Tần Minh miễn cưỡng nuốt một ngụm nước bọt: "Nói như vậy, bọn họ đa số chỉ mới mười hai, mười ba tuổi?"
Phất Lan Đức gật đầu.
Ánh mắt Tần Minh lần lượt lướt qua người Sử Lai Khắc Thất Quái, cười khổ nói: "Bây giờ ta mới hiểu tại sao các ngươi lại đeo mặt nạ. Các ngươi thật sự đã cho ta quá nhiều kinh ngạc. Ta vẫn tưởng rằng thiên phú của Hoàng Đấu Chiến Đội đã là rất tốt, nhưng trước mặt các ngươi, căn bản chẳng là gì cả. Nếu cùng tuổi, bọn họ chắc chắn không có cơ hội chiến thắng."
Phất Lan Đức không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn đám đệ tử trước mắt. Đệ tử của Sử Lai Khắc học viện có thể nói là thành tựu lớn nhất từ trước đến nay của hắn. Tần Minh là như vậy, Sử Lai Khắc Thất Quái trước mắt cũng như vậy.
Đái Mộc Bạch hỏi: "Học trưởng, ta có thể mạo muội hỏi ngài một chút không? Hồn lực của ngài bây giờ đã đạt bao nhiêu cấp?"
Tần Minh buột miệng đáp: "Sáu mươi hai cấp, vận khí cũng không tệ lắm."
Sử Lai Khắc Thất Quái nhìn nhau, đồng thời nhớ lại câu danh ngôn của Phất Lan Đức: Sử Lai Khắc học viện chỉ nhận quái vật, không thu người bình thường.
"Được rồi! Đừng tâng bốc lẫn nhau nữa, các tiểu quái vật cũng ngồi xuống đi. Ăn chút gì đi, hôm nay các ngươi đã tốn không ít sức lực, đừng nể mặt ta, cứ tự nhiên." Triệu Vô Cực nhìn Phất Lan Đức đang đắc ý, lớn tiếng gọi bọn họ ngồi xuống.
Nụ cười trên mặt Phất Lan Đức nhất thời cứng đờ, mà Sử Lai Khắc Thất Quái lúc này đều vui mừng hoan hô, lập tức gọi tiểu nhị tới, quả nhiên không cho Triệu Vô Cực chút mặt mũi nào, trực tiếp động đũa.
Mã Hồng Tuấn vội vàng vơ lấy mấy món ăn trước mặt, nhai ngấu nghiến. Thức ăn chỉ có ba đĩa, tay hắn chỉ vào một đĩa, ra hiệu cho tiểu nhị làm thêm một đĩa nữa.
Phất Lan Đức ngồi ngay bên cạnh Mã Hồng Tuấn. Thấy đồ đệ chỉ gọi thêm ba món, trong lòng không khỏi khoan khoái vô cùng. Tốt, không hổ là đệ tử của ta, không sai, thật biết lo cho túi tiền của sư phụ.
"Ân. Vừa rồi chỉ là vài món khai vị. Tiểu nhị, cho thêm vài đĩa nữa, nhiều đồ ăn một chút. Thêm hai vò rượu hảo hạng nữa. Nhanh lên một chút." Tiếng hô của Mã Hồng Tuấn rất nhanh đã kéo viện trưởng Phất Lan Đức từ thiên đường xuống thẳng địa ngục. Trên đĩa cũ còn sót lại một chút đồ ăn, Mã Hồng Tuấn cũng không cho mọi người cơ hội, trực tiếp thay mặt Thất Quái, đảm nhận nhiệm vụ vinh quang là quét sạch đồ ăn còn thừa vào bát mình.
Quay đầu nhìn về phía Phất Lan Đức, Mã Hồng Tuấn có chút kỳ quái nói: "Di. Sư phụ, ngài sao vậy, sắc mặt sao có chút tái? Có phải tối qua ngủ không ngon giấc?"
Ngồi phía bên kia là Tần Minh đang cố nén cười, nhưng Triệu Vô Cực lại không câu nệ hình tượng, cười ha hả. Phất Lan Đức keo kiệt thế nào, ở học viện, các lão sư khác đều biết.
Vẻ mặt Tần Minh lúc này đã khôi phục lại bình thường, mỉm cười nói: "Sao có thể để các vị sư phụ thanh toán được. Nhiều năm như vậy mới gặp lại, hai vị sư phụ, hãy để ta có cơ hội cảm tạ công ơn dạy dỗ của nhị vị. Không có các sư phụ thì cũng không có Tần Minh này."
Triệu Vô Cực ha ha cười, nói: "Tiểu Minh, ngươi vẫn hiểu chuyện như vậy. Vốn ta còn muốn xem bộ dạng xuất huyết của lão Đức, bây giờ thì không có cơ hội rồi."
Phất Lan Đức vừa nghe Tần Minh nói rõ muốn mời khách, sắc mặt nhất thời trở nên đẹp hơn rất nhiều, trừng Triệu Vô Cực một cái, nói: "Ngươi muốn xem ta xuất huyết phải không? Tốt thôi, lão Triệu, chúng ta lâu rồi cũng không luận bàn. Từ nay về sau, ta sẽ tìm ngươi luyện tập, cũng tốt để thúc đẩy hồn lực tăng lên."
"Ách......" Lần này đến phiên Triệu Vô Cực cười không nổi, hắn cùng Phất Lan Đức không biết đã luận bàn bao nhiêu lần, đối với thực lực của Phất Lan Đức tự nhiên là quá rõ ràng. Là một lực lượng hình hồn sư, đối đầu với mẫn công hệ, lại còn là phi hành hồn sư như Phất Lan Đức, căn bản là hắn không có chút biện pháp nào. Huống chi hồn lực của Phất Lan Đức còn cao hơn hắn hai cấp.
Đạt tới trình độ này, mỗi một bậc hồn lực chênh lệch cũng không như Sử Lai Khắc Thất Quái bây giờ không rõ ràng. Hơn dù chỉ một cấp, cũng là khoảng cách rất lớn.
Tần Minh nhìn Sử Lai Khắc Thất Quái ngồi xuống, cuối cùng tập trung ánh mắt vào Đường Tam, Đái Mộc Bạch cùng Chu Trúc Thanh. "Thật sự đáng tiếc, nếu các học đệ, học muội không phải là đệ tử của Sử Lai Khắc chúng ta, ta nghĩ dù cố hết sức cũng phải đưa các ngươi tới Thiên Đấu Hoàng Gia học viện. Nếu có các ngươi gia nhập, nói không chừng......"
Tần Minh vừa nói đến đây, một thanh âm quen thuộc đột nhiên từ cách đó không xa vang lên: "Cho dù bọn họ là đệ tử của Sử Lai Khắc học viện, ta nghĩ ngươi cũng có thể đưa bọn họ về Thiên Đấu Hoàng Gia học viện."
Mọi người định thần nhìn lại, chỉ thấy Đại Sư từ bên ngoài đi đến, cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Phất Lan Đức.
Tần Minh dò hỏi: "Ý của ngài vừa rồi là?"
Không đợi Đại Sư trả lời, Phất Lan Đức đã vội nói: "Đại Sư, ngươi cố tình phá hoại tâm huyết của ta phải không? Những đứa nhỏ này là đệ tử của Sử Lai Khắc học viện. Bây giờ là vậy, sau này cũng vậy. Chẳng lẽ ở Sử Lai Khắc, chúng ta không thể dạy dỗ tốt bọn họ sao?"
Đại Sư cũng không vì Phất Lan Đức lo lắng mà có chút biến hóa nào, vẫn bình thản như trước, nhàn nhạt nói: "Ta chưa nói để bọn họ gia nhập Thiên Đấu Hoàng Gia học viện, ý của ta chính là, hy vọng hai học viện có thể trao đổi một chút. Tần lão sư, ta nghĩ vấn đề không lớn. Nếu ngươi không thể làm chủ, ta có thể tìm Vũ Hồn Điện."
Tần Minh sửng sốt một chút, nhìn Đại Sư, trong lúc nhất thời không biết trả lời thế nào.
Phất Lan Đức cũng đang nhìn Đại Sư, trong lòng thầm nghĩ, Tiểu Cương à, trong hồ lô của ngươi rốt cuộc bán thuốc gì? Nhưng trước mặt Tần Minh, hắn cũng không tiện truy hỏi. Làm huynh đệ nhiều năm, hắn biết Đại Sư luôn là người có nguyên tắc.
Tần Minh suy nghĩ một chút, nói: "Có thể cùng các học đệ, học muội trao đổi, là may mắn của Thiên Đấu học viện, chỉ là ta sợ......"
Đại Sư nói: "Ngươi sợ mấy đứa nhỏ quá xuất sắc, đến Thiên Đấu Hoàng Gia học viện của các ngươi rồi sẽ không quay về, phải không?"
Bị người khác nhìn thấu, cảm giác tuyệt đối không tốt. Đại Sư nhìn qua bình thản vô kỳ, nhưng lời nói của ông lại vô cùng có sức xuyên thấu, nói thẳng vào tâm sự của Tần Minh.
Tần Minh cũng không làm bộ, gật đầu nói: "Đúng vậy, Thiên Đấu Hoàng Gia học viện tại Thiên Đấu đế quốc mặc dù có danh xưng là đệ nhất học viện, nhưng mấy năm nay, rất ít khi đào tạo ra được hồn sư cường đại nào, địa vị có chút không xứng với danh xưng. Lãnh đạo học viện đối với thiên tài đệ tử phải nói là rất khao khát. Nếu các học đệ, học muội mà đến, khó đảm bảo là bọn họ không có ý nghĩ gì. Ta sợ bọn họ sẽ vận dụng các loại quan hệ, phương pháp để mời các học đệ, học muội ở lại. Như vậy chẳng phải là đào góc tường của Sử Lai Khắc học viện chúng ta sao?"
Phất Lan Đức cười nói: "Tiểu Minh, ngươi nói không sai. Không hổ là đệ tử của Sử Lai Khắc, biết lo lắng cho học viện. Đại Sư, Tiểu Minh cũng không phải người ngoài, ngươi có gì cần nói, cứ việc nói thẳng đi."
Đại Sư liếc Phất Lan Đức một cái: "Hay để ta nói thẳng, Tần lão sư, nếu ta nhớ không sai, Thiên Đấu Hoàng Gia học viện mỗi năm sau kỳ đại hội, hẳn là có hai suất tham gia đúng không? Ta có thể để mấy đứa nhỏ tạm thời làm trao đổi sinh, gia nhập Thiên Đấu Hoàng Gia học viện cho đến hết một năm, sau khi đại hội chấm dứt. Ta nghĩ, như vậy cũng tốt cho đôi bên."
Tần Minh thất kinh: "Đại Sư, người nói là muốn cho các học đệ, học muội đại biểu Thiên Đấu Hoàng Gia học viện tham gia đại hội kia? Tức là Thiên Đấu học viện có thể tuyên bố với bên ngoài rằng các học đệ, học muội là đệ tử của Thiên Đấu học viện!"
Đại Sư lạnh nhạt cười, nói: "Đệ tử tốt nghiệp từ một học viện hàng đầu cũng không có gì là không tốt."
"Không, ta không đồng ý." Phất Lan Đức vỗ mạnh vào bàn đứng lên, trừng mắt vào Đại Sư nói: "Bọn nhỏ thuộc về Sử Lai Khắc học viện, Đại Sư, ngươi đừng quên, Sử Lai Khắc này là toàn bộ tâm huyết hai mươi năm nay của ta."
Tâm tình của Đại Sư cũng không vì Phất Lan Đức tức giận mà thay đổi. "Phất Lan Đức, ta hỏi ngươi mấy vấn đề. Nếu ngươi có thể giải quyết, vậy bọn nhỏ có đi Thiên Đấu hay không cũng không sao cả. Đầu tiên, ngươi có thể cung cấp cho bọn nhỏ hoàn cảnh tu luyện tốt nhất không? Tiếp theo, ngươi có thể cho bọn chúng tư cách tham gia Toàn Đại Lục Hồn Sư Học Viện Tinh Anh Đại Tái một năm sau không? Thứ ba, ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng sau khi tiến vào Thiên Đấu Hoàng Gia học viện, mấy đứa nhỏ này sẽ không thuộc về Sử Lai Khắc? Có lẽ ngươi không hiểu tại sao ta muốn làm như vậy, nhưng ta còn muốn hỏi ngươi một vấn đề cuối cùng, mục đích ngươi thành lập Sử Lai Khắc học viện là gì?"
"Ta, ta......" Phất Lan Đức bị Đại Sư liên tiếp hỏi mấy vấn đề, á khẩu không trả lời được, trừng mắt với Đại Sư nhưng sự phẫn nộ kia cũng đã dần dần biến mất, từ từ biến thành chán nản.
Đại Sư nhàn nhạt nói: "Hoàn cảnh tu luyện tốt, có thể giúp bọn chúng tăng tốc độ tu luyện hồn lực. Toàn Đại Lục Hồn Sư Học Viện Tinh Anh Đại Tái chỉ có học viện chính quy, thông qua sơ tuyển mới có thể tham gia. Mà Sử Lai Khắc học viện, tại đế quốc, cũng không được xem là một học viện, bởi vì chúng ta có một số tiêu chuẩn không đáp ứng được. Mặc dù trong giới hồn sư, Sử Lai Khắc học viện có danh tiếng, nhưng để thi đấu là chưa đủ tư cách. Ngươi hẳn là biết Toàn Đại Lục Hồn Sư Học Viện Tinh Anh Đại Tái đối với bọn nhỏ quan trọng như thế nào? Ban đầu, mục đích ngươi thành lập Sử Lai Khắc học viện là muốn bồi dưỡng ra những thiên tài, làm cho cả giới hồn sư phải vì bọn họ mà khiếp sợ. Ta cũng vì bọn họ mà lựa chọn con đường này."
Nói tới đây, Đại Sư chuyển hướng Tần Minh: "Để bọn nhỏ gia nhập Thiên Đấu Hoàng Gia học viện, ta có một điều kiện. Học viện phải tiếp nhận toàn bộ giáo sư hiện giờ của Sử Lai Khắc học viện. Hơn nữa, để chúng ta tự mình giáo dục những đứa nhỏ này, Thiên Đấu học viện không được có bất kỳ sự quấy nhiễu nào. Nói cách khác, bọn họ có thể thay Thiên Đấu học viện thu được vinh dự, nhưng việc giáo dục là do tự chúng ta. Khi chúng ta muốn rời đi, Thiên Đấu Hoàng Gia học viện cũng không được ngăn trở."
Phất Lan Đức một lần nữa ngồi xuống, cầm lấy chén rượu mạch trước mặt, từng ngụm từng ngụm nuốt vào bụng.
Tần Minh cười khổ hướng Đại Sư nói: "Đại Sư, ngài thật sự cho ta một nan đề. Thẳng thắn mà nói, đứng ở góc độ của Thiên Đấu Hoàng Gia học viện, có thể để các học đệ, học muội đại biểu Thiên Đấu Hoàng Gia học viện xuất chiến, không thể nghi ngờ sẽ mang đến cho học viện vô số vinh dự. Để làm danh tiếng học viện nổi danh trở lại, những điều kiện ngài đưa ra tuyệt không quá đáng. Các vị sư phụ đây đều là những người có tên tuổi trong giới hồn sư, học viện sẽ không từ chối chiêu nạp, hơn nữa sẽ được hưởng lương bổng ở mức tốt nhất. Chỉ là, Sử Lai Khắc học viện là tâm huyết lớn nhất của viện trưởng Phất Lan Đức, nếu thật sự làm như vậy, vậy sau này sợ rằng......"
"Được rồi, cứ làm theo lời của Tiểu Cương đi." Phất Lan Đức lại đứng lên, sắc mặt đã hoàn toàn khôi phục vẻ bình tĩnh: "Tiểu Cương nói đúng, ta không nên vì cái kiêu ngạo của bản thân. Hết thảy cứ lo thật tốt cho bọn nhỏ. Thiên Đấu Hoàng Gia học viện thuộc về hoàng thất của Thiên Đấu đế quốc, là nơi ít bị Vũ Hồn Điện dòm ngó nhất, bọn nhỏ ở nơi này cũng tốt. Các sư phụ tại Sử Lai Khắc giờ cũng có nơi tốt để dưỡng lão. Hai vấn đề này, trước nay ta vẫn luôn lo nghĩ, bây giờ, đã được giải quyết. Mọi người trước giờ vẫn theo ta, đến bây giờ đều đã có tuổi, cũng đã đến lúc phải nghỉ ngơi. Thiên Đấu Hoàng Gia học viện có danh tiếng, càng huống chi, bọn nhỏ ở nơi này có thể phát triển tốt nhất. Chuyện này cứ như vậy đi. Các ngươi thương lượng thêm một chút đi. Tiểu Cương có toàn quyền đại biểu cho ta. Ta muốn yên tĩnh một chút."
Nói xong, Phất Lan Đức xoay người, hướng ra phía ngoài rời khỏi. Triệu Vô Cực hướng Mã Hồng Tuấn nháy mắt, gã mập hiểu ý, lập tức dừng việc ăn uống, vội vàng đuổi theo viện trưởng. Lúc này, hắn thân là đệ tử, so với Đại Sư hoặc Triệu Vô Cực có tác dụng an ủi lớn hơn.
Đại Sư thở dài một tiếng: "Phất Lan Đức mặc dù có chút cố chấp, nhưng cũng không phải là người không biết lý lẽ. Ta tin tưởng hắn có thể suy nghĩ cẩn thận."
Triệu Vô Cực cười khổ nói: "Dù sao học viện cũng là do chúng ta cầm cự bao nhiêu năm nay, Phất Lan Đức cũng không phải không rõ đề nghị của ngươi có nhiều điểm tốt. Đợi mấy đứa nhỏ này tốt nghiệp xong, hắn cũng dự định đóng cửa học viện, nhưng chuyện lại xảy ra sớm như thế này, có lẽ hắn có chút không tiếp nhận được. Đối với chúng ta mà nói, chuyện này thật sự có chút đột ngột. Nơi này, dù sao chúng ta đã gắn bó hơn hai mươi năm!"
Đại Sư gật đầu: "Chuyện này cũng chỉ có thể dựa vào hắn."
Triệu Vô Cực nói: "Có lẽ đối với chúng ta mà nói, đây coi như là cơ hội để nghỉ ngơi. Đại Sư, cám ơn ngài! Ta biết, ngài đề nghị như vậy không chỉ vì bọn nhỏ mà cũng vì Phất Lan Đức cùng chúng ta. Thiên Đấu Hoàng Gia học viện là một trong rất ít địa phương không bị ảnh hưởng bởi Vũ Hồn Điện, cũng có đầy đủ danh nghĩa. Ở nơi này dưỡng lão tựa hồ cũng không sai."
Trên mặt toát ra một tia mỉm cười, vẻ mặt Triệu Vô Cực đã thoải mái hơn rất nhiều. Hắn cũng không cố chấp như Phất Lan Đức. Hai mươi năm tại Sử Lai Khắc học viện cố nhiên làm hắn tràn ngập lưu luyến, nhưng đồng dạng, cũng đã có chút mệt mỏi. Nhìn ở khía cạnh khác, có lẽ rời đi cũng không phải chuyện xấu.
Sự kiện này, Sử Lai Khắc Thất Quái cũng không biết làm gì hơn, trừ Mã Hồng Tuấn đuổi theo Phất Lan Đức ra, sáu người còn lại chỉ biết ngồi nhìn nhau. Biến hóa bất thình lình làm cho tâm tình hưng phấn sau khi thắng lợi cũng biến mất tăm.
Phất Lan Đức đứng trước cửa tửu điếm, ngẩng đầu lên bầu trời đêm, nhàn nhạt nói: "Ngươi theo ra đây làm gì, đi ăn cơm đi."
Mã Hồng Tuấn lúc này trên mặt đã không còn nụ cười dâm đãng như mọi khi, cung kính đứng bên cạnh Phất Lan Đức: "Sư phụ, ngài đừng buồn nữa."
Phất Lan Đức lắc đầu: "Ta cũng không phải đang buồn hay khổ sở, chỉ cảm thấy có chút mất mát mà thôi! Đối với ta mà nói, hết thảy tới có chút nhanh. Hồng Tuấn, ta phát hiện khoảng thời gian ngươi đi theo Đại Sư luyện tập, cũng không thấy ngươi bị tà hỏa kia làm khó dễ. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"
Vừa nghe sư phụ nhắc tới vấn đề tà hỏa, gã mập trên mặt tươi cười, gãi gãi đầu, nói: "Đệ tử cũng không biết xảy ra chuyện gì. Trong khoảng thời gian này thật sự là quá mệt mỏi, tựa hồ tất cả tinh lực đều đã tiêu hao sạch sẽ, căn bản không có nghĩ tới chuyện kia."
Phất Lan Đức trên mặt toát ra một tia cười nhàn nhạt: "Đây là hiện tượng tốt. Vũ hồn của ngươi đang ở trong giai đoạn biến hóa, có lẽ, không bao lâu nữa, ngươi sẽ không bị nó làm cho khổ sở nữa. Tốt lắm, ngươi nên trở về đi. Không cần khuyên ta, ta cần được yên tĩnh một chút."
Mã Hồng Tuấn đứng đó yên lặng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Sư phụ, kỳ thật chuyện này cũng như là mượn gà đẻ trứng. Đệ tử không hiểu, tại sao người lại buồn bực."
"Mượn gà đẻ trứng?" Phất Lan Đức xoay người lại, nhìn về tên đệ tử chân truyền của hắn, có chút kinh ngạc nói.
Mã Hồng Tuấn vội vàng gật đầu: "Đúng vậy! Đó không phải là mượn gà đẻ trứng hay sao? Mượn Thiên Đấu Hoàng Gia học viện giúp chúng ta huấn luyện, chúng ta giúp bọn họ xuất chiến. Dù sao chúng đệ tử cũng không vì vậy mà tự cho bản thân thuộc về Thiên Đấu Hoàng Gia học viện. Đệ tử vĩnh viễn là Tà Hỏa Phượng Hoàng của Sử Lai Khắc."
Phất Lan Đức ngơ ngác nhìn Mã Hồng Tuấn, mặc dù lời nói của gã mập có phần ngô nghê, nhưng lại khiến Phất Lan Đức như trút được tảng đá trong lòng. "Mượn gà đẻ trứng? Mượn gà đẻ trứng, hay cho một câu mượn gà đẻ trứng. Xem ra, ta thật sự đã quá câu nệ tiểu tiết rồi. Việc Sử Lai Khắc học viện đóng cửa đã là không thể tránh khỏi. Mập mạp, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi giúp ta đặt xuống được khối tâm sự này."
Sáng hôm sau, mọi người tính tiền rời khỏi tửu điếm, kết thúc một tháng của đợt huấn luyện thứ hai.
Có lẽ, thân thể nhóm Thất Quái tại đợt huấn luyện này không bị đẩy đến cực hạn như trước, nhưng tinh thần hao tổn làm bọn họ không khỏi có chút uể oải.
Mỗi ngày đối mặt với các dạng đối thủ khác nhau, mỗi ngày đều vì thắng lợi mà chiến đấu với cường địch. Chẳng những đối kháng, còn phải phối hợp cùng đồng đội, đối thủ có võ hồn hoàn toàn bất đồng nên cần những đối sách khác nhau, bổ sung kinh nghiệm thực chiến kịp thời, làm cho bọn Thất Quái thấy được hiệu quả của đợt huấn luyện trước.
Chiến đấu đòi hỏi tính nhẫn nại, nhạy cảm cùng với việc bảo toàn thực lực, nhờ đó mà bọn họ từng bước tiến bộ càng rõ ràng. Bằng không, làm sao họ có thể trụ nổi trước lịch thi đấu ba trận một ngày, dày đặc như vậy. Càng thi đấu, hiệu quả của đợt ma quỷ huấn luyện càng lộ rõ.
Đại Sư trong đợt huấn luyện này, ngoài việc tăng thêm kinh nghiệm thực chiến, mục đích còn muốn nhóm Sử Lai Khắc Thất Quái biết điều tiết thể lực.
Trở lại cái thôn nhỏ quen thuộc kia, mặc dù nơi này không phồn hoa như Thất Thành, nhưng cảm giác rất thân thiết. Sử Lai Khắc học viện trong lòng Thất Quái đã như là nhà.
Tâm tình của Phất Lan Đức đã khôi phục lại bình thường. Ngay cả Triệu Vô Cực đi theo hắn gần hai mươi năm nay, cũng không nghĩ hắn sớm như vậy đã thông suốt. Hết thảy đều dựa theo kế hoạch của Đại Sư. Về phần làm thế nào tiến vào Thiên Đấu Hoàng Gia học viện cùng với mọi việc sau này, đó thuộc về vấn đề của Tần Minh.
"Bọn nhỏ đều đi nghỉ ngơi hết rồi? Trong khoảng thời gian này mọi người đã cực khổ nhiều. Vô Cực, ngươi gọi mọi người lại đây." Phất Lan Đức sau khi vào học viện liền ra mệnh lệnh này, Sử Lai Khắc dù sao cũng không phải chỉ có mình hắn, còn có ba vị sư phụ, hắn phải trưng cầu ý kiến của bọn họ.
Áo Tư Tạp sau khi về lại ký túc xá của hắn, phủi phủi bụi đất trên quần áo, trực tiếp gục trên giường: "Thật thoải mái a, Tiểu Tam, đừng gọi ta. Ta muốn ngủ cho thật đã, ngủ đến khi nào tự tỉnh lại mới thôi."
Đường Tam nhìn Áo Tư Tạp trên giường dang tay chân thành hình chữ Đại, không khỏi mỉm cười lắc đầu, thầm nghĩ: "Nếu không có người bức bách hắn tu luyện, chỉ sợ rằng hồn lực của hắn sẽ trở nên vô dụng."
Căn cứ theo thương nghị giữa Đại Sư cùng Tần Minh lúc đó, Sử Lai Khắc học viện khoảng hai tháng sau sẽ tiến hành trao đổi sinh với Thiên Đấu Hoàng Gia học viện. Trước thời gian này, Tần Minh sẽ đem sự việc trình bày với lãnh đạo của Hoàng Gia học viện. Sử Lai Khắc học viện bên này cũng phải tiến hành một ít công tác chuẩn bị.
Đại Sư cũng không nóng lòng bắt đầu giai đoạn tập huấn thứ ba. Hôm nay, trước lúc rời khỏi Thất Thành, hắn bố trí nhiệm vụ cho Thất Quái rất đơn giản. Trong vòng hai tháng này, đầu tiên, xử lý tốt những chuyện cá nhân. Tiếp theo, đem kinh nghiệm thi đấu một tháng qua hấp thu.
Đồng thời đây cũng là hai tháng để tu luyện hồn lực, Đại Sư yêu cầu, trừ những chuyện cần giải quyết ra, mọi người đều phải tập trung tu luyện hồn lực.
Áo Tư Tạp rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp, trong lúc đó, Đường Tam còn đang suy nghĩ những vấn đề của hắn.
Còn hai tháng thời gian, hắn còn một số sự việc phải giải quyết cho thật tốt, đầu tiên là đáp ứng việc của Vinh Vinh, kế đến, hắn muốn về thăm nhà một chuyến.
Nghĩ tới đây, Đường Tam đứng dậy đi ra khỏi túc xá, hướng đến túc xá của Vinh Vinh và Tiểu Vũ.
"Mệt mỏi quá a!" Trữ Vinh Vinh cùng Tiểu Vũ lúc này đã cởi áo ngoài, đều đang ở trên giường. Các nàng tự nhiên sẽ không giống Áo Tư Tạp, vừa lên giường đã tiến vào mộng đẹp.
Tiểu Vũ nói: "Đúng vậy, lúc thi đấu quả thật không cảm thấy, sao bây giờ lại thấy mệt mỏi như vậy. Có lẽ giống như lời Đại Sư đã nói, mệt nhọc đến sau a. Vinh Vinh, da dẻ ngươi thật tốt, khiến cả ta cũng phải ghen tị."
Trữ Vinh Vinh cùng Tiểu Vũ lúc này trên người chỉ còn lại yếm và tiểu khố, nằm trên giường, lộ ra cả cánh tay lẫn bắp đùi.
Da của Vinh Vinh quả thật rất đẹp. Trong ba nữ tử, da của nàng là đầy đặn nõn nà đến cả Tiểu Vũ cùng Chu Trúc Thanh đều phi thường hâm mộ, thật sự giống như dương chi bạch ngọc làm động lòng người.
Mặc dù cơ thể các nàng còn chưa hoàn toàn phát dục, nhưng nữ tử phát dục luôn luôn sớm hơn một ít so với nam nhân, vóc người nhỏ nhắn cũng phát triển khá quy mô. Đương nhiên, bàn về vấn đề phát dục, trong ba người thì Chu Trúc Thanh vẫn là sớm nhất.
Trữ Vinh Vinh hì hì cười, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Tiểu Vũ: "Ngươi cũng đâu kém, ta là trắng nõn, còn ngươi là phấn hồng. Nhìn qua, da của ngươi có cảm giác khỏe mạnh hơn a."
Vóc người Tiểu Vũ so với người bình thường thoáng có chút khác biệt, đôi chân của nàng đặc biệt thon dài.
Bình thường mà nói, tỉ lệ giữa thân và đùi thường là 6:4 nhưng đối với Tiểu Vũ mà nói thì lại nhiều hơn như vậy, tuy vậy, nhìn rất hài hòa cân đối. Trên bắp đùi nàng còn lộ ra một cái khóa lớn được buộc chặt, da thịt đồng dạng mềm mại, không trắng như của Vinh Vinh nhưng lại ửng hồng, nhất là cái eo nhỏ mảnh khảnh phối hợp với cơ thể tạo thành những đường cong mỹ miều. Lộ ra khỏi tiểu khố là hai bắp đùi thon dài ngay cả Trữ Vinh Vinh cũng có chút ganh tị, thầm nghĩ: "Vóc người thật hoàn hảo."
Hơn nữa Tiểu Vũ lại hoạt bát, dễ gần, tạo cảm giác động lòng người.
Trữ Vinh Vinh hạ thấp giọng nói: "Tiểu Vũ, ngươi nói xem, tại sao chỗ này của chúng ta lại không lớn như Trúc Thanh nhỉ! Thật hâm mộ nàng."
Vừa nói, Trữ Vinh Vinh đặt một tay lên trên ngực, xoa nhè nhẹ.
Tiểu Vũ cười, mặt đỏ lên, khẽ gắt: "Ngươi muốn thì đi hỏi nàng ấy mới được. Ta làm sao biết. Chỗ này lớn thật sự tốt lắm sao?"
Ký túc xá nữ sinh, đề tài thường thường so với ký túc xá nam sinh càng thêm bạo dạn. Trữ Vinh Vinh cười nói: "Sao có thể không tốt, ta ở tông môn nghe người ta nói, nam nhân chỉ thích nữ nhân có bộ ngực đầy đặn. Có thể là chúng ta vẫn còn nhỏ tuổi. Ngươi xem, Đái lão đại mỗi ngày đuổi theo Trúc Thanh, có thể là vì nàng chỗ đó lớn không?"
Tiểu Vũ cười lớn, lại nói: "Ngươi thật có nhiều ý nghĩ độc đáo, Áo Tư Tạp không phải mỗi ngày đều chạy theo ngươi sao?"
Trữ Vinh Vinh le lưỡi, nói: "Kỳ thật, Tiểu Áo cũng là người tốt, chỉ là......" Nói đến đây, nàng nhịn không được thở dài, vẻ mặt có chút quái dị.
"Nhưng mà cái gì?" Tiểu Vũ nghi hoặc hỏi.
Trữ Vinh Vinh nhẹ nhàng lắc đầu: "Tông môn có quy củ. Ta cùng Tiểu Áo là không có khả năng. Hơn nữa chúng ta vẫn còn nhỏ, bây giờ nói chuyện này vẫn còn rất sớm."
Tiểu Vũ nghi hoặc nói: "Quy định gì? Chẳng lẽ bởi vì Áo Tư Tạp không phải xuất thân gia đình quý tộc?"
Trữ Vinh Vinh lắc đầu nói: "Không phải chuyện này. Thất Bảo Lưu Ly tông chúng ta xuất thân vốn là bình dân hồn sư, cũng không hề kỳ thị họ. Bằng không, sao có nhiều hồn sư cam nguyện làm người bảo vệ cho gia tộc. Chỉ là… gia tộc quy định, thành viên trực hệ của gia tộc không được cùng phụ trợ hệ hồn sư kết hợp. Đây cũng là lo lắng cho an toàn của thành viên trực hệ. Bình thường mà nói, người trong tộc chúng ta đều cùng chiến hồn sư kết hợp. Dù sao sự bảo vệ từ người yêu so với những người khác là chắc chắn và yên tâm hơn. Tiểu Áo cũng là phụ trợ hệ hồn sư, cho nên ta mới nói chúng ta là không có khả năng."
Tiểu Vũ chợt hiểu: "Nguyên lai là thế, quy định của Thất Bảo Lưu Ly Tông các ngươi cũng không sai. Như vậy, nhân lúc mọi chuyện vẫn chưa có gì, ngươi nên trực tiếp nói cho Áo Tư Tạp đi."
Trữ Vinh Vinh thất thần chỉ chốc lát, mới trấn tĩnh tinh thần nói: "Đừng nói ta, nói chuyện của ngươi đi, thật hâm mộ ngươi cùng Đường Tam." Nói tới đây, trên mặt nàng đột nhiên toát ra một tia thần bí. "Nghe nói, chỗ này lớn lên một chút sẽ làm cho nam nhân si mê. Sao ngươi không nhờ Đường Tam ca ca của ngươi giúp một tay."
"Phi! Vinh Vinh, ngươi sao lại như vậy." Tiểu Vũ mặt cười đỏ bừng: "Đây là ai nói với ngươi!"
Vinh Vinh hắc hắc cười nói: "Các vị tỷ tỷ trong tộc ta. Ta nghe các nàng nói chuyện phiếm, hẳn là thật."
Tiểu Vũ tức giận nói: "Ngươi cũng không nên nói bậy như vậy, ta cùng Tam ca là huynh muội, sao có thể......, ai nha, xấu hổ chết mất."
Trữ Vinh Vinh từ trên giường xoay người ngồi dậy: "Ta xem, là ca ca và muội muội đi. Các ngươi không có quan hệ huyết thống, cứ thử hỏi những người khác, có ai nói các ngươi là huynh muội. Có lẽ ngươi không biết, lúc ngươi mất tích, Tiểu Tam vì lo cho ngươi, hai mắt đỏ ngầu, thật là dọa người. Nếu sau đó ngươi không trở lại, thật không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì nữa. Ta và Trúc Thanh khi nói chuyện phiếm về các ngươi, cũng thật là hâm mộ. Nàng lúc ấy nói, nếu Đái Mộc Bạch có thể giống Tiểu Tam, nàng sẽ thỏa mãn."
Tiểu Vũ nói: "Vinh Vinh, Trúc Thanh hình như chưa nói giữa nàng ta và Mộc Bạch là quan hệ như thế nào? Đái lão đại đối với nàng ta sao không giống với những người khác? Chúng ta vừa mới vào học viện thì thấy… Ta nghĩ ngươi cũng rất đẹp, sao không thấy Đái lão đại có biểu hiện gì?"
Trữ Vinh Vinh le lưỡi, nói: "Vậy thì ta không biết. Ta đã hỏi qua, nhưng Trúc Thanh không chịu nói, chỉ nói một câu là bọn họ trước kia có gặp qua. Có lẽ là thanh mai trúc mã không biết chừng?"
Tiểu Vũ lắc đầu. Nàng vẫn nhớ kỹ lúc nàng cùng Đường Tam vừa tới học viện, Đái Mộc Bạch lần đầu tiên nhìn thấy Chu Trúc Thanh, tựa hồ cũng không nhận ra nàng ta, chỉ là nói hai người có thể sử dụng vũ hồn dung hợp kỹ.
Đang lúc này, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.
Trữ Vinh Vinh hỏi: "Là ai?"
"Là ta, Đường Tam."
"A, là Tiểu Tam của ngươi tới." Trữ Vinh Vinh vội vàng chỉnh sửa lại y phục. Tiểu Vũ lại càng hoảng sợ, động tác của nàng cũng không nhanh như Vinh Vinh. Cho đến lúc Vinh Vinh ra mở cửa, nàng mới miễn cưỡng mặc xong quần áo.
Đi vào ký túc xá của nữ tử, Đường Tam cũng có chút bối rối. Càng làm hắn kỳ quái chính là ánh mắt quái dị của Vinh Vinh cùng Tiểu Vũ đang nhìn hắn.
"Sao vậy? Các ngươi tại sao lại nhìn ta như vậy?" Đường Tam nghi hoặc hỏi.
"Cái này à, là bởi vì là......" Trữ Vinh Vinh hi hi cười vừa định nói tiếp, lại bị Tiểu Vũ mặt cười đến đỏ bừng vội vàng che miệng của Vinh Vinh, mắt tràn ngập uy hiếp. Trong lòng nàng đã giống như nai con đang chạy loạn, nhớ tới những lời Vinh Vinh nói trước đó, trước ngực không khỏi một trận hô hấp dồn dập.
Đường Tam tự nhiên sẽ không rõ ràng được ý nghĩ của các nàng, càng không biết các nàng trước đó đang thảo luận một ít bí mật khuê phòng. Trong lúc nhất thời, trong phòng có chút cảm giác kỳ lạ, nếu không thật có việc, Đường Tam cũng muốn nhanh chóng rời khỏi.
Trữ Vinh Vinh hướng Tiểu Vũ cuống quýt gật đầu, ý bảo nàng sẽ không nói lung tung. Tiểu Vũ lúc này mới buông tay che miệng nàng ra, đứng che trước mặt Trữ Vinh Vinh hướng Đường Tam nói: "Tam ca, sao ca lại tới đây?"
Đường Tam mỉm cười trả lời: "Ta đến tìm Vinh Vinh, chỉ còn hai tháng nữa là chúng ta phải đi đến Thiên Đấu Hoàng Gia học viện rồi. Ta trước đây đã đáp ứng Vinh Vinh, cung cấp ám khí cho gia tộc nàng. Nếu chờ chúng ta đi đến Thiên Đấu học viện, chỉ sợ không có thời gian. Vì vậy ta nghĩ... trước là cùng Vinh Vinh bàn qua chuyện này một chút."
"Tiểu Tam, Chư Cát Thần Nỗ của ngươi tạm thời đưa cho ta. Chuyện này chỉ có phụ thân ta mới có thể làm chủ. Bây giờ thời gian vẫn đủ, không bằng như vậy, ta hướng viện trưởng Phất Lan Đức xin phép về nhà một chuyến. Ta nghĩ, phụ thân ta sẽ đáp ứng thôi."
Suốt một tháng tham gia đấu hồn, tổng cộng linh kiện cho mười cỗ Chư Cát Thần Nỗ toàn bộ đã chế tạo xong. Đường Tam thuận lợi đem chúng nó lắp ráp lại, cũng không để ai biết.
Đường Tam gật đầu, nói: "Như vậy cũng tốt. Chỉ là ngươi một mình trở về có an toàn hay không?"
Trữ Vinh Vinh hì hì cười, nói: "Sao lại không an toàn. Kỳ thật ta biết, tại chung quanh học viện của chúng ta, đều có hộ vệ của gia tộc ta. Phụ thân ta không thể không biết ta ở chỗ này, cũng không cho người đưa ta về, hiển nhiên là chấp nhận cho ta tại học viện học tập, ta trở về tự nhiên sẽ có người bảo vệ."
Đường Tam chợt hiểu: "Như vậy là tốt nhất. Vinh Vinh, ngươi hẳn chưa quên cách sử dụng loại ám khí này chứ? Lúc sử dụng nhớ thật cẩn thận, không khéo lại bị ngộ thương. Nhất là Chư Cát Thần Nỗ, uy lực của nó quá lớn."
Trữ Vinh Vinh cười nói: "Ta biết rồi. Được rồi, ta bây giờ phải đi tìm viện trưởng. Kỳ thật, nhà của ta cũng không xa Thiên Đấu Hoàng Gia học viện là bao. Khi trở lại trực tiếp đến Thiên Đấu học viện gặp mọi người là được."
Đường Tam nói: "Nếu đã nói như vậy, ngươi cứ về nhà trước, sau khi đến Thiên Đấu học viện sẽ gặp lại. Chỉ là Thiên Đấu cách Thất Thành khá xa, muốn tìm một cái lò rèn như bây giờ chắc sẽ không dễ dàng."
Trữ Vinh Vinh cười nói: "Thì ra ngươi lo lắng chuyện này. Cái này không thành vấn đề, nhà của ta cũng có thợ rèn. Ngươi nếu không sợ bí mật ám khí của mình bị tiết lộ, vậy cứ để linh kiện do thợ trong gia tộc ta chế tác đi, công nghệ tuyệt đối không có vấn đề gì."
⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡