Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 115: CHƯƠNG 115: KHÔNG GÂY THỊ PHI MỚI LÀ CHUYỆN LẠ

Hai bên đều không lập tức phóng thích Võ Hồn. Năm gã thanh niên thấy đối phương dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương xinh xắn, trong lòng không khỏi nảy sinh ý khinh địch. Tiểu Vũ tuy tuổi còn nhỏ nhưng thân hình đã cao gần một thước bảy, nàng mở to đôi mắt, thủ thế tiến tới. Áo Tư Tạp huých nhẹ Đường Tam, thì thầm: "Ngươi còn không mau ra giúp một tay? Coi chừng Tiểu Vũ bị thương đó."

Áo Tư Tạp chưa từng chứng kiến Tiểu Vũ giao đấu thật sự, tự nhiên không biết thực lực của nàng thế nào. Mà đối phương lại xuất thân từ cao cấp Hồn Sư học viện, người có hồn lực thấp nhất cũng hơn hai mươi cấp, lại có đến năm người.

Đường Tam không hề động đậy, chỉ mỉm cười nói: "Ngươi đừng bị vẻ ngoài của Tiểu Vũ đánh lừa. Mấy kẻ kia sắp gặp xui xẻo rồi."

Trải qua nhiều năm khổ luyện không ngừng, Tử Cực Ma Đồng của Đường Tam đã tiến vào cảnh giới Nhập Vi, nhãn lực đương nhiên tăng tiến hơn trước rất nhiều. Tử Cực Ma Đồng chia làm ba cảnh giới là Nhập Vi, Giới Tử và Hạo Hãn. Cấp bậc càng cao, thị lực không chỉ tăng lên mà mức độ quan sát cũng càng thêm tinh tường, tỉ mỉ. Sau khi tiến vào cảnh giới Nhập Vi, theo như Huyền Thiên Bảo Lục ghi lại, hiệu quả quan sát của Tử Cực Ma Đồng càng trở nên rõ rệt. Nắm bắt từng chi tiết một cách tinh vi chính là hiệu quả mà cảnh giới mới mang lại, tất cả mọi thứ trong mắt hắn dường như có tốc độ chậm lại, điều này giúp hắn có thể đưa ra hành động thích ứng nhất trong nháy mắt.

Từ lúc Tử Cực Ma Đồng tiến vào cảnh giới mới, hắn phát hiện trong người có chút biến hóa, ngoại trừ nhãn lực tăng tiến thì hồn lực cũng tăng thêm ít nhiều.

Nhưng tác dụng lớn nhất chính là hắn có thể nhìn thấu hồn lực của những Hồn Sư cấp thấp hơn mình, còn đối với Hồn Sư cấp cao hơn thì không thể phát hiện được. Mặc dù hắn không biết tại sao lại như vậy, nhưng đối với Đường Tam mà nói, điều này thật sự rất hữu dụng, ít nhất hắn có thể phán đoán hồn lực của đối thủ so với mình mạnh hay yếu hơn.

Lúc này, dựa vào Tử Cực Ma Đồng, hắn dễ dàng phát hiện, ngoại trừ vị sư phụ và thiếu nữ kia hắn nhìn không thấu, thì những kẻ còn lại hồn lực đều thấp hơn hắn. Tên thanh niên khiêu khích Đái Mộc Bạch bị đánh trọng thương có hồn lực hai mươi bảy cấp, năm người trước mắt cũng không ai vượt qua hai mươi lăm cấp.

Đường Tam là người hiểu rõ kinh nghiệm chiến đấu của Tiểu Vũ nhất. Với thực lực hai mươi chín cấp của nàng, nếu không có gì bất trắc, hắn tin chắc Tiểu Vũ sẽ không xảy ra chuyện gì, huống hồ còn có hắn đứng một bên sẵn sàng ứng cứu.

Tiểu Vũ tròn xoe đôi mắt, mỉm cười cất tiếng: "Các vị ca ca, các ngươi khỏe không?"

Năm gã thanh niên sững sờ một lúc, không khỏi ngơ ngác nhìn nhau. Bị một tiểu cô nương dễ thương như vậy ngăn cản, khí thế của bọn họ dường như chùng xuống mấy phần, nhất thời không biết phải làm sao.

Không ngờ, nhân lúc bọn họ còn đang lúng túng, Tiểu Vũ đã đột ngột động thủ. Đôi chân như dài ra, cả người lao thẳng về phía một gã thanh niên.

Tên đó kinh hãi giơ cả hai tay lên định chặn lại, nhưng bất ngờ phát hiện đã chụp vào khoảng không. Chưa kịp phản ứng thì cổ đã bị Tiểu Vũ kẹp chặt. Nàng liền cong người, dùng lưng làm điểm tựa hất hắn lên, hai chân đạp thẳng vào ngực hắn.

Gã thanh niên bị kẹp cổ đang hết sức bối rối, mắt thấy đôi chân của Tiểu Vũ đã tới gần nhưng hắn không cách nào ngăn cản. Hắn không ngờ rằng, Tiểu Vũ cũng không dùng hết sức, chỉ điểm nhẹ hai chân lên ngực, khiến hắn lập tức bay bổng ra ngoài sân.

Ngay cả Đường Tam, lúc đầu gặp phải Nhu Kỹ của Tiểu Vũ cũng phải nếm mùi đau khổ, huống chi là bọn họ, xuất thân từ cao cấp Hồn Sư học viện nhưng kinh nghiệm thực chiến còn quá non nớt.

Tiểu Vũ động tác cực nhanh, chân không dừng lại, mượn lực phản chấn lao tới một người khác. Lúc này, bốn tên còn lại mới bừng tỉnh, vội vàng ra tay. Đối diện với công kích của Tiểu Vũ, một tên vung hai tay ra định ngăn cản. Nhưng công kích của Tiểu Vũ đâu có thể dễ dàng bị khống chế như vậy?

Song chưởng của hắn vừa nắm trúng hai chân Tiểu Vũ, hắn lại giật mình phát hiện đôi chân nàng không có chút sức lực nào, mềm mại như dải lụa, không thể nào nắm chặt, cứ thế trượt qua hai tay rồi kẹp ngang cổ hắn. Tiểu Vũ cong eo, ném mạnh hắn bay ra ngoài.

Kể thì lâu nhưng thực tế mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Tất cả thực khách đều kinh ngạc chứng kiến hai trong năm tên đệ tử của Thương Huy học viện đã bị tiểu cô nương xinh đẹp đá bay đi trong nháy mắt. Vị sư phụ của Thương Huy học viện nhìn thấy vũ kỹ của Tiểu Vũ cũng lấy làm kinh ngạc, giận dữ hét lớn: "Đồ vô dụng, sử dụng Võ Hồn đi!"

Áo Tư Tạp đứng bên này, lấy hai tay dụi dụi mắt, không khỏi sợ hãi: "May mà ta chưa bao giờ đắc tội với Tiểu Vũ."

Đường Tam mỉm cười không nói gì. Đái Mộc Bạch chợt đứng dậy, trầm giọng: "Tiểu Vũ, quay về đi. Có nam nhân chúng ta ở đây, sao có thể để nữ tử các ngươi vất vả."

Thân hình vừa lóe lên, Đái Mộc Bạch đã đến bên cạnh Tiểu Vũ. Nàng quay đầu nhìn về phía Đường Tam, thấy hắn gật đầu mới chịu dừng tay, thong thả quay về.

Mã Hồng Tuấn đang ngấu nghiến thức ăn trong miệng, bất đắc dĩ mới bước ra bên cạnh Đái Mộc Bạch, hai tay vỗ vào nhau vang lên ba tiếng "bốp bốp bốp". Đường Tam thế chỗ của Tiểu Vũ, đứng ở phía bên kia của Đái Mộc Bạch.

Ba thiếu niên đối đầu với năm thanh niên, nhìn qua phe Đường Tam có vẻ yếu thế hơn, nhưng thắng thua chưa hẳn đã dựa vào số lượng mà phân định.

Lúc nãy Tiểu Vũ không sử dụng Võ Hồn nên hai tên kia tuy bị đánh cho thất điên bát đảo nhưng cũng không bị thương. Năm tên đệ tử của Thương Huy học viện tập trung lại một chỗ, lửa giận bốc lên đỉnh đầu, không hề do dự mà phóng xuất Võ Hồn.

Bọn chúng dù sao cũng xuất thân từ cao cấp Hồn Sư học viện, làm sao chấp nhận thất bại trước những đứa trẻ này? Trong chớp mắt, thất thải quang mang hiện ra, Hồn Hoàn của năm tên đệ tử đều có màu sắc giống nhau: một trắng một vàng, đại biểu cho Thập Niên Hồn Hoàn và Bách Niên Hồn Hoàn. Cả năm đều là Chiến Hồn Sư, trong đó có hai người là Khí Hồn Sư, ba người kia là Thú Hồn Sư.

Hai Khí Hồn Sư có Võ Hồn phân biệt là trường mâu và ba cổ xoa. Ba gã Thú Hồn Sư có Võ Hồn lần lượt là Lộc (hươu), Dương (dê) và Mã (ngựa), xem ra Võ Hồn của bọn họ cũng không được tính là cường đại.

Nhìn đối phương phóng xuất Võ Hồn, tà mâu của Đái Mộc Bạch càng lộ vẻ khinh thường: "Đây là đệ tử của cao cấp Hồn Sư học viện sao? Còn có cả Thập Niên Hồn Hoàn nữa à? Các huynh đệ, xuất Hồn Hoàn ra cho bọn chúng mở mang tầm mắt đi."

Lão đại của Sử Lai Khắc học viện, Tà Mâu Bạch Hổ Đái Mộc Bạch, xưa nay vốn tính ngang tàng, điều này Đường Tam đã nhận ra ngay từ lần đầu gặp hắn. Trừ phi có thực lực mạnh mẽ, nếu không hắn cũng chẳng coi vào mắt.

"Bạch Hổ Phụ Thể!"

Một luồng bạch quang mãnh liệt từ người hắn bộc phát ra. Đái Mộc Bạch dang rộng hai tay, ưỡn ngực, toàn thân xương cốt kêu lên lách cách, cơ thể bỗng chốc trở nên cường tráng, y phục trên người căng cứng như sắp rách toạc. Quần áo bó sát người khiến từng thớ thịt cuồn cuộn hiện lên, không khí xung quanh hắn cũng trở nên hỗn loạn.

Mái tóc vàng óng trên đầu phút chốc biến thành hai màu đen trắng, màu trắng chiếm đa số, xen lẫn là những chùm lông đen nổi bật. Trên trán hiện ra bốn nét hoa văn nhàn nhạt, ba ngang một dọc, vừa vặn hợp thành chữ "Vương".

Hai tay của hắn biến hóa rõ rệt nhất, dài ra gấp đôi bình thường, lông trắng bao trùm cánh tay. Mười ngón tay cử động không ngừng, để lộ ra mười cái móng vuốt sắc nhọn. Mỗi một móng vuốt giống hệt như một lưỡi dao bén, dài chừng tám tấc, lóe lên ánh sáng sắc lạnh.

Hai chi trước từ từ hạ xuống, cả thân người ngồi xổm trên mặt đất. Tà Mâu song đồng biến thành màu xanh thẫm, phát ra sát khí lạnh lẽo vô hình, tràn ngập khí thế bức người. Ba vòng sáng lặng lẽ bay lên, Hồn Hoàn hai vàng một tím lưu chuyển, một làn sóng hồn lực mạnh mẽ lan tỏa ra xung quanh.

Có lẽ do Võ Hồn tương khắc, vừa thấy uy thế của Đái Mộc Bạch khi Võ Hồn phụ thể, cả ba Thú Hồn Sư đều không kìm được mà toàn thân run lên bần bật, lui về phía sau mấy bước.

Trước mặt mãnh hổ, bất kể là lộc, dương hay mã làm sao mà không sợ hãi? Nhất là Hồn Hoàn màu tím kia, đại biểu cho Thiên Niên Hồn Hoàn, càng khiến cho năm tên kia trong lòng chấn động không thôi.

Cùng lúc Đái Mộc Bạch phóng thích Võ Hồn, Đường Tam và Mã Hồng Tuấn cũng thể hiện thực lực của mình.

"Phượng Hoàng Phụ Thể!"

Ánh sáng tím hồng từ trong cơ thể mập mạp mạnh mẽ phóng xuất. Mái tóc ngắn trên đầu bỗng dài ra. Hai Hồn Hoàn màu vàng từ dưới chân bay lên, hai cánh tay trắng nõn dài ra, được bao phủ bởi lớp lông vũ dày đặc rồi biến thành đôi cánh, luồng khí nóng rực xoay quanh thân thể. Thân hình của mập mạp so với đám đệ tử của Thương Huy học viện thấp hơn không ít, nhưng sau khi phóng xuất ngọn lửa màu tím, khí thế của hắn trở nên khác hẳn. Phối hợp với Bạch Hổ Võ Hồn của Đái Mộc Bạch, khiến cho đối phương có cảm giác bị áp chế không thể chống cự.

Chỉ có Võ Hồn của Đường Tam có vẻ bình thường. Hai Hồn Hoàn màu vàng giống như của Mã Hồng Tuấn, cùng với vô số Lam Ngân Thảo dày đặc lặng lẽ trồi lên từ mặt đất, bao bọc cơ thể hắn rồi từ từ lan ra xung quanh.

Căn bản không cần phải động thủ, từ lúc Đái Mộc Bạch xuất ra ba Hồn Hoàn, năm tên đệ tử của Thương Huy học viện đã thất kinh. Ít hơn một Hồn Hoàn, thực lực chênh lệch đã quá rõ ràng, huống chi còn là Thiên Niên Hồn Hoàn, càng không phải là thứ bọn chúng có khả năng kháng cự.

Điều khiến bọn họ thực sự không cam lòng chính là, mấy thiếu niên trước mắt rõ ràng nhỏ tuổi hơn bọn họ rất nhiều, nhưng thực lực sao có thể mạnh hơn đến như vậy?

"Dừng tay!" Vị sư phụ của Thương Huy học viện rốt cục cũng không nhịn được mà đứng dậy, phất tay ra hiệu cho đám đệ tử: "Các ngươi lui ra."

Vị sư phụ này trong lòng thật sự chấn động. Ba thiếu niên trước mặt, hai gã chỉ độ mười hai, mười ba, lớn nhất cũng chỉ khoảng mười sáu tuổi, có thể nói là thiên tài trong những thiên tài. Mới từng ấy tuổi đầu đã sở hữu ba Hồn Hoàn, đạt đến cảnh giới Hồn Tôn. Nếu không tận mắt chứng kiến, nhất là cái Thiên Niên Hồn Hoàn kia, hắn cũng không dám tin.

Vị sư phụ này dù sao cũng là người từng trải, vừa thấy Đái Mộc Bạch xuất ra Võ Hồn, hắn đã biết đám đệ tử của mình không phải là đối thủ. Cho dù có thể đánh thắng, hắn cũng sẽ không để bọn họ ra tay, kẻo lại đắc tội với trưởng bối của chúng.

"Ta là Diệp Tri Thu, viện chủ ngoại viện của Thương Huy học viện. Xin hỏi các vị là người của tông phái nào?"

Thấy Diệp Tri Thu không cần phóng thích hồn lực vẫn thản nhiên đứng vững, bước tới trước mặt mình, Đái Mộc Bạch có thể khẳng định người này hồn lực chắc chắn vượt xa hắn.

"Chúng ta là học viên của Sử Lai Khắc học viện." Không đợi Đái Mộc Bạch mở miệng, mập mạp đã dương dương đắc ý đáp. Vừa nói, hắn vừa liếc cặp mắt trơ trẽn nhìn chằm chằm nữ đệ tử duy nhất của Thương Huy học viện.

Diệp Tri Thu hơi bất ngờ, ánh mắt toát ra vẻ suy tư. Cái tên Sử Lai Khắc học viện đối với hắn thập phần xa lạ. "Sử Lai Khắc học viện à, hình như ta chưa từng nghe qua."

Đái Mộc Bạch hừ lạnh một tiếng: "Đó là do ngươi kiến thức nông cạn."

Biết được đối phương không phải là đệ tử tông môn nào, Diệp Tri Thu thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trong lòng. Trước giờ hắn vẫn luôn cho rằng đệ tử của Thương Huy học viện đã rất xuất sắc, lần này chuẩn bị tiến vào Tinh Đấu Sâm Lâm để trợ giúp nữ đệ tử kia thu hoạch Hồn Hoàn thứ ba. Nhưng mấy đứa nhỏ này lại khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Diệp Tri Thu hiểu rõ, mấy thiếu niên trước mắt quả thật có đủ tư cách khinh miệt đám đệ tử của mình. Chỉ là, làm cách nào để đào tạo ra những đứa trẻ có hồn lực cường đại như vậy chứ? Đây thực sự là một đám tiểu quái vật.

Mặc dù thực lực của đám nhỏ khiến hắn động tâm, nhưng chẳng lẽ lại vì vậy mà rút lui? Trước mặt đông đảo thực khách như thế này mà bỏ đi thì danh tiếng của Thương Huy học viện sẽ bị ảnh hưởng không ít.

Đệ tử đánh không lại thì chính mình phải ra tay gỡ lại thể diện cho học viện.

Nghĩ tới đây, Diệp Tri Thu không hề do dự, mắt lộ hung quang, phóng xuất ra Võ Hồn của mình: "Huyền Quy Phụ Thể!"

Thú Võ Hồn, Huyền Quy.

Một vòng sóng gợn màu đen từ người Diệp Tri Thu phóng ra, khí thế mạnh mẽ đè ép ngược lại bọn Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn. Tứ chi của hắn co rút lại chỉ còn một phần ba, một cái mai giáp thật lớn trồi lên trên lưng. Toàn thân hắn bao bọc bởi hắc quang, năm Hồn Hoàn, một trắng, hai vàng, hai tím, từ từ bay lên xoay quanh thân thể.

Viện chủ ngoại viện của Thương Huy học viện là một cao thủ hơn năm mươi cấp – Hồn Vương.

Mặc dù ở cùng cấp bậc, Hồn Hoàn của Diệp Tri Thu không tính là quá mạnh, nhưng hồn lực hơn năm mươi cấp phát ra cũng đủ để áp chế đám đệ tử của Sử Lai Khắc học viện.

Bên trong phòng ăn không ngớt vang lên những tiếng kinh hô. Dù sao Hồn Vương tại đại lục cũng không phải là nhiều, thực lực ở cấp này tương đối mạnh mẽ, tại một số vương quốc có thể được phong hàm đến Tử Tước, thậm chí là Bá Tước.

Đái Mộc Bạch sắc mặt biến đổi, ánh mắt ngầm ra hiệu cho Đường Tam bên cạnh. Đường Tam đồng thời cũng nhìn lại, đương nhiên hiểu rõ ý hắn, hai tay bất giác đặt lên Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ.

Để đối phó với đối thủ có hồn lực hơn bọn họ rất nhiều, e rằng chỉ còn cách sử dụng ám khí, hy vọng một kích trúng đích. Đối phương dù sao cũng không giống như Triệu Vô Cực, sẽ không hạ thủ lưu tình.

Diệp Tri Thu ra vẻ rộng lượng nói: "Các ngươi nhỏ tuổi không hiểu chuyện nên ăn nói lung tung, mau gọi sư phụ của các ngươi ra đây."

Mập mạp ngoác miệng kêu lên: "Chỉ dựa vào cái lão Vương bát đản nhà ngươi mà cũng muốn gặp sư phụ ta sao? Mấy người chúng ta cũng đủ thu thập ngươi rồi."

"Các vị đại nhân, các vị đại Hồn Sư. Ta van xin các người đừng đánh nhau trong tửu điếm mà. Cuộc sống của tiểu nhân chỉ có bấy nhiêu đó thôi, van xin các vị." Lão bản vội vã chạy đến, mếu máo khuyên can. Lão sợ rằng chỉ một chút nữa thôi, cả tửu điếm của lão sẽ tan thành tro bụi.

Võ Hồn của Diệp Tri Thu là Huyền Quy (rùa đen), trên đời này kỵ nhất là mấy chữ "Vương bát đản". Vốn hắn chỉ muốn dọa đám nhỏ này một chút. Dù sao hắn cũng không muốn mang tiếng lớn ăn hiếp nhỏ, hơn nữa hắn còn chưa biết gì về lai lịch của học viện sau lưng chúng.

Mập mạp đã xúc phạm vào điều tối kỵ trong lòng hắn. Diệp Tri Thu giận dữ cười gằn: "Được lắm. Đã như thế, ta sẽ thay sư phụ các ngươi mà giáo huấn. Chúng ta ra ngoài kia đi." Nói xong, hắn xoay người bước ra bên ngoài. Mai giáp màu đen sau lưng khẽ nhúc nhích trông thật buồn cười, nhưng hồn lực phát ra lại vô cùng hùng hậu.

Đám đệ tử Thương Huy học viện cũng đồng loạt bước ra. Đái Mộc Bạch thấp giọng nói với Đường Tam: "Lão già này hồn lực hơn năm mươi cấp, hơn nữa lại là Huyền Quy Thú Hồn Sư, chúng ta phải hết sức cẩn thận. Ta ở phía trước chống đỡ công kích của hắn, ngươi hành động phải thật nhanh, ta sợ không cầm cự được lâu."

Đường Tam nói: "Cũng chưa chắc đã thua. Hắn dù hồn lực mạnh hơn chúng ta nhưng Võ Hồn vẫn có điểm yếu."

Lúc này, mọi người đã đi ra ngoài. Đường Tam tiếp tục: "Võ Hồn của hắn là Huyền Quy, ta có thể khẳng định, hắn là một gã phòng ngự hình Chiến Hồn Sư. Ngoài một ít công kích ra, tuyệt đại đa số kỹ năng của hắn chủ yếu để phòng ngự. Bởi vậy, Võ Hồn của hắn tuy mạnh hơn chúng ta nhiều nhưng sức uy hiếp cũng không lớn lắm. Hồn lực cao chỉ thích hợp cho thủ đoạn công kích, nên hắn cũng không uy hiếp chúng ta được bao nhiêu. Vì vậy, để đối phó hắn, ta có hai phương pháp."

Đường Tam là chân truyền đệ tử của Đại sư, đối với lý luận về Võ Hồn, nhận thức của hắn sâu sắc hơn người khác rất nhiều. Chỉ cần nhìn sơ qua Võ Hồn của Diệp Tri Thu, hắn đã đoán ra được nhiều điều.

"Phương pháp thứ nhất là dựa vào tốc độ, chúng ta tiến hành vờn công. Hắn dù sao cũng là sư phụ, hồn lực cao hơn chúng ta, chắc sẽ không ngại chúng ta đông người. Cho nên ta đề nghị Đái Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh và ta ứng phó, bởi vì chúng ta có tốc độ nhanh nhất."

"Trong lúc giao đấu, chúng ta phải sử dụng tốc độ nhanh nhất để né tránh công kích của hắn, tận dụng cơ hội đánh vào yếu điểm. Huyền Quy Võ Hồn phòng ngự cực mạnh, chúng ta không nắm chắc có thể gây thương tổn cho hắn. Trên người hắn còn có lân giáp bảo vệ nên sợ rằng độc tố của Lam Ngân Thảo cũng không có hiệu quả. Bởi vậy, ta chọn phương pháp thứ hai như sau:"

"Cũng giống như cách thứ nhất, vẫn do ba người chúng ta kiềm chế hắn trước. Huyền Quy thuộc tính hệ thủy, tương khắc với Hỏa Phượng Hoàng Võ Hồn của mập mạp. Thủy khắc hỏa, nhưng ngược lại hỏa cũng có thể khắc thủy. Tà hỏa của mập mạp lại có hiệu quả đặc thù, tùy thời cơ mà từ bên ngoài tấn công hắn. Có hương tràng của Áo Tư Tạp bổ sung hồn lực, ta nghĩ ngươi liên tục tấn công duy trì một thời gian cũng không có vấn đề gì. Chúng ta liên thủ cầm cự hắn, Tiểu Vũ phụ trách tiếp ứng, cứ thay phiên nhau sử dụng xa luân chiến, Áo Tư Tạp phụ trách bổ cấp hương tràng cho mọi người. Mặc dù hồn lực không bằng hắn, nhưng chúng ta có ưu thế nhiều người, lại được Tiểu Áo bổ trợ, vả lại công kích của hắn cũng không thật sự mạnh mẽ để uy hiếp chúng ta."

Nghe Đường Tam đề xuất xong, mọi người không khỏi tán thưởng, chỉ có một người không mấy vui vẻ.

"Đường Tam, còn ta thì sao?" Trữ Vinh Vinh nhíu mày, đôi mắt thanh tú thoáng nhìn Đường Tam.

Đường Tam ngây người một lát. Hắn sở dĩ không xếp Trữ Vinh Vinh vào trận bởi vì biết rõ tính ương bướng của nàng, không khéo lại phản tác dụng. Suy nghĩ một chút, hắn đáp: "Ngươi có Võ Hồn đặc biệt, tùy cơ ứng biến nhé."

Trữ Vinh Vinh cắn răng, cảm thấy những người khác đối với mình có thái độ xa lạ, trong lòng mặc cảm rất nhiều. Nàng biết bọn họ tựa như coi mình là người ngoài, cảm giác này quả thật rất khó chịu.

Thảo luận xong, cả đám hướng ra bên ngoài. Bằng vào kinh nghiệm đánh với Triệu Vô Cực lão sư lúc trước, bọn họ rất có tự tin. Khiêu chiến với người mạnh sẽ làm cho thực lực tiến bộ nhanh hơn, hiển nhiên không phải vô ích.

Trữ Vinh Vinh đi sau cùng. Đột nhiên bên tai truyền đến một âm thanh: "Muốn mọi người chấp nhận ngươi là thành viên của Sử Lai Khắc học viện thì phải dùng hành động để chứng minh ngươi có đủ tư cách…"

Trữ Vinh Vinh ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp Áo Tư Tạp mặt mũi râu tóc lòa xòa đang mỉm cười với mình. Không biết tại sao, hai gò má nàng tự nhiên đỏ lên, khẽ gật đầu với hắn.

Rất nhanh, mọi người đã đi ra khỏi thị trấn. Diệp Tri Thu biết nếu giao chiến trong thị trấn chắc hẳn sẽ kinh động rất nhiều người. Trong lúc ra khỏi thị trấn, tâm trạng của hắn cũng bình tĩnh lại vài phần. Thấy bảy đứa nhỏ đi tới, hắn trầm giọng nói: "Ta cho các ngươi một cơ hội, bây giờ nhận lỗi vẫn còn kịp."

Đái Mộc Bạch cười khà khà: "Sai ư? Sai thì sao mà đúng thì sao? Phải xem nắm tay ai cứng hơn. Đánh thắng chúng ta rồi nói cũng chưa muộn."

Tới nước này thì Diệp Tri Thu muốn không ra tay cũng không được, tức giận hừ lên: "Các ngươi cùng lên đi, ta sẽ thay mặt học viện dạy dỗ các ngươi cách làm người."

Mập mạp cười hắc hắc nói: "Nhớ kỹ nhé. Chúng ta không phải là người, mà là quái vật."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!