Chỉ một lát sau, Khương Vân đã xuống khỏi Tàng Phong, nhưng hắn lại dừng bước, vì thấy một thiếu niên mặc trang phục màu xám đang đi đi lại lại dưới chân núi, dường như đang đợi ai đó.
Khương Vân khẽ cau mày, hắn nhận ra người này.
Người này cũng là tạp dịch đệ tử của Bách Thú Phong, tên là Lưu Tín, mười lăm tuổi, bái nhập Vấn Đạo Tông từ ba năm trước. Tuy tính cách có phần nhu nhược nhưng tâm địa không xấu. Hơn nữa, vì ở cạnh Lục Tiếu Du nên quan hệ của cả hai khá tốt, bản thân hắn cũng từng gặp và nói chuyện với cậu ta vài lần.
Đúng lúc này, Lưu Tín ngẩng đầu lên thấy Khương Vân, mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, vội vàng chạy tới ôm quyền thi lễ: “Gặp qua Khương sư huynh.”
Khương Vân đáp lễ: “Lưu sư đệ không cần khách khí, sao đệ lại đến đây, tìm ta à?”
“Vâng!” Vẻ vui mừng trên mặt Lưu Tín đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nóng như lửa đốt: “Khương sư huynh, không hay rồi!”
Câu nói này khiến tim Khương Vân đập thịch một cái, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Giữa Khương Vân và Lưu Tín tuy đã nói vài câu, xem như quen biết, nhưng quan hệ chưa tốt đến mức đối phương có chuyện gì cũng sẽ tìm đến hắn. Vậy thì khả năng duy nhất chính là chuyện này không liên quan đến Lưu Tín, mà là Lục Tiếu Du!
Suy nghĩ lóe lên, Khương Vân trầm giọng hỏi: “Có phải Tiếu Du đã xảy ra chuyện gì không?”
“Vâng!” Lưu Tín gật đầu: “Sáng nay, Lục sư muội bỗng nhận được một nhiệm vụ, yêu cầu muội ấy phải rời tông môn một thời gian.”
“Nhiệm vụ?” Khương Vân nhíu mày: “Chỉ có ngoại môn đệ tử mới đủ tư cách nhận nhiệm vụ, chúng ta là tạp dịch đệ tử thì có nhiệm vụ gì mà phái cho chúng ta? Tiếu Du đâu rồi?”
“Muội ấy đi rồi!”
“Cái gì!” Khương Vân lập tức biến sắc: “Muội ấy đi bao lâu rồi, đi đâu? Cụ thể là nhiệm vụ gì?”
“Không biết!” Lưu Tín lắc đầu lia lịa: “Muội ấy chạy tới nói với ta, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này trở về là có thể thăng lên làm ngoại môn đệ tử. Muội ấy còn cố ý dặn ta, nếu huynh đến tìm thì phải giữ bí mật, nói là muốn cho huynh một bất ngờ!”
“Hồ đồ!” Giọng Khương Vân đột nhiên nghiêm lại: “Hôm nay là ngày phục trắc, theo môn quy, nếu không có mặt sẽ bị trục xuất khỏi tông môn. Đừng nói nàng không có tư cách nhận nhiệm vụ, cho dù thật sự có, cũng phải tránh ngày hôm nay chứ.”
“Đúng vậy!” Thấy Khương Vân nổi giận, Lưu Tín cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn lấy hết can đảm nói: “Lúc đầu ta không nghĩ nhiều, nhưng sau khi muội ấy đi, ta càng nghĩ càng thấy không ổn, nên mới vội chạy đến đây tìm Khương sư huynh, xem huynh có cách nào tìm được muội ấy không.”
Khương Vân lắc đầu, ngay cả Lục Tiếu Du đi đâu cũng không biết, hắn làm sao có cách tìm được nàng.
Trầm ngâm một lát, Khương Vân lại hỏi: “Vậy là ai đã giao nhiệm vụ cho muội ấy?”
“Ta cũng không biết, nếu không phải muội ấy đến từ biệt, ta cũng chẳng hay muội ấy nhận được nhiệm vụ.”
Hít một hơi thật sâu, Khương Vân ép mình bình tĩnh lại, trong đầu nhanh chóng phân tích, hiện tại có hai khả năng. Một là Lục Tiếu Du thật sự nhận được nhiệm vụ, đây là khả năng tốt nhất.
Còn khả năng thứ hai, chính là Lục Tiếu Du đã bị người ta lừa.
Kẻ lừa nàng chính là kẻ đã hãm hại nàng trước đây, còn mục đích thì rất đơn giản, chính là muốn đuổi Lục Tiếu Du ra khỏi tông môn!
Thậm chí, một khi Lục Tiếu Du rời khỏi tông môn, nàng sẽ không còn được tông môn bảo vệ. Nếu có kẻ muốn gây bất lợi cho nàng, dù là giết nàng, cũng sẽ không ai quan tâm.
Khương Vân đoán, rất có thể là khả năng thứ hai, vì từ trước đến nay chưa từng nghe nói có chuyện để một tạp dịch đệ tử mới nhập môn rời tông môn đi làm nhiệm vụ vào đúng ngày phục trắc!
Tâm niệm vừa động, trong đầu Khương Vân chợt nhớ đến một người, lập tức có quyết định.
Thế là, Khương Vân gật đầu với Lưu Tín: “Lưu sư đệ, cảm ơn đệ đã báo tin, chuyện này đệ không cần lo nữa, ta sẽ nghĩ cách.”
Lưu Tín lo lắng nói: “Khương sư huynh, hay là báo chuyện này cho tông môn đi, họ hẳn là có thể tìm được Lục sư muội.”
Khương Vân lắc đầu, chưa nói đến việc bây giờ hắn vẫn chưa xác định được là khả năng nào, cho dù Lục Tiếu Du thật sự bị người hãm hại, trong tình huống không có chút bằng chứng nào thì báo cáo cũng vô dụng.
Huống chi, bọn họ đều là tạp dịch đệ tử, thân phận hèn mọn, thấp cổ bé họng, dù có bằng chứng, e rằng tông môn cũng sẽ không thèm để ý.
“Chuyện này đệ đừng nói cho bất kỳ ai, yên tâm, nàng là muội muội của ta, ta nhất định sẽ tìm được nàng!”
Tuy Khương Vân và Lục Tiếu Du chỉ ở chung nửa năm, nhưng từ lần đầu tiên Lục Tiếu Du gọi hắn một tiếng “Vân ca ca”, trong lòng Khương Vân đã coi nàng như muội muội của mình.
Bây giờ Lục Tiếu Du lại rời khỏi tông môn vào đúng ngày phục trắc, bất kể chân tướng ra sao, Khương Vân cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!
Sau khi tiễn Lưu Tín đi, ánh mắt Khương Vân đột nhiên nhìn về phía Bách Thú Phong, hai luồng hung quang trong mắt dần sáng lên, hắn lẩm bẩm: “Nếu thật là khả năng thứ hai, Tiếu Du không sao thì thôi, nhưng nếu nàng có mệnh hệ gì, bất kể ngươi là ai, ta cũng sẽ bắt ngươi phải trả giá đắt!”
Dứt lời, Khương Vân không chút biểu cảm mà tiến về nơi phục trắc.
Nơi phục trắc vẫn được chọn tại quảng trường bên trong sơn môn Vấn Đạo Tông. Trên đường đi có thể thấy vô số bóng người, có cả đệ tử mới nhập môn lẫn đệ tử cũ, thậm chí không ít ngoại môn đệ tử. Từ đó cũng đủ thấy Vấn Đạo Tông coi trọng lần phục trắc này đến mức nào.
Khương Vân không để ý đến bất kỳ ai, chỉ dồn hết sức tăng tốc. Dù chưa từng cố ý tu luyện thuật pháp về tốc độ, nhưng bản thân hắn vốn đã nhanh nhẹn, cộng thêm linh khí trong cơ thể dồi dào, nên tốc độ di chuyển giờ đây còn nhanh hơn gấp đôi so với nửa năm trước.
Chưa đến nửa canh giờ, hắn đã tới quảng trường.
Lúc này, trên quảng trường đã có mấy trăm người, trong đó, Khương Vân cũng thấy vài gương mặt quen thuộc như Đường Nghị, Hoắc Viễn, còn có nam tử áo đen với thân hình thẳng tắp như cây tùng và nữ tử trẻ tuổi sở hữu Song Thông đạo thể.
Bọn họ kém nhất cũng là ngoại môn đệ tử, sau khi bái nhập Vấn Đạo Tông liền được ngũ phong phái người đưa đi, một lòng tu luyện, nên nửa năm qua Khương Vân chưa từng gặp lại họ.
Nhưng không khó để nhận ra, nửa năm qua bọn họ đã thu hoạch không nhỏ, khí tức tỏa ra từ mỗi người đều mạnh hơn trước rất nhiều.
Chỉ là tính cách mọi người vẫn không thay đổi, nhất là Hoắc Viễn, vẫn đang đứng đó ba hoa chích chòe, thỉnh thoảng còn trêu chọc vài câu đồng môn bên cạnh, trong giọng nói tràn đầy vẻ miệt thị, ngay cả đại hán vạm vỡ như Đường Nghị cũng không tha.
So với hắn, Đường Nghị lại biết điều hơn nhiều. Thân phận nội môn và ngoại môn khác biệt một trời một vực, khiến hắn không còn dám đối đầu với Hoắc Viễn như trước nữa.
Đối với những người trên quảng trường, Khương Vân chỉ lướt mắt qua, sau đó liền nhìn về phía đám người vây xem xung quanh, không ngừng đảo mắt qua lại, cho đến khi hắn thấy một gã đàn ông áo xám lùn tịt.
“Chính là ngươi!”
Trong mắt Khương Vân lóe lên hàn quang, thân hình khẽ động, lách vào đám đông, nhanh chóng đi tới bên cạnh gã đàn ông lùn mập.
Gã đàn ông lùn mập đang nhìn chằm chằm mấy nữ đệ tử dáng người thướt tha trên quảng trường với ánh mắt dê xồm, đột nhiên cảm thấy gáy mình bị siết chặt, quay đầu lại thì thấy một nam tử thanh tú đang một tay nắm chặt sau gáy mình.
“Là ngươi!” Gã đàn ông lùn mập lập tức kinh hô.
Khương Vân không chút biểu cảm nhìn chằm chằm đối phương, hạ giọng nói: “Tốt lắm, ngươi còn nhớ ta, vậy chắc ngươi cũng biết ta tìm ngươi để làm gì!”