Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 186: CHƯƠNG 186: BĂNG THANH NGỌC KHIẾT ĐƯỜNG TAM THIẾU (1)

Trữ Vinh Vinh hôn mạnh lên má Đường Tam một cái, dưới ánh mắt soi mói của Tiểu Vũ và Áo Tư Tạp, nàng nhìn kỹ hắn:

"Tam ca, cảm ơn ngươi, thật sự cảm ơn ngươi. Mặc dù ta biết hai chữ 'cảm ơn' còn xa mới có thể báo đáp được ân tình này, nhưng ta thật sự không biết nên nói gì cho phải. Nếu không phải ngươi đã có Tiểu Vũ, ta nhất định sẽ theo đuổi ngươi. Tam ca, ngươi xem, Thất Bảo Lưu Ly Tháp của ta đã biến thành Cửu Bảo Lưu Ly Tháp rồi, nói cách khác, ta đã không còn bị giới hạn bởi huyết mạch gia tộc nữa."

Đường Tam đưa tay vuốt đầu Trữ Vinh Vinh, "Chúng ta là bạn học, nói những lời này làm gì." Vừa nói, hắn chậm rãi mở mắt.

Trong phút chốc, cả căn nhà gỗ dường như bừng sáng lên. Trữ Vinh Vinh ở rất gần nên thấy vô cùng rõ ràng: ánh mắt Đường Tam chiếu thẳng vào mắt nàng, khiến nàng chỉ cảm thấy trước mắt trắng xóa, sau đó không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa.

Ánh mắt của Đường Tam lướt qua Cửu Bảo Lưu Ly Tháp trên tay Trữ Vinh Vinh, sau đó khi tử kim quang mang trong mắt hắn quét qua người Tiểu Vũ, thân thể hắn đột nhiên run lên kịch liệt, nét mặt cũng trở nên kỳ quái.

Tiểu Vũ bị ánh mắt của Đường Tam chiếu thẳng vào người, mặc dù hắn đã thu liễm phần nào quang mang nhưng nàng lại có cảm giác như bị nhìn thấu; trống ngực chợt đập mạnh, chẳng lẽ… hắn đã nhìn ra điều gì?

Trong lúc Tiểu Vũ còn đang suy nghĩ, quang mang trong mắt Đường Tam đã nhạt dần rồi nhanh chóng trở lại bình thường, thần sắc cũng không có gì khác lạ. Hắn cúi đầu hỏi Trữ Vinh Vinh:

"Vinh Vinh, ngươi không sao chứ? Vừa rồi ta không kịp thu lại mục lực."

Mảng trắng xóa trước mắt Trữ Vinh Vinh dần tan biến, thị giác của nàng cũng khôi phục. "Tam ca, đây là hồn kỹ gì vậy? Tại sao ta lại không nhìn thấy gì cả?" Mặc dù đã hồi phục nhưng nàng vẫn còn chút e ngại, không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Tam.

Đường Tam mỉm cười nói:

"Đây là Tử Cực Ma Đồng. Nếu ta đoán không sai thì Tử Cực Ma Đồng của ta vừa đột phá lên một tầng mới."

Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ quả không hổ là tiên phẩm chí bảo, tuy không giúp Đường Tam gia tăng hồn lực nhưng lại khiến Tử Cực Ma Đồng của hắn có một bước nhảy vọt, trực tiếp tiến vào tầng thứ ba trong bốn tầng cảnh giới: Giới Tử.

Hơn nữa, dưới tác dụng của Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ, Tử Cực Ma Đồng của Đường Tam cũng xảy ra một vài biến hóa đặc thù, không còn đơn thuần là năng lực phụ trợ nữa.

"Tiểu Tam, chúc mừng ngươi." Tiểu Vũ đi đến bên cạnh Đường Tam, mỉm cười nói. Đồng thời, đôi mắt nàng nhìn chăm chú vào mắt hắn, dường như muốn tìm ra điều gì đó từ thần sắc của Đường Tam. Đáng tiếc, dù nàng quan sát thế nào, hắn vẫn bình thản như thường, không có gì khác lạ.

Đường Tam khẽ xoa đầu Tiểu Vũ:

"Giá như ngươi chịu ăn Tương Tư Đoạn Trường Hồng thì tốt biết mấy. Trong tất cả chúng ta, ngươi mới là người có thu hoạch lớn nhất. Nó chính là tiên phẩm trong các tiên phẩm, có thể khiến người chết sống lại, xương trắng mọc lại thịt, đoạt lấy hiệu quả tạo hóa của đất trời. Hiện tại cũng chỉ có ngươi mới có thể dùng nó."

Tiểu Vũ ôm Tương Tư Đoạn Trường Hồng vào lòng:

"Ta không muốn, ta không muốn ăn. Ta muốn giữ nó ở bên mình."

"Meo…"

Một tiếng mèo kêu khe khẽ thu hút sự chú ý của mọi người. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Chu Trúc Thanh không biết đã mở mắt từ lúc nào, tựa như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu. Trong đôi mắt đẹp của nàng ánh lên thần sắc có chút mộng mị, như không thể tin vào những gì vừa xảy ra.

"Trúc Thanh, thực lực của ngươi tăng lên bao nhiêu?" Tiểu Vũ dường như đã khôi phục vẻ hoạt bát thường ngày, nhảy tới trước mặt nàng.

Chu Trúc Thanh do dự một chút:

"Hình như… hình như là bảy cấp?"

"Cái gì mà hình như, bảy cấp chính là bảy cấp." Tiểu Vũ cười gian, dùng thân mình che khuất tầm nhìn của những người phía sau, giơ tay sờ nhẹ lên ngực Chu Trúc Thanh:

"Yên tâm, không phải ảo giác đâu."

"A…"

Chu Trúc Thanh bị Tiểu Vũ bất ngờ chạm vào liền kinh hô một tiếng, mặt nhất thời đỏ bừng: "Ngươi làm gì vậy…"

Tiểu Vũ nghiêm mặt nói:

"Ta chỉ giúp ngươi khẳng định rằng tất cả đều là thật thôi. Không ngờ hiệu quả của Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt lại tốt hơn của bọn họ. Một mạch tăng lên bảy cấp. Vậy chẳng phải bây giờ ngươi đã đạt tới ba mươi tám cấp hồn lực rồi sao?"

Ánh mắt Chu Trúc Thanh lướt qua vai Tiểu Vũ nhìn về phía Đường Tam. Trong khi Tiểu Vũ còn đang cảnh giác định ngăn lại, sợ nàng cũng giống Trữ Vinh Vinh, thì Chu Trúc Thanh đã cúi người về phía Đường Tam: "Tam ca, cảm ơn ngươi."

Đường Tam mỉm cười, nói:

"Tất cả đều là bạn học, cần gì phải cảm ơn. Thật ra, không phải Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt của Trúc Thanh tốt hơn những loại khác, mà là do hiệu quả của các loại tiên phẩm dược thảo phát huy không giống nhau. Ví như công hiệu của mỗi loại đều là tăng chừng mười cấp hồn lực, nhưng một phần dược lực tập trung vào việc cải tạo thân thể, nên việc tăng cường hồn lực tự nhiên sẽ yếu đi. Ví dụ như Tiểu Áo, quá trình hấp thụ Bát Phẩm Tiên Lan của cậu ấy tương đối chậm, cần có thời gian, cho nên mới chỉ tăng lên năm cấp."

Chu Trúc Thanh có chút lo lắng nói:

"Nhưng như vậy thực lực của chúng ta có tăng lên quá nhanh không? Đại sư từng nói, tu luyện cần phải tuần tự nhi tiến, căn cơ là quan trọng nhất."

Đường Tam nói:

"Yên tâm đi, không có vấn đề gì. Tiên phẩm dược thảo vốn là vật bồi bổ nguyên khí, chẳng những không ảnh hưởng đến căn cơ mà ngược lại còn làm cho căn cơ thêm vững chắc. Sau này tu luyện, ngươi sẽ cảm nhận được."

Ngay sau đó, Đại Sư cũng chậm rãi mở mắt, trong mắt thần quang lóe lên, cả người trông trẻ ra rất nhiều. Chỉ có điều lúc này người ông đầy vết bẩn, không kịp nói gì với mọi người đã vội vã xoay người ra ngoài tìm chỗ tắm rửa thay quần áo.

Đang lúc mọi người cảm nhận sự biến hóa sau khi dùng tiên phẩm dược thảo, một tiếng phượng hoàng kêu vang dội cùng một tiếng hổ gầm trầm thấp hùng hậu gần như đồng thời vang lên.

Xích kim hỏa diễm từ người Mã Hồng Tuấn chợt bùng lên, bắn vọt lên cao. Mái nhà bằng gỗ căn bản không thể ngăn cản, lập tức bị đốt cháy, thủng một lỗ lớn theo đường hỏa diễm phóng lên, thậm chí ngay cả tro bụi cũng không còn.

Thân thể Mã Hồng Tuấn chìm trong ngọn lửa, tuy trông vẫn mập mạp như trước nhưng lớp mỡ trên người rõ ràng đã săn chắc lại rất nhiều. Mái tóc hắn dài ra mấy lần, buông xõa sau lưng, từ cặp mắt nhỏ, tinh quang bắn ra bốn phía. Thân thể khẽ dao động, toàn thân hỏa quang lưu chuyển, sau lưng lơ lửng một hư ảnh đồ án phượng hoàng, tựa như niết bàn trọng sinh.

Lúc này, gã mập không còn chút dáng vẻ hèn mọn, bỉ ổi ngày xưa, bỗng ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng thánh thót, mang theo khí khái nuốt trôi sông núi. Là Điểu Trung Chi Vương, uy áp của phượng hoàng rõ ràng đã khiến không khí trở nên ngưng trọng hơn rất nhiều.

Tiếng hổ gầm còn lại hiển nhiên là của Đái Mộc Bạch. Vốn đang nằm trên mặt đất, hắn lúc này đã bật dậy, hồn lực mênh mông thu liễm bao bọc quanh thân trong phạm vi một thước. Bộ lông toàn thân bỗng chốc biến thành màu trắng tuyết trong suốt, vô số tiếng nổ giòn giã từ xương cốt tứ chi của hắn không ngừng vang lên. Ẩn hiện trong ánh bạch quang chính là cặp tà mâu của Đái Mộc Bạch, khiến người ta có một cảm giác kinh tâm động phách.

"Nóng quá."

Mã Hồng Tuấn hét lớn một tiếng, há miệng điên cuồng hấp thụ. Kim hoàng hỏa diễm vây quanh thân thể hắn nhất thời hóa thành từng tia nhỏ li ti hội tụ về phía miệng hắn, trong nháy mắt liền biến mất. Mái tóc cũng từ từ khôi phục như cũ, chỉ có cặp mắt nhỏ thì tinh quang vẫn sáng rực.

Mã Hồng Tuấn ăn Kê Quan Phượng Hoàng Quỳ cũng giống như Đường Tam ăn Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ, đều thuộc về thuần dương tiên phẩm. Điểm khác biệt là, Kê Quan Phượng Hoàng Quỳ là tiên phẩm bồi bổ, còn Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ của Đường Tam lại là kịch độc tiên phẩm. Biến hóa sau khi ăn cũng không giống nhau. Dược tính của Kê Quan Phượng Hoàng Quỳ không quá mãnh liệt, có thể trực tiếp dùng, còn của Đường Tam nếu ăn trực tiếp thì e rằng chưa kịp nuốt xong đã bị thiêu chết, phải dùng cùng Bát Giác Huyền Băng Thảo mới được.

Hai loại thuần dương tiên thảo, một loại hỏa kình liên miên không dứt, một loại bạo liệt cương mãnh, cả hai đều có nét đặc sắc riêng. Từ góc độ dễ hấp thu mà nói, hiển nhiên là Kê Quan Phượng Hoàng Quỳ của gã mập dễ dàng hơn vài phần.

"Thật sảng khoái." Gã mập cười ha hả:

"Hỏa diễm của ta hình như đã thay đổi, có vẻ tinh thuần và đậm đặc hơn trước kia. Các ngươi có cảm thấy hỏa khí trong ngọn lửa của ta đã mạnh hơn rất nhiều không?"

Trữ Vinh Vinh cười nói: "Mập mạp chết bầm, vừa rồi lại còn phô trương. Hồn lực của ngươi tăng lên mấy cấp?"

Trữ Vinh Vinh, Chu Trúc Thanh và Mã Hồng Tuấn cả ba người đều vừa mới đạt được đệ tam hồn hoàn không lâu, nay lại cùng nhau đột phá. Chu Trúc Thanh tăng bảy cấp, Trữ Vinh Vinh cũng tăng sáu cấp.

Gã mập cảm nhận hồn lực trong cơ thể một chút, không khỏi nói:

"Ta… hồn lực của ta đã đạt đến ba mươi sáu cấp, tăng một mạch năm cấp."

Trữ Vinh Vinh cười:

"Vậy ngươi vẫn kém chúng ta, ta và Trúc Thanh lần lượt tăng sáu cấp và bảy cấp."

Gã mập sửng sốt một chút:

"Không thể nào. Sao nhiều vậy? Tam ca, ngươi không thể bất công như vậy a!"

Đường Tam bất đắc dĩ nói: "Bất công cái gì, ngươi đi tắm trước đi đã. Ngươi ăn Kê Quan Phượng Hoàng Quỳ, dược hiệu chắc chắn mạnh hơn của các nàng. Ngươi không phát hiện thể chất của ngươi đã hoàn toàn thay đổi sao? Nếu ta đoán không sai, sau này ngươi sẽ không còn bị tà hỏa hành hạ nữa. Mặc dù ta không chắc võ hồn hiện tại của ngươi có được tính là phượng hoàng hay không, nhưng chắc chắn cũng không kém phượng hoàng là bao."

Gã mập lúc này mới phát hiện người mình đầy vết bẩn, nhớp nháp cực kỳ khó chịu, bèn vội vã chạy đi tắm.

Đái Mộc Bạch lẳng lặng đứng ở một góc. Tiếng hổ gầm chấm dứt, hắn liền đứng yên tại chỗ, hai mắt nhắm hờ, bộ lông trên người dần dần thu lại, thân hình to lớn cũng từ từ khôi phục bình thường.

Chu Trúc Thanh tuy không tiến lên, nhưng ánh mắt ân cần của nàng vẫn luôn dõi theo Đái Mộc Bạch. Thấy hắn hồi lâu không mở miệng, nàng không khỏi có chút lo lắng, muốn tiến lên hỏi han nhưng lại có chút ngượng ngùng. Dù sao, trước nay nàng đối với Đái Mộc Bạch vẫn luôn lạnh như băng.

Nhưng nỗi lo lắng trong lòng cuối cùng cũng chiến thắng sự e thẹn. Thấy Đái Mộc Bạch hồi lâu không nhúc nhích, nàng đành cất bước, cẩn thận đi đến trước mặt hắn. Nàng muốn mở miệng gọi, lại sợ làm ảnh hưởng đến hắn, trong chốc lát có chút lưỡng lự.

Ngay khi Chu Trúc Thanh ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập lo lắng nhìn chằm chằm vào Đái Mộc Bạch, hắn đột nhiên mở to hai mắt, khiến Chu Trúc Thanh giật mình kinh hô một tiếng rồi lùi lại, suýt nữa ngã nhào.

Đái Mộc Bạch phản ứng cực nhanh, không chút do dự mà ôm lấy nàng.

"Ngươi…, mau buông ta ra."

Chu Trúc Thanh tuy mặt đỏ bừng, nhưng thấy Đái Mộc Bạch tỉnh lại thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đái Mộc Bạch cười nói:

"Là chính ngươi tự tìm đến, bây giờ lại muốn chạy sao? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?"

"Ngươi, ngươi vô sỉ…, mau buông ta ra. Ai tự mình tìm đến?" Chu Trúc Thanh ở trong lòng Đái Mộc Bạch, cúi đầu ra sức giãy giụa. Nhưng làm sao nàng thoát khỏi vòng tay ôm chặt của hắn được. Hồn lực của nàng đã tăng lên không ít, nhưng vẫn còn xa mới là đối thủ của cường công hệ hồn sư như Đái Mộc Bạch.

Đái Mộc Bạch cúi đầu, ghé sát vào tai Chu Trúc Thanh nhẹ giọng nói: "Ngươi quan tâm ta à? Yên tâm đi, lão phu quân của ngươi không sao hết. Rất tốt."

"Ngươi…" Chu Trúc Thanh ngẩng đầu, chuẩn bị phản bác Đái Mộc Bạch một câu: ngươi là lão phu quân của ai?

Nhưng khi nàng vừa định mở miệng thì lại bắt gặp cặp tà mâu của hắn. Trong cặp tà mâu ấy tràn ngập ánh sáng và sự chân thành, đang chăm chú nhìn sâu vào mắt nàng.

Không thể không thừa nhận, cặp tà mâu của Đái Mộc Bạch có khả năng chấn nhiếp tinh thần rất lớn. Chu Trúc Thanh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, những lời định nói ra cuối cùng lại nuốt vào trong, thân thể đang giãy giụa trong lòng hắn cũng mềm đi vài phần.

Đái Mộc Bạch trong lòng vô cùng đắc ý, vừa được ôm Chu Trúc Thanh, lại vừa đột phá bình cảnh bốn mươi cấp càng khiến hắn vui vẻ.

Bất quá, Đái Mộc Bạch cũng không vui được bao lâu. Hắn đột nhiên giật mình, ngay khi hắn lơ là cảnh giác thì chỉ trong nháy mắt, Chu Trúc Thanh đã linh hoạt thoát khỏi vòng tay hắn. Thân hình vừa lóe lên đã ở bên ngoài, hung hăng trừng mắt nhìn hắn:

"Những lời hoa bướm này tốt hơn hết là để dành nói với mấy cô tình nhân của ngươi đi. Sau này cũng đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó."

"Ách…"

Đái Mộc Bạch cười khổ nhìn nàng:

"Trúc Thanh, ngươi đừng có cố chấp như vậy nữa được không? Ngươi không thấy gần đây ta đã trở nên rất thuần khiết hay sao? Thuần khiết như Đường Tam vậy."

Chu Trúc Thanh hừ một tiếng:

"Hừ, từ bao giờ mà ngươi đã trở nên băng thanh ngọc khiết, không nhiễm một hạt bụi như Tam ca vậy."

Đường Tam cố nén cười, vội chuyển chủ đề:

"Mộc Bạch, đột phá rồi sao?"

Đái Mộc Bạch có phần bất đắc dĩ nhìn sang Đường Tam, nói:

"Đã đột phá bình cảnh, hơn nữa hồn lực cực kỳ sung túc. Chờ sau khi ta có được hồn hoàn mới có thể đánh giá chính xác được sự tiến bộ. Tiểu Tam, lúc nào rảnh rỗi thì dạy ta xem làm thế nào mới được coi là băng thanh ngọc khiết, không nhiễm một hạt bụi…"

Có lẽ ở cùng Độc Cô Bác một thời gian đã bị lão quái vật kia ảnh hưởng ít nhiều, nên Đường Tam cũng không quá thật thà như trước đây, mỉm cười nói:

"E là ngươi không có cơ hội rồi. Trừ phi ngươi là xử nam, nếu không làm sao có tư cách nói đến bốn chữ băng thanh ngọc khiết đây?"

Tiểu Vũ cười nói:

"Đúng vậy, cũng chỉ có ca ta mới được tính thôi. Băng thanh ngọc khiết Đường Tam. Đái thiếu gia, ngươi không còn cơ hội nữa rồi." Nàng nhắc đến hai chữ "Đái thiếu gia" là nhớ lại lần đầu tiên nàng và Đường Tam gặp Đái Mộc Bạch dẫn theo cặp song sinh tỷ muội, khi đó người quản lý khách sạn đã xưng hô với hắn như vậy.

"Ách…" Đái Mộc Bạch nhất thời nghẹn lời. Hắn lại nhìn Chu Trúc Thanh, làm mặt xấu trêu nàng rồi mỉm cười, khuôn mặt cũng trở nên có một tia giảo hoạt.

⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!