trước đây, càng thêm trang trọng, nghiêm túc và đúng mực.
Vốn dĩ hắn là một người nghiêm túc, quần áo chú trọng và cổ điển. Các Hình Bộ thượng thư của các hoàng triều lớn cộng lại cũng không hiểu biết nhiều bằng Đổng Trung Nhân.
Cũng như tiềm quy tắc ở nhiều quốc gia là Hình Bộ thượng thư phải đến Đại Chu Hoàng Thất Học Viện tiến tu, thì Lễ Bộ thượng thư cũng phải học tập một thời gian ở Nho giáo.
Đổng Trung Nhân tiến hành theo quy tắc sinh nhật Nho Thánh đã có từ ngàn xưa, đâu vào đấy.
Đầu tiên là ca tụng sự ra đời của Nho Thánh, là sự trùng hợp của vô vàn ngẫu nhiên trong trời đất, là tất nhiên trong ngẫu nhiên, là sự may mắn của tất cả sinh linh trong chư thiên vạn giới.
Sau đó nhìn lại đủ loại hành vi trong truyền thuyết của Nho Thánh, khiến mọi người biết được sự vĩ đại của Nho Thánh.
Đương nhiên, Đổng Trung Nhân không hề nhắc đến truyền thuyết Nho Thánh hỏi đạo tổ.
Tiếp theo là giảng thuật mối quan hệ giữa Tổ sư gia khai phái Nho giáo Đổng Trọng Thư và Nho Thánh. Hai vị này cách nhau mấy bối phận, Đổng Trung Nhân cố gắng kéo thân phận của Đổng Trọng Thư về phía Nho Thánh.
Giang Ly cũng phải bội phục sức tưởng tượng của Đổng Trung Nhân.
Ban đầu Giang Ly cho rằng bài diễn văn khai mạc đại hội luận võ của Cơ Chỉ đã đủ nhàm chán rồi, không ngờ lại có thứ nhàm chán hơn cả hắn.
Nghĩ lại cũng bình thường, bài diễn văn khai mạc của Cơ Chỉ là do Lễ Bộ chuẩn bị, mà Lễ Bộ đều đã từng được tôi luyện ở Nho giáo, có tầng quan hệ này ở đó, nhàm chán cũng là chuyện bình thường.
Sau những hồi ức dài dòng, chính là những buổi biểu diễn được chuẩn bị tỉ mỉ, ví dụ như thơ đọc diễn cảm, hí kịch linh tinh.
Buổi biểu diễn dưới đài có đẹp không? Đẹp. Có thể hiện được nội hàm văn hóa của Cửu Châu không? Có thể hiện được.
Nhưng chính là cảm thấy thật không thú vị.
Nếu là Bạch Hoành Đồ xuống dưới giảng một đoạn tấu đơn…
Giang Ly đột nhiên phát hiện tư duy logic của mình không thích hợp.
Giang Ly căm tức nhìn Bạch Hoành Đồ, khẳng định là ở cùng đồ ngốc lâu rồi, tư duy đã bị ảnh hưởng.
Bạch Hoành Đồ vẻ mặt vô tội, không biết Giang Ly trừng mắt hai con bò lớn nhìn mình làm gì.
“Tịnh Tâm, ngươi cũng tới?” Giang Ly ngẫu nhiên phát hiện Tịnh Tâm Thánh Nữ, giữa 2 người cách 1 Bạch Hoành Đồ.
Tịnh Tâm Thánh Nữ ừ một tiếng, giọng yếu ớt như muỗi kêu: “Ta đại diện Hồng Trần tịnh thổ đến đây.”
Tịnh Tâm Thánh Nữ lấy hết can đảm khơi mào một chủ đề: “Giang Ly, ngươi cảm thấy buổi biểu diễn của Nho giáo thế nào?”
“Rất nhàm chán.” Xét thấy đây là địa bàn của Nho giáo, cho dù hạ giọng xuống thấp nhất, một đám Hợp Thể kỳ cũng có thể nghe rõ, Giang Ly lựa chọn truyền âm nhập mật, chỉ để Tịnh Tâm Thánh Nữ nghe thấy.
“Ta cũng cảm thấy như vậy. Hồng Trần tịnh thổ dù sinh hoạt bình đạm, cũng có sách bầu bạn, đọc sách còn hơn xem biểu diễn.”
Ban đầu Tịnh Tâm Thánh Nữ có chút tức giận, nàng bị Sư Phụ phái đến đây, Sư Phụ khẳng định biết buổi biểu diễn của Nho giáo nhàm chán, mới bảo mình đến.
Nhưng khi nàng nhìn thấy Giang Ly, lại cảm thấy chuyến này đến thật đáng giá.
“Ngươi gần đây đang đọc sách gì?” Giang Ly hiếu kỳ, hắn không nhớ Tịnh Tâm Thánh Nữ là người có tính cách thích đọc sách.
Trong ấn tượng của hắn, Tịnh Tâm Thánh Nữ ở Hồng Trần tịnh thổ hoặc là chơi trò chơi, hoặc là tu luyện, hoặc là nghe nói mình đến thì ở trong khuê phòng nửa ngày không ra, rất ít khi đọc sách.
Tịnh Tâm Thánh Nữ ấp úng, ngượng ngùng nói đang xem tiểu thuyết do chính mình viết: “Một cuốn sách có liên quan đến Đại Thừa kỳ.”
Giang Ly còn tưởng là mình viết tâm đắc tu luyện linh tinh, vì thế đùa giỡn nói: “Ngươi nói thẳng là xem sách có liên quan đến ta không phải sao?”
Được Giang Ly đồng ý, Tịnh Tâm Thánh Nữ lộ ra nụ cười hạnh phúc: “Vâng, xem sách có liên quan đến ngươi.”
Nhắc đến cuốn 《Đại Thừa Bá Đạo Yêu Ta》 do chính mình viết, Tịnh Tâm Thánh Nữ trong lòng có một loại tư vị khó tả.
Lúc trước lo lắng mình viết không hay, liền nặc danh in ấn, chia cho các đệ tử Hồng Trần tịnh thổ, mỗi người 1 quyển, xem thử hiệu quả.
Hiệu quả thực tốt, mọi người sau khi đọc sách, đều thích Giang Ly.
“Vì sao ta phải tự mình gia tăng tình địch?” Tịnh Tâm Thánh Nữ có cảm giác muốn tìm Cơ Chỉ đưa mình trở về mấy năm trước.
Tịnh Tâm Thánh Nữ lén đi tìm Tô Duy, hỏi có thể luyện chế thuốc hối hận không.
Tô Duy dùng ánh mắt quái dị nhìn nàng, nói thuốc hối hận thì không có, nhưng có một loại đan dược gần giống thuốc hối hận – thuốc quên hối hận, có thể khiến người ta quên đi những chuyện mình từng hối hận.
Tịnh Tâm Thánh Nữ đương nhiên không ăn.
“Vị này nhìn có chút lạ mắt.” Giang Ly chú ý tới có một người lạ ngồi ở một bên, cùng bọn họ cùng bàn, chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ, trông tuổi cũng không còn trẻ.
Người lạ cung kính trả lời: “Gặp qua Nhân Hoàng, ta là Quân Tử quốc quốc quân.”
Giang Ly hiểu rõ, nơi này là Quân Tử quốc, quốc quân đương nhiên phải ngồi chính tịch.
Bạch Hoành Đồ hỏi: “Xem tu vi của ngươi cũng không cao, làm sao trở thành Quân Tử quốc quốc quân?”
“Gặp qua Bạch tông chủ, Quân Tử quốc không lấy thực lực làm tiêu chuẩn địa vị, mà là căn cứ vào phẩm đức. Ta tự nhận còn cách xa lý tưởng quân tử mà Nho Thánh yêu cầu, nhưng mọi người đều bảo ta làm quốc quân.”
“Ta đối với ngươi có chút ấn tượng, ngươi là sư đệ của Đổng Trung Nhân?” Ngọc Ẩn nhìn Quân Tử quốc quốc quân quen mắt.
“Gặp qua nữ hoàng, Đổng Trung Nhân là sư huynh của ta.”
Bạch Hoành Đồ kinh ngạc, Quân Tử quốc quốc quân thiên phú bình thường, làm sao trở thành sư đệ của Đổng Trung Nhân.
Như là nhìn ra nghi hoặc của Bạch Hoành Đồ, Quân Tử quốc quốc quân nói: “Sư Phụ thu đồ đệ chỉ xem tâm tính, không xem thiên phú, ta may mắn lọt vào pháp nhãn của Sư Phụ.”
“Với địa vị của ngươi ở Nho giáo, muốn một ít tài nguyên trợ giúp tu luyện hẳn là rất dễ dàng mới đúng.” Giang Ly hỏi.
Quân Tử quốc quốc quân xấu hổ nói: “Thiên phú của ta thường thường, sao dám lãng phí thiên tài địa bảo mà các sư huynh sư tỷ cực khổ tích cóp được.”
“Ngươi đây chỉ là tự tìm phiền toái, cho người khác cũng tìm phiền toái. Ngươi chỉ có Nguyên Anh kỳ, thọ nguyên chỉ vỏn vẹn mấy trăm năm, chẳng lẽ chờ ngươi thọ nguyên hao hết, buông tay cõi trần, khiến Đổng Trung Nhân đau đớn đến chết?”
Đại Nho Tự Thiếp xuất hiện, có gì nói nấy, không hề che giấu.
“Trên dưới Nho giáo, chỉ có ngươi là cứng nhắc nhất, Đổng Trung Nhân còn chưa cứng nhắc như ngươi.”
“Gặp qua Đại Nho Tự Thiếp tiền bối.” Quân Tử quốc quốc quân cung kính hành lễ.
“Lại nữa rồi, ngươi mỗi lần thấy ta đều phải làm cái lễ tiết phiền toái như vậy, có ý nghĩa sao?”
“Lễ tiết là như thế.”
“Cứng đầu không nghe lời, ngươi muốn làm gì thì làm đi.” Đại Nho Tự Thiếp đối với Quân Tử quốc quốc quân không có cách nào.
(Hết chương)