Sau khi Ngục Trung Ngục hoàn toàn đóng lại, Khương Vân cũng chính thức bắt đầu bế quan, Huyết Đạo Giới nghênh đón một khoảng thời gian yên tĩnh.
Thế nhưng chỉ hơn một tháng trôi qua, vào một ngày nọ, trên bầu trời Huyết Đạo Giới đột nhiên xuất hiện một đôi bàn tay khổng lồ, trực tiếp xé toạc bầu trời như xé một tờ giấy, tạo ra một vết nứt cực lớn.
Ngay sau đó, đôi tay khổng lồ biến mất, từ bên trong vết nứt, từng bóng người bước ra, tiến vào Huyết Đạo Giới.
Tất cả những người này đều đeo một loại mặt nạ máu giống hệt nhau để che đi dung mạo thật, trên người cũng mặc trường bào màu đỏ sẫm đồng bộ.
Ai nấy đều tỏa ra khí tức cường đại, kẻ yếu nhất cũng có tu vi Địa Hộ cảnh.
Đám người này có hơn trăm người, trong đó có bảy mươi người ở Địa Hộ cảnh, hơn hai mươi người ở Thiên Hữu cảnh, và đặc biệt là ba cường giả Đạo Tính cảnh!
Trăm người này, dĩ nhiên đều là đệ tử của Đạo Tam Cung.
Nhưng đối với vô số sinh linh trong Đạo Ngục mà nói, bọn họ còn có một tên gọi chung ---- Hình Vệ!
Đạo Tam Cung trấn thủ Đạo Ngục, dưới trướng đương nhiên cũng chia ra nhiều vệ đội, mỗi đội quản lý một chức vụ riêng.
Ví như Mã Tuấn năm đó chính là tuần vệ, còn Hình Vệ thì chuyên phụ trách việc hành hình.
Khi trăm người này xuất hiện trên bầu trời Huyết Đạo Giới, gần như tất cả sinh linh trong giới này đều có cảm giác trời sắp sập.
Bởi vì bầu trời dường như cũng không thể chịu đựng nổi khí tức cường đại mà trăm tên Hình Vệ không chút kiêng dè phóng thích ra, nên đang rung chuyển nhè nhẹ.
Tuy nhiên, sau khi xuất hiện, trăm tên Hình Vệ này không hề có bất kỳ hành động nào, mà chỉ chia làm hai hàng, cúi đầu khoanh tay đứng đó, im lặng không nói, rõ ràng là đang chờ đợi người khác đến.
Cuối cùng, trong sự chờ đợi của trăm người, một lão giả tóc hoa râm, thân hình hơi mập, chậm rãi bước ra từ trong vết nứt.
Lão giả này mặt mày mỉm cười, trong tay cầm một con dao găm nhỏ làm bằng xương người, đang thong thả gọt giũa móng tay. Toàn thân lão không hề có chút khí tức nào phát ra, trông hệt như một chưởng quỹ phàm nhân bình thường.
Nhưng khi thấy lão xuất hiện, tất cả cường giả Thiên Hữu cảnh trong toàn bộ Huyết Đạo Giới đều bất giác rùng mình.
"Thượng sứ Hình Ma!"
Trong Đạo Tam Cung, người có thể đảm nhiệm chức vụ thượng sứ, ngoài yêu cầu tu vi cảnh giới ít nhất phải đạt tới Đạo Tính cảnh hậu kỳ, còn cần phải có bản lĩnh đặc thù.
Ví như Lôi Lăng, hắn đến từ Lôi Cúc Thiên, bản lĩnh đặc thù chính là thay trời hành đạo, sử dụng kiếp lôi.
Còn vị Hình Ma này, đó không phải tên thật của lão, mà là một ngoại hiệu chung do vô số người trong Đạo Ngục, thậm chí cả nhiều người của Đạo Tam Cung đặt cho, Ma Đầu Hành Hình!
Cũng chính là thủ lĩnh của đám Hình Vệ này!
Về Lôi Lăng, mọi người biết không nhiều, nhưng đối với Hình Ma này, có thể nói lão chính là ác mộng của tất cả sinh linh trong Đạo Ngục.
Một khi rơi vào tay lão, ngươi sẽ thật sự cảm nhận được thế nào là sống không bằng chết!
Hiển nhiên, những người này đến đây là vì cái chết của Lôi Lăng!
Khi Hình Ma xuất hiện, toàn bộ Huyết Đạo Giới đã chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, không một âm thanh nào phát ra.
Hình Ma không hề để tâm đến tình hình xung quanh, chỉ chuyên chú gọt giũa móng tay, trăm tên Hình Vệ kia cũng im lặng đứng chờ.
Hồi lâu sau, khi Hình Ma cuối cùng cũng gọt xong móng tay, lão mới thản nhiên lên tiếng: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Mấy kẻ có tên trong danh sách, các ngươi không phải đã biết rồi sao, bắt hết về đây cho ta!"
Một nam tử cao lớn có tu vi Đạo Tính cảnh sơ kỳ lập tức ôm quyền thi lễ với Hình Ma: "Tuân lệnh!"
Ngay sau đó, nam tử này quay người lại, ánh mắt lạnh như băng xuyên qua lớp mặt nạ nhìn xuống Huyết Đạo Giới bên dưới, nhìn về phía vô số sinh linh đang thấp thỏm bất an, rồi lạnh lùng cất giọng: "Kim Tồn Diệu, Cổ La, Hướng Hồng Trần, Phù Tang Tử, Hầu Mục Nhiên..."
Nam tử đọc ra tổng cộng mười cái tên.
"Những kẻ vừa được ta gọi tên, trong vòng mười hơi thở, lập tức xuất hiện trước mặt ta!"
Mười người này, dĩ nhiên chính là mười cường giả Thiên Hữu cảnh đã tiến vào Ngục Trung Ngục nhưng vẫn còn sống sót trở ra.
Chỉ vì ký ức đã bị xóa bỏ, nên họ không biết tại sao Thượng sứ Hình Ma lại tìm đến mình. Dù lòng đầy nghi hoặc, họ vẫn không dám không xuất hiện.
Thế là, từ bốn phương tám hướng của Huyết Đạo Giới, từng bóng người bay vút lên, xuất hiện trên bầu trời.
Tổng cộng mười người, không thiếu một ai!
Không đợi mười người này kịp mở miệng hỏi rõ ngọn ngành, nam tử cao lớn đã vung tay ra lệnh: "Đem chúng đi!"
Nhìn mấy tên Hình Vệ đang tiến về phía mình, một lão giả lộ vẻ hung tợn, nghiến răng nói: "Các ngươi bắt ta, cũng phải cho chúng ta một lý do chứ!"
"Phụt!"
Tiếng của lão vừa dứt, liền nghe một tiếng trầm đục vang lên, giữa trán lão đã cắm phập một con dao găm làm bằng xương người.
Máu tươi từ giữa trán lão tuôn ra, nhưng lão vẫn chưa chết.
Hình Ma cười tủm tỉm đi đến trước mặt lão, giơ tay nhẹ nhàng rút con dao găm ra rồi nói: "Yên tâm, lát nữa ta chắc chắn sẽ cho ngươi một lý do vô cùng hài lòng!"
Cuối cùng, khi mười người này bị Hình Vệ áp giải rời khỏi Huyết Đạo Giới, ánh mắt Hình Ma mới lần đầu tiên nhìn xuống bên dưới, trên mặt vẫn giữ nụ cười và nói: "Kể từ hôm nay, Hình Vệ chúng ta sẽ trấn thủ Huyết Đạo Giới một thời gian! Ít thì mười năm, còn nhiều thì... hắc hắc, khó nói lắm!"
Vừa nghe những lời này, tất cả sinh linh trong Huyết Đạo Giới lập tức mặt cắt không còn giọt máu.
Tuy nơi này là Đạo Ngục, hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt, nhưng dù sao họ vẫn có được một mức độ tự do nhất định.
Ngoài việc thỉnh thoảng có tuần vệ dùng Thần thức tuần tra, ngày thường người của Đạo Tam Cung căn bản không xuất hiện.
Vậy mà bây giờ, Hình Vệ lại muốn trấn thủ Huyết Đạo Giới ít nhất mười năm, đối với sinh linh trong giới này, đây quả là một tin dữ động trời.
Đừng nói là có hành động gì quá đáng, chỉ cần họ nói xấu Đạo Tam Cung hay Đạo Thần Điện vài câu cũng có thể bị đám Hình Vệ này nghe thấy.
Một khi bị nghe thấy, hậu quả sẽ không thể lường được.
Nhưng dĩ nhiên Hình Ma sẽ không để tâm đến phản ứng của những người này, lão chỉ đưa tay chỉ vào mắt mình rồi nói: "Hy vọng, các ngươi đừng để ta phải để mắt tới!"
Nói xong câu này, Hình Ma chắp tay sau lưng, một mình quay người rời đi, hiển nhiên là muốn đi hành hình đám người Cổ La.
Sau khi Hình Ma rời đi, nam tử cao lớn đã ra lệnh lúc nãy cười lạnh nói: "Các ngươi muốn biết nguyên nhân sao?"
Mọi người đương nhiên muốn biết, nhưng không một ai dám lên tiếng. Nam tử kia hiển nhiên cũng không cần ai trả lời, hắn vung tay lên, liền thấy một luồng sấm sét màu vàng kim hóa thành một bóng người hiện ra giữa không trung.
Bóng người này, chính là Khương Vân!
Chỉ có điều, Khương Vân này hai mắt phủ đầy huyết sắc, hiển nhiên vẫn là hình ảnh mà chủ nhân Lôi Cúc Thiên cung cấp cho Đạo Tam Cung.
"Kẻ này tên là Khương Vân, giả danh Cổ Khương, hắn dám khiêu khích uy nghiêm của Đạo Thần Điện chúng ta, tấn công người của Đạo Thần Điện chúng ta."
"Hiện giờ hắn đã bỏ trốn, hơn nữa kẻ này rất giỏi thay hình đổi dạng, che giấu khí tức, cho nên từ nay trở đi, bất cứ ai cung cấp được tung tích hoặc thông tin liên quan đến kẻ này, chúng ta đều sẽ có trọng thưởng!"
"Nhưng nếu có kẻ nào biết mà không báo, cố tình che giấu, thì đừng trách chúng ta không khách khí!"
Nam tử cao lớn không hề nói ra chuyện Khương Vân đã giết chết Lôi Lăng, dù sao đối với Đạo Thần Điện mà nói, đây cũng là một việc mất mặt.
Mặc dù Khương Vân không tiếp xúc với quá nhiều người ở Huyết Đạo Giới, nhưng các thế lực lớn nhỏ trong thung lũng ở Đào Nguyên Thành đều biết hắn.
Dù sao trận chiến giữa hắn và Cổ La, việc hắn đuổi nhà họ Kiều đi, thu Lưu Bằng làm đồ đệ đã thực sự gây chấn động trong ngoài Đào Nguyên Thành.
Vì vậy, vào giờ phút này, khi thấy bóng dáng của Khương Vân xuất hiện trên bầu trời, tất cả mọi người nhà họ Lưu, trừ Lưu Bằng ra, đều lập tức mặt xám như tro tàn.
Gia chủ nhà họ Lưu, Lưu Chấn Đông, càng là ngã phịch xuống đất.