Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 174: CHƯƠNG 174: U HƯƠNG LA TIÊN PHẨM

Đường Tam mỉm cười, lúc này mới hướng về phía Đại Sư, Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long hành lễ: “Thưa sư phụ, đã để các ngài phải lo lắng rồi. Thật ra, Độc Cô tiền bối đưa con tới đây không hề có ác ý, chỉ là muốn xem xét đặc tính Bát Chu Mâu của con mà thôi. Độc Cô tiền bối thấy con có thiên phú nên đã dạy cho con một chút kiến thức về các loại độc Võ Hồn. Không biết vì sao mọi người lại xảy ra xung đột với Độc Cô tiền bối vậy?”

Nghe Đường Tam nói xong, đừng nói là ba người Đại Sư, mà ngay cả Độc Cô Bác cũng có chút ngây người. Bọn họ không ai ngờ rằng Đường Tam lại nói như vậy.

Đại Sư có chút nghi hoặc nhìn Đường Tam, từ thần sắc trên mặt đệ tử của mình, hắn không nhìn thấy chút sơ hở nào: “Thật sự là như thế sao? Nhưng lúc trước chính Độc Cô tiền bối nói là chính hắn đã giết ngươi mà?”

Đường Tam cười nói: “Vậy sao? Chắc chỉ là Độc Cô tiền bối muốn đùa một chút với mọi người thôi. Lấy thân phận và địa vị của Độc Cô tiền bối thì sao có thể xuống tay giết một kẻ tiểu bối như ta chứ?”

Độc Cô Bác nhìn bóng lưng Đường Tam, trong lòng hiện lên đủ loại tâm tình. Đây tuyệt đối không phải là nịnh hót, mà là Đường Tam đang muốn che giấu cho hắn. Đặc biệt khi nghe Đường Tam nói đến câu cuối cùng, gương mặt già nua của Độc Cô Bác không khỏi đỏ lên. Quả thật, lấy thân phận, địa vị của hắn mà lại làm khó một kẻ tiểu bối như Đường Tam cũng khiến chính bản thân hắn cảm thấy xấu hổ.

Đường Tam xoay người nhìn về phía Độc Cô Bác, vẫn giữ nụ cười như trước: “Được rồi, Độc Cô tiền bối, hôm qua ngài có giảng giải về đặc điểm của loại xà độc trên người Độc Cô Nhạn, khiến ta vừa phát hiện ra một cách có thể giải trừ xà độc đó khỏi cơ thể nàng. Chúng ta đi bàn luận việc này trước có được không?”

Độc Cô Bác nghe thấy Đường Tam nhắc tới Độc Cô Nhạn, trong lòng không khỏi cả kinh. Hắn biết Đường Tam nói như thế chính là đã tìm ra cách chữa trị cho cháu gái mình.

Theo lời Đường Tam, tâm tình của Độc Cô Bác cũng dần tỉnh táo lại. Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống, đồng thời sát khí trong lòng cũng chậm rãi thu liễm.

Bởi vì hắn phát hiện, nếu giết bốn người trước mắt này đi thì đối với mình cũng chẳng có lợi lộc gì, sợ rằng còn rước thêm phiền toái không nhỏ. Trước tiên không cần nói đến việc Liễu Nhị Long và Đại Sư sau lưng có Lam Điện Phách Vương Long gia tộc, mà người thực sự khiến hắn đau đầu lại là cha của Đường Tam. Từ thiên phú của Đường Tam cộng với lời nói của bọn Đại Sư, Độc Cô Bác có thể khẳng định rằng ba người bọn họ không có khả năng lừa gạt mình, dù sao lúc đó bọn họ đều tưởng rằng Đường Tam đã chết.

Mà nếu mình không giết bọn họ, lại thêm việc Đường Tam che giấu, thì mối cừu hận này sẽ dễ dàng được hóa giải. Hơn nữa, nếu tiểu tử này có khả năng giải trừ được độc tố trên người mình và Nhạn Nhạn thì đó lại là một chuyện cực tốt.

Độc Cô Bác dù gì cũng là một kẻ cực kỳ xảo trá, thấy tình thế như vậy, hàn khí trên mặt hắn nhất thời thu lại, rất tự nhiên nói: “Tốt, chúng ta hãy thảo luận một chút. Không ngờ mấy vị sư phụ này của ngươi lại quan tâm đến ngươi như vậy. Vừa rồi ta chỉ thử dò xét thực lực của bọn họ mà thôi, vậy mà suýt nữa gặp nạn rồi.”

Ba người Phất Lan Đức đều nhìn nhau ngơ ngác, không dám tin vào những điều mình vừa nghe. Lúc trước, bọn họ đều có thể cảm nhận rõ ràng sát khí mạnh mẽ từ Độc Cô Bác truyền đến, không thể tưởng được lão lại chuyển biến nhanh như thế này.

Độc Cô Bác đi tới bên người Đường Tam, cánh tay thân thiết nhẹ nhàng xoa lên đầu hắn rồi hướng tới ba người Đại Sư nói: “Đệ tử của các ngươi quả thật rất xuất sắc. Thẳng thắn mà nói, ta muốn thu hắn làm truyền nhân của ta. Lão phu từ trước đến giờ không có thói quen giải thích với kẻ khác, nhưng hôm nay vì tiểu tử này, ta sẽ phá lệ một lần. Vừa rồi ta chỉ là thử xem các ngươi có đủ tư cách làm sư phụ của hắn hay không. Các ngươi quả thật không tệ, mặc dù thực lực không phải hàng đầu nhưng tấm lòng cam tâm tình nguyện hy sinh vì bằng hữu đã khiến lão phu bội phục.”

Độc Cô Bác nói mấy lời này cũng không phải là nói dối. Mặc dù hắn luôn lòng dạ hẹp hòi, từ trước đến nay toàn làm việc không tốt, nhưng đối với việc ba người Đại Sư sẵn sàng đón nhận cái chết vì bằng hữu thì cũng khiến hắn rất khâm phục.

Phất Lan Đức nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Độc Cô Bác, đột nhiên có chút cảm giác dở khóc dở cười. Nhìn lại bộ dáng thân thiết của Độc Cô Bác với Đường Tam, trong khoảng thời gian ngắn, hắn cũng không biết thực ra đã xảy ra chuyện gì nữa.

Đường Tam nói: “Sư phụ, các người cứ đi trước đi. Về phương diện dùng độc, Độc Cô tiền bối cực kỳ tinh thâm, hơn nữa Lam Ngân Thảo của con cũng có khả năng dụng độc, nên con muốn trong thời gian sắp tới sẽ nhờ Độc Cô tiền bối chỉ điểm cho một chút. Các ngài cứ về trước đi nhé?”

Đại Sư nghi hoặc nhìn Đường Tam. Hắn đương nhiên biết trong giới độc hồn sư, Độc Cô Bác chính là người đứng đầu. Nếu hắn thật sự nguyện ý chỉ điểm cho Đường Tam, vậy đối với Đường Tam mà nói tự nhiên là chuyện vô cùng tốt, nhưng lúc này hắn cũng cảm thấy có chút gì đó kỳ quái. Độc Cô Bác lúc này so với lúc trước có biến hóa thật sự quá lớn.

Nhưng vừa rồi chính Độc Cô Bác cũng đã giải thích, cho nên bây giờ bọn họ cũng chẳng biết nên làm sao cho phải.

Độc Cô Bác lạnh nhạt cười, nói: “Thế nào? Chẳng lẽ các ngươi sợ ta mang Tiểu Tam giấu đi, hay là sợ ta cướp mất tên đệ tử này của các ngươi? Yên tâm đi, ta đã chứng minh các ngươi có đủ tư cách làm sư phụ của hắn rồi, như vậy ta sẽ không tranh đoạt cùng các ngươi nữa. Đứa nhỏ này có thiên phú khiến ta rất kinh ngạc. Chậm thì nửa năm, lâu thì một năm, ta sẽ trả lại tên đệ tử này của các ngươi mà không thiếu đi bất kỳ bộ phận nào cả. Mặc dù ta tiếp xúc với nó không lâu nhưng ta rất thích tiểu tử này.”

Ánh mắt Phất Lan Đức nhìn về phía Đại Sư, sau đó hướng Độc Cô Bác thi lễ, nói: “Độc Đấu La luôn luôn nhất ngôn cửu đỉnh, nếu ngài đã nói như vậy thì mọi chuyện cũng chỉ là hiểu lầm mà thôi. Ta đại biểu cho cả ba người chúng ta hướng tới ngài xin lỗi. Tiểu Tam có thể được ngài dạy dỗ trong một thời gian, đó là vận khí của nó. Chỉ là, đứa nhỏ này đã đi theo chúng ta nhiều năm, cũng giống như con ruột của chúng ta vậy. Không biết trong khoảng thời gian nó học cùng ngài, chúng ta có thể đến thăm nó được không?”

Độc Cô Bác lạnh nhạt nói: “Đương nhiên có thể, bất quá không nên quá thường xuyên.”

Nghe xong những lời này, ba người Hoàng Kim Thiết Tam Giác mới yên lòng. Đại Sư hướng Độc Cô Bác gật đầu: “Đã như vậy thì phải làm phiền tiền bối rồi.”

Độc Cô Bác nhìn thoáng qua Đường Tam ở bên cạnh rồi nhàn nhạt nói: “Không phiền toái, một chút cũng không phiền toái.” Hắn phất tay một cái, ba viên dược hoàn phân biệt rơi vào tay ba người Hoàng Kim Thiết Tam Giác rồi nói: “Hãy ăn viên giải độc này đi, như vậy các ngươi sẽ không bị ảnh hưởng bởi độc trận của ta. Sau này các ngươi có quay lại cũng phải nhớ ăn chúng, nếu không thì rắc rối lớn đấy.”

Phất Lan Đức mỉm cười nói: “Tốt rồi, ba người bọn vãn bối xin cáo từ, sau này sẽ trở lại bái kiến tiền bối.”

Độc Cô Bác gật đầu, cũng không ngăn trở, để ba người tùy ý rời đi. Trước lúc đi, Đại Sư liếc nhìn Đường Tam một cái đầy thâm ý, nhưng thủy chung vẫn không nói lời nào nữa. Ba người xuống núi dưới sự trợ giúp của Phất Lan Đức, mặc dù hồn lực hao tổn không nhỏ nhưng vẫn đủ để họ ra khỏi khu rừng trước khi mặt trời lặn mà không gặp phải vấn đề gì.

Nhìn bóng lưng ba người rời đi, Độc Cô Bác thu hồi tay đặt trên đầu Đường Tam, lạnh lùng nói: “Tiểu tử, ngươi tại sao muốn che giấu cho ta? Ta cần sao?”

Đường Tam quay đầu nhìn về phía Độc Cô Bác: “Đây là giao dịch của chúng ta. Ngài từng đáp ứng làm thay ta ba việc, chẳng lẽ ngài đã quên sao?”

Độc Cô Bác hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì ngươi phải giải độc cho ta và Nhạn Nhạn. Bất quá, ta càng ngày càng hoài nghi, ngươi thật sự chỉ mới mười ba tuổi? Ngươi quả thực đúng là một tiểu quái vật. Nếu trong thời gian đã định mà ngươi không thể giải được độc cho chúng ta, ngươi chắc chắn sẽ phải chết.”

Đường Tam đột nhiên nở nụ cười: “Lão quái vật, ngài không phải nói mình luôn luôn giữ lời hứa hay sao? Vừa rồi hình như ngài đã nói với các sư phụ của ta là ngài sẽ trả ta lại hoàn hảo, không thiếu một bộ phận nào mà.”

Độc Cô Bác trừng mắt nhìn hắn: “Ta có nói qua, bất quá thi thể cũng được tính là đầy đủ nguyên vẹn.”

“Ngươi...” Đường Tam ngạc nhiên nhìn hắn, còn Độc Cô Bác lại hướng lên núi bước đi.

Kỳ thật, lúc Độc Cô Bác thu liễm sát khí, hắn đã quyết định bỏ qua cho Hoàng Kim Thiết Tam Giác cùng Đường Tam. Khi hắn bắt Đường Tam đi cũng không nghĩ sau lưng hắn còn có nhiều thế lực lớn như vậy. Thật sự giết Đường Tam đối với hắn không có một chút lợi lộc nào, chỉ mang đến vô số phiền toái. Mặc dù hắn làm việc toàn phụ thuộc vào tâm tình tốt xấu, nhưng hắn cũng không phải là kẻ điên.

Cho nên, Độc Cô Bác đã quyết định, cho dù Đường Tam không thông qua được khảo nghiệm, không thể giải độc cho hắn cùng cháu gái, thì hắn cũng sẽ không hạ sát thủ với Đường Tam. Lúc trước hắn có nói rằng hắn có chút thích Đường Tam, những lời này cũng không phải là giả. Tất cả những biểu hiện của Đường Tam trong thời gian vừa qua khiến Độc Cô Bác cũng phải sinh lòng yêu mến tài năng của hắn.

Ba người Đại Sư xuống núi cũng không vội vã rời đi ngay. Ngọn núi này có độc trận của Độc Cô Bác bảo vệ, ba người hồn lực tiêu hao cũng không nhỏ nên đành phải nghỉ ngơi một chút dưới chân núi.

Phất Lan Đức hạ thấp giọng, hướng Đại Sư nói: “Tiểu Cương, ngươi nói Độc Cô Bác có thật sự muốn dạy Tiểu Tam không?” Lúc đầu, cảm giác của Đại Sư không sai, chỉ cần có thể còn sống, không ai nguyện ý chết. Nhưng lúc này bình tĩnh lại, hắn lại rõ ràng cảm giác được chuyện này có chút vấn đề.

Đại Sư lắc đầu, trầm giọng nói: “Bên trong nhất định là có chuyện. Nhưng lấy thân phận của Độc Cô Bác, nếu không phải có nguyên nhân đặc thù thì sao có thể thân mật với Đường Tam như vậy, hơn nữa hắn còn có chút kiêng kỵ Đường Tam nữa.”

Phất Lan Đức vuốt cằm nói: “Bất kể nói thế nào, Tiểu Tam tạm thời không có nguy hiểm, nếu không Độc Cô Bác cũng không bỏ qua cho chúng ta. Nhất là khi hắn đã biết lai lịch của Tiểu Tam, nếu hắn còn động thủ với Tiểu Tam thì đó chính là tự tìm xui xẻo. Có thể trở thành Phong Hào Đấu La, hắn tự nhiên là người thông minh, cho nên cái loại phiền phức như vậy sẽ không ai muốn nhận lấy cả.”

Đại Sư than nhẹ một tiếng, nói: “Bây giờ cũng chỉ hy vọng là như thế thôi. Từ nay về sau, chúng ta sẽ nói với mọi người là đã sắp xếp một nơi cho Đường Tam tiềm tu. Một là không nên ảnh hưởng đến sự tu luyện của nó, mặt khác, chúng ta cũng phải giữ bí mật chuyện này. Trừ khi có thể tìm được cha của Đường Tam, nếu không chúng ta không thể coi thường vọng động. Sự kinh khủng của Phong Hào Đấu La không phải là thứ chúng ta có khả năng đối phó.”

Trong mắt Liễu Nhị Long, lãnh quang lóe lên: “Đáng tiếc. Nếu thực lực chúng ta mạnh hơn một chút, đạt tới đỉnh phong của cảnh giới Đấu La rồi thi triển Võ Hồn dung hợp kỹ, nói không chừng vừa rồi có thể giết chết lão quái vật.”

Đại Sư lắc đầu nói: “Không thể dễ dàng như vậy đâu. Các ngươi chẳng lẽ không phát hiện ra, trước khi Độc Cô Bác chiến đấu cùng chúng ta, hình như có chuyện gì đó cố kỵ nên không dám thi triển toàn lực, nếu không chỉ sợ chúng ta còn thua nhanh hơn.”

Phất Lan Đức gật đầu: “Sau khi trở về, chúng ta lập tức phái người đi tìm cha của Đường Tam. Chỉ cần có thể mời được ông ấy tới đây, vậy bất luận mục đích của Độc Cô Bác là gì, cũng đều giải quyết dễ dàng.”

Hồn lực của ba người lúc này đã khôi phục được một chút, lúc này mới hướng về phía mặt trời lặn mà đi ra khỏi khu rừng.

Độc Cô Bác một lần nữa đi tới Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, Đường Tam nhờ Bát Chu Mâu trợ giúp đi theo phía sau. Sắc trời đã dần dần sáng lên, trải qua một đêm chiến đấu, khuôn mặt già nua của Độc Cô Bác toát ra chút mệt mỏi.

Mặc dù thực lực của hắn cao hơn ba người Đại Sư, nhưng thời gian này hắn cũng phải khổ sở để sống qua ngày, nên khi chiến đấu, Hoàng Kim Thiết Tam Giác đã mang đến cho hắn áp lực không nhỏ. Lúc này hồn lực hắn vẫn sung mãn như trước, nhưng thể lực đã có chút giảm sút.

Dù sao xương cốt cũng đã già.

Độc Cô Bác liếc Đường Tam một cái, nhìn biến hóa của Bát Chu Mâu sau lưng hắn, nói: “Tiểu tử, ngươi có đúng là chưa ăn cái gì chứ? Đừng trách ta không nhắc nhở, độc tính của dược thảo nơi này so với dược thảo bình thường lớn hơn rất nhiều, cho dù là bổ dược thì nói không chừng cũng sẽ mất mạng.”

Đường Tam mỉm cười: “Lão quái vật, ngài từ lúc nào lại quan tâm đến ta như thế? Không phải là ngài muốn thấy ta chết sao?”

Sắc mặt Độc Cô Bác phát lạnh: “Không sai, bất quá nếu ngươi không thông qua khảo nghiệm của ta thì ngươi vẫn sẽ phải chết thôi. Thời gian đã tới rồi, ngươi chuẩn bị tốt chưa?”

Đường Tam đi đến bên miệng suối nóng lạnh giao nhau, thong thả bước tới, lạnh nhạt nói: “Ngài tới đi.”

Độc Cô Bác có chút nghi hoặc nhìn hắn: “Ngươi thật sự đã chuẩn bị rồi?”

Đường Tam gật đầu, làm ra một cái thủ thế mời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!