Khương Vân mơ màng mở mắt.
Còn chưa kịp nhìn rõ mình đang ở đâu, bên tai hắn đã vang lên giọng nói của một cô gái, vừa nức nở vừa mừng rỡ: "Vân ca ca, Vân ca ca, huynh tỉnh rồi, huynh tỉnh rồi!"
Vân ca ca!
Nghe thấy cách xưng hô đã xa cách từ rất lâu này, Khương Vân nhất thời không nhớ ra cô gái này là ai.
Giọng nói ấy lại cất cao lên: "Gia gia, nương, tẩu tử, Vân ca ca tỉnh rồi, mọi người mau tới đây!"
Loạt xưng hô liên tiếp này khiến Khương Vân sững cả người.
Nhưng hắn cũng lập tức tỉnh táo lại, cuối cùng cũng nhìn rõ mình đang ở trong một căn phòng.
Theo tiếng gọi nhìn lại, đập vào mắt hắn là gương mặt của một phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp, gương mặt tràn ngập niềm vui còn vương lại những vệt nước mắt chưa khô.
Nhất là đôi mắt to tròn kia, vừa đỏ vừa sưng, rõ ràng đã khóc rất lâu.
Nhìn người phụ nữ, Khương Vân chớp chớp mắt, có phần không chắc chắn hỏi: "Nguyệt, Nguyệt Nhu?"
"Vâng, vâng, vâng!"
Người phụ nữ mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng vừa mở miệng, nước mắt lại không kìm được mà tuôn rơi, khiến nàng chỉ có thể liều mạng gật đầu.
Khương Nguyệt Nhu!
Người phụ nữ trước mắt, không ai khác chính là Khương Nguyệt Nhu, cô em gái ở Khương Thôn năm nào của Khương Vân.
Khương Vân đương nhiên không quên cô em gái này của mình.
Chỉ là, hắn đã quá nhiều năm không gặp lại nàng.
Trong ký ức của hắn, dù Khương Nguyệt Nhu không còn là cô bé con ngày nào, thì ít nhất cũng phải là một thiếu nữ mắt ngọc mày ngài.
Nhưng hắn thật sự không ngờ, Khương Nguyệt Nhu bây giờ lại đã trở thành một người phụ nữ trung niên, thêm mấy phần sương gió, không còn vẻ ngây ngô non nớt năm xưa, đến mức hắn không thể nhận ra ngay từ đầu.
Bất quá, điều này cũng bình thường.
Bọn họ đều đã mấy trăm, thậm chí hơn nghìn tuổi, nếu là phàm nhân thì đã trải qua mấy kiếp luân hồi.
Dù tu sĩ có thể giữ được thanh xuân vĩnh viễn, dung nhan không đổi.
Nhưng nhiều năm như vậy, toàn bộ Đạo Hưng Đại Vực luôn trong trạng thái có thể bùng nổ đại chiến bất cứ lúc nào, những sinh linh sống trong đó, có mấy ai còn tâm tư để ý đến dung mạo của mình.
Khương Vân vươn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên má Khương Nguyệt Nhu, dịu dàng nói: "Từng này tuổi rồi mà sao còn mít ướt thế... Ái da!"
Chưa để Khương Vân nói hết câu, Khương Nguyệt Nhu đã đột nhiên đưa tay véo mạnh hắn một cái, nghiêm mặt gắt: "Huynh mới già ấy!"
Khương Vân không khỏi bật cười, vừa định nói thêm gì đó thì đột nhiên nghe một tiếng "Rầm", như thể cửa lớn bị ai đó phá tung.
Ngay sau đó, một đám người ùa vào.
Cha mẹ, gia gia, Tuyết Tình, ông ngoại, Thủy tổ Khương thị, Nhị sư bá, nhạc phụ Biển Trường Sinh, nghĩa phụ Hàn Thế Tôn, Dạ Cô Trần đang ôm Cây Bất Diệt, Tam sư huynh...
Nhìn những gương mặt quen thuộc này, Khương Vân không khỏi ngây người!
Giờ khắc này, hắn đột nhiên cảm thấy, có phải mình đang mơ không!
Những người thân mà hắn ngày đêm mong nhớ, vậy mà giờ đây đều xuất hiện ngay trước mắt.
"Con ơi!" Phong Vô Nhan nghẹn ngào gọi một tiếng, bước tới ôm chầm lấy Khương Vân, bật khóc nức nở.
"Mẹ!"
Khương Vân có chút ngập ngừng, khẽ gọi, khiến Phong Vô Nhan càng "oa" một tiếng, khóc lớn hơn nữa!
Cảm nhận hơi ấm từ vòng tay của mẹ, Khương Vân cuối cùng cũng có thể xác định, đây không phải là mơ.
Mà những ký ức trước khi hôn mê, đương nhiên cũng ùa về trong đầu hắn.
Hải Yêu Vương đã khiến thời gian trong Đạo Hưng Thiên Địa khôi phục bình thường, cho nên, giờ phút này hắn mới có thể gặp lại người thân của mình.
"Khụ khụ!"
Lát sau, Khương Thu Dương khẽ ho hai tiếng, nói: "Vô Nhan, nàng khóc một lát là được rồi."
"Thằng bé vừa mới tỉnh, cơ thể chắc vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, để nó nghỉ ngơi thêm chút nữa."
"Đúng, đúng đúng!" Nghe lời Khương Thu Dương, Phong Vô Nhan lúc này mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng buông tay ra.
Nhưng đôi mắt đẫm lệ của bà vẫn nhìn Khương Vân chằm chằm, tựa như sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt một cái, con trai sẽ lại biến mất.
Khương Vân mỉm cười với mẹ, rồi ngồi dậy nói: "Mẹ, con không sao!"
Khương Vân chỉ vì kiệt sức nên mới hôn mê.
Bây giờ không biết đã bất tỉnh bao lâu, tuy sức mạnh chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng quả thực không có gì đáng ngại.
Huống chi, nhìn thấy nhiều trưởng bối và người thân như vậy, Khương Vân đâu còn muốn nằm nữa.
Khương Vân đứng dậy, đầu tiên là đi tới trước mặt Khương Vạn Lý, quỳ thẳng xuống đất: "Gia gia, Vân nhi đã rất lâu không về thăm người!"
Một tiếng "Vân nhi" này khiến Khương Vạn Lý, người vốn luôn cố kìm nén cảm xúc, cũng không thể nén được nữa, nước mắt lưng tròng vội đưa tay đỡ Khương Vân dậy: "Mau đứng lên, mau đứng lên!"
Tiếp đó, Khương Vân lại lần lượt quỳ xuống dập đầu hành lễ với ông ngoại, sư bá, Khương Công Vọng, nhạc phụ, nghĩa phụ, Dạ Cô Trần và cha mẹ.
Dù bản thân Khương Vân không để tâm những lễ nghi phiền phức này, nhưng khi đối mặt với các bậc trưởng bối, đặc biệt là những người đã nhiều năm không gặp, hắn không dám có chút bất kính nào.
Mà mọi người cũng đều biết đây là một mảnh hiếu tâm của Khương Vân, nên không ai ngăn cản.
Sau khi hành lễ với các trưởng bối xong, Khương Vân lại đi đến trước mặt Hiên Viên Hành nói: "Tam sư huynh!"
Hiên Viên Hành thì không nói nhiều, chỉ nhếch miệng cười, dang tay ôm chầm lấy Khương Vân, vỗ mạnh mấy cái vào lưng hắn.
Giữa sư huynh đệ bọn họ, vốn không cần nhiều lời.
Cuối cùng, Khương Vân cũng đi tới trước mặt thê tử của mình.
Cả đời này của Khương Vân, người mà hắn cảm thấy có lỗi nhất, có thể nói, chính là Tuyết Tình.
Hắn căn bản là một người chồng không đủ tư cách.
Kể từ khi thành thân với Tuyết Tình, hai người họ không chỉ xa cách nhiều hơn sum họp, mà gần như là chưa từng được ở bên nhau!
Tuyết Tình gần như lúc nào cũng chỉ có một mình.
Vậy mà đối với điều này, Tuyết Tình chưa bao giờ có bất kỳ lời oán thán nào, luôn luôn lặng lẽ chờ đợi Khương Vân.
Vì vậy, dù không lâu trước đây, phân thân thành yêu để bảo vệ Đạo Giới của Khương Vân đã gặp và ở bên Tuyết Tình một thời gian, nhưng giờ phút này, bản thể của hắn gặp lại thê tử vẫn cảm thấy vô cùng áy náy, không biết phải nói gì.
Nhìn dáng vẻ lúng túng của con trai, Phong Vô Nhan đảo mắt một vòng rồi nói: "Thôi được, vì Vân nhi đã không sao rồi, chúng ta cũng đừng làm phiền nó nữa, đi trước đi!"
Nói xong, bà liền kéo Khương Thu Dương quay người đi ra ngoài.
Những người còn lại đều mỉm cười, lòng dạ biết rõ, lần lượt cáo từ.
Ngay cả Khương Nguyệt Nhu vốn không định đi cũng bị Khương Vạn Lý xách tai lôi ra ngoài, vừa đi vừa mắng: "Ca ca và tẩu tử của con bao năm không gặp, nay mới trùng phùng, con ở lại đây phá đám làm gì!"
Rất nhanh, tất cả mọi người đều đã rời đi, cửa phòng cũng được đóng lại, trong phòng chỉ còn lại Khương Vân và Tuyết Tình.
Nhìn Khương Vân có chút luống cuống tay chân, vẫn là Tuyết Tình mỉm cười, nhẹ nhàng khoác tay hắn, tựa đầu lên vai chồng, nhắm mắt lại, không nói một lời, chỉ lặng lẽ tận hưởng sự bình yên và ấm áp chỉ thuộc về riêng mình.
Lúc này, quả thật không cần bất kỳ lời nói nào.
Vô thanh thắng hữu thanh