Áo Tư Tạp đã rời đi. Cảm giác cô độc, bất lực, mất mát và thống khổ liên tục giày vò tâm trí của Trữ Vinh Vinh, một cô bé mới mười hai tuổi. Nước mắt lặng lẽ tuôn dài, nàng chợt nhận ra, có lẽ mình thật sự đã sai. Mình đã từng có bằng hữu sao? Tại tông môn, những đứa trẻ đồng trang lứa hễ thấy nàng đều e dè khép nép, lẩn trốn từ xa. Bọn họ đều lén gọi nàng là "Tiểu Ma Nữ".
Bằng hữu, đối với nàng, là một khái niệm xa vời. Không, không, không! Trữ Vinh Vinh đột nhiên cảm thấy một cơn khủng hoảng mãnh liệt dâng lên trong lòng. Có thể nói, đêm nay đối với nàng dài như vô tận. Rất nhiều năm sau, khi đã là Tông chủ của Thất Bảo Lưu Ly Tông, Trữ Vinh Vinh không khỏi cảm thán khi nhớ lại thời niên thiếu, nàng đã nói với con mình rằng, từng có một đêm, một đêm đau khổ đã làm thay đổi cả cuộc đời nàng.
Sáng sớm, Đường Tam vừa kết thúc buổi tu luyện. Thói quen tu luyện Tử Cực Ma Đồng đã hình thành một chiếc đồng hồ sinh học trong cơ thể hắn. Hôm nay Áo Tư Tạp không ngủ mà ngược lại, hắn đang tu luyện, chỉ là tâm không còn tĩnh lặng nữa. Đường Tam vươn vai, nhẹ nhàng bước ra khỏi ký túc xá, phóng người lên mái nhà, tiếp tục công phu của mình.
Sau một đêm nghỉ ngơi, thương thế của hắn đã hồi phục được bảy, tám phần. Nội phủ tuy vẫn còn hơi nhói đau nhưng đã không còn nghiêm trọng, chỉ cần một hai ngày nữa là sẽ hoàn toàn bình phục.
Trong lúc tu luyện Tử Cực Ma Đồng, tâm trí Đường Tam tái hiện lại trận giao đấu với huynh đệ Thiết Long, Thiết Hổ ngày hôm qua, đặc biệt là một đòn cuối cùng của hai người họ.
Võ Hồn bay ra, tập trung toàn bộ lực lượng để truy kích đối thủ. Võ Hồn của họ rõ ràng không bằng mình, nhưng lại có thể khiến mình bị thương. Nếu bị trúng đòn trực diện, e rằng thương thế sẽ còn nặng hơn nữa. Mặc dù đó là hồn kỹ của huynh đệ Thiết thị, nhưng kỹ xảo đó có lẽ mình cũng không quá khó để thực hiện.
Bản thân mình cũng có một cây chùy, nếu áp dụng phương thức công kích này vào chùy pháp của mình, không biết hiệu quả sẽ ra sao?
Tuy cây chùy của Đường Tam không có hồn kỹ phụ trợ, nhưng hắn có thể khẳng định nó mạnh hơn của huynh đệ Thiết thị rất nhiều. Về phần truy kích địch nhân, trong một phạm vi nhất định, bằng vào thủ pháp Khống Hạc Cầm Long, hắn hoàn toàn có thể làm được, giống như biến cây chùy của mình thành một món ám khí. Đáng tiếc là hai loại Võ Hồn không thể sử dụng đồng thời, nếu không dùng Lam Ngân Thảo quấn quanh thân chùy, chẳng phải sẽ biến thành Lưu Tinh Chùy hay sao?
Nghĩ thông suốt điều này, Đường Tam quyết định sẽ tìm lúc thử xem uy lực khi sử dụng Võ Hồn cây chùy sẽ thế nào. Làm sao để phóng cây chùy ra, dùng thủ pháp ra sao, điều này phải trải qua thực nghiệm và luyện tập nhiều lần mới biết được. Bây giờ thì chưa thể, cây chùy màu đen đó tiêu hao rất nhiều hồn lực, mà thương thế của hắn lúc này vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Tùy tiện luyện tập rất dễ khiến thương thế nặng thêm.
Tử Cực Ma Đồng vừa luyện xong, Đường Tam tập luyện một số loại ám khí đơn giản rồi đi ăn sáng. Hắn là người đến sớm nhất. Khi hắn vừa ăn xong, Đái Mộc Bạch mới bước tới phòng ăn với vẻ mặt âm trầm, chỉ khẽ gật đầu với Đường Tam rồi không nói lời nào. Đến trễ hơn Đái Mộc Bạch một chút, Tiểu Vũ là người thứ ba xuất hiện, sau đó là Chu Trúc Thanh và Mã Hồng Tuấn.
Đường Tam nhìn Tiểu Vũ, ra hiệu rằng mình không sao. Tiểu Vũ lúc này mới yên tâm ngồi xuống dùng bữa.
Mã Hồng Tuấn trông vô cùng sảng khoái, cơ thể dường như nhẹ đi mấy cân. Tên mập này tuy thô kệch nhưng trong mắt vẫn còn đọng lại chút hưng phấn. Thấy Đái Mộc Bạch thần sắc âm trầm, dáng vẻ nghiêm nghị, hắn cũng không dám hó hé tiếng nào, vội vàng cắm đầu ăn sáng.
Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh đều không tới phòng ăn.
"Mập mạp, tối qua ngươi không đi chơi sao?" Thấy bữa sáng đã gần xong, Đái Mộc Bạch đột ngột lên tiếng hỏi.
Mã Hồng Tuấn gật đầu, thấp giọng đáp: "Hôm qua tà hỏa trong người ta đã bình thường lại rồi, hai ngày tới chắc ta không đi nữa."
Đái Mộc Bạch nói: "Tốt lắm, tối nay ngươi ở lại ký túc xá, ta muốn ra ngoài tìm cặp song sinh lần trước."
Mập mạp hai mắt sáng rực: "Đái lão đại, không lẽ huynh ăn thịt còn bắt ta húp cháo sao?"
Đái Mộc Bạch bực mình nói: "Chuyện này phải tình nguyện mới vui vẻ, cưỡng ép không hay ho gì." Nói xong, hắn cố ý liếc Chu Trúc Thanh một cái.
Chu Trúc Thanh không có chút phản ứng nào, phảng phất như không nghe thấy gì, lạnh nhạt bưng chén canh uống cạn. Cuộc chiến tranh ngầm cũng không kéo dài, một hồi chuông vang lên, mọi người kết thúc bữa sáng, vội vã đi về sân tập. Viện trưởng phụ trách bộ môn còn chưa đến, nhưng tại sân tập đã có một người đứng sẵn, chính là Trữ Vinh Vinh. Nhưng không giống như trước, không thấy Áo Tư Tạp đâu.
Trên khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của nàng ẩn hiện nét tiều tụy, cặp mắt đỏ hoe, tinh thần dường như thất thần.
Hôm nay người phụ trách dạy bọn họ vẫn là viện trưởng Phất Lan Đức. Đường Tam và sáu người còn lại đợi một lát thì viện trưởng mới đủng đỉnh đi tới. Ánh mắt Phất Lan Đức lướt qua người Trữ Vinh Vinh đầu tiên, nhưng hắn cũng không nói gì. "Hôm nay là buổi học thứ hai. Áo Tư Tạp đâu rồi? Hắn còn đang nướng khét giường à?"
Đường Tam vội lên tiếng: "Lúc sáng con ra ngoài thì thấy huynh ấy vẫn đang tu luyện, chắc là nhập định nên chưa kịp tỉnh lại."
Phất Lan Đức nhíu mày: "Bài học hôm nay thiếu hắn là không được. Đường Tam, ngươi đi gọi hắn đi."
Đường Tam vừa định đi thì thấy Áo Tư Tạp từ ký túc xá vội vã chạy tới. Thế nhưng, trên mặt hắn không có vẻ sợ sệt mà ngược lại còn tràn ngập hưng phấn.
"Áo Tư Tạp, không phải ngươi muốn bị phạt chạy vài chục vòng đấy chứ?" Viện trưởng Phất Lan Đức trừng mắt nhìn hắn.
Áo Tư Tạp vội vàng lắc đầu nói: "Không, viện trưởng, xin ngài nghe con giải thích. Con vừa đột phá cấp ba mươi!"
"Cái gì?" Không chỉ Phất Lan Đức, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Áo Tư Tạp, ngay cả Tiểu Vũ cũng không ngoại lệ.
Áo Tư Tạp nhỏ hơn Đái Mộc Bạch một tuổi, năm nay mới mười bốn. Mười bốn tuổi đã đạt tới cấp ba mươi hồn lực, thật khiến người khác phải kinh hãi. Quan trọng nhất, Áo Tư Tạp là Thực Vật Hệ Hồn Sư, loại Võ Hồn tu luyện khó khăn nhất. Có thể nói, việc hắn đạt tới cấp ba mươi còn khó khăn hơn một Chiến Hồn Sư đạt cấp ba mươi gấp bội phần. Mà Thực Vật Hệ Hồn Sư mỗi khi tấn giai, tác dụng phụ trợ sẽ tăng lên với hiệu quả cực lớn.
Tại Đấu La Đại Lục, Hồn Sư trên ba mươi cấp đã tương đối hiếm thấy, nếu gia nhập quân đội có thể đảm nhận chức Đại đội trưởng, được hưởng đãi ngộ rất cao. Hồn Sư trên bốn mươi cấp lại càng ít đến đáng thương. Thực Vật Hệ Hồn Sư trên năm mươi cấp thì hiếm như phượng mao lân giác. Trên sáu mươi cấp thì gần như chưa từng xuất hiện, cho dù có, cũng chỉ có thể tồn tại trong các đại tông phái hoặc do Vũ Hồn Điện bồi dưỡng ra.
Nếu một gã Thực Vật Hệ Đại Hồn Sư có thể cung cấp thức ăn cho một trăm người, thì một gã Hồn Tôn, cho dù chỉ là Hồn Tôn vừa đột phá cấp ba mươi, đã có thể duy trì cho hơn năm trăm người. Tùy theo cấp bậc tăng lên, con số này còn tăng theo cấp số nhân. Hơn nữa, đạt tới cấp ba mươi cũng có nghĩa là Thực Vật Hệ Hồn Sư có khả năng cung cấp loại thực vật mang đặc tính phụ trợ thứ ba. Đối với một tổ đội mà nói, hiệu quả phụ trợ này vô cùng to lớn.
Phất Lan Đức hai mắt sáng rỡ: "Tốt quá, tốt quá! Áo Tư Tạp, ngươi quả thật không làm ta thất vọng. Hiện giờ ngươi là đệ tử thứ hai trong học viện đạt tới ba mươi cấp, ta đại diện học viện chúc mừng ngươi."
Lúc này, vẻ âm trầm trên mặt Đái Mộc Bạch cũng tan biến, hắn bước tới bên cạnh Áo Tư Tạp, vỗ vai nói: "Tiểu Áo, chúc mừng ngươi. Mặc dù ngươi đạt ba mươi cấp vẫn chậm hơn ta một chút, nhưng với tư cách là Thực Vật Hệ Hồn Sư, có lẽ ngươi là thiên tài xuất sắc nhất mà ta từng gặp. Chẳng lẽ thất tình có thể khiến một gã Hồn Sư đột phá sao ta...?"
Tiểu Áo có chút xấu hổ, lườm Đái Mộc Bạch một cái, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Trữ Vinh Vinh, cười khổ nói: "Tình cảm còn chưa có, nói gì đến thất tình. Ngươi đừng chế giễu ta nữa."
Đường Tam, Tiểu Vũ, Mã Hồng Tuấn, cả ba đều tiến lên chúc mừng. Trữ Vinh Vinh đứng tại chỗ, ánh mắt có chút phức tạp nhìn Áo Tư Tạp, còn Chu Trúc Thanh thì cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Được rồi, buổi học hôm nay bắt đầu!" Giọng Phất Lan Đức vang lên, khiến mọi người đang chúc mừng Áo Tư Tạp phải tập trung trở lại. "Hôm nay chương trình học rất đơn giản, Áo Tư Tạp là nhân vật chính. Yêu cầu là, ngoại trừ Áo Tư Tạp, những người còn lại ít nhất đều phải ăn hai cây hương tràng khác nhau do Áo Tư Tạp chế tạo."
"Cái gì?" Tiểu Vũ vừa nghe xong liền giật mình hô to: "Viện trưởng, cái này cũng gọi là chương trình học sao?"
Phất Lan Đức phẩy tay, nghiêm nghị trả lời: "Cái này gọi là huấn luyện thích ứng. Ta hỏi các ngươi, tính mạng quan trọng hay sĩ diện quan trọng hơn? Giữa hai điều đó, các ngươi chọn cái nào? Hồn chú của Áo Tư Tạp tuy có phần bỉ ổi, nhưng hắn là một Thực Vật Hệ Hồn Sư sở hữu tiên thiên mãn hồn lực, thiên phú cực cao. Hương tràng do Võ Hồn của hắn chế tạo ra là cực phẩm trong các loại Võ Hồn thực vật. Hắn là một thành viên của học viện, là đồng đội của các ngươi. Nếu các ngươi không thể phối hợp với hắn, các ngươi sẽ lãng phí mất một đồng đội phụ trợ tốt nhất."
"Vả lại, đây là các ngươi tình nguyện chấp nhận huấn luyện. Nếu ngay cả điểm này cũng không làm được, sau này làm sao có thể sinh tồn trong giới Hồn Sư? Vì để sinh tồn, không cần câu nệ phương pháp. Đừng nói là nếm thử một cây hương tràng, đến lúc nguy cấp, cho dù là chuột, giun hay gián cũng phải nuốt trôi."
Nghe xong câu nói cuối cùng của Phất Lan Đức, sắc mặt ba nữ sinh đều trắng bệch, vô cùng khó coi, đặc biệt là Trữ Vinh Vinh, thiếu chút nữa đã nôn mửa.
"Bài học này các ngươi phải lần lượt hoàn thành. Nếu không thì không cần ở lại đây nữa. Các ngươi không nên hoài nghi lời ta nói. Ngày đầu tiên các ngươi tới đây, chắc hẳn có người đã nói với các ngươi rằng, Sử Lai Khắc học viện chỉ đào tạo quái vật chứ không phải người thường. Áo Tư Tạp, bắt đầu đi."