Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Mặt tôi hơi biến sắc, chân bước như bay, trực tiếp đi luôn ra cổng căn nhà.
Trong tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy con đường trống trơn, cùng với chiếc xe cảnh sát đỗ bên lề đường, làm gì còn bóng dáng Châu Bân nữa?
Còn về xưởng trưởng Châu thì đi về phía căn phòng của Tiểu Niếp.
Đầu mày tôi nhăn lại, cũng vội vàng đi qua theo.
Trong phòng, ngập tràn một thứ mùi máu tanh khó ngửi.
Xưởng trưởng Châu nôn khan một tiếng, thân người gã đã hơi run lên.
Sắc mặt Từ Thi Vũ khó coi đến cực điểm, mà hai cảnh sát dân sự kia thì mặt mày tím tái.
Còn về vị pháp y thì đã đến bên giường đeo găng tay và khẩu trang lên.
Trên trán anh ta bê bết mồ hôi, gân xanh trên trán cũng không ngừng co giật.
Đàm Phương quay lưng về phía giường, động tác dựa nghiêng vào giường, giống như là đang cõng Tiểu Niếp lên.
Trên mặt bà ta có rất nhiều vết thương, vết bàn tay đỏ bầm, vết móng tay, rồi hai bên má đều sưng vều lên.
Trên ngực, trên đùi, dưới bụng đều có vết chân, tóc tai cũng vô cùng rũ rượi.
Rõ ràng là lúc trước có bị đánh, mà còn bị đánh không hề nhẹ.
Lúc này bà ta mặt mày đau khổ, ánh mắt cũng đờ đẫn ngơ ngác, cả người bất động không nhúc nhích.
Tiểu Niếp vừa vặn dựa trên lưng bà ta, đôi tay người chết kẹp chặt lấy cổ bà ta!
Hai bắp tay kẹp rất chặt, dường như cổ đã hơi có chút biến dạng rồi.
Như thế này nhìn trông lại giống như là Đàm Phương định đưa Tiểu Niếp đi, sau đó cứ thế bị kẹp chết vậy!
Cũng vào lúc này, tay của pháp y đặt lên trên trán của Đàm Phương.
Anh ta tỉ mỉ bới mái tóc ra, rồi lại đưa tay ra chạm vào tay của Tiểu Niếp.
Anh ta thở dài một tiếng, lắc lắc đầu: “Trên người không có thương tích rõ rệt, cánh tay bắt chéo, không đến mức kẹp chết, hơn nữa người chết cũng không biết bóp cổ người.” “Trên đầu có vết tích va đập, có điều không chí mạng, chắc là bị hành hạ bạo lực, tình trạng tâm thần không tốt, thêm những thương tích này vào, dẫn đến việc muốn cõng xác chết lên, lúc dùng lực mạnh thì bị đột tử.”
Trong lúc nói, pháp y định tách rời xác chết của Đàm Phương và Tiểu Niếp ra.
“Súc sinh.” Từ Thi Vũ chửi một câu.
“Châu Bân chạy rồi.” Tôi khàn giọng mở miệng.
Mặt Từ Thi Vũ liền biến sắc, cô ta gọi hai cảnh sát dân sự kia, rồi nhanh chân lao ra khỏi phòng, rất nhanh đã chẳng còn thấy bóng dáng ba người nữa.
Tôi không đi theo.
Trong lòng lại vô cùng bức bối, thậm chí còn có vài phần ảo não và tự trách không nói ra được.
Cái chết này của Đàm Phương, có quan hệ trực tiếp với Châu Bân.
Nếu như thái độ của tôi cứng rắn hơn chút nữa, cứ không ra ngoài, thì có phải bà ta có thể được sống không? Đợi thêm một lúc Từ Thi Vũ đến, cũng sẽ không phải phát sinh thảm kịch như thế này.
Còn về động tác của Tiểu Niếp, pháp y nhìn không hiểu, nhưng tôi cực kỳ rõ.
Cái chết của Đàm Phương, khả năng có nguyên nhân do bị đánh rất nặng, có điều Tiểu Niếp... Chắc chắn cũng đã động thủ rồi...
Mẫu tử sát giết người, còn là giết mẹ đẻ, ca âm linh này còn đỡ kiểu gì được?
Cũng vào lúc này, xưởng trưởng Châu đột ngột run rẩy nói một câu: “Có phải là cảnh sát sắp đến, Châu Bân đi mở cổng, bảo Đàm Phương cõng xác Tiểu Niếp đi giấu không?”
“Nhưng Tiểu Niếp lại không muốn đi? Nên mới hại người?” Trong giọng của xưởng trưởng Châu có sự nghi vấn, đồng thời cũng là sự kinh hãi.
Pháp y thì nhíu chặt mày, quay qua trợn mắt nhìn xưởng trưởng Châu một cái, nói: “Thần thần quỷ quỷ cái gì, mê tín! Tôi làm pháp y mười mấy năm rồi, vụ án giết người ác tính nào mà chưa nhìn thấy, người này là đột tử, và có liên quan đến việc từng bị trọng thương, không thể nào là do người chết bóp cổ được, người chết lấy đâu ra sức?” Nói rồi, anh ta dùng sức tách cánh tay của Tiểu Niếp ra, kết quả là anh ta lại hự lên một tiếng, không tách rời ra được.
Trên trán pháp y cũng đã có mồ hôi.
“Đây là xác chết cứng rồi...”
Anh ta lại dùng sức banh ra một phát, kết quả là vẫn chẳng động đậy.
Sắc mặt pháp y lại lần nữa thay đổi.
Tôi bởi vì những lời này của xưởng trưởng Châu, mà trong lòng càng bức bối hơn.
“Tiểu Niếp, mẹ cô đã chết rồi!”
“Cô chết oan không sai, nhưng mẹ cô không có ý hại cô, bà ấy dù sao cũng sinh ra và nuôi lớn cô, bỏ thêm mạng bà ấy vào, thì cô có thể báo thù được sao!?”
Tôi chằm chằm nhìn vào khuôn mặt người chết non nớt đó của Tiểu Niếp.
Đột nhiên, cánh tay con bé một phát liền buông ra luôn.
Rầm một tiếng, con bé rơi xuống dưới đất, đầu đập lên mặt đất, cổ đều cong vặn ra.
Đôi mắt chết cũng không nhắm ấy lại chảy ra hai hàng huyết lệ.
Lúc này đầu con bé chạm đất, nước mắt không chảy xuống dưới mặt, mà chảy ngược lên trên trán, thấm vào bên trong mái tóc, trông âm u kinh khủng khác thường.
“Tác quái rồi...” Giọng của xưởng trưởng Châu run rẩy.
Mồ hôi trên trán pháp y rớt xuống, thấm vào bên trong khẩu trang, anh ta dùng ánh mắt như gặp quỷ nhìn sang tôi.
Tất cả những việc này cũng chỉ trong vòng vài phút.
Từ Thi Vũ một mình vào phòng, cô ta nói đã cho cảnh sát dân sự lần theo tìm rồi.
Châu Bân còn bị còng tay, chắc không chạy xa được, cô ta cũng đã thông báo lên trên, đây đã là một vụ án giết người ác tính, sẽ tăng cường lực lượng cảnh sát.
Tôi lại không được tự nhiên cho lắm, nếu mối quan hệ của Châu Bân không nhỏ, có chạy ra khỏi cái thôn này thật, thì khả năng là không dễ tóm.
Hơn nữa bên ngoài là đường phố, khả năng hắn vẫn còn ở đây đã rất nhỏ rồi.
Lúc này, Từ Thi Vũ bắt đầu giục pháp y kiểm tra sơ lược xác chết, xem xem có manh mối gì không, rồi đưa xác chết về.
Tôi mở miệng nói một câu, xác chết của Tiểu Niếp bọn họ không được đưa đi.
Xác chết này tác quái, thì chắc chắn trời tối là hóa sát, tới lúc đó sẽ có chuyện, phải để lại ở trong căn nhà này, tôi phải nghĩ cách xử lý.
Từ Thi Vũ rõ ràng lộ ra vẻ khó xử, sau đó cô ta nói một câu lần này không được.
Chuyện của góa phụ Liêu lần trước, một là chỉ có mình cô ta tới, cộng thêm việc lúc điều thêm người tới, có xê dịch thời gian, cô ta có thể để tôi làm việc theo cách thức của tôi.
Nhưng lần này dù sao cũng đã chết người rồi, tính chất vụ án đã hoàn toàn khác, cô ta không có cái quyền đó.
Tôi vẫn còn định nói, nhưng trong mắt Từ Thi Vũ đã lộ vẻ xin lỗi, rồi quay đầu nhìn pháp y một cái, tiếp tục giục anh ta một tiếng.
Pháp y lúc này mới bê xác chết lên.
Tiếp đấy cũng đem xác chết Đàm Phương đặt nằm xuống đất,
Từ Thi Vũ ra hiệu bảo tôi tránh đi một chút, tôn trọng người chết một chút, tôi và xưởng trưởng Châu mới rời khỏi căn nhà.
Cô ta cũng cùng ra ngoài, nói đợi chút nữa khả năng phải bảo tôi phối hợp đi qua cục công an một chuyến.
Chúng tôi coi như người chứng kiến một nửa, phải đem những chuyện phát sinh lúc trước ra ghi chép lại.
Cùng với việc xưởng trưởng Châu còn là họ hàng của Châu Bân, bọn họ cần phải tìm hiểu thêm thông tin.
Hiện giờ cô ta nghi ngờ, con bé Tiểu Niếp này chắc chắn không phải chết do khó sinh, Châu Bân có xu hướng bạo lực nghiêm trọng như thế, trong chuyện này tuyệt đối còn có ẩn tình khác.
Từ Thi Vũ im lặng một chút, cô ta dường như định nói gì đó, kết quả lại ngập ngừng rồi thôi.
Cuối cùng chỉ nói một câu: “Xác chết chắc là phải đưa về kiểm tra, sẽ đưa ra một số chứng cứ thôi.”
“Chúng tôi sẽ phái người đi thăm hỏi điều tra.”
Thời gian trôi qua rất nhanh, bên ngoài cổng lại vọng lại tiếng xe cảnh sát, có không ít cảnh sát đi vào, bọn họ bảo chúng tôi ra ngoài, cả căn nhà đều bị kéo dây cảnh giới.
Lúc trời sắp tối, pháp y mới bước ra ngoài, ngoài ra còn có cảnh sát hình sự khiêng túi đựng xác ra ngoài.
Kỳ thực từ lúc những cảnh sát này tới đây, là đã có người tới hỏi kỹ tôi và xưởng trưởng Châu rồi, chúng tôi đem những gì có thể nói đều nói hết ra.
Tránh việc lại phải đi qua bên cục công an một chuyến.
Lúc pháp y bước tới bên cạnh Từ Thi Vũ, liền ra hiệu cho Từ Thi Vũ cùng anh ta về trước.
Đồng thời anh ta cũng bảo với Từ Thi Vũ, Tiểu Niếp trước khi chết không lâu, còn từng bị xâm hại tình dục.
Ở trong phòng con bé còn phát hiện đầu kim tiêm, khả năng từng hút chích ma túy.
Chương 306. CHUẨN BỊ BÁI SƯ
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Phải nhanh chóng quay về, tiến hành khám nghiệm xác chết kỹ hơn nữa, sẽ có nhiều manh mối hơn.
Nghe đến đây, mặt tôi lại biến sắc, xưởng trưởng Châu cũng ngẩn người, gã mất tự nhiên nói một câu: “Hút ma túy? Đứa bé ngoan như Tiểu Niếp, làm sao có chuyện đó được?”
Có điều sắc mặt gã cũng lại thay đổi, sau đó nói một câu: “Châu Bân trước đây từng vào tù, cũng là do dính đến mấy thứ này... Giáo dục mãi không sửa, nên mới bị bắt tận mặt rồi phạt tù...”
“Tiểu Niếp nếu đúng là cũng dính đến... Thì chắc chắn là bị ép buộc, cái thằng súc sinh này...” Giọng của xưởng trưởng Châu đều run cả lên.
Đôi mày thanh tú của Từ Thi Vũ cũng nhíu chặt lại, cô ta vội vã nói: “La Thập Lục, tôi phải nhanh chóng quay về xử lý vụ án. Nếu như gặp phải phiền phức gì, tôi sẽ tìm anh giúp đỡ. Hai anh cứ về trước đi.”
Tôi cũng biết, trong tình trạng có bao nhiêu cảnh sát ở đây thế này, tôi muốn giữ xác chết lại là tuyệt đối không thể được.
Ngẩng đầu lên nhìn trời một cái, lúc này ráng đỏ chỉ còn lại một nửa, nhiều nhất chỉ còn nửa tiếng nữa là trời tối.
Đứng im một thời gian lâu như vậy, tư duy cũng sáng suốt hơn.
Những nơi dạng như đồn công an, đồn cảnh sát trước đây thuộc về nha môn.
Nha môn quan phủ đều thuộc về phạm trù dương trạch phong thủy, cũng gọi là nơi cực dương, sát khí của nó rất nặng.
Kiểu sát khí này lại không phải là loại âm sát của người chết, mà là dương sát, còn có một cách gọi khác nữa là Cô sát chi địa.
Cô sát cực dương có tác dụng trấn tà, nếu như trước khi trời tối có thể đưa xác chết của Tiểu Niếp vào trong, chắc là sẽ không có chuyện gì.
Dương sát trấn âm sát, Tiểu Niếp không tác quái nổi, nhưng một khi đã ra ngoài, thì sự hung dữ của con bé sợ là sẽ càng mạnh hơn.
Ngoài ra, cô sát chi địa cũng không tốt cho việc thường trú, càng không lợi cho việc buôn bán.
Nơi làm việc của đồn công an, cảnh sát của rất nhiều huyện thành phố đều đặt ở khu ngoại ô.
Cho dù là ở trong nội thành, cũng sẽ là khu nhà riêng biệt, để khu vực làm việc hoàn toàn được khoanh vùng lại.
Đây không phải là tác phong quan liêu, gây phô trương lãng phí, mà là vì để không ảnh hưởng đến từ trường phong thủy xung quanh.
Xây dựng những nơi làm việc nhà nước này, từ cổ đến nay đều có một hệ thống quy tắc, đã sớm ăn sâu bén rễ được một số người tuân thủ.
Trong chốc lát tôi đã nghĩ thông tất cả những việc này, cũng dặn dò Từ Thi Vũ nhất định phải vào trong cục công an trước khi trời tối.
Nếu không đợi đến lúc trời tối, người sống đi trên đường người chết, sẽ có phiền phức.
Tiểu Niếp cũng là xác dữ, không biết rốt cục sẽ thành quái gì, hóa sát gì, nên phải cẩn trọng.
Lúc này pháp y cũng không phản bác gì cả.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi vẫn còn đôi chút vẻ kinh hãi bị đè nén.
Thần sắc của Từ Thi Vũ rất nghiêm túc, biểu thị cô ta đã rõ, nhất định sẽ làm theo lời dặn dò của tôi.
Đưa mắt tiễn xe cảnh sát rời đi xong, tôi mới cùng xưởng trưởng Châu rời khỏi thôn trong nội thành.
Bên đường có một chiếc SUV đang đỗ, xưởng trưởng Châu kéo cửa xe mời tôi lên xong, đồng thời cũng ra hiệu chiếc vali đặt bên cạnh chỗ ngồi, chính là tiền thù lao dành cho tôi, trong đó có một nửa tiền là đưa cho Lưu Văn Tam.
Tôi đem ý tứ của Lưu Văn Tam ra nói với xưởng trưởng Châu.
Xưởng trưởng Châu do dự một lát, rồi bảo tôi cứ nhận lấy tiền, chỗ đó coi như là tiền thù lao mời tôi giúp giải quyết chuyện này của Tiểu Niếp.
Bây giờ Châu Bân cũng không thấy đâu nữa, chuyện này cũng hoàn toàn là do tôi giúp thúc đẩy giải quyết.
Dù sao Tiểu Niếp cũng là cháu họ của gã, số tiền này theo lý cũng nên do gã chi.
Im lặng một lát, tôi cũng không từ chối xưởng trưởng Châu nữa. Nhận tiền làm việc, chuyện này cũng là lẽ thường.
Ngồi lên hàng ghế sau xe, xưởng trưởng Châu lái xe đưa tôi về nhà họ Phùng.
Gã cũng biểu thị gã sẽ theo sát chuyện này, có vấn đề gì sẽ lập tức liên lạc với tôi.
Đương nhiên, tôi tin Từ Thi Vũ cũng sẽ tìm tôi.
Đợi lúc về đến nhà họ Phùng, trời đã hoàn toàn tối hẳn rồi.
Wechat trong điện thoại có một tin nhắn mới, là do Từ Thi Vũ gửi đến.
“Chúng tôi đã về đến trong cục rồi, tất cả bình an.” Tôi thở phào một hơi.
Giấy nợ và thẻ ngân hàng của Từ Thi Vũ vẫn còn trên người tôi, chuyện này phát sinh quá nhanh, tôi cũng chẳng có cơ hội đưa riêng cho cô ta, chỉ có thể đợi lần sau gặp mặt thì đưa.
Sau khi tôi xuống xe, xưởng trưởng Châu lái xe rời đi, vừa bước vào trong cổng chính, tôi liền nghe thấy một giọng nói đầy mừng rỡ.
“La tiên sinh!”
Ngẩng đầu nhìn một cái, người đi tới chẳng phải là Phùng Khuất đó sao?
Trên trán hắn có thể nhìn thấy một vết sẹo, vẫn còn dấu vết chỉ khâu, tóc cũng bị cạo mất một nửa, nhìn lên trông có chút tức cười.
Có điều sắc mặt của Phùng Khuất rất khỏe mạnh, dáng đứng ngay ngắn.
Trong lòng tôi cũng có chút vui mừng, tai nạn xe lần trước của Phùng Khuất, khiến tôi lo lắng một khoảng thời gian không ngắn.
Tôi cũng lên tiếng chào hỏi hắn, Phùng Khuất đến trước mặt tôi rồi liền kích động nắm lấy tay tôi, nói: “Tôi nghe Phùng Bảo kể rồi, chuyện các cậu đi huyện Các, La tiên sinh chuyến này đúng là nguy hiểm quá đi! Tiếc quá, tôi không đi theo cậu được, chứ không cũng được mở mang thêm tầm mắt.”
Tôi cười ngất, nói: “Đây là liều mạng giữa ranh giới sống chết, dùng để mở mang tầm mắt thì lỗ quá.”
“La tiên sinh, đầu óc tôi linh hoạt hơn Phùng Bảo nhiều, lần sau nếu còn đi nữa, thì cậu cũng đưa tôi theo, tôi chắc chắn có tác dụng hơn nhiều.”
“Liều mạng tôi không sợ, tôi theo cậu liều mạng tận mấy lần rồi. Mạng tôi cũng cứng.” Phùng Khuất vẫn là bộ mặt cười hề hề ấy.
Tôi không tiếp lời câu này, bảo Phùng Khuất đi bận việc của mình, tôi cũng còn có việc cần xử lý.
Sau khi chia tay Phùng Khuất, tôi đi về khu nhà bên chỗ mình ở.
Phùng Bảo vẫn đang canh chừng ở cổng, nhìn thấy tôi, Phùng Bảo đứng dậy chào hỏi.
Tôi gật gật đầu, thuận miệng hỏi một câu: “Không có ai đến đây chứ?”
Phùng Bảo lập tức gật gật đầu: “Không có ai cả, gia chủ cũng đã dặn dò cả rồi.” Tôi ừ một tiếng.
Giai đoạn này trải qua nhiều việc rồi, nên tôi cũng càng cẩn thận hơn.
Tuy rằng trước khi ra khỏi nhà, dự định đi xem Triều dương trạch, cuối cùng lại thành qua chỗ xưởng trưởng Châu, nhưng tôi cũng đã có sự chuẩn bị, cho Phùng Bảo qua canh chừng khu nhà bên.
Xác chết của Trương Cửu Quái ở đây, không được có sai sót gì hết.
Vào trong sân, tôi đi thẳng về phòng mình.
Xác chết của Trương Cửu Quái, được đặt nằm thẳng trên mặt đất cạnh giường của tôi.
Lúc này trên người ông ta vẫn được phủ mảnh vải trắng do tôi đắp lên.
Tôi bước đến gần phía trước, lật mảnh vải trắng lên.
Chằm chằm nhìn vào gương mặt của Trương Cửu Quái.
Vẫn là khuôn mặt người chết mang nụ cười nhẹ ấy.
Kỳ thực lúc trước khi quay về, biểu cảm kia trên mặt ông ta đã biến mất rồi.
Tôi liền đem cuốn sách da dê có Táng ảnh chi pháp, đặt lên trên ngực ông ta, ông ta mới khôi phục lại biểu cảm này.
Táng ảnh chi pháp đích thực là món đồ tốt, sợ rằng không kém so với Trạch kinh của Địa tướng Kham dư.
Chỉ là có học nó hay không, tôi lại chưa quyết được.
Chỉ cần hơi nghĩ đến tầng ý nghĩa sâu xa hơn một chút, liệu có phải là vị Âm tiên sinh kia đưa món đồ cho tôi, chính là muốn cho tôi học không?
Ông ta nói sau này đến tìm tôi, chắc chắn cũng là có mục đích gì đó.
Tôi không thích bị người ta dắt mũi cho lắm.
Lúc này, tay của Trương Cửu Quái ôm khư khư lấy cuốn sách da dê.
Tôi thử chạm vào chút, nhưng chặt đến kinh người, không hề có dấu hiệu buông lỏng ra.
Đã một ngày trôi qua rồi, tôi cũng triệt để hồi phục khỏi cái cảm giác căng thẳng khi lên núi Kế Nương.
Chuyện của Tiểu Niếp, đối với tôi mà nói chỉ là một chuyện nhỏ xen vào.
Tôi nhìn thẳng vào Trương Cửu Quái, nhìn phải đến tận nửa tiếng đồng hồ, lại gọi Phùng Bảo đang ở ngoài sân một tiếng, bảo hắn đi chuẩn bị cho tôi mấy món đồ.
Tôi cần một cái bàn gỗ đen lớn, còn cần một tấm bài vị trống, đồ cúng đại tam sinh, nến hương tiền giấy, bút giấy nghiên mực, cùng một cỗ quan tài màu đen.
Ngoài ra, tôi còn bảo hắn đi mời Phùng Chí Vinh qua cho tôi.
Chương 307. QUẺ BÓI CỦA TRƯƠNG CỬU QUÁI
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Phùng Bảo vội vã rời khỏi khu nhà bên.
Tôi thì đem xác chết của Trương Cửu Quái đặt lên giường.
Do dự một chút, nhìn bộ quần áo cũ kỹ trên người Trương Cửu Quái, trước ngực và sau lưng đều có lỗ thủng, thậm chí còn lờ mờ toát ra một mùi xác thối.
Tôi liền cởi bỏ bộ quần áo cũ kỹ này của ông ta xuống.
Trong quá trình này tôi cũng chú ý rất cẩn thận, một là thái độ tôn kính, giữ tâm niệm tôn trọng người chết.
Hai là cũng sợ Trương Cửu Quái có khả năng xác biến hóa sát.
May là không hề xuất hiện bất cứ biến cố nào.
Trong quá trình cởi quần áo cho ông ta, tôi cũng không trực tiếp dùng tay đụng chạm, mà đeo găng tay lên.
Cởi bỏ quần áo cũ xuống xong, tôi thay cho ông ta một bộ Đường phục mới tinh.
Trùng hợp là, bộ Đường phục mà Phùng Chí Vinh chuẩn bị cho tôi, Trương Cửu Quái mặc cũng vừa vặn.
Tiếp đấy tôi lại đi lấy nước, giúp ông ta lau sạch vết bẩn trên mặt.
Làm xong một loạt những việc này, xác chết của Trương Cửu Quái nhìn trông đã không còn giống một người chết lắm nữa, mà giống như là đang nhắm mắt ngủ say vậy.
Bên ngoài, trời đã tối hẳn, ánh trăng lọt qua cửa sổ chiếu lên trên người xác chết.
Tôi lại lần nữa chú ý đến tướng mặt của Trương Cửu Quái.
Mặt dài mà hẹp, không giống như mặt ngựa, cái xương mày dài đến tận ngoài hốc mắt kia, nếu không phải là lông mày bị đứt đoạn, thì đúng là có thứ cảm giác như tiên phong đạo cốt.
Hai gò má tròn đầy, cao nhưng không nhọn, tính cách của ông ta cũng sẽ không quá cực đoan.
Cả khuôn mặt đều là một kiểu tướng đại thiện, bản thân cái lông mày này lẽ ra cũng phải là mạng trường thọ.
Bao gồm nhân trung của ông ta cũng là dài hẹp, đại biểu cho việc trường thọ, chỉ có điều đứt mày là đứt mạng.
Ông ta chết ở trên núi Kế Nương hoàn toàn là do biết nguy hiểm mà vẫn đi.
Nếu đã bói ra tướng quẻ là đại hung, sẽ mất mạng, chỉ cần tránh không đi, thì tuyệt đối sẽ không chết.
Tôi khẽ thở dài một tiếng, lầm bầm tự nói: “Đúng là quan trọng như thế sao? Ông dù sao cũng đã là Thiết khẩu Kim toán nổi danh trong giới phong thủy, thuật Dương toán đoán họa phúc cát hung, bói mệnh lý sinh tử, thì sao cứ nhất quyết phải cần thuật phong thủy.”
Nếu như Trương Cửu Quái còn sống, chắc chắn sẽ là một người đại tài của Dương toán.
Trong lúc suy tư, bên ngoài vọng lại tiếng bước chân.
“La tiên sinh, cậu tìm tôi?”
Ngoảnh đầu lại, Phùng Chí Vinh đã bước vào trong phòng tôi.
Ông ta hướng về phía Trương Cửu Quái chắp hai tay, vái một vái, cũng là lễ tiết chu toàn.
Tôi gật gật đầu, nói: “Mời Phùng gia chủ tới, cũng là có một chuyện muốn phiền Phùng gia chủ. Vốn dĩ tôi định tự mình để dành tiền một thời gian, có điều cũng sợ đợi quá lâu thì đêm dài lắm mộng, xong một chuyện, cũng sẽ bớt một số biến cố.”
“Gia vận của nhà họ Phùng đều là do La tiên sinh cứu, cậu không cần phải khách khí với tôi!” Phùng Chí Vinh mang khuôn mặt cười ha hả.
Tôi đem chuyện tôi cần mua một khu phong thủy bảo địa ra nói, cũng nói luôn vị trí.
Đại khái việc cần nhờ Phùng Chí Vinh giúp đỡ cũng là phương diện tiền bạc, và còn phải chạy vạy một số quan hệ tương ứng liên quan.
Phùng Chí Vinh đầu tiên là gật đầu nói một câu không vấn đề gì.
Tiếp đó ông ta lại nói: “La tiên sinh, nhà họ Phùng không phải lúc trước có tận mấy khu phong thủy bảo địa sao? Cậu chỉ chọn một khu bảo tôi chuyển mộ.”
“Tôi cũng không hiểu phương diện phong thủy cho lắm, có điều khu đất phong thủy tốt nhất, chắc đều nằm trong số mấy khu mà năm đó Trương Nhĩ giúp tôi chọn, rồi nhà họ Phùng mua về. Địa chỉ mà cậu nói, tôi nhớ mang máng là từng đi qua, hồi đó Trương Nhĩ từng nói, không có huyệt vị phong thủy gì đặc biệt tốt.”
“Đúng, tôi nhớ ra rồi, ông ta còn từng nói là ở đó có một khu phong thủy bảo địa, gọi là cái gì mà Tứ Chính Cung, có thể xây phần mộ âm trạch, phúc khí cũng rất tốt, chỉ là đối với nhà họ Phùng tôi mà nói, thì khu đất đó nhỏ quá.”
“Tý Ngọ Mão Dậu Tứ Chính Cung?” Tôi lập tức lên tiếng hỏi.
Phùng Chí Vinh gật gật đầu, nói chắc là cái này.
Tôi hơi nhíu mày.
Lựa chọn khu đất phong thủy có vị trí gần chỗ Trần mù, kỳ thực ý định của tôi cũng là Trần mù thi thoảng có thể qua lại thăm nom, dù gì lão cũng lấy được quẻ cuối cùng của Trương Cửu Quái.
Một khi có biến cố nguy hiểm gì, hoặc giả Trần mù cũng có thể giúp đỡ.
Nhưng Phùng Chí Vinh đã nói ra rồi, Trương Nhĩ cũng từng tìm qua dải đất chỗ tôi điểm Triều dương trạch cho Trần mù, e rằng những lời lão nói cũng không phải không có lý.
Thành phố Nội Dương dù sao cũng chỉ lớn có chừng ấy, nhà họ Phùng tổng cộng mua năm khu bảo địa, quá bán cũng là chẳng có lựa chọn nào tốt hơn nữa.
“Được, Phùng gia chủ, tôi biết rồi. Vậy thì dùng một khu đất của nhà họ Phùng.” Tôi cũng không do dự thêm nữa.
Nụ cười của Phùng Chí Vinh càng tươi hơn, ông ta hỏi tôi lúc nào cần dùng đến, hôm nay định đưa Trương Cửu Quái đi hạ táng luôn?
Tôi trầm ngâm một lát nói: “Vốn định là bái sư, tôi cũng sợ sẽ có biến cố gì nữa, sau khi bái sư xong, thì hạ táng luôn.” Trong lúc nói, tôi lại nhìn cái sa bàn phong thủy ngoài sân một cái.
Trong lòng cũng quyết định luôn, chuyện của Tiểu Niếp, nếu như có biến cố thì tôi tiếp tục ra tay, những thứ khác thì tạm thời không quản nữa.
Trước tiên phải phá giải sa bàn phong thủy này đã, bây giờ không tìm ra vị Kham dư đại sư kia.
Tìm manh mối từ trên người Mã Bảo Nghĩa cũng không còn khả thi nữa, cũng chẳng còn cách nào khác cả. Nếu như tôi có thể phá giải, thì y chắc chắn sẽ chủ động xuất hiện tới tìm tôi.
Suy nghĩ xong, tôi cũng thông báo với Lưu Văn Tam một tiếng, bảo lão đưa Trần mù quay về một chuyến, tôi cần Trần mù giúp dẫn đường âm.
Trong điện thoại nói đơn giản đôi câu về chuyện tôi chuẩn bị bái sư, Lưu Văn Tam biểu thị bọn lão cũng nhanh thôi, bây giờ đã sắp tới nhà họ Phùng rồi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Phùng Bảo tốn mất tầm hai tiếng đồng hồ, mới kiếm được toàn bộ những thứ tôi cần đem tới.
Chủ yếu tốn thời gian, là đồ cúng đại tam sinh.
Lợn nguyên con, bò nguyên con, dê nguyên con! Cùng với một chiếc bàn gỗ đen lớn đủ để có thể bày đồ cúng đại tam sinh này lên!
Trong thời gian này, Trần mù với vợ chồng Lưu Văn Tam, Hà Thái Nhi đều đã tới từ lâu rồi.
Bọn họ thì đứng ở chỗ mép sân, không đến làm phiền việc tôi bày biện.
Sa bàn phong thủy ở dãy nhà bên này, bị đẩy đến vị trí sát phía sau, để dành ra vị trí giữa sân dùng bày linh đường.
Sau khi bày đồ cúng đại tam sinh xong, lại châm nến hương ở hai bên lên.
Xác chết của Trương Cửu Quái, thì được đặt tử tế bên trong quan tài.
Ánh trăng lạnh lẽo, gió man mác thổi.
Nến hương cháy lên, khói hương chỉ lởn vởn bên cạnh quan tài, ông ta không hề ăn hương.
Tôi tập trung tinh thần, cũng không hề cảm thấy sợ hãi, mà bắt đầu mài mực.
Mài mực xong, tôi chấm bút lông, viết sáu chữ ‘Trương Cửu Quái chi linh vị’ lên trên tấm bài vị.
Sau đó tôi lại lấy ra một tờ giấy vàng, viết giờ giấc lên trên đó.
Đồng thời tôi cũng căn cứ theo kiểu cách mà khi đó Trương Nhĩ dạy tôi viết cáo phó.
Viết một đoạn tế cáo Trương Cửu Quái.
Trong đó có một số chỗ không hiểu, tôi liền hỏi Trần mù đứng cạnh.
Quả nhiên, lão thấu hiểu triệt để đối với những thứ giờ giấc mệnh lý này, dưới sự chỉ bảo của lão, tôi bèn viết ra nửa bài cáo văn cũng được coi như là phong phú lưu loát.
Tôi cũng đốt một chậu lửa lên trước linh đường.
Ngọn lửa bốc lên cao tận ba thước!
Ngừng lại một chút, tôi đem di thư mà Trương Cửu Quái để lại cho tôi, cùng với Kim toán bàn, Cốt tướng của ông ta, toàn bộ bày lên trên linh đường.
Trong lúc do dự, tôi lại lấy Trạch kinh, Âm sinh cửu thuật ra, cũng đặt ở bên cạnh.
Vừa làm xong các bước chuẩn bị này, tôi liền định quỳ xuống, hành lễ bái sư.
Nhưng đúng vào lúc này, trong quan tài lại vang lên một tiếng rầm.
Xác chết của Trương Cửu Quái, hóa ra đã trực tiếp dựng thẳng dậy luôn!
Gió lạnh lẫn với chút nức nở, cái mày gãy của Trương Cửu Quái bay bay theo gió.
Lờ mờ, mắt của Trương Cửu Quái hình như đã hé mở ra một đường...
Kim toán bàn ở trên bàn, đột nhiên phát ra một tiếng lạch xạch giòn tan!
Như là gió thổi...
Giây phút đó tôi thấy như bị hoa mắt, cảm giác giống như Trương Cửu Quái bước ra khỏi quan tài, đến phía trước Kim toán bàn.
Cái cảm giác tiên phong đạo cốt đó của ông ta càng mạnh mẽ hơn, vung tay một cái, ngón tay gẩy lên, hóa ra là đã gieo một quẻ!
Rùng mình một cái, đợi lúc tôi định thần lại, thì phát hiện đây chỉ là ảo giác...
Kim toán bàn chỉ là vì chỗ góc bàn bị nghiêng một chút, nên bị trượt qua bên cạnh.
Cũng bởi vì thế, nên mới phát ra tiếng lạch xạch.
Chỉ có điều thứ khiến mặt tôi biến sắc là.
Hạt bàn tính trôi trượt... lại đúng là hình thành một tướng quẻ thật!
Chương 308. ĐỊA VI KHÔN, QUẺ LỤC ÂM HÀO
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Kết quả cuối cùng của tướng quẻ này lại đều là Âm hào!
Từ sau khi tôi học được cách gẩy Kim toán bàn thì có gieo được hai quẻ, một quẻ Thủy Thiên Nhu, một quẻ Thiên Trạch Lữ.
Tướng quẻ đều là dung hợp Âm Dương, trong đó cửu là dương, lục là âm.
Quẻ này lại toàn là tướng quẻ Âm hào, theo lý mà nói thì rất hiếm gặp, nó là quẻ Khôn, tên quẻ là Khôn Vi Địa.
Tổng cộng sáu tướng quẻ.
Sơ lục hào là Sương thượng, biết được băng cứng sắp tới.
Lục nhị hào là người chính trực đứng đắn, đi đâu cũng đều là thắng.
Lục tam hào báo hiệu có công không khoe, tận tâm tận lực.
Lục tứ hào báo hiệu quản tốt tự thân, không gây tội ác, không cầu danh tiếng vang xa.
Lục ngũ hào là người mặc áo vàng, dấu hiệu đại cát.
Nhưng đến thượng lục hào, thì tướng quẻ đột ngột biến đổi!
Ở đây đại biểu sẽ có một tai họa đẫm máu, rồng chém giết nhau ở vùng hoang dã, khiến bầu trời và mặt đất đều nhuốm đầy máu tươi, đất trời hỗn tạp, càn khôn khó phân, là quẻ đại hung!
Tôi nhớ rõ nhất, chính là quẻ Khôn Vi Địa toàn là âm hào này, cùng với quẻ Càn Vi Thiên lục hào đều là dương.
Đối với quẻ Khôn Vi Địa chỉ có một cách hóa giải, trong nửa sau quyển Cốt tướng có nói.
Thấu hiểu Âm Dương, chuyển đổi tiến lùi, mới có thể khiến sự vật chuyển đổi sang hướng có lợi.
Đây không phải là phương pháp giải quẻ nhất định có thể chuyển nguy thành an, ngược lại là giống như lời nhắc giúp cho người ta có một cơ hội sống.
Chằm chằm nhìn tướng quẻ này hồi lâu, tôi không thấy nó là sự trùng hợp, cái bàn của linh đường thế mà vừa vặn hỏng một góc, rồi hiển hiện lên quẻ Âm.
Ánh mắt lại lần nữa hướng lên trên người Trương Cửu Quái, trong lòng không ngừng kích động.
Đây sợ là quẻ bái sư mà Trương Cửu Quái dành cho tôi.
Sơ lục hào, sương và băng cứng, chẳng phải chính là nói đến tất cả những gì phát sinh trên núi băng Kế Nương sao.
Băng cứng sắp tới, là đang ám chỉ Âm tiên sinh sẽ tới tìm tôi!
Lục nhị và lục ngũ hào sau đó, lại là tướng quẻ dạy tôi nên đối nhân xử thế như thế nào.
Cho đến thượng lục hào cuối cùng, mới là dự báo sẽ có biến cố kinh thiên!
Rồng trong Âm dương không phải rồng thật, bản thân rồng chính là vật tổ được bộ lạc thời thượng cổ hư cấu ra, là sự gia tăng sâu sắc truyền thuyết do tín ngưỡng hỗn tạp sinh ra.
Rồng thật sự chính là đại thế của núi non, là dòng chảy lớn của sông ngòi! Long mạch của Hoa Hạ khởi nguồn từ núi Sumeru, kéo dài theo hướng Đông Nam.
Bao gồm những ngọn núi nổi tiếng, những miền đất lớn, cùng với hai con sông mẹ, chúng đều là long mạch thực sự!
Cuộc chém giết của rồng ở hào cuối cùng, chẳng phải là nói đến biến cố của long mạch sao?
Sau khi hoàn toàn phân tích rõ ràng tất cả tướng quẻ xong, tôi đờ đẫn ngơ ngẩn.
Biến cố này hoàn toàn vượt xa so với Huyền Hà phá ô dựng, còn trâu sắt sông Dương cũng chỉ có thể coi như một sợi lông bò mà thôi.
La Thập Lục tôi, lại có tài có đức gì, có thể trở thành điềm báo cơ hội sống được?
Chằm chằm nhìn vào khuôn mặt của Trương Cửu Quái, chỗ mày gãy ấy tung bay, trên mặt ông ta vẫn là nụ cười nhẹ.
Vô thức cúi đầu, nhìn sang Trạch kinh, Cốt tướng, Âm sinh cửu thuật.
Đây là những thứ được truyền lại của Địa tướng Kham dư, tôi cũng chưa từng tinh thông. Cách việc thấu hiểu Âm dương, còn có một đoạn đường dài cần đi.
“Thập Lục, có biến cố gì à?” Đột nhiên, Lưu Văn Tam đứng cạnh gọi tôi một tiếng.
Tôi định thần lại, nhìn lão một cái, gượng cười nói một câu không sao.
Con mắt xám trắng của Trần mù, lại mang chút vẻ sâu xa.
Ánh mắt của tôi cũng nhìn đối diện với lão một cái, lão dường như đã nhìn ra thứ gì vậy, nói một câu: “Bái sư còn chưa dập đầu, mà sư phụ đã bói cho một quẻ rồi, Thập Lục, mày còn do dự gì nữa?” Tôi rùng mình một cái, cũng hiểu ra bây giờ tôi xoắn lên vì tướng quẻ này, hoàn toàn không có bất cứ tác dụng gì.
Dẹp bỏ tất cả tư duy hỗn loạn.
Tôi bịch một tiếng, bèn quỳ thẳng xuống trước linh đường.
Hai tay nâng tờ cáo phó, trầm giọng niệm: “Nay là năm Đinh Dậu, tháng Nhâm Tý, ngày Canh Dần.”
“Ta tên La Thập Lục, đón Thiết khẩu Kim toán Trương Cửu Quái, từ núi Vô Thổ về lại Nội Dương.”
“Ứng quẻ số của tiên sinh, được Kim toán Cốt tướng! Thập Lục học được Âm thuật, cũng thừa hưởng di nguyện của tiên sinh hôm nay bái sư!”
“Nước không có nguồn như cây không có rễ, thầy chẳng khác cha, bái sư xong, tôn sư Trương Cửu Quái, bèn như cha đẻ Thập Lục! Thập Lục phải chọn nơi đất lành, để Tôn sư vào đất yên nghỉ, cũng nhất định tuân theo di nguyện của tôn sư, đồng táng cùng Âm thuật tiên sinh!”
Nói rồi, tôi bèn lạy xuống một lạy, dập đầu ba cái!
Lặp lại ba lần, hành đủ lễ số ba lạy chín dập đầu!
Sau khi hoàn thành cái dập đầu cuối cùng xong, tôi mới hơi có chút cảm động nói: “Sư phụ cả một đời, đều muốn kiêm Âm dương thuật, cũng vì vậy mà bỏ mạng ở núi Kế Nương, Thập Lục có được Cốt tướng và Kim toán bàn, cũng coi như có cơ hội học đủ Âm dương thuật. Có điều Thập lục sẽ sao chép một bản của Trạch kinh và Âm dương thuật, sau này khi tế bái, sẽ đem chúng đốt trước mộ sư phụ.”
“Hôm nay, Thập Lục đưa sư phụ hạ táng trước.”
Tôi vừa mới dứt lời, đột nhiên trong sân, liền có cuồng phong nổi lên!
Tiếng gió gào thét nức nở, cuốn tiền giấy trong chậu lửa lên bay đầy trong sân!
Khu nhà bên này lại thành lửa bay đầy trời, giống như cảnh tượng diễn ra lúc trước khi mẹ tôi xuất hiện hôm đó khi Trần mù định tiễn mẹ tôi đi vậy.
Xác chết của Trương Cửu Quái, đột ngột hướng về phía trong quan tài mà ngã ngửa xuống.
Đồng thời, cuốn sách da dê trong tay ông ta cũng lại bị thả ra.
Bị trận cuồng phong này tạt bay phấp phới, rồi xoạch một tiếng, hóa ra là rơi lên trên Kim toán bàn và Cốt tướng!
Rầm một tiếng, xác chết của Trương Cửu Quái rơi vào bên trong quan tài.
Gió, dường như cũng trong giây phút đó, yên lặng lại.
Trần mù đột nhiên gọi một câu: “Thập Lục, còn không cảm ơn sư phụ mày, đã tặng quà bái sư cho mày?”
Tôi rùng mình một cái, trân trối nhìn cái cuốn sách da dê kia, giằng co một hồi lâu, mới hướng về phía quan tài Trương Cửu Quái mà vái lạy.
Trong đầu tư duy hỗn loạn, nghĩ rõ xong, tôi lại cảm thấy buồn bã.
Ở trên núi Kế Nương xuống, Trương Cửu Quái kiểu gì cũng không chịu buông cuốn sách da dê kia ra, chúng tôi gặp phải nguy hiểm từ vị Âm tiên sinh ấy, ông ta mới buông tay.
Kim toán bàn của tôi cũng rớt ra.
Đây rõ ràng là do Trương Cửu Quái đang cứu mạng tôi.
Âm tiên sinh lại đưa tôi cuốn sách này, tôi lo lắng ông ta đang gài bẫy tôi, không dám lấy, mà quay ra đưa trả cho Trương Cửu Quái.
Nhưng giờ này Trương Cửu Quái lại đưa nó cho tôi, ngụ ý rất rõ ràng, là bảo tôi học.
Đem mấy quyển sách kia thu hết lại, Kim toán bàn cũng cất vào trong hộp gỗ, tôi định thần lại.
Dương toán của Trương Cửu Quái, có một không hai.
Trong vô tận, nếu ông ta đã sắp xếp như thế cho tôi, lại cho tôi quẻ ban nãy, tôi bèn nghĩ kỹ cần tuân thủ.
Nói không chừng về sau này, sẽ thành cơ hội chuyển đổi tình thế nào đó.
Tôi đi khiêng nắp quan tài, định đậy quan tài lại.
Trần mù và Lưu Văn Tam, cùng với Hà Thái Nhi cũng lên trước giúp đỡ.
Sau khi đậy nắp quan tài xong, Lưu Văn Tam lại đưa đinh gỗ đào cho tôi, tôi đóng đinh toàn bộ quan tài lại.
Trương Cửu Quái không có khả năng hóa sát, thì không phải là xác dữ, nên tôi không hỏi Trần mù lấy trấn vật.
Cuối cùng tôi bảo Phùng Chí Vinh sắp xếp người, chúng tôi khiêng quan tài ra ngoài, chuẩn bị đi qua khu phong thủy bảo địa chỗ ngoại ô của nhà họ Phùng.
Khi đó mỗi khu đất tôi đều đã xem qua, còn nhớ mang máng phong thủy của chúng, tôi đại khái đã có sự lựa chọn.
Còn về Trần mù, cuối cùng cũng đến trước linh đường, châm hương, đốt giấy, rì rầm nói liên miên một hồi.
Quẻ cuối cùng của Trương Cửu Quái bèn là cho Trần mù, lão đối với Trương Cửu Quái cũng có sự cảm động đến rơi nước mắt.
Có rất nhiều câu tôi nghe mà chẳng hiểu ý tứ, cuối cùng chỉ nghe rõ được một câu.
“Thập Lục là đồ đệ của ông, cũng giúp tôi nhiều như thế, nếu như cần thiết, cái mạng này của lão mù sẽ dùng trên người nó.”
Chương 309. ĐƯƠNG ĐẦU NHẤT BỔNG
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Đối với những lời này của Trần mù, trong lòng tôi vừa cảm động vừa cảm kích.
Có điều tôi cũng rất chắc chắn, nếu như sau này có gặp phải nguy hiểm gì thật, cũng không thể nào để Trần mù và Lưu Văn Tam đi mạo hiểm được.
Rất nhanh, những người mà Phùng Chí Vinh sắp đặt đã vào trong khiêng quan tài.
Phùng Bảo dẫn đầu nâng quan tài lên, dẫn theo mấy người đàn ông nhà họ Phùng khiêng quan tài đi ra ngoài.
Trần mù thì đi trên đầu nhất, ra hiệu cho tôi đi theo.
Lưu Văn Tam, Hà Thái Nhi, Phùng Chí Vinh đi bên cạnh tôi.
Vốn dĩ tôi còn nói với Phùng Chí Vinh bảo ông ta không cần theo, trời tối thế này rồi, tự tôi đi xử lý là được.
Nhưng Phùng Chí Vinh lại cười cười, nói Thiết khẩu Kim toán hạ táng, cũng coi như là một chuyện lớn có thể mở mang tầm mắt, ông ta chắc chắn phải đi.
Tôi bèn không nói thêm gì khác nữa.
Ra đến bên ngoài nhà họ Phùng, xe mà Phùng Chí Vinh chuẩn bị để chở quan tài, là một chiếc xe tải, quan tài đặt ở phía sau rộng rãi hơn nhiều.
Sau đó tôi mới biết, đây là yêu cầu của Trần mù.
Mấy người Phùng Chí Vinh, Lưu Văn Tam ngồi ở hàng ghế giữa.
Người lái xe thì là Phùng Khuất.
Trần mù ra hiệu cho tôi ngồi ở phía bên trái quan tài, lão đứng ở phía bên phải, còn ngao sói thì ở dưới đường, không lên xe theo.
Ánh trăng lạnh lẽo, Trần mù nhìn tôi một cái đầy hàm ý sâu xa, rồi mới nói: “Thập Lục, từ giờ trở đi, mỗi một câu nói của chú Trần, mày đều phải nghe cho kỹ.” Tim tôi như ngưng lại, chưa đợi tôi hỏi lão là ý gì.
Trần mù đã kéo dài giọng, hò lên một câu the thé.
“Người chết qua quan không chạm đất, người sống đi đêm chớ quay đầu!”
“Giờ Tý đã tới, ngao sói mở đường!”
“Âm dương trấn quan, thằng mù điểm lộ, thần quỷ chớ lại gần nào!”
Bốp!
Bàn tay của Trần mù đập thật mạnh lên nóc xe ở phía trước!
Tiếng động cơ ầm ầm vang lên, chiếc xe tải bắt đầu lên đường.
Ngao sói tru dài một tiếng, giống hệt như tiếng sói tru, rồi chạy băng băng theo xe!
Cũng giống y như lần trước ở bên bờ sông Dương đưa con trai Phùng Chí Vinh về nhà vậy.
Còn Trần mù từ sau khi thốt ra hai chữ Âm Dương xong, thì không còn vẻ âm u u ám nữa, mà là vẻ chính trực ôn hòa!
Tôi lập tức liền hiểu ra ý tứ câu nói ban nãy của lão.
Trần mù, muốn dạy tôi dẫn đường âm!
Ánh trăng man mác, con đường đêm khuya vô cùng yên tĩnh.
Tiếng bánh xe chèn qua mặt đường, lẫn với tiếng bước chân phi chạy của ngao sói.
Bên đường sương mù không ngừng nổi lên, tốc độ xe dường như cũng trở nên chậm hơn nhiều.
Tôi có một thứ cảm giác rất mãnh liệt, lần này những ánh mắt nhắm vào chúng tôi trong làn sương mù càng nhiều hơn, còn toát ra cả thứ khát vọng hung ác.
Đây chắc chắn là bởi vì người nằm trong quan tài là Trương Cửu Quái!
Từ trên núi Kế Nương xuống, lúc vào trong từ đường, bên đường đã có một thằng lùn đến đòi quẻ bói. Thằng lùn đó người không ra người quỷ không ra quỷ, tuyệt đối không dễ đối phó.
Lúc đó gã đàn ông trung niên kia tiếp lời, mà lời nói lại còn rất không khách khí, cuối cùng bị bám lên người, kết cục chắc chắn chẳng tốt đẹp gì, nếu như Âm tiên sinh không quay về kịp thời, tôi cảm giác hắn khả năng sẽ chết.
Sương mù quá dày đặc, tôi cũng chẳng biết đã đi được bao xa rồi, đang chuẩn bị lấy điện thoại ra xem thời gian.
Thì bất thình lình, vị trí vai bị người ta vỗ một cái.
Mí mắt tôi giật tưng bừng một cái, trên trán dày đặc mồ hôi lạnh.
Cú vỗ này đến quá đột ngột, đuôi mắt có thể nhìn thấy, Trần mù đang đứng bên cạnh tôi.
Con người màu xám trắng của lão đang nhìn chằm chằm đoạn đường phía trước mặt, cũng không thể nào là do lão vỗ tôi phát này được.
Phù...
Phía sau mang tai, cũng bị thổi một luồng khí lạnh, càng khiến lông tóc trên người tôi dựng ngược hết lên.
Tôi không dám tùy tiện quay đầu lại.
Không biết có thứ quỷ gì đang ở phía sau tôi, lại còn thổi một hơi, lỗ mãng quay người, sợ là sẽ bị thổi tắt dương đăng.
“Chú em, lão tiên sinh trong quan tài bảo với chị, mấy chục năm nay ông ta cô đơn lắm đấy, muốn nâng ly tán gẫu, nói chuyện thâu đêm với chị, có thể tiện tay giúp đỡ, gỡ bỏ mấy cái đinh rách chuyện kia đi không?” Âm thanh trống rỗng truyền vào tai, giống như giọng của đàn bà.
Khiến trên cổ tôi da gà đều nổi dày đặc lên!
Hai tay tôi thò vào trong túi, một tay mò lấy trấn sát phù, tay kia thì tìm búa sắt.
Sau đó tôi vụt quay đầu lại, trấn sát phù đập mạnh ra trước một phát!
Kết quả sau lưng tôi lại trống trơn, làm gì có bóng ma nào.
Búa sắt vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn thế đập xuống rồi, nhưng cũng không vung lên nữa!
Tim tôi đập thình thịch lên, xém chút nữa là nhảy lên tận cổ rồi.
Ảo giác?
Đây tuyệt đối không thể là ảo giác gì cả, trên trán tôi mồ hôi liên tục rịn ra, gân xanh chỗ huyệt thái dương cũng không ngừng co giật.
Cũng vào lúc này, vị trí bên rìa của xe tải, có một bàn tay bám lên.
Cái bàn tay đó trắng nhợt, móng tay toát ra màu xám, đặc biệt là trên cẳng tay còn có chút nhăn nhúm.
Cánh tay lần mò lên trên, thứ thò ra ngoài bèn là một gương mặt không chút sắc máu, đang chằm chằm nhìn tôi.
“Chú em, chú mày đúng là chẳng biết tình biết nghĩa, bản thân sống thong dong, mà không để cho lão sư phụ chết toi của chú mày được sung sướng à?”
Cái môi mỏng của mụ ta mấp máy, những lời phun ra thì càng sắc nhọn, còn có cả vài phần trách cứ oán hận. Mồ hôi trên trán tôi càng nhiều hơn, đang định vỗ trấn sát phù ra.
Thì phụt một tiếng xé gió vang lên.
Một cái bóng trắng bèn chém thẳng xuống đầu mụ đàn bà đó!
Mụ đàn bà sắc mặt kinh hoàng, chửi bới: “Thằng mù chết tiệt! Mày đừng có quản chuyện bao đồng!”
Tôi lập tức liền có thể nhìn rõ, cái bóng trắng ấy là một cái gậy to bằng ngón tay, dài tầm bằng cẳng tay, trên đầu quấn dây vải màu trắng, giống như là dây lụa trắng vậy.
Mỗi cách một khoảng bằng ngón tay, dây lụa trắng này lại tản ra một đoạn ngắn bằng bàn tay, toát ra một vẻ âm u rợn người!
Bốp!
Trong chớp mắt, cái dây lụa trắng này đã đập thẳng lên mặt mụ đàn bà!
Mụ ta hét lên một tiếng, rầm một phát liền lăn ra khỏi xe rơi xuống dưới.
Tim tôi một phát như bị bóp chặt lại vậy, một cái bóng đen từ bên cạnh xe vụt qua.
Ngao sói vốn dĩ đã chạy lên trước đầu xe nay lại lao quay lại, một miếng ngoạm lấy cổ mụ đàn bà, rồi chui vào trong màn sương mù.
Tiếng gào thét thảm thiết xuyên thấu màn sương, đồng thời còn có cả tiếng xin tha thê thiết và tiếng khóc đau đớn.
Trong chốc lát, âm thanh đó đã yên lặng lại.
Ngao sói từ trong đám sương mù lao ra, chạy như bay theo xe.
Dưới ánh trăng, lại tỏa ra một thứ cảm giác oai hùng mạnh mẽ!
Trần mù bình thản mở miệng: “Thập Lục, điểm thứ nhất mà chú Trần dạy mày là, trên đường âm, đối mặt với bất cứ chuyện gì đều đừng hoảng loạn.”
“Nếu là có người đến hỏi đường, đòi đồ, cầu cạnh, làm việc, không cần để ý, nếu như đeo bám, quát đuổi nó đi là xong.”
“Lễ nhường ba phần, nếu như nó không đi, bất kể nó là quỷ, là xác, hay là thứ người lông bông gì.”
“Đều đập cho nó một gậy thẳng vào đầu!”
“Cây gậy khóc tang này, chú Trần rất nhiều năm chưa từng lấy ra dùng rồi, cũng là do rất ít thứ không có mắt, đòi chắn đường chú dẫn. Tiễn sư phụ mày lên đường không phải chuyện nhỏ, đương nhiên sẽ có một số thứ quỷ quái không sợ chết.” Trong lúc nói, Trần mù khẽ vuốt ve cái gậy được buộc đầy dây lụa trắng kia.
Đây là gậy khóc tang? Tôi cũng nhớ ra tôi từng nhìn thấy ở đâu rồi.
Rất nhiều người lúc đưa tang, người đi đầu đoàn người đều cầm theo gậy khóc tang.
Tôi còn tưởng đây là phong tục gì, không ngờ rằng, hóa ra là dùng để mở đường đuổi tà.
Trải qua vụ này, trên đường đi cũng chẳng còn xuất hiện thêm việc gì khác nữa, chúng tôi rời khỏi phạm vi nội thành thành phố Nội Dương, lúc đến ngoại ô, sương mù đã tan bớt một ít.
Đại khái lại đi hơn nửa tiếng nữa, xe dừng lại ở phía ngoài trạm thu phí bên đường quốc lộ.
Bên cạnh có một con đường nhỏ, sau khi xuống dưới bèn là một khu đất đầy cỏ dại, phía sau thì là tận mấy quả núi lớn.
Khu phong thủy bảo địa nhà họ Phùng mua sẵn này, bên ngoài không có minh đường gì cả, thế phong thủy hướng nội.
Tôi ngửa đầu nhìn mấy quả núi kia, dưới ánh trăng, thế núi cao thấp thẳng cứng hồi chuyển, nhìn thì như mấy quả núi lớn, nhưng kỳ thực là một quả núi có mấy ngọn núi, chỉ là cao thấp cách quá rời, nhìn qua một cái bèn tưởng nhầm là tận mấy quả núi!
Nếu như tôi nhìn không nhầm, thì phong thủy của quả núi này có một cách gọi, tên là Hồi long Cố tổ!
Lấy nơi trèo cao, đào sâu giếng vàng!
Xưng là Hoàng kim đăng thủy, cũng là Mộ đăng Sa!
Người trên xe đều xuống hết, phía sau chúng tôi còn có hai chiếc xe đi theo, những người khác nhà họ Phùng ở trên xe, chuẩn bị khiêng quan tài.
Quan tài vừa khiêng xuống dưới, tôi liền lên trước dẫn đường.
Vừa đi được mấy bước, bên đường tự nhiên vô cớ xuất hiện tận mấy con gồm chuột lông xám trắng, hồ ly lông toát ra màu trắng gạo, cả hai đều mang khuôn mặt nhọn hoắt, lén lén lút lút bám theo chúng tôi.
Càng kỳ dị hơn là, bọn chúng nếu không phải là cõng xác chết chuột con trên lưng, thì bèn là cõng xác chết của hồ ly khác...
Đúng thật là vô cùng rợn người!
.......,,,........
[Giải thích từ dịch giả]
Đương đầu nhất bổng: Táng một gậy thẳng đầu/mặt
Hồi long Cố tổ: Là rồng nhỏ rời khỏi rồng tổ xong thì quay đầu lại nhìn tổ tiên, cũng là chỉ địa thế hồi chuyển, cách nói trong phong thủy là sẽ có quý nhân tương trợ, có trung thần hiếu tử.
Chương 310. HỒI LONG CỐ TỔ
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Mí mắt tôi hơi giật giật, Khôi tiên và Hồ tiên cõng xác, cũng chẳng biết là điềm báo của cái gì.
Phùng Bảo bất an nói một câu: “La tiên sinh... Thế này là thế nào?”
Phùng Chí Vinh cũng nhìn sang tôi.
Lưu Văn Tam thì nhíu mày mở miệng luôn: “Chuột xám to thế kia, vừa hay để Thập Lục đổi đôi găng tay mới, còn mấy con hồ ly này, lông trắng cả ra, đúng là đồ tốt đem đến tận nhà.”
Nói rồi, Lưu Văn Tam liền rút trảm quỷ đao ra định động thủ.
Thì Trần mù lại quát lên một tiếng, bảo Lưu Văn Tam đừng có bộp chộp như thế.
Khôi tiên và Hồ tiên cõng xác, không phải là bọn chúng định gây họa làm loạn, mà muốn xin Âm dương tiên sinh chỉ đường dẫn lối, muốn cầu huyệt chôn xác.
Mặt Lưu Văn Tam lộ vẻ không hiểu, Trần mù thì lại nhìn sang tôi, nói một câu: “Thập Lục, tuy mày đỡ âm linh cần ngũ gia tiên chế Âm khí, nhưng cũng không cần thiết phải lạm sát, âm khí đủ dùng là được, giết nhiều quá, sát khí quá nặng, không có gì tốt cả.”
Tôi cũng khuyên Lưu Văn Tam một câu, bảo lão nương tay.
Không có vấn đề gì, nên cũng không dừng lại, chúng tôi đi một mạch lên trước.
Mấy con chuột và hồ ly kia, mắt nhòm chúng tôi không có ác ý, lại cũng to gan hơn không ít.
Toàn bộ đều lên hết con đường nhỏ, không còn lén lén lút lút như trước nữa, mà ngược lại là đường đường chính chính đi theo.
Cảnh tượng này lại càng kỳ dị hơn nữa.
Chúng tôi khiêng quan tài đi lên núi, chuột với hồ ly cõng xác chết bước theo sau.
Kỳ thực trong lòng tôi cũng có rất nhiều nghi hoặc, chưa đợi tôi mở miệng, Lưu Văn Tam đã hỏi ra luôn: “Trần mù, nói năng đừng có nói một nửa bắt người ta đoán, chúng nó xin Âm dương tiên sinh chỉ đường dẫn lối, cầu huyệt táng xác, là ý gì? Lại còn đòi Thập Lục điểm mộ cho chúng nó chắc?”
Trần mù bình thản đáp lời: “Người muốn cầu đất lành, tinh quái sống lâu năm, cũng muốn cầu chỗ tốt để yên nghỉ y chang. Tao cũng từng thấy Âm thuật tiên sinh điểm mộ cho chó già rồi, việc này có gì mà lạ chứ?”
Đám người Phùng Chí Vinh rõ ràng đã thấy hứng thú.
Tôi cũng kinh ngạc, ông nội tôi còn từng làm mấy chuyện kiểu này? Trong đây lại còn có cách nói gì nữa?
Đồng thời tôi cũng cảm thấy quá tiếc, đây chính là những thứ gọi là kiến thức thông thường.
Trong Trạch kinh có đạo lý phong thủy tuyệt đối, nhưng lại không có những kiến thức thông thường này, cùng với những biến hóa tùy thời điểm.
Bản thân Trương Nhĩ định dạy cho tôi, nhưng bây giờ cũng chẳng còn cơ hội ấy nữa.
Lúc này, Phùng Khuất lại vừa vặn nói một câu: “Thế Trần tiên sinh, tôi từng nghe nói đàn voi lúc sắp chết sẽ đi đến khu mộ địa, chỗ bọn chúng đến cũng là phong thủy bảo địa à?”
Trần mù lắc lắc đầu, nói những thứ này thì lão chẳng biết.
Con đường nhỏ lúc này đã đến đầu mút rồi.
Phía trước bèn là quả núi lớn kia!
Chỗ này ở dưới chân núi, chỉ có thể nhìn thấy một ngọn núi cao, đường núi cũng vô cùng gập ghềnh.
Tôi mò lấy Định la bàn ra, cúi đầu nhìn phương vị.
Kim chỉ lúc biến thành kim chìm, lúc thành kim đầu, lúc lại thành kim đối.
Chỗ này là cổng gió, nơi khí long mạch thổi ra, khí âm tà cũng từ trên núi thổi xuống, nên mới khiến cho Định la bàn có kiểu biến hóa này.
Rất khả năng thuận theo con đường này lên núi, sẽ còn đi qua tử huyệt của huyệt vị phong thủy của quả núi này.
Kỳ thực bây giờ lấy Định la bàn ra, cũng không thể điểm mộ cho Trương Cửu Quái.
Chỗ huyệt nguồn của ngọn núi Lũng này không thể nào ở dưới chân núi.
Huống hồ tôi còn muốn lấy chỗ đất lành Hoàng kim đăng Thủy Mộ đăng Sa kia nữa, nên cũng không thể chọn chỗ sườn núi được.
Cho dù ở phong thủy thông thường, sườn núi của Lũng long mạch, là huyệt nguồn bảo địa nơi sinh khí hội tụ.
Nhưng bố cục phong thủy Hồi long Cố tổ rất ít, cũng tương đối đặc thù.
Chỉ cần vị trí chọn tốt, xây một Dương trạch chỗ cổng gió, sẽ khiến gia nghiệp hưng vượng.
Tôi cảm thấy trạm thu phí xây ở phía ngoài quả núi này, sợ là cũng bởi có cao nhân chỉ điểm, rất khả năng chỗ đó mới là vị trí cổng gió tốt nhất.
Thu phí qua đường, ngày thu đấu vàng!
Có bố cục phong thủy này bảo hộ, con đường ấy nhất định cũng rất ít có tai nạn xe. Cho dù là có chuyện, cũng sẽ không gây chết người.
Tôi dùng la bàn, là muốn điểm mộ cho đám chuột và hồ ly đi theo sau kia.
Nếu Trần mù đã nhắc rồi, cộng thêm việc ông nội tôi cũng từng làm, thì đối với tôi mà nói, cũng chỉ là chuyện nhìn bừa một cái mà thôi.
Sau khi khiêng quan tài lên núi xong, tôi bèn bảo mấy người Trần mù đi lên phía trước, cũng dặn rằng quan tài phải khiêng lên trên đỉnh cao nhất của quả núi này!
Sau đó bước đi của tôi liền chậm lại không ít.
Quả nhiên, đám chuột và hồ ly kia không tiếp tục đi theo quan tài nữa, mà cũng bước chậm lại theo tôi.
Tôi cúi đầu nhìn la bàn, theo sự biến hóa của kim chỉ, cùng với phương vị chỉ tới.
Còn chưa đi đến sườn núi, thì đã dừng lại.
Bởi vì là bàn đã có kim đối ẩn hiện!
Ra khỏi con đường nhỏ, tôi chui vào trong rừng rậm.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, chỉ qua mấy phút sau, tôi bèn tìm thấy một khu đất trống có địa thế tương đối rộng rãi.
Kim đối tuy là chưa đến mức nhảy ra khỏi la bàn, nhưng ở đây cũng là một chỗ có sinh khí không yếu rồi.
“Núi này là núi Tân, khu đất này cũng coi như là đất lành trên núi, táng người, Đinh Dậu vong mạng bèn táng núi Tân, con cháu thành thực không giả tạo, nhánh nào cũng phát đạt, người hưng tài vượng, phúc thọ song toàn.”
“Nếu như xác chết các ngươi cõng theo, chết trong năm nay, bèn có thể táng ở chỗ này, ta không biết có khiến các ngươi được lợi hay không, có điều chắc sẽ không có họa gì.” Tôi cất la bàn đi, bình thản mở miệng.
Đám chuột và hồ ly kia rõ ràng tốc độ nhanh hơn không ít, cõng xác chết nhanh chóng bò qua.
Bọn chúng không tranh giành, mà phân biệt rõ ràng, mỗi bên một nửa.
Hơn nữa còn có một con chuột lông xám, cùng với một con hồ ly lông trắng nhất đến trước mặt tôi.
Chân trước con chuột đó hóa ra có đeo một chiếc nhẫn ngón cái bằng ngọc.
Trên đó tuy còn có chút vết máu khô, nhưng rõ ràng có thể nhìn ra chất liệu cổ kính, sợ là giá trị không nhỏ.
Con chuột lông xám vẩy vẩy chân, chiếc nhẫn ngón cái kia liền rơi xuống dưới chân tôi, nó chít chít kêu mấy tiếng, quay người bèn đi qua đào hố.
Con hồ ly kia cũng nhả ra một viên đá đen xì xì, sau đó quay người rời đi.
Tôi cũng thấy hứng thú, sau khi nhặt lên xong, chiếc nhẫn ngón cái có thứ cảm giác ấm áp, còn viên đá kia thì giống như thứ kim loại gì đó.
Thấy bọn chúng đào hố, tôi cũng quay người rời đi luôn.
Quay về con đường lên núi xong, tôi bèn vội vàng lên núi.
Hai món đồ kia thì đút vào trong túi, rất rõ ràng, đây là thù lao bọn chúng dành cho tôi.
Cho dù là súc sinh, đã có trí tuệ thì cũng biết quy tắc trong nghề.
Khi tôi lên đến trên núi, người nhà họ Phùng đã đợi ở trên đỉnh núi rồi.
Lưu Văn Tam đang nhấp từng hớp rượu nhỏ, Trần mù thì đang hút thuốc.
Ngao sói nằm bò trên một tảng đá nham thạch gãi cổ.
Tôi cũng không lãng phí thời gian, lấy Định la bàn ra, nhờ vào ánh trăng, tìm ra chỗ giếng vàng của bố cục phong thủy Hồi long Cố tổ này.
Rồi bảo người nhà họ Phùng bắt đầu đào huyệt!
Không tốn bao nhiêu thời gian là đã đào xong huyệt mộ, an táng Trương Cửu Quái.
Tôi lại đến trước mộ chắp tay hành lễ, châm nến hương, đốt tiền giấy.
Hứa đợi sau này sao chép Trạch kinh và Âm sinh cửu thuật, rồi mới chuẩn bị xuống núi.
Trong quá trình này không có thêm bất cứ biến cố nào.
Xuống tới chân núi, vừa lên xe xong Trần mù liền hỏi tôi, đám chuột với hồ ly kia đưa cho tôi thứ gì?
Tôi mò lấy ra xong, Trần mù cũng không cầm, mà bảo tôi đưa cho Phùng Khuất, nói bảo Phùng Khuất đem đi bán.
Thứ mà chuột và hồ ly có thể lấy được, chắc chắn là đến từ trong phần mộ, không được giữ bên người.
Tôi không có ý kiến gì khác, cũng thấy là chiếc nhẫn ngón cái bằng ngọc này có thể đáng tiền, còn viên đá kia sợ rằng chẳng phải thứ đồ gì tốt.
Đến quá nửa đêm, chúng tôi về đến nhà họ Phùng.
Sau khi chia tay xong, tôi cũng cùng Trần mù về lại khu nhà bên.
Tôi không thấy buồn ngủ lắm, vào trong phòng nằm lên giường, cũng chẳng làm sao ngủ được.
Cuối cùng vẫn là lật cuốn Táng ảnh chi pháp kia ra, đọc ghi chép trong đó.
Kết quả là một phát bèn đọc nguyên một đêm!
Trời sáng rồi, tôi không ngừng buồn ngủ, lúc chuẩn bị đi ngủ, thì điện thoại của Từ Thi Vũ lại gọi đến...
.......,,,.......
Lời dịch giả: cảm ơn gaga2611 đã đẩy kim phiếu cho truyện. Vốn định cày cho đủ bạo 5 ngày liên tiếp nhưng trời lạnh quá, nên mình xin phép kết thúc đợt bạo chương cầu kp, đề cử và donate tháng 12 tại đây, hẹn gặp lại cả nhà vào đợt bạo chương lần sau. Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ!
Chương 311. TÌNH HUỐNG XẤU NHẤT
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Tôi hơi tỉnh người lại chút, nhận cuộc gọi.
“La Thập Lục, anh dậy chưa?” Giọng nói trong trẻo dễ nghe của Từ Thi Vũ truyền lại.
“Chưa ngủ” Tôi thành thật trả lời.
“Hả?” Giọng điệu của Từ Thi Vũ không ít ngạc nhiên.
“Thế giờ anh có tinh thần không? Khám nghiệm xác chết có kết quả rồi... Còn xảy ra một số chuyện, tôi phải tìm anh giúp đỡ.” Cô ta thăm dò hỏi tôi.
Tôi nói một câu được, hỏi cô ta bây giờ ở đâu, tôi qua tìm cô ta.
Kết quả cô ta lại trả lời, cô ta có hỏi qua xưởng trưởng Châu, biết tôi vẫn còn ở nhà họ Phùng, giờ đã ở ngoài cổng chính đợi tôi rồi.
Cúp điện thoại xong, tôi lật người bò dậy.
Cất cuốn sách da dê có Táng ảnh chi pháp đi, vẫn là đem theo người cùng với mấy quyển sách khác, tôi mặc Đường phục lên.
Vội vàng đánh răng rửa mặt một chút, tinh thần có hơi tốt hơn.
Chỉ là một đêm không ngủ, trong mắt cũng vẫn vằn không ít mạch máu, trên mặt cũng có vẻ mệt mỏi khó che dấu được.
Đẩy cửa, mặt trời còn chưa lên, bây giờ trời cũng chỉ mới sáng mà thôi, ngoài bảy giờ một chút.
Ngao sói không ở trong sân, Trần mù chắc là vẫn chưa tỉnh.
Tôi do dự một chút, cũng không đi gọi, dù sao tối qua cũng quá muộn, mọi người chắc đều rất mệt mỏi.
Rất nhanh đã đi ra khỏi khu đại viện nhà họ Phùng, quả nhiên xe của Từ Thi Vũ đang đỗ bên lề đường.
Hôm nay cô ta không mặc thường phục, bộ cảnh phục trên người trông sạch sẽ hiên ngang, tóc được buộc hết lên thành một chiếc đuôi ngựa.
Nhìn thấy tôi, cô ta liền giơ tay lên chào hỏi.
Tôi bước đến bên cạnh cô ta, còn chưa mở miệng, cô ta đã kéo cửa xe bên ghế lái phụ ra.
“Lên xe đã, đưa anh đến một chỗ, rồi nói sau.”
Hơn mười phút sau, chúng tôi đã đến một quán ăn sáng đông đúc người, bán quẩy rán và mì kiều mạch.
Từ Thi Vũ gọi hai bát, kết hợp với một đĩa lớn quẩy rán cắt khúc, mùi thơm nức mũi.
Tôi ăn ngon lành mấy miếng, quẩy rán nhúng với nước canh, vị càng tươi ngon.
“Anh cả đêm không ngủ, phải ăn ít đồ ăn, nếu không thân người chịu không nổi, tôi cơ bản ngày nào cũng ăn sáng ở đây, sạch sẽ, lượng đồ ăn cũng ổn.” Trong lời nói rõ ràng có sự quan tâm.
Tôi cảm kích nói một câu cảm ơn.
Từ Thi Vũ cười cười: “Tôi nhờ anh giúp đỡ, lại không thể giống như người khác, có thể trả nhiều thù lao như thế, đáng ra phải là tôi cảm ơn anh mới đúng.”
Tôi đang định trả lời, rằng chuyện của Tiểu Niếp tôi đã thu tiền rồi.
Thì cô ta tiếp tục mở miệng, ngắt lời của tôi.
Hơn nữa nụ cười trên mặt cô ta cũng đã hoàn toàn tắt đi, vẻ mặt cũng nghiêm trọng hơn không ít.
“Kết quả khám nghiệm tử thi, Tiểu Niếp đúng là chết do khó sinh, nhưng nguyên nhân lại là vì bị xâm hại tình dục, cùng với việc hít ma túy dẫn đến kích thích cơ thể.”
“Trên người con bé có rất nhiều vết thương cũ, những thương tích này có cái do bị trói, có cái do bị bóp cổ, thương tích không đến mức chí mạng, pháp y phán đoán đây là do con bé bị xâm hại kết hợp với ngược đãi trong thời gian dài.”
“Xét nghiệm DNA ngay trong đêm, kẻ xâm hại con bé đã có kết quả đối chiếu với kho dữ liệu.”
Giọng điệu của Từ Thi Vũ chẳng có chút gì lên xuống, nhưng những lời này lại khiến lòng tôi hơi chấn động.
Hít ma túy? Xâm hại tình dục?
Nhớ lại những lời cuối cùng kia của xưởng trưởng Châu, tôi càng thấy trong lòng bức bối ngột ngạt.
Châu Bân bị bắt vì hít ma túy.
Tiểu Niếp ngoan ngoãn như thế, một bé gái tuổi còn nhỏ, lại còn liên tục ở trường học.
Làm sao có thể nhiễm thói xấu này được?
Khả năng duy nhất, cũng là như những gì xưởng trưởng Châu nói, do bị Châu Bân ép buộc!
Mí mắt tôi giật điên cuồng, trong lòng càng thấy ớn lạnh.
Có một suy nghĩ, nhưng tôi lại không dám nghĩ đến, cũng không phải là cầu may, mà là không muốn Tiểu Niếp có thứ kết cục như thế.
Bởi vì nếu như thế thật, đối với con bé mà nói, quá bất công, nó cũng quá đáng thương.
Giây tiếp theo, Từ Thi Vũ lại thở dài một tiếng.
Nói: “Anh không đoán được, khả năng cũng không dám đoán, DNA này là của Châu Bân, tên này đích thực rất súc sinh.” “Pháp y đã giải phẫu tử thi, cũng đã xét nghệm DNA, đứa bé là của Châu Bân.” Câu nói này của Từ Thi Vũ, lại khiến lòng tôi cực kỳ chấn động.
“Pháp y lại còn lấy âm thai ra ngoài nữa?!” Tôi nhìn chằm chằm Từ Thi Vũ.
Lúc này tôi cũng chẳng còn mấy tâm trí ăn uống nữa.
Tôi ngàn vạn lần không ngờ được, khám nghiệm tử thi thì khám nghiệm, chứ anh ta lại còn giải phẫu?
Đổi qua chỗ khác, anh ta chắc chắn không giải phẫu nổi Tiểu Niếp.
Ở nơi Dương cực cô sát như Cục công an, sợ rằng kể cả có là hắc sát, cũng chẳng có bất cứ cách nào.
Từ Thi Vũ gật gật đầu, cô ta nói: “Giải phẫu cũng là một quy trình bắt buộc của khám nghiệm tử thi, như thế này sẽ không cần chứng cứ khác nữa, xác chết đã là chứng cứ rành rành rồi. Trong cục đã ra lệnh truy nã đối với Châu Bân rồi.”
“Ngoài ra về những mối quan hệ của hắn, tôi cũng đã có chút manh mối. Năm đó hắn vào trong chắc là gánh tội cho người khác, chỉ có điều do chứng cứ không đủ, nên chỉ có thể phạt tù Châu Bân.”
“Chuyện này tội mà gã phạm không hề nhỏ, không ai dám đứng ra giúp hắn.”
“Nếu không phải là tìm được chứng cứ rõ ràng trên người xác chết, đúng là sẽ có chút phiền phức.”
“Thế bây giờ xác chết của Tiểu Niếp với âm thai thế nào rồi?” Tôi hít sâu một hơi, hỏi thẳng luôn.
Giải phẫu đã thành sự thực rồi, cộng thêm việc Từ Thi Vũ nói có phiền phức cần tôi giải quyết, thế thì chỉ có thể là ở trên người Tiểu Niếp thôi.
Tôi cũng không nói thêm những chuyện vô nghĩa khác, trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề chính.
Vẻ mặt Từ Thi Vũ có đôi chút mất tự nhiên, mím môi nói: “Vấn đề chính là việc này, pháp y giải phẫu ngay trong đêm, cũng đưa báo cáo khám nghiệm ra, sau đó anh ta liền biến mất.”
“Trong cục xử lý vụ án cả đêm, sau khi phát hiện anh ta mất tích, liền lập tức thông báo cho tôi, tôi cảm thấy khả năng xác chết sẽ có vấn đề, liền qua phòng pháp y xem, kết quả xác chết cũng biến mất rồi.”
“Xem camera giám sát của phòng pháp y, mới cảm thấy rất kinh khủng, trong cục vốn định xử lý, tôi ngăn lại, nói để tôi giải quyết.” Trong lúc nói, Từ Thi Vũ đưa cho tôi một chiếc điện thoại.
Trên màn hình đang mở một đoạn clip ngắn.
Độ phân giải không thấp, cả đoạn clip đều toát ra một vẻ âm u lạnh lẽo.
Trong căn phòng yên tĩnh có một chiếc bàn phẫu thuật, xác chết của Tiểu Niếp nằm trên đó.
Phần bụng xác chết bị rạch ra một đường, bên trong máu thịt bầy nhầy, bên cạnh còn có một chiếc giá đẩy, bên trên bày một cái khay, còn có một đứa bé sơ sinh máu me be bét đặt bên trong.
Pháp y từ cửa phòng pháp y bước vào trong, thần sắc anh ta vốn bình thường, tay còn đút trong túi áo.
Có điều thân người anh ta đột nhiên cứng đờ lại một cái, thần sắc dường như đều trở nên lén lén lút lút.
Anh ta bước đến bên cạnh bàn phẫu thuật, đầu tiên đặt đứa bé lại vào trong bụng Tiểu Niếp, tiếp đấy lại bắt đầu khâu chỉ.
Bụng của Tiểu Niếp một lần nữa lùm lùm lên, chỉ có điều rất rợn người là, không còn tròn vo như trước nữa, mà ngược lại trông nghiêng ngả vặn vẹo.
Trên đầu nhất dường như còn có một vết lằn... Nhìn lên giống như gương mặt một đứa trẻ con, đẩy da bụng lên.
Giây tiếp theo anh ta bèn cõng xác chết lên, vội vàng rời khỏi phòng pháp y.
Tất cả quá trình này, chỉ diễn ra trong vài phút.
“Tôi cảm giác anh ta rất kỳ quái, trong clip lúc anh ta quay lại, là sau khi đi đưa báo cáo khám nghiệm tử thi xong. Cả người anh ta trông đều như mất hồn vậy, khâu vá xác chết, rồi lại đem xác chết đi, việc này quá bất thường.”
“Chuyện này rất nguy hiểm, bất thường, bên trên cũng từng gặp không ít vụ án nguy hiểm ly kỳ, cuối cùng đều bị tồn lại, cũng bởi vì nguyên nhân này nên mới ngầm mặc định cho tôi tới tìm anh...”
“Tôi còn lấy một số clip camera giảm sát khác, xác định pháp y đã quay về nhà Châu Bân. Anh có nhìn ra được là nguyên nhân gì không? Có phải là quỷ tác quái.... như xưởng trưởng Châu nói không?” Nói rồi, sắc mặt của Từ Thi Vũ lại càng mất tự nhiên hơn.
Tôi im lặng một lát, rồi mới nói quỷ tác quái thì chắc chắn là tác quái rồi.
Nhưng ở nơi cô sát cực dương mà vẫn tác quái được, Tiểu Niếp chắc chắn là dữ đến không thể dữ hơn nữa.
Sợ rằng nguyên nhân chính là do pháp y giải phẫu tử thi, lấy âm thai ra ngoài.
Từ Thi Vũ cắn môi dưới, bất an hỏi tôi pháp y liệu có gặp nguy hiểm không, thế này bây giờ nên làm thế nào?
Tôi ngừng lại một lát rồi mới nói: “Đi chợ nông sản một chuyến.”
Từ Thi Vũ ngẩn ra, nghi hoặc hỏi: “Không phải là đi giải quyết phiền phức à, qua chợ nông sản làm gì?”
Tôi trịnh trọng trả lời: “Chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, tôi phải mua gà, mua gà trống trên sáu năm tuổi.”
Chương 312. CÁC NGƯỜI ĐỀU ĐÁNG CHẾT
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Kỳ thực tôi cũng không muốn dùng sát thuật, sẽ bij tổn thọ, cũng phải đoạt hai mạng quỷ.
Thời gian dài như vậy rồi, tôi cũng chưa từng dùng sát thuật lần nào.
Nhưng pháp y gặp nguy hiểm, rất khả năng là ngàn cân treo sợi tóc.
Đặc biệt là khi Đàm Phương chết, Tiểu Niếp đã hại mạng người rồi.
Lúc đó tôi liền biết, sợ rằng đã không thể đỡ âm linh được nữa.
Tuổi tác của Tiểu Niếp rốt cục vẫn còn quá nhỏ, tất cả những gì con bé trải qua đều quá mất tính người.
Ở độ tuổi này, cộng thêm mang bầu do thứ nguyên nhân kia, con bé làm sao có thể có tình mẹ được?
Mẫu tử sát giết người, đây không giống việc phá chút cấm kỵ đơn giản như những trường hợp không phải chết ngoài ý muốn, bị người hại chết, hay thân thể không toàn vẹn nữa.
Ban đầu cấm kỵ đầu tiên mà bà nội dạy tôi, chính là mẫu tử sát một khi đã giết người, thì không ai có thể trấn áp nổi, âm thai còn sẽ tự mình ra đời!
Tư duy đến đây, tôi đột nhiên nghĩ đến chuyện.
Pháp y có thể giải phẫu được, có phải cũng là bởi vì vô cớ bị chi phối, chứ nếu không chỉ là làm xét nghiệm DNA cho thai nhi, thì cũng chẳng nhất thiết phải giải phẫu lấy ra chứ?
Nếu đúng là như thế, thì độ hung dữ của Tiểu Niếp còn phải nâng lên một bậc nữa...
Tôi không đem chuyện này ra nói tiếp với Từ Thi Vũ nữa, cô ta không giúp gì được, ngược lại sẽ càng khiến cô ta sợ hãi hơn.
Còn bản thân tôi trong đầu đã có sự tính toán và cảnh giác.
Chưa chắc đã phải đoạt mạng Tiểu Niếp và âm thai thật, cái chết của Đàm Phương, con bé đích thực có trách nhiệm.
Nhưng cái chết của con bé Đàm Phương đâu phải cũng không có lỗi?
Cho dù là một người đàn bà vô dụng đến mức nào đi nữa, thì cũng phải có trách nhiệm với việc con gái mình gặp chuyện.
Nếu như có cơ hội, tôi còn muốn trấn áp Tiểu Niếp và Âm thai, cùng lắm thì tìm một chỗ huyệt nguồn, giống như lúc trấn Hoàng San San, góa phụ Liêu, và cả con dâu của Phùng Chí Vinh vậy.
Đến lúc vạn bất đắc dĩ, mới phải dùng đến sát thuật...
“Thế anh ăn xong đi đã, rồi chúng ta xuất phát.” Lời của Từ Thi Vũ kéo tư duy của tôi lại.
Tôi rất rõ ý tứ của Từ Thi Vũ, cũng biết được hiện trạng thân thể của bản thân.
Cố nén cảm giác chán ăn, ép bản thân ăn hết đồ ăn, cảm giác người ấm lên không ít.
Trước khi qua chợ nông sản, tôi còn bảo Từ Thi Vũ lái xe về nhà họ Phùng một chuyến trước.
Tôi đầu tiên về khu nhà bên, trong sân không nhìn thấy bóng dáng Trần mù, ngao sói nằm trong sân, phơi bụng lên trời sưởi nắng.
“Tiểu Hắc.” Tôi gọi một tiếng, ngao sói liền lật người bò dậy, vẫy đuôi đi theo tôi.
“Đi với tao làm một việc.” Tôi vội vàng nói một câu, cũng nhanh chóng bước ra ngoài.
Đuôi của ngao sói vẫy tít lên, rõ ràng là thông tính người đến cực điểm.
Đương nhiên, tôi cũng gọi điện thoại cho Lưu Văn Tam, bảo lão nói với Trần mù tôi đưa ngao sói theo, không cần lo lắng.
Lưu Văn Tam hỏi tôi phát sinh chuyện gì rồi.
Tôi bảo một hai câu không nói rõ được, đợi về rồi thì kể với lão sau, xong mới cúp điện thoại. Lúc này đích thực không có thời gian nói rõ với lão.
Sau khi lên xe, liền đi thẳng qua chợ nông sản.
Mua gà tốn một khoảng thời gian không ngắn.
Những người bán hàng kia đều hận không nói được mỗi con gà mình bán đều sống năm sáu năm.
Vẫn là dựa vào phán đoán của bản thân tôi...
May là trong Âm sinh cửu thuật có ghi chép, độ già của gà trống, nằm ở cái móng thứ năm trên chân.
Gà thông thường chỉ có bốn móng, vượt số năm nhất định, trên chân gà trống sẽ có một vật dạng sừng.
Hai ba năm sau, cái vật dạng sừng đó sẽ có móng vuốt mọc ra, thành móng thứ năm.
Gà trống quá sáu năm, thì cái vuốt của móng thứ năm giống như móc câu, toát ra một vẻ như chất hóa ngọc, mà còn vô cùng cứng.
Mào gà bên trong màu đỏ tươi còn lẫn với một màu đen thẫm, mắt gà cũng sẽ sinh ra mí mắt, giống như mắt người vậy.
Gà thông thường, thì không có mí mắt như vậy.
Cuối cùng tôi và Từ Thi Vũ mua được từ một người nông dân già con gà trống vượt quá sáu năm tuổi.
Ngao sói bình thường rất có hứng thú với gà, nhưng đối với con gà trống ấy, nó lại chẳng đến gần.
Rõ ràng là có thể cảm nhận được sự khác biệt.
Mào trên như huyết, đỉnh ngọn đen thui, mào dưới dài ra, rũ xuống hai bên, lông đuôi rực rỡ, hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang.
Cái móng thứ năm ở phía sau chân, cho người ta cảm giác có thể dễ dàng đâm xuyên da thịt.
Tôi không lập tức nhổ lông đuôi của nó ngay.
Máu gà dễ đông, phải đợi lúc sử dụng mới nhổ lông đuôi chấm máu mào gà, thì mới có hiệu lực nhất!
Tôi dùng một cái gùi nhốt nó lại, đem theo bên người.
Đợi lúc chúng tôi quay lại thôn trong nội thành, đến bên ngoài nhà Châu Bân, đã gần đến hơn mười một rưỡi rồi.
Bên ngoài căn nhà xây tự phát vẫn bị kéo dây cảnh giới, có điều chỗ gần sát cổng đã bị đạp bỏ.
Cổng nhà vẫn đóng chặt, trước cổng đỗ hai chiếc xe...
Một chiếc xe cảnh sát, chiếc còn lại nhìn lên, kiểu gì lại có chút giống xe của xưởng trưởng Châu?
Trong lòng tôi hơi run lên, bước lên trên đầu.
Trên cánh cổng có hai vết bàn tay dính máu.
Việc này thì cũng chẳng dọa được tôi.
Vết bàn tay dính máu thôi mà, Tiểu Niếp tác quái rồi, xuất hiện cái thứ này là quá đỗi bình thường.
Cũng có khả năng là máu trên tay của pháp y.
Chỉ là xưởng trưởng Châu có thể cũng ở bên trong, thì khiến tôi càng lo lắng hơn.
Tôi giơ tay đẩy cổng, ngao sói đi sát bên người tôi, Từ Thi Vũ cũng lách người lưng áp sát vào tôi.
Trực tiếp thể hiện tính chuyên nghiệp và cảnh giác của cô ta với tư cách là cảnh sát.
Lúc này nắng rất to, chiếu rọi lên người đúng là có chút ấm áp.
Nhưng bên trong sân lại có một cảm giác lạnh không tả được.
Ngao sói nhe răng rên ư ử một tiếng, đầu của nó thì lại ngoảnh sang phía căn phòng lúc trước Tiểu Niếp ở.
Mí mắt tôi hơi giật giật, còn người thì thuận thế đi về phía bên đó.
Từ Thi Vũ vừa đi theo tôi, đồng thời cô ta cũng vừa gọi một tiếng Du Xương!
Đây chắc chính là tên của vị pháp y kia, có điều lại không nhận được bất cứ câu trả lời nào.
Bước chân vội vã, trực tiếp đi thẳng tới trước cửa phòng, chưa đợi tôi động tay, ngao sói đã vụt chồm lên trước.
Rầm một tiếng vang lên, cửa phòng bị nó đâm bật mở ra.
Một thứ mùi máu tanh khó ngửi, trộn lẫn với mùi xác thối bay ra ngoài.
Và còn cả một cảm giác âm u lạnh lẽo đến rợn người hơn, bên trong căn phòng giống như là kho đông lạnh vậy, khiến tôi rùng mình một cái.
Từ Thi Vũ rút súng ở thắt lưng ra.
Tôi hạ giọng nói: “Đều đã là người chết rồi, súng còn tác dụng gì nữa?”
Cô ta mím môi, nhỏ giọng nói một câu: “Lấy gan... Được không?”
Tôi vốn còn căng thẳng chết đi được, mà suýt nữa thì bị Từ Thi Vũ chọc cười lên luôn.
Ngao sói đã vào trong phòng trước, vụt hướng về phía đầu giường mà sủa ầm lên.
Tôi cũng sải bước vào trong.
Rồi lập tức da đầu tê rần.
Tiểu Niếp ngồi ở đầu giường, vùng bụng con bé be bét, toàn là vết máu nhớp nhầy.
Trên khuôn mặt non nớt cuối cùng cũng đã toát ra màu tái xanh, đôi con mắt người chết đang nhìn trân trối về vị trí góc giường.
Xưởng trưởng Châu bị trói ở đó, cái đầu đang động đậy một cách vô thức, quần áo trên người gã toàn bộ đều bị lột sạch, chỉ còn sót lại duy nhất cái quần lót.
Trên cánh tay có rất nhiều vết thương, rất dài và mảnh, giống như bị lưỡi dao rạch vậy...
Cái mùi máu tanh ấy bèn là đến từ chỗ máu chảy ra từ trên người xưởng trưởng Châu.
Vết thương không lớn, một vết rạch chảy máu không nhiều.
Nhưng số vết thương quá nhiều, trên đất đã lênh láng đầy máu.
Lúc này hơi thở của xưởng trưởng Châu đã trở nên rất yếu ớt, cả người đều thoi thóp...
Trong lòng tôi không ngừng ớn lạnh, đang định lên trước cởi trói cho xưởng trưởng Châu.
Thì đột nhiên cảm giác, thân người của Tiểu Niếp ở trên giường đột ngột run lên một cái.
Sau đó bất chợt vọng lại tiếng bước chân gấp gáp.
Mặt tôi hơi biến sắc, còn Từ Thi Vũ thì động tác cực nhanh, đã vụt quay đầu lại!
Cô ta kinh ngạc kêu lên một tiếng: “Dư Xương?”
Giây tiếp theo, lại là rầm một tiếng.
Một chiếc ghế đẩu trực tiếp đập thẳng lên đầu Từ Thi Vũ, cô ta hự lên một tiếng rồi mềm oặt ngã ra đất.
Động tác của tôi thì chậm hơn chút so với Từ Thi Vũ.
Cũng quay đầu lại, kẻ ở sau lưng tôi chẳng phải chính là pháp y sao?
Trong tay anh ta cầm một chiếc ghế đẩu, vẻ mặt hung hãn vô cùng.
Con mắt trợn lên trông lại có đôi chút giống với Tiểu Niếp!
“Các người đều đáng chết!” Giọng của anh ta the thé như một người đàn bà, còn toát ra chút non nớt.
Da đầu tôi đều đã sắp bung cả ra rồi.
Chương 313. NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Một gã đàn ông chính cống như pháp y, thần sắc giống hệt Tiểu Niếp đã không nói, đến giọng nói hóa ra cũng lại là của đàn bà.
Tuy tôi chưa từng nghe qua giọng nói của Tiểu Niếp, nhưng cái cảm giác non nớt ấy chẳng phải chính là đến từ Tiểu Niếp hay sao?
Lòng tôi không rét mà run.
Đây còn đang là ban ngày ban mặt, con bé đã tác quái khủng khiếp đến mức này!
Không những sắp lấy mạng của xưởng trưởng Châu, mà còn muốn lấy mạng của chúng tôi!
Vù!
Pháp y xoay tay một phát, trong nháy mắt cái ghế đẩu đã hướng về phía đầu tôi mà bổ xuống!
Tôi phản ứng lại trong chớp mắt, lách người sang bên cạnh, sau khi tránh được xong, tôi cũng chồm người về phía anh ta!
Trên người tôi đúng là có đồ nghề, cái búa sắt ấy đập một phát, pháp y tuyệt đối không chịu nổi.
Nhưng anh ta là người sống, tôi mà lấy mạng của anh ta, thì phải đi ngồi tù.
Cùng lúc này, ngao sói cũng vụt chồm qua.
Cái ghế kia của pháp y liền chuyển qua đập mạnh về phía ngao sói.
Rầm một phát, đập trúng chân trước của ngao sói.
Ngao sói áo u kêu lên một tiếng, cũng một phát đớp trúng tay của pháp y.
Khuôn mặt pháp y hung hãn, lại là định đâm vào mắt ngao sói.
Ngao sói lập tức nhả mồm ra, bị ép lùi đến tận cửa.
Tôi cũng chồm đến trước mặt anh ta, tay phải một phát kẹp lấy cổ anh ta, tay trái cũng túm lấy tay anh ta, định bẻ quặt ra phía sau.
Nhưng dù sao tôi không có mấy kinh nghiệm thực chiến, cũng chưa từng học qua kỹ xảo chiến đấu.
Pháp y lật tay bèn một phát ôm lấy vai tôi, quật mạnh một cú về phía trước!
Sức lực của anh ta mạnh đến kinh người, tôi hự lên một tiếng, bị anh ta quật một phát như thế, thân người cứ thế mà bay thẳng lên không, ngã về phía cạnh giường.
Rầm một tiếng, tôi trực tiếp đập thẳng lên trên tường!
Cái gùi đeo trên lưng cũng loạch xoạch một cái vỡ luôn rồi.
Con gà trống đập mạnh hai cánh, rớt lên trên giường.
Nó hùng dũng hiên ngang gáy lên một tiếng, tai tôi đều ù ù hết cả lên.
Pháp y không hề dừng lại, trong tay anh ta chẳng biết từ lúc nào đã lôi ra một con dao găm, cực kỳ hung hãn tiến sát về phía tôi.
Trên trán tôi gân xanh nổi gồ lên, liền muốn dựng người dậy.
Cảm giác đau đớn trên người truyền lại, cả người đều như sắp rã hết cả ra vậy.
Đặc biệt là lúc tôi vừa mới đứng dậy, đụng dính thành giường một cái.
Xác chết Tiểu Niếp đang ngồi trên giường, bất chợt một phát đổ nghiêng về phía tôi.
Cái mùi xác thối xộc thẳng mặt ấy, toát ra một luồng khí lạnh khiến người ta sợ hãi đến cực điểm!
Tiểu Niếp một phát đè lên trên người tôi!
Lập tức, toàn thân tôi liền cứng đờ... gần như là không thể động đậy được nữa.
Khuôn mặt của Tiểu Niếp cũng gần như đã áp sát lên trên mặt tôi rồi.
Tôi lúc này mới nhìn thấy một vẻ độc địa trên khuôn mặt con bé.
Bất thình lình, vị trí bụng đột ngột như bị một đôi tay nhỏ ấn lấy vậy.
Ngay lập tức sau lưng tôi toàn là mồ hôi lạnh, da gà trên người gần như đều sắp rụng cả xuống luôn!
Cái cảm giác này giống hệt không khác gì cái cảm giác lần đó khi tôi bị đẩy xuống dưới sông ở bên ngoài bãi lau Liễu!
Khó nhọc cúi đầu nhòm xuống dưới một cái, chỗ áo bê bết máu ở vùng bụng Tiểu Niếp, chẳng biết từ lúc nào đã bị lật ra.
Phần da bụng được khâu lại của con bé cũng đã bị bục chỉ.
Một cái âm thai máu me be bét chen ra ngoài, hai bàn tay nhỏ đang áp lên trên bụng tôi.
Tôi rất muốn giãy lên, nhưng giống như bị khống chế thân thể vậy.
Cái cảm giác bất lực ấy gần như gặm nhấm toàn bộ con người tôi.
Pháp y đã bước đến trước mặt tôi, biểu cảm trên mặt anh ta càng hung tợn hơn, một dao bèn đâm luôn về phía cổ tôi!
Một bóng đen vụt qua, ngao sói vồ mạnh lên trước, một phát ngoạm lấy cánh tay anh ta.
Lần này, động tác của ngao sói rõ ràng ác liệt hơn nhiều.
Nó không hề ngừng lại, mà tiếp tục chồm lên trước.
Pháp y liền bị đập thẳng lên trên giường.
Con gà trống kia hình như hoảng sợ, phạch phạch đập cánh tận mấy phát, rồi lại trực tiếp bay thẳng lên trên xà nhà.
Pháp y hét lớn lên một tiếng, chất giọng lại càng giống như một đứa bé gái hơn!
Tay trái của anh ta định móc mắt của ngao sói, cái bộ dạng điên cuồng đó, giống như là đang liều mạng vậy.
Hai chân ngao sói dẫm thật mạnh lên trên ngực anh ta, nó lập tức nhả mồm ra, hung hãn cắn mạnh về phía tay trái của pháp y!
Rắc một tiếng, giống như là xương tay của pháp y đã bị gãy vậy.
Ngao sói nhả mồm ra, cánh tay bê bết máu của anh ta liền thõng xuống.
Bên trên toàn là lỗ máu chảy do bị răng nanh cắn dính, nhìn một cái là khiến da đầu người ta tê rần.
Nhưng anh ta cứ như không biết đau đớn là gì, tay phải lại túm về phía tai của ngao sói!
Lúc trước anh ta đã bị cắn hai phát, cẳng tay đã có tận mấy cái lỗ răng, máu tươi bết hết ra rồi.
Ngao sói đang định cắn tiếp một phát nữa.
Con mắt của nó đã đỏ quạch hơn rất nhiều.
Tôi đúng thật sợ ngao sói bị kích thích hung tính, cắn chết vị pháp y này.
“Đừng giết anh ta!” Tôi kinh hãi đến cực điểm, cũng gầm lên một tiếng.
Nhưng trên người vẫn đang bị đè cứng ngắc, căn bản không động đậy được.
Thậm chí tôi còn cảm giác đôi tay nhỏ kia, đang từ từ ấn xuống bụng tôi, giống như là muốn chọc thủng da bụng tôi vậy...
Tôi khó khăn cúi đầu lại nhìn một cái nữa, mới phát hiện chỉ là do tác dụng tâm lý của tôi, chứ âm thai vẫn không hề động đậy...
Lập tức tôi cũng hiểu ra, lúc này trời vẫn còn chưa tối kìa.
Con bé Tiểu Niếp này đúng thật là dữ, nhưng vẫn chưa đến mức độ đó.
Con bé chắc cũng tác quái vào đêm qua, mê hoặc thần trí của vị pháp y này.
Lúc này con bé ngoài việc đè lấy tôi, không để tôi động đậy ra, cũng chẳng còn cách nào làm gì khác...
Nhưng như thế cũng đủ phiền phức rồi.
Nói thì lâu chứ thực tế thì nhanh, ngao sói vốn đã định đi cắn cổ pháp y rồi.
Vẫn lại là đổi sang cắn vào tay phải của anh ta, lại một tiếng rắc nữa vang lên, lúc nó nhả mồm ra, tay phải của pháp y cũng rũ xuống luôn.
Giây tiếp theo, ngao sói lại đột ngột giơ mạnh hai chân trước lên.
Pháp y tìm được cơ hội một phát, ngửa người liền định phản kháng.
Kết quả hai chân trước ngao sói lại hạ mạnh xuống, dẫm lên trên trán pháp y.
Rầm một tiếng vang lên, pháp y trực tiếp bị đập thẳng lên ván giường, thân người liền một phát bất động luôn.
Tim tôi đập thình thịch điên cuồng, anh ta quá bán là bị đập một cú thế này, ngất luôn rồi.
Trong chớp mắt ngao sói đã đến trước mặt tôi.
Nó một phát ngoạm lấy bả vai của Tiểu Niếp, giật một cái ra sau.
Lập tức, xác chết của Tiểu Niếp bị lôi ra khỏi người tôi.
Giây phút đó, lúc con bé bị lôi ra khỏi người tôi, tôi cảm giác bụng mình cũng bị kéo một phát.
Giống như đôi tay âm thai đã chui vào trong bụng tôi, nó bị lôi ra, cũng muốn kéo rách bụng tôi luôn vậy!
Trong lòng tôi càng không ngừng ớn lạnh, cũng may đây chỉ là cảm giác, âm thai cũng đã tách ra khỏi người tôi.
Nó rũ xuống trên da bụng Tiểu Niếp, trông âm u khủng khiếp khác thường.
Tôi vội vàng từ dưới đất bò dậy.
Rút từ trong túi ra một tờ trấn sát phù, bốp một phát đập lên trên đầu Tiểu Niếp.
Ngao sói cũng nhả mồm ra, nó chằm chằm nhìn vào âm thai, liếm mép.
Đồng tử mắt tôi co mạnh, cũng chẳng lên tiếng ngăn cản ngao sói.
Tiểu Niếp và âm thai quá dữ, cái âm thai này cũng chẳng có cách nào đầu thai, có trấn áp rồi, cũng chỉ là một quỷ nhi, sớm muộn cũng sẽ là thứ tai họa.
Nếu như ngao sói có thể ăn được, thì cũng là một việc tốt.
Như thế, tôi chưa chắc đã phải dùng sát thuật, chỉ là một con bé Tiểu Niếp, hoặc giả có thể trấn áp được.
Kết quả ngao sói lại không xuống mồm, mà ngược lại ư ử lên một tiếng, ngoảnh đầu sang nhìn tôi.
Lại còn có thứ âm thai ngao sói không dám ăn?
Bất chợt, tôi mới phát hiện, trên mặt Tiểu Niếp kiểu gì lại mắt đầu mọc ra thứ lông nhung màu đỏ rồi?
Không chỉ Tiểu Niếp, thậm chí cả cái âm thai cũng đang mọc ra lông nhung màu đỏ.
Tôi thất kinh.
Chẳng trách ngao sói không dám ăn, Tiểu Niếp và âm thai hóa huyết sát!
Nó làm sao mà nuốt trôi nổi?!
Chỉ có điều, trời còn chưa tối cơ mà!
Trời xui đất khiến thế nào, tôi nhìn thấy cái đồng hồ treo trên tường.
Lúc này kim đồng hồ chỉ thời gian, cách giờ ngọ chính khắc, chỉ còn hai phút nữa!
Giờ ngọ chính khắc, là thời khắc Dương cực chuyển Âm!
Bây giờ Tiểu Niếp và âm thai hóa huyết sát.
Đợi đến chính khắc, sợ là chẳng cần đến một phút.
Tôi và ngao sói, cùng cả Từ Thi Vũ, đều phải chết ở đây!
Hơn nữa bên ngoài cửa sổ, chẳng biết từ lúc nào ánh nắng đã biến mất, bầu trời chuyển thành mây đen dày đặc, dường như có thể mưa xuống bất cứ lúc nào....
Nhìn chằm chằm vào con gà trống trên xà nhà kia, trên trán tôi toàn là mồ hôi.
Cao như thế, tôi lại chẳng biết bay, làm sao mà lôi nó xuống được?!