Virtus's Reader
Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 4: CHƯƠNG 4. TIỀN LÀ THỨ KHỐN NẠN

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Trước đấy, Lưu Văn Tam phải đến nhà tôi bảy tám lần, bà nội đều không đồng ý!

Tiếp đó, bà nội bỗng nhìn sang tôi, thở một hơi dài: “Thập Lục, đây chính là cái nghề kiếm tiền nhanh mà bà nói với cháu lần trước!”

“Lưu Văn Tam làm cái nghề vớt xác này, không tránh được những vụ đàn bà mang thai chết đuối. Nó không có bản lĩnh vớt xác mẫu tử.”

“Bà lớn tuổi rồi, việc đỡ âm linh này cũng chẳng làm nổi nữa. Còn miễn cưỡng đi được một chuyến vũng Lương, cho cháu học theo xem đỡ âm linh như thế nào.”

“Rồi cháu theo Lưu Văn Tam, phối hợp làm một thời gian, cóp đủ tiền cưới vợ là được.”

Tôi nghe mà ngơ luôn, chuyện đỡ âm linh tôi nghe từ bé đến lớn, tôi cũng là âm sanh tử được mổ ra từ bụng người chết.

Nhưng mà bảo tôi đi đỡ âm linh?! Tôi làm gì có gan với bản lĩnh mà đi đỡ?

Bà nội lại thở dài bảo: “Bố cháu chẳng có tài cán gì, ngày trước cũng chẳng kiếm được tiền, khiến mẹ cháu không đi được viện, đấy là lí do vì sao cả nửa đời sau bố cháu suốt ngày uống rượu, đi làm xa rồi cũng chẳng kiếm được mấy đồng bạc.”

“Cháu là độc đinh của nhà họ La, nhà họ La chúng ta không được phép đứt hương hỏa.”

Tôi im lặng.

Trên đời này, tiền đúng là thứ khốn nạn, nhưng không có tiền thì khó khăn từng bước.

Trên thành phố tôi không kiếm được việc làm. Còn ở quê làm ruộng, thì chẳng ai đồng ý gả con gái cho tôi.

Tôi không kiếm thứ tiền này, chẳng lẽ chịu độc thân thật sao? Sợ là đến lúc đấy bố tôi chết cũng không nhắm mắt được!

“Rồi, bà nội, cháu học!” Tôi trầm giọng trả lời.

Khuôn mặt bà nội cuối cùng cũng có đôi nét cười, xoa xoa đầu tôi: “Thập Lục ngoan, nghề này của bà cũng là nghề tốt, đi làm với Lưu Văn Tam cỡ nửa năm một năm là đủ rồi.”

Tôi gật gật đầu.

Thực ra trong tâm tôi cũng rất rõ, bát cơm nghề đỡ âm linh này, bà nội gần như cũng đi đến cuối rồi.

Các thôn trong ba mươi dặm đổ lại, liệu có được bao nhiêu người cần đỡ âm linh?

Lưu Văn Tam những năm qua gặp không ít khách quý, chẳng qua vừa đúng lúc cần đến chúng tôi thôi.

Đây cũng là cơ hội của tôi!

Gom đủ tiền cưới vợ, tôi sẽ đưa bà nội ra thành phố sống cuộc sống thanh nhàn, hưởng phúc!

Chứ cái thôn này, thực tình tôi chẳng ở nổi nữa.

Cõng tôi về nhà tối qua chắc đa phần là mẹ tôi.

Nhỡ bà ta lại đến tìm tôi thì sao?

Bỏ đi, có lẽ là lựa chọn tốt nhất!

Tôi cũng sợ tôi không nhịn được lại đi ra thăm mộ bố, đến lúc đấy cũng hại bố thành quỷ quái.

Bà nội sắp xếp bao nhiêu thứ, nhét vào một cái rương gỗ lớn cho tôi vác.

Trong đó có cả di ảnh và bài vị của mẹ tôi.

Lưu Văn Tam định giúp một tay, nhưng bị bà nội ngăn lại.

Trong đó có một khúc mắc nhỏ, là lúc bà nội thu dọn đồ đạc, trưởng thôn có đến, bà nội liền nói chuyện sẽ đưa tôi đi cùng, trưởng thôn khuyên chúng tôi đừng quá đau buồn.

Kết quả đợi đến lúc tôi với bà nội vừa ra khỏi thôn, đến vị trí đầu thôn.

Có mấy lão già trong thôn ngồi đấy, chính là mấy người vô cùng không ưa bà nội tôi ấy, nhổ nước bọt về phía bà nội, nói bà sắp xuống lỗ rồi còn đi làm những chuyện lừa đảo người ta, sớm muộn cũng không được chết yên lành.

Tôi chỉ thấy thật nực cười.

Người trong thôn đều nói bà nội tôi phong kiến mê tín, không tin quỷ.

Thế nhưng bọn họ lại không cho tôi vớt xác bố, cứ thế khiến xác bố thành thụ thi, còn làm tôi không được đưa tang bố.

Đúng là tiêu chuẩn kép!

Không những thế, phía nhà tôi ở trong thôn, có khói đen bốc lên, giống như bị cháy vậy.

Tôi sốt ruột, muốn quay về xem, bà nội chặn tôi lại, bảo tôi không phải về nữa.

Trước tiên cứ đi một chuyến với Lưu Văn Tam, công việc mới là quan trọng!

Rồi bà nội mới nói, dạo gần đây bà cứ hoa mắt chóng mặt, sợ là cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa.

Nhất định phải làm thêm cho tôi một chuyện nữa!

Tôi lại càng hoảng, sợ bà nội đau buồn quá mức.

Rất nhiều người già ở nông thôn đều như thế, tuổi cao rồi, còn sống được bao lâu, đều do trạng thái tinh thần quyết định.

Có người rõ ràng cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, mà chỉ cần vợ chồng đi trước, chẳng được mấy ngày, bản thân cũng nhắm mắt theo.

Đấy là vì cảm thấy sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa, thế là tự nhiên chết thôi.

Tôi vội bảo bà nội đừng suy nghĩ linh tinh! Bà nội còn chưa nhìn tôi kết hôn, còn chưa bế chắt nội nữa!

Đến nước này, tôi cũng chẳng nói chuyện quay về nhà xem xem nữa!

Lưu Văn Tam đưa chúng tôi lên một chiếc xe hiệu Kim Bôi đứng đợi sẵn ở đầu thôn.

Vừa vào đến sân nhà Lưu Văn Tam, lão liền bảo với bà nội: “Lưu âm bà, hay là nghỉ ngơi hai ngày, nhà tôi yên tĩnh, xong rồi hãy đi ra vũng Lương?”

Bà nội lắc đầu: “Phải đi ngay tối nay, tao sợ là chẳng còn mấy thời gian nữa, đưa thằng Thập Lục đi đỡ được ca nào hay ca đấy!”

Tôi mấp máy môi, không thốt ra được lời nào.

Có thể như thế này, tinh thần của bà nội sẽ tốt lên chút.

Chứ cứ ở nhà, cả tôi lẫn bà nội đều nhớ bố!

Lưu Văn Tam cũng gật đầu, bảo để lão đi báo cho người nhà vị quý nhân kia, để họ chuẩn bị đến đón người về, rồi Lưu Văn Tam vào trong nhà.

Tôi với bà nội ngồi ngoài sân đợi.

Trong thời gian này, bà nội mở rương, lấy ra một ít đồ.

Trong số đó có một chiếc áo khoác lông đen nhỏ, một đôi găng tay da lông xám, và một chiếc kéo đã gỉ sét.

“Thập Lục, cái áo khoác này làm từ da mèo đen, đôi găng tay này là da của tiên xám, cái kéo này bà dùng đã mấy chục năm nay, ba món đồ này, khi đỡ âm linh, đều bắt buộc phải mang theo.” (dịch giả: tiên xám - Hôi Tiên - là cách gọi mê tín của chuột)

“Mặc áo khoác này vào, đeo găng tay này lên, thì sẽ dấu kín được dương khí của người sống. Tối qua cháu chạm vào xác bố cháu, dương quan không khám thành, lại thêm bát tự thuộc âm, nên thực ra hai món này cũng chẳng cần thiết lắm.”

“Nhưng còn cái kéo này thì không được phép thiếu, chỉ có nó, mới cắt đứt được dây rốn của âm thai!”

Thế là tôi hiểu ngay, bà nội đang giảng giải những cấm kị khi đỡ âm linh cho tôi nghe!

Tôi gật mạnh đầu: “Bà nội cứ nói đi! Cháu sẽ ghi nhớ thật kĩ!”

Bà nội ừ một tiếng, đặt hai món đồ kia xuống. Rồi lại lục rương lôi ra mấy thằng người bằng đất sét.

“Đỡ âm linh không phức tạp, người đã chết rồi, chẳng có gì phải đặc biệt kiêng kị hết, nếu âm thai không sinh ra được, thì cứ rạch bụng lôi ra!”

“Khi cháu đỡ âm linh, xác mẫu có hung dữ cỡ nào, cũng không làm hại cháu!”

“Trên đời này đáng quý nhất là tình mẹ, phiền phức là ở chỗ sau khi đứa trẻ được sinh ra, cháu phải niệm vãng sinh chú cho nó.”

“Sỡ dĩ âm thai hung dữ, là bởi kiếp này nó chưa kịp được làm người, thì đã phải chết trong bụng mẹ! Đến cái tên cũng chưa kịp có, trên sổ sinh tử cũng chẳng ghi chép, thế nên mới thành ác quỷ.”

“Khi niệm chú, trong đầu cháu phải nghĩ, sẽ bảo người nhà nó đặt tên, rồi đưa về thờ cúng! Như thế nó mới được ghi vào sổ sinh tử, để tiếp tục đầu thai!”

“Tình huống thông thường, âm thai sẽ tự nhập vào tượng đất sét xương mèo này. Như thế xác mẫu cũng không quấy phá.”

“Nhưng nếu gặp phải hài linh, thì sẽ tương đối phiền phức! Hài linh vừa ra đời dù còn rất yếu ớt, nhưng vẫn muốn uống máu người, đấy là ác quỷ!”

“Nếu cháu động đến hài linh, thì xác mẫu sẽ biến thành sát.”

“Phải nhét hài linh lại vào bụng mẹ nó! Rồi dán thêm một tấm trấn sát phù! Xong thì chạy càng xa càng tốt!”

“Cháu cứ học thuộc vãng sinh chú trước, chuyến này ra vũng Lương, bà sẽ cho cháu xem rốt cuộc thế nào là đỡ âm linh.”

“Cháu là trời sinh mệnh âm, hợp ăn cơm nghề này hơn bà.” Bà nội đưa cho tôi một quyển sổ, trong đấy nghiêng nghiêng ngả ngả ghi chép một đoạn kinh văn huyền bí.

Lúc này Lưu Văn Tam cũng từ trong nhà đi ra.

Lão vô cùng hăng hái, cười không khép miệng.

“Đàm phán xong rồi Lưu âm bà, bọn họ bảo đêm nay sẽ đến nhà tôi đợi, chúng ta chỉ cần vớt được quý nhân đấy về, ngoài số thưởng ba mươi vạn ban đầu, còn đưa thêm mười vạn phí cảm ơn!”

“Chỗ tiền này, chúng ta mỗi người một nửa!”

Chương 5. ĐỠ ÂM LINH Ở VŨNG LƯƠNG

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Bà nội gật gật đầu.

Tôi thầm tính toán, đi một chuyến như thế này kiếm được hai mươi vạn, bây giờ giá nhà cao, mua một căn cũng phải mất tầm tám chục một trăm vạn.

Việc như thế này đi làm sáu chuyến là thừa đủ! Lại còn để ra được ít vốn đi buôn!

Việc đỡ âm linh này mà nói ra ngoài, thì về sau càng chẳng kiếm được vợ.

Bà nội bảo tôi tiếp tục vác cái rương, trong toàn là đồ cần dùng đến khi đỡ âm linh, Lưu Văn Tam cũng khoác theo cái túi vải nhỏ, rồi chúng tôi rời khỏi nhà lão.

Trời bắt đầu nhập nhoạng, sắp tối rồi.

Thôn Lưu Văn Tam ở còn gọi là thôn Liễu Hà, sau thôn có bãi lau Liễu, con sông mà bố tôi gặp chuyện, cuối cùng cũng hội tụ về bãi lau Liễu.

Đến đầu sau thôn, Lưu Văn Tam đẩy một con thuyền cũ ra từ dưới gốc cây liễu.

Con thuyền có cảm giác tỏa ra một luồng âm khí rùng rợn, vân gỗ rất rõ ràng, nhưng ngồi lên xong tôi cảm giác có luồng hơi lạnh từ chân bốc lên!

Trên thuyền đặt một mảnh vải trắng, phía dưới lót một tấm chiếu cói, rõ ràng là chuẩn bị dùng để bó xác chết.

Tôi với bà nội ngồi ở đầu thuyền, Lưu Văn Tam ngồi phía cuối chèo thuyền.

Bà nội bảo tôi, sở dĩ Lưu Văn Tam không dám vớt xác mẫu tử, là bởi vì quỷ chết đuối oán khí rất nặng.

Đang mang thai nữa thì càng mười phần ai oán, nó bị giam dưới nước, khó động đậy, bị vớt lên là sẽ giết người trút giận.

Chỉ có đỡ âm linh mới giúp xác mẫu tiêu tan oán khí, âm thai sinh ra xong liền được vỗ về an ủi, thì xác mẫu sẽ không quấy phá nữa.

Nếu chỉ vớt xác mà không đỡ âm linh, thì sẽ thành mẫu tử sát- loại hung dữ nhất! Chỉ cần xác mẫu giết được người, âm thai sẽ có thể tự mình chui ra, đến lúc đấy chẳng ai trấn áp nổi!

Tôi nghe mà cứ đần cả người ra, còn cảm giác toàn thân liên tục nổi da gà.

Trên thực tế, tôi vẫn chưa từng thực sự gặp quỷ... Lúc được cõng về đêm qua, tôi cũng không rõ rốt cuộc có phải là mẹ tôi hay không...

Tiếng nước chảy cứ ào ào, chẳng mấy chốc, trời đã tối hẳn.

Trên mặt nước bãi sậy Liễu, phản chiếu hình ảnh con trăng đã vỡ vài phần, ánh trăng càng thêm phần lạnh lẽo.

Lưu Văn Tam chèo thuyền mất hơn một tiếng đồng hồ, mới đến vũng Lương.

Vũng Lương thực chất là vùng nước nằm trong khe rãnh giữa hai quả núi. Phần chân núi giáp với vùng nước, lên trên mười mấy mét, là đường quốc lộ ra khỏi thôn.

Nhưng chỗ mười mấy mét này rất nguy hiểm, hoàn toàn dựng đứng, không có chỗ bám, thậm chí còn chẳng thả dây thừng xuống được, Lưu Văn Tam chỉ còn cách chèo thuyền đến.

Lúc này, ánh trăng đột nhiên càng trở nên lạnh lẽo hơn.

Lưu Văn Tam chỉ về phía mép nước giáp với chân núi.

Lồng ngực tôi đánh thịch một tiếng.

Thấp thoáng, hóa ra có một cái xác nữ trôi nổi ở đó.

Cô ta mặt hướng lên trên, mở to đôi mắt, ngửa mặt nhìn trời. Mái tóc xõa lập lờ trên mặt nước, làn da tái xanh, cùng với bọng mắt như bị treo lên, càng vô cùng rợn người...

Nhất là cô ta còn vác cái bụng to đùng, càng khiến người ta không rét mà run!

Lưu Văn Tam thở dài, nói: “Vị khách quý này tự mình lái xe lên núi, đến chỗ vũng Lương này thì gặp tai nạn, cả người lẫn xe đều rơi xuống nước, xe thì vớt lên rồi, còn người thì làm cách nào cũng không vớt lên được...”

“Tôi đến đây mấy lượt rồi, xác mẫu tử này oán khí ngút trời! Cả mấy tháng trời rồi, mà xác không bị ngâm rữa chút nào, Lưu âm bà mà không đến, thì tôi cũng chẳng dám làm!” Lưu Văn Tam rầm rì.

Lúc này, bà nội mặc áo khoác da lông đen vào, đeo đôi găng tay da tiên xám lên.

Dưới ánh trăng, tóc bà nội trắng như sợi tơ bạc, những vết đồi mồi trên mặt, rợn người không tả hết!

“Vớt đi, con bé này đáng thương quá, bụng to thế kia, lẽ ra phải sinh từ lâu rồi, nó chịu đựng bao nhiêu ngày nay, cũng đau khổ lắm.” Bà nội khẽ thở dài, bảo.

Tôi nuốt miếng nước bọt, đứng một bên không dám nói gì.

Lưu Văn Tam chầm chậm chèo thuyền, đến bên cạnh xác chết.

Cái xác đang trôi nổi, bỗng dưng bắt đầu chìm xuống.

Lưu Văn Tam cực kì nhanh tay, túm lấy bờ vai của xác chết.

Đúng lúc này, thuyền bỗng lắc mạnh! Giống như sắp bị kéo chìm xuống!

“Vương Mộng Kì! Tôi nhận lời nhờ vả của bố mẹ cô, đến đón cô về nhà!”

“Trên thuyền là Lưu âm bà ở thôn Tiểu Liễu!”

“Lên thuyền, bà ấy sẽ đỡ âm linh cho cô! Để con cô ra đời, rồi cùng cô về nhà!”

Trên trán Lưu Văn Tam, mồ hôi lạnh vã ra từng hạt to đùng, gào to lên!

Lão cũng chẳng phải chưa từng gặp xác chết khó nhằn, cứ vớt lên, rồi đóng đinh gỗ đào trấn hồn, là giải quyết vấn đề!

Giống như lúc lão vớt xác bố tôi ấy! Xác đơn có hung dữ đến mấy cũng không sợ!

Nhưng xác mẫu tử thì khác, trấn được xác mẫu, thì vẫn còn xác tử.

Nếu đối phó xác tử, thì xác mẫu biến thành sát luôn! Lôi cả người lẫn thuyền xuống đáy sông luôn!

Câu gào của Lưu Văn Tam hình thành hồi âm, vọng qua vọng lại quanh vũng Lương mãi không dứt.

Trên trán tôi cũng toàn là mồ hôi.

Kì lạ là, thuyền bỗng dưng không còn tiếp tục nghiêng ngả nữa.

Cái xác nữ ấy cũng lại nổi lên mặt nước lần nữa! Cái cảnh ấy kì dị không tả.

Nói một câu không sợ mất mặt, chứ tôi sợ đến suýt tè ra quần.

Lưu Văn Tam hít một hơi thật sâu, sức của hắn cũng khỏe đến bất ngờ, cứ thế một phát lôi xác nữ lên khỏi mặt nước!

Ào ào! Khiến cả không ít nước cũng lên thuyền theo!

Nước hắt cả lên mắt cả chân tôi, lạnh đến mức rùng mình.

Đặt cái xác nữ nằm lên mảnh vải trắng, dưới ánh trăng, thân thể cô ta lại bắt đầu mọc lông trắng.

Móng tay chân cũng điên cuồng mọc dài ra với tốc độ mắt thường nhìn thấy được!

Tự nhiên, tôi cảm thấy lạnh thấu xương, dường như người đàn bà này sẽ mở mắt ra bất cứ lúc nào...

Bà nội bỗng ấn vào bụng cô ta, giọng nói của bà cũng trở nên chói tai hơn nhiều: “Gái ơi, mày mà biến xác bây giờ, thì đứa bé này, không sinh ra được đâu!”

Và chuyện càng kì dị hơn diễn ra...

Lớp lông trắng trên người cái xác nữ không tiếp tục mọc nữa, móng tay chân cô ta cũng ngừng dài ra.

Bà nội nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng xác chết, than một câu: “ Đủ tháng rồi, thai chết lưu, đúng là tạo nghiệp.”

“Bà chuẩn bị sẵn thai gốm cho mày rồi, người nhà mày sẽ đón mày về nhà cúng bái, một năm sau là mày có thể đi đầu thai vào nhà đại phú đại quý, sống cuộc sống tốt đẹp.”

“Kiếp này là ông trời nợ mày, đến kiếp sau sẽ trả lại hết cho mày.”

Mỗi câu của bà nội đều là nói với cái bụng phình to của xác chết, cái kiểu lẩm bẩm thì thầm ấy, giống như đang nói chuyện với cái thứ nằm trong bụng xác chết thật vậy.

Ở đây nhỡ mà có thêm người thứ tư, chắc cũng bị dọa cho phát điên!

Tôi liếc trộm Lưu Văn Tam một cái, thấy lão thả lỏng hơn nhiều, chắc là không vấn đề gì nữa.

Nếu không, chắc chắn lão cũng phải sợ hãi.

Tôi chuyên tâm chăm chú nhìn theo nhất cử nhất động của bà nội.

Đúng lúc đấy, bà nội bỗng khẽ nhíu mày, nói: “Chỗ núi non hoang vu thế này, bà đi đâu tìm phòng đẻ cho mày? Thằng cháu bà vẫn chưa kết hôn, không sao đâu, nó theo bà đi đỡ âm linh, cũng là thầy đỡ âm linh.”

Con mắt tôi suýt rớt ra ngoài, bà nội đang nói chuyện với cái xác nữ?

Rõ ràng, chân cái xác nữ này hình như khép lại hơn so với lúc nãy... khép thật chặt, như là không chịu dạng ra vậy...

Bà nội ghé tai nghe, rồi đột nhiên nhìn sang Lưu Văn Tam-lúc ấy đang đứng ở đầu thuyền, bảo: “Văn Tam, gái này bảo nó sắp sinh, mày đừng có đứng cạnh nhìn, nếu không nó không sinh nữa.”

“Mày xem quay lưng lại, đừng có nhìn phía này được không?”

Lưu Văn Tam cứng người, lão cười hơ hơ bảo: “Không sao, không sao, tôi chắc chắn sẽ không nhìn!”

“Tôi xuống nước chờ, lượn xa một tý cũng được!”

Tùm !

Lưu Văn Tam nhảy xuống sông, dưới ánh trăng, bơi dần ra xa...

Cái cảnh này trông thật ghê người!

Phải biết rằng, quanh vùng nước của vũng Lương chỉ có vách núi, đến chỗ đặt chân để nghỉ ngơi cũng không có.

Nhỡ mà có xảy ra sự cố gì, Lưu Văn Tam coi như bàn giao ở đây luôn.

Bà nội lại nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng của xác nữ, khe khẽ nói: “Gái ơi, nó đi chỗ khác rồi, giờ sinh được chưa? Gái chịu đựng lâu như thế, đau khổ lắm...”

Tiếp đó, chân của xác nữ, thả lỏng ra một cách kì dị!

Chương 6. TÌNH MẸ VĨ ĐẠI

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

“Thập Lục, lại chỉnh áo cho sản phụ, cởi bỏ cái quần ra, không được cắt hỏng nhé.”

Bà nội quay đầu ra nhìn tôi một cái.

Tôi tí nữa thì cắn phải lưỡi.

Mặt bà nội trắng rợn người, lại còn toát ra một luồng đen. Cái âm thanh chói tai, hoàn toàn không giống bà chút nào!

Tôi nén nỗi sợ hãi, sống chết bảo mình, rằng bà nội cũng đang bất chấp thân thể để đến đây.

Nếu tôi không học cho tử tế, là lãng phí tâm huyết của bà! Bà nội từng này tuổi rồi, còn vày vò được mấy lần nữa?

Tôi ngồi xổm xuống, dè dặt sờ vào vị trí cạp quần của xác nữ, kéo xuống. Thân thể cô ta cứng đơ đơ, lạnh ngắt, giống hệt cục nước đá.

Cởi bỏ quần ra xong, bà nội vạch chân cô ta ra.

Đôi chân dài mịn màng, so với mấy chị phụ nữ mặc quần đùi ở trong thôn, chẳng có gì khác biệt cả, thậm chí còn đẹp hơn.

Thế nhưng cái ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu, lại càng làm tôi không rét mà run.

Đây là cái xác đã chết những mấy tháng trời rồi... làm sao mà giống với người sống được?

Chết mà không hóa, đủ biết là oán hận kinh thiên động địa cỡ nào.

Bà nội còn ngân nga một giai điệu kì lạ, ấn vào bụng xác nữ.

“Sinh hài linh, tránh dương quan. Thai đủ tháng, đặt hối danh.”

“Mười hai tháng, cống nến hương, đỡ âm linh!” Đoạn cuối cùng, bà nội gần như gào lên như sơn ca, cái âm thanh chói lói ấy, như xé rách tầng mây!

Vốn dĩ trăng đã bị mây che kín hết rồi, thế mà đột ngột, toàn bộ đều tan tành mây khói! Đến sương mù sinh ra trên mặt nước trời đêm, cũng tan biến sạch.

Ánh trăng âm u rọi xuống, một hài nhi toàn thân tím tái, được bà nội nâng lên trong bàn tay.

“Con trai, sinh năm Đinh Dậu, tháng Ất Dậu, ngày Ất Sửu, tướng Dậu Kê, nặng ba cân ba lạng ba.”

“Chúc mừng, chúc mừng!” Bà nội vẻ mặt mừng rỡ, run giọng báo hỷ cho xác nữ.

Lời bà nội nói, tôi chẳng hiểu lắm.

Chuyện càng kì dị hơn lại diễn ra.

Đôi chân của xác nữ, không ngờ lại từ từ buông thõng xuống, giống như đàn bà vừa sinh con xong, không còn sức để chống chân vậy. Trên trán cô ta, cũng rịn ra những giọt mồ hôi lốm đốm.

Thâm chí đôi mắt còn bắt đầu rơi lệ.

Cô ta rơi không phải lệ, mà là máu...

Không hiểu sao, bên tai tôi dường như văng vẳng tiếng thở dài, hình như đang nói cảm ơn.

Một tiếng cạch nhẹ vang lên, là bà nội dùng kéo cắt đứt dây rốn nối xác mẫu với âm thai.

Thuyền hình như lại lúc lắc.

“Thập Lục, mời tượng gốm xương mèo ra!” Bà nội khẽ quát.

Tôi giật cả mình, vội lục rương gỗ tìm ra một tượng gốm xương mèo, đưa đến trước mặt bà nội.

Bà nội đỡ âm thai, giọng the thé liên tục hát đoạn âm ca lúc nãy.

Tôi đột nhiên cảm thấy tượng gốm xương mèo trong tay nặng hơn rất nhiều, vốn dĩ chỉ là món đồ nặng chưa đến nửa cân, bất ngờ nặng đến ba bốn cân vậy.

Cảm giác lạnh lạnh buốt buốt, còn kèm theo cảm giác trơn trượt.

Tim tôi đập đánh thịch một cái, mới chợt phát hiện, âm thai trên tay bà nội, đã biến mất từ bao giờ.

Thậm chí trên tay bà nội, đến một vết máu đẻ cũng không có!

“Thập Lục à, đem đứa bé đặt vào lòng sản phụ đi, mẹ tròn con vuông, mặc lại quần cho sản phụ, xong gọi Lưu Văn Tam về chèo thuyền, nhân lúc trời còn chưa sáng, đưa mẹ con nó về nhà.”

Tôi làm theo lời bà nội, đặt tượng gốm xương mèo vào lòng xác nữ. Xong rồi mặc lại quần vào cho xác nữ.

Lúc ngẩng đầu lên, tôi liền nhìn thấy đôi tay xác nữ thậm chí đều cong lên, giống như động tác ôm hài nhi vậy, ôm lấy cái tượng gốm xương mèo...

Mắt cô ta cũng nhắm lại, mép cũng hơi hơi nhếch lên, rõ ràng là đang cười.

Cảnh này vẫn kinh khủng rợn người như cũ, nhưng lại bớt đi vài phần oán khí. Ít nhất, tôi cảm giác không quá lạnh nữa.

Lúc này bà nội lại ngồi bên mép thuyền, liên tục thở dốc, bà cởi bỏ áo khoác da mèo đen, tháo găng tay ra.

Sắc mặt bà cũng phục hồi không ít, nhìn đã giống người sống hơn. Thế nhưng, bà nội trông lại già đi rất nhiều, người gầy như que củi, kiểu như mỗi lần đỡ âm linh đều sẽ tổn thọ vậy...

Tôi bước về phía đầu thuyền, gân cổ gào một tiếng chú Văn Tam! Nhưng rất lâu vẫn không thấy có hồi âm!

Đúng vào lúc tôi đang hoang mang, thì có tiếng nước ào ạt!

Một bàn tay bám vào cạnh thuyền gỗ, tôi sợ đến suýt nữa thì lộn cổ ra khỏi thuyền.

Cả nửa người Lưu Văn Tam đã ở trên thuyền, sau khi lão leo lên xong, mặt mày hớn hở nói: “Mẹ tròn con vuông, xin chúc mừng!”

Lão hướng về phía bà nội gật gật đầu cảm kích, lại còn giơ ngón tay cái với tôi.

Tôi ngồi phịch xuống thuyền, cũng chẳng quan tâm đến cái lạnh của nước sông ngấm ướt quần, chỉ cảm thấy toàn thân mất sức.

Lưu Văn Tam bắt đầu chèo thuyền.

Con đường về, dường như trở nên dài hơn rất nhiều...

Tôi cứ có cảm giác không bình thường, lúc chúng tôi đến, chỉ mất có hơn một tiếng, nhiều nhất cũng không quá hai tiếng đồng hồ.

Thế mà thuyền đi cả nửa ngày trời, tôi cảm giác, vẫn chưa ra khỏi vũng Lương.

“Chú Văn Tam... có chuyện gì vậy, chúng ta vẫn chưa ra ngoài à?” tôi rụt rè hỏi một câu.

Giọng nói của Lưu Văn Tam có vài phần nghiêm trọng.

“Thập Lục mày không phải sốt ruột, trên thuyền có âm sanh tử, ở cái vũng Lương này còn có không biết bao nhiêu quỷ chết đuối không đi đầu thai được, âm sanh tử có người nhà thờ cúng, được vào sổ sinh tử, kiếp sau được đầu thai vào nhà giàu sang.”

“Chúng nó cũng muốn có cơ hội đấy, nên lôi đáy thuyền không cho đi!”

“Nhưng chú Văn Tam nhà mày chèo thuyền người chết cả nửa đời, còn chưa có thứ quỷ quái nào chặn được tao!”

Tôi nắm chặt nắm đấm, tim như nhảy lên tận cổ vậy.

Không nén nổi nỗi sợ trong lòng, tôi nghiêng đầu nhìn xuống dưới mặt nước.

Nhìn một cái thôi mà hết hồn, mặt nước đen ngòm, nhưng bị ánh trăng kì dị chiếu xuyên xuống, bên dưới lờ mờ có một khuôn mặt, giống như đang bám theo thuyền của chúng tôi vậy.

Mồm nó mấp máy, như đang nói gì đó.

Tôi theo bản năng, muốn áp sát gần mặt nước, để nghe rõ xem nó nói gì!

Bốp !

Mặt tôi hứng trọn một cái tát.

Tôi lập tức tỉnh lại.

Lưu Văn Tam trợn mắt nhìn tôi, lão giữ chặt lấy vai tôi, nghiêm giọng bảo: “Thập Lục, mày đừng có mà nhìn xuống nước! Những thứ này nói dối như quỷ, chúng nó lôi mày xuống để làm quỷ chết thay đấy!”

Tôi nghĩ lại mà phát sợ... Nếu không có Lưu Văn Tam, tôi chắc chắn bị lôi xuống luôn rồi.

Cùng lúc đấy, lại nghe thấy tõm một tiếng.

Tôi vội nhìn xuống cuối thuyền, tôi sợ bà nội cũng dính chiêu.

Có điều lúc này bà nội vẫn ngồi ngay ngắn bên cạnh thuyền, bà nội cúi đầu, hình như là mệt quá, ngủ thiếp đi.

Chỉ là, cái xác nữ thì không thấy đâu nữa....

Còn cái tượng gốm xương mèo đứng im ở vị trí mà xác nữ nằm ban nãy, tôi cảm giác, nó dường như đang quan sát xung quanh, vừa hiếu kì vừa nhút nhát. Tôi chằm chằm nhìn nó, nó dường như cũng đang nhìn lại tôi vậy.

Nuốt miếng nước bọt, tôi nói khẽ: “Chú Văn Tam, cái xác nữ kia... hình như không thấy đâu nữa...”

Lưu Văn Tam cũng nhìn trân trối mất một lúc, rồi lão thở dài bảo: “Cô ta đi mở đường rồi. Sống cả mấy chục năm trời, tao cũng coi như mở mang tầm mắt, Lưu âm bà nói chẳng sai, xác mẫu tử này tao không vớt lên nổi, chỉ có mời thầy đỡ âm linh nhà mày đến mới xong được.”

“Xác mẫu này hóa sát từ lâu rồi, tao mà một mình đến vớt nó, sợ là mạng cũng mất luôn...”

Chương 7. HỔ DỮ KHÔNG ĂN THỊT CON

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Tôi ngẩn người, cái xác nữ này đi đuổi bọn quỷ chết đuối?

Lưu Văn Tam lại tiếp tục chèo thuyền, lần này, chúng tôi không còn lòng vòng ở vũng Lương nữa.

Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng cũng đến bãi lau Liễu ở sau thôn Liễu Hà.

Thuyền vừa cập bờ, tim tôi đã nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bên bờ, lại nằm một người phụ nữ!

Người nằm đấy chẳng phải chính là cái xác nữ Vương Mộng Kỳ sao?

Lúc này bà nội cũng từ từ đứng dậy, bà gọi tôi một tiếng: “Thập Lục, ôm đứa bé lên, đi theo chú Văn Tam mày.” Tôi nghe theo lời bà nội, ôm cái tượng gốm xương mèo lên.

Lưu Văn Tam buộc bừa cái thuyền lại, lên bờ cõng cái xác nữ lên lưng.

Tôi thấy rất khó hiểu, hỏi nhỏ bà nội: “Sao chú Văn Tam không đóng đinh gỗ đào lên cái xác nữ này?”

Kết quả là tay tôi đau một cái thấu tim, giống như bị trẻ con cắn cho một phát vậy.

Bà nội trợn mắt: “Ăn nói mất dạy!”

Thế là, tôi cũng chẳng dám nói gì nữa.

Lưu Văn Tam mới giải thích rằng: “Vị khách quý này đã hóa sát rồi, cô ta chẳng muốn mà cũng càng chẳng làm gì chúng ta cả, cô ta chỉ muốn về nhà thôi.”

“Trấn xác, chỉ trấn được loại xác mà oán khí không tan, bắt buộc phải cưỡng chế chôn xuống đất.”

Tôi nghe thế thì hiểu rồi, trong lòng lại trở nên khó chịu.

Lão trấn xác của bố tôi, có nghĩa là bố tôi oán khí không tan? Trước khi chết rốt cuộc bố tôi đã gặp phải chuyện gì?

Về đến nhà Lưu Văn Tam, ngoài cổng đỗ một chiếc Mercedes-Benz Big G, và một chiếc xe tang.

Trong sân đặt một cỗ quan tài, bên cạnh là một đôi vợ chồng, cùng một gã đàn ông tầm ba mươi tuổi.

Rõ ràng, đôi vợ chồng ấy là bố mẹ của Vương Mộng Kỳ.

Chúng tôi vừa bước vào sân, nước mắt họ đã rơi liên tục, còn gã đàn ông kia thì lạnh nhạt hơn hẳn.

“Vương gia chủ, người tôi đón về đây rồi.” Lưu Văn Tam gọi một câu, rồi đặt xác nữ vào trong quan tài gỗ.

Đôi vợ chồng già ấy bước đến, nắm lấy tay Lưu Văn Tam, rối rít cảm ơn.

Còn bà nội lại đi đến trước mặt người đàn ông kia, tự nhiên nói một câu: “Mày tên là gì? Mày là chồng gái này à?” Gã đàn ông nhíu mày lại.

Lưu Văn Tam lập tức giải thích: “Vương thiếu gia, vị này là Lưu âm bà, tất cả đều nhờ bà đến đỡ âm linh, tôi mới đưa người về được.”

“Lưu Thành Hâm.” Lúc này gã đàn ông mới lạnh nhạt trả lời.

Bà nội gật đầu: “Gái này sinh con trai, sinh thần bát tự là năm Đinh Dậu, tháng Ất Dậu, ngày Ất Sửu, giờ Hợi, nặng ba cân ba lạng ba, tuổi gà.”

“Giờ nó nhập vào cái tượng gốm xương mèo này, mày phải đặt tên cho nó, rồi đặt ở từ đường nhà họ Vương mày, nếu không có, thì phải thờ cúng ở nhà, sau một năm, nó sẽ đi đầu thai.”

“Còn con bé đáng thương này, cố gắng thổ táng nhé.” Bà nội khẽ thở dài.

Mỗi một câu bà nói tôi đều nghe rất chăm chú.

Và cũng hiểu ra rằng, đỡ âm linh không chỉ là đỡ cho âm thai ra đời, càng phải xử lý đẹp chuyện hậu sự cho họ!

“Ừ!” Vương Thành Hâm vẫn lạnh nhạt như cũ.

Bà nội đột nhiên lại nheo mắt, nhìn xoáy vào gã nói: “Đừng có manh nha tư tưởng không đứng đắn nào, nó là vợ mày, là người sinh cho mày một đứa con.”

“Con chết yểu, lỗi từ bố! Lẽ nào dạo gần đây mày không hay mơ thấy ác mộng, cảm thấy như có đứa trẻ con đi theo sau sao?”

Trống ngực tôi đập đánh thịch, lập tức hiểu ra vấn đề, thế này là bà nội cảm thấy Vương Thành Hâm quá lạnh lùng!

Thế là nổi giận luôn?

Đôi vợ chồng già kia vội đi lại, trừng mắt nhìn Vương Thành Hâm một cái.

Vương gia chủ vẻ căng thẳng nói với bà nội: “Lưu âm bà đừng giận, Thành Hâm nó tính cách lầm lì, nhưng bà yên tâm, chúng tôi sẽ cúng tế cẩn thận cho đứa bé. Lợi hại lúc trước Lưu Văn Tam đều nói hết rồi, đây là cái nghiệp do nhà họ Vương gây ra, nên chắc chắn sẽ tiễn cháu lên đường an toàn.”

“Tên chúng tôi cũng chọn xong rồi, đặt tên cho cháu là Vương Đồng.”

Vừa dứt lời, phía quan tài đột nhiên có âm thanh vang lên.

Tôi giật nảy mình, ngoảnh đầu ra nhìn.

Lưu Văn Tam thì cười hề hề bảo: “Quan tài đậy nắp, người nằm trong cảm thấy hài lòng, đồng ý về nhà rồi.”

Đến lúc này tôi mới thở phào.

Sau đó đôi vợ chồng già lấy từ trên xe xuống một vali tiền, đưa cho Lưu Văn Tam ngay trước mặt mọi người.

Lại có mấy người từ trên xe tang xuống, rõ ràng là nhà họ Vương đưa đến làm giúp.

Bọn họ khiêng quan tài lên.

Cho đến khi nhà họ đã đi khuất, bà nội vẫn đứng ở vị trí đặt quan tài ban nãy, sắc mặt tương đối khó coi.

Lưu Văn Tam cười hề hề gọi bà: “Lưu âm bà, bà sao thế, tiền nhận rồi, người cũng đi rồi, mà còn rầu rầu rĩ rĩ thế.”

Tôi cũng hơi thấy sợ, hỏi bà nội làm sao vậy.

“Đỡ âm linh nó khác, nếu hậu sự của mẹ con nó không chu đáo, chúng nó sẽ hóa sát đấy, đến lúc đấy mà có án mạng, nợ nghiệp đều là tao với Thập Lục, không chừng, chúng nó còn quay lại tính sổ với bọn tao nữa.” Trống ngực tôi đập thình thịch.

Lưu Văn Tam giờ mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

Lão trầm ngâm một lúc rồi bảo: “Lưu âm bà cứ yên tâm, vợ chồng nhà họ Vương này tôi cũng giao tiếp mấy lần rồi. Là người trọng tình cảm, chứ không, cũng chẳng bỏ ra bốn mươi vạn mời chúng ta ra vũng Lương đưa người về đúng không?”

“Tý nữa tôi gọi điện nói thêm lần nữa, bảo nhà họ nhất định phải làm theo lời dặn của bà!” Bà nội gật gật đầu, thần sắc linh hoạt hơn không ít.

Sau khi vào trong nhà, Lưu Văn Tam chia tiền ra làm hai phần, lão lấy ra hai mươi vạn, phần còn lại lão đóng vali khóa lại đặt vào tay tôi.

Nói thật, lúc trước sợ hãi là thế, nhưng giờ phút này, tôi chỉ thấy mừng rơn.

Đây là những hai mươi vạn cơ! Hàng thật tiền thật, hai mươi vạn nặng trình trịch!

Lưu Văn Tam cũng sắp xếp hai phòng cho tôi và bà nội.

Tôi đưa bà nội về phòng, bà bắt đầu hỏi tôi, lúc xem bà đỡ âm linh, đều chú ý đến những gì, có chỗ nào không hiểu, hoặc là không làm được không.

Tôi trung thực đáp lời, lắc đầu nói không có, tuy rằng có hơi sợ một chút, nhưng chắc tôi có thể làm được.

Giờ nhìn ở cự li gần, bà nội đúng là tiều tụy hơn trước mấy phần.

Chỗ hai mươi vạn này nhìn thì dễ kiếm, nhưng thực tế không hề dễ.

Lưu Văn Tam đang bất chấp mạng sống, còn bà nội chẳng phải cũng là liều cái mạng già hay sao?

Tôi không thể để bà nội tiếp tục làm cái việc này nữa.

Bà nội xoa xoa đầu tôi, nụ cười cũng hiền từ hơn nhiều: “Thập Lục, như thế, bà cũng yên tâm rồi.”

“Chúng ta nghỉ ngơi vài hôm, xong bảo Lưu Văn Tam xem xem, chuyến tiếp theo thì đi đâu vớt xác đỡ âm linh, nhưng trước đấy, bà phải nói với cháu một chuyện.”

“Vâng vâng.” Tôi lập tức gật đầu.

Bà nội lại khẽ thở dài: “Chuyện này, liên quan đến việc cháu khám dương quan tối qua, cháu còn nhớ bà từng nói, nếu khám dương quan thất bại, thì mẹ cháu sẽ không rời đi không?” Tôi cứng người.

Bà nội vẫn tiếp tục nói: “Ngàn tính vạn tính, cũng không tính được thằng bố đoản mệnh của cháu lại xảy ra chuyện đúng vào ngày cháu khám dương quan, bà cũng biết cháu đang đoán cái gì.”

“Nhưng bà có thể khẳng định với cháu, mẹ cháu không hại bố cháu, nó cũng không hề có tư tưởng hại cháu.”

“Nó chết tại nhà, nên nhà mình, cũng là nhà ma của nó, làm sao mà ngăn nó vào được?”

“Hổ dữ không ăn thịt con! Trên đời này vĩ đại nhất là tình mẹ, nó không vào được nhà ta, là bởi nó không vượt qua được rào cản trong lòng, nếu cháu ra khỏi nhà, nó chắc chắn không nhịn được mà đến gặp cháu, nên mới khiến cháu khám dương quan thất bại.”

“Đây mới là nguyên nhân bà không cho cháu ra khỏi nhà.”

Tôi ngẩn người, ngơ ngác hỏi: “Bà nội, bà đang an ủi cháu phải không? Nhưng mà bố cháu, đúng là bị quỷ đẩy xuống sông mà, trên lưng bố cháu còn có vết bàn tay.”

“Ai làm hại bố cháu?”

Chương 8. MỘT MÌNH ĐI ĐỠ ÂM LINH

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Bà nội lại im lặng.

Mãi một lúc sau mới nói: “Đây cũng là lý do bà đưa cháu đi theo, bố cháu không biết bị thứ gì làm hại.”

“Cái thứ đấy chắc chắn chẳng tốt đẹp gì, nếu không phải mẹ cháu đưa cháu về, chắc cháu cũng bị nó hại rồi.”

“Người trong thôn, bình thường làm gì dám đánh cháu như thế?” Tôi lập tức cảm giác toàn thân nổi da gà.

Tôi bất chợt nhớ lại mấy gậy mà thợ mộc Lưu đánh tôi, cùng ánh mắt hung hãn của lão, và cả ánh mắt giống nhau của những người khác trong thôn.

Đúng vậy, bao nhiêu năm nay, dân trong thôn đều sợ tôi.

Vụ huyết án của nhà thợ mổ lợn, giống như con dao treo trên đầu mỗi người!

Nhưng bọn họ cũng chỉ là sợ tôi, tránh tôi thật xa, chứ không có thù oán sâu nặng gì với tôi!

Lúc tôi đi vớt xác bố, bọn họ lại như phát điên vậy, có mấy người còn định đánh chết tôi thật!

“Được rồi Thập Lục, bà đưa cháu đến chỗ Lưu Văn Tam, cũng chẳng phải việc gì lớn cả, chỉ là nó vớt xác cả mấy chục năm, đi với nó, sẽ an toàn hơn ở nhà nhiều. Thôi đi ngủ đi.” Bà nội cười cười với tôi.

Tôi về phòng mình, nhưng trong tâm cứ cảm giác có gì đó không đúng.

Bà nội chắc chắn không nói tất cả cho tôi biết. Bà tuyệt đối còn biết thêm gì đó nữa...

Ở trong thôn, rốt cuộc là kẻ nào muốn hại cả nhà chúng tôi? Thậm chí còn không sợ mẫu sát hung dữ như mẹ tôi?

Nằm trên giường, tôi cứ nghĩ ngợi lung tung, cảm giác mệt mỏi cũng ập tới rất nhanh.

Ngày hôm sau, đến lúc tôi tỉnh lại, thì nắng đã chiếu đến mông rồi.

Bụng réo cồn cào, đói đến mức da bụng dính đến tận lưng, mùi cháo thơm lừng bay vào mũi.

Tôi dựng người dậy, qua quýt mặc quần áo vào, rồi đẩy cửa bước ra.

Trên cái bàn gỗ đặt trong sân, bày ba tô cháo, cá muối, quẩy và bánh rán.

Lưu Văn Tam húp cháo sùm sụp, còn bà nội thì ăn từng miếng nhỏ một.

Lão cười gọi tôi: “Thập Lục, nhanh ra ăn sáng!”

Tôi vội đi ra, ăn ngấu ăn nghiến cho đầy bụng, mới cảm giác tinh thần tỉnh táo lại, người coi như cũng lấy lại sức.

“Lưu âm bà, bà nói xem, chúng ta đến lúc nào mới nhận đơn tiếp theo được?”

Lưu Văn Tam đã ăn xong, trong mắt ánh lên vài phần khao khát, nhìn bà nội.

Bà nội cụp mắt: “Cái thân già này, không lăn lộn được như thanh niên chúng mày, cứ nghỉ ngơi vài hôm đã.”

Lưu Văn Tam cười ngượng: “Xong luôn!”

Rồi lão mới giải thích: “Lưu âm bà, không phải Lưu Văn Tam tôi giục bà ra tay, cả đêm qua tôi cũng chẳng ngủ mấy!”

“Tối qua chúng ta vớt vị khách quý ở vũng Lương lên, nhà họ Vương không nói ra ngoài, nhưng người canh tôi thì cả đống, điện thoại của tôi bị gọi cháy máy luôn rồi, tôi mà không cho họ thông tin chính xác, chắc cổng nhà tôi đến bị họ dẫm nát mất.”

Tim tôi đập thình thịch, lí nhí hỏi: “Thế, bà nội, cháu đi thử với chú Văn Tam một chuyến được không?”

Bà nội ngẩng đầu lên, khẽ chau mày: “Thập Lục, vãng sinh chú cháu học thuộc chưa?”

“Có xem qua một lượt, đoạn đêm qua bà niệm cháu thuộc rồi. Phần còn lại cũng không khó nhớ.” Tôi thật thà đáp.

Bà nội trầm ngâm một lúc.

“Thêm ba hôm nữa, mấy ngày này cháu xem xét cho rõ ràng mấy món đồ của bà để trong rương, học thuộc lòng từng đoạn vãng sinh chú.” “Ba ngày sau, nếu con bé nhà họ Vương mà không có vấn đề gì, thì có thể đi.”

Tim tôi lại đập thịch một cái.

Lưu Văn Tam cũng gật đầu nghĩ ngợi.

Buổi sáng Lưu Văn Tam đi ngủ bù một giấc, tôi thì ngồi trong sân học vãng sinh chú.

Vãng sinh chú tổng cộng có mười ba đoạn, đối với từng mức độ oán khí khác nhau của mẫu tử sát, thì có phương thức đối ứng khác nhau.

“Sinh hài linh, tránh dương quan. Thai đủ tháng, đặt hối danh. Mười hai tháng, cống nến hương, đỡ âm linh!”

Tối qua bà nội dùng là đoạn thứ nhất, đại loại như nghi lễ khởi động, là nói rõ với xác mẫu và âm thai, hứa hẹn sẽ giúp âm thai ra đời!

Nếu như thế vẫn không khiến xác mẫu yên lòng, âm thai yên ổn ra đời, thì thuộc vào loại tương đối khó nhằn.

Đoạn thứ hai thì là: “Tử mẫu sát, trời không dung, âm sai đến, vào vạc dầu, lục đạo cấm, ngục tì sống!” Đây coi như là lời cảnh cáo! Nói với xác mẫu tử rằng nếu hóa sát, thì sẽ không được trời đất dung nạp, bị quan âm sai đến bắt bỏ vào vạc dầu, lại còn không được đầu thai, bị đưa xuống mười tám tầng địa ngục chịu khổ!

Đến đoạn sau, tôi đọc rất chậm, ghi nhớ lại càng chậm hơn. Giống như đây không đơn giản chỉ là mười mấy chữ, mà còn bao hàm đạo lý lớn lao vậy.

Cả một ngày trời, ngoài việc ăn cơm do Lưu Văn Tam nấu ra, tôi đều liên tục học vãng sinh chú, nhưng cũng chỉ nhớ được một nửa.

Tôi thấy mình quá dốt. Bà nội thì ngược lại, rất hài lòng, nói tôi rất nghiêm túc, như thế bà mới yên tâm, tôi không phải chỉ là nhất thời bốc đồng nên mới đi làm việc đỡ âm linh. Bởi nếu mà như thế, thì kiểu gì tôi cũng chết trong lúc đỡ âm linh.

Bà nội dường như có được nơi để gửi gắm, rất nhanh thoát khỏi ám ảnh về cái chết của bố tôi. Còn với tôi mà nói, tôi không những phải nhanh nhanh học cách đỡ âm linh, kế thừa truyền thống của bà nội, mà còn phải kiếm tiền cưới vợ.

Tôi cũng muốn giúp đỡ Lưu Văn Tam nhiều một chút, như thế Lưu Văn Tam sẽ nợ tôi món nợ tình nghĩa. Không chừng lão có thể giúp tôi điều tra ra, là ai làm hại bố tôi!

Thời gian ba ngày, chớp mắt đã hết! Cuối cùng tôi cũng thuộc hết cả bài vãng sinh chú, cũng quen hết cả chỗ gia tài trong rương của bà nội.

Đến tối, tôi hưng phấn đến nỗi không ngủ nổi, cứ nói chuyện với Lưu Văn Tam suốt.

Bà nội thì đã đi ngủ từ sớm rồi.

Mặc dù Lưu Văn Tam cười nói tiếp chuyện với tôi, nhưng trên trán lão vẫn hiện vẻ lo âu.

“Chú Văn Tam, chú đang lo lắng gì thế?” Tôi nghi hoặc hỏi Lưu Văn Tam: “Chẳng phải ngày mai chúng ta sẽ đi làm chuyến thứ hai sao?”

“Ài, Thập Lục, ngày mai đúng là chúng ta có thể đi được, nhưng có một đơn hàng lớn, bị bỏ lỡ mất.”

Tôi ngẩn người ra, nói: “Sao lại bị lỡ mất? Có người vớt xác khác đến tranh đơn hàng à?”

Lưu Văn Tam trợn mắt: “Ba mười dặm quanh đây, không, năm mươi dặm, đều là địa bàn của Lưu Văn Tam tao! Đứa nào dám đến tranh? Chán sống rồi à?”

Tiếp đấy, lão lại thở dài: “Là do nguyên nhân khác, cái nghề vớt xác, cũng có một vài kiêng kỵ, không vớt xác vô chủ, không vớt xác lâu năm, không vớt riêng xác mẫu tử. Tóm lại là rất phức tạp.”

“Có loại xác lâu năm, phải trên mười năm mới được coi là lâu, nhưng đối với xác mẫu tử, trên chín tháng, đã được coi là lâu năm rồi.”

“Số chín là cực điểm, sau chính là mười, cũng là khởi đầu của sinh. Mang thai chín tháng bắt buộc phải sinh sản, xác mẫu có thể trì hoãn được từng đấy thời gian, thế những một khi ngâm trong nước quá chín tháng, âm thai sẽ tự mình vào nước, khi đó xác mẫu không những sẽ hóa sát, mà còn thành thủy sát!”

“Hơn nữa, âm thai tuy đã rời khỏi cơ thể mẹ, nhưng vẫn có dây rốn kết nối, đôi bên không cần phải sinh sản, cũng có thể vĩnh viễn không tách rời.”

“Ở sông Dương cách đây mười dặm, có một quý nhân chết đuối, tính thời gian, hôm nay là ngày cuối cùng của chín tháng, qua vài tiếng nữa, là hết phim.”

“Người nhà đấy cũng tìm được một vị tiên sinh hiểu nghề, biết được chuyện này, còn vài ngày nữa là con gái không siêu độ được nữa, sẽ thành u hồn ác quỷ. Mấy hôm nay gọi cho tao mấy chục cuộc rồi, hết nói chuyện phải trái đến cả mắng mỏ dọa dẫm cũng có, tiền thưởng cũng không ít, năm sáu chục vạn!”

“Đây không phải con số ít, xác mẫu tử khác, cho được năm sáu vạn, nhiều nhất được tầm chục vạn là hết cỡ. Vụ vũng Lương nhà đấy là thuộc diện có tiền rồi.”

“Thế này còn không phải là lỡ mất vụ lớn à?” Cảm giác Lưu Văn Tam như đang đấm ngực dậm chân vậy.

Tôi trợn tròn con mắt: “Chú Văn Tam, những năm sáu mươi vạn?”

“Chuẩn đấy!” Lưu Văn Tam gật mạnh đầu.

Tôi cũng như bị người ta cắt mất miếng thịt vậy, cả món tiền lớn như vậy, đến ngày mai cho dù có đi được, thì cũng chẳng còn nữa.

Mà nghe Lưu Văn Tam nói, thì những xác khác đều không đáng tiền mấy, làm tôi lại càng khó chịu.

Lúc này, Lưu Văn Tam liếc ra cửa một cái, rồi ghé vào tai tôi nói nhỏ.

“Giờ cũng gần đủ ba ngày rồi, chú cũng tính rõ rồi, người nhà họ Vương không tồi, chắc chắn sẽ không làm bậy.”

“Hay là, mày đi với chú Văn Tam một chuyến, trốn bà mày đi giải quyết vụ này luôn? Cho Lưu âm bà một bất ngờ luôn?”

“Như thế cũng coi như mày xuất sư luôn mà.”

Tôi nắm chặt nắm tay, tim gần như nhảy cả ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!