Virtus's Reader
Đạo

Chương 3: CHƯƠNG 3: KHẢO THÍ.

Nửa canh giờ sau.

Hưu! Hưu! Hưu

Âm thanh lợi khí phá không truyền tới, ba người tuổi ngoài hai mươi vẻ mặt lạnh nhạt chân đạp phi kiếm đáp xuống đại điện Tiêu gia.

- Tiêu gia gia ở đâu, bọn ta phụng mệnh đến đây, nhanh đưa người ra.

Sắc mặt ba người này hết sức lạnh lùng cùng cảm giác cao cao tại thượng, ánh mắt đảo qua mọi người tựa như đang nhìn những con kiến vậy.

Nghe thấy động tĩnh, Tiêu Văn Đình vội vàng dẫn đám người Tiêu gia ra nghênh đón, khiêm tốn nói:

- Ba vị tiên sư đường xa đến đây, mời vào trong đại đường ngồi uống trà một lát.

Tiêu Thần thầm nắm chặt tay, trong lòng thề rằng mình nhất định sẽ trở hành một đại tiên sư cường đại để cha mẹ nở mày nở mặt.

- Không cần, chúng ta phụng mệnh mang đám trẻ đi tiên môn khảo thí, đang rất vội.

Một gã trẻ tuổi nhướn mày lạnh nhạt nói.

- Dạ, dạ!

Tiêu Văn Đình không dám chậm trễ vội gật đầu đáp ứng.

- Đi!

Ba gã thanh niên lẩm bẩm, chỉ tay vào phi kiếm, thể tích phi kiếm tăng mạnh đủ để cho mấy người đứng bên trên.

- Các ngươi đứng lên theo thứ tự, không phải sợ.

Đám thiếu niên Tiêu gia thấy ba vị tiên sư ngự kiếm phi hành, lại đột nhiên biến nó to ra thì trong lòng cực kì kính sợ, ai nấy đều tự động xếp hàng đứng lên trên cự kiếm.

- Lên!

Đợi đủ người ba gã trẻ tuổi không nói gì thêm, đột nhiên điều khiển phi kiếm bay lên lao vút về phía chân trời, nháy mắt đã biến khỏi tầm nhìn.

Tiêu phụ thấy Tiêu Thần rời đi thì vết thương liền phát tác, sắc mặt trắng bệch vội vã tập tễnh đi ra ngoài.

- Tộc trưởng, tuy Tiêu Thần mang dòng máu Tiêu gia nhưng hoàn toàn không không vừa lòng với chúng ta, vì sao người lại đồng ý cho nó đi tiên môn khảo thí chứ? Lỡ đâu thằng nhóc đó may mắn trở thành tiên sư, trước kia chúng ta đắc tội bọn họ, sau này chẳng phải tự rước phiền toái sao?

Tiêu phụ rời đi, Tiêu Văn Bân oán giận nói.

Tiêu Văn Đình cười:

- Tam đệ yên tâm, thằng nhóc Tiêu Thần kia tố chất thân thể cực kém, nhìn như kẻ sắp chết làm sao được tiên sư lựa chọn, ngươi cứ yên tâm đi.

Hắn thầm nghĩ người có khả năng lớn nhất trở thành tiên sư chỉ có con hắn, Tiêu Lân, dù sao lúc nãy mình cũng đã cho nó mang theo đồ vật kia…

Lướt qua từng dải mây trắng, từng trận gió mãnh liệt quét qua, đụng phải cũng đủ để làm mù mắt.

Tiêu Thần đứng sau cùng với một người đàn ông trên phi kiếm, chỉ càm thấy gió thổi vù vù bên tai, hai tay nắm chặt cố gắng không lộ ra vẻ sợ hãi.

Kẻ điều khiển phi kiếm cũng kinh ngạc, quay lại nhìn ánh mắt cũng lộ ra vài phần tán thưởng.

- Hô!

Đột nhiên tiếng gió giảm đi vài phần, thân thể bọn họ nhẹ nhàng hạ xuống. Một lát sau âm thanh lạnh lùng truyền tới:

- Đến rồi, các ngươi xuống đi.

Đám thiếu niên Tiêu gia mở to mắt, phát hiện mình đã đến một nơi xa lạ.

Tiêu Thần đi xuống, ánh mắt đảo một lượt, nơi này là sơn cốc chừng mấy trăm trượng, cây cối um tùm dường như ẩn chứa sức sống mãnh liệt, đủ loại kì trân dị thảo, không khí thơm mát tựa như tiên cảnh vậy.

Lúc này, trong sơn cốc đã có hơn chục người đến trước, nam nữ đủ cả nhưng ánh mắt bọn họ nhìn về đám Tiêu Thần mơ hồ mang theo địch ý.

- Đã đến thì theo hai người một đôi nhanh lên, khảo nghiệm lập tức sẽ bắt đầu.

Trước mặt đám người đặt ra một chiếc bà đá, một lão giả chừng năm mươi tuổi dáng vẻ khỏe mạnh ngồi ở đó. Ba thanh niên đưa đám Tiêu Thần đến cung kính hành lễ sau đó đứng sang bên cạnh.

Tiêu Lân là con cả của tộc trưởng Tiêu gia, sớm đã được dặn dò nên cúi đầu hành lễ với lão giả sau đó mang mọi người xếp hàng.

- Tốt lắm, dựa theo thứ tự từng người lên nhận khảo nghiệm.

Lão giả mở mắt, tựa như ánh sao lóe lên đủ để nhìn thấu thân thể từng người một, tất cả đều cúi đầu theo bản năng không dám đối diện.

- Mai gia bắt đầu trước đi.

Âm thanh lão giả vang lên, phía đám người bên trái, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi bước lên, thân thể khỏe mạnh, đôi mắt có thần nhưng trong lòng hắn rất bồn chồn, hành lễ với lão giả rồi dưa tay ra.

Lão giả nắm lấy nhìn một chút vẻ mặt bình thản:

- Không có linh căn, đứng sang trái.

Thiếu niên kia nghe vậy nhất thời cả người như mất hết toàn bộ khí lực, buồn bã đi về mảnh đất trống phía bên trái.

- Tiếp theo.

Một thiếu nữ cẩn thận bước lên chìa tay ra.

- Không có linh căn, ngươi cũng bước sang trái đi.

Một hơi kiểm tra, mười mấy thiếu niên mà đã qua sáu người nhưng chưa có ai phù hợp yêu cầu.

- Tiếp theo!

Lão giả nhíu mày lộ vẻ mất kiên nhẫn.

Lần này là một thiếu nữ mặt hoa da phấn, mái tóc đen mượt tựa như tiên nữ trong tranh bất ngờ lạc xuống nhân gian ậy.

- Cơ gia, là Cơ Nguyệt Vũ Cơ gia, không ngờ nàng cũng tới!

- Nghe nói mười tuổi nàng đã tự mình tụ tập linh khí, nhất định là cơ thể có linh căn.

- Có linh căn là có thể thành tiên sư, Cơ Nguyệt Vũ thật may mắn.

Tiêu Thần nghe đám thiếu niên bàn tán thì nhăn mặt, dường như chỉ kiểm tra có linh căn, nếu không dù tố chất thân thể tốt cũng không đủ tư cách. Nghĩ đến đây hắn thở phào nhẹ nhõm, nếu kiểm tra tố chân thân thể sợ rằng hắn không có chút cơ hội. Nhưng mà nhìn hơn chục thiếu niên ủ rũ trong lòng cũng lo lắng, linh căn này không biết là thứ gì, dường như cực kì hiếm có.

- Linh căn mộc thuộc tính, tư chất tuyệt hảo, tốt! Tốt lắm!

Lão giả phụ trách khảo nghiệm mở mắt lộ ra vài phần kinh hỉ.

Suy nghĩ của Tiêu Thần bị cắt đứt, ngẩng đầu lên nhìn thấy Cơ Nguyệt Vũ bình thản thu tay, vẻ mặt không chút biến đổi dường như không có gì ngoài ý muốn.

- Ngươi bước sang bên phải, lúc nữa sẽ theo ta đi gặp chưởng môn.

Tâm tình lão giả rất tốt, cực kì dịu dàng vứoi Cơ Nguyệt Vũ.

Cơ Nguyệt Vũ khẽ gật đầu, bước sang phải trong ánh mắt hâm mộ của mọi người. Dáng đi thướt tha tựa như tiên tử hạ phàm vậy.

- Tiếp!

Lão giả như có thêm sinh lực, âm thanh cũng có sức sống hơn.

Một lúc sau, ngoài đám Tiêu gia thì thiếu niên mấy đại gia tộc đã kiểm tra xong, ngoài Cơ Nguyệt Vũ còn có một nam một nữ đủ tư cách khảo nghiệm. Nhưng nhìn vẻ măt bình thản của lão giả thì tư chất hai người này rất bình thường, mặc dù vậy cũng đủ khiến kẻ khác hâm mộ không thôi.

- Tiếp theo!

Tiêu Lân là con tộc trưởng hiển nhiên là người đi đầu, vừa nghe liền sửa sang quần áo thi lễn với lão giả rồi đưa tay ra đầy vẻ mong chờ.

Lão giả không quan tâm, nhắm mắt lại một lúc rồi lắc đầu:

- Không có linh căn, không hợp lệ.

Tiêu Lân nghe vậy biến sắc, nhưng nghĩ tới món đồ cha bí mật đưa cho thì thoáng bình ổn trở lại.

- Tiên sư đại nhân, lúc con ở trong nhà cha có dặn dâng lên tiên sư một món lễ vật. Mong tiên sư xét tới hiếu tâm mà cho chút cơ hội.

Nói xong chưa đợi lão giả từ chối đã lấy một túi gấm từ trong ngực ra.

Khóe miệng lão giả mang vài phần mỉa mai, hắn là người tu tiên cao cao tại thượng, gia tộc thê tục có gì đưa ra mà vừa mắt hắn chứ? Nhưng khi vừa mở túi gấm ra liền thấy một khối đen tuyền tựa như tảng đá.

- Thiết tinh!

Ánh mắt lão giả sáng rực, cầm lên tay kiểm tra kĩ càng mất nửa ngày, vẻ mặt càng thêm mừng rỡ. Độ tinh khiết của thiết tinh còn vượt qua tưởng tượng của hắn, đủ để luyện chế linh khí sử dụng đến Trúc Cơ hậu kì.

- Khụ khụ! Thiết tinh này ta nhận, xét thấy người có lòng ta liền thu làm đệ tử kí danh, sau này theo bên cạnh ta, nếu biểu hiện tốt không chừng có thể trở thành đệ tử thân truyền.

Lão giả thu Thiết tinh vào túi trữ vật híp mắt cười.

- Đệ tử kí danh?

Tiêu Lân sửng sốt.

- Làm sao, chẳng lẽ còn chưa hài lòng?

Sắc mặt lão giả âm trầm.

- Dạ không, không ạ, con nào dám làm càn! Đệ tử Tiêu Lân bái kiến sư phụ!

Tiêu Lân vội vàng quỳ xuống.

- Ừm, ngươi cũng đứng sang phải đi.

Lão giả gật đầu thản nhiên nói.

- Dạ.

Mặc dù là đệ tử kí danh, nhưng cảm thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ thì hắn liền vênh váo bước đi.

- Tiếp theo!

- Kế tiếp.

Rất nhanh ngoài Tiêu Thần ra thì không còn ai nữa, ngoài Tiêu Lân cũng chẳng ai có linh căn.

- Huyết mặc lưu truyền từ thời thượng cổ cái gì, chừng ba trăm năm mà không sinh ra linh căn, ta thấy lần này đề nghị tông chủ hủy bỏ tư cách tiên môn khảo thí của Tiêu gia thôi.

Lão giả thầm nói, hơi mất kiên nhẫn:

- Người cuối cùng.

Tiêu Thần ngơ ngẩn, nghĩ tới mình là người cuối liền đi lên đầy vẻ mong chờ. Nghĩ tới ánh mắt tràn ngập kì vọng của cha mình, mong muốn tranh thủ cơ hội để cha hắn không bị lăng nhục ánh mắt hắn càng trở nên kiên định.

- Nhất định phải có! Nhất định phải có.

Một lát sao lão giả mở mắt lạnh lùng liếc Tiêu Thần:

- Không có linh căn, không hợp lệ.

Như tiếng sét ngang tai, Tiêu Thần bị dội gáo nước lạnh khiến sắc mặt tái nhợt, nghĩ tới ánh mắt kì vọng của cha thì tương lai trở nên mờ mịt, thiếu chút nữa đã quỵ xuống. Ánh mắt đám thiếu niên sung sướng khi kẻ khá gặp họa. Tiêu Thần đần độn cuối cùng đã trở lại hàng ngũ, trong đầu vẫn quanh quẩn ý nghĩ làm thế nào để nhìn mặt cha!

Cha là một người cực kì cao ngạo, lần này để hắn có cơ hội tham gia tiên môn khảo thí mà không tiếc làm trái lời thế, chịu bao nhiêu khổ nhục nhưng kết quả, hắn đã thất bại!

Chương 4: Thang lên trời

- Được rồi, tiên môn khảo thí hôm nay đến đây là kết thúc, những người không thông qua thì ở đây chờ, vài ngày nữa sẽ có người đến đưa các ngươi về.

Lão giả nói xong phất tay áo mang theo bốn người Cơ Nguyệt Vũ rời đi trong ánh mắt hâm mộ của các thiếu niên.

“Cơ Nguyệt Vũ quả nhiên là người có linh căn trời sinh, hơn nữa theo vẻ mặt ban nãy của Hồ trưởng lão có lẽ tư chất linh căn của nàng rất xuất sắc, tương lai chắc chắn có thể trở thành tiên nhân”

“Còn nữa, cái tên tiểu tử bình thường của Tôn gia kia lại có linh căn, lần này trở về gia tộc nhất mạch bọn họ nhất định sẽ cực thịnh vượng,cho dù có trở thành chi chính trong gia tộc cũng là chuyện bình thường a.”

“Còn có tên tiểu tử Tiêu Lân của Tiêu gia, rõ ràng tư chất cũng bình thường giống như chúng ta thế mà lại là người có vận khí tốt a, Hồ trưởng lão có vẻ coi trọng bảo vật đấy lắm.”

Đám thiếu niên bàn tán sôi nổi, lời nói tràn đầy sự hâm mộ lẫn ghen tị.

- Trọng địa tông môn không được ồn ào, nếu không lập tức trục xuất khỏi đây.

Một người trẻ tuổi lớn tiếng quát, nhất thời toàn bộ thiếu niên câm như hến. Người trẻ tuổi thấy thế hài lòng gật đầu, mỉm cười cười tự đắc, lúc này mới quát tiếp:

- Xếp hàng, đi theo ta đến Phàm Tiên tiểu viện ở tạm ba ngày, tuy các ngươi không có linh căn, nhưng trong sơn môn linh khí nồng đậm, tuy không có cơ hội nhập môn tu luyện nhưng hấp thu một chút ít lính khí cũng vô cùng có lợi cho các ngươi.

Tiêu Thần đầu óc vẫn còn đang hỗn loạn, đối với lời nói của người dẫn đường không nghe lọt nửa phần, đến lúc hắn hồi phục được tinh thần đã là nửa đêm.

Nằm co người trên giường đá, hắn cảm thấy tinh thần hết sức mệt mỏi. Trong đầu hắn chốc lát lại hiện lên hình ảnh phụ thân bị lăng nhục lúc ở Tiêu gia, sau đó là ánh mắt thất vọng của phụ thân dành cho mình, chốc lát lại hiện lên hình ảnh mình đã là tiên nhân, có sức mạnh dời non lấp biển, chân đạp thần kiếm, ngao du thiên hạ, không gì là không làm được.

Sang ngày hôm sau, khi trời mới vừa tờ mờ sáng, Tiêu Thần đã bị tiếng ồn bên ngoài cửa đánh thức. Sửng sốt một lúc lâu hắn mới vội vàng lấy nước lạnh rửa mặt, nhanh chóng đi ra cửa, lúc này đã thấy những thiếu niên hôm qua không đủ tư cách đã sớm có mặt đông đủ. Đứng trước mặt mọi người, chính là vị tiên nhân hôm qua chủ trì buổi khảo thí: Hồ trưởng lão!

Thấy một màn như này, trống ngực Tiêu Thần không kìm được đập nhanh thêm một trận, chẳng lẽ sự tình lại có gì biến hóa sao?

- Hồ trưởng lão, các thiếu niên hôm qua đều đã có mặt đầy đú, ngài có việc gì cứ phân phó.

Một gã trung niên mặc áo xanh mở miệng nói một câu lấy lòng.

- Ân

Hồ trưởng lão khẽ gật đầu, nheo mắt nhìn đảo một vòng qua đám thiếu niên, lúc này mới lạnh nhạt nói:

- Hôm nay, triệu tập các ngươi vì Lạc Vân Cốc còn thiếu một ít ngoại môn đệ tử, nếu bọn ngươi muốn lưu lại thì theo ta đi tham gia một cuộc kiểm tra, thông qua cuộc kiểm tra này thì có thể ở lại.

- Ngoại môn đệ tử tuy không bằng đệ tử chân truyền nhưng cũng được coi là người của Lạc Vân Cốc, có thể có được một vài bộ phần tâm pháp tu luyện. Chỉ cần ngày thường hoàn thành tốt công việc của mình là có thể chuyên tâm tu luyện, nếu siêng năng và có cơ duyên chưa biết chừng cũng có thể trở thành tiên nhân.

Hồ trưởng lão nói xong, nhiều thiếu niên bỗng nhiên hưng phấn, cho dù không thể bước vào con đường tu tiên nhưng có thể trở thành một gã ngoại môn đệ tử cũng coi như được người khác kính trọng như là tiên nhân, như thế là quá đủ vẻ vang với bọn hắn rồi.

Tiêu Thần lại càng kích động hơn, cả người run rẩy, như vậy cuối cùng hắn vẫn còn cơ hội, bất kể thế nào cũng không thể bỏ qua.

- Tốt, vậy thì, các ngươi theo ta.

Thấy đám thiếu niên ai cũng kinh hỉ, Hồ trưởng lão hài lòng gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Đăng thiên thê (thang lên trời) tại Lạc Vân cốc cũng là một nơi có danh tiếng, nghe nói nơi này do tổ sư khai phá tông môn – Lạc Vân chân nhân, một Nguyên Anh kỳ lão quái tự mình kiến tạo, chuyên dùng để khảo nghiệm, rèn luyện tinh thần và thể chất của các môn nhân. Tuy nhiên, sau Lạc Vân chân nhân, Lạc Vân Cốc không còn xuất hiện thêm tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào nữa. Đến đời này trong tông môn chỉ có chưởng môn đạt tới Kim Đan Trung kỳ, nhưng tầm quan trọng của Đăng thiên thê vẫn không chút suy giảm.

Mà hôm nay, cuộc kiểm tra tuyển chọn ngoại môn đệ tử cũng là tiến hành tại đây.

Hồ trưởng lão dừng bước, chỉ vào cái thang trên không mà nói:

- Trong hai canh giờ, ai có thể leo lên đến đỉnh là đạt tiêu chuẩn trở thành ngoại môn đệ tử.

Chiếc cầu thang nhe nhàng treo trên bầu trời, cực kì quỷ dị, nhưng đám thiếu niên tự hiểu đây là nơi ở của thần tiên, nên đối với việc lần này cũng không có gì quá ngạc nhiên. Hơn nữa cầu thang này nhìn sơ qua, bất quá chỉ cao mấy trăm trượng, trong lòng mọi người cũng có phần tin tưởng sẽ hoàn thành được.

Đợi Hồ trưởng lão cho phép bắt đầu, tức tất cả điên cuồng lao về phía trước.

Tiêu Thần trời sinh thể chất suy nhược, vừa bắt đầu đã rơi xuống vị trí sau cùng. Lúc mới vừa bắt đầu cũng không có gì khác lạ, thậm chí ở đây có những người có thể chất tốt hay đã qua tu luyện võ công đã vọt đi được một phần ba quảng đường. Nhưng vừa đến đó cả người bỗng nhiên cảm thấy như có một lực lượng vô hình nặng chừng mười cân đè nặng lên nửa thân trên cơ thể, vốn dĩ ban nãy vẫn còn đang bước đi thoải mái nhất thời liền trở nên gian nan hẳn.

Hô! Hô! Hô!

Tiêu Thần hít vào từng ngụm, từng ngụm không khí, hắn cảm thấy phổi mình bỏng rát. Mồ hôi đầm đìa chảy xuống, chảy cả vào trong mắt, hết sức đau rát, toàn thân đau nhức.

Tốc độ di chuyển càng ngày càng chậm, lúc bắt đầu thì đi chậm từng bước tiêu sái nhưng cuối cùng lại hết sức gian nan. Tiêu Thần cảm thây cả người bị một áp lực vô hình đè xuống, bây giờ muốn bước đi cũng không thể, chỉ có thể cố gắng lê lết từng bước từng bước trên cầu thang.

Quần áo ở đầu gối và khuỷu tay rất nhanh bị mài nát, làn da khi nãy chỉ có vài vết trầy xước nay đã bê bết máu. Mỗi bước di chuyển máu liền nhỏ xuống in lại những dấu màu đỏ sậm

- Còn nửa canh giờ!

Dưới chân núi, vang lên giọng nói của người phụ trách tính giờ, thêm vào chân nguyên, thanh âm thật lớn đủ để truyền khắp cả quả núi nhỏ. Giờ phút này, những người có tố chất cơ thể tốt nhất đã sắp lên đỉnh núi, thế nhưng Tiêu Thần chỉ mới leo đến giữa sườn núi.

- A, không còn đủ thời gian.

- Chỉ còn nửa canh giờ mà chỉ mới leo lên đến giữa sườn núi, hơn nữa càng leo cao áp lực càng lớn, chúng ta không thể nào thành công!

- Quên đi, không bò lên nữa, mệt chết ta!

Nghe được âm thanh ban nãy báo giờ, một đám thiếu niên ánh mắt vô vọng kêu gào lên một tiếng, liền ngồi ngay tại chỗ há miệng hít thở, bộ dáng thập phần bi quan tuyệt vọng.

Những lời nói này rơi vào tai Tiêu Thần nhưng hắn đã sớm không còn nghe thấy gì nữa, tinh thần hắn lúc này đã mơ mơ hồ hồ, hiện tại có thể hoạt động như bình thường, hoàn toàn là nhờ vào ý chí mạnh mẽ bên trong chống đỡ, thiếu niên đã hoàn toàn không còn để ý đến thời gian nữa, hắn mặc kệ tất cả, cứ từng bước từng bước tiền về phía trước.

Bàn tay, khuỷu tay, đầu gối toàn bộ đều thấm đẫm máu tươi, do chảy quá nhiều máu, ở nhiều chổ miệng vết thương thậm chí còn trở nên tái nhợt.

- Uy, chúng ta đã bỏ cuộc ngươi còn tiếp tục kiên trì làm chi.

- Dừng lại nghỉ ngơi chút, ngươi tiếp tục làm việc vô nghĩa làm gì.

- Ngươi không muốn sống nữa sao, nếu không dừng lại, chân của người sẽ bị tàn phế đó.

Chương 5: Ký danh đệ tử

Từ từ có người đã nhận ra có điểm kì lạ, ban đầu bọn họ vốn định nói vài câu châm biếm nhưng thời gian từ từ trôi qua vẫn thấy hắn cứ như cũ, chậm rãi di chuyển, từ từ vượt qua từng người từng người ban nãy bỏ cuộc do quá mệt mỏi. Những người này trong mắt không khỏi lộ ra vài phần kính nể.

Mà đối với sự chú ý của bọn họ, Tiêu Thần nửa điểm cũng không phát hiện, vẫn như cũ cúi đầu, mặt không biểu tình từng chút từng nhích về phía trước.

- Nga! Lên đỉnh, ta đã đã đến đỉnh núi!

Phía trước truyền đến một tiếng hô kinh hỉ, một gã thí sinh to lớn đã bò tới đỉnh, vẻ mặt hưng phấn gào thét vui mừng.

Mà giờ khắc này, Tiêu Thần bất quá vừa mới qua được sườn núi một chút. Đăng Thiên Thê càng lên cao áp lực càng lớn, mỗi một bước đều tiêu hao rất nhiều sinh lực.

Một lúc sau, trên đỉnh núi lại truyền đến một tiếng hét vui sướng, bọn họ đều hoặc là thiếu niên có thể chất cực tốt hoặc đã từng tu luyện công phu, bản lĩnh hơn người.

Giờ phút này, Tiêu Thần so sánh cùng bọn họ, hắn quả giống là một con cá chạch nhỏ yếu ớt, chật vật trong đống bùn đen.

Thế nhưng chẳng biết từ lúc nào, hắn lại thu hút được sự chú ý của rất nhiều người, bất luận là những thiếu niên đã ngã xuống, bỏ cuộc hay là những người đã sớm đi lên đến đỉnh núi, trong mắt họ đều có vài phần kính phục.

- Đã hết giờ!

- Cuối cùng cũng kết thúc!

- Đáng tiếc, hắn cố gắng như vậy, vậy mà vẫn không thể thành công.

- Ngày từ đầu đã nói cho hắn biết có tiếp tục cũng phí công thôi, nói bao nhiêu lần vẫn ngang bướng không chịu nghe, để giờ phải chịu hậu quá như vậy mà kết cục có khác chúng ta đâu!

- Ta thấy hắn là một tên gia hỏa kiên cường nhất, cho dù lần này không thể làm ngoại môn đệ tử khẳng định tương lai cũng là một nhân vật số một.

Sau khi nghe được câu lệnh kết thúc cuộc khảo thí từ dưới chân núi truyền lên, bất kể là người thành công leo lên được đến đỉnh núi hay bỏ cuộc giữa chừng đều thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng lại có chút tiếc nuối. Mắt nhìn tên thiếu niên kia vẫn như cũ, khó nhọc nhích nhừng chút một, bọn hắn thật sự muốn biết: nếu cho hắn đủ thời gian liệu hắn có leo đến đỉnh núi không?

Nhưng bây giờ, khảo thí đã chấm dứt rồi.

- Các ngươi dẫn những người thông qua khảo thí lần này đến chổ quản sự quản lý ngoại môn đệ để phân phối công tác, còn những ai không thông qua thì đưa về chỗ cũ, vài ngày nữa đưa bọn hắn trở về.

Hồ trưởng lão nhíu mày, hắn thật sự không còn kiên nhẫn nữa, hiện giờ tu vi của hắn đã đạt đên Trúc Cơ Sơ kỳ đỉnh phong, đang chuẩn bị nắm chắc thời điểm trùng kích bình cảnh, làm sao có nhiều thời gian để phung phí cho đám người này được.

- Dạ

Phía sau Hồ trưởng lão, hơn mười nam thanh niên chân đạp phi kiếm bay ra đón mọi người lên. Trên Đăng Thiên Thê, chỉ còn lại duy nhất một người.

- Sư thúc, người này xử lý thế nào?

Nhìn thấy còn một thiếu niên đang nhích từng chút một trên Đăng Thiên Thê, một gã thanh niên hạ xuống, chần chừ hỏi.

- Hừ! Còn phải hỏi, khảo thí đã xong, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục lãng phí thời gian ở đây! Nhanh lên đem hắn xuống, trị liệu một chút, bằng không thực sự bị phế thì lại gây ra phiền toái.

Hồ trưởng lão không kiên nhẫn, cau mày, có chút buồn bực vung tay nói.

- Vâng

Tên thanh niên kia không dám làm trái, xoay người bước lên phi kiếm chuẩn bị bay đi.

- Chờ một chút.

Đúng lúc này, một tiếng cười khẽ từ xa xa truyền đến, bất quá tiếng cười kia nghe như ở cực xa, nhưng lại mang cho người ta cái cảm giác tựa như ngay ở bên tai.

Một lão giả râu tóc bạc phơ, nét mặt hồng hào nháy mắt đã xuất hiện trước Đăng Thiên Thê. Độn quan tán đi, liền thấy rõ tướng mạo của người mới đến. Hồ trưởng lão cả kinh, cung kính bái lại, nói:

- Ngũ sư huynh, sư huynh đến đây có chuyện gì không?

Người vừa đến là đệ tử thứ năm của Nhâm chưởng môn, Dược Đạo Tử, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, là Luyện Dược Sư nổi tiếng, rất có đại vị trong tông môn. Cho nên tuy đều là Trúc Cơ tu sĩ, nhưng Hồ trưởng lão trước mặt người này vẫn phải kính cẩn, nịnh nọt.

- Sư thúc!

Hơn mười tên đệ tử Lạc Vân cung kính thi lễ.

Dược Đạo Tử cười nói:

- Tiểu gia hoa thú vị thật, ý chí hết sức kiên cường, ta tò mò muốn xem thử xem hắn cuối cùng có thể lên được đến đỉnh núi hay không.

- Hảo, nếu sư huynh muốn xem, vậy cứ để cho hắn tiếp tục.

Khuôn mặt Hồ trưởng lão cũng cười theo, trước mặt vị sư huynh tu vi đã sớm đạt Trúc Cơ hậu kỳ, có khá nhiều cơ hội để ngưng kết Kim Đan, huống chi lại am hiểu thuật luyện đan, ở tông môn cũng là người có địa vị cao quý, yêu cầu của hắn, một trưởng lão nho nhỏ mình làm sao có gan làm trái. Mẹ nó, thật là nhiều chuyện.

Cho nên, trên Đăng Thiên Thê lại xuất hiện một màn kì quái. Mấy chục người dưới sự dẫn đầu của một gã Trúc Cơ hậu kỳ, giương mắt quan sát vị thiếu niên trên bậc thang, từng chút từng chút chậm rãi di chuyển.

Càng lên trên, Tiêu Thần di chuyển càng chậm chạp. Hơn mười bậc thang cuối cùng, hắn biến thành huyết nhân, toàn thân đầy máu, lại còn vừa run rẩy vừa tiến về phía trước.

Ở bên dưới Đăng Thiên Thê, đôi mắt Ngũ sư thúc nhìn hắn lộ ra vài phần tán thưởng, bất quá thần thức tinh tế quét qua người thiếu niên này mấy lần nhưng chỉ có thể âm thầm thở dài. Một người có tính cách cứng cỏi, không ngại gian khổ chính là một viên ngọc thô quý gia trên con đường tu tiên, nếu được mài dũa cẩn thận nhất định sẽ phát ra hào quang chói mắt, thế nhưng người này, lại không có lấy nửa phần linh căn.

Ba canh giờ sau, đến lúc mặt trời sắp lặn, trước mắt Tiêu Thần chỉ còn lại bậc thang cuối cùng.

Cuồi cùng, một thân huyết nhục đã sắp lên đến được đỉnh núi, từ nãy đến giờ hắn vẫn di chuyển hết sức chậm rãi, vậy mà lúc này đây, trước ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, hắn lại từ từ đứng lên, tuy rằng không còn đứng vững được nữa, tựa hồ chỉ cần một cơn gió nhẹ nhàng đến cũng thổi bay được hắn xuống núi, hành động này khiến mọi người hết sức lo sợ nhưng không còn bất ngờ nữa, bởi vì thiếu niên này sớm đã làm cho bọn họ chấn động vô số lần.

Tiêu Thần miễn cưỡng mở mắt, cả người đột nhiên ngã ngược về phía sau! Có thể kiên trì đến bây giờ đã hoàn toàn vượt qua giới hạn của cơ thể hắn. Dựa vào một chút ý chí, một chút kiên cường không khuất phục để leo lên đến được đỉnh núi, đến khi đạt được rồi, thì lực lượng duy trì thân thể hắn từ nãy giờ liền hoàn toàn biến mất.

Bỗng nhiên lúc này có một cỗ vô hình đỡ lấy hắn, Ngũ sư thúc chẳng biết từ lúc nào đã đến phía sau hắn, nhíu mày, mỉm cười nhìn vị thiếu niên này.

- Tư chất tuyệt hảo, thế nhưng lại không có linh căn, thôi, đã gặp tức là có duyên, ta sẽ giữ ngươi ở bên người, tương lai thế nào thì phải tùy vào vận mệnh của ngươi thôi.

- Hồ sư đệ, ta thu hắn làm kí danh đệ tử, ngươi quay về đem ngọc bài chứng minh thân phận của hắn đến chỗ ta.

Ngũ sư thúc nói xong liền mang theo Tiêu Thần độn quang biến mất.

- Dạ

Hồ trưởng lão trên mặt lộ vẻ hâm mộ, có thể được Ngũ sư huynh thu làm kí danh đệ tử, tên tiểu tử này quả thật có phúc tám đời.

Còn về phần những kẻ lúc nãy bỏ cuộc giữa đường lại càng ghen tị. Ánh mắt đỏ bừng, nhao nhao đấm ngực, dậm chân không thôi.

Linh Dược Cốc có địa vị rất quan trọng ở Lạc Vân Cốc. Chủ nhân nơi này là Dược Đạo Tử, không chỉ có tu vi tới Trúc Cơ hậu kỳ có hi vọng nhưng kết Kim Đan, lại là Luyện Dược Sư tinh thông thuật luyện đan nhất trong tong môn, địa vị hết sức cao quý.

Linh Dược Cốc này ước chừng cao mấy ngàn trượng, trừ bỏ sân viện, ở ngoài gieo trồng vô số linh dược quý hiếm, dược hương dày đặc khiến người ngửi thấy mà chấn động. Trong sơn cốc này có hơn mười gian thạch ốc đơn giản, và trong một tòa thạch ốc, có một gã thiếu niên đang nhíu mày nằm trên giường.

- Ta rốt cục có thông qua khảo thí không, còn đây là nơi nào?

Tiêu Thần mở mắt quan sát tình hình bốn phía.

Gian phòng không lớn nhưng được trưng bày khá là đơn giản và sạch sẽ, ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, trên bệ cửa có một gốc cây mà hắn không biết tên.

Tiêu Thần nhíu mày, lúc này hắn chỉ nhớ chính mình một mực chậm rãi bò lên Đăng Thiên Thê, sau đó xảy ra chuyện gì cũng không nhớ nữa.

Vậy là, cuối cùng hắn có thông qua khảo thí này không?

Đúng lúc này, cửa phòng bật mở, một nữ tử đẩy cửa bước vào.

Thiếu nữ này khuôn mặt hoàn mĩ không tì vết, mái tóc dài buông xõa bên hông. Nàng mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, lại càng tôn lên khí chất cao quý, thoát tục.

Cơ Nguyệt Vũ! Không ngờ lại là nàng!

Nhìn thấy Tiêu Thần ngồi trên giường thừ người ra, Cơ Nguyệt Vũ thoáng sửng sốt, nhưng liền lập tức bình thường lại, thản nhiên nói:

- Sư tôn đoán ngươi đã tỉnh, bảo ta mang thuốc đến cho ngươi, còn dặn ngươi sau khi uống xong bát thuốc này thì đi đến Dược Cốc tìm người.

Nói xong nàng liền đặt bát xuống xuống bàn, xoay người rời đi.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt chỉ dừng lại trên người Tiêu Thần trong chốc lát.

Cách cư sử lạnh lùng của Cơ Nguyệt Vũ cũng không khiến Tiêu Thần để trong lòng, đối phương dù sao cũng là người có linh căn tuyệt hảo, có chút kiêu ngạo cũng là chuyện bình thường. Giờ phút này, trong lòng hắn chỉ lo lắng vận mệnh của mình thôi.Tuy rằng theo dấu hiệu từ nãy giờ tám chín phần là hắn đã thông qua được cuộc khảo thí, nếu không làm sao có thể khiến một đệ tử chân truyền của Lạc Vân Cốc bưng thuốc đến cho mình, nhưng dù sao, chưa tận tai xác định nên vẫn có chút lo lắng bất an.

Tiêu Thần bưng chén thuốc lên, ba hơi liền uống cạn, uống xong hắn đứng dậy vận động rồi cất bước ra khỏi phòng, ảnh nắng chói chang khiến hai mắt hắn nheo lại, đi được vài bước hắn liền giật mình phát hiện, thân thể mình hình như đã cường tráng thêm rất nhiều, cả người tràn đầy sinh lực.

Đi xuyên qua sân viện, trong ánh mắt hâm mộ của đám người phụ trách trông nom thảo dược, Tiêu Thần trong lòng càng lúc càng cảm thấy không yên.

Xa xa thấy một bóng người, Tiêu Thần tuy có chút do dự nhưng liền kính cẩn quỳ rạp xuống đất:

- Phàm nhân Tiêu Thần bái kiến tiên sư, đa tạ ơn tái tạo của tiên sư.

Tuy rằng ngày đó hắn đã hôn mê, nhưng vẫn nhớ rõ thân thể mình rõ ràng mang đầy thương tích, nhưng hiện giờ lại tràn đầy sinh lực, chắc chắn là nhờ ơn vị tiên nhân trước mặt này đây.

Dược Đạo Tử xoay đầu lại, lúc này trên lưng là một giỏ thuốc, bên trên còn dính cả bùn đất, vẻ mặt ôn hòa mỉm cười vui vẻ, bề ngoài so với một lão nhân hái thuốc bình thường tại nhân giới không có nửa điểm khác nhau.

Nhưng Tiêu Thần không dám có nửa điểm bất kính, kính cẩn quỳ rạp xuống đất.

- Ha ha, đứng lên đi tiểu tử kia, một quỳ này ta sẽ cho là ngươi đang làm lễ bái sư, đây là ngọc bài chứng minh thân phận của ngươi, từ nay về sau ngươi xem như là đệ tử kí danh của ta.

Dược Đạo Tử chăm chú nhìn Tiêu Thần, trong lòng nhịn không được một tia tiếc hận. Tâm tính thật tốt, chỉ tiếc là trời sinh không có linh căn, nếu không chưa biết chừng còn là một nhân tuyển tuyệt hảo để truyền thừa y bát. Nếu không vì nổi lên lòng quý trọng, thì vốn dĩ y, một người kiêu ngạo, tại sao llại ra mặt thu nhận một người không có cả chút linh căn.

Chương 6: Thế giới tu chân

- Cái này..

Tiêu Thần nghe vậy ngẩn ngơ, lập tức lộ vẻ mừng như điên, liên tục dập đầu nói:

- Đa tạ sư tôn, đa tạ sư tôn!

Rốt cục hắn cũng được lưu lại, phụ thân chịu khuất nhục không vô ích, sau này hắn muốn cha mẹ mình vì hắn mà cảm thấy kiêu ngạo, bất luận kẻ nào cũng không thể tiếp tục gây thêm nửa điểm khuất nhục đối với bọn họ!

Nhi tử Tiêu Lân của Tiêu gia tộc trưởng Tiêu Văn Đình là kí danh đệ tử của Hồ trưởng lão, hắn lại là kí danh đệ tử của Dược Đạo Tử. Tuy rằng còn chưa rõ thân phận cụ thể của sư tôn, nhưng từ khí độ mà cảm ứng, xem ra địa vị của sư tôn trong Lạc Vân cốc lớn hơn rất xa Hồ trưởng lão kia là không thể nghi ngờ.

- Tốt rồi, ngủ một ngày, ngươi về phòng nghỉ ngơi trước, ta đã cho sư tỷ ngươi mang đến đó mấy miếng ngọc giản, đều là một ít kiến thức thường thức của tu chân giới. Ngươi trước tiên xem qua, mấy ngày nữa hãy tới tìm ta.

Dược Đạo Tử nói xong khoát tay áo, xoay người lại tiếp tục nghiên cứu mấy cây dược thảo kia. Tiêu Thần thi lễ, có chút khẩn trương lùi về phía sau. Hiện tại hắn coi như là đã bước nửa bước vào Tu chân giới.

Trở lại phòng, trên bàn quả thật có hơn ba miếng ngọc giản, nhưng hắn không gặp Cơ Nguyệt Vũ, Tiêu Thần cũng không để ý đến điều này, cầm một miếng ngọc giản dán lên trên trán, trong đầu liền tự động xuất hiện nội dung.

Ba canh giờ sau, Tiêu Thần xoa xoa cái trán có chút phát đau, chậm rãi đem ngọc giản cầm trong tay buông xuống, mớ mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ!

Tu Chân Giới, thì ra đây chính là Tu Chân Giới!

Tu chân bát đại cảnh giới, Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Bất Trụy, Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa. Đến Cảnh giới Đại Thừa, chỉ cần đột phá thêm một tầng mỏng manh nữa, thì có thể thành tựu chân tiên, từ này về sau bất tử bất diệt, thọ cùng trời đất.

Bát đại cảnh giới, mỗi một cảnh giới lại chia làm bốn cấp độ, sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ cùng cảnh giới đại viên mãn. Mỗi một tầng trong đó, thực lực đều vô cùng cách biệt, cảnh giới càng cao chênh lệch càng lớn, không thể vượt qua.

Tu vi đạt tới Kim Đan kỳ, trải qua thiên kiếp, nếu vượt qua thì Kim đan đại thành, không chỉ có tu vi tăng vọt, thọ nguyên còn đạt tới năm trăm năm! Trái lại thì tiêu thành tro bụi, vĩnh viễn tiêu thất khỏi thế gian!

Nguyên Anh kỳ, trải qua Tam Cửu Tiểu Thiên kiếp, vượt qua thì thành tựu nguyên anh đại đạo, ngược lại thì cũng hóa thành tro bụi.

Về phần phía sau Nguyên Anh kì, còn có cảnh giới Bất Trụy. Tiến giai đến cảnh giới Bất Trụy, đây chính là cảnh giới cao nhất của Tu Chân giới, còn nếu muốn cảnh giới tăng lên, chỉ có thể phi thăng linh giới! Chỉ là thời điểm phi thăng cần vượt qua Lôi Đình kiếp, nếu không thể vượt qua vẫn là khó thoát khỏi cái chết!

Về phần những cảnh giới tiếp theo, bên trong ngọc giản không ghi lại, bất quá dù vậy, cũng đã khiến sau lưng Tiêu Thần ướt đẫm mồ hôi! Con đường tu chân quả nhiên là dị thường khó khăn, gian khổ, hơi bất cẩn là rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Bất quá nghĩ đến thực lực mạnh mẽ của Tu chân giả được miêu tả trong ngọc giản, trong lòng Tiêu Thần không nhịn được một trận lửa nóng! Bất quá hắn lại có chút thất vọng, bản thân không có linh căn, những chuyện này đối với hắn không có nửa điểm qua hệ.

Đợi cho tâm tình bình tĩnh một chút, hắn lại cầm miếng ngọc giản thứ hai lên.

Bên trong ngọc giản này, chính là ghi lại vô số các loại tu chân linh dược, hình dáng, tác dụng, phương pháp thu thập, cho dù là dược tài sơ cấp cũng đã có hơn vạn loại. Tiêu Thần nhìn một chút liền bỏ qua, thứ này không phải một sớm một chiều là có thể nhớ kĩ được, sau này chậm rãi nghiên cứu cũng không muộn.

Miếng ngọc giản cuối cùng, màu sắc cùng hai miếng còn lại hoàn toàn bất đồng. Tiêu Thần nắm trong tay, trong đầu liền tự động xuất hiện mấy ngàn văn tự, mở đầu bằng bốn chữ

Dưới bốn chữ này còn có mấy chữ cực nhỏ: Đồ nhi Tiêu Thần, trong cơ thể không có linh căn không phải là đại biểu cho việc không thể tu luyện, chỉ là tiến triển chậm mà thôi. Tiểu thảo mộc quyết này tuy rằng chưa tính là công pháp trân quý, nhưng tư chất yêu cầu tu luyện là cực thấp, xem như là công pháp vi sư truyền thụ ngươi, nhớ lấy cần phải chăm chỉ tu luyện, không thể đắm mình trong trụy lạc.

Tiêu Thần mừng rỡ, không nghĩ tới lại là như thế, lập tức tập trung toàn bộ tinh thần quan sát. Vũ trụ sơ thành, thiên địa đản sinh, chia làm ngũ hành, kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.

Bộ “Tiểu thảo mộc quyết” này tuy rằng chỉ là công pháp tu chân cấp thấp nhất, nhưng dẫu sao vãn là thủ đoạn của người tu chân. Tiêu Thần lần đầu đọc, tự nhiên là có cảm giác tối nghĩa không thông, lại càng cảm thấy trong đó có một ít câu ẩn hàm đại đạo.

Đến lúc hắn mở mắt, trời đã sớm trở nên hôn ám. Tuy rằng Tiêu Thần vẻ mặt mỏi mệt, cũng khó che khuất vẻ kích động trong mắt! Hao phí cả một ngày trời, hắn rốt cục cũng đem trọn bộ “Tiểu thảo mộc quyết” hoàn toàn ghi nhớ trong lòng, cho dù có một vài chỗ trúc trắc không hiểu, nhưng hắn đã cố gắng đến cực hạn rồi.

Liên tiếp mấy ngày sau, phần lớn thời gian, Tiêu Thần đều ở trong phòng nghiên cứu “Tiểu thảo mộc quyết” , ngẫu nhiên hắn cũng ra ngoài một chút, xem xét công việc của một ngoại môn đệ tử phụ trách linh dược.

Một ngày này, đợi cho xác định đã đem toàn bộ – Tiểu thảo mộc quyết- hiểu rõ, Tiêu Thần quyết định bắt đầu tu luyện.

Hít sâu một hơi, Tiêu Thần khoanh chân ngồi lên trên giường, bắt đầu dựa theo phương pháp hấp thu thiên địa linh khí ghi lại trên “Tiểu thảo mộc quyết”

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ. . .

Suốt ba canh giờ, Tiêu Thần cảm giác được bởi vì khoanh chân ngồi mà đùi mất đi tri giác, mà vẫn không cảm ứng được linh khí như trên “Tiểu thảo mộc quyết” ghi lại, làm cho hắn hơi chán ngán và thất vọng. Trong công pháp có ghi, “Tiểu thảo mộc quyết” cực kì đơn giản, yêu cầu tư chất tu luyện cực thấp, người mới học nhiều nhất chỉ cần nửa canh giờ liền có thể cảm ứng được linh khí, hơn nữa còn đem linh khí hấp thu vào thể nôi. Chính là như thế nào hắn lại hoàn toàn không giống? Linh căn, nói vậy tất nhiên là bởi vì vật ấy.

Tiêu thần trong lòng không khỏi chua xót, xem ra không có linh căn tu luyện chính là làm nhiều hưởng ít a! Bất quá trong lòng hắn cũng này sinh một trận quyết tâm, ba canh giờ không được thì sáu canh giờ, sáu canh giờ không được thì mười hai canh giờ, hắn không tin bản thân không có cơ hội bước lên tu tiên lộ

Mơ mơ màng màng không biết qua bao lâu, Tiêu Thần đột nhiên cảm ứng được bên người tựa hồ có nhiều hơn một thứ gì đó, giống như là một tiểu quang điểm, trôi nổi bên ngoài cơ thể hắn, chỉ là thời điểm khi hắn cố gắng muốn nhìn rõ, thì chỉ cảm thấy một mảnh mơ hồ.

Trong vô thức “Tiểu thảo mộc quyết” vận chuyển, đem những tiểu quang điểm trôi nổi kia bắt đầu chậm rãi đến gần Tiêu Thần, cuối cùng hóa thành một đạo khí tức thanh lương, dung nhập vào bên trong cơ thể hắn.

- Ân? Bị cỗ khí tức lạnh lẽo này kinh động, Tiêu Thần nhất thời tỉnh lại từ cảm giác kì diệu kia, mở mắt, hắn vẫn đang ở trong phòng, chung quanh cũng trống rỗng, chỉ là trong cơ thể, có một thứ nhỏ bé giống như là một sợi tơ vậy, tỏa ra khí tức băng lương, khiến cho trong lòng hắn một trận mừng thầm!

- Linh lực! Chẳng lẽ đây chính là linh lực, thứ chỉ có tu chân giả sở hữu!

Tiêu Thần thu liễm tâm thần, bắt bản thân khôi phục lại bình tĩnh, quả nhiên không lâu sau, hắn lần thứ hai cảm ứng được, những quang điểm trôi nổi này. Hắn không dám có chút khinh thường, lập tức vận chuyển “Tiểu thảo mộc quyết” đem những quang điểm kia từ từ hút vào bên trong thể nội, cũng không nhiều quang điểm lắm, hắn tựa hồ cảm giác được trong cơ thể chân nguyên phát tán khí tức băng lương kia hơi lớn hơn một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!