Trước cửa Đạo Tông có hai cái cây, một cây là cây táo gai, cây còn lại cũng là cây táo gai.
Đều là giống mới do Bạch Hoành Đồ trồng.
Còn chưa vào đến bên trong Đạo Tông, Giang Ly đã cảm nhận được một sự ác ý nồng nặc.
Lúc này, hai đệ tử giữ cửa đang căng một biểu ngữ, trên đó viết:
"Hoan nghênh Tiên Khí tới Đạo Tông học tập, hoan nghênh Ngọc Ẩn tới Đạo Tông tham quan, thuận tiện hoan nghênh Giang Ly."
“Nghịch ngợm, các ngươi sao có thể không phân biệt được chính phụ như thế, Giang Ly chẳng lẽ không quan trọng sao!” Bạch Hoành Đồ xuất hiện, mắng mỏ đệ tử môn hạ.
Đệ tử môn hạ bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng đổi biểu ngữ thành:
"Hoan nghênh Tiên Khí tới Đạo Tông học tập, hoan nghênh Ngọc Ẩn tới Đạo Tông tham quan, thuận tiện hoan nghênh Giang Ly vô cùng trọng yếu."
Bạch Hoành Đồ lúc này mới hài lòng gật đầu, quay đầu lại thấy Giang Ly và Ngọc Ẩn đã đến: “Ồ, các ngươi đến nhanh thật, biểu ngữ vừa mới luyện chế xong các ngươi đã tới rồi.”
Giang Ly liếc mắt là nhìn ra đây là âm mưu vụng về của Bạch Hoành Đồ nhằm chọc giận mình, kiên quyết không mắc mưu.
Ta không giận.
Bạch Hoành Đồ nhiệt tình chiêu đãi hai người, bảo họ đừng khách sáo, cứ coi Đạo Tông như Nhân Hoàng Điện hay Thiên Nguyên Hoàng Triều mà tự nhiên.
Giang Ly nghe xong cứ tưởng hắn đang khéo léo đuổi mình đi.
Tại Đạo Tông, Giang Ly gặp rất nhiều học giả đến từ thế giới Minh Chung, họ đang cùng các trưởng lão Đạo Tông tiến hành trao đổi kỹ thuật, nghiên cứu sản phẩm mới.
“Chúng ta hiện nay đã đạt được thành quả rõ rệt trong việc kết hợp tu tiên và khoa học kỹ thuật. Ví dụ như cái này, máy đặt đồ ăn tự động, ở thế giới Minh Chung cực kỳ được hoan nghênh. Nó sẽ tự động cảm nhận được chủ nhân muốn ăn gì, sau đó liên lạc với cửa hàng để đặt hàng.”
“Cái này thì có ích lợi gì?”
“Tất nhiên là có ích. Có những người muốn giảm cân nhưng lại thèm đồ ăn ngoài, tự mình đặt thì thấy ngại, lúc này máy đặt đồ ăn tự động sẽ khởi động, giúp chủ nhân đặt hàng.”
“Như vậy chủ nhân có thể nói là do máy đặt chứ không phải mình đặt. Đồ ăn giao tới rồi, không ăn thì lãng phí, nên vẫn phải ăn thôi. Máy không biết ăn cơm, nên chủ nhân đành phải miễn cưỡng ăn hộ.”
“Cái này là ai nghiên cứu vậy?”
“Ta nghiên cứu.” Bạch Hoành Đồ tự hào trả lời.
“Làm chút việc chính sự đi.”
“Sao ta lại không làm việc chính sự? Các ngươi nhìn cái con rối bồi luyện này xem, cũng là ta nghiên cứu đấy. Cấp bậc từ Luyện Khí đến Nguyên Anh đều có, có thể chiến đấu với tu sĩ, giúp tu sĩ trưởng thành trong thực chiến.”
“Nghe cũng được đấy, nhưng tại sao con rối của Đạo Tông các ngươi con nào con nấy đều xinh đẹp như vậy?” Ngọc Ẩn không hiểu. Thông thường con rối sẽ có hình dạng thô sơ, nhưng những con rối trước mắt này lại vô cùng bắt mắt.
“Chuyện là thế này, chúng ta cân nhắc trong chiến đấu, thường có trường hợp nam tu đối chiến với nữ tu, thấy đối phương xinh đẹp là không nỡ ra tay, dẫn đến việc nữ tu lấy yếu thắng mạnh. Để loại bỏ lòng nhân từ không cần thiết đó, chúng ta đặc biệt học tập Lỗ Ban Tông, thay đổi hình tượng con rối.”
“Như vậy, nam tu dùng quen con rối rồi thì khi chiến đấu thực tế sẽ không nương tay nữa.”
Giang Ly gật đầu, cảm thấy lời Bạch Hoành Đồ nói vô cùng có lý, hắn đánh Bạch Hoành Đồ hay đánh Ngọc Ẩn thì mức độ dùng lực cũng y như nhau.
“Bất quá gần đây có một số nam tu muốn thêm vào con rối các chức năng thường dùng khác, bị ta nghiêm khắc từ chối, nhưng hiệu quả không lớn, chúng ta vẫn nhận được những yêu cầu tương tự.” Điều này khiến Bạch Hoành Đồ rất khổ não.
Bạch Hoành Đồ lại biểu diễn một loạt các thành quả mà khuyết điểm còn nhiều hơn ưu điểm, sau đó mới đưa hai người tới chỗ của Âm Dương Thiên Ấn.
Kể từ khi được Giang Ly mang về từ thế giới Minh Chung, Âm Dương Thiên Ấn vẫn luôn ở trong một gian thạch thất, không bước chân ra ngoài, dốc lòng nghiên cứu phương pháp tăng cường cường độ của Tiên Khí.
Tiên Khí không có phân cấp rõ ràng, nhưng có sự phân biệt mạnh yếu, nếu không Âm Dương Thiên Ấn đã không trở thành đại ca của giới Tiên Khí.
Trước mặt Âm Dương Thiên Ấn là từng xấp báo cáo, đều là do Đạo Tông thu thập từ khắp nơi về những vấn đề mà Linh Bảo gặp phải trong quá trình tu luyện.
Âm Dương Thiên Ấn tiến hành phân tích, chỉnh lý các báo cáo này, cải tiến Linh Bảo tu hành pháp, đồng thời rút ra kinh nghiệm cho bản thân.
Giang Ly ba người là những người đến cuối cùng, Phạm Thiên Tháp, Đại Nho Tự Thiếp, Tha Sơn Thạch, Tứ Hải Long Châu đều đã có mặt.
“Tứ Hải Long Châu cũng về rồi sao? Các ngươi không phải đang đi thăm dò dị thế giới à?”
“Bẩm Nhân Hoàng, chúng ta vừa mới thăm dò xong, đang định về Nhân Hoàng Điện báo cáo thành quả thì bị Âm Dương Thiên Ấn đại ca gọi tới đây.”
“Các ngươi đã đi thế giới nào? Gặp chuyện gì?” Giang Ly nhớ Tứ Hải Long Châu đã dẫn theo một số người của Đại Chu và Long tộc đi tới một thế giới vô danh.
“Thế giới chúng ta tới tên là Vạn Đạo thế giới, là một đại lục đơn độc. Thế giới này bị Vực Ngoại Thiên Ma hạ lời nguyền, tất cả mọi người từ khi sinh ra đã nắm giữ một loại ngôn ngữ riêng, mà ngôn ngữ của mỗi người đều khác nhau, lại không thể học được ngôn ngữ của người khác. Nói cách khác, giữa họ không thể giao tiếp hay trao đổi.”
“Chúng ta đã tốn rất nhiều công sức mới học được một ít tiếng người.”
“Học hết là chuyện không thể, thế giới đó có mấy chục triệu người thì có tới mấy triệu loại ngôn ngữ.”
“Sao dân số lại ít như vậy?” Giang Ly cau mày, một tinh cầu thường có vài tỷ người, một đại lục thì dân số phải nhiều hơn thế chứ.
“Đó chính là điều ta sắp nói. Vạn Đạo thế giới vô cùng lạc hậu, nằm giữa thời kỳ đồ đá và thời đại nông canh. Đừng nói tới tu tiên hay khoa học kỹ thuật, ngay cả việc sống sót trước sự tấn công của mãnh thú họ cũng phải dựa vào vận khí.”
“Lúc đầu bốn người chúng ta tới đó cứ ngỡ chỉ là do phát triển chậm. Sau đó được Nhân Hoàng triệu hồi, biết được âm mưu của Vực Ngoại Thiên Ma, chúng ta quay lại thăm dò lần nữa thì mới phát hiện ra vấn đề.”
“Thế giới này vốn là một thế giới khoa học kỹ thuật, tuy phát triển chậm chạp nhưng cũng đã phát minh ra máy hơi nước, giải phóng sức lao động. Sau đó, Vực Ngoại Thiên Ma hạ lời nguyền, cắt đứt sự liên lạc về ngôn ngữ. Họ mất đi ngôn ngữ vốn có, cũng không đọc hiểu được sách vở.”
“Sách vở và kiến thức ghi chép trong đó bị vùi lấp trong cát bụi, trình độ khoa học kỹ thuật của họ nhanh chóng thụt lùi về thời kỳ đầu của thời đại nông canh, dân số cũng theo đó mà giảm mạnh.”
“Từ các ghi chép cổ tịch suy đoán, hẳn là một con Vực Ngoại Thiên Ma cấp Địa Tiên đã lấy sinh mạng làm giá để hạ lời nguyền bao trùm cả đại lục.”
“Vạn Đạo thế giới rất khan hiếm tài nguyên nước, nước uống chủ yếu dựa vào nước mưa. Nhân tộc tập trung ở những nơi thường xuyên có mưa, họ coi nước mưa là thần tích. Mỗi khi mưa xuống, họ đều tế bái ông trời, mà đám mây chính là nơi Vực Ngoại Thiên Ma đặt lời nguyền.”
“Chỉ cần uống nước mưa là sẽ trúng lời nguyền, hơn nữa còn ảnh hưởng tới cả thế hệ sau.”
“Dã thú ở thế giới đó cực kỳ cường hãn, nhân tộc chỉ có thể dùng đá hoặc đồ sắt thô sơ để đối kháng, ngay cả việc sinh tồn cũng là một vấn đề nan giải.”
“Sau khi điều tra rõ ràng, chúng ta đã phá giải lời nguyền, để Long tộc thi triển thiên phú thần thông Hô Phong Hoán Vũ làm đầy các dòng sông, để người của Đại Chu dạy họ ngôn ngữ, thiết lập quy tắc và trật tự.”
“Loại công việc này tốn rất nhiều thời gian và công sức, nên chúng ta đã liên lạc với Chu Hoàng và Tứ Hải Long Vương xin phái thêm người hỗ trợ.”
“Cứ như vậy, sau vài năm, rốt cuộc người dân ở Vạn Đạo thế giới cũng học lại được ngôn ngữ vốn có của họ.”
Vốn dĩ Tứ Hải Long Châu định dạy họ tiếng Cửu Châu để thuận tiện liên lạc sau này, nhưng người của Đại Chu lại đề nghị rằng làm vậy sẽ khiến họ mất đi lịch sử thực sự, nên dạy lại ngôn ngữ của tổ tiên họ thì hơn.
“Chúng ta đã để lại một nhóm người phụ trách dạy họ những kỹ thuật mà họ từng nắm giữ. Có lẽ trong huyết quản vẫn còn lưu giữ ký ức của tổ tiên nên họ tiến bộ rất nhanh. Vạn Đạo thế giới đã đi vào quỹ đạo.”