Lực lượng ẩn chứa trong lòng bàn tay này mạnh hơn chưởng đầu tiên của Nam Cung Phi đến mấy lần.
Dù sắc mặt Khương Vân đã trắng bệch, nhưng vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh. Hắn nhìn luồng âm phong vô tận như có linh trí, muốn xé nát mình ra thành từng mảnh, rồi giơ tay lên lần nữa.
Vẫn là ngọn lửa hừng hực bùng lên từ lòng bàn tay, đánh vào luồng âm phong trước mặt. Phá tan âm phong, thân hình Khương Vân cũng bị chấn lùi lại, khóe miệng thậm chí đã rỉ máu tươi.
"Ha ha ha!"
Nam Cung Phi đắc ý cười lớn: "Hôm nay, e rằng ngươi không qua được ải của ta đâu!"
Chứng kiến cảnh này, dù những người xung quanh không biết Khương Vân là ai, nhưng giờ phút này cũng không khỏi thấy tiếc cho hắn.
Bởi vì ai cũng nhìn ra được, Thiên Nguyên cảnh ra tay với Nguyên Đài cảnh, đã dùng toàn lực lại còn tấn công liên tiếp hai lần. Về lý mà nói, Khương Vân có thể không chết đã được xem là vượt ải thành công.
Chỉ có điều, trước đó ba người Khương Vân đã bất kính với Nam Cung Phi, khiến gã rõ ràng không định để Khương Vân vào nội thành, muốn hắn phải xám xịt cút khỏi địa bàn của Huyền Âm tộc.
La Quảng và Ba Giang càng lộ rõ vẻ lo lắng.
Họ không lo Khương Vân có vào được nội thành hay không, mà lo hắn có bị Huyền Âm tộc giết chết hay không.
Thế nhưng, dù lo lắng, họ cũng biết rằng ngay cả Khương Vân còn không phải là đối thủ, thì hai người bọn họ xông lên cũng chẳng giúp được gì, thậm chí chỉ chết nhanh hơn mà thôi.
La Quảng chau mày, lẩm bẩm: "Không đúng