[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Cố Nhược Lâm có hơi hoảng loạn, vội buông tay tôi ra.
Tôi khàn giọng nói: “Vào nhà trước đã, đúng là rất phiền phức, phải bàn bạc thêm với chú Trần.” Bảo vệ vẫn đứng canh ở cổng khu nhà, ba người chúng tôi vào gian nhà chính của tiền viện.
Trần mù vẫn cúi đầu nhắm mắt nghỉ ngơi, Vương Kim Cúc thì ngồi ở trên ghế mơ màng gà gật.
Khi chúng tôi vào đến nơi, cả hai người gần như ngẩng đầu lên cùng lúc.
Sắc mặt Vương Kim Cúc vô cùng căng thẳng, hỏi: “Thế nào rồi, tìm ra là ai chưa?” Cố Nhược Lâm gật đầu, ánh mắt hướng về phía tôi, rõ ràng cô ta coi tôi là người quyết.
Tôi với Trần mù bốn mắt nhìn nhau, nói: “Chú Trần, người tìm thấy rồi, là một gia đình trong thị trấn có thù oán với nhà họ Cố, nhưng người đó đã chết được gần hai năm rồi...”
Tôi vừa nói hết câu, Vương Kim Cúc đã ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt thất thần, sắc mặt hoảng loạn: “Khai Sơn... bị quỷ hại à?”
Trần mù mặt không biến sắc: “Biết được gì, thì nói hết ra.”
Tôi bèn đem những việc tôi tìm hiểu được, và nghe Cố Nhược Lâm kể về nhà họ Trương, tất cả đều kể với Trần mù.
Trong thời gian đó, Cố Nhược Lâm cũng bổ sung một số chỗ tôi còn kể sót.
Đích thực, toàn bộ mối thù mất con của nhà họ Trương đều đổ lên đầu nhà họ Cố, có đầy đủ động cơ giết người.
Nhưng như thế nào cũng không thay đổi được một sự thật, đó là nhà họ Trương chỉ còn một bà già, và một đứa bé lên ba, thì giết người kiểu gì?
Đương nhiên, cuối cùng tôi cũng có kể về chuyện gặp Đường Tiểu Thiên.
Đúng lúc Trần mù cúi đầu nghĩ ngời, Cố Khai Dương bất chợt nói một câu: “Tôi biết vì sao Đường Tiểu Thiên lại qua nhà Trương Lập Dũng.”
Đồng tử mắt tôi co lại, Cố Nhược Lâm cũng ngẩn người nhìn Cố Khai Dương.
Sắc mặt Cố Khai Dương vô cùng khó coi, cũng rất bất thường, một tay ông ta bóp chặt lấy thành ghế, lồng ngực phập phồng.
Một lúc sau, ông ta mới khàn giọng nói tiếp: “Đường Tiểu Thiên trước đây làm cùng với Trương Lập Dũng.”
“Lúc Trương Lập Dũng bị chết cháy, Đường Tiểu Thiên cũng có mặt ở đó, mặt nó bị bỏng vào lần đó.”
“Có điều ngày đó Đường Tiểu Hoa vẫn còn đang làm ở khu nhà cổ, cho dù anh trai tôi không chi tiền bồi thường nhân đạo cho chúng nó, chúng nó cũng không hề gây chuyện. Nguyên cả thị trấn, trừ nhà họ Trương, các gia đình khác đối với chuyện này của nhà họ Cố đều tức giận nhưng không dám làm gì... Nếu tôi nhớ không nhầm, khi đó lúc đưa Trương Lập Dũng đi chôn, Đường Tiểu Thiên còn đến khiêng quan tài.”
Tim tôi vụt đập điên cuồng.
Trần mù ừ một tiếng, gật đầu: “Cố nhị đương gia, Cố tiểu thư, với vợ của Cố đại đương gia, mọi chuyện tôi và Thập Lục đều rõ rồi, mấy người đi ngủ đi.”
“Ở yên trong phòng, có chuyện gì cũng đừng ra ngoài, có vấn đề gì thì gọi điện cho Thập Lục, chúng tôi sẽ qua ngay.”
“Tôi với Thập Lục ở đây đợi Cố đại đương gia đến.” Tôi nắm chặt nắm đấm, sắc mặt hơi tái đi.
Ở lại đây đợi quỷ đến... trong lòng cũng hơi có chút bất an, vì chúng tôi cũng không rõ, Cố Khai Sơn bị ai hại, và chết như thế nào.
Cố Khai Dương im lặng một lát rồi nói: “Để phụ nữ đi ngủ, tôi cũng ở lại đây canh chừng.”
Cố Nhược Lâm mím môi: “Con không muốn về phòng.”
Môi Vương Kim Cúc động đậy một chút, nhưng không nói gì.
“Còn chưa biết đêm nay nó có đến hay không, tới lúc đó mấy người sợ ngất đi, tôi với Thập Lục lại còn phải bảo vệ mấy người nữa.” Trần mù bình tĩnh nói.
Cố Khai Sơn không nói thêm gì, ra hiệu cho Cố Nhược Lâm và Vương Kim Cúc đi về phòng mình.
Trước khi đi, Cố Nhược Lâm còn lo lắng nhìn tôi một cái.
Cố Khai Dương cũng nói một câu cuối cùng: “Tôi đã dặn trước bảo vệ rồi, xảy ra chuyện gì cũng lập tức báo cho Trần tiên sinh và La âm bà.” Nói rồi, ông ta cũng rời khỏi phòng.
Rất nhanh, trong gian nhà chính chỉ còn tôi và Trần mù.
Đêm xuống, không gian lại càng tĩnh mịch.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, là quản gia bê thức ăn vào phòng.
Lão rõ ràng cũng rất căng thẳng, đặt thức ăn xuống xong, chào tôi một tiếng rồi vội rời đi.
Lúc này tôi mới phản ứng lại, bụng đã đói cồn cào.
Cùng với Trần mù ăn xong, bụng vừa no, thì mắt đã bắt đầu díp lại, mơ mơ màng màng chỉ muốn ngủ luôn.
Tôi cố gắng lấy lại tinh thần, Trần mù thì lại châm một điếu thuốc lá cuộn, đột ngột nói một câu: “Thập Lục, có thật mày nghĩ là, Từ Hồng Mai bị Cố Nhược Tầm giết không?”
Tôi ngẩn người: “Chú Trần, sao chú lại hỏi thế?”
“Chẳng phải mày luôn cho rằng, Đường Tiểu Thiên có vấn đề sao?” Trần mù tiếp tục nói.
Tôi chợt rùng mình.
Đúng thế, tôi có cảm giác Đường Tiểu Thiên có vấn đề, u ám lạnh lẽo, sợ nhất loại chó cắn sau lưng như gã.
Nhưng trước đó đúng là tôi không hề mang cái chết của Từ Hồng Mai ra liên hệ với chuyện này.
Trần mù lạnh nhạt nói một câu: “Lưu Văn Tam đúng là không muốn quản chuyện này, mẫu sát hại người, chỉ có không lần và vô số lần, chỉ hại một người mà nó chịu đi? Chỉ cần có khởi đầu, nó sẽ không bao giờ chịu ngoan ngoãn đi đầu thai.”
“Nó hoàn toàn không hề bị kinh động xác, có người tâm tàn độc, còn đáng sợ hơn quỷ!” Trần mù dứt lời, tôi lập tức cảm giác không rét mà run!
Ý của lão là, chính Đường Tiểu Thiên mới là kẻ giết Từ Hồng Mai?
Cũng ám chỉ, Đường Tiểu Thiên hại Cố Khai Sơn?
Tôi đột nhiên nhớ ra, bộ độ Đường Tiểu Thiên mặc lúc đó... Cố Nhược Tầm nằm trong quan tài được thay bộ áo cưới Hán phục, còn gã cũng mặc đồ cưới bằng giấy.
Hơn nữa, Đường Tiểu Thiên còn nói một câu: “Những kẻ làm hại em, đều sẽ chết từng đứa một, cả nhà chúng ta, sẽ xuống đó đoàn tụ.”
Thậm chí, vào buổi trưa hôm Cố Khai Sơn nhảy sông, tôi cũng nhìn thấy Đường Tiểu Thiên ở bến tàu sông Dương!
Lúc đó tôi còn tưởng Đường Tiểu Thiên nhảy sông...
Thêm việc ban nãy gã xuất hiện ở đường Ngự Mã, cái lạnh trong lòng tôi, càng mạnh mẽ hơn!
Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng gào khủng khiếp, tôi rùng mình.
Trần mù đứng bật dậy khỏi ghế, lập tức đi ra ngoài!
Hai người chúng tôi ra đến cổng khu nhà cổ, tám người bảo vệ gần như túm lại một chỗ, hoảng hốt nhìn bốn phía xung quanh.
Trên đất là vết nước ướt nhẹp, còn có cả mấy vết chân.
“Quỷ... Đúng là có quỷ... Đại đương gia về rồi...” Bảo vệ sợ không biết làm gì, gào đứt đoạn.
Tôi có cảm giác da đầu tê rần, Trần mù trầm giọng nói: “Không phải sợ! Chúng mày nhìn thấy gì? Nó đi đâu rồi?”
“Ban nãy đại đương gia đi thẳng vào trong... Ông ta đi về phía kia...”
Một bảo vệ run cầm cập chỉ về một hướng.
Sau khi vào trong cổng chính, liền đến hành lang ra gian nhà chính, hai bên trái phải cũng có lối đi nhỏ, thông đến những chỗ khác, cả khu nhà cổ đều có đường nối các nhà với nhau.
Trần mù nhíu mày: “Trơ mắt nhìn nó đi vào trong, không ngăn lại à?”
Bảo vệ mặt như đưa đám nói một câu: “Đấy là quỷ mà, ai dám chặn? Có ai chán sống đâu?”
Tim tôi đập liên hồi, nhìn lối đi nhỏ phía bên trái, quả nhiên trên mặt đất có một chuỗi vết chân ướt nhẹp.
“Chú Trần, sao giờ?” Tôi vừa nói xong, Trần mù đã đuổi theo vào trong.
Tôi cũng chỉ biết nén sự sợ hãi, đuổi theo lão.
Mơ hồ, tôi dường như lại nghe thấy tiếng gào khóc thất thanh từ phía trước vọng lại, còn cả tiếng gọi đại đương gia.
Mấy phút sau, chúng tôi đuổi theo đến một khu gồm một dãy phòng liền nhau, vết chân đi vào trong sân, có một căn phòng cửa bị mở ra.
Tiếng hét thảm thiết đột nhiên im bặt.
Tôi và Trần mù nhanh chân chạy vào trong phòng.
Trên giường, một người đàn bà giãy giụa điên cuồng, trên người bà ta bị một gã đàn ông ướt như chuột lột đè lên, đôi tay còn bóp chặt cổ bà ta.
Tôi thất kinh, lông khắp người dựng đứng lên! Trần mù thì đột ngột bước tới, bóp lấy vai gã đàn ông, ném mạnh ra sau!
Uỳnh một tiếng!
Gã đó bị giật thẳng lên, ném bay ra sau, đập thẳng xuống dưới sân!
Người đàn bà bị đè đó hóa ra là Vương Kim Cúc, bà ta sợ phát điên, sùi bọt mép, dường như giãy giụa đến tột cùng, giờ chỉ còn trợn mắt co giật.
Sắc mặt Trần mù trở nên vô cùng khó coi.
“Cái thứ quỷ này, sao lại chạy về hại vợ mình? Theo lý chúng ta là người ngoài, quỷ quái lẽ ra phải ra nhà chính tìm chúng ta mới đúng.”
Tôi cố nén sợ quay đầu ra ngoài sân nhìn một cái, ánh trăng lạnh lẽo trải xuống, chiếu lên thân thể gã đó...
Làn da trắng bệch đã bị ngâm trương cả lên, đôi mắt nhắm chặt, cũng giống như mắt cá chết, trên người gã tỏa ra mùi xác thối khó ngửi...
Nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng, cái xác chết này là Cố Khai Sơn!
“Chú Trần... Đây là xác chết Cố Khai Sơn...” Tôi cố gắng nói một câu.
Trần mù cúi đầu ấn huyệt nhân trung của Vương Kim Cúc, lúc này mới quay người đi ra sân.
Hai người chúng tôi đứng bên cạnh xác chết, Trần mù ngồi xổm xuống, xem xét kỹ xác chết của Cố Khai Sơn.
Cùng lúc này, cửa phòng bên cạnh cũng bị mở ra.
Người vội vàng chạy ra là Cố Khai Dương.
Ông ta nhìn thấy xác chết của Cố Khai Sơn xong, cũng ngồi phịch xuống đất.
“Bác... bác cả...”
Cố Khai Dương run rẩy gọi một tiếng.
Ông ta vô cùng kinh sợ nhìn tôi và Trần mù, nói không ra lời.
Trần mù không nói gì, vẫn giữ tư thế ngồi xổm, tay của lão, thì bắt đầu ấn lên người Cố Khai Sơn, thậm chí còn kéo áo Cố Khai Sơn xuống, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tôi không dám mở mồm, thời điểm này, tôi cũng đã phát hiện ra có chỗ không bình thường.
“Cố tiểu thư đâu?” Mặt tôi hơi biến sắc, nhìn sang Cố Khai Dương.
Cố Khai Dương đờ người, ông ta chỉ vào căn phòng bên cạnh căn mà ông ta mới ở, mất tự nhiên nói: “Nhược Lâm ngủ ở phòng kia, chắc là vẫn chưa dậy...”
Mặt tôi tối sầm lại, bước về phía căn phòng mà Cố Khai Dương chỉ.
Đẩy cửa. Cửa phòng bị khóa chặt.
Tôi dùng sức đẩy, cửa phòng vẫn không mở.
Cảm giác bất an trong lòng ngày càng mạnh mẽ, tôi dùng chân đạp mạnh lên cửa!
Uỳnh!
Cửa phòng bị tôi đạp mở toang!
Trong phòng cũng có thứ mùi xác chết thối, cạnh giường Cố Nhược Lâm có một lão già ngồi xổm, đầu lão trọc lóc gần như chẳng còn cọng tóc nào, trên người mặc bộ đồ liệm đen xì, quay lưng về phía chúng tôi, cả người trương phềnh lên.
Mùi xác thối trên người lão, nồng nặc hơn rất nhiều so với Cố Khai Sơn.
Giống như thịt đã hoàn toàn thối rữa vậy, thối đến mức khiến người ta nghẹt thở...
Trên giường trống trơn, làm gì còn thấy Cố Nhược Lâm đâu nữa!?
Tôi gồng người bước tới, nghiêng đầu nhìn xác chết lão già, trên mặt lão toàn vết đồi mồi, cúi gục đầu, mí mắt sắp rụng ra.
Đôi môi hơi hơi hé một chút, để lộ ra phần lợi đen xì xì, đến một cái răng cũng chẳng có.
Cuối cùng tôi cũng không nén nổi cảm giác buồn nôn, lao ra khỏi phòng, ngồi sụp xuống sân bắt đầu nôn ọe...
Chương 47. TÂM NGƯỜI ÁC HƠN QUỶ
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Không chỉ nôn hết những thứ vừa ăn ban nãy, tôi cảm giác đến gan mật cũng nôn hết cả ra, trong mũi không còn là mùi xác thối, mà là mùi cay nồng kèm với dịch vị chua loét.
Lúc ngẩng đầu lên, Trần mù đã lôi xác chết trong phòng Cố Nhược Lâm ra.
Hai xác chết đặt nằm cạnh nhau, Trần mù đột nhiên nói: “Cố Khai Sơn không phải bị kinh động xác chết, cũng không làm loạn, nó cũng không phải bị chết đuối.”
Tôi run rẩy đứng dậy, ngơ ngác nhìn Trần mù.
Miệng Cố Khai Dương liên tục run rẩy, rõ ràng ông ta cũng đang rất sốt ruột.
“Chú Trần, chú nói thế là ý gì?”
Trần mù chỉ vào xác chết Cố Khai Sơn, bình thản nói: “Nếu là quỷ tác quái, thì xác chết không có chuyện ở lại đây. Nếu kinh động xác chết hóa sát, thì người nó phải mọc lông trắng, xác chết cứng như thanh sắt.”
“Chân quỷ không chạm đất, xác cứng khó qua bậu cửa, Thập Lục chắc mày hiểu ý chú nói chứ?” Trần mù bất chợt nhìn sang tôi.
Tôi vô thức nói: “Quỷ dùng mũi chân để đi, gót chân không chạm đất, mà dựa vào bay lơ lửng, thân thể xác chết cứng đờ đến việc nhấc chân cúi người cũng không làm được... Vì thế nhà ở ngày xưa đều có bậu cửa là vì lý do này, xác chết dựng dậy thì không vào được trong nhà.”
Trần mù gật đầu, rồi nói: “Cố Khai Sơn không phải xác cũng không phải quỷ, thì không phải là chuyện chúng ta quản, người âm có quy tắc của người âm, người sống có quy tắc của người sống, nhà họ Cố cần tìm dương sai, chứ không nên tìm kẻ ăn cơm người âm như chúng ta.”
“Thập Lục, đi về thôi.”
Tôi hoàn toàn không ngờ đến việc, Trần mù nói một hồi xong, cuối cùng lại bảo tôi đi về...
Cố Khai Dương bịch một cái quỳ xuống đất, vô cùng sợ hãi nói: “Trần tiên sinh, ông với La âm bà không được đi! Khu nhà cổ đã thành như thế này, quỷ quái vào nhà rồi! Bây giờ con gái tôi Nhược Lâm cũng không thấy đâu nữa, hai vị không thể nói không quản là không quản được....”
Tôi cũng thấy khó xử, bất an nói: “Chú Trần, bây giờ chúng ta không đi được...”
Trần mù im lặng một lát, chợt nói: “Thập Lục, chú dẫn đường âm hơn nữa đời người, gặp không biết bao nhiêu yêu ma quỷ quái, đôi mắt này tuy trông như mù, nhưng ở đây thì nhìn rất rõ.”
Lão chỉ vào vị trí tim, nói: “Tâm nhãn nhìn rõ, thì có thể phân biệt rõ ràng là người hay là quỷ, nhà họ Cố gây chuyện với kẻ có tâm địa độc ác hơn quỷ quái, thì bắt buộc phải tự mình giải quyết, chúng ta không có lý gì để quản cả.”
Những lời này của Trần mù, càng khiến tôi trở nên mất tự nhiên.
Nhưng lão nói không hề sai, dẫn đường âm hơn nửa đời người, có thứ gì mà lão chưa gặp qua?
Ban nãy tôi bị dọa cho, là bởi đột nhiên nhìn thấy hai cái xác chết.
Nhưng giờ nhìn lại, hai cái xác chết ngoan ngoãn nằm yên dưới đất, nếu bọn nó là quỷ thật, lại chịu để chúng tôi đứng đây nhìn?
Nếu định hại người, lại chẳng nhanh chóng hốt cả ổ luôn à?
Hồi ở vũng Lương và bãi lau Liễu, tôi thực sự được chứng kiến sự khủng khiếp của Vương Mộng Kỳ!
Tôi chỉ đứng bên bờ bãi lau Liễu, mà còn suýt nữa thì bỏ mạng ở đấy, nếu không phải lúc đó tôi kịp thời lắc chuông, thì Lưu Văn Tam cũng đã bàn giao tại bãi lau Liễu rồi, với cả đêm qua lúc cùng Trần mù đi dẫn đường âm, suốt chặng đường nhìn thấy những người đi đường kì dị...
Hai xác chết trên nền đất, ngoài việc chúng là xác chết khiến người ta sợ hãi, mùi xác thối rất khó ngửi ra, hoàn toàn không tồn tại tý cảm giác âm u kì dị nào!
“Thập Lục, nghe một câu khuyên của chú, chuyện người sống quản ít thôi, đến lúc đi rồi.” Lão quay người đi về phía nhà chính, rõ là qua đó lấy đồ.
Tôi cắn chặt răng, không đi theo sau.
Cố Khai Dương càng lo lắng rõ rệt. Tôi hiểu lời Trần mù nói, nhưng ông ta không hiểu.
“La âm bà... Trần tiên sinh có phải có gì không vừa ý với nhà họ Cố chúng tôi không, hay tại chưa bàn chuyện thù lao? Cậu giúp tôi cầu xin ông ấy! Phương diện tiền bạc không vấn đề gì, nhất định phải giúp chúng tôi giải quyết phiền phức này... Hơn nữa Nhược Lâm giờ cũng không thấy đâu...”
Tôi hít sâu một hơi rồi nói: “Cố nhị đương gia cứ yên tâm, tôi không đi đâu cả, ông cứ làm theo lời tôi dặn.” Cố Khai Dương gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
“Trước tiên là gọi cảnh sát, đem chuyện Cố đại đương gia gặp nạn kể rõ cho cảnh sát biết, rồi nói chuyện xác chết xuất hiện ở nhà họ Cố, còn xác chết kia... Chắc là ông già nhà họ Trương.” Tôi chỉ xác chết lão già nằm trên đất, có thể thấy rất rõ, lão chính là người trong di ảnh!
“Không phải là quỷ thật, thì là có người giả quỷ gây chuyện, ai tìm được nhà Đường Tiểu Thiên ở đâu không, tôi phải qua đó xem, có phải là hắn giở trò bắt Cố tiểu thư hay không.” Tôi nói thật nhanh những lời này.
Ánh mắt Cố Khai Dương rõ ràng có hơi ngơ ngác, nhưng ông ta hoàn toàn nghe theo những gì tôi sắp xếp, lập tức nói: “Tôi biết phải làm gì rồi, có cần cho bảo vệ đi theo cậu không?”
“Có! Bảo cả tám người đều theo tôi!” Tôi gật mạnh đầu.
Tôi cũng không dám bỏ lỡ thời gian, thực ra trước khi xác chết Cố Khai Sơn xuất hiện, Trần mù đã nhắc đi nhắc lại hai lần với tôi rằng, có người tâm địa độc ác, thì còn đáng sợ hơn quỷ!
Lão đã đoán ra từ lâu, chỉ là nhìn thấy xác chết thì mới có chứng cứ xác nhận,
Rất nhanh, tôi và Cố Khai Dương đã đến tiền viện.
Bảo vệ đều đứng ở vị trí cổng chính, đang căng thẳng ngó vào trong.
Sau khi chúng tôi đi ra, bọn họ còn gọi La âm bà và nhị đương gia, sắc mặt rõ là hốt hoảng.
“Quản gia đâu? Gọi ông ta ra dẫn đường! Đưa La âm bà qua nhà Đường Tiểu Thiên, mấy người cũng đi cùng với La âm bà!” Cố Khai Dương cũng không giải thích, lập tức ra lệnh.
Như thế này, tám người bảo vệ này không còn lộ ra nét hoảng loạn nữa, ngược lại còn có chút vui mừng.
Đối với bọn họ mà nói, trong khu nhà này có quỷ! Chỉ sợ bị Cố Khai Dương sai đi vào trong làm việc, có thể đi nơi khác, thì không còn gì tốt bằng!
Chưa tới hai phút, đã có bảo vệ gọi điện gọi quản gia ra.
Ông ta vội vội vàng vàng dẫn tôi vào thị trấn.
Tám người bảo vệ thì quây thành một vòng đi sau lưng tôi, khiến người ta có cảm giác vô cùng áp lực.
Đi qua đường chính vào thị trấn, rồi rẽ vào một ngõ trên phố cổ, lúc này trời đã tối đen, hoàn toàn dựa vào ánh trăng mới nhìn rõ được đường đi.
Phố cổ ngõ ngách chằng chịt, rất nhiều nhà có gác xép gỗ, có nhà còn là nhà vách đất, một vài nhà còn có người ở, một số thì đã bỏ hoang rất nhiều năm.
Thậm chí trên một số cánh cửa gỗ, còn sơn chữ “Công xã” và “Khoán sản phẩm”.
Chẳng mấy chốc, đã đi đến cuối phố cổ, chỗ này không khác gì so với nông thôn. Bên ngoài mấy căn nhà đổ nát vẫn còn rào hàng rào.
Căn nhà vách đất cuối cùng còn nguyên vẹn, trước cửa cắm một hàng rào tre, bên trên buộc không ít dây vải trắng, trên đầu cổng còn treo hai chiếc đèn lồng trắng, trên đèn lồng viết chữ Hỉ, đung đưa trong gió thổi, u ám kì dị.
Cửa căn nhà đất bên trong đóng chặt, cửa sổ cũng đóng kín mít.
Tôi hít một hơi thật sâu, nói: “Mấy người, đi vây căn nhà này lại, nếu có ai định chạy ra, thì chặn lại!”
Tôi chỉ bảy người bảo vệ cùng với quản gia.
Còn lại một người bảo vệ tên Tạ Cường, lúc nãy trên đường đến đây, tôi có cảm giác hắn to gan hơn những người khác chút ít, thân hình cũng cường tráng hơn, tôi bèn bảo hắn cùng tôi vào trong nhà!
Uỳnh! Tôi lấy chân đạp mở cổng, cánh cổng cũ nát suýt nữa thì rời cả ra.
Rõ ràng với chuyện như thế này, mấy người bảo vệ kia không hề sợ hãi, thậm chí bọn họ cũng biết đây là nhà của Đường Tiểu Thiên, nhưng đến một chút tư tưởng sợ hãi cũng không có.
Đối với tôi mà nói, cảm giác Đường Tiểu Thiên rất kì dị, không nên tiếp xúc nhiều.
Nhưng đối với mấy người bảo vệ này mà nói, Đường Tiểu Thiên chỉ là một gã nông thôn xảo quyệt.
Nếu chuyện của Cố Nhược Tầm mà xảy ra ở nhà bọn họ, không có chuyện đỡ âm linh nguy hiểm, thì Đường Tiểu Thiên đã bị đánh chết từ lâu rồi.
Bảy người bảo vệ kia cùng với quản gia, tản ra vây lấy căn nhà, còn chúng tôi đã đi đến trước cửa căn nhà đất.
Tôi đang định đạp cửa, thì Tạ Cường đã nhe răng cười, giữ tay tôi lại: “La âm bà, mấy chuyện này để đấy cho tôi là được.”
Tạ Cường không cần dùng đến chân, chỉ đẩy mạnh một cái, cánh cửa đã mở két ra ngay.
Trong nhà xộc ra thứ mùi nến hương nồng nặc.
Ánh sáng bóng tuýp vì công suất thấp, trông có hơi tối mờ.
Trên tường đối diện với cửa bày một tấm bài vị, bên trên ghi: “Đường Kim Khoa chi vị.”
Đằng sau đó là một cái tượng gốm xương mèo, đằng trước có ít hoa quả cúng như táo, quýt, và còn một vài món đồ chơi trẻ em.
Ở giữa nhà đặt một cỗ quan tài.
Cỗ quan tài này không phải là loại quan tài màu đen hay đỏ, trông rất ghê người, khiến người ta không dám lại gần, mà ngược lại nắp quan tài màu trắng trong, bên trong còn có ánh sáng hắt ra.
Tôi từng thấy qua loại quan tài này, hồi đó thôn Tiểu Liễu có một nhà cũng có tiền, ông bố qua đời.
Lúc đó là mùa hè, bọn họ định chôn vào khu nghĩa trang trong thành phố, nên người ở lò thiêu bèn dùng loại quan tài này đến đặt xác, hồi đó người trong thôn còn bàn tán rất lâu, rằng xã hội tiến bộ rồi, quan tài còn dùng đến chức năng giữ đông như tủ lạnh nữa. Đó là băng quan! Giá cả đắt đỏ, nhưng có thể đảm bảo xác chết không thối rữa!
Trong quan tài có chậu đốt vàng mã, trong chậu là một đống tro đen xì, ngoài ra còn có một chậu đất cắm rất nhiều cán nến đỏ đã cháy hết. Chỉ còn lại vài cây, đã cháy hết hơn nửa, sắp tắt hẳn.
Mặt chính của băng quan toàn hơi sương, bên trong còn mập mờ nhìn thấy một bóng dáng màu đỏ, rõ ràng là Cố Nhược Tầm nằm ở trong.
Tạ Cường có hơi hoảng, mất tự nhiên nói: “Gã Đường Tiểu Thiên này bệnh à... Không phải nên chôn tiểu thư ngốc luôn à, còn đặt ở trong nhà... Nó không thấy rợn người hả?”
Mí mắt tôi giật mấy cái, hít một hơi nói: “Tìm, xem xem tiểu thư Cố Nhược Lâm có ở đây không.”
Tạ Cường lại ngẩn người ra nói: “Tiểu thư Nhược Lâm?” Đúng lúc này, cánh cửa phòng bên cạnh chợt mở.
Người bước ra, là Đường Tiểu Hoa, đang mặc một bộ đồ ngủ, cô ta dụi con mắt ngủ dở giấc, ngạc nhiên nhìn tôi và Tạ Cường.
“La âm bà? Sao cậu lại ở trong nhà tui?” Đường Tiểu Hoa còn ngáp một cái.
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, căn bản không thèm để ý, ra hiệu cho Tạ Cường.
Mấy người bảo vệ như Tạ Cường, sợ là sợ quỷ, chứ không sợ người, đẩy luôn Đường Tiểu Hoa ra, đi thẳng vào phòng ngủ của cô ta. Đường Tiểu Hoa giật cả mình, lập tức hét lên, bảo bọn tôi đi ra ngay, nếu không cô ta gọi người bây giờ.
Tôi không quản cô ta, tiếp tục đi sang phòng khác tìm.
Tìm đã gần hết nửa nhà bọn họ rồi mà vẫn không thấy gì, cũng chẳng nhìn thấy Đường Tiểu Thiên.
Tôi cũng rất cẩn thận, chỉ sợ Đường Tiểu Thiên từ đâu nhảy ra đập trộm tôi một gậy, hoặc đâm tôi một dao!
Đường Tiểu Hoa thì nổi khùng lên, đuổi theo sau tôi và Tạ Cường, bảo bọn tôi lập tức ra khỏi nhà cô ta, nếu không kể cả chúng tôi là người nhà họ Cố, cô ta cũng báo cảnh sát!
Cũng vào lúc này, phía ngoài đường vọng lại tiếng cãi nhau, có cả tiếng chửi bới và gào thét!
Tôi rùng mình, vội cùng Tạ Cường lao ra ngoài.
Đường Tiểu Hoa cũng trợn tròn mắt, hốt hoảng đuổi theo sau chúng tôi.
Vừa chạy ra, tôi đã nhìn thấy vị trí bên phải, ánh đèn rất hỗn loạn, mấy người bảo vệ dường như đẩy ngã một người, rồi ấn chặt xuống đất! Bên cạnh người đó còn có một cái bao tải, quản gia đang mở bao tải ra.
Người đó, chính là Đường Tiểu Thiên!
Chương 48. LIỄU ÁM HOA MINH
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tôi nhanh chân chạy qua phía bên phải.
Đường Tiểu Thiên bị đè chặt xuống đất, hai tay bị dùng thừng nilon trói gập sau lưng!
Vẻ mặt gã vô cùng hung tợn, trợn trừng nhìn tôi, vết bỏng kinh dị trên mặt dường như còn ánh lên màu đen đỏ.
“Mấy người làm cái gì vậy! Buông Tiểu Thiên ra ngay!”
Đường Tiểu Hoa chạy ra đến nơi, điên cuồng đánh đẩy mấy người bảo vệ, nhưng bị Tạ Cường túm lấy tay hất mạnh ra sau, loạng choạng ngã bệt xuống đất.
Cũng vào lúc này, quản gia đã mở miệng bao tải, lộ ra một lọn tóc phụ nữ uốn xoăn, và khuôn mặt nhắm chặt mắt của Cố Nhược Lâm.
“Tiểu thư Nhược Lâm?!” Quản gia lộ rõ vẻ sợ hãi.
Ban nãy Đường Tiểu Thiên lén lút trèo tường ra ngoài, còn vác một cái bao tải định chạy qua chỗ này. Bọn họ còn tưởng Đường Tiểu Thiên ăn trộm thứ gì của nhà họ Cố, nhị đương gia mới phái họ theo tôi đến đây.
Không ngờ, Cố Nhược Lâm lẽ ra phải đang ở khu nhà cổ, thì lại bị nhét vào bao tải của Đường Tiểu Thiên!
“Quả nhiên chuyện ban nãy, là do mày giở trò!”
Nhìn thấy Cố Nhược Lâm xong, giây phút ấy tất cả phán đoán, cùng với những lời của Trần mù, đều có kết luận triệt để!
Đường Tiểu Thiên vẫn rất hung tợn, nhưng đột nhiên lại cười cười, không nói câu nào.
Tôi hít sâu một hơi, nói: “Đưa nó về khu nhà cổ!” Tiếp đó tôi giúp quản gia, lôi hẳn Cố Nhược Lâm ra khỏi bao tải.
Chẳng biết Đường Tiểu Thiên dùng thuốc lên Cố Nhược Lâm xong còn làm gì nữa, mà cô ta hôn mê bất tỉnh, nhưng hơi thở vẫn rất bình thường.
Tôi cõng cô ta lên lưng, rồi cả đám người kéo nhau về khu nhà cổ họ Cố.
Về phần Đường Tiểu Hoa, mặt mũi trắng bệch, ngơ ngác đi theo sau lưng chúng tôi. Mấy phút sau, chúng tôi đã về đến trước cổng khu nhà cổ.
Cả đi cả về, cũng tốn mất gần một tiếng.
Trước cổng khu nhà đèn đuốc sáng trưng, bốn chiếc xe cảnh sát đỗ thành một dãy, trước cổng, pháp y và trợ lý vừa khiêng xác Cố Khai Sơn và lão già kia ra, chuẩn bị cho vào túi đựng xác lưu giữ.
Hơn chục cảnh sát đi qua đi lại, ra vào cổng chính, cũng có người đang kiểm tra nền đất.
Tôi còn thấy, bao gồm cả những vệt nước do vết chân gây nên, những cảnh sát này cũng tiến hành đo đạc.
Cố Khai Dương cùng mấy người làm còn lại, đang được cảnh sát lấy khẩu cung.
Chúng tôi quay về cũng gây chú ý đối với cảnh sát. Mấy người bảo vệ ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Tôi ra hiệu cho họ giao Đường Tiểu Thiên cho cảnh sát.
Cuối cùng, Đường Tiểu Thiên lạnh băng nhìn tôi một cái, con mắt nhỏ tí ấy toát ra vẻ hung hãn chưa từng có!
Lúc này Cố Nhược Lâm đã bắt đầu tỉnh lại, tôi đặt cô ta xuống, giao cho Cố Khai Dương chăm sóc.
Tiếp đó, có tận ba cảnh sát đến lấy khẩu cung của tôi!
Tôi đem tất cả chuyện của nhà họ Cố ra nói một lượt từ đầu đến cuối.
Bao gồm cả suy luận và phán đoán của tôi, cùng với những lời của Trần mù.
Xác định là do Trần Tiểu Thiên giở trò, chứ không phải quỷ làm loạn, tôi càng chắc chắn đồng thời trong lòng cũng bình tĩnh lại.
Đương nhiên, cảnh sát cũng có hỏi tôi vài vấn đề, tôi đều thật thà trả lời.
Tất cả khẩu cung được ghi chép lại xong, trời cũng đã sáng hẳn.
Đường Tiểu Thiên đã bị xe cảnh sát chở đi từ trước, viên cảnh sát phụ trách ghi chép lời khai của tôi vỗ vào vai tôi.
“La Thập Lục, chủ động đem chuyện nhà họ Cố đi báo cảnh sát, cậu giác ngộ rất tốt!”
“Chúng tôi rất tôn trọng việc làm tang lễ theo tập tục, thậm chí cả việc cậu nói là đỡ âm linh, nhưng đây cũng là xã hội có pháp luật, lười trời lồng lộng thưa mà không lọt!”
“Người đã chết rồi, thì làm sao tự nhiên bò dậy hại người được? Chuyện của Từ Hồng Mai, điều tra của chúng tôi cũng gặp khúc mắc, bà ta đúng là không phải tự sát! Bây giờ thêm một vụ mưu sát, ngược lại lại có chung manh mối. Tin là vài hôm nữa sẽ phá án! Nếu có nghi ngờ gì về Đường Tiểu Thiên, chúng tôi sẽ liên lạc lại với cậu.”
Đến khi tất cả xe cảnh sát đều rời đi hết, cũng đã là gần mười giờ!
Thời gian này cũng có không ít người dân trong thị trấn đến xem, chỉ chỉ chỏ chỏ.
Đương nhiên, trong thời gian đó Đường Tiểu Hoa cũng bị dẫn đi, căn cứ theo tất cả những nghi ngờ liên quan đến Đường Tiểu Thiên mà tôi và nhà họ Cố đưa ra, cùng với bằng chứng gã bắt cóc Cố Nhược Lâm, gã bị nghi ngờ mưu sát, Đường Tiểu Hoa khả năng cũng biết chút ít nội tình, bắt buộc đưa đi điều tra.
Trong gian nhà chính của tiền viện, Cố Khai Dương nắm chặt lấy tay tôi, giọng nói khàn khàn: “La âm bà, thật không biết cảm ơn cậu như thế nào! Giúp Nhược Tầm đỡ âm linh, lại giúp chúng tôi làm rõ việc Đường Tiểu Thiên giở trò hại người, nếu không có cậu, e là chúng tôi vẫn còn bị che mắt, Nhược Lâm cũng sẽ có chuyện.” Cố Nhược Lâm ngồi bên cạnh, trong mắt cũng đầy sự cảm kích.
Tiếp đó Cố Khai Dương lại chuẩn bị đưa cho tôi thù lao hậu hĩnh, để cảm ơn sự giúp đỡ của tôi.
Tôi vội xua tay từ chối, nói lần trước đỡ âm linh vốn đã không nên thu tiền, đã lấy một khoản tiền lớn rồi!
Giờ chuyện này của Đường Tiểu Thiên, tôi không giúp được gì nhiều, hơn nữa, Đường Tiểu Thiên giở trò không phải là quỷ tác quái, gã bị bắt vì lộ quá nhiều dấu vết, nghề của tôi là đỡ âm linh, là ăn cơm người chết, theo cách nói của Trần mù, thì quản Đường Tiểu Thiên là dương sai, tôi chắc chắn không được lấy nửa xu!
Cuối cùng Cố Khai Dương giữ tôi lại ăn bữa trưa, rồi mới để Cố Nhược Lâm đưa bọn tôi về.
Đương nhiên, trong thời gian đó cũng còn một chuyện ngoài lề.
Đấy là đêm qua, trước khi cảnh sát đến, Trần mù đã rời đi rồi, cũng bảo Cố Khai Dương nhắn lại với tôi, lão không thích tiếp xúc với quan chức dương gian. Lão bảo tôi cũng không cần phải tìm lão, đương nhiên, nếu có gì cần lão giúp, thì lại qua đường Hàng Giấy tìm lão cũng được.
Nếu không có việc gì, thì đợi đến sau khi cắt âm hãy qua.
Sau khi rời nhà họ Cố, tôi cũng liên lạc với Lưu Văn Tam, kết quả lão đưa tôi địa chỉ một khách sạn mà tôi cũng chẳng biết nằm ở đâu. Cũng may Cố Nhược Lâm thuộc đường của thành phố Khai Dương, lái xe đưa tôi qua.
Đến khách sạn, ở phía dưới đợi Lưu Văn Tam.
Tôi vốn định bảo Cố Nhược Lâm đi về trước, không cần quản tôi, nhưng cô ta kiên trì, bảo đợi đón Lưu Văn Tam xong thì đưa bọn tôi về thôn Liễu Hà rồi đi.
Bọn tôi ở ngoài khách sạn, đợi Lưu Văn Tam mất hơn một tiếng, trong thời gian đó gọi mười mấy cuộc điện thoại, lão đều không nghe máy.
Đến lúc tôi gần như tưởng lão gặp phải chuyện gì, thì lão mời tà tà đi từ trong khách sạn ra.
Bên cạnh lão, còn có một người đàn bà thân hình cao ráo, đấy nét quyến rũ đi cùng!
Tôi trợn tròn mắt, nhìn kỹ lại, đây chẳng phải là cô nàng giám đốc thiếu phụ ở ngân hàng sao?
Cố Nhược Lâm mặt đỏ như gấc, chẳng biết đang nghĩ cái gì.
Lưu Văn Tam ngồi lên xe, rõ ràng thần sắc sung mãn, vẻ mặt sáng đến sắp phát quang.
Tôi cũng chẳng biết phải nói cái gì, chỉ biết lén lút giơ ngón tay cái lên với Lưu Văn Tam.
Lưu Văn Tam lại nhìn tôi, rồi nhìn Cố Nhược Lâm, bộ dạng ông bố già rất vừa ý, gật gật đầu.
Tôi: “....”
Về việc nhà họ Cố, tuy rằng Lưu Văn Tam không hỏi gì thêm, nhưng trên xe tôi cũng giải thích rõ ràng.
Lão gật đầu nói tính Trần mù như thế, hơn nữa quy tắc cũng giống như của lão, chuyện dưới nước người vớt xác quản được, quỷ quái rời khỏi nước, thì phải tìm thầy biết nghề ở trên bờ.
Nhưng nếu không phải là chuyện quỷ quái làm loạn, mà là có người giả quỷ giết người, thì phải tìm cảnh sát phá án.
Đây gọi là ai làm việc người nấy, nước sông không phạm nước giếng!
Cố Nhược Lâm lái xe đi về thôn Liễu Hà, khi đưa bọn tôi đến nơi, cũng tầm ba giờ chiều.
Xuống xe, Lưu Văn Tam còn cười tít mắt nói một câu: “Cố tiểu thư, không có việc gì thì cũng cứ tìm Thập Lục mà nói chuyện, chuyện của cô nó rất nhiệt tình! Hôm trước chúng tôi còn đang vớt xác trên sông Dương, mệt gần chết, vậy mà còn không ngừng không nghỉ qua nhà họ Cố làm giúp.”
Những lời này càng khiến Cố Nhược Lâm cảm kích, mặt cô ta cũng đỏ cả lên.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi, khiến tim tôi đập lỗi nửa nhịp, không dám nhìn thẳng vào cô ta.
Chương 49. MŨ PHÁN QUAN ÔM TRĂNG NẰM
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tôi vội chào tạm biệt Cố Nhược Lâm, rồi kéo Lưu Văn Tam đi vào thôn Liễu Hà.
Chuyến đi lần này, đầu tiên đến nhà họ Cố đỡ âm linh mất một ngày, tiếp đấy đi với xưởng trưởng Châu ra sông Dương vớt xác mất một ngày, xong tôi lại qua nhà họ Cố giải quyết vụ Đường Tiểu Thiên, đi đi về về tổng cũng mất bốn năm ngày rồi.
Lưu Văn Tam còn làm một chuyện cực kì có giới tính nhưng mất nhân tính nữa!
Lão lại đem số tiền thù lao xưởng trưởng Châu cho tôi, thay tôi mua một gói quản lý tài chính khỉ gì đó!
Về việc này, giải thích của lão là, giám đốc thiếu phụ kia thành ý quá đầy đủ!
Nói đi nói lại đòi đi ăn cùng lão, còn đòi ngắm cảnh đêm, nhiệt tình quá lão không nỡ từ chối.
Về đến nhà, tuy là tôi vẫn còn hơi giận, nhưng tính toán một chút, nhà họ Vương hai mươi vạn, nhà họ Tạ ba mươi vạn, với cả nhà họ Cố năm mươi vạn! Tuy là tôi có cho dân thôn mười vạn!
Nhưng cũng gửi vào tài khoản chẵn chín mươi vạn.
Đấy là còn chưa kể số thù lao bốn mươi vạn của xưởng trưởng Châu, bị Lưu Văn Tam mang đi mua gói quản lý tài chính kỳ hạn ba năm!
Mơ ước và yêu cầu ban đầu của tôi, là làm nửa năm một năm, kiếm đủ tiền cưới vợ và mua nhà thì dừng tay! Đây cũng là dự tính ban đầu của bà nội!
Nhưng giờ mới qua chưa đầy mười ngày, tôi đã kiếm đủ tiền!
Quý nhân dưới nước đúng là quý như vàng, đỡ âm linh một lần, là bằng người bình thường nỗ lực cả một hai năm!
Tôi cũng đưa ra một quyết định triệt để!
Bản thân đã làm cái nghề này, thì chắc chắn không có lý gì chỉ làm vài hôm rồi vứt!
Đi theo Lưu Văn Tam cũng chẳng gặp nguy hiểm gì, hơn nữa tôi còn quen Trần mù.
Âm sinh cửu thuật tôi còn chưa học, Trạch kinh cũng chưa đọc hết.
Ít nhất, tôi có dự tính gì khác, thì cũng phải đợi sau khi bố tôi cắt âm, Trần mù giúp tiễn mẹ tôi đi đầu thai, tôi lại giúp Trần mù vớt xác con gái lão đã!
Hơn nữa, tôi còn nhận lời bỏ tiền giúp Trần mù xây triều dương trạch, thế chẳng phải cũng cần tiền sao?
Thời gian, nhoáng cái đã qua hai ngày.
Hai ngày này, tôi nghỉ ngơi bù cho mấy ngày trước không nghỉ ngơi đủ!
Cố Nhược Lâm cũng hay tìm tôi nói chuyện, toàn là sự hiếu kì của cô ta đối với chuyện quỷ quái.
Phương diện đỡ âm linh mà tôi hiểu, đều nói cho cô ta nghe.
Cái gì tôi không hiểu, thì đi hỏi Lưu Văn Tam.
Quãng thời gian này, tôi cũng nghiên cứu triệt để Âm sinh cửu thuật! Cũng trang bị thêm cho mình một món âm khí.
Một loại bột làm từ vuốt mèo đen!
Trong hắc thuật còn gọi là “bổ âm tán”! Nếu gặp phải mẫu sát mà âm khí quá yếu, khó sinh nở được, sắp hồn phi phách tán, dùng bổ âm tán này, có thể khiến chúng hồi phục như cũ!
Bổ âm tán cũng có chỗ nguy hiểm, quỷ sát thông thường mà dùng cũng có lợi ích rất lớn, dễ hình thành hung thần ác quỷ.
Tôi đoán đây cũng là nguyên nhân bà nội không dùng đến nó.
Nghỉ ngơi hai ngày khiến tôi nhàn rỗi đến phát cuồng, hàng ngày đọc Trạch kinh cũng đọc đến đau đầu, liền giục Lưu Văn Tam, sao chẳng thấy nói chuyện đi vớt xác với đi đỡ âm linh thế? Chẳng phải lão bảo có rất nhiều “quý nhân” trong thành phố cần giúp đỡ sao?
Tôi rất vui vẻ từ bỏ thời gian nghỉ ngơi của bản thân, đi “giải cứu” cho chúng nó!
Lưu Văn Tam cười mắng tôi, đúng là cái thứ thấy tiền là sáng mắt ra!
Tuy lão nhỏ hơn Lưu âm bà hai ba mươi tuổi, nhưng cũng không bì được với thanh niên bọn tôi, làm gì có chuyện cách một hai ngày lại xuống nước một lần?
Hơn nữa thôn Liễu Hà cũng còn có người chưa đi, lão phải đợi người đi rồi, mới yên tâm đi làm.
Câu này của Lưu Văn Tam, khiến tim tôi đập đánh thịch.
Cả tiếng thổi kèn đánh trống, tiếng hát hò ầm ĩ bên ngoài, cũng khiến tôi nhớ ra một chuyện!
Hôm nay... là ngày đầu bảy của lão Liễu!
Mấy hôm nay chúng tôi đều không ở thôn Liễu Hà, cũng chẳng biết rốt cục Liễu Chí tổ chức tang lễ ầm ĩ đến cỡ nào.
Một hàng người đưa tang, đang khiêng quan tài đang đi theo đường thôn.
Người dẫn đầu chẳng phải là Liễu Chí sao?
Gã ôm di ảnh của lão Liễu, trên mặt chẳng có chút cảm giác đau buồn nào, cười đến hở cả lợi ra.
Tôi cũng nhòm di ảnh lão Liễu, cứ cảm giác đầy u ám, di ảnh lẽ ra phải không có biểu cảm gì mới đúng.
Nhưng trong tấm ảnh đen trắng này, tôi cứ cảm giác lão Liễu như đang cười vậy...
Giữa đám các bà đang nhảy điệu ương ca, còn xen lẫn vài cô gái trẻ xinh đẹp.
Chẳng biết Liễu Chí lôi ở đâu đến, hở bụng hở đùi, trông đến là nóng bỏng gợi cảm.
Người quen còn biết đây là lễ tang, không quen thì còn tưởng nhà ai đang làm đám cưới! Mời người đến đánh trống thổi kèn múa ương ca.
“Đầu bảy mà còn làm trò này, lão Liễu sợ là không chịu đi rồi, theo lý thì chú không được quản chuyện này, lão Liễu đã được vớt lên khỏi bãi lau Liễu rồi, không tính là quỷ hóa sát dưới nước nữa.”
Lưu Văn Tam nhíu chặt mày, thở dài một tiếng. Tiếp đó lão lại chợt nói: “Nhưng dù gì, lão Liễu cũng theo chú từng đấy thời gian, chú cũng không thể nhìn lão đời đời kiếp kiếp không đi đầu thai được.”
Tôi căng thẳng không chịu nổi.
Cũng hiểu ra, ý Lưu Văn Tam là chuẩn bị ra tay rồi!
Nhưng như thế chẳng phải là nước sông phạm vào nước giếng rồi sao?
Hơn nữa tôi cứ cảm giác, lão Liễu một khi đã làm loạn, thì chắc chắn không phải chuyện đơn giản!
Nhìn lão như là gã đàn ông già lôi thôi lếch thếch, nhưng tiếp xúc lâu với Lưu Văn Tam, lại quen biết Trần mù, biết lão Liễu bình thường đêm hay đi loại đường gì!
Đến Trần mù cũng nói mạng lão Liễu cứng như lửa thiêu vậy! Lúc còn sống có thể trấn quỷ, dẫn đường âm mà không theo quy tắc!
Loại người như lão chết không nguyên không cớ, nếu làm loạn lên, thì phải thành hung hồn ác quỷ cỡ nào?
“Chú Văn Tam... chú quản nổi không?” Tôi rụt rè nói một câu.
Lưu Văn Tam chẳng biết lôi đâu ra một chai Nhị Oa Đầu, hớp một ngụm: “Chú Văn Tam mày không phải ăn cơm không đâu, tuy là người vớt xác không nên quản quỷ trên bờ, nhưng chú mà động tay thật, khóa luôn khớp xương với thất khiếu của lão Liễu lại, dữ đến mấy cũng chẳng bật được xác, những năm qua lão Liễu giúp chú không ít chuyện, chú không thể trơ mắt nhìn lão gây loạn được.” Kỳ thực là tôi định bảo, sao không đi tìm Trần mù?
Nhưng nghĩ lại, Lưu Văn Tam e là cũng có dự định riêng, bèn không hỏi gì nữa.
Lúc này, đội múa ương ca cũng theo chân người khiêng quan tài đi xa dần.
Lúc này là thời điểm trước khi trời tối, ánh mặt trời hoàng hôn còn sót lại phía chân trời, có điều bầu trời không có chút ráng đỏ nào.
Lưu Văn Tam bảo tôi đi theo đoàn đưa tang, đợi chôn xong thì về bảo với lão.
Tôi vội ra khỏi nhà, tiến về phía trước đuổi theo đoàn đưa tang.
Đương nhiên, tôi cũng chỉ dám đi cách xa, không dám lại quá gần.
Ánh mắt Liễu Chí nhìn tôi lần trước, tôi còn nhớ rất rõ, tuy nhìn trông Liễu Chí không tợn như Đường Tiểu Thiên.
Nhưng tôi thực lòng không muốn dính dáng gì với gã!
Tôi không muốn lĩnh giáo thêm gì về cảm giác tâm người độc hơn quỷ nữa...
Tầm hơn bảy giờ, trời vừa nhập nhoạng tối, quan tài được khiêng đến chân núi ở phía bên phải thôn Liễu Hà, đoàn người đưa tang không đi tiếp lên cao nữa, dưới sự hướng dẫn của Liễu Chí, bắt đầu đào đất ở một vị trí chỗ chân núi, chuẩn bị chôn lão Liễu.
Tôi tần ngần nhìn ngọn núi, và chỗ chôn lão Liễu.
Trống ngực lập tức đập đánh thịch...
Mấy hôm nay tôi đọc Trạch kinh nhiều, không chỉ mỗi một hai trang đầu nữa, cũng nghiên cứu không ít nội dung trong đó...
Ngọn núi này nhìn xa trông như một cái mũ đầu tròn vậy.
Mập mờ hai bên sườn còn có khe rãnh thụt sâu xuống, trong phong thủy, gọi là ôm trăng nằm, cũng có cách gọi kì dị hơn nữa, là mũ phán quan.
Trên mũ phán quan âm khí nặng, ôm trăng nằm cũng là chỗ âm khí tụ tập.
Nếu chôn ở trên núi, thì đúng là phong thủy cực tốt.
Âm khí dưỡng quỷ, kiếp sau chắc chắn đầu thai chỗ tốt.
Phúc đức để lại cho con cháu đời đời!
Trên cơ bản, chỉ cần chôn vào chỗ phong thủy này, con cháu đời sau khó xuất hiện tình trạng gia cảnh thất bát, hoặc gặp chuyện đột tử.
Nhưng tuyệt đối không được chôn ở chân núi!
Được đội mũ phán quan, chỉ có thể là phán quan âm sai!
Hung hồn ác quỷ có dữ đến đâu thì cũng chỉ là quỷ, có đội nổi mũ của phán quan không?
Tôi do dự giây lát, liền chạy nhanh qua chỗ chân núi!
Cũng chẳng đợi hạ huyệt xong mới về báo cho Lưu Văn Tam nữa! Tôi phải lập tức ngăn bọn họ lại!
Chứ không chuyện này, thành loạn to!
Đừng nói Lưu Văn Tam, Trần mù đến đây cũng không quản nổi, đến một người thêm một người, toàn bộ đều bỏ mạng vào đấy!
Chương 50. GÀ ĐI LÙI, CHUỘT QUỲ LẠY, QUỶ CHUYỂN QUAN
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Trong chớp mắt, tôi đã chạy đến chân núi, đẩy mấy bà thím ăn mặc lòe loẹt đang múa ương ca kia ra.
Chạy đến bên cạnh quan tài, thở hồng hộc ôm lấy ngực, nói với Liễu Chí một câu: “Người không được chôn ở đây.”
Liễu Chí vốn đang cười híp mắt.
Nghe tôi nói xong, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, gã nheo mắt nhìn tôi, nói một câu: “La Thập Lục? Nếu tao nhớ không nhầm, thì mày với Lưu Văn Tam là cùng một giuộc với nhau đúng không?”
“Cậu tao bỏ mạng vì Lưu Văn Tam, giờ mày nói câu này là ý gì? Không cho chôn cất cậu tao?”
Cạnh Liễu Chí còn có người đàn bà hơn bốn mươi tuổi lần trước, và vợ gã Lý A Muội!
Lý A Muội cũng trừng mắt nhìn tôi: “La Thập Lục! Cút qua bên ngay! Hôm nay là ngày đầu bảy chôn cất cậu tao!”
“Vị trí này dựa núi giáp sông, cậu tao kiếp này không có người nối dõi, còn không cho cậu được chôn cất ở vị trí đẹp?”
Người đàn bà kia thì còn cầm lấy cây gậy, ra vẻ định đánh vào đầu tôi.
Tôi vội lùi sau hai bước, hít sâu một hơi giải thích: “Chỗ này phong thủy tốt, nhưng phải lên núi mới là tốt! Chôn ở trên núi, để phúc đời sau, còn nếu chôn ở chỗ chân núi này! Thì toàn bộ dân thôn Liễu Hà đều xui xẻo theo!”
“Mũ phán quan ôm trăng nằm, tiểu quỷ không được ở miếu Thành hoàng!”
“Ngọn núi này có thế núi phong thủy Âm sinh địa, chỗ chân núi này chỉ được dùng để xây miếu Thành Hoàng, tiểu quỷ thông thường không được phép ở đây! Càng không được chôn người!”
Tôi vừa nói xong, Liễu Chí tức quá bật cười.
“Mày bảo ở đây có thể xây miếu Thành Hoàng?” Gã hỏi tôi.
Tôi gật gật đầu.
“Thế thì chỗ này là khu bảo địa phong thủy cực tốt đúng không?” Gã hỏi tiếp.
Tôi nhíu mày, lại gật gật đầu, rồi bổ sung: “Chỉ được xây miếu Thành Hoàng.”
“Láo toét!” Liễu Chí lạnh lùng quát: “Dựa vào đâu mà bảo địa phong thủy xây miếu Thành hoàng, cậu tao lại không được phép chôn? Chỗ này dựa núi gần sông! Cậu tao cả đời theo Lưu Văn Tam làm mấy chuyện khuất tất thế, lại không được chôn cất tử tế nữa à?”
“La Thập Lục, mày không phải là dân thôn Liễu Hà, cũng chẳng có mâu thuẫn gì với cậu tao đúng không? Có phải là Lưu Văn Tam sai mày ra đây phá hoại việc chôn cất cậu tao không?”
Đi theo ra đến sau núi, chỉ có tầm mười mấy người dân thôn hiếu kì, còn đám người kèn trống và múa ương ca thì tầm hai ba chục người.
Bọn họ đều cầm tiền của Liễu Chí, lúc này đều trợn mắt nhìn tôi, không những mở miệng chửi tục, còn chửi Lưu Văn Tam là thứ không ra gì, còn những người dân thôn kia, thì chỉ thì thầm bàn luận.
Dù gì Lưu Văn Tam đối xử với người trong thôn cũng không tồi, lần trước tôi cũng chia tiền cho bọn họ. Bọn họ cũng không chửi bới gì tôi.
Tôi đang định tiếp tục giải thích, thì lúc này, trong đám dân thôn có một ông già chống gậy lập cập bước ra, ông ta đến trước mặt tôi, giọng nói to đến kinh người.
“La âm bà à! Hôm nay chôn cất lão Liễu! Có chuyện gì! Đợi đám tang xong thì nói tiếp!” “Không được ngăn người ta nhập thổ nhé! Kiếp này lão Liễu khổ lắm!” Tôi cảm giác màng nhĩ như bị đánh rung bần bật!
Ông già này còn bị thối mồm, mùi hỏi hẹ quện lẫn vào nhau, cùng với mùi rượu trắng hôi nồng!
Tôi suýt nữa thì bị hun cho ngất luôn!
Đồng thời cũng nhớ ra, đây là ông cụ Vương lần trước nói chuyện với Lưu Văn Tam ở cổng.
Ông cụ Vương tai hơi lẫn, được cái họng thì tốt!
Tôi cũng gân cổ, gào to một câu: “Cụ Vương! Không phải không cho chôn! Mà phải chôn trên núi! Nếu không lão Liễu chết cũng không yên, còn liên lụy khiến dân thôn xui xẻo! Bà nội cháu cả đời đỡ âm linh! Cháu giờ cũng làm nghề này, tuyệt đối không nói mù mờ linh tinh!”
“Hả? Mắt mù?” Ông cụ Vương ngẩn người nhìn, rồi siết chặt tay tôi, gần như ghé sát vào tai tôi gào một câu: “La âm bà à! Cậu đừng có mù nhé! Còn trẻ thế này, tiếc lắm đấy!”
“.....”
Tôi giằng luôn khỏi tay ông cụ Vương, nhưng khiến tim tôi đập càng nhan là.
Liễu Chí không nghe lời tôi, ngược lại còn ra lệnh đào đất càng nhanh thêm!
Chỉ trong phút chốc, đã đào một cái huyệt dài gần hai mét, chuẩn bị thả quan tài của lão Liễu xuống.
Tôi vẫn còn muốn nói tiếp.
Thì người đàn bà tầm tuổi lão Liễu, đứng cùng với Liễu Chí và Lý A Muội, lại nhổ nước bọt lên người tôi! Tôi vội tránh né, suýt nữa thì bị nhổ vào mặt.
Tiếp đấy mụ cầm lấy gậy, đánh tới tấp vào đầu vào mặt tôi!
“Tao đánh chết cái loại chết non ăn nói linh tinh nhà mày đi! Lão Liễu là bị mày với Lưu Văn Tam hại chết!”
“Cút nhanh! Nếu không, đào thêm cái hố nữa chôn mày luôn!”
Tôi bị đập cho hẳn hai gậy, đau nghiến răng nghiến lợi.
Lý A Muội cũng vớ lấy cái xẻng, lao vào đánh tôi!
Tôi giật nảy cả người, cái xẻng này không phải đùa đầu, đập một cái là nát sọ như chơi!
Chạy như bay khỏi chỗ chân núi, tôi còn ngã một cái, vừa lăn vừa bò mất mười mấy mét, cũng may Lý A Muội và người đàn bà kia không đuổi đánh theo.
Quay đầu lại nhìn, quan tài lão Liễu đã bị hạ xuống huyệt, bắt đầu lập đất...
Lập tức, tim tôi như lạnh ngắt.
Màn đêm, chẳng biết đã buông xuống tự lúc nào.
Tia sáng cuối cùng cũng biến mất, trời, hoàn toàn tối hẳn.
Trăng treo trên bầu trời, sao nhấp nháy, ánh trăng rót xuống núi, làm cả ngọn núi cho người ta một cảm giác trong trẻo sáng rõ, nhưng vùng núi xung quanh lại âm u đen đặc.
Vị trí chân núi, lại bị lốm đốm sương mù che lấp, có chút màu xanh, xen lẫn với màu đen, trông vô cùng kì dị....
Tôi cứ có cảm giác lúc những người này lấp đất, ở trên đầu mộ lão Liễu, có một người mặc áo liệm đứng đó.
Mặt gã trắng xanh, tôi cũng chẳng nhìn rõ có phải lão Liễu không...
Hay chỉ là do tôi quá sợ hãi và lo lắng, mà sinh ra ảo giác!
Bọn họ đắp mộ xong, lại bắt đầu quây quanh múa ương ca, hát dân ca, tôi cũng không dám ở lại, vội nhanh chân đi về!
Mấy phút sau, tôi đã về đến sân.
Lưu Văn Tam đang ngồi bên bàn đá uống rượu ăn lạc.
Chú Văn Tam... Có chuyện lớn rồi, chú đừng uống nữa, nhỡ mà uống say như hôm ở nhà họ Cố, thì càng phiền phức nữa...” Mặt tôi cứng đờ gọi một tiếng.
Lưu Văn Tam ngẩng đầu, lại hớp một ngụm rượu: “Mấy hôm trước chú Văn Tam mày không say, tửu lượng của chú cao lắm, đa phần là bị Đường Tiểu Thiên giở trò, chứ không nó vác xác chết vào quan tài kiểu gì?”
“....” Tôi cũng chẳng biết nói gì khác, bèn đem hậu quả của việc chôn lão Liễu ra nói, đương nhiên, cũng kèm theo cả việc tôi nhìn ra thế núi phong thủy là thế ôm trăng hợp xây miếu Thành hoàng.
Lưu Văn Tam kinh ngạc nhìn tôi, rồi lão khẽ nheo mắt, gật gật đầu.
“Xem ra, Lưu âm bà vẫn còn giấu nghề, Thập Lục hóa ra mày còn biết xem phong thủy. Nhìn ra được Âm hồ trạch của Trần mù, đúng là không phải ngẫu nhiên.”
Tôi gượng cười, nói: “Cháu chỉ hơi biết chút ít, không có bản lĩnh gì thật, nhưng chỗ chôn lão Liễu, tuyệt đối sẽ có chuyện lớn.” Lưu Văn Tam im lặng một lát rồi nói: “Tuy chú không hiểu phong thủy, nhưng nghe mày nói thế, chắc chắn không phải vấn đề nhỏ.”
“Vốn dĩ lão Liễu đã bị chúng nó làm cho thành lão quỷ luyến dương, đầu bảy lại còn lôi mấy đứa con gái về, lão đi đầu thai kiểu gì? Chuyện lão chết như thế nào cũng chưa làm rõ.” “Nay lại chôn ở huyệt phong thủy...” “Thập Lục, mày xem phong thủy này, có cách giải không?” Lưu Văn Tam ngẩng đầu nhìn tôi, hỏi.
Tôi do dự một chút, hồi tưởng lại nội dung Trạch kinh, có giảng giải về đất phong thủy, có cấm kỵ, nhưng không nói rõ cách giải.
Có điều đọc nhiều, tôi đại khái cũng nắm rõ, phong thủy muốn giải, cận cát tránh hung, tóm lại là lão Liễu không được chôn ở chỗ đấy.
Chẳng đợi tôi mở mồm, Lưu Văn Tam đã cau mày nói tiếp: “Giờ không quản mấy thứ khác, chờ chút nữa trước giờ tý, mày với chú đi đào mộ lão Liễu, lôi lão ra khóa khớp xương với thất khiếu, bất kể lão dữ cỡ nào, cũng không làm loạn được!” Tôi hít sâu một hơi, cũng nói suy nghĩ của tôi.
Quan tài lão Liễu chắc chắn phải đào lên, vị trí xây miếu Thành hoàng, mà chôn người chết, thì người chết tuyệt đối không được yên.
Lưu Văn Tam gật mạnh đầu: “Cái này tin được! Đào mộ, tìm chỗ khác chôn lại!”
Tôi do dự một chút, nói: “Nhỡ mà bọn Liễu Chí vẫn ở chỗ mộ, thì rắc rối to, nếu bị bọn nó biết chúng ta đào mộ lão Liễu, sợ là sẽ liều mạng với chúng ta.”
Lưu Văn Tam nheo mắt nói một câu: “Chôn cất xong, chúng nó sẽ về ăn đám, chẳng ra sau núi được đâu, chờ chú Văn Tam mày chuẩn bị tí, mày cũng cầm theo trấn sát phù, chín giờ chúng ta đi đào mộ, xong việc trước giờ tý được, mày kiếm cho lão ấy chỗ đất tốt khác chôn.”
Tôi gật đầu, biểu thị đồng ý.
Tôi với Lưu Văn Tam cũng coi như không hẹn mà nên.
Đương nhiên, kiếp này lão Liễu đáng thương, chắc chắn phải được chôn ở phong thủy bảo địa. Lưu Văn Tam đã đi thu dọn đồ nghề.
Tôi cũng lục rương lấy trấn sát phù ra.
Trấn sát phù vẫn còn tầm chục tờ, dùng xong là hết. Tôi phải nghĩ cách vẽ lấy ít, kiểu gì cũng có lúc dùng đến.
Đột nhiên, ngoài cổng có tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.
Tôi vô thức đi ra ngoài.
Thì nhìn thấy một gã đàn ông đứng ở cổng, gã mặc một chiếc áo bào màu trắng, mặt ngựa, mắt một mí, da trông rất trắng, nhưng môi mỏng lại hơi xanh.
“Chú em, cho xin bát nước uống được không?” Gã đàn ông mặt ngựa thần sắc hòa nhã.
“Ừa.”
Tôi gật đầu, quay người đi lấy cho gã bát nước.
Kết quả lúc tôi bưng bát nước từ trong phòng ra, gã đã đi vào trong sân.
Tôi đưa bát nước cho gã, gã ừng ực mấy phát uống hết, rồi gật đầu nói tiếp: “Xin thêm bát nữa được không?”
“Anh không phải là người thôn Liễu Hà?” Tôi lại đi lấy nước, đồng thời hỏi gã.
Gã đàn ông mặt ngựa gật gật đầu: “Tôi là Mã Bảo Trung, đi qua thôi, cho xin thêm một bát nữa được không?” Tôi lại đi lấy cho gã bát nước thứ ba, gã uống hết xong, đột nhiên nhét bát vào trong áo.
“....” Tôi thấy gã đàn ông này rất kì quái, nửa đêm đi xin nước uống, uống xong còn cuỗm luôn bát?
“Chú em, uống hết ba bát nước này, chú cũng coi như giúp tôi một việc lớn.” “Không biết, có thể xin chú cho tôi một thứ được không?” Gã đàn ông mặt ngựa lại tiếp tục nói.
Tôi đã có cảm giác gã này rất bất thường, uống nước cuỗm bát, giờ lại còn định lấy gì?
Đúng lúc này, trong phòng vọng ra tiếng Lưu Văn Tam gọi tôi: “Thập Lục! Mày vào đây giúp chú tý! Chú Văn Tam có thứ đồ treo trên xà nhà!” “A, cháu vào ngay đây!” Tôi trả lời, rồi cười cười với gã đàn ông: “Anh chờ tôi chút!”
Gã đàn ông lại như nghĩ ngợi điều gì, nheo mắt nói: “Thế chú em, hôm khác tôi lại đến tìm chú, khuyên thật chú một câu!”
“Căn nhà này trảm quỷ quá nhiều, âm khí quá nặng, thôn Liễu Hà dựa vào hung mạch âm vị.”
“Người sống ở căn nhà này, không còn sống được lâu nữa.”
“Nếu đến lúc gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan, chú em vẫn chưa rời khỏi đây, thì sợ sẽ bị dính vào chuyện thị phi này.”
“Đi sớm đi, về nơi chú em nên về!” Nói xong, gã quay người đi ra ngoài.
Tôi thì ngẩn cả người.
Gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan? Nghe có vẻ rất quái dị!
Lại còn, người sống ở đây sẽ không còn sống được lâu nữa, thế chẳng phải nói tôi với Lưu Văn Tam sắp chết sao?
Mặt tôi trở nên khó coi, tên này có bệnh à? Tôi tốt bụng cho gã uống nước, gã lại rủa tôi với Lưu Văn Tam chết sớm?!
Chương 51. GÀ ĐỨT ĐẦU
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Lưu Văn Tam lại gọi tôi, tôi tiến đến đóng cổng lại, rồi mới đi vào phòng Lưu Văn Tam.
Tôi giật cả mình, Lưu Văn Tam xếp chồng hai cái ghế, đứng bên trên lung lay sắp đổ, cố bám lấy xà nhà.
Lão vẫn cố thò thay vào móc thứ đồ ở phía trên xà nhà, tôi cũng không nhìn rõ lão đang mò cái gì.
Tôi vội đến giữ lấy ghế: “Chú Văn Tam, chú cẩn thận tý, nhỡ mà ngã cái là lớn chuyện đấy.”
“Mịe! Thập Lục mày đừng có trù chú Văn Tam mày, thằng con trù thằng bố, là không may mắn đâu.” Lưu Văn Tam càm ràm, vì có tôi giữ ghế, nên vững hơn nhiều, Lưu Văn Tam lấy đà nhảy lên một cái, móc được lên phía trên xà nhà. “Thập Lục, đỡ lấy! Đây là bảo bối của chú, đừng có làm rơi!”
Lưu Văn Tam gọi một câu, rồi lôi từ chỗ xà nhà gần giáp với nóc nhà ra một cái túi vải, vứt xuống cho tôi.
Tôi đỡ lấy xong, cảm nhận được một luồng khí lạnh từ trong túi vải tỏa ra, còn có cảm giác hơi đau buốt.
Lúc Lưu Văn Tam từ xà nhà xuống, vì tôi phân tâm không chú ý giữ ghế, nên suýt chút nữa thì ngã.
“Thập Lục.... nếu mà chú Văn Tam mày có mệnh hệ gì, thì cũng chẳng có tài sản gì cho mày thừa kế đâu...” Lưu Văn Tam xoa xoa tay, nói như thật.
Tôi cười nói: “Làm gì có chuyện ít, chẳng biết mua bao nhiêu gói quản lý tài chính có kỳ hạn nữa.”
Lưu Văn Tam: “....”
Khó khăn lắm mới cà khịa được Lưu Văn Tam một lần, tâm trạng tôi vui vẻ hơn rất nhiều, nghiêm chỉnh nói: “Chú Văn Tam, đây là cái gì vậy?”
Lưu Văn Tam đón lấy, mở túi vải ra.
Tôi mới nhìn thấy bên trong có một cái bàn chải thép, bên trên toàn là đinh thép nhỏ, tỏa ra hơi lạnh tê tái.
Ban nãy nếu không phải có túi vải, tôi mà cứ thế đỡ thì sợ là đã bị cắm xuyên bàn tay rồi.
Ngoài ra, còn có một cây búa đầy gỉ sét, một cái đinh dài nửa thước.
Nhìn kỹ, thì trên búa và đinh không phải là gỉ sét, mà là vết máu khô, chỉ có điều không biết để bao lâu rồi, gần như thấm cả vào trong thân sắt.
“Chú Văn Tam, cái này dùng làm gì vậy?” “Mở quan đục xác, xác dữ cỡ nào, cũng không chịu nổi một nhát, đập xong là quỷ quái gì cũng ngoan ngoãn hết.”
“Có điều chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, thì không được dùng, đục lão Liễu thì chú còn chẳng bằng đứa không ra gì.” Lưu Văn Tam im lặng một lát, lại gói cái túi vải lại, rồi đưa cho tôi.
“Thập Lục, cái này mày giữ, cả người lẫn quỷ, đều không đỡ nổi một nhát đâu.”
“Còn cái bàn chải kia dùng để đập mèo, mèo thích âm, khí nó kinh sát, thường thì gần chỗ chôn xác chết đều có rất nhiều mèo hoang, nếu gặp phải thì lấy bàn chải thép đập một cái, là không có mèo dám lại gần.
Tôi hiểu ý những lời này của Lưu Văn Tam.
Để cho bảo đảm, tôi giắt luôn cái bàn chải thép vào eo, đương nhiên, tôi cũng lục trong phòng ra một mảnh vải bọc lại, chứ không đâm tôi một nhát thì cũng lĩnh đủ.
Lưu Văn Tam cũng vác đồ nghề lên, thở hắt một hơi, nói: “Cũng sắp đến giờ rồi, qua ngó nhà lão Liễu phát, xem chúng nó có phải đang ăn đám ma không, nếu mà người đều ở đó, thì không có vấn đề gì lớn.” Tôi gật đầu, rồi kể chuyện ban nãy có người vào xin bát nước.
Lưu Văn Tam phẩy tay: “Xin có bát nước thôi, không sao.”
Tôi cười khổ, bảo gã kia không phải xin có một bát, mà là ba bát, lại còn cuỗm luôn cái bát đựng nước. Hơn nữa, gã còn nói một tràng rủa bọn tôi chết.
Tôi đem những lời gã đó nói lại cho Lưu Văn Tam, không thiếu chữ nào.
Sắc mặt Lưu Văn Tam, lập tức tối sầm.
“Gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan? Thì mạng chú không còn lâu nữa?” Lưu Văn Tam nheo mắt, lạnh lùng nói một câu: “Mạng của chú, không ngắn đến thế.”
Tim tôi đập thịch một cái, nói: “Chú Văn Tam, gã đó có mâu thuẫn với chú?” Lưu Văn Tam lắc đầu.
Trong lòng tôi càng khó chịu, nói: “Thế gã đó đúng là bị điên... Đang yên đang lành cho nước uống, lại còn bị rủa.”
“Đúng rồi, chú Văn Tam... Câu đó rốt cục nghĩa là gì?” “Gà lại biết đi giật lùi? Chuột thành tinh rồi biết quỳ lạy? Quỷ chuyển quan thì càng kì dị nữa...” Tôi mất tự nhiên nói.
Lưu Văn Tam lắc đầu nói: “Gà bình thường đương nhiên không đi giật lùi, chuột bình thường cũng không quỳ lạy, một con quỷ càng không dịch chuyển nổi quan tài.” “Chú, Lưu Văn Tam, đương nhiên cũng sẽ không chết.”
“Đi thôi Thập Lục, qua nhà lão Liễu.”
Lưu Văn Tam bước ra ngoài. Tôi cũng vội vàng đi theo.
Đột nhiên, lão dừng lại, bảo với tôi: “Đúng rồi, nếu lần sau tên đó lại xuất hiện, thì mày hỏi nó, nó là người sống hay là người chết.”
“Nếu nó trả lời mày, nó là người chết, thì bảo với nó, người chết đầu chấm đất, đáng lẽ phải ở trong mộ chứ không phải ở trong thôn. Nếu nó trả lời là người sống, thì mày bảo với nó, người sống đừng làm chuyện bao đồng, không sẽ dễ chết trẻ.”
Tim tôi đập thình thịch, rồi tôi vỗ đầu một cái, kêu lên: “Đúng rồi chú Văn Tam, tên đó nói, muốn xin cháu một món đồ. Nó đòi lấy cái gì vậy?”
Lưu Văn Tam ngẩn người, lắc đầu: “ Cái đấy thì chú chịu.”
Chúng tôi vừa đi ra ngoài, tôi vừa hỏi lão, rốt cục gã đó là ai, sao lại kì dị như thế? Mà gã rốt cục là người sống hay người chết?
“Nếu nó đi giày vải trắng, thì là còn sống, nếu đi giày cóc màu đen, thì là chết rồi. Loại này gọi là chó già, là cái loại không biết xấu hổ là gì, lúc thì xin cơm, lúc thì xin nước, ăn uống xong còn đòi báu vật của người ta.” Lưu Văn Tam giải thích.
Mặt tôi lập tức hơi biến sắc.
Báu vật? Trên người tôi làm gì có thứ gì quý giá?
Tự nhiên tôi nhớ đến mảnh cổ ngọc, và hai cuốn sách trên người.
Dính dáng đến mấy thứ quỷ quỷ quái quái này, ba món kia trên người tôi quả thật là đồ quý.
Tôi vốn còn định hỏi thêm, nhưng bất giác, chúng tôi đã gần đến nhà lão Liễu.
Đầu kia đường thôn, ánh đèn và ánh lửa sáng trưng, còn cả tiếng kèn trống ầm ĩ.
Tốc độ của tôi và Lưu Văn Tam chậm đi nhiều, tôi cũng cẩn thận đi sát vào vách tường.
Lát sau, chúng tôi đến lối ra của con đường thôn.
Phía đối diện có thể nhìn thấy căn nhà lão Liễu, bên ngoài bày đầy bàn ghế, dân thôn đang ăn uống linh đình.
Nhìn qua đã thấy ngay Liễu Chí, ngồi ở bàn trên đầu, gã uống cũng không ít, đầu tóc lắc lư, say bét nhè.
“Bọn nó đều ở đây, thì ngoài mộ chắc chắn không có ai, có thể đi được rồi.” Tôi hít sâu một hơi, nói.
Lưu Văn Tam gật đầu, bọn tôi quay người chuẩn bị đi ra chỗ mộ.
Kết quả đúng vào lúc này, vị trí cửa cổng trước, đột nhiên có tiếng phành phạch vang lên.
Đồng thời còn một luồng máu tươi bắn ra! Tưới xuống nền đất trước bậu cổng.
Một con gà trống đứt đầu, phành phạch bay từ trong cổng ra, rớt xuống đất xong, loạng choạng đứng dậy, đi giật lùi ra phía ngoài...
Cả người tôi đột ngột cứng đờ ra...
Con gà trống mất đầu đi giật lùi, cảnh này trông quá sức kì quái...
Máu thuận theo lông gà chảy xuống, con gà đứt đầu này hóa ra đang đi về phía chúng tôi!
Chưa đợi đến nơi, nó đã ngã bịch ra đất.
Một đầu bếp vội vã chạy từ trong cổng ra, nhặt con gà đứt đầu lên, rồi lại vội vàng đi vào trong.
Tôi rụt rè nhìn Lưu Văn Tam một cái, thì phát hiện mặt lão xám xịt, có một cảm giác như sắp chết đến nơi.
Dưới ánh trăng, sắc mặt này của lão trông vô cùng ghê người!
Chương 52. ĐÀO PHẦN QUẬT MỘ
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Ánh đèn phía đối diện chỉ còn một chút dư âm rơi lên người tôi và Lưu Văn Tam.
Kết hợp với ánh trăng lành lạnh, cái vẻ như sắp chết trên mặt Lưu Văn Tam càng trở nên rõ nét.
Người tôi lạnh hết nửa.
Đó chẳng phải là gà đi lùi sao?
Gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan, người trú ở nhà Lưu Văn Tam không còn sống lâu nữa! Nếu tôi không nhanh chóng rời đi, thì sẽ bị dính vào chuyện thị phi này...
Đột nhiên nhớ lại lời của gã đó, tôi cảm giác không rét mà run.
“Chú, chú Văn Tam... Mặt chú...”
Tôi cố gắng nói một câu.
“Mặt chú làm sao?” Lưu Văn Tam cau mày.
Tôi gượng cười, nói thật: “Chú Văn Tam, mặt chú tự nhiên trông như người chết vậy!”
Lưu Văn Tam nheo mắt, im lặng một lúc mới nói: “Thập Lục, mày đừng có đa nghi Tào Tháo, chú Văn Tam chẳng qua không nghỉ ngơi đủ thôi, chúng ta nên xuất phát rồi.” Nói xong, Lưu Văn Tam quay đầu đi về hướng khu phần mộ phía bên phải thôn.
Tôi vội đi theo, trong lòng vô cùng lo lắng.
Đường thôn tĩnh lặng ghê người, chẳng biết vì dân thôn ngủ sớm, hay vì đều đi ăn đám ma rồi, bọn tôi chẳng gặp ai trên đường cả.
Hai chúng tôi vác theo mấy món đồ nghề như cuốc xẻng, nếu gặp ai thật, chắc đều bị chúng tôi làm cho giật mình.
Rất nhanh, chúng tôi đã đến chân núi bên ngoài thôn, lúc này cũng sắp vào đêm, ngọn núi tròn vo đó kết hợp với rãnh sâu hai bên tạo nên cảm giác vô cùng kinh khủng.
Tôi cứ sợ, dưới hai rãnh nước ấy có thứ gì đó bò lên.
“Thập Lục, lúc nào rảnh mày cũng xem xem nhà chú, xem phong thủy như thế nào, nếu không ổn thì chúng ta chuyển qua chỗ khác tốt hơn.” Bất thình lình, Lưu Văn Tam chợt nói một câu.
“Hả... Vâng... Vâng...” Có mỗi thế, mà cũng làm tôi giật cả mình, vội vàng gật đầu.
Ánh trăng chiếu lên nấm mồ lão Liễu chỗ chân núi, lúc này lốm đốm sương mù, trên mộ trông càng u ám, càng khiến người ta cảm thấy vô cùng ức chế.
Chúng tôi bước lại gần.
Chẳng được mấy bước, người tôi đã cứng đờ lại, trợn tròn mắt nhìn phía trước mộ lão Liễu.
Hóa ra có một bầy chuột đen xì, dày đặc đi theo một con chuột to da lông đã chuyển sang màu xám, rúc rích chạy vòng quanh mộ lão Liễu!
Tôi suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi.
Con chuột lông xám kia sắp thành tinh rồi! Phải to gần bằng bắp tay người lớn! Phủ phục trên mặt đất, rúc qua rúc lại trông hệt như đứa trẻ con!
Tiếp sau đó, con chuột lông xám ấy đột nhiên dừng lại, ngoảnh đầu nhìn về phía chúng tôi.
Giây tiếp theo, nó đột nhiên dựng đứng nửa thân người lên! Giống như chó lấy lòng chủ vậy, hai chân trước chắp lại, hướng về phía chúng tôi làm động tác vái lạy.
Đám chuột to đen sau lưng nó con nào cũng làm động tác giống hệt, cùng với việc vái lạy, chúng nó còn kéo nhau quỳ xuống.
“Gặp... gặp quỷ rồi... Chú Văn Tam, con tiên xám này thành tinh rồi! Hay là chúng ta cứ đi đã... Chuyện này, sợ là không quản nổi...”
Da đầu tôi tê rần, vô cùng hoảng sợ.
Không chỉ chuyện tiên xám thành tinh kéo một lũ chuột đen to đùng đáng sợ, mà càng đáng sợ hơn là, gà đi lùi, chuột quỳ lạy, quỷ chuyển quan đã ứng nghiệm hai điều!
Tôi sợ Lưu Văn Tam sẽ xảy ra chuyện!
Lão Liễu vốn dĩ là người mạng cứng không chết được mà lại bị hại chết, lẽ ra không được làm tang lễ lớn, lại càng không được chôn ở vị trí mũ phán quan xây miếu Thành Hoàng!
Mộ của lão, làm gì có chuyện dễ đào thế?
Bốp một cái! Lưu Văn Tam vỗ mạnh vào vai tôi, gầm khẽ: “Thập Lục! Tỉnh táo chút! Đừng có bị lời tên đó dọa cho đần ra! Rồi để nó dắt mũi đi!”
“Chẳng qua là con chuột sống lâu tí thôi! Găng tay mày dùng đỡ âm linh, chẳng phải dùng da tiên xám làm à? Con súc sinh này, chẳng qua chỉ là đôi găng tay nữa thôi.”
Giọng Lưu Văn Tam ác liệt, lập tức làm tôi tỉnh táo.
Giây tiếp theo, lão vung tay!
Phụp một tiếng, một chiếc đinh gỗ đào bắn ra, cắm thẳng vào đầu con chuột lông xám kia.
Người nó đột ngột gồng cứng, bật một phát cao ba mét, cuối cùng rơi bịch xuống đất.
Những con chuột khác lập tức tan đàn xẻ nghé, một phát chạy mất hút!
Lưu Văn Tam sải bước lên trước, tóm lấy đuôi con chuột lông xám xách lên, thuận tay treo lên cành cây bên đường, nói: “Chờ tý nữa xong việc, xách con súc sinh này về, mày làm thêm đôi găng tay nữa.”
“....”
Tôi thực sự không cười nổi, chắc là biểu cảm trên mặt tôi giờ trông còn khó coi hơn khóc.
Nghĩ lại, thì Lưu Văn Tam nói cũng chẳng sai, tiên xám là loại chuột to đã thành tinh, sống lâu đến mức lông đã chuyển sang màu trắng.
Nhưng thế thì đã làm sao, chẳng phải cũng chỉ là một đôi găng tay của tôi hay sao?
Tôi sợ là sợ cái gì?
Chẳng qua là sự xuất hiện đột ngột của gã đàn ông mặt ngựa Mã Bảo Trung, và những lời gã nói từng bước ứng nghiệm khiến tôi hoảng sợ.
Tôi không muốn Lưu Văn Tam chết.
Lại nghĩ tiếp, tôi với Lưu Văn Tam đã mấy lần đi đến chỗ hiểm? Cả hai còn suýt nữa là bàn giao ở bãi lau Liễu.
Đối mặt với mẫu sát như Vương Mộng Kỳ mà còn không việc gì.
Vậy mà bị một câu nói dọa cho sợ nọ sợ kia... Chẳng phải là bị người ta dắt mũi sao?
Có xảy ra chuyện gì thật, thì tôi và Lưu Văn Tam sẽ cùng gánh! Lý gì nói chết là chết được?
Nghĩ đến những điều này, nỗi sợ hãi liền bị đẩy lùi hơn nửa!
“Thập Lục, đứng đấy làm gì? Đào nhanh lên! Mỗi mình chú Văn Tam, có đào đến giờ tý cũng không xong!”
Tôi rùng mình, lập tức định thần lại, sức lực tràn trề!
“Vâng!”
Tôi cũng vác cuốc, bắt đầu đào!
Huyệt hơn hai mét, bên trên còn đắp thành nấm mồ, chẳng dễ mà đào!
Lúc này đã tầm chín giờ, tôi với Lưu Văn Tam đào đến gần mười giờ, mới chạm vào nắp quan tài.
Đấy còn là tại đây là mộ mới chôn, chứ nếu là mộ cũ một hai năm, mưa rơi nắng đốt khiến bùn đất cứng lại, đào cả đêm hai chúng tôi cũng chưa chắc đào lên được.
Đào một hơi hết đất lên, Lưu Văn Tam nhảy thẳng xuống mở nắp quan tài.
Vừa mở, Lưu Văn Tam vừa nói với tôi.
“Thập Lục, mày biết tại sao ban nãy có nhiều chuột chạy vòng quanh như thế không?” Tôi lắc đầu nói không biết, xong lại thận trọng nhìn quanh bốn phía, chỉ sợ có dân thôn đi đến.
Nếu mà nhìn thấy chúng tôi đào mộ chạy về báo cho Liễu Chí, sợ là cả nhà nó phải đấu với tôi và Lưu Văn Tam đến chết.
Lưu Văn Tam tiếp tục nói: “Ngày xưa một chút, chôn cất người, nhà nghèo chỉ cuốn tấm chiếu, nhà có ít của ăn của để mới dùng đến quan tài mỏng, hồi đó cũng chẳng có mấy thứ mà ăn, chết đói là chuyện thường! Nhưng chuột thì béo mỡ ra! Mà còn khôn ranh không tả, thông tính người!”
“Đấy là bởi chúng nó đào mộ, người chết vừa chôn cất xong, chuột to đã thành tinh liền lôi chuột con chuột cháu đến mở tiệc, gặm chỉ còn lại mỗi xương!”
“Thời gian dài rồi, chuyện như thế này ít đi, nhưng không có nghĩa là không có!”
“Chú thấy con súc sinh đấy, là đang tính, kéo chuột con chuột cháu nhà nó đến ăn một bữa thịnh soạn, xong giờ bàn giao luôn lại đây, da cũng bị lột ra làm găng tay.”
Lưu Văn Tam liếc con chuột lông xám đang treo trên cây một cái.
“....” Tôi nghe xong chỉ cảm thấy buồn nôn, không rét mà run!
“Chú Văn Tam, đừng nói nữa được không... Mở quan xong, còn phải đưa lão Liễu lên núi nữa...” Lưu Văn Tam cười cười, rồi hô to một tiếng: “Mở nắp!” Cạch!
Nắp quan tài bị lật lên!
Nhưng cảnh tượng bên trong, lại khiến hai chúng tôi toàn thân cứng đờ!
Bên trong quan tài trống không, đừng nói lão Liễu... Đến bóng ma cũng không có.
Nhưng tôi rõ ràng tận mắt nhìn lão Liễu hạ huyệt mà!
Xác chết đâu? Sao lại không ở trong quan tài?
Nụ cười của Lưu Văn Tam cũng lập tức trở nên tối sầm, giọng nói khó nghe: “Quan rỗng?” Đất mộ ban nãy, tuyệt đối không thể có chuyện bị đào lại một lần, tốc độ của chúng tôi đã rất nhanh rồi.
Hơn nữa, nếu mộ bị đào một lần trước đó, thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Mí mắt tôi giật tưng bừng nói: “Chú Văn Tam... Lúc hạ huyệt lão Liễu đã không ở trong quan tài? Lão tác quái đem xác chết của mình đi?”
Lưu Văn Tam nắm chặt lấy cán cuốc, lão im lặng mấy giây rồi nói: “Tuyệt đối không có chuyện đó, hôm nay là đêm hồi hồn, lão Liễu mấy hôm trước đều không tác quái, nếu không mấy đứa đó đã chẳng làm đám ma được, lão quỷ luyến dương cũng sẽ xuất hiện vào giờ tý của đêm hồi hồn, chắc chắn có kẻ khác động vào xác chết!”
Tôi vô cùng ngơ ngác, bất an nói: “Lại còn ai nhắm vào xác chết lão Liễu? Liễu Chí cháu lão?”
Chương 53. CÓ CHA SINH KHÔNG MẸ DẠY
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Rõ ràng trước khi đi chúng tôi đã xác nhận, bọn Liễu Chí đều ở nhà ăn đám ma, tôi cũng rất cẩn thận xung quanh, không hề thấy có người...
Lẽ nào, có người mà tôi và Lưu Văn Tam không chú ý đến, chạy đi báo tin cho Liễu Chí?!
“Chú Văn Tam, nhanh lên còn chạy!”
Tôi hoảng hốt giơ tay cho Lưu Văn Tam.
Lưu Văn Tam nhảy lên khỏi huyệt mộ, nhưng chẳng có dấu hiệu muốn chạy nào.
Tôi sốt ruột đến muốn nhảy lên: “Chú Văn Tam nhanh đi chứ! Bọn Liễu Chí sắp đến nơi rồi! Cháu với chú đánh không lại cả đám người đâu! Có khi bị chúng nó đánh chết đấy!”
Lưu Văn Tam thì nheo mắt nói một câu: “Nó không dám động tay với chú, cũng không dám động tay đánh mày, dân thôn này còn chưa bị điên.” “Đợi nó đến đây, chú Văn Tam còn có chuyện hỏi nó.”
Không thể không nói, bộ dạng trấn tĩnh này của Lưu Văn Tam, tôi chỉ có một chữ.
Phục!
Đào mồ nhà người ta, còn không chạy, nói người ta không dám động tay, e là chỉ có mỗi mình Lưu Văn Tam!
Lão không đi, tôi cũng không đi được.
Chưa đầy hai phút, bọn Liễu Chí đã kéo người xông đến nơi!
Đông nghịt, đi theo sau phải tầm cả trăm người dân thôn!
Có cái mấy người đánh trống thổi kèn và múa ương ca thì không thấy đâu.
Đa phần là do đám ma làm xong rồi, bọn họ nhận tiền xong, ai về nhà nấy, nên đi theo Liễu Chí, chỉ có người dân trong thôn ra hóng chuyện.
“Lưu Văn Tam! Đ-t bà nội mày! Đào mộ cậu tao thì tuyệt tự tuyệt tôn!” Liễu Chí đỏ cả mắt lên, đang định lao lên liều mạng với Lưu Văn Tam.
Cạnh gã còn có Lý A Muội đi theo, và người đàn bà kia cũng đang vừa khóc vừa chửi, nói Lưu Văn Tam là thứ không ra gì, tiện mồm cũng chửi luôn cả tôi, nói La Thập Lục là thứ âm sanh tử mất hết lương tâm! Từ lâu đã nghe nói tôi là ma quỷ chui ra từ bụng người chết của thôn Tiểu Liễu, quả nhiên đi cùng với Lưu Văn Tam, cả hai đều làm việc không còn là con người!
Thậm chí đến câu có cha sinh không mẹ dạy cũng lôi ra chửi.
Đầu tôi ong ong, máu nóng bốc lên, cũng đỏ mắt lên chửi lại: “Chúng mày nói cái gì? Nói thêm câu nữa! Hôm nay tao liều mạng với chúng mày luôn! Kiểu gì cũng phải có thằng nằm lại đây!”
Mấy người dân thôn ngăn Liễu Chí lại, ôn tồn khuyên giải.
Lưu Văn Tam cũng giữ lấy tay tôi, nhỏ giọng bảo tôi, không nhất thiết phải đánh thật với Liễu Chí.
Tôi có hơi tỉnh táo lại chút, nhưng vẫn tức phát điên.
Đúng thật, tôi được lôi từ bụng người chết ra không sai.
Tôi là âm sanh tử cũng không sai!
Nhưng gã không được chửi tôi là đứa có cha sinh không mẹ dạy!
Mẹ tôi khó sinh mà chết, còn thành mẫu sát, hơn hai mươi năm nay đều là du hồn dã quỷ, bố tôi cũng chết oan uổng đáng thương.
Chúng nó chửi thế, tôi dám liều mạng thật!
Đương nhiên, đây cũng liên quan đến cách dạy dỗ tôi từ nhỏ của bà nội, không cho tôi cãi nhau với người khác, chỉ sợ lại phát sinh thảm án giống như chuyện nhà thợ mổ lợn!
Trong lòng tôi cũng rất sợ, vậy nên trừ chuyện lần năm tuổi, cả đời này tôi chưa đỏ mắt tức giận với ai bao giờ!
Nhưng câu nói đó của Lý A Muội, là phạm vào điều cấm kỵ của tôi, tôi trợn mắt nhìn trừng trừng bọn Liễu Chí, tức đến lồng ngực phập phồng.
Cũng may, dân thôn chặn Liễu Chí, Lý A Muội và người đàn bà kia lại.
Thần sắc của dân thôn cũng mất tự nhiên, ánh mắt có phần e sợ nhìn tôi và Lưu Văn Tam.
Ông cụ Vương lại lập cập bước lên trước, giọng nói vẫn to kinh người.
“Tao nói Văn Tam à, làm gì lại đi quật mộ lão Liễu thế!”
“Nó cũng vừa mới nhập thổ, thế này thì chết cũng không yên à!”
Giọng ông cụ Vương đúng là to hết nói, kinh đến mức lá rụng chim bay.
Thần sắc Lưu Văn Tam chẳng hề thay đổi, nói: “Cụ Vương, cụ đừng hỏi nữa. Tôi có chuyện hỏi Liễu Chí.”
Ngay tiếp đó, ánh mắt Lưu Văn Tam nhìn sang Liễu Chí, lạnh băng nói một câu: “Liễu Chí, xác lão Liễu không có trong quan tài, chúng mày còn mấy người họ hàng nữa đến thôn Liễu Hà? Có ai lại gần quan tài? Có khả năng động vào xác chết?”
“Mày phải nói thật cho tao biết! Hôm nay là đêm hồi hồn, mày làm cho lão Liễu thành lão quỷ luyến dương, lại còn chôn dưới mũ phán quan, là không cho lão Liễu đi đầu thai! Giờ xác chết lão cũng không thấy nữa, đến lúc đấy nhà họ Liễu chúng mày thành tuyệt hậu đấy!”
“Đừng có ngụy biện gì với tao nữa! Trước mặt Lưu Văn Tam tao, mấy thứ đạo lý thần kinh đều không có cửa!” “Lão Liễu chết thế nào, tuy tao không rõ, nhưng lũ cháu chúng mày, rõ hơn ai hết!” Từng lời Lưu Văn Tam vang lên, không hề có tý hoảng loạn gì, từng từ trong lời nói đều như châu ngọc!
Mặt Liễu Chí đột nhiên trắng bệch, gã nhìn Lưu Văn Tam chằm chằm, giọng nói khàn đi.
“Lưu Văn Tam, mày đúng là làm tao mở mang tầm mắt, không hổ danh xuống sông vớt xác, giữ xác vòi tiền! Đúng là giỏi đổi trắng thay đen!”
“Mày với cái thứ có cha sinh không mẹ dạy này đến đào mồ cậu tao! Không biết mang xác cậu đi đâu rồi! Bây giờ lại còn chất vấn ngược tao? Tao đang yên đang lành, bỏ công bỏ sức làm tang lễ cho cậu! Cứ thế bị chúng mày làm hỏng hết thế này! Còn nhục mạ như thế này!”
“Cậu tao bị chúng mày hại chết! Mày lại nói người nhà họ Liễu chúng tao hại cậu!” “Mày đúng là điên rồi!” Liễu Chí giơ tay chỉ mặt Lưu Văn Tam, rồi lại dồn hết sức xông lên trước.
Mấy người dân thôn cũng hoảng hồn, vội giữ chặt lấy Liễu Chí.
Ông cụ Vương lại lập cập nói: “Văn Tam à, đừng nói bậy thế! Liễu Chí hiếu thuận mà! Lão Liễu lại chẳng có con cái gì...”
Lưu Văn Tam cười khẩy một tiếng, nói: “Cụ Vương, Lưu Văn Tam tôi sống ở thôn cũng không ít năm rồi, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, nó có hiếu thuận hay không, mấy người không biết đâu.” “Thả nó ra, tôi xem nó dám liều mạng với tôi không?” Nghe thế, mấy người dân thôn kia liền đưa mắt nhìn nhau.
“Buông ra!” Lưu Văn Tam đột ngột gầm lên!
Mấy người dân thôn bị dọa cho giật mình, buông Liễu Chí ra.
Liễu Chí lại chẳng dám xông lên trước nữa, mặt mày dữ tợn nhìn Lưu Văn Tam.
Lưu Văn Tam lạnh băng băng nói một câu: “Mày có trả lời câu hỏi của tao hay không không quan trọng, nhưng tao phải cho mày biết, đêm nay không tiễn được lão Liễu đi, thì không mất vài mạng vào đấy, lão không chịu đi đâu.”
“Lão quỷ chấp niệm càng nặng, ai hại chết nó, ai muốn hại nó, những đứa đó không đứa nào thoát được!”
Liễu Chí toàn thân run rẩy, chỉ mặt Lưu Văn Tam.
Cũng vào lúc này, Lý A Muội chạy lên phía trước, tát bốp một cái thẳng vào mặt Lưu Văn Tam!
Bốp một tiếng, âm thanh vừa giòn vừa nổ.
Mặt Lưu Văn Tam lập tức xuất hiện một vết bàn tay đỏ au.
“Mày ăn nói hàm hồ! Đổi trắng thay đen!” Lý A Muội chỉ thẳng mặt Lưu Văn Tam chửi bới.
“Đền tiền! Mày ăn trộm xác cậu tao! Vụ này không bồi thường thêm ba bốn chục vạn, thì không xong với bọn tao đâu!”
“Đúng! Đền tiền! Bắt buộc phải đền bốn mươi vạn!” mụ đàn bà kia cũng kêu gào phụ họa.
Lưu Văn Tam nheo mắt, đột nhiên, lão giơ tay bạt một phát!
Âm thanh đúng là giòn tan!
Tôi cảm giác cả quả núi đều nghe thấy.
Lý A Muội đến nửa lời cũng không bật ra nổi, loạng choạng một cái, cứ thế ngã thẳng vào trong quan tài.
Mặt Liễu Chí lập tức biến sắc, sốt ruột đến đỏ cả mắt.
Lưu Văn Tam lạnh tanh nói một câu: “Bốn mươi vạn? Ban đầu cho chúng mày ba mươi vạn, là vì tình cảm bao nhiêu năm nay giữa tao và lão Liễu, giờ chúng mày còn định tống tiền tao? Lưu Văn Tam tao lặn ngụp ở sông Dương cả nửa đời, còn chưa có ai dám tát mặt tao, chúng mày nhớ cho kỹ lời tao, không tiễn lão Liễu đi được, thì chúng mày tự đi mà giải quyết!” Rõ ràng, Lưu Văn Tam thực sự nổi giận, trong giọng điệu của lão có cảm giác chết chóc, giống như đang nói chuyện với người chết vậy.
Mặc dù lão động tay đánh đàn bà, nhưng tôi thực không thấy đồng tình, mà ngược lại chỉ thấy hả hê!
“Đi thôi Thập Lục, về lột da làm đôi găng tay, ở đây có đứa muốn chết, chúng ta cũng chẳng quản được, lão Liễu mà làm loạn khiến cả thôn không được yên ổn thật, thì cùng lắm chúng ta chuyển nhà là xong. Chú Văn Tam cũng chẳng có lỗi gì với lão cả!”
Nói xong, Lưu Văn Tam đi về phía dưới đường thôn.
Tôi vội lấy con chuột to lông xám treo trên cây xuống, rồi vội đi theo sau.
Quả nhiên, Lưu Văn Tam nói chẳng sai.
Liễu Chí chẳng qua chỉ làm bộ làm tịch, căn bản không dám đuổi theo.
Mấy người dân thôn trợn mắt nhìn nhau, rõ ràng, chẳng có mấy ai nói những lời oán hận đối với Lưu Văn Tam, ngược lại chỉ nghi hoặc nhìn Liễu Chí.
Lưu Văn Tam sống ở thôn Liễu Hà bao nhiêu năm, làm bao nhiêu việc tốt cho thôn?
Những người dân thôn này, tý chuyện thị phi này vẫn biết phân biệt.
Thậm chí có một bộ phận người, cũng chẳng thèm quản Liễu Chí nữa, mà theo bọn tôi đi về trong thôn.
Đợi vào đến đường trong thôn, không nhìn thấy ngọn núi phía sau nữa, mới có người lên trước hỏi chuyện.
“Cái gì nhỉ Văn Tam, lão Liễu có thật bị mấy thằng cháu nhà họ Liễu hại chết lấy tiền không?”
“Trông cũng không giống, Liễu Chí rất hiếu thuận mà...”
“Cũng chẳng nói thế được, dù gì biết người biết mặt chẳng biết lòng, chuyện này chúng ta không kết luận được, kiểu gì cũng phải tìm ra xác lão Liễu đã đúng không? Chú Văn Tam, chú cũng không được nhìn cả thôn gặp nạn nhé!”
Mấy người dân thôn người này một câu người kia một câu, Lưu Văn Tam khoanh tay đi về phía trước, không tiếp lời.
Chúng tôi về đến sân, Lưu Văn Tam mới quay đầu lại nói một câu, đây cũng chẳng phải là chuyện lão quản được, hôm nay lão đã mang giác ngộ khả năng sẽ bỏ mạng tại chỗ để đi đào mộ lão Liễu, chuẩn bị trấn xác, rồi âm thầm đưa đi chôn cất, như thế sẽ chẳng có chuyện gì hết.
Thế nhưng xác lão Liễu không có đó, cũng chẳng biết kẻ nào đang âm thầm giở trò, lão có thể vớt xác, có thể đấu quỷ, nhưng không muốn dây dưa với loại người giở trò quỷ.
Nói xong, Lưu Văn Tam cũng chẳng quản mấy người dân thôn đi theo, cứ thế đưa tay đóng thẳng cổng lại!
Trống ngực tôi đập thình thịch, mất tự nhiên nhìn Lưu Văn Tam, nói một câu: “Chú Văn Tam, chúng ta không quản thật à?”
“Nhỡ đâu...”
“Chúng ta đã đi quản rồi, nhưng xác chết không thấy, Liễu Chí lại không hợp tác thì quản sao nổi.” Lưu Văn Tam lắc đầu.
“Hơn nữa, rắc rối của bọn Liễu Chí, không chỉ mỗi chuyện này đâu.” Lưu Văn Tam im lặng một lát, nói tiếp: “Chú không dám quản.”
Tim tôi đập đánh thịch.
Còn có chuyện Lưu Văn Tam không dám quản?
Bọn Liễu Chí còn có chuyện rắc rối gì? Cũng chẳng thấy có xuất hiện điềm báo gì mà?
“Được rồi Thập Lục, tối nay trầy trật mất nửa buổi rồi, đã cố hết sức giờ theo số trời thôi. Nhanh mà đi ngủ đi, đêm nay có khi không yên ổn đâu, tuyệt đối đừng có dậy, có xảy ra chuyện gì cũng ở yên trong phòng cho chú!” Lưu Văn Tam dặn dò một câu rồi đẩy tôi vào trong phòng.
“Con chuột lông xám này chú lột da giúp mày, mai dậy mày làm găng tay sau.”
Vừa nói, Lưu Văn Tam vừa cầm lấy con chuột từ tay tôi.
Tôi bước vào trong phòng, trong lòng cứ thấp thỏm không yên.
Lưu Văn Tam không nói câu cuối cùng đó còn đỡ, lão nói thế, tôi lập tức cảm giác, đêm nay chắc sẽ có chuyện lớn xảy ra!
Chương 54. NGƯỜI CHẾT ĐẦU CHẠM ĐẤT
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Một mình ở trong phòng, tôi ngồi lên giường dùng chăn quấn lấy người, cứ cảm giác lạnh hết cả người.
Bảo cứ thế lăn ra ngủ, thì lại cảm giác đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Cứ nhắm mắt lại, là trong đầu lại hiện lên bộ dạng lão Liễu lén lén lút lút luồn qua lách lại giữa đám người múa ương ca.
Cuối cùng dừng lại ở hình ảnh Liễu Chí trợn trừng nhìn tôi!
Cảm giác hỗn độn, khó khăn lắm mới sắp ngủ được, thì nghe thấy ngoài sân có tiếng sột soạt vọng lại, tôi lập tức tỉnh cả người.
Liếc nhìn đồng hồ, đã ba bốn giờ đêm, gần sáng rồi!
Chú Văn Tam vẫn chưa ngủ?
Tôi đột nhiên buồn đái, cái cảm giác này một khi đã xuất hiện, thì có nghĩa đã sắp đến mức không nhịn nổi nữa.
Ngồi dậy rời khỏi giường, tôi đẩy cửa.
Vốn cứ tưởng là Lưu Văn Tam ở bên ngoài, nhưng trong sân trống trơn làm gì có bóng dáng người nào?
Trăng trên trời cũng đã biến mất, ngoài sân tối đen cũng tỏa ra luồng khí lạnh.
Tôi vào nhà vệ sinh giải phóng, cảm giác toàn thân sảng khoái hơn nhiều.
Quay người, tôi lập tức cứng đờ lại.
Ngoài sân giáp với giếng nước, chẳng biết từ lúc nào, có thêm một người!
Gã mặc một chiếc áo bào dài màu trắng, mặt ngựa, làn da trắng bệch, mắt một mí, thân hình vừa cao vừa gầy, đứng ở đó trông như Bạch Vô Thường vậy, tôi sợ đến rùng mình một cái, suýt nữa thì cắn đứt cả lưỡi!
Tôi nhớ rất rõ ràng, đây chẳng phải là gã Mã Bảo Trung ban ngày xin nước uống, cuỗm luôn bát, lại còn trù ẻo tôi và Lưu Văn Tam sao?
“Gà đi lùi, chết rồi.”
“Chuột quỳ lạy, chết rồi.” “Quỷ chuyển quan, xác chết không thấy đâu rồi, người sống ở căn nhà này cũng sắp chết rồi.”
“Chú em, còn không mau rời khỏi căn nhà này, thì vụ thị phi này chú chẳng thoát được đâu.” Tiếng của Mã Bảo Trung lạnh lẽo, giọng nói cũng không giống như của người sống.
Khắp người tôi nổi đầy da gà, nhìn chằm chằm Mã Bảo Trung, rồi đột nhiên nhớ đến lời dặn của Lưu Văn Tam.
Hít sâu một hơi, tôi hỏi: “Anh là người chết hay là người sống?”
Ánh mắt Mã Bảo Trung có chút đờ đẫn, nhìn tôi trân trân, con ngươi không động đậy chút nào.
Gã chợt cười cười, rồi nói: “Chú bảo tôi là người chết hay người sống?” Mặt tôi đơ lại, lời thoại này không khớp rồi! Tên Mã Bảo Trung này cũng chẳng trả lời tôi giống như những gì Lưu Văn Tam nói. Trong lúc hoảng hốt, tôi vội cúi đầu xuống nhìn chân gã.
Kết quả cái áo bào gã mặc dài quá, che luôn cả giày, làm tôi chẳng thấy gì cả.
Đột ngột, Mã Bảo Trung tiến về phía tôi, ánh mắt gã càng âm u: “Chú u mê không chịu giác ngộ, tôi cứ lấy một thứ trên người chú trước đã!”
Tôi sợ hãi lùi lại tận mấy bước, gân cổ lên gào: “Chú Văn Tam! Ra đây nhanh! Có người lẻn vào sân này!” Tiếng hét của tôi to đến mức tạo thành tiếng vọng trong sân, nhưng lại chẳng thấy có động tĩnh gì cả.
Chú Văn Tam không có nhà?
Tôi đã lùi lên đến trên bậc thềm, sắp đến cửa phòng tôi rồi.
Mã Bảo Trung ép sát đến trước mặt tôi, ánh mắt gã càng lạnh lẽo đáng sợ bất thường, giơ tay ra định bóp cổ tôi!
Tôi sợ hết hồn, mới chợt phản ứng lại là trên người tôi cũng có đồ nghề!
Túm mạnh vào thắt lưng, tôi liền nắm chặt lấy cán bàn chải thép! Cũng chẳng kịp tháo vải bọc, liền đập mạnh vào cánh tay đang thò qua của Mã Bảo Trung!
Gã cũng chẳng tránh né, tôi đập trúng thẳng luôn!
Giây tiếp theo, gã phát ra tiếng hét thê thảm, cái âm thanh ấy cực kì bi thảm, thần sắc gã càng trở nên đau khổ hung dữ vô cùng!
Tim tôi đập liên hồi, giơ chân lên dốc sức đạp một cú vào thắt lưng gã.
Uỳnh!
Vốn cứ tưởng sẽ đá bay gã, kết quả người gã cứng như đá vậy, chân tôi thì suýt gãy luôn.
Người mất thăng bằng, ngã ra sau đập một phát vào cửa.
Đôi mắt Mã Bảo Trung dữ tợn nhìn tôi, gã giơ mạnh tay lên, hai bàn tay máu bẩn toe toét.
Tôi tay đầy máu nhằm về phía tôi mà túm!
“Tao không chỉ lấy sách của mày, mà còn lấy mạng của mày!” Cái âm thanh chói tai ấy, gần như xuyên thủng màng nhĩ của tôi!
Tôi mặt mũi thất sắc, lại vung bàn chải thép lên đập gã! Gã thì lấy tay tóm lấy bàn chải thép, kể cả bị đinh thép đâm vào da thịt, cũng không buông ra.
Mà sức gã mạnh kinh người, tôi căn bản không phản kháng nổi.
Cửa cũng bị đập mở ra, tôi ngã luôn xuống đất, gã cũng không phản ứng kịp, ngã nhào vào trong theo tôi.
Hai người thành bầu lăn luôn, một tay gã ra sức bóp cổ tôi, tay còn lại cũng vẩy bỏ bàn chải thép, đưa ra bóp cổ cùng bên kia!
Như thế này, tôi chỉ cảm giác cổ bị siết chặt, nửa hơi cũng không thở ra được!
Thần sắc gã hung tợn lạnh lẽo, còn kèm theo nụ cười lạnh lùng biến thái!
Tôi dốc sức giãy dụa, đầu hơi cúi xuống một tý, lập tức trong lòng lạnh toát, gã đi, là một đôi giày cóc đầu to đen xì!
Tôi gần như dốc hết toàn bộ chút khí còn sót lại trong phổi, gào lên một tiếng: “Mày là người chết! Người chết đầu chạm đất! Mày phải ở trong mộ, chứ không phải ở trong thôn!”
Gào xong, tôi cảm giác đầu óc quay cuồng.
Tay Mã Bảo Trung đột nhiên thả ra, gã trân trối nhìn tôi một cái, đột nhiên cười cười: “Mày là người sống hay người chết?”
Tim tôi đập đánh thịch, sao gã lại cũng hỏi tôi vấn đề này?
Trên cổ dấp dính vô cùng khó chịu, chỗ máu bẩn kia lại càng khiến tôi cứ buồn nôn.
Tôi không trả lời câu hỏi của gã, gã thì lùi lại hai bước, nói một câu: “Người sống đừng làm chuyện bao đồng, nếu không dễ chết trẻ!” “Tao sẽ còn đến tìm mày nữa!” Nói xong, gã liền quay đầu đi ra khỏi nhà.
Tôi loạng choàng bấu vào tường đứng dậy.
Cảm giác nghẹt thở vì bị bóp cổ lúc này mới ào đến, tôi liên tục vừa ho vừa nôn khan.
Cảm giác sắp ho ra cả gan phổi, thì mới thấy dễ chịu hơn chút ít.
Vội vàng chạy ra chỗ giếng nước, kéo một gàu nước lên, rửa bỏ vết máu bẩn trên cổ.
Trong đầu nghĩ lại còn thấy sợ, Mã Bảo Trung quá khủng khiếp, nhìn trông cũng ra dáng người, vậy mà đi giày người chết.
Ban nãy nếu không phải nhìn thấy kịp thời, gào lên gã là người chết, sợ là tôi đã mất mạng rồi...
Nhưng vì sao Lưu Văn Tam chẳng có động tĩnh gì?
Lẽ nào... chú Văn Tam đã bị gã hại rồi?
Vô cùng hoảng sợ, tôi vội chạy đến cửa phòng Lưu Văn Tam, đẩy mạnh cửa phòng, hốt hoảng gọi một tiếng chú Văn Tam.
Kết quả Lưu Văn Tam nằm trên giường, đang ngủ ngon lành.
Dưới đất là vỏ chai Nhị Oa Đầu rỗng, vỏ lạc vứt đầy sàn!
“...” Lúc đấy tôi chỉ muốn chửi mẹ cả lên!
Tôi với Mã Bảo Trung đánh sống đánh chết ngoài sân, Lưu Văn Tam hóa ra chỉ là uống say, căn bản không biết có chuyện gì xảy ra sao?
Lão còn nói tửu lượng của lão không tồi, lần trước là bị Đường Tiểu Thiên giở trò.
Tôi lại còn tin cái mồm lão thật!
Nếu mà tôi bị bóp cổ chết, thì đúng chuẩn là chết trước mặt lão!
Bó tay về lại trong phòng, tôi khóa chặt mấy lớp khóa cửa phòng, rồi nằm lên giường, mệt mỏi ngửa mặt nhìn lên xà nhà.
Mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Lúc ngủ say tôi lại mơ một giấc mơ, trong mơ mẹ tội đến bên đầu giường tôi, vô cùng thương xót vuốt ve cổ tôi, nói mẹ không tốt, không bảo vệ tôi cẩn thận.
Trên đời này kẻ ác quá nhiều quá nhiều, những kẻ làm hại tôi đều đáng chết!
Tôi cũng khóc không ngừng, cầm lấy tay mẹ nói tôi có lỗi với bà, nếu không phải vì tôi mẹ cũng chẳng khó sinh mà chết, càng không phải làm cô hồn dã quỷ suốt hơn hai mươi năm!
Bên tai nghe văng vẳng có tiếng người gọi tên tôi.
Tôi khó khăn mở mắt ra, thì nhìn thấy Lưu Văn Tam ghé sát gần dính cả vào mặt tôi.
Lão cười gần hở cả lợi.
“Thập Lục à! Mày ngủ giấc này cũng không ngắn nữa! Chú Văn Tam gọi mày những ba lần rồi! Dậy nhanh, cháo sắp nguội hết rồi!” Tôi dụi mắt ngồi dậy, giấc mơ này khiến tôi rất ngột ngạt, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh gương mặt mẹ tôi.
Cũng vào lúc này, Lưu Văn Tam đột nhiên nhíu mày, mất tự nhiên nói: “Thập Lục, sao mày lại để mũi giày hướng vào giường? Mũi giày hướng vào trong quỷ lên giường, mày phải chú ý nhé.”
Tôi thở hắt ra, bực tức nói: “Kể cả là quỷ lên giường, thì cũng đỡ hơn bị quỷ bóp cổ chết, chú Văn Tam, tửu lượng của chú đúng là lợi hại thật, tối qua cháu suýt thì mất mạng! Mà chú ngủ không tỉnh lần nào!” Mặt Lưu Văn Tam đơ ra.
Tôi đứng dậy, nhìn chằm chằm đôi giày dưới chân giường, nhớ lại giấc mơ đêm qua, im lặng một lát tôi mới nói tiếp: “Mã Bảo Trung đến rồi, suýt nữa thì lấy mạng cháu.” “Sau đó mẹ cháu cũng tới nữa...”
Sắc mặt Lưu Văn Tam, lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lưu Văn Tam, cau mày nói: “Chú Văn Tam, chú đừng giấu cháu, tên Mã Bảo Trung này rốt cuộc là ai? Chú chắc chắn biết!”
“Gã nói sẽ còn tới tìm cháu nữa, gã còn muốn....” Nói đến đây, tôi đột nhiên im bặt, vô thức đưa tay ôm lấy ngực.
Chỗ đó đút hai quyển sách, Âm sinh cửu thuật và Trạch kinh, đều là bà nội cho tôi, di vật của ông nội!
Bất kể Mã Bảo Trung là người là quỷ hay là xác chết! Gã đều không lấy đi được!