Lục Viễn nhướng mày, oán thầm nói: “Hóa ra người dị thế giới, cũng thích đi làm mà lười biếng (sờ cá).”
“Thi công chức cũng đồng dạng là điểm cuối của vũ trụ dị thế giới.”
Tại sao?
Cái tên gọi là “Tân Kỳ Cẩu” này, mỗi ngày ngồi xổm ba tiếng đồng hồ trong nhà vệ sinh, thế mà còn chưa bị đuổi việc, cái này đệch mợ chẳng phải là điểm cuối vũ trụ sao?
Thôi được rồi, đại bộ phận hồ sơ, thực ra vẫn có một chút ý nghĩa...
Như cái gì mà luận văn sinh học, vật lý, hóa học, kinh tế, chiếm tuyệt đại bộ phận trong kho hồ sơ.
Báu vật thực sự của một nền văn minh bày ra trước mắt, Lục Viễn tỏ vẻ rất khâm phục, nhưng hoàn toàn xem không hiểu, cảm giác mình là một kẻ mù chữ.
Đúng rồi, còn có chính trị!
Coi như miễn cưỡng có thể xem hiểu.
[Văn minh Mỹ Đạt, nhánh thứ sáu, Thành trưởng thành Cẩu Nhĩ, Mai Can Đáp, chủ trì triệu tập hội nghị thường vụ chính phủ, cũng phát biểu quan trọng.]
[Nội dung chủ yếu của hội nghị lần này, bao hàm việc bảo trì và bảo dưỡng thiết bị công nghiệp, hàng tiêu dùng cũ đổi mới, tái sử dụng vật phẩm có thể tái sinh.]
[Nghiên cứu thúc đẩy cập nhật thiết bị quy mô lớn và hàng tiêu dùng cũ đổi mới, thu hồi lợi dụng, xây dựng chính phủ pháp trị, v. v.]
[... Tập trung vào tuyến chính trước mắt, xác định rõ nhiệm vụ mục tiêu, ngộ quy luật, rõ phương hướng, học phương pháp, tăng trí tuệ... Đặc biệt là dốc sức giải quyết vấn đề ổn định xã hội, quần chúng cấp bách trông mong, mới có thể đạt tới mục đích dự kiến, đạt được hiệu quả rõ rệt!]
Cảm giác quen thuộc ập vào mặt, giống như loại báo cáo chính trị này, nhìn dòng đầu tiên đã không muốn xem nữa.
Lục Viễn vẫn luôn cho rằng, người viết tài liệu đều là nhân tài thực sự!
Nội dung một vạn chữ, hình như chỉ có một trăm chữ là hữu hiệu, lại có thể viết ra nhiều chữ như vậy, sao ngươi không đi viết tiểu thuyết mạng đi?
Hắn kiên nhẫn, đọc kỹ bài văn một lần.
“Ý nghĩa của bài báo cáo công việc chính phủ này là, văn minh Mỹ Đạt nhánh thứ sáu, thành Cẩu Nhĩ, lúc mới đầu đến Bàn Cổ Đại Lục, tài nguyên rất túng quẫn, rất nhiều vật tư khó mà bổ sung.”
“Cho nên nhất định phải cưỡng chế quản khống, đồng thời nghĩ cách thu hồi lợi dụng một số vật phẩm quan trọng. Như cao su, kim loại, than đá, dầu mỏ, đều là dùng một chút ít đi một chút.”
Lục Viễn không khỏi lo lắng, nhân loại sẽ gặp phải vấn đề tương tự sao?
Rất hiển nhiên, sẽ!
Nhân loại truyền tống đến Bàn Cổ Đại Lục chỉ có 17 thành phố lớn.
Một thành phố có thể có bao nhiêu tài nguyên dự trữ?
Có thể lương thực tự cấp tự túc đã là không tệ rồi!
Than đá các loại, dùng hết là không còn!
Từ góc độ này, “Thần”, thực ra là khuyến khích các văn minh, sớm một chút rời khỏi Khu An Toàn.
“Nhân loại sẽ xuất hiện lựa chọn tương tự sao?”
“Nhân loại sẽ trốn ở Khu An Toàn, bao nhiêu thời gian?”
Luận văn tiếp theo: [Thần có tồn tại hay không? Thành phố của chúng ta, khi nào mới có thể hủy bỏ luận điệu Khu An Toàn, nguy hại tiềm tàng của việc trốn lâu trong Khu An Toàn.]
[Tác giả: Khắc Nhiệt Cẩu.]
[...]
[Nó rốt cuộc là ai? Nó triệu hoán 13 thành phố của văn minh ta, tiến vào Bàn Cổ Đại Lục, mỗi thành phố ước chừng một ngàn vạn nhân khẩu. Chúng ta được gọi là văn minh Mỹ Đạt nhánh thứ sáu.]
[Văn hóa của các thành phố, hơi có chút khác biệt, một quốc gia chỉ có một thành phố.]
Lục Viễn hơi sững sờ, Trái Đất hình như có 17 thành phố, mà văn minh Mỹ Đạt có 13 cái.
[Âm thanh của nó, từ năm mươi năm trước xuất hiện, sau đó liền không còn xuất hiện nữa.]
[Nó càng giống như một vị người đứng xem, ngoại trừ thiết lập thời kỳ đầu ra, nó chỉ lẳng lặng quan sát sự thay đổi của Bàn Cổ Đại Lục.]
[Văn minh Mỹ Đạt chúng ta, ở trong Khu An Toàn tròn năm mươi năm, bên ngoài đã là tròn năm ngàn năm rồi...]
[Chúng ta đã từng mấy lần, muốn hủy bỏ Khu An Toàn, nhưng cuối cùng lại vẫn bị phủ quyết.]
[Nó còn có thể cho chúng ta thêm nhiều thời gian hơn không? Kết cục cuối cùng chờ đợi chúng ta là cái gì?]
Tác giả của bài luận văn này “Khắc Nhiệt Ba”, với thái độ lo lắng trùng trùng, soạn thảo bài luận văn này.
Đồng thời kêu gọi quần chúng nhân dân, không nên tham lam an dật, mau chóng tiến về phía Bàn Cổ Đại Lục.
“Lời kêu gọi rất bình thường, nhưng chưa chắc hữu dụng.”
Bài tiếp theo.
[Văn minh Mỹ Đạt khi nào mới có thể hủy bỏ luận điệu Khu An Toàn, chi phí cơ hội của việc trốn lâu trong Khu An Toàn.]
“?” Trong đầu Lục Viễn nổi lên một dấu chấm hỏi.
Hắn nhìn một chút, xác thực là hai bài văn khác nhau, chỉ là thời gian đăng tải không giống nhau.
Các ngươi lấy cùng một bài văn để câu chữ? Lãnh đạo các ngươi biết không?
Đơn giản nhìn một chút, nội dung không có thay đổi quá lớn, từ “năm mươi năm”, biến thành “sáu mươi năm”.
Được rồi, mười năm trôi qua, văn minh Mỹ Đạt vẫn chưa rời khỏi Khu An Toàn.
Bình thường.
Bài tiếp theo.
[Văn minh Mỹ Đạt khi nào mới có thể hủy bỏ Khu An Toàn?]
[Văn minh Mỹ Đạt chúng ta, ở trong Khu An Toàn tròn bảy mươi năm, bên ngoài đã là nương hải tang điền...]
Vị chuyên gia này kêu gọi, mau chóng hủy bỏ Khu An Toàn, bước về phía Bàn Cổ Đại Lục!
Chỉ có ở Bàn Cổ Đại Lục, mới có nhiều tài nguyên hơn!
Núp ở Khu An Toàn, không có tài nguyên, phát triển thế nào?
“Cái bát cơm sắt chuyên gia này của các ngươi có phải quá dễ ăn rồi không? Lần này ngay cả tiêu đề nhỏ cũng không có.” Lục Viễn cười nhạo.
Bài tiếp theo.
[Văn minh Mỹ Đạt nhánh thứ sáu, khi nào mới có thể tiến về Bàn Cổ Đại Lục?]?
Bài tiếp theo.
[Nghiên cứu về tầm quan trọng của Bàn Cổ Đại Lục đối với văn minh Mỹ Đạt.]
Dần dần, trên mặt Lục Viễn mất đi nụ cười trào phúng kia, ngược lại nảy sinh một loại cảm giác kinh tâm động phách.
Từng bài từng bài văn này, giống như từng tờ thông báo tử vong, tuyên cáo cái chết của một nền văn minh.
Chết đi không phải là cá thể.
Chết đi là văn minh.
Có người quan tâm không? Có người quan tâm.
Nhưng chúng sinh muôn nghìn không quan tâm.
Chúng sinh muôn nghìn, lựa chọn an dật.
Ba trăm năm!
Năm thứ năm mươi đã có chuyên gia đang kêu gọi “hủy bỏ Khu An Toàn” rồi!
Nhưng đến năm thứ ba trăm, văn minh Mỹ Đạt vẫn chưa tiến về Bàn Cổ Đại Lục!
Ba trăm năm trong Khu An Toàn a.
Đặt ở Bàn Cổ Đại Lục, đã là ba vạn năm rồi!
Văn minh rời khỏi Khu An Toàn sớm nhất, cùng với văn minh chưa rời khỏi Khu An Toàn, kéo ra khoảng cách gần ba vạn năm...
Đây là một lạch trời thời gian không thể vượt qua.
Mặc cho ngươi thông minh thế nào, kinh tài tuyệt diễm thế nào, chênh lệch phát triển ba vạn năm, làm sao mới có thể bù đắp lại được?
Càng khiến văn minh Mỹ Đạt cảm thấy kinh khủng là, theo thời gian trôi qua nhanh chóng, môi trường của Bàn Cổ Đại Lục đang trở nên dần dần tồi tệ.
[Những tai nạn kinh khủng không thể lý giải, tần suất phát sinh đang nhanh chóng nâng cao!]
[Từ tần suất quan sát mười năm một lần trong quá khứ, nâng lên đến một năm một lần.]
[Chúng ta còn có thời gian không?]
Lục Viễn nín thở, tiếp tục đọc xuống phía dưới.
Cái gì gọi là “tai nạn không thể lý giải”?
Chỉ đại là một số hiện tượng siêu nhiên ác tính quy mô siêu lớn.
Ví dụ như một khu vực nào đó bị sương đen bao vây, sinh vật bên trong toàn bộ xảy ra biến dị kinh khủng; trời giáng mưa đỏ, hóa tất cả sinh vật thành nước mủ; lượng lớn thi thể chết đi sống lại, công kích không phân biệt đối với sinh vật còn sống, v. v.
Những tai nạn không hiểu ra sao này, càng về sau, tần suất xuất hiện càng thường xuyên.
Cuối cùng, Bàn Cổ Đại Lục biến thành từng mảnh hoang mạc không người tồn tại.
[Chúng ta thậm chí quan sát thấy sự vẫn lạc của thành phố bầu trời.]
[Văn minh cường đại bên ngoài, vì để tránh né loại tai nạn này, phổ biến xây dựng Thiên Không Chi Thành có thể di động.]
[Nhưng loại siêu cấp văn minh này, thế mà cũng có ngày vẫn lạc.]
[Chúng ta, còn kịp xây dựng thành phố bầu trời không?]