"Bất quá cái Huyền Diệu Bí Cảnh này ở đâu?"
Bí cảnh trong thiên hạ quá nhiều, quy tắc quái lạ càng là muôn hình muôn vẻ, Giang Ly cũng không thể nào biết rõ từng cái bí cảnh.
Bất quá không sao, hắn không biết, luôn có nhân sĩ chuyên nghiệp biết.
...
Người của Thiên Cơ Lâu đều tu luyện một môn công pháp thẳng tới phi thăng tên là « Chấp Chưởng Thiên Cơ ». Tu luyện đến đại thành, có thể mơ hồ dự cảm phúc họa của bản thân, gặp dữ hóa lành, tránh né nguy hiểm. Đáng tiếc công pháp này không nằm trong phạm vi bán ra của Thiên Cơ Lâu, nếu không sẽ có rất nhiều tu sĩ muốn tu luyện môn công pháp này.
Trong Thiên Cơ Lâu, tu vi của Lâu Chủ là cao nhất, thứ đến là những người phụ trách Thiên Cơ Lâu mở tại các đại Hoàng Triều. Những người này tuy không bằng Lâu Chủ, nhưng cũng đạt đến trình độ cảm giác họa phúc.
Chu Hữu Phúc, người phụ trách Thiên Cơ Lâu tại Đại Chu, đang nằm trên sân thượng, đắm mình trong hồ nước được ngưng kết từ linh khí, hưởng thụ chốc lát bình yên.
Phải nói Thiên Cơ Lâu thích Hoàng Triều nào nhất, thì chính là Đại Chu đương kim. Người ở đây tuân quy thủ củ, sẽ làm việc theo quy tắc của Thiên Cơ Lâu, sẽ không mạo hiểm bắt giữ người Thiên Cơ Lâu để đòi công pháp, cũng sẽ không ngốc đến mức vào Thiên Cơ Lâu trộm đồ, càng không vì bản thân tham rẻ mua tình báo bản thiếu mà quay lại trách Thiên Cơ Lâu đưa tin tức không chuẩn.
Làm ơn đi, Thiên Cơ Lâu chúng ta tiền nào của nấy, lúc đưa tình báo cho ngươi đều đã nói là bản thiếu rồi, chính ngươi cảm thấy tu vi cao sẽ không có vấn đề, liên quan gì đến chúng ta?
Loại khách hàng này là thứ khiến Thiên Cơ Lâu đau đầu nhất.
Còn có một loại chính là khách hàng không có tiền, cứ nhất định phải trả giá, nói tình báo này ta biết một ít rồi ba la ba la, không đáng giá nhiều linh thạch như vậy.
Thiên Cơ Lâu bọn họ đưa tình báo chưa bao giờ bớt giá, càng không bao giờ biếu không!
Kỳ khảo hạch mười năm một lần vừa mới qua đi, Thiên Cơ Lâu Đại Chu của bọn họ doanh số đứng đầu, độ hài lòng của khách hàng đứng đầu, khiến cho các phân lâu chủ khác đỏ mắt ghen tị.
"Đại Chu, tốt!"
Chu Hữu Phúc cảm thấy mình không hổ là họ Chu, rất có duyên phận với Đại Chu.
Hắn cao hứng dìm cái thân thể mập mạp vào trong linh thủy, ùng ục ùng ục sủi bọt khí lớn.
Bất quá thật kỳ quái, trước kia mình luôn có thể cảm nhận được vận may liên tục, sao bây giờ họa phúc khó định, tương lai một mảnh hỗn độn?
Người hầu cách đó không xa nghe người dưới truyền lời, hoảng hoảng trương trương chạy đến bên cạnh cái ao, thất kinh nói: "Lâu chủ, không xong rồi, Giang Nhân Hoàng tới!"
Chu Hữu Phúc bị dọa đến quên thở, uống một ngụm lớn nước tắm.
"Thiên Cơ Lâu chúng ta không phạm pháp phạm tội, không tu luyện ma đạo, định giá có lương tâm, ngài ấy sao lại tới rồi?!"
...
Đa số người tới Thiên Cơ Lâu đều sẽ che mặt, che giấu thân phận. Không có tiền thì tùy tiện cầm miếng vải đen che mặt, có tiền thì dùng miếng vải đen che giấu sóng linh lực để che mặt. Thiên Cơ Lâu cũng không để ý, bọn họ chỉ buôn bán tình báo, về phần bán cho ai, bọn họ không quan tâm.
Mà đối với người lộ mặt mua tình báo, bọn họ cũng không quan tâm, đây là tự do của khách hàng.
Nhưng hôm nay bọn họ không thể không quan tâm, thậm chí phân lâu chủ đều phải ra nghênh tiếp.
Bởi vì Giang Nhân Hoàng tới.
"Hoan nghênh Giang Nhân Hoàng tới thị sát."
Chu Hữu Phúc mang theo cao tầng Thiên Cơ Lâu nghênh đón Giang Ly. Một đám người bịt mặt xung quanh đồng tử hơi co lại, lộ ra vẻ cuồng nhiệt, cũng không đoái hoài tới việc che giấu thân phận nữa, đều xúm lại xem Giang Ly.
Đây chính là Giang Nhân Hoàng bằng xương bằng thịt, cả đời cũng chưa chắc thấy được một lần!
Cũng may đệ tử Thiên Cơ Lâu duy trì trật tự, không để cho mọi người vây quanh Giang Ly.
Giang Ly thấy Chu Hữu Phúc như vậy, thầm nghĩ mình chẳng qua chỉ đến mua cái tình báo về Huyền Diệu Bí Cảnh thôi mà, sao làm như tổng lâu chủ đi tuần tra công việc các nơi thế này?
Giang Ly không biết, đối với người Thiên Cơ Lâu mà nói, Giang Ly chính là tới tuần tra công việc.
Hai trăm năm trước Giang Ly chủ trì vẽ bản đồ Cửu Châu, Thiên Cơ Lâu trải qua phân tích sau đó, cho rằng đây là Giang Ly bất mãn đối với hành vi của bọn họ, mượn cơ hội gõ đầu bọn họ.
Nếu như hai trăm năm trước Thiên Cơ Lâu còn mang lòng bất mãn với Giang Ly, thì trải qua hai trăm năm này, chứng kiến Giang Ly vô số lần dễ dàng giết chết Vực Ngoại Thiên Ma mạnh đến mức tuyệt vọng, thì Thiên Cơ Lâu thật sự không dám có mảy may oán niệm với Giang Ly.
Cho nên nếu Giang Ly đã đến Thiên Cơ Lâu, nhất định phải phục vụ hắn thật tốt, để hắn không bới ra được một chút khuyết điểm nào của Thiên Cơ Lâu.
"À không phải..."
"Khách hàng là thượng đế là tôn chỉ đãi khách của chúng ta. Giang Nhân Hoàng mời xem, đây là đại sảnh đãi khách của Thiên Cơ Lâu chúng ta. Chúng ta sẽ để cho mỗi vị khách nhân đi vào phòng riêng, có chuyên gia tiếp đãi, làm được bảo mật, để cho khách nhân hài lòng." Chu Hữu Phúc quen cửa quen nẻo giới thiệu cho Giang Ly mô hình làm việc của Thiên Cơ Lâu sau cải cách.
"Trong tay chuyên gia sẽ có một quả cầu thủy tinh kết nối với trụ sở chính, thông qua cầu thủy tinh có thể tra cứu tất cả tài liệu mà Thiên Cơ Lâu nắm giữ."
"Chúng ta định giá cũng có một bộ tiêu chuẩn nghiêm khắc, tuyệt đối sẽ không tùy tiện tăng giá." Chu Hữu Phúc lấy ra một quyển sách dày cộp, đại khái chính là tiêu chuẩn định giá của hắn.
"Nếu như liên quan đến tình báo mà Thiên Cơ Lâu không nắm giữ, chúng ta sẽ căn cứ nhu cầu của khách nhân, đi các nơi thu thập, làm được cái gì cần có đều có. Dĩ nhiên, có chút tình báo liên quan đến riêng tư, chúng ta kiên quyết sẽ không bán ra!" Chu Hữu Phúc nói như đinh đóng cột, vẻ mặt chính khí, còn việc hắn nói có phải thật hay không thì không biết được.
Nhưng Giang Ly chú ý tới hắn nói là "kiên quyết sẽ không bán ra" mà không phải "kiên quyết sẽ không thu thập".
"Ừ, kiên quyết sẽ không thu thập, làm tốt lắm." Giang Ly làm bộ làm tịch gật đầu, vỗ vỗ vai Chu Hữu Phúc.
Chu Hữu Phúc làm sao không nghe ra ý tại ngôn ngoại của Giang Ly, đây là đang điểm bọn họ a.
"Đúng, chúng ta kiên quyết sẽ không thu thập!" Hắn liền vội vàng tỏ thái độ, về phần có nên làm như vậy hay không, sau chuyện này để cho Lâu Chủ tự mình định đoạt đi.
"Không biết Nhân Hoàng đối với công việc của chúng ta có hài lòng không?"
"Thật ra cũng không có vấn đề gì, ta lần này tới chính là muốn biết tình báo liên quan tới Huyền Diệu Bí Cảnh."
Chu Hữu Phúc cho là Giang Ly ngẫu nhiên nhắc tới vấn đề này để kiểm tra năng lực xử lý tình báo của Thiên Cơ Lâu, liền vội vàng lấy ra cầu thủy tinh, tự mình thao tác.
Rất nhanh, hết thảy tình báo liên quan tới Huyền Diệu Bí Cảnh đều được sửa sang lại, lưu vào trong ngọc giản, cung cung kính kính giao cho Giang Ly, để cho hắn kiểm tra.
Giang Ly nhìn lướt qua. Người tốt, ngay cả sinh nhật bát tự của người sáng tạo Huyền Diệu Bí Cảnh đều viết ra, còn nói các ngươi không bán ra tình báo riêng tư?
Bất quá hắn cũng không can thiệp được Thiên Cơ Lâu, quyền lực của Nhân Hoàng không lớn như vậy. Hắn vừa rồi nói một tiếng coi như là đề nghị, bây giờ muốn nhắc lại chuyện này, đó chính là lạm quyền.
"Bao nhiêu linh thạch?"
"Nhân Hoàng nói đùa, những thứ này không đáng giá mấy đồng linh thạch, coi như là Thiên Cơ Lâu biếu cho Nhân Hoàng Điện."
Hai người một phen đùn đẩy, cuối cùng Giang Ly vẫn lấy giá thị trường nhét linh thạch vào trong ngực Chu Hữu Phúc.
Chu Hữu Phúc ôm linh thạch, giống như là ôm một củ khoai lang bỏng tay, thu cũng không được, từ chối cũng không xong.
Giang Ly đạt thành mục đích xong, hóa thành một vệt sáng rời đi.
Chu Hữu Phúc gọi một tên đệ tử Thiên Cơ Lâu đến: "Ta nhớ ngươi giỏi họa đạo?"
"Đúng thưa Lâu Chủ."
"Vậy ngươi đem hình ảnh vừa rồi ta cùng Giang Nhân Hoàng đứng chung một chỗ vẽ lại, đóng khung lên, treo trên tường. Nhớ kỹ, phải dùng nguyên liệu tốt nhất! Sự tình làm xong ta thăng ngươi làm đệ tử nòng cốt."
"Vâng!" Tên đệ tử Thiên Cơ Lâu kia nắm chặt nắm đấm, kích động dị thường.
Mấy ngày sau, một bức tranh « Giang Nhân Hoàng ở Thiên Cơ Lâu » được treo tại đại sảnh Thiên Cơ Lâu, vô số người dừng chân thưởng thức.
Trong tranh, Giang Ly vỗ vai Chu Hữu Phúc, một bộ giao phó trọng trách, Chu Hữu Phúc vẻ mặt chính khí, một bộ có thể gánh vác trọng trách.