Giọng của người thanh niên không hề nhỏ, tự nhiên thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Khương Vân cũng dừng bước lần nữa, quay người hỏi: "Còn có chuyện gì sao?"
Dù đến giờ Khương Vân vẫn không biết lai lịch của đối phương, nhưng người này tỏ ra khá thân thiện, nên hắn cũng không tiện làm lơ.
Thế nhưng, Khương Vân không hề để ý rằng, khi người này vừa mở miệng, hầu hết đệ tử Vấn Đạo Tông, kể cả Tiêu Nhất Thư, đều lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Người thanh niên mỉm cười, quay đầu nhìn về phía Tiêu Nhất Thư, ôm quyền chắp tay nói: "Tiêu sư đệ, chỗ chúng ta vừa hay còn thiếu một tạp dịch, hay là để người này đến chỗ chúng ta đi!"
Câu nói này vừa thốt ra, mọi người nhất thời sững sờ. Tuy không biết người thanh niên này rốt cuộc là ai, nhưng chắc chắn là người của Vấn Đạo Tông, vậy mà bây giờ lại mở miệng muốn thu Khương Vân làm tạp dịch. Điều này chẳng khác nào cho Khương Vân một cơ hội trời cho để gia nhập Vấn Đạo Tông!
Tiêu Nhất Thư cũng thoáng sững sờ, rồi cau mày nói: "Đông Phương sư huynh, việc này, không ổn lắm đâu!"
"Đúng là có chút không ổn!" Người thanh niên cười nói: "Nhưng Tiêu sư đệ cũng biết đấy, chỗ chúng ta vốn nhân số không đông, nhân lực thiếu thốn, thêm một tạp dịch cũng giúp ta nhẹ gánh hơn một chút. Vì vậy, mong Tiêu sư đệ châm chước cho."
"Chuyện này..."
Tiêu Nhất Thư còn muốn từ chối, nhưng bên tai bỗng vang lên một giọng nói: "Cứ đồng ý với hắn đi!"
Nghe thấy giọng nói này, Tiêu Nhất Thư lập tức thầm thở phào một hơi, sắc mặt nghiêm lại nói: "Đã Đông Phương sư huynh nói vậy, thì người này cứ giao cho huynh mang đi! Nhưng nói trước điều không hay, hắn đã gia nhập Vấn Đạo Tông ta thì phải tuân thủ quy củ trong tông, nhất là kỳ phúc trắc nửa năm sau, nếu không thể vượt qua thì vẫn sẽ bị đuổi đi!"
"Đó là lẽ dĩ nhiên! Vậy ta xin cảm tạ Tiêu sư đệ trước!" Người thanh niên nói xong, vẫy tay với Khương Vân: "Tiểu huynh đệ, còn không mau cảm ơn Tiêu sư huynh!"
Khương Vân gần như không thể tin vào tai mình. Hắn đã trượt cả ba cửa ải, vậy mà giờ đây lại trở thành đệ tử tạp dịch của Vấn Đạo Tông. Sau khi hoàn hồn, hắn vội vàng ôm quyền chắp tay với Tiêu Nhất Thư, rồi lại cúi gập người chào người thanh niên: "Đa tạ!"
"Sau này chúng ta là người một nhà rồi, không cần khách sáo như vậy, theo ta đi thôi!"
Nhìn Khương Vân dần đi xa theo sau người thanh niên, mỗi người đều mang một vẻ mặt khác nhau, có ngưỡng mộ, có khinh thường, có bất mãn, nhưng không một ai dám nói thêm lời nào.
Đặc biệt là Hoắc Viễn, gã thầm nghiến răng nghiến lợi: "Đúng là gặp may như chó ngáp phải ruồi, thế mà cũng vào được Vấn Đạo Tông! Nhưng cũng tốt, chỉ cần ngươi còn ở trong tông, ta có đầy cơ hội để xử lý ngươi!"
Tiêu Nhất Thư khẽ ho một tiếng: "Được rồi, buổi khai sơn thu đồ của bản tông lần này đã kết thúc, sau đây ta sẽ công bố kết quả."
Kết quả thế nào, Khương Vân đã không còn nghe thấy, cũng chẳng có tâm trí để nghe.
Lúc này, hắn như kẻ mộng du, đi theo người thanh niên kia, rẽ trái rẽ phải trong Vấn Đạo Tông. Hắn thậm chí không nhận ra, mỗi khi người thanh niên bên cạnh vung tay áo, từng đạo linh văn cổ quái mà mắt thường không thể thấy được đã chìm vào mặt đất dưới chân, khiến mỗi bước chân của hắn đều vượt qua khoảng cách mấy chục mét.
Cứ như vậy, đi được nửa canh giờ, người thanh niên mới dừng bước, nhìn ngọn núi nhỏ cao chưa tới trăm trượng phía trước, cười nói: "Tiểu huynh đệ, ngọn núi này là Đệ Lục Phong trong Vấn Đạo Tông, cũng chính là ngọn núi của chúng ta!"
Vấn Đạo Đệ Lục Phong!
Nghe câu này, thân thể Khương Vân mới đột nhiên chấn động, bừng tỉnh lại. Hắn nhìn lại, phía sau là năm ngọn núi sừng sững nguy nga, hóa ra trong lúc vô tình, hắn đã đi vòng qua năm ngọn chủ phong dưới sự dẫn dắt của người thanh niên.
Thế nhưng, hắn không ngờ rằng trong Vấn Đạo Tông, ngoài năm ngọn núi kia, còn có một ngọn núi nhỏ như vậy, bất giác lẩm bẩm: "Hóa ra, Vấn Đạo Tông còn có Đệ Lục Phong, mà ngọn núi này lại ẩn sau năm ngọn núi kia!"
Đệ Lục Phong này thực sự quá tầm thường, thậm chí nói nó là một ngọn đồi nhỏ còn hình tượng hơn là một ngọn núi, vì vậy bị năm ngọn núi kia che khuất, nếu không đến gần thì ở bên ngoài căn bản không thể nhìn thấy.
"Tiểu huynh đệ lợi hại thật!" Ánh mắt người thanh niên sáng lên: "Ngọn núi này quả thực tên là Tàng Phong, không ngờ tiểu huynh đệ lại có thể một lời nói toạc ra! Xem ra, ngươi và ngọn núi này quả thật có duyên! Phải rồi, vẫn chưa thỉnh giáo cao danh quý tính của tiểu huynh đệ?"
Khương Vân được tâng bốc đến ngẩn người, một lúc sau mới đáp: "Ta tên Khương Vân!"
Người thanh niên gật đầu: "Ta tên Đông Phương Bác, là đại đệ tử của Phong chủ Tàng Phong. Tuy ngươi chưa được sư phụ thu làm đồ đệ, nhưng cũng có thể gọi ta một tiếng Đại sư huynh, ta sẽ gọi ngươi là lão đệ. Đi thôi, chúng ta lên núi trước, có chuyện gì lên núi rồi nói!"
Cứ thế, Khương Vân theo sau Đông Phương Bác, bước lên ngọn núi được mệnh danh là Vấn Đạo Đệ Lục Phong, Tàng Phong!
Mặc dù so với năm ngọn núi kia, chiều cao và diện tích của Tàng Phong gần như có thể bỏ qua, nhưng phong cảnh lại vô cùng tú mỹ.
Cả ngọn núi cây cối um tùm, xanh tươi mơn mởn, ẩn hiện giữa thảm thực vật là những ngôi nhà gỗ nhỏ độc lập. Một con suối nhỏ uốn lượn quanh co, trên đỉnh núi còn có một thác nước đổ xuống, tụ lại thành một hồ nước trong vắt dưới chân núi.
Đông Phương Bác hiển nhiên là người cực kỳ hoạt ngôn, vừa đi lên đỉnh núi, miệng vừa không ngừng giới thiệu cho Khương Vân về tình hình chung của Vấn Đạo Tông.
"Vấn Đạo Ngũ Phong, dù bên ngoài đồn rằng mỗi ngọn núi đại diện cho một loại đạo, một loại pháp môn tu luyện, nhưng thực tế không phải vậy!"
"Đại đạo ngàn vạn, tuy có không ít tông môn chỉ chuyên tu một loại đạo, nhưng trong Vấn Đạo Tông không chỉ có năm loại đạo. Chỉ có thể nói, ngoài Tàng Phong của chúng ta, năm ngọn núi còn lại đều có sở trường riêng."
"Trong Ngũ Phong, ngọn núi thấp nhất trông như ngón cái tên là Bách Thú Phong, sở trường về Đạo Tuần Thú. Ngọn núi giống ngón trỏ tên là Thiên Phù Phong, chủ yếu tu Đạo Phù Tu. Ngọn núi ở giữa là chủ phong của tông ta, Kiếm Đạo Phong, như tên gọi, lấy Đạo Kiếm Tu làm chủ. Ngọn áp út là Hồng Trần Phong, bên trong đa phần là nữ tu, sở trường về Đạo Âm Luật. Ngọn cuối cùng tên là Ngũ Hành Phong, chuyên về Đạo Thuật Pháp!"
Tất cả những gì Đông Phương Bác nói đều vô cùng mới mẻ và xa lạ đối với Khương Vân, hắn cũng nghiêm túc ghi nhớ trong lòng. Sau khi nghe xong giới thiệu về năm ngọn núi, hắn không nhịn được hỏi: "Vậy Tàng Phong sở trường về loại đạo nào?"
Không ngờ Đông Phương Bác lại ra vẻ thần bí, cười nói: "Đạo mà Tàng Phong sở trường, cần chính ngươi từ từ tìm hiểu!"
Câu trả lời sâu xa khó hiểu này khiến Khương Vân chỉ có thể gật đầu vâng dạ, không dám hỏi thêm.
Đông Phương Bác nói tiếp: "Mặc dù trong Vấn Đạo Tông có giấu linh mạch, khiến linh khí ở đây dồi dào, nhưng địa thế khác nhau thì nồng độ linh khí cũng khác nhau. Tóm lại, địa thế càng cao, linh khí càng dồi dào."
"Theo quy củ trong tông, đệ tử tạp dịch chỉ có thể ở chân núi, nơi linh khí loãng nhất. Đệ tử ngoại môn có thể ở dưới sườn núi, chỉ có đệ tử nội môn mới có tư cách ở từ sườn núi trở lên!"
"Muốn trở thành đệ tử nội môn cực kỳ không dễ, yêu cầu cơ bản nhất là phải đạt tới Phúc Địa cảnh. Đương nhiên, nếu ngươi có thiên tư xuất chúng, ví như cô gái có Song Thông đạo thể lúc trước, có lẽ sẽ được thu thẳng làm đệ tử nội môn. Còn có một cách khác, đó là xông Ngũ Phong!"
Khương Vân không hiểu hỏi: "Xông Ngũ Phong?"
"Đúng, xông Ngũ Phong!" Đông Phương Bác gật đầu, nhưng không giải thích cặn kẽ: "Đương nhiên, độ khó của việc này cực lớn, thậm chí có nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng dù sao đây cũng là một con đường tắt, nên hàng năm đều có không ít đệ tử đi xông, nhưng người cuối cùng có thể vượt qua chưa đến một phần ngàn!"
"Tóm lại, đệ tử Vấn Đạo Tông ta tuy hơn vạn, nhưng đệ tử ngoại môn có ngàn người, còn đệ tử nội môn chỉ có vỏn vẹn mấy chục người."
Khương Vân không khỏi thầm lè lưỡi, không ngờ Vấn Đạo Tông lại có đến vạn người, mà điều kiện để trở thành đệ tử nội môn lại hà khắc đến thế. Điều này cũng làm hắn nhớ đến Phong Vô Kỵ, đối phương chỉ có cảnh giới Thông Mạch ngũ trọng mà lại được Luân Hồi Tông thu làm đệ tử nội môn, e rằng cũng là do thiên tư xuất chúng!
"Nhưng Khương lão đệ có thể yên tâm, Tàng Phong của chúng ta không có những quy củ này. Trên cả Tàng Phong, ngươi có thể tùy ý chọn một nơi làm chỗ ở."
"Đa tạ Đại sư huynh!" Khương Vân buột miệng hỏi: "Đại sư huynh, vậy trên Tàng Phong có bao nhiêu người?"
"Ờm, nếu tính cả ngươi, tổng cộng có năm người!" Đông Phương Bác đột nhiên vỗ mạnh vào trán mình: "Thiếu chút nữa thì quên mất, ngươi đã bái nhập tông môn thì sẽ có một chút ban thưởng. Thế này đi, ta đi lấy giúp ngươi, ngươi cứ ở đây đi dạo tùy ý. Gần đỉnh núi có một tiểu viện, nếu Khương huynh đệ không chê thì cứ ở đó đi!"