Khương Vân cũng không biết Hỏa Điểu có nghe được tiếng của mình không, nhưng dù không nghe được, hắn cũng chẳng thể làm gì.
Lắc đầu, thần thức của Khương Vân đã rút khỏi Luyện Yêu Bút. Hắn khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi lại mở ra.
Ánh mắt sắc như điện, quét về phía bốn người Thổ Môn Tòng đang vây quanh hắn từ bốn phương tám hướng!
Bốn người Thổ Môn Tòng đang do dự có nên chủ động tấn công hay không, nhưng khi Khương Vân mở mắt, lòng họ lập tức thắt lại.
Dưới ánh mắt chăm chú của họ, trên người Khương Vân bỗng nổi lên hai loại hoa văn, trong nháy mắt đã lan khắp toàn thân, Lôi Đình đạo thân và Hồn Thiên đạo thân cũng dung hợp làm một với bản tôn.
Cùng lúc đó, ấn ký Lôi Mẫu để lại hiện lên giữa mi tâm Khương Vân, hắn cũng phun ra hai chữ: “Lôi, tụ!”
“Ầm ầm!”
Trong sát na, vô số lôi đình bỗng nổi lên trong Giới Phùng bốn phía, đan thành một biển sét khổng lồ.
Thân hình Khương Vân chợt lóe lên, bỗng chốc trở nên trong suốt rồi biến mất vào trong biển sét.
Thấy hành động của Khương Vân, ba người Thổ Môn Tòng lập tức kinh hãi, dĩ nhiên họ cũng nhận ra Hoang Văn và Ma văn. Lam Y mỹ phụ thì quát lớn: “Hắn định bỏ chạy, đừng để hắn thoát!”
Ba người hoàn hồn, bà lão kia cười lạnh: “Yên tâm, không chạy được đâu!”
Dứt lời, một ấn ký hình cây cối hiện lên giữa mi tâm bà ta, tỏa ra hào quang màu lục, lan ra bốn phương tám hướng.
Trong chớp mắt, nó đã bao trùm hoàn toàn khu vực Giới Phùng rộng mấy trăm vạn trượng, dĩ nhiên cũng bao gồm cả biển sét mà Khương Vân triệu hồi.
Ngay sau đó, bên trong vầng hào quang lục ấy, từng ngọn cỏ xanh bỗng dưng hiện ra, không gió mà tự lớn, dập dờn lay động, biến khu vực mấy trăm vạn trượng này thành một thảo nguyên xanh mướt.
“Đi!”
Bà lão dẫn đầu, lao vào thảo nguyên. Hai người kia cũng theo sát phía sau, chỉ có Lam Y mỹ phụ lộ vẻ do dự, cuối cùng vẫn không bước vào.
Lúc này, Khương Vân dù đã thi triển Kiếp Không chi lực để ẩn vào hư vô, nhưng vẫn thấy rõ mọi chuyện xảy ra bên ngoài.
Nhất là tình cảnh của mình lúc này, hắn càng hiểu rõ trong lòng.
Hắn vốn không phải là đối thủ của bốn người này, chẳng qua vì kết cục của Lam Y mỹ phụ đã khiến ba người Thổ Môn Tòng cảnh giác. Lại thêm ngọn lửa đầy uy lực mà Hỏa Điểu bắn ra, càng khiến bốn vị cường giả có thể dễ dàng giết chết mình này sinh lòng bất an, không nhìn thấu thực lực của hắn, nên không dám vội vàng ra tay.
Và đây cũng chính là điều hắn hy vọng.
Chạy trốn, hắn gần như không còn ôm chút may mắn nào, chỉ hy vọng có thể kéo dài thời gian để Hỏa Điểu sớm tỉnh lại, đưa Tuyết Tình và những người khác rời đi.
Vì vậy, Khương Vân không vội hiện thân, mà đưa cả Phong Yêu đạo giản của Lôi Mẫu vào trong Ô Vân Cái Đỉnh, rồi lại đặt Ô Vân Cái Đỉnh vào trong Luyện Yêu Bút của mình.
Cuối cùng, hắn lại giấu tất cả vào trong Kiếp Không Đỉnh.
“Đỉnh Linh, phiền ngươi ẩn trong hư không, nếu Hỏa Điểu tỉnh lại thì bảo nó đưa các ngươi rời khỏi đây!”
Nhìn Kiếp Không Đỉnh biến mất trước mắt, Khương Vân thở phào một hơi.
Hắn tin rằng ba người Thổ Môn Tòng không thể phát hiện sự tồn tại của Kiếp Không Đỉnh, giờ đây hắn đã không còn gì phải lo lắng.
Tuy nhiên, hắn cũng không hoàn toàn tuyệt vọng. Dù có chết, Nhục Thân đạo thân ở chỗ Thiên Lạc ít nhất vẫn có thể giúp hắn sống tiếp.
Hơn nữa, biết đâu hắn sẽ không chết. Dù sao, trong hồn hắn vẫn còn một sự tồn tại cường đại.
“Ở đây!”
Đúng lúc này, một ngọn cỏ xanh đột nhiên xuyên qua hư vô, quấn thẳng vào người Khương Vân. Ngọn cỏ trông có vẻ yếu ớt, nhưng lại mạnh mẽ lôi Khương Vân ra khỏi hư vô.
Cùng với giọng nói của bà lão vang lên bên tai, bóng dáng bà ta cũng xuất hiện trong tầm mắt Khương Vân.
Khương Vân không chút do dự chỉ tay một cái, lôi đình tụ tập xung quanh lập tức đánh về phía bà lão. Cùng lúc đó, Tàng Đạo Kiếm xuất hiện trong tay hắn, một kiếm chém đứt ngọn cỏ trên người, rồi không thèm nhìn lại mà quay người bỏ chạy.
“Ầm ầm!”
Vô số lôi đình đánh trúng bà lão, nhưng lại khiến bà ta lộ vẻ nghi hoặc. Bởi vì những tia sét này trông thì kinh thiên động địa, nhưng uy lực lại…
“Chuyện gì thế này?”
Mang theo sự nghi hoặc này, bà lão tiếp tục đuổi sát sau lưng Khương Vân.
Chỉ sau mấy hơi thở, Khương Vân đã lần lượt giao thủ với cả ba vị trưởng lão.
Dù ba vị trưởng lão đều vì kiêng kị trong lòng mà không dám đến quá gần Khương Vân, nhưng kết quả giao đấu lại khiến họ dấy lên cùng một nỗi nghi hoặc.
Đó là đòn tấn công của Khương Vân hoàn toàn không có chút uy hiếp nào đối với họ.
Điều này khiến họ không khỏi nghi ngờ liệu có phải Thủy hành trưởng lão đã lừa mình không!
Thế nhưng, ngọn lửa lúc trước đúng là đã đẩy lùi cả ba người họ.
“Khương Vân này sao lúc mạnh lúc yếu vậy?”
“Thực lực của bản thân hắn vốn không mạnh, cái mạnh là Hỏa Yêu trong người hắn. Nhưng sao Hỏa Yêu đó lại không ra tay?”
“Cứ kéo dài thế này không phải là cách. Hay là thế này, ta sẽ tấn công thăm dò một lần, hai người các ngươi yểm trợ cho ta, xem Hỏa Yêu kia có xuất hiện không!”
“Được!”
Sau khi bàn bạc ngắn gọn, Thổ Môn Tòng lắc mình xuất hiện trước mặt Khương Vân, không nói một lời, tung thẳng một quyền.
“Rầm!”
Dù Khương Vân đã giơ quyền đỡ đòn, nhưng thân thể hắn vẫn bay ngược ra sau. Chưa kịp đứng dậy, hắn đã phun ra từng ngụm máu tươi.
Kết quả này khiến cả ba trố mắt nhìn nhau, thậm chí bất giác quay đầu liếc nhìn Lam Y mỹ phụ vẫn còn đứng ngoài thảo nguyên.
Lam Y mỹ phụ cũng đầy vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn không quên nhắc nhở đồng bọn: “Cẩn thận, hắn có thể còn có âm mưu gì đó!”
“Âm mưu cái con khỉ!”
Kim hành trưởng lão cười lạnh, chỉ tay một cái, mấy luồng kiếm khí sắc bén vô cùng bắn ra, xuyên thẳng qua người Khương Vân.
Giờ khắc này, Khương Vân đã biến thành một huyết nhân.
Lúc giao đấu với Lam Y mỹ phụ, hắn đã bị thương không nhẹ. Giờ lại liên tiếp bị Thổ Môn Tòng và Kim hành trưởng lão tấn công, hắn thậm chí đã không còn sức đánh trả.
“Bịch” một tiếng, thân hình Khương Vân loạng choạng, cuối cùng kiệt sức ngã xuống trong hư vô, hai mắt nhìn trân trối lên khoảng không, bất động.
“Trói!”
Dù vậy, bà lão vẫn không yên tâm. Bà ta chỉ tay, vô số ngọn cỏ xanh xung quanh lập tức ùa tới, quấn chặt lấy Khương Vân.
Nhìn Khương Vân bị trói chặt như cái bánh chưng, ba người mới từ từ tiến lại gần. Bà lão quay đầu nhìn Lam Y mỹ phụ, chế giễu: “Chính là hắn đã đánh cho ngươi mất cả nhục thân đấy à?”
Mặt Lam Y mỹ phụ đỏ bừng, nhưng không tìm được lời nào để phản bác.
Vẫn là Thổ Môn Tòng lên tiếng: “Chắc là vì để đối phó Thủy trưởng lão, hắn đã dùng hết mọi át chủ bài, nên bây giờ chúng ta mới có thể bắt được hắn dễ dàng như vậy.”
“Được rồi, đã bắt được thì để tránh đêm dài lắm mộng, chúng ta mau đưa hắn về thôi!”
Nói xong, Thổ Môn Tòng đưa tay ra không trung, tóm lấy Khương Vân.
Khương Vân vẫn không hề động đậy, điều này khiến ba người họ cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm, cả Lam Y mỹ phụ cũng bước tới.
Nhìn Khương Vân bất động, vẻ oán độc trong mắt Lam Y mỹ phụ càng đậm, bà ta hung tợn nói: “Sau khi trở về, nhất định phải giao hắn cho ta!”
“Khương Vân, không phải vừa rồi ngươi lợi hại lắm sao? Sao giờ lại như một con chó chết thế này!”
Mỹ phụ càng nói càng tức, không nhịn được giơ tay lên, tát mạnh vào mặt Khương Vân.
Nhưng ngay khi bàn tay sắp hạ xuống, nó lại đột ngột dừng lại giữa không trung, không thể động đậy.
Không chỉ bà ta, ba người còn lại cũng vậy.
Bởi vì chóp mũi mỗi người họ đều ngửi thấy một mùi hương nồng đậm.
Cùng lúc đó, hung quang trong mắt Khương Vân lóe lên, hắn nói: “Chư vị, cùng Khương mỗ đồng quy vu tận đi!”
Dứt lời, thân hình Khương Vân đột nhiên bành trướng