Mặc dù Tịch Diệt Nguyên Lực vô cùng cường đại, có thể trở thành vốn liếng để mình đặt chân tại Diệt Vực, nhưng Khương Vân cũng hiểu đạo lý thất phu vô tội, mang ngọc có tội.
"Khó trách trong Diệt Vực có không ít người đang tìm kiếm Tịch Diệt Nguyên Lực."
"Chỉ cần tìm được Tịch Diệt Nguyên Lực, vậy thì chẳng khác nào tìm được phương pháp khống chế các tộc quần khác."
"Cứ như vậy, chuyện ta sở hữu Tịch Diệt Nguyên Lực, thậm chí cả sức mạnh của Tịch Diệt Cửu Tộc, tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài."
"Một khi bị tiết lộ, chắc chắn sẽ thu hút sự dòm ngó của những kẻ mạnh hơn, đến lúc đó đừng nói là đặt chân ở Diệt Vực, e rằng tính mạng của ta cũng khó giữ!"
"May mắn là, bây giờ Nguyệt Linh Tộc không một ai dám đem chuyện hôm nay truyền ra ngoài, chỉ có chỗ Nguyệt Tôn, đến giờ ta vẫn không biết thái độ của ông ta đối với mình rốt cuộc là gì."
"Có điều, cả Nguyệt Linh Tộc đều nằm trong tay ta, ông ta cũng sẽ không dám dùng tính mạng của toàn bộ tộc nhân để mạo hiểm."
Nói một cách không khách sáo, hiện giờ trong lòng các tộc nhân Nguyệt Linh Tộc ngoại trừ Nguyệt Tôn, Khương Vân chẳng khác nào chủ nhân của họ, không một ai dám chống lại mệnh lệnh của hắn.
Hơn nữa, sau khi thôn phệ Nguyệt Linh chi Yêu, Khương Vân cũng có hứng thú sâu sắc với loại Tín Ngưỡng chi Lực này.
Một ngọn lửa, dưới sự tôn sùng tín ngưỡng của vô số thế hệ, không chỉ có thể tiến hóa thành Yêu mà thực lực còn vô cùng cường đại.
Nếu mình cũng có thể nhận được Tín Ngưỡng chi Lực này, tin rằng thực lực của bản thân cũng sẽ được tăng lên ở một mức độ nhất định.
Vì vậy, đối với Nguyệt Linh Tộc, Khương Vân hiện tại cũng rất coi trọng.
Đây cũng là lý do vì sao một người trước nay luôn làm việc khiêm tốn như hắn, lại trái với lẽ thường mà yêu cầu Nguyệt Linh Tộc điêu khắc dãy núi này thành hình dạng của mình, để Thánh Hỏa đến bái lạy hắn.
Bởi vì lúc đó, hắn đang cân nhắc làm thế nào để vẫn có thể thu được loại Tín Ngưỡng chi Lực này trong tình huống mình không có mặt ở đây.
Biện pháp tốt nhất, dĩ nhiên là lưu lại một bộ đạo thân.
Thế nhưng, cả ba bộ đạo thân của hắn đều không có năng lực áp chế Nguyệt Linh Tộc.
Nhất là Nhục Thân đạo thân còn sở hữu Tịch Diệt Ma Thể, nếu để nó lại, dù Nguyệt Linh Tộc không nảy sinh lòng tham, nhưng lỡ như gặp phải người của các tộc quần khác, một khi nhận ra Tịch Diệt Ma Thể, thì không chỉ đạo thân khó giữ, mà e rằng cả Nguyệt Linh Tộc cũng sẽ bị liên lụy.
Đạo thân tuyệt đối không thể lưu lại!
Vì vậy, hắn liền nghĩ ra biện pháp này.
Đem dãy núi này điêu khắc thành hình dạng của mình, để nó ngày đêm tiếp nhận sự cúng bái của Nguyệt Linh Tộc, lại rót vào một luồng Thần thức, có lẽ sẽ giống như Nguyệt Linh chi Yêu, có thể hấp thu Tín Ngưỡng chi Lực.
Khương Vân mở mắt, liếc nhìn ba vị lão tổ đang vây quanh mình, sau đó lặng lẽ tách ra một luồng thần thức, đưa vào lòng đất bên dưới.
Dù không thể hấp thu Tín Ngưỡng chi Lực, nhưng chỉ là một luồng Thần thức mà thôi, cho dù bị hủy diệt, đối với hắn cũng không có bất kỳ tổn thất nào.
Nhưng nếu thật sự có thể hấp thu Tín Ngưỡng chi Lực, vậy thì chẳng khác nào gieo xuống cho mình một hạt giống sức mạnh!
Sau khi sắp đặt xong luồng thần thức này, Khương Vân cũng tạm thời gác lại mọi chuyện, bắt đầu chữa thương.
Mặc dù vết thương của bản tôn đã hoàn toàn hồi phục sau bảy lần Niết Bàn của Mệnh Hỏa, nhưng cả ba đạo thân đều bị thương ở các mức độ khác nhau khi giao thủ với tộc lão.
Trong lúc chữa thương, sự chú ý của Khương Vân lại một lần nữa tập trung vào Hồn Độn đạo thân.
Mặc dù trong hồn của tộc lão, Khương Vân không tìm thấy bất kỳ ký ức bất thường nào, cũng biết đến sự tồn tại của giới hạn sức mạnh, nhưng đối với việc Hồn Độn đạo thân có thể vây khốn tộc lão lâu như vậy, hắn vẫn luôn có một mối nghi ngờ không nói nên lời.
Nhưng nhìn bộ dạng thoi thóp của Hồn Độn đạo thân hiện tại, hắn thật sự không phát hiện ra bất kỳ sơ hở nào.
Vì vậy, Khương Vân cũng chỉ có thể tiếp tục chôn sâu mối nghi ngờ này dưới đáy lòng.
Cứ như vậy, ba ngày trôi qua, bên tai Khương Vân vang lên giọng nói của Nguyệt Tôn: "Khương đạo hữu!"
Giọng Nguyệt Tôn có chút do dự, không khó để đoán ra bây giờ ông ta đã không biết nên xưng hô với Khương Vân thế nào.
Khương Vân mở mắt nói: "Nguyệt cô nương đã không sao rồi chứ?"
Trong Nguyệt Linh Tộc, người thật sự khiến Khương Vân lo lắng chỉ có Nguyệt Như Hỏa.
Nguyệt Tôn đáp: "Có Thánh Hỏa của Khương đạo hữu nên tính mạng của nó không còn đáng ngại, chỉ là bị thương quá nặng, cho nên trong thời gian ngắn không thể tỉnh lại, vẫn đang hôn mê."
"Vậy thì tốt rồi!"
Nghe câu này, Khương Vân cuối cùng cũng thở phào một hơi, đoạn hỏi: "Nguyệt Tôn tiền bối có thời gian không?"
"Ta đã để Nguyệt Thịnh đi đón Khương đạo hữu!"
Nguyệt Tôn lòng dạ biết rõ, Khương Vân chắc chắn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi mình, cho nên sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Nguyệt Như Hỏa và xử lý xong chuyện trong tộc, ông ta liền chủ động liên lạc với Khương Vân.
"Được!"
Khương Vân đứng dậy, quay đầu nhìn ba vị lão tổ cũng đã mở mắt, vừa định cất bước rời đi thì một trong ba vị lão tổ lại dè dặt mở miệng: "Đại nhân, chúng thần cả gan, muốn cầu xin đại nhân một tia Mệnh Hỏa!"
Nghe được yêu cầu này của lão tổ, Khương Vân dù trong lòng nghi hoặc nhưng trên mặt vẫn không chút biến sắc nói: "Cho ta một lý do!"
"Đại nhân, thọ nguyên của ba người chúng thần đã không còn nhiều, nhưng lại canh cánh trong lòng sự an nguy của tộc đàn, cho nên những năm gần đây đều ẩn náu sâu ở nơi này để kéo dài hơi tàn."
"Mệnh Hỏa của đại nhân vô cùng dồi dào, hơn nữa trong đó dường như ẩn chứa cả pháp tắc sinh tử, có lẽ có thể giúp chúng thần gia tăng thêm chút thọ nguyên."
Khương Vân không khỏi nhướng mày, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Phải biết, đối với tu sĩ mà nói, mặc dù đúng là có đủ loại phương pháp để gia tăng thọ nguyên, nhưng Khương Vân thật sự không ngờ Mệnh Hỏa của mình lại có hiệu quả này.
"Các ngươi chắc chắn Mệnh Hỏa của ta có thể giúp các ngươi gia tăng thọ nguyên chứ?"
"Vâng!"
Trầm ngâm một lát, Khương Vân khẽ vung tay, ba ngọn lửa lần lượt bay vào mi tâm của họ.
"Ba ngọn Thánh Hỏa này đều chứa một tia Mệnh Hỏa của ta, hy vọng đúng như lời ba vị nói, có thể giúp ba vị kéo dài tuổi thọ!"
Mệnh Hỏa của Khương Vân dồi dào đến mức, đừng nói là cho đi ba tia, dù là ba trăm hay ba ngàn tia cũng không ảnh hưởng chút nào đến hắn.
Hơn nữa hắn cũng muốn xem thử, Mệnh Hỏa của mình có thật sự mang lại hiệu quả gia tăng thọ nguyên hay không.
Có điều, Khương Vân không nói cho họ biết, trong ba tia Thánh Hỏa hắn đưa ra còn ẩn chứa ba đạo Hư Vô chi Ấn!
Nhận được Mệnh Hỏa của Khương Vân, sinh cơ trên người ba vị lão tổ dường như thật sự trở nên nồng đậm hơn một chút, họ vội vàng liên tục cúi đầu bái tạ Khương Vân: "Đa tạ đại nhân, đa tạ đại nhân!"
Khương Vân khoát tay, không để ý đến ba người nữa, thân hình khẽ động, đã rời khỏi lòng đất, thấy được Nguyệt Thịnh đã sớm chờ sẵn ở đó.
"Bái kiến đại nhân!"
Nguyệt Thịnh lúc này đã không còn vẻ vênh váo hung hăng như khi mới gặp Khương Vân ở Đạo Vực, mà tỏ ra vô cùng cung kính và khiêm tốn.
Khương Vân gật đầu nói: "Nguyệt huynh, phiền huynh dẫn ta đi gặp Nguyệt Tôn tiền bối!"
Trên đường đi, Khương Vân thấy bên trong dãy núi này đã xây dựng lại vô số công trình.
Mà mỗi một tộc nhân Nguyệt Linh Tộc gặp phải, khi nhìn thấy Khương Vân, bất kể đang làm gì, đều sẽ vội vàng dừng động tác, vô cùng cung kính hành lễ.
Thậm chí, Khương Vân còn thấy cả ba lão giả đã từng ra tay với mình.
Điều này cũng khiến Khương Vân nhận ra, mặc dù những tộc nhân Nguyệt Linh này trước đó đã phản bội Nguyệt Tôn, nhưng cuối cùng Nguyệt Tôn vẫn không giết họ.
Mà điều này cũng là bình thường.
Những tộc nhân phản bội đó gộp lại cũng đến cả vạn người, nếu Nguyệt Tôn thật sự giết hết, thì đối với Nguyệt Linh Tộc cũng là tổn binh hao tướng, nguyên khí đại thương.
Có điều, đối với những chuyện này, Khương Vân cũng chỉ nghĩ thoáng qua rồi thôi, cho dù hắn có địa vị cao thượng trong Nguyệt Linh Tộc, nhưng hắn cũng sẽ không can thiệp vào nội chính của họ.
Dưới sự dẫn dắt của Nguyệt Thịnh, Khương Vân cuối cùng cũng đi tới một công trình gần đỉnh của dãy núi này.
Nguyệt Tôn đã đứng ở cửa chờ đợi Khương Vân, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Sau khi ra lệnh cho Nguyệt Thịnh canh giữ ở cửa, Nguyệt Tôn đích thân dẫn Khương Vân đi vào trong.
Khương Vân hơi do dự nói: "Không biết, có thể cho ta gặp Nguyệt cô nương trước được không!"
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng